Tôi Thừa Kế Di Sản Của Người Chồng Đã Mất

Chương 3: Xem dáng vẻ sốt ruột của cô ta kìa!

Edit: Yang
Beta: Queen
Lúc Phó Tư Niên còn sống, Úc Đóa đã từng tiếp xúc với ông chú này. Nói cậy già lên mặt thì không thích hợp, già mà không kính ( ) mới thỏa đáng.
( ) Già mà không kính: tuy già nhưng thái độ lại không có phép tắc chừng mực, thiếu lễ độ.


Ông ta dựa vào có công dưỡng dục Phó Tư Niên năm đó, mà thường xuyên lấy thân phận trưởng bối ( ) đến tìm anh.
( ) Trưởng bối: người lớn tuổi hơn, vai trên, thế hệ đi trước.


Phó Tư Niên vừa chết đã lập tức tìm tới cửa, Úc Đóa còn tưởng rằng ông ta đến đây là để giành di sản. Thế nhưng cô lại không ngờ được, ông ta còn dẫn theo tiểu thanh mai đang mang thai của Phó Tư Niên tới, nói đứa bé trong bụng là con của anh.


Biết không tìm được thi thể của Phó Tư Niên cho nên sẽ không có thứ gì để xác minh đứa bé này là thật hay giả, ông ta liền cưỡng ép, biến đứa bé trong bụng thành con của Phó Tư Niên.
Nghĩ hay thật!


Đừng nói đến chuyện đứa trẻ này không phải của Phó Tư Niên, cho dù là thật, cô cũng sẽ không thừa nhận.
Muốn dùng đứa bé chưa sinh kia để tranh di sản sao, mơ tiếp đi!


Dù sao không có chứng cứ, thi thể cũng chưa tìm được, ai có thể chứng minh đứa bé kia là của Phó Tư Niên? Ai có thể chứng minh Phó Tư Niên có khả năng sinh đẻ?
Khi nghe Úc Đóa nói Phó Tư Niên không thể có con được, ông chú và A Ngữ đều vô cùng sửng sốt.


Phản ứng đầu tiên của ông chú là kinh ngạc, sau đó không thể tin mà giận dữ nói: “Úc Đóa, cháu đừng có nói bậy bạ! Tư Niên sao có thể vô sinh chứ!”
A Ngữ đứng bên cạnh lại hơi có vẻ bối rối, tay vô thức che đi bụng dưới, ánh mắt chột dạ trốn tránh.


Nhưng sau khi cô ta nghe thấy ông chú nói xong câu này, đôi mắt lập tức đỏ lên phản ứng theo, nức nở nói: “Úc tiểu thư là đang nghi ngờ đứa bé trong bụng tôi không phải của anh ấy sao?”


Úc Đóa lắp bắp, vô cùng xấu hổ nói: “Tư Niên cũng đi rồi, tôi vốn định cứ thế mà giấu kín chuyện này dưới đáy lòng, nhưng mà...”


Cô liếc nhìn A Ngữ, ánh mắt rơi vào phần bụng hơi nhô lên của cô ta: “Chú à, ở đây không có người ngoài, cháu đành nói thẳng ra vậy. Cháu không hề lừa chú, Tư Niên… anh ấy thật sự bị vô sinh. Năm đầu tiên kết hôn, vì một sự cố ngoài ý muốn mà… bị thương, từ đó đến nay đã không còn khả năng sinh đẻ nữa. Nếu không tại sao chúng cháu ở với nhau ba năm như thế, ngay cả một đứa bé cũng không có chứ?”


Thanh âm của cô vừa nhỏ nhẹ vừa yếu ớt, vẻ mặt rụt rè thoạt nhìn là người không có chính kiến, rất dễ dàng làm cho người khác tin tưởng cô sẽ không lôi những chuyện này ra để lừa gạt.


“Chuyện này… chuyện này làm sao có thể như thế được? Tư Niên sao lại bị vô sinh chứ? Hai đứa có lầm không vậy?” Ông chú hiểu rất rõ Úc Đóa, nhát gan lại sợ phiền phức, bình thường còn không dám thở mạnh, làm sao có thể lấy chuyện này ra dối gạt người khác được?


