Tôi Và Boss Thật Trong Sáng

Chương 38

Vừa vào phòng thu âm, Cố Trữ nhìn Bạch Thuần Khiết mệt mỏi xuống ngồi trong ghế, tiến đến chọc chọc người đang buồn ngủ hỏi: “ Sớm như vậy đã tới rồi, chẳng lẽ nhớ tôi?”

“ Nếu anh là giường, tôi sẽ nhớ anh đấy.”

“ Sao lại mệt thế kia?”

“ Chẳng lẽ lại không ư?” Bạch Thuần Khiết đang ngồi bắt đầu phun mưa nói: “ Trưa nay tôi cùng mẹ Cảnh Hàng đi siêu thị, đi siêu thị xong còn cùng bà ấy đi làm tóc, làm tóc xong lại đi mua quần áo, mua thì ít nhưng đi chỗ thì bên Tây, chỗ thì bên Đông, rồi lại bên Nam, lần này mỏi chết tôi rồi.”

Ngồi xuống, Cố Trữ  cười: “ Nếu giúp bà ấy mệt như vậy, chỉ cần đem Lục Cảnh Hàng và tôi đổi cho nhau, đi theo tôi tuyệt đối không cần hao tâm tổn trí lấy lòng mẹ chồng.”

“ Đúng, rồi tôi sẽ vì cha chồng nóng tính mà hao tổn tâm trí.” Lộ ra rõ ràng, Bạch Thuần Khiết hỏi Cố Trữ: “ Lớn như vậy còn bị ba đánh, anh không biết ngại à?”

“ Trên thế giới này cô còn sống cũng chưa ngại, vì sao tôi phải ngại chứ!”

“ Mắt lé lườm anh 1 cái, Bạch Thuần Khiết vẩy tay hướng 1 bên Cố Trữ: “ Đừng dựa tôi gần như thế, tôi không quen anh.”

“ Thế mà tôi lại biết cô đấy, Haizz , hôm nay cùng mẹ Lục Cảnh Hàng tán gẫu cái gì?”

“ Anh buôn dưa làm gì?”

“ Rảnh rỗi nên nói thế thôi.”

Chau mày, Bạch Thuần Khiết nhớ lại bản thân cùng bà Lục đối thoại: “ Giống như bà luôn khen ngợi con trai mình, lúc nghỉ ngơi còn hỏi tôi vài vấn đề.”

“ Hỏi giới tính cô à?”

Bạch Thuần Khiết ưỡn ngực: “ Anh cho rằng tất cả mọi người đều mù  giống anh chắc!”

“ Đúng vậy, thân là con trai trẻ , tôi rất nhiều việc.”

Hai người thích đùa với âm nhạc, đột nhiên có người không gõ cửa mà xông vào, người này dung mạo bất phàm, Cố tổng.”

“ Ba, sao lại đến đây, con không phải cần ba đến nơi này tìm con sao?”

So sánh với lần trước gặp mặt, lần này biểu hiện hai cha con không kịch tính như lần trước. Dung mạo bất phàm Cố tổng không để ý con mình, ngược lại  rất thân sĩ mỉm cười 1 chút với Bạch Thuần Khiết: “ Xin chào, tôi là cha của Cố Trữ.”

Vội đứng dậy, Bạch Thuần Khiết đáp lễ: “ Chào bác, cháu là bạn Cố Trữ.”

“ Ta biết.”  Ý vị thâm tường mà đánh giá cô 1 lần, Cố tổng kinh người nói  : Sao lại quen Cố Trữ lâu dài như vậy?  Các cô gái trước kia nó quen lâu nhất là nửa tháng.”

“ Ba.” Cố Trữ mất mặt, vội nhanh chen ngang lời nói: “ Con còn chưa đuổi cô ấy đâu.”

“ Lần này là gì? Thân phận DJ không phải rất nổi tiếng sao?”

Vẻ mặt bất đắc dĩ: “ Nói đi nói lại nói đến công việc đúng không, con không phải đồng ý ba sẽ vào công ty sao, ba ở nhà chờ tin tức đi.”

Bạch Thuần Khiết đầu cuộn sống dường như 2 cha con nhà này đang đong đưa ngoại trừ mỏi mệt còn có hơi vẻ ngạc nhiên.

“ Lời của con có thể tin được sao?”

“ Lời nói này, ba là ba con mà không tin tưởng ngay cả con mình.”

“ Đừng nói như vậy, giống như con oan ức lắm ý.”

Cố Trữ thở dài, cha con tính là cha con, lúc trước nói thi toàn quốc lo chuyện tập đoàn Hải Ninh quả thật là không còn lời nào để nói.”

“ Được rồi, hôm nay ta sảng khoái, bỏ công việc DJ rồi làm ở Hải Ninh.”

