Tình yêu dịu dàng

Chương 10

Cả hai mẹ con còn đang thu xếp đồ thì chợt thấy Dương xuất hiện ở cửa. Bà Phượng tò mò nhìn anh, chưa kịp hỏi thì Quỳnh đã bỏ khung hình xuống giường, bước ra cửa:

- Sao anh đến đây giờ này?

- Anh đến phụ dọn với Quỳnh.

Dương quay qua chào Bà Phượng, Quỳnh vội giới thiệu:

- Anh ấy là bạn anh Quốc đó mẹ. Cũng là bạn con nữa.

Nghe bảo là bạn Quốc, bà Phượng có vẻ ngần ngừ. Bà đang dị ứng với cậu tiểu chủ. Bây giờ bạn cậu ta đến, bà thật sự e dè. Nhưng Dương đã nhanh chóng trấn an bà rằng cách ôm chiếc thùng ra xe rồi giúp hai người lần lượt chuyển đồ.

Thật ra, đồ đạc không nhiều lắm, đựng gọn trong cốp xe. Và cuộc rút lui diễn ra không nặng nề khốn đốn lắm. Nhưng tâm lý bà Phượng và Quỳnh thì trĩu nặng nỗi lo.

Dương nhiệt tình giúp hai người thu xếp chỗ ở mới. Khi xong xuôi thì đêm đã khuya. Bà Phượng mệt mỏi vào ngủ trước, còn Quỳnh thì ngồi bó gối trên salon. Cô áp mặt trên cánh tay. Dáng điệu như người thất chí. Không còn một chút nghị lực.

Dương ngồi đối diện với Quỳnh, lặng lẽ quan sát cô. Lần đầu tiên anh thấy Quỳnh như vậy. Anh suy nghĩ mãi vẫn không đoán ra nổi chuyện gì. Nhưng hỏi cô thì không tiện nên anh làm thinh ngồi chờ.

Quỳnh chợt ngước lên, vẻ mặt vẫn ủ rũ. Cô hỏi nhỏ:

- Khuya rồi, anh Dương không về sao?

- Còn Quỳnh, không định nghỉ ngơi sao? Vô nghỉ đi anh mới về.

- Vâng.

Không còn lý do gì ở lại, Dương đứng dậy:

- Anh về nghe.

Quỳnh tiễn anh xuống đến tận tầng dưới, khi anh sắp đi xuống, cô chợt giữ lại:

- Tối nay anh cực với em quá, cám ơn anh nhiều lắm.

- Em không nói gì còn hay hơn là nói chuyện khách sáo với anh. Thôi, em lên ngủ đi.

- Dạ.

Dương nhảy xuống những bậc thang. Những bước chân nhẹ nhàng vui vẻ. Anh huýt sáo nho nhỏ một bản nhạc. Đó là phong cách hiếm hoi anh có được từ lúc biết Quỳnh.

Hôm sau, Dương đến phòng bida. Anh chơi rất hăng suốt buổi sáng. Đến mười giờ không thấy Quốc đến. Anh nghĩ hôm nay anh ta đến sòng bạc thì một lát sau anh ta xuất hiện.

Vẻ mặt Quốc thật ngầu, quạu quọ và chìm đắm trong trạng thái u ám. Anh ta không chơi, mà cứ ngồi ở bàn nước, lầm lì hút thuốc.

Dương quăng cây cơ vào một góc, rồi đi về phía bàn:

- Không chơi sao? Vào thế chỗ của tao đi.

Quốc cười khẩy, rồi nói đầy ẩn ý:

- Mày thế chỗ tao và cũng biết nhỏ giọt trong cách cho à? Tao thế chỗ mày thì ít quá đấy.

Dương hiểu ngay, anh nhún vai:

- Ai vào chỗ ai, cứ xem là một cuộc chạy đua, đối đầu cũng được.

