Tổng Giám Đốc, Anh Thật Là Hư

Chương 210: Đậu hũ thúi 

"Anh . . . . . ." Cửa nhà chính mở ra , Tư Vũ liền đi đến trước cửa . Thấy Lạc Ngạo Thực và Vũ Nghê bước vào , ngoài ra còn có một người đi ở phía sau .

"A , vì sao Tư Vũ cũng ở đây ?! Lâu lắm rồi mới thấy cô nhóc này !" Bùi Tạp Tư giống như một người anh trai , hướng về phía Tư Vũ chào hỏi , thuận tiện vuốt ve mái tóc của cô .

"A . . . . . ." Tư Vũ phản ứng tỏ vẻ không thích người khác đụng vào , phát ra tiếng kêu chói tai.

Vũ Nghê đẩy Lạc Ngạo Thực một cái , ý bảo muốn anh trấn an Tư Vũ.

Lạc Ngạo Thực chợt lắc đầu , đồng thời nghĩ tới việc anh đã hỏi bác sĩ tâm lý , quả thật muốn cho Tư Vũ đến đó chữa trị , nếu không bệnh tình sẽ càng nghiêm trọng hơn .

"Bà Vương , bà chăm sóc Tư Vũ dùm tôi !" Lạc Ngạo Thực vòng qua sau lưng Vũ Nghê trốn tránh , đề nghị bà Vương giúp một tay

"Cô Tư Vũ , nào , cùng tôi lên lầu . . . . . ."

"A . . . . . . Anh . . . . ." Tư Vũ đẩy bà Vương ra , ngang ngược ôm chặt Lạc Ngạo Thực , đồng thời mân mê cánh môi của anh như muốn hôn vào . . . . . .

"Oa. . . . . . Chuyện gì đang xảy ra ?!" Bùi Tạp Tư giễu cợt , nụ cười trên mặt không ngừng gia tăng . "Sức quyến rũ của Ngạo Thực nhà ta cũng lớn quá nhỉ , ngay cả Tư Vũ cũng không thoát được !"

Anh trợn mắt nhìn bạn tốt , ý bảo không được nói lung tung , sau đó quay sang trấn an Tư Vũ . Thế nhưng cô liền trở mặt , đẩy Lạc Ngạo Thực sang một bên , chạy đến bên người Vũ Nghê , dùng sức tát lên mặt Vũ Nghê thật mạnh .

Mọi người hoàn toàn kinh ngạc . . . . . .

Lạc Ngạo Thực phản ứng kịp thời , vội vàng đẩy Tư Vũ ra :"Em điên rồi sao ?! Mỗi ngày không nói lời nào , em tủi thân , em khổ sở , tất cả mọi người đều phải nhường em , bây giờ em còn giở chứng , đánh cả chị dâu của mình ?! Lạc Tư Vũ , nghe cho kỹ , em tỉnh hay điên là chuyện của em , nếu em cứ cố chấp muốn sống như vậy đến già , cũng không ai muốn quan tâm đến em !"

Lạc Tư Vũ tựa hồ nghe hiểu lời anh trai nói , cánh môi oan uất run rẩy , nước mắt chảy xuống !

Vũ Nghê vội vàng kéo người đang nổi giận , khuyên bảo :"Ngạo Thực , đừng làm Tư Vũ kích động !"

"Em coi lại mình đi , năm nay đã bao nhiêu tuổi ?! Ba mươi tuổi rồi , còn muốn lãng phí thời gian ?! Cả ngày câm lặng như hến , như muốn hù dọa người khác , bây giờ lại còn đánh người , xem ra em ngày càng coi trời bằng vung !"

Lúc Lạc Ngạo Thực tức giận , bà Vương đã nhanh chóng kéo Tư Vũ lên lầu !

"Không tìm bác sĩ trị liệu tâm lý cho Tư Vũ sao ?!" Bùi Tạp Tư nhíu chặt chân mày . Dù gì anh cũng từng xem Tư Vũ là em gái , khi còn bé anh và Lạc Ngạo Thực luôn mang con bé theo chơi khắp nơi

Nhắc tới đây , Lạc Ngạo Thực càng thêm tức giận :"Đã tìm hiểu hết rồi , nhưng vẫn không thành !"

Nói đến điểm này , Bùi Tạp Tư chợt hiểu . Anh nhíu mày , thì ra vì sợ mất mặt , sợ bị người khác chê cười , cho nên không cho cô ấy chữa bệnh !

Tâm trí thoáng chút dịu lại , Lạc Ngạo Thực ôm sát Vũ Nghê :"Đi , anh dẫn em đến chỗ này giải sầu . . . . . ." Sức khỏe của cô vừa mới phục hồi , dĩ nhiên anh muốn đặc biệt chăm sóc !

"Như vậy không tốt . . . . . ." Cô nhìn Bùi Tạp Tư một cái , người ta vừa tới làm khách , chủ nhân đã xoay người đi , liệu có đúng đạo lý ?!

