Tổng Giám Đốc, Anh Thật Là Hư

Chương 110: Hôn anh hai phút

Nước mắt của cô khiến sắc mặt Lạc Ngạo Thực trở nên khó coi , hắn đem chén trà nặng nề để xuống trên mặt bàn , chậm rãi hỏi : "Khi nào hắn ta đến ?!"

Vũ Nghê liếc nhìn đồng hồ , sau đó quay sang :"Trong vòng mười phút sẽ đến , bây giờ đã hơn bốn phút rồi ! Lạc Ngạo Thực , em là người độc thân , em ~ em thật không muốn để cho người khác hiểu lầm !"

"Sao em không nói rõ là sợ Tưởng Vũ Hàng nhìn thấy , còn người khác nào đây ?!" Lạc Ngạo Thực nhìn về phía Vũ Nghê , hơi nheo cặp mắt , trong không gian thu hẹp này , ánh mắt đó càng thêm đáng sợ , như hai tảng băng , đâm vào cơ thể cô

"Không phải vậy" Vũ Nghê lắc đầu phủ nhận

"Không cần giải thích !" Lạc Ngạo Thực lạnh lùng cắt đứt lời cô , khóe môi khẽ nhếch lên tà ác "Hôn anh hai phút , anh sẽ đi ngay !"

"Anh nói cái gì ?!" Vũ Nghê ngạc nhiên trợn to đôi mắt

"Bây giờ còn có năm phút đồng hồ , dĩ nhiên em cũng có thể lựa chọn không hôn . Nhưng mà đừng nói anh không nhắc trước , nếu em không đồng ý , anh sẽ không đi !" Câu nói kế tiếp của hắn chỉ khiến cô kinh hoàng , nói không nên lời —

Cô ôm lấy đầu hắn , nhẹ nhàng đặt môi đỏ mọng ấn vào làn môi mỏng kia ! Dùng ánh mắt hỏi thăm hắn —— "Như vậy được chưa"

Lạc Ngạo Thực nhắm mắt lại , đồng thời cố định gương mặt Vũ Nghê , dùng sức hôn sâu

"Ưm . ." Khi hắn lấy đầu lưỡi cường ngạnh tấn công vào trong miệng cô , cô chỉ biết rên rỉ không ngừng , hơi thở trở nên gấp gáp

Lạc Ngạo Thực không chút thương hoa tiếc ngọc , giống như là cố ý trừng phạt cô , điên cuồng đưa đầu lưỡi của mình vào bên trong , dùng phương thức đặc biệt nhất , khéo léo mút lấy đầu lưỡi xinh xinh kia , tiếp đó còn sử dụng động tác càn rỡ , để hai đầu lưỡi quấn chặt nhau hơn , khiến Vũ Nghê đau đến nghẹn ngào , hai tay vô lực vỗ vào lưng hắn

Hắn không ngừng đem chất lỏng trong miệng rót vào miệng cô , để cho cái miệng nhỏ nhắn phải vương vấn mùi vị của hắn

Vũ Nghê bị ép phải ngẩng đầu lên , không đỡ được bức bách , từng ngụm nước miếng của hắn đưa tới , cô đều nuốt trọn.

Loại thân mật "giúp nhau lúc hoạn nạn’ này khiến cho Vũ Nghê đỏ mặt , toàn thân run rẩy , trái tim ngổn ngang rung động

Bàn tay to theo tiết tấu của nụ hôn , đi tới ngực cô , cách lớp quần áo dùng sức bóp lấy ~ đầu nhũ hoa căng cứng , cảm giác mẫn cảm làm dây thần kinh giống như tê dại , trong miệng không ngừng phát ra kháng nghị "Ư . . . A . . . Đừng"

Cô rên rỉ không rõ ràng , cố ý nhắc nhở đã đến hai phút !

"A . . ." Môi dưới đột nhiên bị xé rách đau đớn , Vũ Nghê thét lên chói tai . Toàn thân trên mỗi tế bào dường như run rẩy , da thịt căng thẳng đơ lại một chỗ

Lạc Ngạo Thực dùng sức , khẽ cắn đôi môi đỏ mọng , lúc này kim đồng hồ cũng tròn hai phút , kết thúc nụ hôn vừa kích tình vừa đau đớn

Hắn liếm sạch sẽ những giọt máu trên môi , trực tiếp nuốt xuống , trên mặt hắn lúc này tỏ vẻ khoái trá

"Đau . ." Vũ Nghê dùng tay kiểm tra miệng môi của mình , lòng bàn tay cảm thấy có chút dính ướt —— Thật , thật khó chịu , chỉ là cô không ngờ hắn cắn môi mình muốn nát ra !

"Anh có thể đi được chưa ?!" Cô run run mà nói , vết máu môi dưới không ngừng ứa ra . Đau đớn trên môi khiến cô không còn hơi sức tức giận

Lạc Ngạo Thực nhặt áo khoác trên ghế salon lên , bất cần đời khẽ cười , tuôn ra một câu nham hiểm đầy mỉa mai :"Vũ Nghê , thật ra em không cần thiết phải cầu xin anh . Em dường như quên mất , chúng ta bây giờ đã là bạn bè , em có thể trực tiếp mời anh ra ngoài . Thế nhưng em lại chọn biện pháp cầu xin , khiến cho anh lẫn lộn mối quan hệ này , để anh cho rằng , chúng ta vẫn đang vụng trộm ~ vụng trộm thân mật"

Vũ Nghê nặng nề lui về phía sau mấy bước , giận hắn ~ giận hắn nói quá đúng.