Quốc quăng phắt điếu thuốc, nhìn Dương bằng cặp mắt đổ lửa. Từ đêm qua đến giờ, anh phát điên lên khi Quỳnh thật sự bỏ đi. Anh chỉ muốn dồn cô vào chân tường để bắt cô khuất phục. Thế mà cô không hề nhún mình trước anh. Lẽ tự nhiên anh nghĩ Quỳnh đã ngã về phía tên bạn đểu giả này. Anh tức điên lên, nhưng không thể gây chiến, vì thực ra Dương đâu có trực tiếp khiêu khích.

Dương không hiểu tâm lý Quốc lúc này. Chính anh cũng đang muốn hỏi tội Quốc và anh hỏi thẳng:

- Tại sao Quỳnh bỏ đi? Mày làm cái gì dồn ép người ta vậy?

Quốc quay phắt lại:

- Mày cũng biết chuyện đó nữa à? Nhanh thật, như vậy chứng tỏ hai người liên lạc nhau thường xuyên chứ gì?

Dương điềm nhiên:

- Hôm qua chính tao phụ Quỳnh dọn đi và cổ đang ở nhà riêng của tao. Sao? Mày hài lòng chứ? Tao nghĩ chính mày là người bức bách tới mức đó, đúng không? Nếu…

Nhưng Dương chưa nói hết câu thì đã bị đấm vào giữa mặt choáng váng. Anh chưa kịp định thần lại thì Quốc đã hung hăng hất đổ cả chiếc bàn và xô mạnh Dương ngã sầm xuống gạch. Anh điên tiết nằm đè lên Dương, đấm như điên lên người tên bạn thù nghịch. Chưa bao giờ anh tức giận tột cùng như thế.

Mấy người bạn bên bàn bida ùa lại, cố kéo Quốc đứng lên. Anh vùng vẫy như điên, cố thoát ra để trút tiếp trận đòn của mình. Nhưng vì bị đến bốn, năm người giữ tay lại, nên anh bị đẩy về phía tường một cách bất lực.

Trong khi Quốc còn đang giãy cố thoát ra, thì Dương được mấy người kia giúp đứng dậy. Vừa gượng lên được, anh đã hất tay Hùng ra, lao vào đánh trả lại Quốc.

Ban đầu, mấy người bạn còn cố cản hai người, nhưng rồi bị phản ứng dữ quá, nên ai cũng chịu thua cho yên thân. Ðược buông ra, Dương và Quốc lại lao vào nhau. Ðến lúc cả hai tàn sức mới tạm dứt trận chiến.

Hùng và Tuấn đưa Dương về. Quốc cũng được hai tên bạn hộ tống. Lúc xuống đường, thiên hạ nhìn hai người với vẻ kinh sợ, nhưng ai cũng bất cần.

Vĩnh định đưa Quốc về nhà, nhưng anh nhất định không chịu và đòi đến chỗ của Dương.

Lúc đó, Quỳnh cũng vừa ngoài phố về. Thấy máu me trên mặt và trên áo Quốc, cô kinh hồn đi nhanh đến gần anh, tay vô tình quăng chiếc giỏ xuống gạch. Cô không dám chạm vào người Quốc, mà nhìn qua Vĩnh.

- Ảnh làm sao vậy anh Vĩnh?

Vĩnh chưa kịp trả lời thì Quốc đã vặc cánh tay cô:

- Vì em, anh ra nông nỗi thế này. Em vừa ý chưa? Nói đi! Anh đánh nhau với nó vì em đấy.

Quỳnh sợ quá, vội lùi lại như muốn bỏ chạy, nhưng cô vội trấn tĩnh:

- Em không muốn hai người có xô xát vì em, em sợ lắm. Anh có sao không để em…

Quốc gạt ngang:

- Không cần em lo. Em hay lắm. Bây giờ có nhiều người lo rồi, em không cần anh nữa phải không? - Anh chợt quát lên - Em đá anh như viên sỏi dưới chân em, em là người như thế nào vậy?

Quỳnh khẽ nhăn mặt khổ sở:

- Anh đuổi em đi mà không cần biết em khốn khổ ra sao. Bây giờ lại trách em. Ở đây đâu phải là nhà của em, tại sao đến đây trách móc, tại sao không bỏ hẳn em đi?