Bạch Thuần Khiết sùng bái nhìn phía Cố tổng, những lời này so với câu kinh điển còn ngắn gọn hơn: “ Con vẫn là đi vẫn là đi vẫn là đi.”

Không khí trong phòng thu âm im lặng, Cố Trữ rốt cuộc không hề trốn tránh, tuy rằng không cam lòng nhưng anh gật đầu đồng ý rồi: “ Ngày mai con bỏ việc.”

Mục đích đạt được, trên mặt Cố tổng lộ tia thản nhiên, bộ dáng kia khiến cho Bạch Thuần Khiết nghĩ tới ba Bạch. Đặc biệt đột nhiên hôm nay cô có nhiều chuyện muốn nói với ba Bạch.

“ Ta còn có việc, đi trước.”  Trước khi ra cửa, Cố tổng quay đầu lại nói với Bạch Thuần Khiết: “ Thật ra Cố Trữ là đàn ông hạng không tồi đâu.”

“ ….” Ngây ngô cười. Nhìn bóng dáng Cố Trữ rời đi, vẻ mặt Bạch Thuần Khiết quái dị quay đầu nhìn về phía người có vẻ mặt ngại ngùng: “ Sao, anh là loại Tiểu Tân Tử à?”

“ … Tôi thích là Chá Chúc hơn.”

“ … Nhất định phải tiêu hao lượng khí oxi sao, phải bảo vệ môi trường 1 chút chứ.”

Hai người cứ cãi nhau như vậy, khi chương trình bắt đầu, Bạch Thuần Khiết đột nhiên hỏi 1 vấn đề: “ Vứt bỏ công việc anh thích, đi làm chuyện anh không thích, vì sao?”

“ Tiền.”

“ Nói thật.”

“ … Tôi không đi làm, ông ấy có thể tìm ai được nữa.” Hi hi ha ha Cố Trữ dần dần thu hồi tươi cười.

Vỗ bờ vai anh, Bạch Thuần Khiết khe ngợi nói: “ Cố Trữ đúng là 1  đồng chí hiếu thảo.”

Nghiêng đầu nhìn phía cô, Cố Trữ nói: “  Bây giờ quyết định quăng Lục Cảnh Hàng đến với tôi chưa?”

“ Lại thế rồi – mau bắt đầu chương trình đi.”

****

Cửa công ty bất động sản Triển Hàng, xe Lục Cảnh Hàng mớ từ bãi đỗ xe đi ra, vừa lúc Hàn Nghi Tĩnh từ công ty đi ra, vẫy tay chạy chậm vài bước, cô thành công cản lại xe Lục Cảnh Hàng: “ Xe bị hỏng, đưa em về nhà được không?”

Lục Cảnh Hàng gật đầu đồng ý  , ngày hôm qua có chút chuyện xảy ra ở bữa cơm nên bây giờ có chút xấu hổ. Hàn Nghi Tĩnh lêm xe cùng anh nói chuyện phiếm như trước, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì: “ Tan ca rồi còn về công việc, anh không bất mãn chứ.”

“ Em muốn hỏi ý kiến nơi nào?”

“ Không, e chỉ muốn hỏi hạng mục mới lần này chúng ta đấu  thầu nắm chắc bao nhiêu phần thắng?”

“ Không có gì ngoài ý muốn, trên 0.8% “

“ Cuộc đàm phám lúc đi thành phố A thành công sao?”

“ Cũng không tệ lắm.”

“ Vậy à.” Trầm mặc vài giây, Hàn Nghi Tĩnh lại mở miệng, giọng điệu không thoải mái  như trước, có chút lo lắng: “ Thật ra em muốn hỏi, hạng mục này, anh muốn mở rộng như thế nào?”

Lục Cảnh Hàng trợn mắt: “  Nghĩa là sao?”

“ Em biết em nói vậy có chút để ý nhiều, nhưng em là 1 nhân viên trong công ty phải quan tâm đến sự phát triển công ty. Em nghe nói chuyện trong nhà trợ lý Bạch có liên quan đến đối tượng mà chúng ta cạnh tranh…..”

Cắt ngang lời Hàn Nghi Tĩnh, mặt Lục Cảnh Hàng không chút thay đổi mà đặt câu hỏi: “ Cho nên em đang lo lắng, vì anh ư?”

“ Em biết anh không phải người không có lý trí.”

“  Vậy còn lo lắng cái gì?”

“ …. “ Hàn Nghi Tĩnh chép miệng: “ Lời em nói có thể coi là nhắc nhở không?”

“  Cảm ơn.”

Từ kính chiếu hậu nhìn ra ánh mắt sáng ngời thâm thuý, cô không lên tiếng nữa. Cô không phải dễ dàng buông tha cho người, nhưng núi cũng không phải dễ dàng tới gần như vậy. Cô là người thông mình, cô biết mình trên đường có bụi gai mọc thành bụi, có lẽ không nghĩ qua là sẽ thương tổn được bản thân.