Tổng Giám Đốc, Anh Thật Là Hư

Chương 139: Em , không có tư cách !

Âm thanh khúm núm nhiều lần van xin của con gái khiến lòng cô như vỡ òa ra :"Mẹ cần con , vẫn luôn cần con bên cạnh , con mãi mãi là đứa con bé bỏng mà mẹ thương yêu nhất . Con khéo léo hiểu chuyện như vậy , làm sao mẹ có thể bỏ rơi con , mang con về cô nhi viện đây . . . . . ?!"

"Nhưng là mẹ. . . . . . Oa. . . . oa . . . mẹ có Lạc. . . . . . Dật rồi , có. . . . . . con ruột của mình rồi !" Nghe giọng điệu bảo đảm của cô , Hoan Hoan càng thêm khóc to hơn .

Tay Vũ Nghê run run không ngừng lau nước mắt trên mặt con gái , không ngừng cam đoan nói :"Hoan Hoan , hãy tin mẹ , dù mẹ đã có Lạc Dật , mẹ cũng sẽ không hề thương con ít đi !"

"Vâng ạ . Về sau con sẽ cố gắng ngoan ngoãn hơn , để mẹ càng thương con hơn nữa !" Nói xong , đôi mắt của cô bé đã đỏ bừng , chóp mũi cũng ửng hồng lên , sau đó chạy nhanh về phòng mình

"Hoan Hoan , cậu không nên khóc , sau này tớ sẽ nhường ba của tớ cho cậu . . . . . ." Lạc Dật rất hiểu chuyện , đứng ở đằng sau cửa phòng cô bé hô to . Cậu bé nhìn mẹ với ánh mắt thân thương , vừa muốn tiếp cận lại cảm thấy xa lạ , trong lòng luôn cho là mình đã cướp đoạt mẹ của Hoan Hoan :"Mẹ ——"

Nhìn bộ dạng e dè của Lạc Dật , trái tim Vũ Nghê co thắt lại , toàn thân cô như bị tàn phá , suy nghĩ trong lòng trở nên chua xót hơn , để nỗi đau này ngày càng tổn thương . Ôm cậu con trai vào lòng , gần như là siết chặt thật lâu , cô muốn buông tay mà cũng không nỡ .

"Mẹ !" Cậu bé Lạc Dật trước giờ không hề mít ướt , thế mà hôm nay cứ khóc liên tu

Mặc dù trái tim thoáng chốc đau nhói , nhưng cuối cùng cô cũng chịu buông lỏng cậu bé ra . Vũ Nghê giống như một con sư tử cái , trong lòng tức giận không nguôi , bỗng nhiên tiến nhanh về phía Ngạo Thực :"Anh là đồ tồi , anh thật không phải con người !"

Cô dùng sức nắm lấy cổ áo của anh , cố gắng lắc lắc :"Sao anh lại có thể gạt em , sao anh hèn hạ đến thế , không cho em biết con mình còn sống ?!"

"Vũ Nghê. . . . . ." Anh nhìn vào gương mặt đau khổ kia , không ngừng nghe cô trách móc , sắc mặt trở nên trầm lắng —— có lẽ vì anh cảm giác tội lỗi . Hành động của cô khiến anh không nói được gì , chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn , chịu đựng sự giày vò .

"Anh hèn hạ , anh khốn kiếp , tốt hơn hết là anh nên xuống địa ngục đi . . . . . ." Vũ Nghê cuồng loạn hét lên , đồng thời vung tay tát lên khuôn mặt lạnh lùng kia .

Một đêm liên tiếp bị ăn hai cái tát , khiến Lạc Ngạo Thực đánh mất tự tôn , cảm giác áy náy chợt tan biến đi , bao nhiêu bức xúc dồn dập của cô đêm nay , hoàn toàn khơi lên cơn giận nơi anh ——

Anh dùng lực đẩy cô , làm cô mất đà ngã ngay vào ghế salon bên cạnh

Lạc Ngạo Thực nhanh chóng bế Lạc Dật lên , sau đó móc 4000 nhân dân tệ ra , quăng lên khay bàn :"Số tiền này , coi như anh trả cho em . Nói cho em biết , hôm nay chúng ta chấm dứt nợ nần . Còn thằng bé này , về sau không có bất cứ quan hệ với em !"

Vũ Nghê từ trên ghế salon đứng dậy giằng co , cô kích động hét to :"Vì sao không có quan hệ ?! Đứa con là do em sinh , em là mẹ của thằng bé !"

"Em nghĩ em xứng đáng sao ?!" Lạc Ngạo Thực giễu cợt hỏi , tầm mắt mang theo ánh nhìn khinh bỉ.

Cô làm sao có thể không hiểu lời nói của anh , chỉ là trong lúc nhất thời , toàn thân tức giận đến phát run :"Lạc Ngạo Thực , dù như thế nào chăng nữa , em cũng là mẹ của Lạc Dật . Anh đừng cứ mỉa mai em , anh có cái quyền ấy sao ?! Vì sao không nhìn lại mình , bản thân của anh cũng thế !"

"Đừng đem anh so sánh với em . Nói cho em biết , em mới là người không đủ tư cách đến gần Lạc Dật !" Nói xong , Lạc Ngạo Thực liền đi ra cửa.