Quốc chợt dịu lại, thái độ hung hăng biến mất. Anh ngồi sụp xuống ghế, khóc lên:

- Ðừng bỏ anh Quỳnh. Về nhà anh đi em. Anh không bao giờ đuổi em nữa đâu.

- Em không dám tin cách hứa của anh. Ðã đi rồi thì em không bao giờ quay lại đó nữa đâu.

- Em muốn sống với thằng Dương phải không?

- Anh quan tâm chuyện đó làm gì?

- Chẳng lẽ em không còn thương anh nữa sao? Sao lại đối xử với anh như vậy?

Quỳnh thoáng nhìn qua Vĩnh. Có mặt người thứ ba, nhất là người đó là bạn Quốc, cô rất ngại. Và cô có tâm lý thu mình lại. Thấy cái nhìn chăm bẵm của Quốc, cô hiểu lúc này anh chờ đợi đến mức khao khát, nhưng vẫn dè dặt:

- Anh đang thương tích lung tung thế này, hay là anh về nằm nghỉ đi, chuyện gì sẽ nói sau.

Nhưng Quốc vẫn cương quyết:

- Em phải có thái độ rạch ròi, phải trả lời ngay, hoặc là chọn anh và trở về nhà. Hoặc là chọn nó thì anh sẽ lập tức cưới Hồng Sương. Em chọn đi.

Quỳnh mím môi nhìn Quốc. Chưa bao giờ cô nhận thức hết bản chất hiếu thắng bốc đồng của anh như bây giờ. Thấy Vĩnh tò mò nhìn mình. Cô cũng không cần gìn giữ nữa, cô liếm môi giọng nói mềm mỏng nhưng cứng rắn:

- Em không dám phiêu lưu với tình cảm hiếu thắng của anh. Em sẽ không trở về và anh có thể cưới bất cứ ai anh thích, em đau đớn đấy nhưng vẫn chấp nhận.

Quốc hét:

- Vậy là em chọn thằng Dương chứ gì?

- Sao anh lại đặt cho em vấn đề kỳ cục vậy. Ðâu nhất thiết không có anh thì em phải có người khác, em không yêu anh Dương nên không nghĩ đến chuyện lựa chọn.

Giọng Quốc dịu lại:

- Em không hề yêu nó thật chứ? Vậy thì đừng ở đây nữa, về nhà đi em.

- Bây giờ về, rồi bao giờ em lại phải đi vì anh đuổi? Em không dám phiêu lưu, trước đây yêu anh là em đã phiêu lưu rồi.

- Anh xin thề là không bao giờ đuổi, nếu em chịu nghe lời anh.

Quỳnh kêu lên:

- Trong tình yêu, anh không bao giờ công bằng. Còn em thì muốn đưọc xem là người yêu bình đẳng, chứ không phải người máy của anh. Có lẽ anh nên về nhà nghỉ đi.

Nãy giờ Vĩnh ngồi im nghe. Anh chợt nhìn Quỳnh với vẻ đồng tình, cho nên khi cô bảo Quốc về, anh bèn lên tiếng:

- Bây giờ mày đang nóng, áp đặt người ta quá không tốt đâu. Về nhà đi, chờ bình tĩnh lại rồi nói chuyện tiếp.

Vĩnh kéo tay Quốc đi ra cửa. Nhưng anh giằng lại, hất tay Vĩnh ra và hầm hầm đến đứng trước mặt Quỳnh:

- Em phải rời khỏi đây ngay, nếu em không muốn trở lại nhà anh, anh sẽ tìm cho em chỗ khác, chính anh chứ không phải là thằng Dương.

- Rồi đến lúc nào đó nổi giận, anh sẽ đuổi em đi chỗ khác. Thôi anh Quốc ạ, từ đó giờ em dựa vào anh nhiều quá rồi, bây giờ em muốn tự lập.

Quốc gắt lên:

- Tại sao em cứ nói câu đó hoài vậy? Em phải biết nghe lời anh.

Quỳnh nói nhỏ nhẹ, nhưng phê phán thẳng thừng:

- Khủng khiếp cho ai đó sẽ là vợ anh, người ấy phải trở thành máy móc theo sự sai khiến của anh. Nếu không thì hậu quả thật nặng nề.