Nhưng mà bảo ông ta tin rằng Phó Tư Niên bị vô sinh, ông ta lại không cam tâm.


“Không lầm đâu ạ.” Úc Đóa nghẹn ngào nhìn về phía di ảnh của Phó Tư Niên, hốc mắt cô ngập nước, nước mắt lại dần tuôn trào: “Nếu không phải sự thật, làm sao cháu có thể đứng trước di ảnh của anh ấy mà nói xấu chứ?”


“Đúng đúng đúng, tôi nhớ trước đây cậu ấy đã từng bị thương một lần, lần đó cậu ấy còn rất tức giận nữa.” Dì Liên vốn dĩ đứng ở một bên lo lắng muốn chết, nhưng đây là chuyện tư của nhà họ Phó, không liên quan gì đến một người làm thuê như bà. Đến khi nghe thấy Úc Đóa nói như vậy, bà liền vội vàng nói: “Lúc ấy tôi còn đang suy nghĩ là vì chuyện gì, không nghĩ tới lại là bởi vì chuyện này…”


Nói xong, bà nặng nề thở dài.
Ông chú nghe vậy đã sớm tin bảy tám phần, lúc này ngẩng đầu hung hăng trừng A Ngữ.


A Ngữ nghe Úc Đóa nói xong, trong lòng đã sớm lạnh hơn nửa phần nhưng cô ta vẫn như con vịt chết mà mạnh miệng: “Chuyện này… là không thể nào! Tôi đang mang thai đứa con của Tư Niên, làm sao có thể sai được?”


Ông chú vẫn không cam tâm: “Nếu mà bị thương dẫn đến vô sinh, vậy lúc ấy bệnh viện có giấy chẩn đoán bệnh không? Lấy ra cho chú xem một chút.”
Úc Đóa vốn chỉ liến thoắng bịa chuyện một chút, cái gì mà bị thương, cái gì mà giấy chẩn bệnh, mị là mị không biết gì hết á (◔‿◔)


“Chú à, chú biết đấy, dù sao đây cũng liên quan đến tôn nghiêm của một người đàn ông. Năm đó, Tư Niên dưới cơn nóng giận đã mang giấy chẩn đoán bệnh đi đốt rồi, tài liệu ghi chép bệnh án của anh ấy ở bệnh viện cũng mất luôn. Nhưng mà nếu như chú vẫn không tin, đợi cô A Ngữ sinh đứa bé xong, nếu là con của Tư Niên thì chắc chắn sẽ rất giống anh ấy.”


A Ngữ phản bác: “Đứa nhỏ vừa ra đời, sao có thể nhìn ra được giống ai chứ?”


“Vì vậy, điều này đòi hỏi cô A Ngữ phải kiên nhẫn chờ đợi. Đứa bé vừa ra đời không giống, chẳng lẽ lớn lên rồi cũng không giống một chút sao? Một tuổi không giống thì chờ đến hai tuổi, hai tuổi không giống thì chờ đến mười tuổi, mười tuổi vẫn không giống thì chờ đến mười tám tuổi. Lớn lên rồi chắc chắn sẽ rất giống Tư Niên, đến lúc đó lại gọi Tư Niên một tiếng ba, anh ấy ở dưới suối vàng có biết cũng sẽ rất vui vẻ.” Nói đến đấy, cô thở dài: “Đáng tiếc không thể tìm được Tư Niên, nếu không, có thể lập tức làm giám định huyết thống, chú cũng sẽ không nghi ngờ cháu dối trá nói xấu Tư Niên.”


A Ngữ vốn vì việc không thể giám định huyết thống mà tới đây, bây giờ nghe Úc Đóa nói như vậy, cô ta còn phải chờ đứa bé sinh ra lớn lên, giống Phó Tư Niên mới thừa nhận là con của anh ấy sao?


Giống hay không, đây chỉ là yếu tố chủ quan. Trừ khi là cùng một khuôn in ra, nếu Úc Đóa nói không giống, ai có thể phản đối chứ?
Chờ đến lúc đó, di sản đã sớm không còn nữa rồi.
Trong nháy mắt, A Ngữ lập tức trở nên luống cuống.


