Tố Thủ Kiếp

Hồi 37

Bốn người cùng cúi đầu im lặng, mỗi người đều theo đuổi một ý nghĩ riêng. Một lúc lâu, Thanh Vân đạo trưởng chợt ngẩng đầu lên, nói bằng một giọng quả quyết:

- Việc đã đến thế này, bao nhiêu đệ tử phái Chung Nam cùng đồng lòng thề chết chống đối với Nam Cung thế gia đến cùng, dù còn một người, cũng quyết không chịu buông kiếm.

Ông đưa mắt nhìn vào cỗ quan tài có Nhâm Vô Tâm nằm rồi nói:

- Bần đạo chỉ thắc mắc nhất vì sự an nguy của Nhâm tướng công, ở đây không có linh dược. Và Huyền Diệu Quan lúc này đã biến thành một nơi gió tanh mưa máu, khó lòng mà bảo hộ cho Nhâm tướng công được an toàn.

Nói đến đây ông chợt đứng lên, hướng vào Tú Linh vái một vái rồi nói:

- Bần đạo muốn phiền nữ đàn việt hộ tống quan tài Nhâm tướng công xuống núi ngay ngày hôm nay, rồi tìm thầy chạy chữa cho tướng công chóng hồi phục. Bần đạo và các đệ tử phái Chung Nam, đời đời kiếp kiếp không bao giờ dám quên đại đức.

Ông là một vị chưởng môn, địa vị tôn quý đến đâu, nay phải cung kính ân cần nói với một thiếu nữ như Tú Linh những câu thiết tha như vậy, đủ hiểu đối với việc này ông trịnh trọng đến thế nào.

Thanh Thạch, Thanh Tùng đứng sau sư huynh cũng nước mắt ràn rụa, nghiêng mình vái nàng một vái.

Tú Linh vội đứng lên, nghẹn ngào đáp lễ, nói:

- Đạo trưởng uỷ thác, tiện thiếp đâu dám không tuân. Nhưng... nhưng... Nhâm tướng công thương thế nguy cấp như vậy, tiện thiếp biết tìm đâu được danh y bây giờ?

Nàng nói chưa dứt lời, chợt nằm phục xuống ghế, khóc ầm lên.

Thanh Vân đạo trưởng và hai sư đệ đều đưa mắt nhìn nhau, không biết xử trí cách nào.

Thốt nhiên nghe trong nhà có tiếng Nhâm Vô Tâm gọi bằng một giọng rè rè yếu ớt:

- Đạo trưởng...

Tiếng gọi chưa dứt, ba vị đạo trưởng và Tú Linh cùng chạy xô vào. Chỉ thấy Nhâm Vô Tâm đang gắng gượng ngồi lên, Tú Linh vội vàng chạy đến đỡ nắp áo quan lên hộ chàng.

Thanh Vân đạo trưởng ôn tồn hỏi:

- Tướng công định dặn bảo gì?

Nhâm Vô Tâm mỉm cười nói:

- Đạo trưởng cứ yên tâm. Nam Cung thế gia vừa bị thảm bại một trận, trong vòng năm, ba tháng, quyết chưa dám trở lại ngay, có khi họ cũng không còn thì giờ trở lại nữa, vì đến ngày ấy chúng tôi sẽ hoàn toàn phát động thế công, họ lo thân họ chưa xong, làm gì còn lực lượng tấn công kẻ khác?

Chàng cười to một tiếng, rồi lại tiếp:

- Các vị đạo trưởng nên thừa cơ hội ấy mà trung chỉnh môn hộ. Sau này cũng có hôm Nhâm mỗ tới Huyền Diệu Quan quấy quả các vị đạo trưởng vài chén rượu.

Chàng tuy bị thương nặng, tiếng nói hơi yếu, nhưng vẫn cười nói vui vẻ, như không có chuyện gì xảy ra.

Ba vị đạo trưởng thấy thế, vừa đau đớn, vừa khâm phục. Thanh Vân đạo trưởng thở dài nói:

- Sự sống chết của anh em bần đạo chỉ là việc phụ, duy thương thế của Nhâm tướng công mới đáng...

Nhâm Vô Tâm vội cười ngắt lời:

- Có một chưởng quèn, làm sao kết quả nổi tính mạng Nhâm mỗ? Xin các vị đạo trưởng cứ yên tâm!

Thanh Vân đạo trưởng nói:

- Nhưng hiện thời tướng công không đi lại được, mà các vị võ lâm đồng đạo thì đang chờ tin tức của tướng công...

Vô Tâm nói:

- Xin các vị sai người đưa tại hạ sang Tam Túc. Ở đấy sẽ có người chữa bệnh cho tại hạ.

Thanh Vân đạo trưởng mừng lắm, vội nói:

- Thật ư?

Thanh Tùng đạo nhân cũng mừng rỡ nói:

- Bần đạo tuy bất tài, nhưng Nhâm tướng công muốn đi đâu, bần đạo cũng xin tình nguyện đưa đi.

Tú Linh nói:

- Việc hộ tống Nhâm tướng công là bổn phận của tiện thiếp, xin cứ để tiện thiếp lo lấy.

Vô Tâm mỉm cười nói:

- Đa tạ hậu ý của phu nhân, nhưng tại hạ thực không dám phiền...

Miệng chàng tuy vẫn giữ nguyên nụ cười, nhưng giọng nói thì lạnh hơn đá, khiến người nghe phải khó chịu.

Ba vị đạo trưởng cũng lấy làm kinh dị, vì họ thấy Tú Linh đối với chàng ân cần tha thiết như vậy, mà sao chàng chỉ đáp lại bằng một thái độ hết sức lạnh nhạt thờ ơ? Ngoài miệng tuy họ không nói ra, nhưng bất giác cùng quay cả lại nhìn Tú Linh.

Tú Linh sửng sốt một lúc, thốt nhiên chân tay run lẩy bẩy, nước mắt chảy ròng ròng, nghiến răng nói:

- Công tử luôn mồm gọi tôi là “phu nhân” sao không tuyên bố cho mọi người biết tôi là ai luôn thể?

Vô Tâm ngẩn người một lát, rồi cười gượng nói:

- Nhưng... nhưng...

Tú Linh lấy tay áo lau nước mắt, mỉm cười buồn bã nói với Thanh Vân đạo trưởng:

- Không cần hắn phải nói, để tôi xin tự giới thiệu: Tôi chính là một quả phụ đời thứ năm của nhà Nam Cung thế gia!