- Em cay đắng với anh đó hả? Từ lúc quen nó đến giờ, em luôn chống đối anh.

- Không phải từ lúc quen với ai khác, mà em biết sợ từ khi nhận ra anh không hề nghiêm túc trong tình cảm.

- Ðó là một cách lý giải vụng về để em che giấu ý đồ của em, chứ nói thẳng là em đã thay đổi đi, thà em nói thật để anh dễ dứt khoát.

Quỳnh quá mệt mỏi khi phải đối phó với cách gán ghép ích kỷ đó, cô buông xuôi:

- Tùy anh nghĩ. Em không thanh minh.

- Có nghĩa là em thừa nhận. Có không?

Anh chợt lao ra cửa một cách hùng hổ, quẫn trí. Vĩnh vội lên tiếng:

- Anh về nghe Quỳnh - Rồi anh vọt nhanh theo Quốc.

Quỳnh đi theo hai người, đến lúc họ mất hút dưới cầu thang. Cô đến ngồi xuống bậc thang cuối, chống tay suy nghĩ miên man. Nếu Quốc biết thấy anh thương tích như vậy, cô đau lòng đến mức nào thì có lẽ anh sẽ không giận cô.

Lẽ ra cô đã bị mềm lòng. Nhưng vì Quốc hung hăng quá, anh luôn nghi ngờ đổ lỗi. Kinh khủng nhất là tính độc đoán không bỏ.

Trong mắt cô bây giờ, Quốc là một công tử quen đuợc nuông chiều, nên chẳng biết nghĩ tới ai ngoài bản thân anh. Ngay cả lối yêu cũng thiếu kiên định, ích kỷ. Cô sợ lắm rồi.

*

Quỳnh vào trạm điện thoại bên đường, bấm số gọi cho Dương. Cô gọi điện thoại với gương mặt mệt mỏi, buồn rười rượi. Lẽ ra phải gặp mặt để nói, nhưng cô không muốn tiếp xúc nhiều với anh. Quốc cứ luôn nghi ngờ cô yêu anh ta. Ðó là một nỗi ám ảnh khiến cô muốn tránh xa Dương. Chính cô cũng không lý giải được tại sao mình có tâm lý như vậy.

Quỳnh đăm đăm suy nghĩ, đến nỗi trong máy phát ra tiếng a lô đến hai ba lần, cô vẫn không nghe. Mãi đến lúc bị hét vào tai, cô mới trở về thực tại.

Giọng Quỳnh nhẹ nhàng:

- Xin lỗi anh Dương, Quỳnh đây.

- Ôi Quỳnh, em đang ở đâu vậy?

- Dạ, ở trạm điện thoại.

Cô khẽ cắn môi lưỡng lự, rồi nói dịu dàng:

- Anh Dương, em đã dọn sang chỗ mới rồi, em gọi điện cho anh hay và để cám ơn anh.

Dương sửng sốt:

- Em nói cái gì? Tại sao phải làm vậy?

- Em không muốn làm phiền anh mãi. Thật ra, em cũng không biết mình phải nói gì, nhưng ơn của anh em không bao giờ quên. Em…

Ðột nhiên máy bị cắt ngang. Quỳnh alô thêm vài tiếng vẫn không nghe Dương nói gì. Cô gác máy, rồi gọi lại một lần nữa, nhưng hình như chủ nhân của nó đã tắt máy.

Quỳnh ngỡ ngàng không ít trước thái độ kỳ lạ đó. Cô thẫn thờ rời khỏi trạm, đi bộ trên đường. Tâm trạng ái ngại bây giờ chuyển sang khổ sở, mà cô cũng không hiểu là ngại với Dương hay thấy mình bị xúc phạm. Cô nhìn đồng hồ rồi trở lại trường. Trưa nay cô không về, vì từ trường về nhà trọ mới quá xa. Ðạp xe mấy cây số về nhà thì vào không kịp buổi chiều. Cô ghé mua vài thứ ăn trưa rồi tìm phòng trống vào.

