Tôi Thừa Kế Di Sản Của Người Chồng Đã Mất

Chương 1: “Phó phu nhân, đây là hai mươi tỷ di sản mà Phó tiên sinh để lại cho cô, mời cô xem qua.”

Editor: Mie
Beta: Queen
Thành phố S, tháng chín.
Mùa hè khô nóng cuối cùng cũng nghênh đón cơn mưa đầu thu, quét không khí nóng bức cùng ngột ngạt đi để mang đến sự mát mẻ.


Trên quốc lộ Bàn Sơn xuất hiện một đoàn xe chậm rãi đi về phía trước. Nơi này là nghĩa địa tư nhân lớn nhất cũng như là nổi danh nhất ở thành phố S – lăng mộ Bàn Long, một nơi tựa vào núi ở cạnh sông. Nhưng lúc này mưa càng lúc càng lớn, bầu trời cũng dần dần tối mù mịt khiến cho đoàn xe lái ngày càng chậm, khi bầu trời đầy mưa thì đoàn xe rốt cuộc cũng dừng lại.


Từng người đàn ông mặc âu phục bước từ trên xe xuống, trật tự chỉnh tề. Ngay lúc đó, cửa xe bị kéo ra để chuẩn bị bung dù đen che cho người ở trong xe.


Ngồi phía sau là một người phụ nữ mặc quần dài màu đen, trên đầu mang mũ sa đen, sắc mặt tái nhợt, thân hình gầy gò, eo bất doanh nhất ác*, giống như một đóa hoa yếu ớt được che chở dưới chiếc ô đen, mang cho người khác cảm giác giây kế tiếp sẽ bị gió mưa mùa thu thổi bay mất.


*Bất doanh nhất ác: Ý chỉ người có vòng eo vô cùng nhỏ
“Phó phu nhân, xin người giữ gìn sức khỏe, kìm nén đau thương” Nhân viên của nghĩa trang che dù tiến lên, khẽ trấn an.


Úc Đóa yếu ớt giương mắt, hốc mắt đỏ hoe, sắc mặt trắng bệch, ngoảnh mặt kiên cường mỉm cười giữa cơn mưa gió thê thảm.
“Cảm ơn.”


Cô có dáng dấp xinh đẹp, hai con ngươi trong suốt, thanh âm đáng yêu lộ ra một chút sợ hãi, làm cho người khác cảm thấy vừa xinh đẹp, mềm mại lại vừa đáng thương, rất dễ khiến đàn ông sinh ra ham muốn chinh phục, bảo vệ.


Nhân viên làm việc thường thấy cảnh cách biệt sinh tử vậy mà giờ lại không đành lòng để cho người con gái trước mắt thấy chồng mình được chôn cất.
Vợ chồng ân ái với nhau chưa được ba năm mà đã âm dương cách biệt, thật là quá tàn nhẫn.
“Phó phu nhân, hãy theo tôi”


Úc Đóa đi theo về phía trước.


Phó Tư Niên khi còn sống là một người thể diện, sau khi chết lễ tang đương nhiên cũng phải khoa trương náo nhiệt, giá mộ huyệt cũng không thể quá rẻ. Bàn Long là một nơi để mộ huyệt tốt nhất, được người coi phong thủy xem qua, là mộ huyệt tốt nhất, quần áo và di vật Phó Tư Niên, cũng chỉ chôn ở đây.


Tuy nói là không tìm được xác của Phó Tư Niên, nhưng lúc Phó Tư Niên ở du thuyền bị nổ chia năm xẻ bảy, ánh lửa ngất trời. Đội cứu hộ đã tìm kiếm vùng biển gần đó 20 km suốt ba ngày cũng không thể tìm được, chỉ sợ là lành ít dữ nhiều.


Đứng ở trước bia mộ, Úc Đóa nhìn di ảnh trắng đen của Phó Tư Niên, cổ họng nghẹn ngào, quay đầu đi không đành lòng nhìn nữa.
Hạ quan tài, chôn cất, tiếng mưa rơi tí tách ngày càng lớn.
Sau lưng Úc Đóa là những âm thanh tiếc nuối xúc động chia buồn.


“Tôi nghe nói khi Phó tiên sinh còn sống, hai người họ vô cùng yêu thương nhau, bây giờ Phó tiên sinh đi, Phó phu nhân sao mà chẳng rơi giọt nước mắt nào hết vậy?”
“Cô không biết đó thôi, hồi trước ở linh đường Phó phu nhân khóc ba ngày, mấy lần ngất xỉu, nước mắt chắc là chảy hết rồi.”