Thanh Vân, Thanh Thạch, Thanh Tùng đều giật bắn người, đôi mắt trợn tròn, mặt đăm đăm nhìn nàng.

Tú Linh lại gượng cười nói:

- Ba vị chắc lấy làm lạ, không hiểu sao người nhà Nam Cung thế gia mà lại đi cùng với Nhâm Vô Tâm phải không?

Vô Tâm buột miệng thở dài nói:

- Vị phu nhân đây tuy là người nhà Nam Cung thế gia, nhưng tâm hồn trong trắng như hai vầng nhựt nguyệt. Nàng không nỡ trông thấy những hành động của Nam Cung thế gia nên mới không nề nguy hiểm, bỏ trốn đi...

Ba vị đạo sĩ lúc này mới hiểu ra, bèn đưa mắt nhìn nhau, cùng tỏ vẻ ngậm ngùi.

Tú Linh lại cười một cách buồn bã nói:

- Ba vị đạo trưởng lúc này tất đã hiểu rõ vì sao Nhâm Vô Tâm cố ý làm nhục tôi. Chỉ vì tôi là một quả phụ của nhà Nam Cung thế gia, hai nữa lại còn hết lòng...

Nói tới đấy nàng lại tức tưởi, không sao nói tiếp được nữa. Vô Tâm thở dài nói:

- Tại hạ có dám làm điều gì sỉ nhục phu nhân đâu? Chỉ sợ phu nhân...

Tú Linh lau ráo nước mắt, cười nhạt:

- Tướng công không cần phải giải thích, một kẻ quả phụ sao không thương khóc vong phu, lại đi quan tâm đến người khác, chẳng trách người ta khinh thường cũng phải!

Vô Tâm buồn bã nói:

- Cô nương lầm quá, lầm quá!

Chàng mỉm một nụ cười buồn bã, đôi mắt long lanh như có ngấn lệ, sẽ nói:

- Có chuyện gì mà cô nương phải khổ...

Tú Linh ngắt lời:

- Tôi nhịn nhục như thế cũng đã quá nhiều rồi. Bây giờ là lúc cần phải nói cho hết.

Ba vị đạo trưởng biết rằng câu chuyện riêng giữa hai người tất còn có nhiều phức tạp, người ngoài không nên tham dự, bèn cùng đưa mắt cho nhau, rồi len lén lui ra.

Bất đồ, Tú Linh lại giơ tay ngăn lại nói to:

- Ba vị đạo trưởng đừng đi vội!

Ba đạo trưởng thấy sắc mặt nàng cực kỳ bi thảm, đau đớn, cũng không nỡ trái ý, bèn lại quay gót đi vào. Tú Linh ngập ngừng một lúc, rồi thở dài nói:

- Hôm nay tiện thiếp muốn trình bày với ba vị đạo trưởng một chuyện bí mật mà từ bao nhiêu năm nay thiếp vẫn giấu kín tận đáy lòng. Để ba vị biết cho rằng, thiếp thật không phải là hạng người vô sỉ!

Trong khi nói, hai hàng nước mắt của nàng vẫn tuôn ra như suối, nhưng nàng cũng không buồn lau, cứ để mặc nó thánh thót chảy xuống thấm cả ngực áo. Miệng vẫn tiếp tục kể:

- Mười năm về trước, có một đứa con gái mồ côi, nghèo khổ, được một nhà võ lâm thế gia nuôi làm “Đồng dưỡng tức” [Đứa con dâu nuôi từ lúc còn bé]. Hồi đó đứa bé bất quá mới độ bảy, tám tuổi, mà anh chồng vị lai của nó cũng chỉ vào khoảng lên sáu, lên bảy là cùng.

Một đôi đồng tử từ bé cùng sống chung một mái nhà, lại là vợ chồng chưa cưới, đối với con mắt người ngoài thì thật là xứng đôi vừa lứa, hạnh phúc vô cùng.

Nào ngờ sự thực lại khác hẳn. Hai đứa trẻ trời sinh ra hình như đã sẵn có oan nghiệt từ kiếp trước, nên kiếp này không những chúng đã thù ghét nhau cay đắng, thậm chí chúng còn sợ nhau như rắn rết hùm beo. Bởi thế nên mỗi lần trông thấy nhau, chúng đều tìm hết cách lảng tránh.

Nhưng cả hai đứa trẻ cùng thông minh tinh quái, trước mặt người lớn, chúng không bao giờ lộ vẻ chán ghét nhau, nhưng kỳ thật sự chán ghét ấy mỗi ngày lại càng trầm trọng thêm lên, không hề giảm bớt.

Giọng nói của nàng vừa buồn vừa ai oán, y như kể chuyện một người nào khác, nhưng ai nghe cũng biết hai đứa trẻ nàng nói đây chính là thiếu chủ nhân đời thứ năm nhà Nam Cung thế gia và nàng.

Tú Linh lại kể tiếp:

- Thời gian từ từ trôi qua trong những niềm uất hận và chán ghét của hai đứa trẻ. Chúng cũng từ mái tóc để trái đào, biến thành một đôi thiếu niên tuấn tú. Đôi thiếu niên này bất cứ nhìn về phương diện nào, chúng cũng vẫn là một đôi giai ngẫu thiên thành. Chủ nhân nhà võ lâm thế gia mới quyết định chờ tới khi đứa con gái được mười sáu tuổi thì sẽ chính thức làm lễ thành hôn.

Đứa con gái sống bó buộc trong khuôn khổ gia tộc đã lâu ngày, trong bụng tuy không bằng lòng, nhưng không dám phản đối, chỉ biết lẳng lặng tuân theo.

Nhưng ngoài miệng tuy không dám phản kháng, mà trong bụng nó lại càng phản kháng kịch liệt. Tới ngày thành hôn, nó lén giấu một con dao vào trong bộ áo cưới, định bụng khi nào đôi bên đứng gần nhau, thì đâm chết tân lang rồi mình sẽ tự tử sau.

Thanh Vân đạo trưởng kinh sợ kêu lên một tiếng. Vô Tâm thì đôi mắt long lanh, buột miệng nói:

- Không hiểu vì cớ gì mà cô bé ấy lại thù ghét anh chồng đến bực ấy? Tất nhiên thế nào cũng phải có nguyên nhân!