"Không cần phải để ý đến cậu ấy , khả năng thích ứng của cậu ấy cao lắm !" Lạc Ngạo Thực nhìn bạn tốt , nói không sao cả .

Quả đúng như lời Lạc Ngạo Thực nói , Bùi Tạp Tư vốn dĩ là vậy , anh tự ý ngồi vào ghế salon , cầm bánh ngọt trong khay trà :"Hai người cứ mặc tôi , tôi ở đây cũng không phải một hai ngày , có khi là tới cả tháng , lẽ nào ép buộc hai người cứ tiếp đãi tôi !"

Nói xong lại lấy tay vẫy vẫy , cố ý chào tạm biệt đưa tiễn chủ nhà ——

[Đây là thuốc kích dục , nếu như anh trai của em từ chối quan hệ , em hãy lấy gói thuốc này rót vào rượu đỏ , sau đó đưa anh ta uống . . . . . .]

Hôm nay cô đi dạo siêu thị , cố ý mua một chai rượu đỏ . Tư Vũ bưng hai ly rượu bước ra khỏi phòng . Khi Tư Vũ mới đi tới khúc quanh cầu thang , Bùi Tạp Tư vừa vặn đi tới !

"Tư Vũ ngoan , còn nhớ rõ anh thích uống loại rượu này sao ?!" Bùi Tạp Tư không khỏi khách sáo , lấy ngay ly rượu trong tay Tư Vũ , trực tiếp đưa vào trong miệng ——

"A . . . " Tư Vũ tức giận thét chói tai , cái này không phải cho anh ta , không phải cho anh ta uống !

Bùi Tạp Tư cầm chiếc ly tinh xảo bỏ vào trong khay , sau đó lại muốn cầm lên một cái ly khác :"Anh trai em cùng với chị dâu đã đi ra ngoài tìm kiếm không gian hạnh phúc , ly rượu này , cũng cho anh luôn đi !"

"A . . . " Tư Vũ lập tức xoay người lại , không để cho Bùi Tạp Tư lấy được.

Nhìn thấy dáng vẻ khả ái của cô , anh không nhịn được trêu :"Đừng hẹp hòi như vậy , em đưa rượu cho anh , anh mua đậu hũ thúi cho em ăn !"

Thời niên thiếu , Tư Vũ rất thích ăn đậu hũ thúi , nhưng vì thân phận gia đình họ Lạc , thế nên không thể đi mua loại thức ăn này . Cho nên ngay từ khi còn nhỏ , cô chỉ có thể nhờ vả anh trai hoặc Bùi Tạp Tư mua dùm !

"A . . . ." Tư Vũ dùng sức lắc đầu . Mặc dù cô rất thích đậu hũ thúi , nhưng mà ly rượu dành cho anh trai đã bị cướp lấy , ly này nhất định không thể như vậy mà cứ mất đi .

Vì muốn bảo vệ đồ vật của mình , Tư Vũ nhanh chóng cầm ly rượu đưa lên miệng , uống cạn một hơi .

"Ha ha . . . . . . Tư Vũ rất thông minh . . . . . . Tốt , bây giờ em hãy ngoan ngoãn trở về phòng ngủ , nghỉ ngơi sớm để mặt không nổi mụn , không thì sẽ khó coi lắm đấy !" Bùi Tạp Tư cười giễu cợt , đây cũng là lời nói trước kia anh thường trêu chọc cô . Năm Tư Vũ mười bốn tuổi , trên mặt đã nổi đầy mụn , cả ngày chỉ biết ngượng ngùng cúi đầu , khi đó anh luôn bảo rằng ‘đáng tiếc thật , gương mặt xinh đẹp biến thành thế này rồi sao’

Nói xong , Bùi Tạp Tư liên tục lắc đầu , ung dung đi lên lầu ba !

Ngay sau khi nốc ly rượu đỏ , cả người Tư Vũ lập tức nóng bừng , tâm trí không còn điều khiển được cảm xúc , cô từng bước từng bước đi theo sau lưng Bùi Tạp Tư

Anh trai không có ở đây , có lẽ nên để anh ấy thay thế ?!

*************************

"Này , anh đừng có lộn xộn nha . . . . . . Chúng ta nên trở về biệt thự đi . . . nếu không sáng mai các con thức dậy không thấy chúng ta lại càng sốt ruột !" Vũ Nghê sửa sang lại quần áo trên người , đẩy bàn tay của Lạc Ngạo Thực ra .

"Ngày mai chúng ta trở về sớm là được rồi !" Lạc Ngạo Thực dựa lên trên giường lớn . Ừ , ít ra ở đây không có bọn nhỏ , không có Tư Vũ , không ai làm phiền hai người bọn họ . "Hiện tại chúng ta sẽ ở lại đây , ngoan . . . . . ."

Nói xong , anh lại bắt đầu ôm lấy cô lên giường .

Ghét , thì ra nơi mà anh ta nói , chính là nhà trọ của cô , rõ ràng là đồ dê xồm . . . . . .