“Ai, thật đáng thương, Phó phu nhân tuổi còn quá trẻ mà lại thành quả phụ.”
“Nhưng mà ít ra cô ấy có thể thừa kế di sản mấy chục tỷ của Phó tiên sinh, cuộc sống không phải lo nghĩ nữa.”
“Người không còn, giữ lại tiền có ích lợi gì chứ?”
“Nói cũng phải.”


Mấy câu nói như có như không thêm tiếng thở dài khiến Úc Đóa cúi đầu, xoa xoa giọt lệ nơi khóe mắt.
Bỗng nhiên có thêm một chiếc áo khoác phủ lên người cô.
Úc Đóa quay đầu, nhìn ra phía sau.


“Chị dâu hãy bảo trọng thân thể.” Là một người trẻ tuổi, tóc húi cua, ngũ quan mạnh mẽ, là một nhân vật không dễ đụng chạm, nhưng đáy mắt kia trong lúc lơ đãng lộ ra một vẻ ôn nhu nhỏ làm tan đi vẻ sắc bén giữa mi mắt, bỗng dưng nhu hòa.


Úc Đóa tái nhợt hướng về phía anh cười vô lực một tiếng: “A Tề, cảm ơn cậu.”
Đưa áo khoác xong, A Tề buồn bã lui đến một bên.
Tang lễ cử hành xong xuôi, Úc Đóa tự mình chia buồn với những người ở đây, nhận được vô số lời trấn an cùng ánh mắt thương tiếc.


Úc Đóa trải qua một ngày mệt nhọc, buổi chiều trở lại biệt thự của Phó Tư Niên, bốn người luật sư mặc âu phục đã sớm chờ ở đó.
“Phó phu nhân, đây là hai mươi tỷ di sản mà Phó tiên sinh để lại cho cô, mời cô xem qua.”


Úc Đóa đáp một tiếng thật thấp, nhận lấy văn kiện luật sư đưa tới, tùy ý liếc mắt.
Là vợ của Phó Tư Niên, cô không chỉ có di sản để lại mà còn có quyền thừa kế,
Phó Tư Niên chắc hẳn cũng không nghĩ vừa tới lúc mình tráng niên*, đã phải chết vì một trận nổ.


*tráng: trai tráng, niên: tuổi
“Phó phu nhân, cô hãy nhìn kỹ một chút, nếu như không sai thì vào ba tháng sau, toàn tài sản này sẽ thuộc về cô.”


Luật sư giải thích thêm: “Bởi vì hiện giờ xác của Phó tiên sinh còn chưa tìm được, theo phương diện pháp luật mà nói, Phó tiên sinh chẳng qua chỉ là mất tích, chưa phải qua đời. Ba tháng sau nếu như vẫn không thể tìm được xác của Phó tiên sinh, lúc đó người có thể ra tòa xin tuyên cáo là Phó tiên sinh đã chết.”


Vẻ mặt Úc Đóa uể oải, đối với những văn kiện di sản này hiển nhiên cô chẳng có hứng thú: “Cám ơn anh, luật sư Hoàng, anh thu xếp toàn bộ đi.”
Tận đáy lòng luật sư Hoàng thở dài, bên ngoài đồn rằng Phó tiên sinh và Phó phu nhân yêu nhau, quả nhiên như vậy.


Suy nghĩ một chút cũng phải, người yêu không có ở đây, nhiều tiền hơn nữa thì có ích lợi gì chứ?
Bổ sung được vật chất đầy đủ, nhưng không bổ sung được con tim trống rỗng.
Nghĩ đến đây, luật sư Hoàng nghiêm túc nói: “Phó phu nhân cô yên tâm, chúng tôi sẽ giải quyết xong xuôi chuyện này.”


“Vậy thì làm phiền anh.”
Đưa tiễn đoàn luật sư xong, Úc Đóa từ chối khéo bữa ăn khuya ở nhà dì, lên lầu trở về phòng chuẩn bị nghỉ ngơi.
Mới vừa đẩy cửa ra, không biết từ đâu xuất hiện những cơn gió âm u lạnh lẽo, khiến cô không khỏi rùng mình một cái.


Cô chậm rãi bước vào trong, quay đầu khóa trái cửa phòng. Không gian chỉ còn lại mình cô, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Gỡ mũ đen xuống, ngồi trước gương bắt đầu tẩy trang.


Cô có làn da rất trắng, không một chút tỳ vết, nhưng hết lần này tới lần khác đánh phấn lót đến trắng bệch cả mặt, lại còn không có thêm một chút sắc đỏ khiến cả người không chút sức sống nào.