Tú Linh ai oán thở dài, cúi đầu nói:

- Những sự buồn vui, yêu ghét của người ta, nhiều khi không thể giải thích được. Nhưng đứa con gái này sở dĩ oán ghét người chồng chưa cưới của nó, quả thực cũng có nguyên nhân.

Vô Tâm vội hỏi:

- Nguyên nhân gì?

Tú Linh chợt ngẩng đầu lên, dằn giọng nói:

- Chỉ vì hắn có tính giảo hoạt đa nghi, bình sinh không hề tín nhiệm một ai. Đã thế lại còn độc đoán ngang ngạnh, trái ngược với tất cả mọi người. Cái gì ngọt, hắn bảo là chua, cái gì vuông, hắn cãi là tròn. Và hình như lúc nào hắn cũng sợ có người giết hắn. Mỗi buổi tối, chờ cho mọi người ngủ yên, hắn mới dám lên giường. Dù mẹ đẻ hắn cũng không bao giờ hắn tin.

Nàng ngừng lại một lát rồi lại tiếp:

- Tính cách ấy rất có thể là do hoàn cảnh bồi dưỡng mà thành. Vì mấy đời ông cha hắn đều bị giết sau khi kết hôn được ít lâu, lại cũng có lẽ vì thế mà hắn rất ghét chuyện lấy vợ, rồi nhân chuyện ghét lấy vợ mà ghét luôn cả người vợ chưa cưới!

Vô Tâm ngậm ngùi nói:

- Bất cứ người nào sinh trưởng trong hoàn cảnh ấy, cũng khó lòng khỏi biến thành thần trí thất thường, hành động gàn dở?

Tú Linh lại nói:

- Bắt một người con gái lấy anh chồng tính cách gàn dở như vậy, thì dù chết họ cũng không chịu. Ngày lễ kết hôn, nghi thức tuy cực kỳ giản dị, nhưng cũng long trọng. Chỉ vì nhà võ lâm thế gia ấy danh tiếng tuy hiển hách, nhưng rất ít giao thiệp với các nhân vật trong làng võ, nên hôm cưới tuyệt không có một người khách nào. Không những không có khách, mà cả đến lễ mừng, cũng không thấy một ai đưa đến.

Vô Tâm thốt nhiên ngắt lời hỏi:

- Thật không một ai đưa đồ mừng đến ư?

Tú Linh tựa hồ cũng nhận thấy câu hỏi của chàng còn có ẩn ý, bất giác ngạc nhiên đáp:

- Không có thật!

Vô Tâm ngẫm nghĩ một lát, rồi nói:

- Cô nương cứ kể nốt cho nghe.

Tú Linh nói tiếp:

- Chưa dứt một hồi trống, hôn lễ đã chấm dứt. Người con gái mê man như loạn trí bị người ta đẩy vào động phòng, bên tai chỉ nghe văng vẳng như tiếng bà Tổ dặn đi dặn lại là phải sớm sinh quý tử để nối dõi tông đường. Lại nghe thấy bà cười nói: “Các con dâu nhà ta đều có tướng nghi nam, chắc thế nào cũng sinh con trai!”

Sau khi mọi người lui ra, trong tân phòng chỉ còn lại đôi vợ chồng mới. Đứa con gái giấu bàn tay trong tay áo, nắm chặt lấy chuôi dao, chỉ đợi anh chồng đến gần là hạ thủ.

Ai ngờ anh ta quả cũng thông mình, hình như đã thấu rõ tâm lý của người con gái, chợt cười nhạt hỏi: “Ngươi cầm dao làm gì thế? Có phải định giết ta chăng?”

Người con gái giật mình kinh sợ, chưa kịp nói gì thì anh ta đã chạy ra đóng cửa sổ, khoá cửa phòng lại, rồi đăm đăm nhìn cô vợ mới, sẵng giọng nói: “Ngươi cứ yên tâm, dù ngươi quỳ xuống đất lạy ta, ta cũng không thèm động chạm đến ngươi đâu! Từ nay trở đi, ban ngày thì ta với ngươi là vợ chồng, ban đêm thì mỗi người ngủ một giường, thế là tiện nhất!”

Thực ra đứa con gái cũng không thích ở chung một phòng với hắn, dù là ngủ riêng giường, bèn hỏi hắn cần phải đóng kịch như vậy chừng bao lâu.

Người con trai sắc mặt chợt lộ một thần thái kỳ dị, nói:

- Những người sống trong nhà này tất phải chịu sự uỷ khuất. Ta nói thật cho ngươi biết, chính ta tới giờ phút này cũng chưa biết trong nhà có bao nhiêu sự kỳ quái. Nếu ngươi không chịu ẩn nhẫn, thì rất có thể sẽ gặp những cảnh ngộ còn thê thảm gấp mấy lần chết!

Người con gái nghe xong sợ quá, cứ đứng đờ người ra. Một lúc lâu, hắn lại nói:

- Bây giờ ta đã thành hôn, chắc chỉ một hai tháng nữa là phải đi. Ta đối với ngươi như thế không phải là vì do lòng nhân từ, mà thật ra chỉ vì không muốn lưu dòng giống lại cho họ mà thôi!

Mãi đến lúc ấy, người con gái mới nhận ra giữa những người trong gia đình nhà này đối với nhau đều mang nặng một lòng thù oán, những mối liên hệ trong gia tộc đều chỉ ràng buộc nhau bằng một chữ “hận”.

Người con trai nói xong, nằm lăn xuống đất ngủ, không thèm lý gì đến tân nương. Được hơn hai mươi ngày, quả nhiên hắn ra đi thật. Trước khi đi, hắn không hề nói với người vợ trên danh nghĩa một nửa lời, chỉ gườm gườm nhìn nàng bằng con mắt oán thù, căm giận.

Thế là từ đấy, vĩnh viễn không còn thấy hắn trở về nữa.

Nàng nói xong, đưa mắt nhìn mọi người một lượt, đoạn mỉm cười một cách buồn bã mà rằng:

- Các vị chắc cũng đã biết đứa con gái ấy chính là tiện thiếp. Tiện thiếp sở dĩ đem câu chuyện bí mật nói ra hôm nay, chỉ vì muốn để các vị phán quyết xem như thế tiện thiếp có phải là hạng gái bất trinh, vô sỉ không?

