Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ: Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 185: Gần cô thêm một chút

Gần cô thêm một chút

"Thiệu Đình, anh, anh chậm một chút, tôi đau bụng, không thoải mái..."

Nói hai ba câu lời hay không hại chết được người. Thanh âm Tĩnh Tri ôn nhu, lúc ở âm cuối còn toát ra khẩu âm Giang Nam ngọt mềm, sức lực tay Mạnh Thiệu Đình không khỏi buông lỏng một chút, hắn xoay người, hung hăng đem tay cô kéo tới, cả người Tĩnh Tri như có một loại tư thế muốn đâm vào trong ngực hắn...

"Sớm ngoan ngoãn, chuyện gì cũng không, em mà ngang tàng, đầu tiên vẫn là bản thân chịu khổ, đau bụng? Để anh bảo An Thành về lấy thuốc cho em, em vào bên trong nằm, lúc này về, một đường lại lăn qua lăn lại một chút, không chừng bệnh thật, đến lúc đó em không phải hận chết tôi, lại nương nhờ trên người tôi?"

Mặc dù hắn đang cười, nhưng nụ cười lại mang theo một điểm tự giễu, Tĩnh Tri ngẩng đầu liếc hắn một cái, lại nghe hắn chẳng đáng hừ lạnh một tiếng, quay mặt đi kéo cô hướng phòng họp cũng không thèm nhìn cô, trong miệng tựa như nói câu gì, mơ hồ nghe được, nhưng có chút nói không nên lời thê lương: "Tôi thật đúng...thật con mẹ nó, mang tâm tư đi lo lắng cho con của người khác..."

Tĩnh Tri cảm thấy trong cổ họng như bị nghẹn, khó chịu, đến cuối cùng, liền không chịu được ho khan thành tiếng, cánh tay ôm cô của Mạnh Thiệu Đình hơi căng thẳng, đem mặt cô đặt ở trước ngực, đầy cửa đi vào...

Phòng làm việc riêng của hắn cũng có phòng nghỉ, thế nhưng bên kia mặt trời chiếu, cô không chịu nổi lạnh, nhất định hơi nóng chịu không nổi, vì thế dẫn cô tới phòng nghỉ bên trong phòng họp.

Một phòng tất cả mọi người đều nhìn hai người họ đi vào, mấy người lớn tuổi ho khan vài tiếng quay mặt đi, vẻ mặt Mạnh Thiệu Đình không quan tâm, không ngừng cước bộ vừa ôm Tĩnh Tri vừa nói: "Cô ấy không thoải mái, tôi đưa cô ấy đi nghỉ ngơi, trước tạm thời tam họp, hai giờ sẽ tiếp tục."

"Thiệu Đình à, hội nghị quan trọng như vậy, đại gia hỏa đều cùng cho tới trưa, bữa trưa cũng không ăn, anh bây giờ khen ngược, vì cái nữ nhân..."

"Đừng, anh họp đi, tự tôi đi nằm một chút thì tốt rồi, không có chuyện gì." Tĩnh Tri hoảng một phen đưa hắn đẩy ra, thấy phòng nghỉ ở phía trước mấy bước, cô mau chóng đi vài bước, đem Mạnh Thiệu Đình khóa ở bên ngoài.


Mạnh Thiệu Đình sợ run một chút, muốn đi gõ cửa, vừa nghĩ đến cô gái kia vừa thẹn vừa giận gương mặt hồng như cánh hoa đào, cũng không khỏi mềm lòng một chút.

Dù sao Mạnh Thị đối với dự án này rất chú trọng, phương án đã chuẩn bị hết, cũng là một bước trọng yếu để hắn tiếp nhận xí nghiệp Mạnh Thị trong nước, từ trên xuống dưới đều nhìn hắn, mặc dù vạn sự đã chuẩn bị, nhưng Mạnh Thiệu Đình cũng không dám có chút thư giãn, không biết được ở phút cuối của thành công, ai biết sẽ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn?

"Vậy cứ tiếp tục đi, Trần quản lý, anh đem phương án thuật lại một lần nữa, nếu như không có dị nghị, chúng ta cứ quyết định như vậy." Mạnh Thiệu Đình ngồi xuống, đã khôi phục vẻ mặt nghiêm túc.

"Thiệu ĐÌnh à, hội nghị hôm nay quan trọng như vậy, anh mang cái râu ria đến, vạn nhất có gì sơ sót, làm sao được bây giờ?"

(Đoạn này họp hành kế hoạch nọ kia bỏ qua nhé!)

"Được rồi, tam họp đi, Đông Tuấn, cậu đợi lúc nữa đem giá thầu thấp nhất cùng bản kế hoạch đưa tôi, buổi tối tôi xem."

Mạnh Thiệu ĐÌnh nói xong đứng lên đi thẳng hướng phòng nghỉ, Bùi Đông Tuấn gật đầu, mời mọi người nhất nhất đi ra.