“Chú… cháu… Trong bụng cháu thật sự là đứa bé của Tư Niên, chú phải tin…”
Ông chú căm tức mà nhìn A Ngữ, Úc Đóa đã nói đến mức này, ai đúng ai sai ông ta biết rõ.


“Tư Niên đã không có khả năng làm cha, làm sao có đứa bé này được? Cô gạt tôi thì thôi đi, còn muốn lừa gạt Đóa Đóa! Ai cho cô lá gan đó? Cút ra ngoài cho tôi!”


A Ngữ hả hê mãn nguyện mà đến, bây giờ bị Úc Đóa dăm ba câu đánh cho quân lính tan rã. Ngay cả người chú bị cô ta dỗ cho ngoan ngoãn cũng không tin cô ta nữa. Cô ta ôm lấy bụng dưới, đâm lao thì phải theo lao, đành phải tâm không cam tình không nguyện bỏ đi.


Úc Đóa nhìn về phía ông chú với vẻ mặt cảm kích: “Chú à, cảm ơn chú…”
Ông chú rất hưởng thụ dáng vẻ cảm động hết sức của Úc Đoá, “Đứa ngốc này, cám ơn cái gì? Là chú sai, chú bị con bé A Ngữ này lừa gạt, chú xin lỗi cháu nhé.”


Úc Đóa liên tục vẫy vẫy tay, một bên lại làm như vẻ thụ sủng nhược kinh ( ): “Không cần không cần, chuyện này không phải chú sai, chú cũng chỉ là bị người khác che mắt mà thôi, cháu hiểu mà.”
Một trận phong ba bão táp, Úc Đóa hai ba câu đã giải quyết xong.


Nhưng đôi mắt của Phó Tư Niên đứng một bên nãy giờ đã bùng cháy.


Một chút ấn tượng về cái cô thanh mai trúc mã gì gì đó anh cũng không có, huống chi là đứa con trong bụng cô ta. Lúc đầu, anh còn muốn xem thử người phụ nữ kia sẽ giở trò xiếc gì, nhưng không ngờ tới lại bị cô vợ nào đó lý lẽ hùng hồn chụp cho cái mũ vô sinh, bớ người ta ở đây có người vu oan giá hoạ.


Cái miệng này của Úc Đoá, đem chết nói thành sống, thật khiến anh mở rộng tầm mắt.
Nói toàn những lời vô nghĩa!


Nếu không phải anh đã sớm biết bộ mặt thật của người phụ nữ này, chỉ sợ vừa rồi sẽ bị lời nói chân thành khẩn thiết của cô ta lừa mất, không chừng anh còn phải tự hỏi mình có bị vô sinh hay không nữa đó!
Người phụ nữ chết tiệt này!
Thật sự quá ghê tởm!


Phó Tư Niên cầm lấy quyển sổ nhỏ của mình, viết cái tên Úc Đoá này thêm một lần nữa.


Ông chú đối với sự biết điều của Úc Đóa rất là hài lòng: “Nếu trong lòng cháu đã hiểu, vậy chú cũng không muốn nói nhiều. Tư Niên qua đời cũng được một khoảng thời gian rồi, luật sư có nói di sản phân chia thế nào không?”


Úc Đóa bất động thanh sắc ( ), không còn đứa bé để lợi dụng nữa, ông chú rốt cuộc cũng lộ đuôi cáo.
Quanh đi quẩn lại, đến cùng vẫn là muốn chia di sản.
Cô ngoan ngoãn nói: “Vâng, luật sư đã nói cho cháu biết rồi.”


Ông chú gật đầu: “Cha mẹ Tư Niên đã mất từ khi nó còn nhỏ xíu, thằng bé là được một tay chú chăm sóc mà lớn lên. Đối với Tư Niên mà nói, gia đình của chú cũng chính là người nhà của nó, chú cũng chính là ông nội của Tư Niên. Đóa Đóa, bây giờ Tư Niên qua đời rồi, chú chăm sóc nó lâu như thế, hao phí vô số tâm lực ( ), chỗ di sản này cũng có một phần cho chú chứ?”