"Nếu như em ‘suy nghĩ’ một chút , chuyện đã khác rồi"

"Hai phút đã đến , anh còn chưa muốn đi sao ?!" Cô không muốn nghe hắn làm nhục , tất cả là do hắn cố ý . Hơn nữa thời gian này không đủ cải cọ với hắn , cô chỉ hi vọng hắn đi nhanh một chút !

Máu đỏ tươi chảy ra không ngừng trên môi , nhanh chóng nhuộm đỏ dưới cằm Vũ Nghê . Từng giọt , từng giọt rơi xuống trên mặt đất . Lạc Ngạo Thực lạnh lùng nhìn tất cả , những thứ này là do cô , đáng đời cô phải nhận . Chỉ vì thằng đàn ông khác , mà dám đuổi hắn đi !

"Ha ha , mới vừa rồi thật xin lỗi em , bây giờ anh phải đi . Tuy nhiên , anh hi vọng khi Tưởng Vũ Hàng đến đây , sẽ không nhìn thấy dấu vết gì . Chúc em thuận buồm xuôi gió , có thể lừa gạt người tình của mình !" Lạc Ngạo Thực sau khi nói xong , dùng sức nắm chặt tay lại , cuối cùng mới rời đi . Vẻ mặt lúc này , vô cùng đáng sợ ——

********************************************************

Có vẻ như ông trời vẫn còn mang lại may mắn cho cô , thời điểm Lạc Ngạo Thực vừa đi , năm phút sau cửa phòng vang lên tiếng gõ cửa ——

"Anh đến rồi à , chờ em một chút !" Vũ Nghê mở cửa nhìn người đối diện

"Em làm sao thế , sao lại lấy tay che miệng" Tưởng Vũ Hàng quan tâm hỏi thăm

"Ờ . . À . . Không có gì , lúc nãy em không cẩn thận , cắn vào môi của mình khi dùng bữa !" Cô né tránh đôi mắt của hắn , mơ hồ không nói rõ

"Ha ha . . ." Tưởng Vũ Hàng cười to lên . "Có phải em ăn tham quá , cho nên cắn luôn môi mình không đấy"

Vũ Nghê soi gương , dùng nước đá lăn qua lăn lại . Một lát còn phải lên tivi , cô không thể nào để chuyện này ảnh hưởng công việc ! Trong lúc dùng nước đá thoa lên vết thương , trong lòng Vũ Nghê không ngừng cầu xin trời cao thương xót , cho giảm bớt thương tích này

Cô càng lo lắng xoa xoa thì càng thấy nó sưng đỏ như miếng lạp xưởng

"Vũ Nghê , môi của em bị thương không nhẹ , vẫn còn chảy máu đấy" Tưởng Vũ Hàng liếc nhìn xuyên gương thấy được , biểu tình hài hước trước đó lúc này trở thành khẩn trương.

Cánh môi bên dưới ước chừng có thể thấy được miếng thịt lòi ra , nhìn rất dọa người.

"Đến bệnh viện đi , vết thương cần phải khâu lại !" Hắn lo lắng đề nghị

"Không , không cần !" Vũ Nghê vội vàng lắc tay . "Chút nữa sẽ không sao ! Hơn nữa bây giờ cũng sợ rằng không kịp , em thoa vài cái là xong ngay mà !"

Cô không ngừng nỗ lực xoa xoa dưới môi , máu rốt cuộc cũng hết chảy , nhưng mà sưng đỏ vẫn như cũ.

"Vũ Nghê , như vậy đi . Bản tin hôm nay sẽ do Diêu Hân thay thế em , hiện tại anh đưa em đến bệnh viện !"

"Không được !" Vũ Nghê không hề nghĩ ngợi cự tuyệt nói :"Em vẫn có thể làm tốt công việc , không cần phải nhờ người khác !" Vị trí nữ phát thanh viên tin tức buổi chiều sắp sửa biểu quyết cho người thay thế năm tới , thời điểm quan trọng này , cô thật không muốn để kẻ khác lợi dụng sơ hở

Vị trí quan trọng này , cô nhất định phải nắm chắc , thậm chí đừng hòng ai cướp được !

Tưởng Vũ Hàng lắc đầu một cái , lộ ra biểu tình không đồng ý :"Vũ Nghê , chẳng qua là để cô ấy thay em vài ngày , em đừng nên nghĩ nhiều quá !"

Vũ Nghê nhìn vết thương trong gương có chút biến mất , cuối cùng cũng thoáng yên tâm , xoay người nói rõ :"Em không có suy nghĩ nhiều , chỉ là em không muốn để người khác giúp đỡ . Anh chờ em một chút , em qua chỗ Quan Tĩnh chốc lát"

Tưởng Vũ Hàng kéo lấy cánh tay Vũ Nghê , nhíu mày hỏi :"Em qua bên đó làm gì ?!"