Mới nãy chắc mình điên rồi , chỉ vì nhìn thấy biểu cảm trên mặt cô ấy , nên đành mũi lòng đem theo Lạc Dật tới đây , tốt nhất cứ nên trở về trạng thái ban đầu !

Nhìn thấy con trai bị ôm đi , Vũ Nghê vội vàng bước nhanh đuổi theo

"Lạc Ngạo Thực , anh trả con lại cho em !" Cô nắm được quần áo của anh , muốn cướp cậu bé trở về .

"Thằng bé không phải là con của em , tốt nhất là em coi như chưa từng gặp nó đi !" Lạc Ngạo Thực đem lấy Lạc Dật vác ở trên vai , đẩy Vũ Nghê ra , bước nhanh khỏi phòng

Động tác của anh khiến cô ngã ngồi trên sàn nhà , cùng thời điểm ấy anh nhanh chóng đi vào thang máy . Khi Vũ Nghê chạy ra cầu thang , đến lúc đuổi kịp xuống lầu , chiếc xe cũng đã chạy xa ——

Cô té ngồi khóc ròng trong màn đêm , bên miệng không ngừng rên la tên của con trai :"Lạc . . . . . Dật , Lạc Dật là con của em . Lạc Ngạo Thực , anh mau đem con trả lại cho em . Đó là đứa con em phải mang nặng đẻ đau , là em vất vả đợi đến 9 tháng 10 ngày , là máu mủ chính thống của em . . . . . ."

****************************************************

"Ba , vì sao ba lại chia rẽ mẹ và con , con muốn đi tìm mẹ !" Lạc Dật không hợp tác , tay chân quơ quào lung tung !

Lạc Ngạo Thực không thèm để ý đến con trai đang gào thét khóc ròng , anh nhanh chóng lấy điện thoại ra , ấn vào một dãy số , sau đó dùng giọng điệu ra lệnh :"Trợ lý Lưu , cậu đến biệt thự của tôi ngay , mang theo Lạc Dật đưa đi !"

Nói xong , trực tiếp cúp điện thoại.

"Oa , oa , ba định đưa con đi đâu , vì sao ba muốn làm vậy ?! Cớ sao không để con sống cùng mẹ , ba là người xấu , người xấu !"

"Hiện tại ba có chuyện cần xử lý , không có thời gian chăm sóc con !" Anh nói qua loa

"Không đúng , ba là người xấu , ba chính là một đại ác ma !" Lạc Dật giận dỗi la to . Vừa mới nhận lại mẹ , chưa đầy mấy phút , đã bị chia rẽ , cậu bé thật không cam tâm

Nhìn thấy hành động càn quấy của cậu bé , khiến anh nhíu mày thật sâu :"Lạc Dật , ai đã dạy con như thế ?! Con xem lại mình đi , bây giờ là bộ dáng gì ?!"

"Con không cần ai phải dạy , con muốn có mẹ , muốn cùng mẹ sống chung một chỗ ! Ba không để cho con ở cùng với mẹ , vì vậy ba chính là người xấu , là một đại ác ma" Lạc Dật mở to đôi mắt , sau đó nhìn chằm chằm Lạc Ngạo Thực (Cái tính khí này của thằng bé , quả thật y chang Vũ Nghê =.=")

Cậu bé càng ngang bướng , càng làm cho Lạc Ngạo Thực nổi giận điên cuồng :"Lạc Dật , có phải con giống mẹ của mình , không được giáo dục kỹ càng ?!"

"Vâng ạ !" (Cho Cỏ cười 1 cái , còn trả lời được câu này , bó tay ) . Hai tay nhỏ bé nắm chặt thành quyền , đồng thời nghiêng người về trước , sau đó hét to lên .

Bịch ——

Một tiếng động thanh thúy vang lên , chỉ thấy thân thể cậu bé bị quăng xuống sàn , âm thanh rùng rợn hòa quyện cùng không gian u ám , càng khiến người ta có cảm giác mang rợ , như thể đang diễn ra một trận cuồng phong

"Oa , oa . . . . . . con không có sai , con chỉ muốn ở cùng với mẹ , con không có sai . . . Oa . . .!"

Lạc Ngạo Thực nhìn cậu con trai ngồi trên mặt đất , nghiêm túc nói :"Con sai hay không , phạm lỗi chỗ nào , chỉ có con tự biết ! Nếu như lần tới con còn tái phạm , về sau đừng gọi ta bằng ba !" (Thật ra Cỏ thích cách giáo dục con cái của Lạc Ngạo Thực , anh ta không dùng hành động để đánh con mình , chỉ nói một câu , để cậu bé tự kiểm điểm)

Biết rõ là mình làm sai , cho nên Lạc Dật không còn la hét ỏm tỏi nữa . Chỉ là cậu bé không phục , chẳng qua uất ức mà khóc , cứ thế không ngừng oa oa ——

Ba muốn đem mình đưa đi , vậy sau này mình còn cơ hội gặp mẹ không ?! Còn mẹ , nếu mẹ không nhìn thấy mình , mẹ có đau lòng khổ sở khóc lóc hay không ?!