Úc Đóa ngẩng đầu, trong nháy mắt, ngay phía cửa ra vào cô thấy một bóng người, hơi do dự nói: “…Phải, chú nuôi dạy Tư Niên lớn lên, cũng là xứng đáng.”


Nghe vậy, ông chú mỉm cười hài lòng: “Vậy thì tốt, hôm nào chú sẽ liên hệ với luật sư, xem xét một chút việc phân chia di sản. Mặc dù Tư Niên qua đời, về sau cũng chỉ còn lại có một mình cháu, nhưng mà cháu yên tâm, sau này chú chính là người nhà của cháu, có chuyện gì cứ tới tìm người chú này, chú nhất định sẽ cố hết sức giúp đỡ cháu!”


Úc Đóa làm dáng vẻ không dám giận không dám nói, bên ngoài sợ hãi yếu đuối, càng làm cho vẻ từ ái trong đáy mắt của ông chú lộ rõ hơn.
“Chú tới sao?” Một thanh âm hờ hững vang lên từ phía cửa.
Dì Liên nhìn thoáng qua, vội vàng đón tiếp, “A Tề tới rồi à?”


A Tề ăn mặc tùy ý nhưng dáng người cậu gầy gò, một chiếc áo khoác đen bình thường cũng bị cậu mặc thành trendy thời trang. Đầu tóc húi cua, ánh mắt lạnh lùng, hiển nhiên là một tên nhóc hoang dại không sợ trời không sợ đất, rất cuồng vọng. Trên mặt giày của cậu còn dính bùn lầy, vừa nhìn liền biết vội vàng chạy đến.


Cởi giày, cậu đi tới thấp giọng gọi ‘Chị dâu’.
Sắc mặt Úc Đoá lập tức trở nên mừng rỡ, sau đó dường như lại có chỗ cố kỵ, thu hồi lại biểu cảm một chút, miễn cưỡng cười cười: “A Tề đến rồi sao…”


A Tề liếc mắt nhìn ông chú, ánh mắt sâm nghiêm lạnh lẽo, “Không biết chú tới đây có chuyện gì?”
Trong lòng ông chú gào thét một tiếng thật xui xẻo, không ngờ A Tề lại đến đây.


A Tề cùng Phó Tư Niên không có quan hệ gì, nó là được Phó Tư Niên bới trong đống rác nhặt được, luôn được anh ấy một mực mang theo bên mình. Đã nhiều năm như vậy, không phải anh em ruột thì cũng đã hơn hẳn anh em ruột. Tuổi còn trẻ nhưng tính tình lại dễ cáu kỉnh nóng nảy, nhận được “chân truyền” của Phó Tư Niên thật sự vô cùng qua loa.


“Không có việc gì, chú ấy chỉ là… Chỉ là đến thắp cho Tư Niên nén nhang, đúng không chú.”
Sắc mặt ông chú trở nên khó coi, nhưng bị A Tề dùng ánh mắt sói con hung dữ nhìn chăm chú, đành phải gật đầu: “Phải.”


A Tề bừng tỉnh nhận ra: “Thì ra là đến thắp hương cho anh cả, tôi còn tưởng rằng chú thấy không có anh cả ở đây. Nhà chỉ có một mình chị dâu, nên tới tranh giành di sản.”


Bị A Tề nói trúng tim đen, sắc mặt ông chú lập tức không giữ được, đành phải giận dữ mắng mỏ một tiếng: “Nói bậy bạ gì đó!”
A Tề đảo mắt cười một tiếng, lật mặt như lật sách: “Là A Tề hẹp hòi.”


Ông chú hừ lạnh: “Anh cả cậu là được tôi nuôi lớn đấy, làm sao? Hiện tại nó đã qua đời, tôi không thể nhận một ít di sản của nó sao?”