Vô Tâm buồn bã cúi gầm mặt xuống, lẳng lặng ngồi yên. Ba vị đạo trưởng sắc mặt đều lộ vẻ bùi ngùi.

Một lúc lâu, Thanh Tùng đạo nhân chợt ngẩng đầu lên, nói:

- Theo ý bần đạo, chỉ một mình nữ đàn việt hộ tống Nhâm tướng công sang Tam Túc cũng đủ.

Thanh Vân đạo trưởng gật đầu nói:

- Chính nên như vậy, không biết ý Nhâm tướng công nghĩ sao?

Vô Tâm lại đưa mắt nhìn Tú Linh, cười gượng hỏi:

- Nhưng không biết cô nương có còn vui lòng đưa tại hạ đi không?

Tú Linh nghiêm sắc mặt nói:

- Bao giờ tôi cũng sẵn lòng...

Ba vị đạo trưởng đều thở ra một hơi dài như vừa trút được gánh nặng. Tú Linh lại nói:

- Lần này tôi đưa tướng công đi chỉ cốt được gặp hai vị tiền bối trong Tử Cốc. Ngoài ra không còn yêu cần điều gì nữa. Nếu khuôn thiêng run rủi cho thiếp khám phá được những điều bí mật, thì từ nay trở đi tiện thiếp sẽ... sẽ...

Nói tới đấy, thốt nhiên nàng ngừng bặt, cúi gầm đầu xuống, tay mân mê tà áo. Trong phòng lúc này đều im phăng phắc. Mỗi người đều như đeo nặng một bầu tâm sự, không ai muốn lên tiếng.

Thốt nhiên, ngoài cửa vân phòng có tiếng ồn ào, tiếp theo đó lại có tiếng chân người chạy rầm rập.

Thanh Vân đạo trưởng biến sắc mặt, sẽ quát:

- Ai đó?

Ngoài cửa có tiếng người thở hổn hển nói:

- Đệ tử là Tĩnh Tâm có chút việc muốn bẩm với Chưởng môn sư tôn.

Thanh Vân đạo trưởng cau mày nói:

- Việc gì mà hoảng hốt thế? Vào đây!

Nói chưa dứt lời, đã thấy một đạo sĩ trẻ vén rèm đi vào, sắc mặt có vẻ sợ hãi, khom lưng nói:

- Khải bẩm chưởng môn, ngoài cửa quan có một vị nữ đàn việt muốn gặp Nhâm tướng công...

Hắn thở dài một hồi, rồi lại tiếp:

- Vị... vị nữ đàn việt ấy mặc toàn đồ trắng... đệ tử... tử trông... trông hình như... người thiếu nữ đánh Nhâm tướng công hôm qua...

Ba vị đạo trưởng sắc mặt đều tái mét. Thanh Thạch, Thanh Tùng đã giơ tay vào chuôi kiếm. Tú Linh quay nhìn Vô Tâm, run run hỏi:

- Người ấy có phải là... là Trần Phượng Trinh không?

Vô Tâm sắc mặt trầm trọng, chỉ sẽ gật đầu. Tâm Tĩnh cúi đầu nói:

- Chúng đệ tử tuy đã sửa soạn ứng chiến, nhưng còn chờ lệnh sư phụ.

Thanh Vân đạo trưởng nhìn Vô Tâm nói:

- Tướng công nên vòng ra phía sau mà xuống núi còn anh em bần đạo đành chỉ quyết liều tử chiến.

Vô Tâm thở dài nói:

- Không hiểu tại sao bà ta lại còn đến đây làm gì? Thật là trái với hành động thường ngày của Nam Cung thế gia.

Chàng lại hỏi Tĩnh Tâm:

- Chỉ có một người thôi ư?

Tĩnh Tâm nói:

- Tôi không kịp trông kỹ. Hình như chỉ có một người thì phải!

Vừa nói dứt lời, ngoài cửa đã thấy tiếng chân chạy huỳnh huỵch, rồi một người đứng ngoài cửa nói to:

- Người con gái đợi ngoài kia tỏ vẻ sốt ruột, cứ một hai đòi gặp Nhâm tướng công. Cô ta xưng tên là Diệp Sương Y.

Tú Linh giật mình, buột miệng hỏi:

- Diệp Sương Y à? Có đúng không?

Thanh Tùng đạo nhân nói:

- Các vị dù có quen Diệp Sương Y nữa, nhưng cũng phải cẩn thận đề phòng, lỡ bị người giả mạo.

Vô Tâm ngẫm nghĩ một lúc, rồi nói:

- Nếu phải là bọn kia, tất họ cứ việc xông vào, cần gì phải giả mạo?

Tú Linh lo lắng nói:

- Cho dù là Diệp Sương Y thật, nhưng Trần Phượng Trinh đã bị thuốc mê, thì nàng làm sao mà thoát thân được?

Thanh Vân đạo trưởng tỏ vẻ sốt ruột, giục:

- Tướng công định thế nào? Xin cấp tốc ra lệnh, bần đạo cũng vui lòng tuân theo.

Vô Tâm quả quyết nói:

- Đạo trưởng cứ cho mời nàng vào đây.

Tú Linh vội kêu:

- Nhưng...

Vô Tâm ngắt lời:

- Nếu có người theo dõi nàng để dò la tin tức, thì ta lại càng nên mời nàng vào để họ khỏi nghi ngờ.

Nói chưa dứt lời, đã nghe phía ngoài có tiếng quát tháo. Có tiếng binh khí chạm vào nhau xoang xoảng, tiếp theo đó lại có tiếng chân người huỳnh huỵch chạy vào, hoảng hốt kêu to:

- Đệ tử Hàn Tâm cầu kiến.

Miệng thì xưng danh, chân đã chạy vào tới nơi, thái độ cực kỳ bối rối. Thanh Vân đạo trưởng tái mặt hỏi:

- Việc gì, nói mau?

Hàn Tâm vừa thở vừa nói:

- Diệp cô nương chờ mãi nóng ruột, cứ xông bừa vào. Chúng đệ tử ngăn lại, thành thử hai bên xô xát. Chúng đệ tử không sao ngăn nổi, vừa hay lúc ấy có Từ sư thúc đến. Bây giờ hai người còn đang đánh nhau ở ngoài kia.

Thanh Vân đạo trưởng mừng rỡ nói:

- Từ sư thúc đến đấy à? May quá, ngươi ra mời sư thúc vào ngay đây cho ta!