Cửa phòng nghỉ vẫn đóng chặt như trước, Mạnh Thiệu ĐÌnh nhẹ nhàng gõ mấy cái, lại mấy lần kêu Tĩnh Tri, sau đó mơ hồ nghe được tiếng bước chân biếng nhác ngây thơ từ xa truyền đến, sau đó mới nghe được tiếng dép ma sát, mạnh Thiệu ĐÌnh chỉ cảm giác trái tim mình giống như bị người trong phòng kia dùng một sợi bông tinh tế mặc vào, nhịp tim hắn cũng nhảy lên theo tiếng bước chân...

Cửa mở ra, Tĩnh Tri còn buồn ngủ, hai gò má mang theo phấn hồng trong suốt, trên trán có mồ hôi làm ướt mái tóc, lúc này một tay mở cửa, còn ngáp nhỏ một cái, hiển nhiên là bộ dáng ngủ không được ngon giấc.


"Họp xong rồi sao?" Thanh âm Tĩnh Tri miễn cưỡng ôn nhu, cô vừa mở mắt, nhìn quét trong phòng họp không còn một bóng người, chỉ thấy ánh sáng bức người theo cửa sổ chiếu vào, đánh vào trên mặt hắn, khiến mặt hắn nửa sáng nửa tối.

Đáy mắt cô tựa như sương mù, bức hắn tâm tư dập dờn, hắn đưa tay lên vòng qua vòng eo đã có chút lớn hơn của cô, một đôi mắt đen nhìn chằm chằm hai tròng mắt cô, thanh âm lại thuần hậu mê người gãi gãi màng nhĩ Tĩnh Tri: "Ngủ ngon không? Vừa rồi họp có ầm ĩ đến em không?"

Tĩnh Tri ôn nhu đẩy hắn mấy cái, lại đẩy không có ra, cô cũng không tiếp tục, biếng nhác cau mày: "Ngủ đã lâu, quá nóng, vẫn là không an ổn, nhưng tôi cũng không nghe thấy các người ở bên ngoài la hét ầm ĩ cái gì."

Mạnh Thiệu ĐÌnh đáy mắt lại càng phát ra ôn nhu dày đặc, khóe môi cũng vung lên một độ cung mềm mại, bàn tay đặt ở trên bụng cô nhẹ nhẹ vỗ: "Bụng còn đau hay không?"

"Ngủ một hồi, cũng đỡ hơn rồi, chính là thỉnh thoảng lại đau như vậy một lần, quái dọa người." Tĩnh Tri lười nhác ngồi ở trên sô pha, tay đưa vén một chút tóc ẩm ướt, đáy mắt có chút bực bội: "Tóc lại ướt, lại không dám gội, khó chịu quá."

Cô như vậy thoát ra tính trẻ con, Mạnh Thiệu Đình cực thích, hắn ngồi xuống một tay ôm cô, một tay rót cho cô chén trà ấm đưa tới, Tĩnh tri cũng không cầm, thuận thế liền tay hắn uống vài hớp, liền quay đầu đi, Mạnh Thiệu Đình đáy mắt tiếu ý càng sâu, cô một khi nhu thuận, không chống cự hắn vô cùng thân thiết kì hảo, tâm tình của hắn cũng tốt vô cùng, nhịn không được đã nghĩ đi thân cô...

Tĩnh Tri rụt cổ một cái, thân thể cũng dựa về phía sau một chút, nhưng cánh tay Mạnh Thiệu Đình chăm chú ôm cô, cô vô pháp chống cự nhập đầu vào ngực hắn, môi của hắn nóng nóng, dán trên cằm cô, hắn như là hứng thú đang đùa lộng cô, hôn cô một chút, lại khe khẽ cắn, như vậy khiêu khích, lại càng làm cô tâm tình khó an, toàn thân không được tự nhiên.

"Chờ mấy ngày nữa hết bận, anh mang em đi giải sầu, bạn anh mới mở câu lạc bộ suối nước nóng, anh cũng nên đi ủng hộ, thuận tiện dẫn em đi tắm, cũng rất có lợi đối với thân thể."

Tĩnh Tri xoay mình mắt sáng ngời, cô xoay mặt về phía hắn: "Anh không phải bận nhiều việc sao? Trời nóng thế này còn có việc làm?"

Cô có chút bộ dáng vô tri, khiến hắn hài lòng cười ra tiếng, đưa tay xoa xoa tóc ướt của cô, liền thấy một đôi con ngươi sáng bóng đáng yêu như dụ dỗ hắn, hắn cúi đầu, hôn lên mí mắt mỏng, mạch máu xanh tinh tế như ẩn như hiện, khiến tim của hắn cũng mềm nhũn ra...

"Đừng...ngứa..." Tĩnh Tri bị đầu lưỡi hắn khiêu khích liên tiếp lui về phía sau, xúc cảm tê tê ngứa ngứa dường như chưa từng trải qua, cô có chút khó chịu, vẫn là chống cự nhiều hơn, nếu như là Thiệu Hiên, cô chắc hẳn, chắc hẳn sẽ cảm thẩy vui vẻ đi.

Hãy like và share ủng hộ dịch giả và thic hdoc nhé