A Tề không chút khách khí, thẳng tanh nói: “Chú, anh cả là được chú nuôi lớn không sai, thế nhưng nói cho cùng, chú không phải là trực hệ của anh ấy. Về mặt pháp luật, phần di sản này chú không có tư cách hưởng. Hơn nữa, mỗi năm anh ấy đều gửi cho chú mấy triệu tiền dưỡng lão. Tôi cho rằng, công ơn dưỡng dục của chú đối với anh tôi, đã được trả hết trong mấy năm qua rồi.”


“Mày…”
Thái độ của A Tề vô cùng kiên quyết: “Không còn sớm nữa rồi, tôi tiễn chú nhé?”
Lúc này còn chưa tới mười giờ, không còn sớm ở chỗ nào chứ.


Trong lòng ông chú hiểu rõ nếu có A Tề ở đây, chuyện di sản thế nào cũng không thể nói tiếp nữa. Con nít ranh miệng còn hôi sữa, không biết nặng nhẹ gì cả. Ông tức tối đứng dậy: “Thắp xong hương rồi nên chú cũng về đây, sau này có thời gian chú sẽ đến thăm Tư Niên.”


A Tề tốt bụng nhắc nhở: “Chú à, mộ của anh tôi ở lăng Bàn Long. Nếu chú muốn thăm anh ấy, thì hãy đến đó nhé. Chứ theo tôi nghĩ, anh tôi sẽ không ở đây đâu.”
Ông chú trừng A Tề một cái, tức giận rời đi.


Đợi ông chú đi rồi, lúc này Úc Đóa mới rụt rè mà nhìn qua A Tề: “A Tề, cảm ơn cậu.”


A Tề nhìn thoáng qua Úc Đóa, sau đó lại lập tức dời tầm mắt sang chỗ khác, không dám nhìn quá lâu. Ánh mắt cậu lơ đãng không cố định, khẽ vươn tay vò đầu, hệt như một đứa trẻ ngốc nghếch: “Chị dâu không cần cám ơn đâu, không có anh cả ở đây, nếu sau này chị có chuyện gì, cứ trực tiếp nói với em. Chị yên tâm, em sẽ không để những người kia bắt nạt chị đâu!”


Úc Đóa dịu dàng cười một tiếng: “Tôi chuẩn bị đến lăng Bàn Long thăm anh cậu, có muốn đi cùng không?”
“Đi!” A Tề liền vội vàng gật đầu:”Chị dâu, em có lái xe tới, em chở chị đi.”
“Cám ơn cậu.”
A Tề hơi mím môi, hai bên má lập tức hiện lên lúm đồng tiền đáng yêu.


Dọc đường đi, Úc Đóa ngồi ở ghế sau không nói lời nào, vẻ mặt cô đơn buồn bã nhìn ra ngoài cửa sổ xe. A Tề xuyên qua kính chiếu hậu thấy được, muốn khuyên vài câu, nhưng lời đến miệng lại nuốt xuống.


Tối hôm qua gió to mưa lớn, nhưng hôm nay đã hết mưa, trời quang mây tạnh, khó có được thời tiết tốt.
Xung quanh lăng mộ đều vắng lặng yên tĩnh.


Úc Đóa đứng trước bia mộ Phó Tư Niên tại lăng Bàn Long, đặt bó hoa Bách Hợp mà khi còn sống Phó Tư Niên thích nhất xuống. Cô nhìn xem di ảnh trên bia mộ, lặng im không nói.
A Tề đứng ở cách đó không xa, lẳng lặng nhìn cô chăm chú.


Anh cả đi rồi, cả lũ yêu ma rắn rết đều chui ra hết, ức hϊế͙p͙ chị dâu hiền lành, còn vọng tưởng muốn đè đầu cưỡi cổ chị ấy. Muốn tranh di sản, cũng không nghĩ xem mình có xứng đáng hay không!


A Tề nhắm mắt lại, thấp giọng nói: “Anh cả, nếu như anh ở trên trời có linh thiên, nhất định phải phù hộ cho chị dâu.”
Phó Tư Niên đứng ở một bên nghe thấy lời nói của A Tề, hừ lạnh một tiếng, phù hộ cô ta sao?