Vô Tâm giật mình nói:

- Từ sư thúc nào? Hay là “Độ Ách Kim Châm” Từ Tố Bạch chăng?

Thanh Vân đạo trưởng gật đầu:

- Chính đấy! Nghề thuốc của ông ta đã nổi tiếng giang hồ. Lần này ông ta tới đây, thương thế của Nhâm tướng công không phải phiền người khác nữa. Thật là may mắn!

Nhâm Vô Tâm cau mày nói:

- Theo ý tại hạ, người này không phải là người cùng đạo với ta. Vả lại hắn tới đây hôm nay, sao lại đúng dịp đến thế được?

Thanh Vân đạo trưởng nói:

- Nhưng hắn với bần đạo là đôi bạn lâu năm. Bần đạo biết tính hắn lắm.

Vô Tâm thở dài nói:

- Đạo trưởng chỉ biết lấy chí thành đãi người, nên có ngờ đâu là nhân tâm nan trắc. Trước kia tại hạ cũng đã mời ông ta mấy lần, lần nào ông ta cũng cố tình lảng tránh.

Thốt nhiên lại nghe ngoài cửa có tiếng cười ha hả đưa vào. Vô Tâm vội nói:

- Dù sao đạo trưởng cũng đừng cho ông ta biết là tại hạ bị thương nặng nhưng chưa chết.

Nói xong chàng vội vàng nằm xuống, đậy nắp áo quan lại.

Tú Linh nhanh trí, vội quỳ xuống trước áo quan thổn thức khóc.

Thanh Vân đạo nhân còn đang ngẩn ngơ, chưa biết tính sao đã nghe tiếng cười nói ở ngoài cửa:

- Lần này đạo huynh phải cảm ơn tiểu đệ nhé!

Thanh Vân đạo trưởng rảo bước chạy ra, đã thấy một vị lão nhân, thân hình cao lớn, mũ áo màu vàng, miệng cười ha hả bước vào. Nhưng khi lão trông thấy Thanh Vân đạo trưởng, chợt nín bặt, không cười nữa, sẽ hỏi:

- Tiểu đệ lại ngỡ là đạo huynh không muốn động thủ với con gái, nên mới lánh mắt không ra. Có ngờ đâu là đạo huynh đã bị thương.

Thanh Vân đạo trưởng cười gượng nói:

- Lâu lắm không được gặp. Từ huynh phong thái vẫn như xưa, mà bần đạo thì vừa bị một trận suýt chết!

Từ Tố Bạch sửng sốt hỏi:

- Đạo huynh nói thế là ý thế nào?

Thanh Vân đạo trưởng mời khách vào vân phòng ngồi, thở dài nói:

- Chuyện này nói ra còn dài. Không biết người con gái vừa rồi thế nào?

Từ Tố Bạch cười nói:

- Không phải tiểu đệ nói khoe, người con gái ấy võ công tuy cao nhưng chưa phải là đối thủ của tiểu đệ. Chỉ vì tiểu đệ không muốn làm cho nàng bị thương, nên chỉ đuổi xuống núi mà thôi.

Ông ta cười một hồi, rồi lại tiếp:

- Nhưng theo lời đạo huynh vừa nói thì hình như Huyền Diệu Quan vừa xảy ra biến cố gì chăng?

Thanh Vân đạo trưởng thở dài nói:

- Từ huynh đoán quả không sai...

Rồi ông kể tóm tắt câu chuyện đêm qua cho Từ Tố Bạch nghe, duy không nhắc gì đến việc Điền Tú Linh.

Từ Tố Bạch nghe xong, chợt vỗ bàn đứng phắt dậy nói:

- Lại có chuyện thế cơ à? Nhà Nam Cung thế gia không ngờ lại hung tàn bạo ngược tới bực ấy! Đạo huynh thử nghĩ kỹ lại xem, biết đâu không phải là lầm!

Thanh Vân đạo trưởng lắc đầu:

- Quyết không thể lầm được!

Thanh Tùng đạo nhân cũng nói góp:

- Người con gái vừa rồi rất có thể cũng là người nhà Nam Cung thế gia?

Từ Tố Bạch ngửa mặt lên trời thở dài một tiếng rồi nói:

- Không ngờ bọn ta mấy chục năm nay đối với nhà Nam Cung thế gia một niềm kính trọng. Vả lại bọn họ cũng đủ vẻ vang danh giá lắm rồi, cớ sao lại còn bày ra cái trò ấy nữa?

Thanh Tùng đạo nhân thở dài nói:

- Chỉ đáng tiếc là vị Nhâm tướng công vì trượng nghĩa phù nguy mà đến nỗi uổng tính mệnh.

Từ Tố Bạch biến sắc mặt nói:

- Gần đây tiểu đệ cũng được nghe danh tiếng của vị Nhâm tướng công. Nghe nói ông ta võ công cao lắm, làm sao đến nỗi chỉ bị người ta đánh có một chưởng mà chết được?

Thanh Vân đạo trưởng ấp úng:

- Cái ấy... cái ấy... vì... vì...

Ông không quen nói dối, thành ra không tìm được câu gì nói cho xuôi, chỉ lúng búng mấy câu, rồi tắt giọng.

Thanh Tùng đạo nhân vội đỡ lời:

- Nhâm tướng công võ công tuy cao, nhưng vì cô quả bất địch chúng. Vả lại trong lúc bất ngờ, bị địch thủ đánh một chưởng vào giữa ngực nội tạng kinh mạch đều bị đứt cả. Dẫu có Đại la Kim tiên cũng không sao cứu được nữa.

Từ Tố Bạch lẳng lặng giây lâu, rồi lại hỏi:

- Thật đáng tiếc, đáng tiếc... Đạo huynh đã làm lễ an táng chưa?

Thanh Tùng đạo nhân lắc đầu:

- Quan tài hãy còn tạm quàn ở trong đan phòng.

Từ Tố Bạch ngẩng đầu lên nói:

- Cũng có khi những tay nội gia cao thủ bị thương ở kinh mạch, vẫn còn có hy vọng cứu sống lại được. Rất có thể các vị đạo huynh vì không thông y lý, nên không nhận ra. Để tiểu đệ xem lại cẩn thận, may ra còn cứu được chăng?