Buổi trưa của Quỳnh là cái bánh mì là cái bánh mì kẹp thịt. Thêm trái quýt và chai nước. Cô ăn qua loa rồi ngả xuống bàn nằm nghỉ. Phía góc cuối lớp, một đám con gái còn ngồi tán chuyện. Quỳnh mặc kệ tiếng ồn, cô khép mắt lại, cố ngủ một chút để có sức vào học buổi chiều. Nhưng khi nằm xuống, cô lại nhớ đến phản ứng cộc cằn của Dương lúc nãy. Sự áy náy thôi thúc cô trở ra trạm điện thoại để gọi cho anh.

Quỳnh vừa xuống đến giữa cầu thang thì thấy Dương đi lên. Cô đứng lại, chưa biết có thái độ ra sao thì anh đã thấy cô. Cặp mắt anh nhìn cô gườm gườm đến nỗi Quỳnh có cảm tưởng nếu không có khoảng cách của mấy bậc thang thì anh sẽ làm cô bị cháy vì ánh lửa giận dữ trong mắt.

Lần đầu tiên Quỳnh thấy Dương có thái độ nóng nảy như vậy với cô. Khi giận lên, sao anh giống Quốc quá. Chẳng lẽ những chàng công tử đều có tính cách như thế?

Dương nhảy lên mấy bậc thang, đứng trước mặt Quỳnh, anh hỏi một cách tức giận:

- Nhà anh đâu phải là khách sạn mà em chỉ đến ở tạm khi lỡ đường rồi lại bỏ đi như vậy? Em coi anh là cái gì hả?

Tiếng của anh lớn quá, đến nỗi Quỳnh ngó vội lên cầu thang rồi nói hấp tấp:

- Nói nhỏ chút đi anh Dương, coi chừng người ta nghe.

- Mặc kệ họ - Nói vậy, nhưng Dương vẫn giữ ý, nói nhỏ hơn, nhưng vẫn không kém giận dữ - Tại sao em đi mà không nói với anh?

- Em có nói đấy chứ, nhưng lúc nãy…

Dương cắt ngang:

- Ðó là thông báo trả nhà chứ không phải là bàn bạc. Em đối xử với anh như thế, liệu có ai chấp nhận được không?

- Anh Dương, buổi tối đó em có nói trước là chỉ nhờ anh vài ngày, sao bây giờ anh nổi giận thế? Em không hiểu được.

Dương chợt đẩy Quỳnh đứng sát vào tuờng:

- Em không hiểu hay cố tình không hiểu? Anh nghĩ em rất hiểu, nhưng coi thường. Anh không cho phép ai đối xử với anh như vậy.

Anh cúi xuống gần mặt Quỳnh, khiến cô sợ muốn rớt tim. Cô vội nhìn lên hành lang, rồi lánh mặt định đứng qua chỗ khác, nhưng Dương đã kéo tay cô lại:

- Ði đâu?

- Ðừng làm như vậy anh Dương, hôm nay anh lạ quá, em không thích thái độ của anh đâu.

- Vậy cách em làm với anh, anh thích lắm sao?

Quỳnh rút tay lại:

- Mình ngồi nói chuyện đàng hoàng đi. Nếu anh cứ thế này em sẽ trốn anh luôn đấy - Nói rồi cô đi xuống sân, tìm một băng đá gần cổng trường.

Dương im lặng đi theo. Trông anh có vẻ như hết sức kiềm chế để không quát tháo ầm ĩ.

Quỳnh lim dim nhìn Dương, quan sát cử chỉ Dương. Khuôn mặt gằm gằm, đôi môi mím chặt của anh không tỏ dấu hiệu gì là nhượng bộ. Lần đầu tiên Quỳnh ý thức được rằng anh không phải là mẫu người dễ thuyết phục. Cách thể hiện của anh làm cô nhớ ngay đến Quốc, tự nhiên cô thở dài.

Ngồi xuống băng đá, gương mặt Dương vẫn cau có lầm lì:

- Em muốn nói gì? Nói đi.

Quỳnh gật đầu, liếm môi, nói không do dự:

- Anh có biết em rất sợ anh Quốc không?

