Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang

Chương 37: Quan trọng ngang nhau

Ánh mặt trời xuyên qua chiếc rèm màu vàng nhạt trên cửa sổ, chiếu thẳng vào bóng dáng hai người đang quấn chặt trên giường, tạo nên bầu không khí ấm áp.

Người mặc chiếc váy ngủ màu trắng khẽ xoay người, duỗi thẳng lưng ra, tiếp tục ngủ, vẻ mặt thỏa mãn giống hệt một con mèo lười biếng. Đột nhiên, cô mở mắt ra quay đầu nhìn người bên cạnh, thấy Lăng Diệp vẫn đang thở đều đều nhẹ nhàng.

Tạo hóa đều không công bằng, cho dù bạn có thừa nhận hay không. Tay Úc Hàn Yên nhẹ nhàng vuốt ve hàng lông mày gọn gàng, rậm rạp của Lăng Diệp, chiếc mũi cao cùng đôi môi mỏng đỏ hồng của anh. . . . . .

Lăng Diệp đột nhiên bắt lấy bàn tay nhỏ bé đang làm loạn trên mặt mình, thuận thế đè luôn chủ nhân của nó xuống dưới, nụ cười tràn đầy trong mắt, anh nói ranh mãnh:

"Thì ra em say mê khuôn mặt anh."

Úc Hàn Yên bị bắt quả tang, ánh mắt cô lóe sáng, gương mặt đỏ bừng lên, trong đầu đang nghĩ ra vô số lý do để giải thích hợp lý cho hành động của mình. Nhưng cô nghĩ lại, anh là người đàn ông của mình, mình say mê khuôn mặt của anh thì có gì phải giấu giếm. Ngay lập tức, cô nhìn thẳng vào mắt anh, hào phóng thừa nhận:

"Ai bảo vẻ ngoài của anh yêu nghiệt như vậy."

Đối với lời thừa nhận thẳng thừng của đối phương, Lăng Diệp có chút bất ngờ. Sau khi sững sờ mất hai giây, anh nâng khóe môi lên, dùng giọng trầm thấp, hơi khàn khàn nói:

"Đây là lời tỏ tình trá hình của em đối với anh sao?"

Úc Hàn Yên trừng mắt, bất đắc dĩ nói:

"Anh nghĩ hơi nhiều rồi, em chỉ nói vậy thôi."

Lăng Diệp không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn Úc Hàn Yên bằng cặp mắt đầy áp bức, giống như sự yên bình trước cơn bão táp.

Úc Hàn Yên bị nhìn cảm thấy da đầu đã tê dại. Cô khẽ thở dài một tiếng, hai tay vòng qua cổ Lăng Diệp, nhìn thẳng vào mắt anh, nghiêm túc nói:

"Trong lòng em đã từng chỉ có em là duy nhất, nhưng bây giờ ngoài em ra còn có anh nữa."

Lăng Diệp khẽ cau mày, dường như không hài lòng lắm với đáp án này:

"Anh và em, ai quan trọng hơn?"

Úc Hàn Yên nói không chút do dự:

"Quang trọng ngang nhau."

Chân mày Lăng Diệp giãn ra, anh đưa tay phải lên môi Úc Hàn Yên vuốt ve qua lại, nhỏ giọng nói:

"Đáp án của em khiến anh rất hài lòng."

………………….

Nhìn tòa nhà chọc trời đầy khí thế trước mặt, Úc Hàn Yên tự hỏi, nếu lúc đó cô biết Lăng Diệp chính là người đàn ông đeo mặt nạ kia, thì cô có nộp hồ sơ xin làm phụ tá đặc biệt cho anh không? Đáp án của cô chắc chắn là không. Cô nhếch nhếch khóe môi lên thành đường cong đẹp mắt. Đây chính là duyên phận!

Lăng Diệp từ chỗ tay lái đi xuống, bước không nhanh không chậm tới bên cạnh Úc Hàn Yên. Anh đưa tay phải ra ôm ngang eo của cô. Hai người cùng nhau đi vào bên trong tòa nhà chọc trời.


"Chào tổng giám đốc! Chào phu nhân!"

Cô lễ tân và những nhân viên đi qua nhìn thấy hai người, đều thi nhau đứng tập trung lại, cúi người xuống 45 độ về phía trước, cung kính lễ phép chào.

Lăng Diệp đáp nhàn nhạt “ừ” một tiếng, ôm Úc Hàn Yên đi vào thang máy chuyên dụng của tổng giám đốc.

Bọn họ vừa đi mọi người liền xúm lại buôn chuyện.

"Phu nhân tổng giám đốc thật xinh đẹp, đẹp hơn cả minh tinh nổi tiếng quốc tế nha."

"Đúng vậy! Nếu cô ấy mà làm diễn viên, chắc chắn sẽ làm mê hoặc hàng vạn đàn ông."

"Hèn gì tổng giám đốc của chúng ta không bao giờ gần gũi với phụ nữ, cũng phải yêu thích cô ấy!"

. . . . . .

"Sao em có cảm giác như anh đang không thoải mái vậy?"

Úc Hàn Yên ngẩng đầu nhìn thấy sắc mặt hơi khó coi Lăng Diệp thì hỏi. Người này vừa đi qua cửa chính thì bắt đầu tản ra khí lạnh, bàn tay đang ôm eo cô cũng càng siết chặt hơn.

Lăng Diệp đột nhiên nói:

"Sau này chúng ta đi làm sớm hơn hoặc muộn hơn một chút."

Úc Hàn Yên không hiểu nổi, trừng mắt nhìn:

"Tại sao?"