Thanh Vân đạo trưởng mừng rỡ nói:

- Nếu thế...

Thanh Tùng đạo nhân vội đón lời:

- Anh em bần đạo tuy không thông y lý, nhưng người chết hay sống, chẳng lẽ lại không biết hay sao? Vả lại bần đạo đối với Nhâm tướng công lại càng phải kiểm nghiệm cẩn thận, quyết không thể lầm được.

Từ Tố Bạch nói:

- Tiểu đệ trong bụng rất hâm mộ Nhâm tướng công, thế tất phải trông thấy tận mắt, mới được yên tâm.

Miệng nói chân đã bước tới cửa đan phòng. Thanh Thạch, Thanh Tùng đều tái mặt, nhưng không biết làm cách gì ngăn cản được, đành chỉ hốt hoảng chạy theo.

Từ Tố Bạch tay đã đặt lên nắp quan tài, lăm le định mở. Bất đồ Tú Linh đang quỳ dưới đất khóc nức nở, chợt đứng phắt dậy, nói to:

- Bỏ tay ra!

Trong khi quỳ trước linh sàng khóc giả, Tú Linh chợt nghĩ tới thân thế cô khổ của mình, bất giác ruột đau như cắt, nước mắt chan hoà, không sao nén đi được, thành ra khóc giả mà thành khóc thật.

Nàng quát xong, liền giơ ngón tay cắt ngang uyển mạch của Từ Tố Bạch.

Cái cắt đó, bề ngoài tựa hồ không lấy gì làm mạnh, kỳ thực bên trong biến hoá vô cùng. Dù Từ Tố Bạch muốn động thủ mặt nào, cũng bị chỉ phong khoá chặt.

Từ Tố Bạch hoảng sợ, vội rút tay về trừng mắt nhìn Tú Linh một lúc, chợt lại cười ha hả nói:

- Chú tiểu quản gia này võ công khá lắm. Trừ Nhâm tướng công ra, chắc không ai rèn nổi?

Tú Linh chỉ lạnh lùng “hừ” một tiếng. Thanh Tùng đạo nhân đã đỡ lời:

- Vị tiểu thí chủ này chính là người nhà Nhâm tướng công.

Từ Tố Bạch nói:

- Đã là môn hạ Nhâm tướng công, sao lại không muốn cho tại hạ cứu sư phụ?

Tú Linh giận dữ đáp:

- Quan tài của tướng công ta, không ai được quyền xâm phạm tới!

Từ Tố Bạch vẫn tươi cười nói:

- Tại hạ vì lòng tốt muốn thăm bệnh cho Nhâm tướng công, chớ không có ý gì khác.

Nói xong lại định mở nắp quan tài. Tú Linh lập tức bước lên đứng chắn ngang trước áo quan, giơ tay phóng luôn ba chiêu, chỉ trong nháy mắt đã điểm vào ba đại huyệt “trung cực”, “thái nguyên”, và “huyền cơ” của Từ Tố Bạch.

Chiêu thức thần tốc, và chỉ phong lanh lẹ của nàng đã gạt được Từ Tố Bạch lùi ra tới sát góc tường.

Nàng dừng tay lại quát:

- Nếu ngươi còn rờ tay vào áo quan của tướng công ta nữa, ta sẽ đánh gẫy tay ngươi lập tức. Đừng có oán!

Lúc này Từ Tố Bạch mới biến sắc mặt, nổi giận quát:

- Đồ con nít ngu dại, không biết phải trái là gì! Nhâm tướng công không dạy ngươi tôn kính trưởng lão ư?

Tú Linh cười nhạt:

- Tướng công ta chỉ dặn: hễ gặp kẻ nào ngu xuẩn vọng động thì cứ đánh chết đi. Vừa rồi ta mới cảnh cáo cho ngươi một đòn nhẹ đó thôi, nếu ngươi cứ ngang ngạnh không nghe thì chớ trách ta tàn ác!

Từ Tố Bạch nổi giận nói:

- Đồ ngoan cố! Người ta tử tế mà không biết...

Tú Linh cũng giận dữ quát:

- Ta không cho ngươi động tay vào, thì ngươi không được động tay vào. Không tin ngươi cứ thử xem!

Từ Tố Bạch sắc mặt tái xanh, nhìn Thanh Vân đạo nhân, cười nhạt nói:

- Tại hạ với đạo huynh là đôi bạn chơi với nhau đã lâu năm, nên không muốn sinh sự lôi thôi ở trong chỗ thanh tu của đạo huynh. Nhưng đạo huynh nghe thấy tên tiểu đồng này hỗn xược với tiểu đệ như vậy, mà không can thiệp là tại sao?

Thanh Vân đạo trưởng còn đang lúng túng, không biết xử trí thế nào. Thanh Tùng đạo nhân đứng bên đã nói đỡ:

- Hậu sự của Nhâm tướng công hoàn toàn là do vị tiểu thí chủ này liệu lý. Anh em bần đạo làm gì được?

Từ Tố Bạch thấy Điền Tú Linh khuỳnh tay chống hông, gườm gườm nhìn mình, nước mắt vẫn còn đầm đìa trên đôi gò mà, liền nghĩ thầm: “Nếu Nhâm Vô Tâm chưa chết, thì sao tên tiểu đồng này lại đau xót như vậy?”

Từ Tố Bạch tâm địa thâm trầm, mắt sắc như dao. Nếu Điền Tú Linh khóc giả, thì thế nào cũng bị hắn khám phá ra ngay. Nhưng hắn có biết đâu rằng Tú Linh khóc đây là khóc cho thân thế của mình, chớ có phải là khóc Nhâm Vô Tâm đâu?

Vừa rồi hắn thấy Tú Linh mới ra tay có vài chiêu, đã biết võ công của nàng không phải tầm thường. Vì thế hắn cũng không muốn động thủ, vì nếu thắng được nàng thì chẳng danh giá gì, mà lỡ thua thì mang nhục.

Thanh Tùng đạo nhân thấy cặp mắt hắn cứ đảo lia lịa, không biết trong óc hắn đang nghĩ gì, bèn cười một cách vuốt ve, nói:

- Hảo ý của Từ huynh, Nhâm tướng công ở dưới suối vàng chắc cũng thông cảm. Theo ý bần đạo, bất nhược Từ huynh hãy ra vân phòng nghỉ ngơi một lát, bần đạo bảo nó pha trà.