Chẳng còn cách nào khác, khoảng thời gian gần đây cô ăn uống ngon miệng lại còn ngủ ngon, tinh thần chưa bao giờ tốt như bây giờ; da hồng hào còn sáng bóng, chỉ có duy nhất cặp mắt sưng đỏ, đây là thành quả cô ở trước linh đường Phó Tư Niên khóc ba ngày.


Sau khi tẩy trang, Úc Đóa vào phòng tắm ngâm mình dưới làn nước nóng và tự rót ly rượu mạnh mà Phó Tư Niên đã từng cất giấu kĩ.


Hôm nay bôn ba cả ngày, đã vậy mưa to như thác đổ cho nên dính không ít nước. Úc Đóa tựa vào bồn tắm, ngâm cơ thể đau nhức trong nước nóng, phát ra một tiếng ngân nga thoải mái.
Cẩn thận tính một chút, cho đến hôm nay là vừa đúng ba năm cô xuyên đến đây.


Ba năm đầu, hai mắt cô thâm quầng vì xuất hiện thêm một người chồng. Úc Đóa biết, Phó Tư Niên không thích mình, nhưng cô lại biết Phó Tư Niên thích kiểu phụ nữ nào.


Phó Tư Niên chỉ thích loại phụ nữ xinh đẹp mềm mại hoa Thố Ti*, dựa vào anh mà sống, khôn khéo hiểu chuyện, không có chủ kiến cũng không có nóng nảy.


*Hoa Thố Ti là để chỉ người phụ nữ sinh ra đã yếu đuối, cần được người đàn ông bảo vệ. Hoa Thố Ti thật ra là một loại thực vật ký sinh, toàn thân phần lớn không có lá xanh, cũng không có rễ, chúng hút lấy chất dinh dưỡng trên người ký chủ. Mặc dù hoa Thố Ti sống nhờ thân cây, hút chất dinh dưỡng của cây đại thụ, phần lớn cây có chất độc hại nhưng cho dù hoa Thố Ti hút chất dinh dưỡng của cây đại thụ cả đời, hút đến già, hút đến chết, cây đại thụ vẫn có thể tràn trề sức sống như cũ, mà hoa Thố Ti thì đã khô héo… Ở Việt Nam gọi là Tơ hồng vàng (tên khoa học: Cuscuta chinensis)


Ở điểm này, Úc Đóa nắm bắt rất tốt. Chỉ trong ba năm đã thành công để cho Phó Tư Niên nuôi mình như nuôi chim hoàng yến, thậm chí còn trưng ra biểu hiện thích anh đến mức không thể rời bỏ anh.
Tại sao cô phải làm như vậy?
Bởi vì phải theo tình tiết của kịch bản, nếu không làm vậy sẽ phải chết.


Thêm nữa, Phó Tư Niên chính là nhân vật phản diện chính cống, có quyền thế, tính tình hung ác, nếu mà làm trái ý anh, không chết thì cũng bị thương.
Phó Tư Niên từng có hai người vợ, nhưng đều mất tích một cách ly kỳ hoặc là chết oan uổng vào đêm tân hôn.


Xuyên qua vào ngày hôm đó, Úc Đóa thiếu chút nữa bị cái tên bệnh thần kinh Phó Tư Niên này dọa cho chết.
Trong biệt thự u ám bỗng truyền đến âm thanh kêu la thảm thiết ở dưới tầng hầm, trong hành lang thì xuất hiện vết máu, nhà của một người bình thường sẽ xuất hiện mấy cái này hả?


Sống chung với Phó Tư Niên được ba năm, Úc Đóa ngày nào cũng nơm nớp lo sợ, chỉ sợ Phó đại gia không hài lòng cái gì liền mang cô xuống tầng hầm.
Thế nhưng cũng may, Phó Tư Niên đi theo kịch bản, chết do một trận nổ lớn trên du thuyền, đến hài cốt cũng không còn.
Tất cả đều đã qua rồi.


Cô không cần lúc nào cũng lo lắng cho mạng nhỏ của mình, lại càng không dùng ngụy trang thành hoa Thố Ti, nằm trong lòng bàn tay của Phó Tư Niên mà kiếm sống nữa.
Úc Đóa hãnh diện, thậm chí còn muốn hát một khúc.


“Mặt trời đỏ trên bầu trời… Y nha y chi u uy nha nhi nha chi u a, nhân dân xoay mình làm chủ nhân, y nha y chi u uy nha nhi nha chi u a, nhân dân xoay mình làm chủ nhân…”*
*Bài Mặt trời đỏ trên bầu trời của Hồ Ngạn Bân


Lúc này Phó Tư Niên đang đứng bên cạnh bồn tắm… À không đúng, hiện tại anh đã biến thành con ma Phó Tư Niên. Nghe Úc Đóa hát mà đến cả con ma cũng không chịu nổi, anh nhìn cô bằng một ánh mắt khó có thể nào diễn tả được bằng lời, nhìn những ngón chân của cô nhô ra khỏi bồn tắm, lắc lư theo nhịp hát của mình.