Phó Tư Niên chỉ tiếc rèn sắt không thành thép. A Tề ở bên cạnh anh nhiều năm như vậy, kiên định lại ổn trọng, vì sao bộ mặt thật của Úc Đóa lại nhìn không thấu?
Nói cho cùng, tuổi vẫn còn quá trẻ, bản thân mình cũng dạy dỗ không đến nơi đến chốn, hành sự không lão luyện.


Quá làm cho anh thất vọng rồi!
Mặt trời dần lên cao, Úc Đóa đứng trước bia mộ, đã mười phút trôi qua không có động tĩnh gì.
Ánh mắt rực cháy sau lưng, Úc Đoá không cần quay đầu cũng biết, A Tề chắc chắn đang nhìn cô.


Tuy nói cùng A Tề đến đây thì cậu ta sẽ trở thành nhân chứng của cô, nhưng ánh mặt trời hôm nay thật sự quá gắt, xung quanh bia mộ cũng không có cây cối nào che mát, nóng chết người mất thôi.
Tối hôm qua không xem dự báo thời tiết, thật sự là tính toán sai lầm mà.


Úc Đóa ngẩng đầu lau mồ hôi trên trán, ánh mắt lặng lẽ nhìn thời gian.
... Mới có mười phút trôi qua thôi.
Dựa theo tình cảm giữa cô cùng Phó Tư Niên, kiểu gì cũng phải đứng một tiếng đồng hồ… Được rồi, nửa giờ đi, không thể nhiều hơn nữa.


Sớm biết mị đã bôi thêm kem chống nắng, ánh mặt trời gắt như vậy, về nhà chắc sẽ sạm đen đi mấy tông.
Úc Đóa vừa nơm nớp lo sợ đến vấn đề da của mình, vừa chú ý thời gian, thật sự là một ngày bằng một năm.
Cô đóng vai nhân vật này quá thảm đó!


Lần sau đánh chết cô cũng không tới đâu!
Thật vất vả kéo dài đến nửa giờ, cô ra vẻ như lúc này mới điều chỉnh tốt cảm xúc, khẽ quay người cúi đầu cô đơn, thấp giọng nói: “Về thôi.”
“Chị dâu, chị lên xe nghỉ ngơi trước đi. Em nói chuyện với anh cả một chút, nhanh thôi.”


Úc Đóa gật đầu, bước chân chậm chạp, cẩn thận đi từng bước một. Cuối cùng đi đến trước cửa xe, lúc quay đầu nhìn lại, đã không thấy A Tề đâu, cô mới lập tức nóng lòng nhảy vào trong xe.
Máy lạnh trong xe xua tan đi hơi nóng trên người Úc Đoá, cô thư thái thở ra một hơi dài.


Trời nóng như vậy, mị thật quá đáng thương mà.
Cô phải nghĩ cách, không thể vì nhân cách của nhân vật này mà thường xuyên đến đây được.
Rất mệt mỏi đó!


Cô lấy chiếc gương mang theo bên người ra, cau mày nhìn vào gương mặt của mình, vô cùng lo lắng, “Vừa mới phơi nắng nửa tiếng đồng hồ, lớp trang điểm cũng trôi đi hết, hai má cũng đỏ như thế này rồi, sẽ không bị đen đâu nhỉ?”


Lúc trước ở bên cạnh Phó Tư Niên, cô ‘Lấy sắc hầu quân’ ( ), sao có thể không quan tâm đến gương mặt cùng dáng người này được chứ? Mặc dù bây giờ Phó Tư Niên không ở đây, nhưng cô cũng không thể chà đạp gương mặt này, tự bản thân nhìn mình cũng cảm thấy thoải mái.


“Hôm nào phải đi thẩm mỹ viện chăm sóc thật tốt mới được.”
Phó Tư Niên ngồi ở vị trí kế bên tài xế nhắm mắt lại, nói với mình không được tức giận không được tức giận, phải nhắm mắt làm ngơ.
Xem dáng vẻ sốt ruột của cô ta kìa!
Tác giả có lời muốn nói:


Thấy được rất nhiều độc giả quen mắt, cảm ơn mọi người!!!!
Tui sẽ tiếp túc gửi ngẫu nhiên một trăm hồng bao, yêu dấu!!!