Từ Tố Bạch cũng muốn nhân dịp tháo lui cho đỡ ngượng, bèn cười nhạt nói:

- Trà ngon của đạo huynh xin để thết đãi vị tiểu quản gia của Nhâm Vô Tâm. Tại hạ bị người ta mạt sát như vậy còn mặt nào ngồi đây uống nước nữa?

Nói xong phất tay áo đi thẳng, không buồn quay cổ lại. Thanh Vân đạo trưởng vội chạy theo gọi:

- Từ huynh... Từ huynh...

Nhưng Từ Tố Bạch đã đi khá xa, chỉ còn trông thấy tà áo vàng phấp phới, thoáng cái đã khuất vào sau rặng cây cối xanh um.

Thanh Vân đạo trưởng đứng ngẩn người trông theo một lúc rồi mới thở dài quay vào, sắc mặt đầy vẻ hối tiếc sượng sùng.

Thanh Tùng đạo nhân nhìn Tú Linh mỉm cười nói:

- May quá, nếu không nhờ có cô nương, thì mấy anh em bần đạo thật không sao ngăn cản nổi hắn!

Thanh Vân đạo nhân tỏ vẻ không bằng lòng nói:

- Nhưng nếu ông ta thực tình, thì không những bần đạo bỗng dưng vô cớ đắc tội với cố nhân, mà lại còn lỡ mất dịp tốt chữa bệnh cho Nhâm tướng công nữa.

Chợt nghe giọng nói yếu ớt của Nhâm Vô Tâm từ trong quan tài đưa ra:

- Đạo trưởng hà tất phải thắc mắc. Tại hạ dám đoan quyết là Từ Tố Bạch sở dĩ đến đây hôm nay chỉ là cốt dò thăm tin tức cho Nam Cung thế gia đó thôi!

Thanh Vân đạo trưởng hỏi:

- Sao tướng công biết?

Vô Tâm mở hé nắp áo quan ra, nhưng người vẫn nằm yên, sẽ nói:

- Từ Tố Bạch với đạo trưởng là bạn thân đã lâu. Vậy mà khi biết đạo trưởng bị thương, hắn chỉ hỏi thăm qua một câu, trong khi đó hắn lại tỏ ra sốt sắng thiết tha đến vết thương của tại hạ. Như vậy có phải là vô lý không? Phàm sự gì đã không hợp tình hợp lý tất phải có gian ý ở bên trong.

Thanh Tùng đạo nhân vỗ tay nói:

- Phải! Phải! Tướng công nói rất có lý!

Vô Tâm lại nói:

- Năm ngoái tại hạ muốn tìm phương thuốc giải cứu loại mê dược của nhà Nam Cung thế gia, nên phải đi khắp bốn phương nam bắc, tìm đón các vị danh y, và cũng đã hai ba lần đến thỉnh Từ Tố Bạch. Ông ta cố ý tránh không tiếp. Sau đó tại hạ để lại một phong thư dài, lời lẽ rất thành khẩn, kể rõ mọi việc có liên quan đến nhà Nam Cung thế gia, mong ông ta đọc xong bức thư sẽ tới chỗ địa điểm tại hạ đã hẹn sẵn, để cùng họp mặt.

Thanh Vân đạo trưởng buột miệng hỏi:

- Thế ông ta có tới không?

Nhâm Vô Tâm thở dài nói:

- Cố nhiên là không. Ông ta chỉ cho người mang đến cho tại hạ một mảnh giấy, trong viết giản dị mấy câu chối từ... Xem đó đủ thấy ông ta xem phong thư dài của tại hạ, đã rõ hành động của nhà Nam Cung thế gia gần đây như thế nào. Vậy mà lúc nghe đạo trưởng thuật tới việc đó, ông ta còn giả bộ kinh ngạc, than thở, rõ ràng là giả dối. Vả lại ông ta hấp tấp chạy tới, rồi lại phất tay áo mà đi. Do thế, tại hạ lại càng tin chắc chín phần mười là ông ta đã đầu thân vào nhà Nam Cung thế gia.

Thanh Vân đạo trưởng chắp tay cúi đầu, niệm một câu:

- A di đà Phật!

Thanh Tùng đạo nhân than rằng:

- Nhâm tướng công không những cơ trí quá nhân, lại còn thông minh tinh tế rất mực. Bần đạo kính phục bội phần. Từ Tố Bạch về tất sẽ báo cáo là Nhâm tướng công đã chết. Nhà Nam Cung thế gia hẳn không đề phòng, tướng công có thể yên tâm tiến hành công việc được.

Buổi chiều hôm ấy, trong ánh nắng chiều hôm, một cỗ xe mui đen từ núi Chung Nam đi xuống. Phía sau có ba người đi theo. Ba người này khinh công đều rất giỏi, cỗ xe chạy tuy nhanh, nhưng họ vẫn theo kịp một cách dễ dàng.

Hai người đi đầu mặc võ phục màu đen, bịt mặt bằng khăn đen. Người đi sau mặc áo xanh chẽn tay, che mặt bằng một chiếc khăn xanh, dáng điệu mềm mại gọn gàng, nhác trông cũng đoán được là một thiếu nữ.

Thiếu nữ đầu bù tóc rối, chiếc khăn xanh trùm mặt buộc thấp xuống ngang mũi, để lộ cặp mắt trong như nước hồ thu, và đầy vẻ lo âu uất ức. Lúc này trán nàng đã lấm tấm mồ hôi. Nàng theo sát phía sau hai người áo đen, chân không hề có tiếng động.

Hai người áo đen chỉ chăm chú nhìn vào cỗ xe, cửa sổ đóng kín mít, thỉnh thoảng lại lấy tay ra hiệu cho nhau, mà vẫn không biết có người con gái theo phía sau.

Cỗ xe ngựa ra khỏi núi liền theo hướng tây mà đi. Địa thế chỗ này rất hoang vắng. Người đánh xe hình như cũng biết có người theo dõi, nên cứ luôn luôn quất roi vào lưng ngựa, giục ngựa chạy cho nhanh.

Người áo đen đi bên trái thốt nhiên quát:

- Cỗ xe đi trước kia lập tức phải dừng lại, ta sẽ tha chết cho người đánh xe. Bằng không để ta đuổi kịp thì chết cả lũ!