Kết hôn ba năm, anh còn không biết vợ của mình còn có cái kiểu ca hát như này.


Một tháng trước Phó Tư Niên ở trên một chiếc du thuyền cùng đối tác nói chuyện làm ăn, có lẽ là âm mưu từ lâu của ai đó làm một trận nổ lớn để cho anh mất đi ý thức, chờ khi anh tỉnh lại lần nữa thì đã ở tang lễ của chính mình.


Tình huống của anh có chút kì diệu, anh thấy được người khác nhưng không chạm được vào họ và ngược lại, họ không nhìn thấy anh, cũng không chạm được vào anh.
Người ta gọi tình huống này là “hồn ma”.


Phó Tư Niên có trình độ học vấn cao, có văn hóa, từ trước đến giờ theo Chủ nghĩa vô thần*, hiện tại sự thật bày ra ở trước mặt anh, không cho phép anh hoài nghi, bản thân thật sự đã biến thành một con ma.


*Chủ nghĩa vô thần: theo nghĩa rộng nhất, là sự thiếu vắng niềm tin vào sự tồn tại của thần linh hoặc tâm linh. Theo nghĩa hẹp hơn, chủ nghĩa vô thần là sự bác bỏ niềm tin rằng thần linh tồn tại. Theo nghĩa hẹp hơn nữa, một cách cụ thể thì chủ nghĩa vô thần là quan điểm cho rằng không hề có thần linh.


Hơn hết khiến anh không dám tin là người vợ Úc Đóa khóc lóc đau khổ đến bất tỉnh ở trước linh đường bởi vì anh chết, ăn uống không ngon, buồn bực không vui mấy ngày nay; da dẻ lại sáng mịn hồng hào, tinh thần tốt đến mức hát lên một khúc, thư thả nằm trong bồn tắm đắp mặt nạ, uống rượu vang đỏ, hưởng thụ cuộc sống?


Anh thấy bây giờ cô ta vô cùng sung sướng, nào có dáng vẻ đau khổ như buổi sáng nữa chứ?


Phó Tư Niên nhíu chặt lông mày. Trong trí nhớ anh, Úc Đóa ở trước mặt mình từ trước đến giờ đều thận trọng mà lấy lòng, chỉ sợ bản thân làm sai chọc anh tức giận. Bây giờ mỗi nhất kinh nhất động* của cô ta không khác gì một con mèo tự đắc, tìm đâu ra con mèo mềm yếu của ngày xưa nữa, rõ ràng chính là một con hồ ly gian xảo, từ sau khi anh chết liền lập tức lòi đuôi!


*Nhất kinh nhất động: Mỗi cử chỉ, hành động
Đến gần Phó Tư Niên, không hiểu tại sao Úc Đóa lại rùng mình một cái vô cùng lạnh lẽo, bực bội uống một hớp rượu mạnh trong tay, mém chút nữa phun ra hết, vừa đắng vừa cay, sặc chết người.


Cô lẩm bẩm vài câu: “Khó uống chết, chả hiểu sao Phó Tư Niên lại thích.”
Nói xong, cô đứng dậy rửa sạch sẽ bọt trên người.


Mới vừa tắm xong liền nghe thấy dì Liên ở bên ngoài gõ cửa cùng với giọng điệu lo âu: “Phu nhân buổi tối vẫn chưa ăn gì, tôi làm cho cô chút thức ăn đêm, dù sao cũng phải ăn một chút chứ cứ tiếp tục như vậy thân thể của cô làm sao chịu được?”


Úc Đóa nhón chân lên đi tới cửa, bóp chặt mũi, chậm rãi thấp giọng với dì ở bên ngoài, nói: “Dì Liên, con không đói bụng, chỉ là có chút mệt mỏi, muốn… muốn nghỉ ngơi một chút, dì cũng sớm nghỉ ngơi đi.”
Thanh âm nghẹn ngào, giọng điệu vừa phải, bi thương không cách nào kiềm chế nổi.


Phó Tư Niên dựa vào ưu thế của mình mà xuyên tường qua.
Dì Liên bưng thức ăn ngoài cửa thở dài, đáy mắt cũng dần dần đỏ, khó nhịn được mà nghẹn ngào: “Phu nhân, cô nghỉ ngơi đi ạ.”
Phó Tư Niên nhìn dì Liên đi xa, nhìn thêm Úc Đóa trong phòng, cắn một cái bể răng.


Nếu như ma cũng có răng.