Dương rất thông minh, anh nói chận đầu:

- Anh không giống Quốc.

- Thật ra rất giống mà anh không biết đó. Ðó là tính kiêu căng của con nhà giàu.

- Em có thể mắng anh tồi tệ, nhưng nghĩ anh như vậy, anh ghét lắm, thậm chí anh đã từng ghét thằng Quốc vì cách độc đoán của nó.

- Thường người ta giống cái mình ghét mà có thể không nhận ra.

Dương cướp lời:

- Anh không muốn em nghĩ anh kiêu căng. Và anh cũng chưa bao giờ chứng minh với em điều đó.

- Không đâu, sự kiêu căng kiểu trí thức không bộc lộ nguyên vẹn ra ngoài, mà nó thể hiện ở nhiều dạng khác nhau. Với anh và anh Quốc là tính đàn áp.

- Em đang học môn tâm lý đấy sao?

Quỳnh như không biết cách châm chích đó, cô nói rất ôn hòa, như cái cách cô hay thể hiện khi phê bình người khác:

- Khi các anh muốn, các anh xem ý muốn của mình là trên hết và muốn người ta phải tuyệt đối nghe theo. Nếu không thì các anh sẽ quay qua trừng phạt như kẻ thù.

Giọng Dương rắn đanh:

- Anh có thể nổi giận, nhưng không bao giờ trả đũa. Anh khinh tính nhỏ nhen của thằng Quốc, đừng có so sánh như vậy.

Quỳnh quay lại, cười nhẹ:

- Nhưng anh đang hỏi tội vì em đã không làm theo ý anh.

Dương không hề lúng túng hay bị ngắc ngứ. Giọng anh thản nhiên và phản công:

- Khi vạch lỗi anh, em đã không nhìn lại cách cư xử của mình. Em hành động như vậy là coi thường anh. Anh tức vì bị coi thường, như thế có gọi là độc đoán không?

Quỳnh hơi lúng túng. Cô chưa kịp nghĩ ra cách trả lời thì Dương đã tấn công tiếp:

- Ðến chuyện tức giận mà em cũng không cho, thì em độc đoán vượt xa thiên hạ đó Quỳnh.

Nói xong, anh hơi liếc mắt quan sát cô, một nụ cười trễ nải trên môi. Chỉ nụ cười cũng làm cho không khí nhẹ đi. Thấy Quỳnh không nói được, anh tiếp tục:

- Nếu phân tích ra, em còn kiêu kỳ hơn cả anh. Vì em chỉ tôn trọng ý nghĩ cá nhân em, bất kể người khác nghĩ gì, có cần anh dẫn chứng không?

Quỳnh làm thinh, hết chống đỡ nổi. Dương bèn chuyển sang tấn công, anh hỏi một cách chủ động:

- Tại sao em không ở nhà anh nữa?

- Em không lấy tư cách gì để nhờ vả kiểu đó.

- Nhưng anh thích em nhờ, anh thích làm cái gì đó cho em, như thế không có gì là phiền cả.

Quỳnh nhìn xuống tay mình, im lặng. Cô đang cố nhớ những gì mình định nói lúc nãy. Và cô thẳng thắn không giấu diếm:

- Em không muốn dựa vào anh, vì em không lặp lại những gì mà em đang tránh ở anh Quốc.

- Anh đã nói là anh không giống nó.

- Nhưng em không yêu anh.

- À…

Dương bật lên một tiếng. Sự thật chính miệng cô nói ra làm anh thất vọng. Và vốn không hề quen bị cảm giác đó, anh thấy tự ái, nổi nóng:

- Chia tay với một người thì đón nhận người thứ hai không phải là chuyện dễ.

- Cám ơn anh đã biết thông cảm.

Dương ngồi thẳng người lên:

- Nhưng em cứ cho anh điều kiện thử xem, không gần anh làm sao em biết được có thể yêu anh không.

Quỳnh lắc đầu né tránh:

- Ðừng nói mấy chuyện đó, anh Dương ạ.