Người này vừa cao vừa gầy, giọng nói hung hăng dữ dội, ống tay áo bên trái như không có gì, nên buộc vào một sợi dây tơ treo ở sau lưng, phía sau đeo một thanh trường kiếm vỏ đen bóng, trông hình dáng ta có thể đoán ra gã là “Nam Hải đệ nhất kiếm” Mộ Dung Phi.

Người đánh xe giơ cao ngọn roi, vụt mạnh lên lưng ngựa, đầu cũng không buồn quay lại.

Hai gã áo đen đưa mắt nhìn nhau, rồi người cụt tay rút kiếm ra khỏi vỏ.

Người bên phải co hai vai lên, thân hình gầy gò của gã không khác gì một mũi hoả tiễn bắn vụt lên không, lộn đi một vòng, tà tà bay xuống cỗ xe ngựa.

Nhưng cũng ngay lúc ấy, con ngựa kéo xe vừa bị một roi vụt mạnh, đau quá nhảy vọt lên một bước dài, làm cho người áo đen bước hụt ra ngoài, nhưng tay hắn cũng kịp bám vào mui xe, cứ thế chạy theo xe một lúc, rồi bất thình lình hắn co chân lên nhảy phắt lên mui xe, thân pháp cực kỳ nhanh nhẹn.

Người đánh xe nghe trên mui xe có tiếng động, sắc mặt tái mét, quát to:

- Xuống!

Rồi quay phắt lại cầm roi vụt ngang cổ người áo đen. Tiếng roi rít lên vun vút.

Người áo đen cười nhạt, tay trái nắm lấy ngọn roi, quát:

- Buông ra!

Tiếng quát chưa dứt, ngọn roi đã bị gã giật được, người phu xe mất đà, lập tức ngã sấp xuống, đầu va vào mui xe đánh “sầm” một tiếng.

Chỉ nghe một tiếng hú dài, rồi kiếm quang bay lên loang loáng. Thì ra Mộ Dung Phi đã nhảy tới bên xe, vung kiếm lên chém mạnh vào càng xe, làm cho cỗ xe gẫy thành hai đoạn.

Con ngựa sợ hoảng hý lên một thôi dài, cất bốn vó phóng đi như bay. Cỗ xe nghiêng hẳn đi, rồi đổ nhào xuống vệ đường.

Người con gái áo xanh đi sau, ánh mắt lại càng lộ vẻ kinh hoàng, vội nấp vào một bụi cây um tùm cách đó ba trượng để chờ xem động tĩnh.

Chỉ thấy gã áo đen nhảy xuống mui xe, cười ha hả nói:

- Nhâm Vô Tâm phen này dù ngươi sống hay chết, cũng không hòng thoát khỏi tay hai vị thái gia. Nếu ngươi còn sống thì ta sẽ bồi thêm cho một nhát kiếm, còn nếu ngươi đã chết, thì ta cũng băm vằm xác ngươi ra làm trăm ngàn mảnh! Ha ha!

Người đánh xe cố gượng bò dậy, chỉ mặt gã, mắng rằng:

- Nhâm Vô Tâm ở đâu? Ai là Nhâm Vô Tâm? Chúng mày điên à?

Mộ Dung Phi cười một cách nham hiểm, vung kiếm chỉ vào yết hầu người đánh xe. Người đánh xe không sợ hãi, càng quát to hơn:

- Ngươi muốn giết cứ giết! Đường đường đệ tử Chung Nam há phải sợ cái thứ côn đồ như các ngươi hay sao?

Gã áo đen cười ha hả:

- Chung Nam đệ tử hách quá ta!

Hắn vừa nói vừa nhảy tới bên cỗ xe, hai tay cầm miếng vải mui xe, xé toạc ra làm hai mảnh.

Thiếu nữ nấp trong bụi cây chợt run bắn người lên, vội rút trong giầy ra một lưỡi chuỷ, vừa định xông tới, chợt lại thấy gã áo đen sửng sốt, lùi lại ba bước, nắm lấy vạt áo người đánh xe, quát to:

- Nhâm Vô Tâm đâu?

Hắn đã đoán quyết Nhâm Vô Tâm một là bị trọng thương, hai là chết rồi, đang nằm trong cỗ xe đó. Không ngờ lúc nhòm vào trong xe, chỉ thấy bên trong chất đầy kinh sách, mà chẳng thấy Vô Tâm đâu cả.

Người thiếu nữ đứng trong bóng tối lúc ấy mới thở ra một hơi dài, tự nghĩ: “Ta đã biết Nhâm tướng công hành sự xưa nay có bao giờ lại sơ ý đến thế? Nhưng Nhâm tướng công còn sống hay đã chết, hiện giờ chàng ở đâu?”

Nhâm Vô Tâm hành tung mù mịt, làm cho thiếu nữ càng nghĩ càng lo, không biết điều tra vào đâu được.

Kỳ thực thì lúc này Nhâm Vô Tâm và Điền Tú Linh đã ra khỏi Chung Nam sơn từ lâu.

Nhân vì Nam Cung thế gia đã biết Nhâm Vô Tâm trúng phải một chưởng của Phượng Trinh, dù không chết tất cũng bị trọng thương, làm sao có thể đi bộ được, vậy nên họ chỉ chú ý vào cỗ xe.

Thừa lúc đêm tối, một tên đệ tử Chung Nam cõng Vô Tâm xuống chân núi, rồi đặt chàng xuống, cáo từ lui về. Thanh Thạch, Thanh Tùng đã định thân hành đi tiễn, nhưng chàng sợ đông người lộ chuyện, nên nhất định từ chối.

Giữa cánh đồng mênh mông vắng vẻ, chỉ còn lại Vô Tâm và Tú Linh cùng đứng ngẩn ngơ nhìn nhau một lúc. Tú Linh chợt thở dài lên tiếng trước:

- Ta đi đâu bây giờ?

Vô Tâm ngẫm nghĩ một lát, rồi nói:

- Lúc này tôi cũng chưa có chủ ý gì cả, không biết là mình nên ngày nghỉ đêm đi lẩn lút trong những con đường hẻo lánh hay là nên cứ đàng hoàng đi trên đường lớn? Hai cách ấy đều cùng có lợi và có hại ngang nhau. Cô nương có ý kiến gì không?

Tú Linh chớp mau đôi mắt, nói:

- Len lỏi trong những con đường vắng vẻ gập ghềnh, không biết công tử có đi nổi không?