- Không, anh đang thích nói chuyện đó. Anh thích sự thẳng thắn. Và anh không giấu giếm ý định của mình. Anh muốn chinh phục em bằng bất cứ hình thức nào.

Khi Dương đã nói như vậy, có né tránh cũng không được và Quỳnh nói thật, nói rất trung thực:

- Nếu em có lỡ yêu anh, em cũng sẽ tìm cách rút lui, vì anh quá giống anh Quốc. Một lần vấp ngã cũng đủ để em biết sợ rồi

Dương cười điềm tĩnh:

- Có thể nói cụ thể điểm giống nhau không?

Quỳnh chợt nói ngay ý nghĩ vừa nảy ra trong đầu:

- Nếu sau này nói có thích người nào đó, thì điều đầu tiên em cần là gia đình người ấy cùng đẳng cấp với em.

Dương liên hệ thực tế ngay:

- Không thể đem cách cư xử của thằng Quốc ra gán cho anh, vì anh không đặt nặng địa vị, cũng không nghe lời ba mẹ như một thằng bé.

- Em rất sợ những nơi mà anh Quốc tới, những người bạn mà anh ấy giao thiệp và cả những mối tình bất chợt của anh ấy.

Dương im lặng rút thuốc ra hút. Anh có vẻ suy nghĩ một cách nghiêm túc, rồi nói nghiêm trang:

- Anh có thể dẹp tất cả những cái đó vì em. Thật ra chơi mãi cũng chán. Anh thích sống kiểu trong sáng như em, còn khoản tình cảm lăng nhăng thì không, tuyệt đối không.

- Khi muốn, anh có thể hứa tất cả, nhưng rồi anh sẽ hối hận vì bị tước bỏ tự do.

- Để được người mình yêu thì bỏ thú vui mình đã chán, không thể gọi là mất tự do, anh tình nguyện.

Quỳnh vội trở lại thực tế, gương mặt buồn rười rượi:

- Nhưng em không yêu anh, em đang vô cùng đau khổ vì sự mất mát, làm sao em quên anh Quốc ngay được đâu.

Dương lặng thinh, nghe nhói đau. Một nỗi buồn bất lực, đó không phải là cảm giác tự ái để nổi giận mà là sự chấp nhận thực tế. Sự chấp nhận đó xuất phát từ lý trí.

Lát sau anh ngẩng mặt lên hỏi một cách quan tâm:

- Bây giờ em đang ở đâu, chỗ ở khá không, tiện nghi không?

- Nó thua xa nơi ở của anh, nhưng bù lại em thấy thoải mái và tự do.

- Rồi mẹ em tìm được chỗ làm chưa?

- Chưa anh ạ. Nhưng chắc sẽ tìm được thôi.

Dương nghĩ ngợi một lát rồi nhận xét như phê phán:

- Em đặt nặng lòng tự trọng của em cao hơn sự sung sướng của mẹ em. Ở nhà anh dù sao mẹ em cũng thoải mái hơn.

Quỳnh lắc đầu:

- Nhưng nếu đến lúc nào đó bị đuổi, mẹ sẽ phải chịu cảm giác nhục nhã, tại em mà mẹ bị một lần rồi, em không muốn lặp lại lần thứ hai đâu.

Trong thâm tâm, Dương thừa nhận Quỳnh nghĩ đúng, chín chắn. Nhưng anh thấy bực mình:

- Em luôn gán tính cách của thằng Quốc cho anh. Anh bảo đảm sẽ không để gia đình anh làm phiền em, bản thân anh thì lại càng không.

Quỳnh nhỏ nhẹ lặp lại:

- Em rất cám ơn, nhưng em chưa có tình cảm nào với anh, không thể chấp nhận những cái đó.

- Thôi được rồi. Bao giờ cảm thấy không còn sợ anh nữa thì em nhớ cho anh hay.

Quỳnh không nói, nhưng cô nghĩ sẽ không bao giờ có ngày đó. Từ đây đến lúc già, cô không tin mình sẽ không yêu ai khác, nhưng chắc chắn người ấy không phải là Dương.

Vì nếu yêu anh ta, thì thà cô chịu đựng một người như Quốc.