"Anh không thích người khác nhìn em." Lăng Diệp lạnh lùng, hùng hồn nói.

". . . . . . Thế anh giấu em vào trong túi áo anh vậy." Đối với tham muốn chiếm giữ biến thái của anh, Úc Hàn Yên có cảm giác vô lực hoàn toàn. Cô không nhịn được, nói mát mẻ.

Lăng Diệp thấy thang máy sắp đến tầng 100, liền ôm ngang người Úc Hàn Yên lên, để cô gục mặt vào ngực mình, nói:

"Anh cũng muốn thế."

Đối với việc cứ động một tí Lăng Diệp lại ôm ấp mình, Úc Hàn Yên cũng không còn cách nào khác, đành để mặc anh vậy, dù sao cô có phản kháng cũng chẳng có ích gì.

"Ding!" Cửa thang máy mở. Lăng Diệp ôm Úc Hàn Yên đi ra.

"Chào tổng giám đốc." Sáu vị thư ký nam nhìn thấy người tới, không hẹn mà cùng cúi người chào hỏi.

Lần này Lăng Diệp chẳng thèm để ý đến ai, đi thẳng về phía cuối hành lang, đễn chỗ phòng làm việc của mình.

Sáu vị thư ký nhìn nhau, không biết ai đã chọc cho tổng giám đốc tức giận vậy. Không lẽ do bọn họ chào hỏi ầm ĩ, làm ảnh hưởng tới người trong ngực tổng giám đốc sao? Người phụ nữ trong ngực tổng giám đốc chắc là phu nhân của ngài ấy đi, bởi vì trừ cô ấy ra, chẳng có người phụ nữ nào có thể chạm được vào tổng giám đốc.


"Đó là thứ anh đã đặc biệt chuẩn bị cho em sao?" Úc Hàn Yên chỉ vào chiếc bàn đối diện với bàn làm việc của Lăng Diệp, nâng cao âm lượng hỏi nhấn mạnh.

Chỉ thấy cái bàn làm việc đó dài chừng hai mét, rộng một mét, bên trên đặt một chiếc laptop màu trắng, chiếc ghế truyền thống được thay thế bằng chiếc sofa màu đen dài hơn hai mét.

Lăng Diệp không cảm thấy có gì là không ổn, chỉ nghe thấy giọng nói nghiêm nghị của anh:

"Ừ, em có thể ngồi hoặc nằm xem vi tính, thích ăn gì thì đặt lên bàn." Anh chỉ chỉ về phía chiếc tủ lạnh to lớn cạnh tường, nói thêm:

"Đồ ăn em thích đều ở bên trong."

Úc Hàn Yên trợn trừng mắt, vẻ mặt không thể tin nổi:

"Vậy nên công việc chính của em là ăn với uống?"

Lăng Diệp cởi áo vest vắt lên trên ghế dựa, sau đó ngồi vào trước bàn làm việc của mình nói:

"Công việc của em là ở với anh, còn những thứ khác, em thích làm gì thì làm."

Trên thế giới này, có lẽ không có nhân viên trợ lý đặc biệt của tổng giám đốc nào được thoải mái như cô rồi. . . . . . Cô đi tới sau lưng Lăng Diệp, cúi người xuống đè lên người anh, lẩm bẩm:

"Diệp, anh sẽ làm hư em mất."

"Anh biết em thích tự do." Lăng Diệp không hề kiêng kỵ việc Úc Hàn Yên vẫn đang ở sau lưng mình, tiện tay mở một bản hợp đồng ra, nhàn nhạt nói.

Không muốn em rời khỏi tầm mắt anh, nhưng lại muốn cho em được tự do sao? Thật ra thì, em đã có thói quen ở bên cạnh anh rồi. Trong lòng Úc Hàn Yên rất cảm động, cô cười nói:

"Anh đã nói một câu rất đúng."

Tầm mắt Lăng Diệp đang đặt trên bản hợp đồng liền chuyển về phía khuôn mặt Úc Hàn Yên, lông mày anh hơi giãn ra, anh dò hỏi:

"Nói gì?"

"Kiếp trước em không gây ra tội gì nên ông trời mới ban ơn cho em gặp được anh." Không những thế, mà kiếp trước em hẳn đã cứu vớt hành tinh, cho nên ông trời mới để cuộc đời em gặp được anh.

……………

Trụ sở chính Nhan gia, thư phòng Nhan Hạo.

"Tôi muốn cái mạng của Lăng Diệp —— tổng giám đốc tập đoàn Lăng Thị, giá tiền anh tự đưa ra." Điện thoại di động của Nhan Hạo vừa nối thông với đầu bên kia, hắn liền đi thẳng vào vấn đề chính.

"Mặc dù hắn ta sinh ra trong giới bạch đạo quyền quý, nhưng lại có quan hệ rất sâu sắc với bang Liệt Diễm." Người bên kia điện thoại sau khi im lặng gần mười giây mới dùng giọng khàn khàn, khó nghe nói.

Nhan Hạo đứng trước cửa sổ sát đất, mắt nhìn phong cảnh bên ngoài, khẽ cười nói:

"Từ trước đến nay tôi không biết, thủ lĩnh của tổ chức sát thủ hàng đầu thế giới, lại là một ông chủ sợ phiền phức đó."

"Mười tỷ." Giọng nói khàn khàn lại vang lên lần nữa.

"Anh đúng là có dũng khí ra giá." Nhan Hạo nhíu mày, nói giễu cợt.

Hắn dừng một lúc, tiếp tục nói:

"Tôi sẽ chuyển trước cho anh ba tỷ, phần còn lại sẽ được chuyển đủ sau khi thành công."

"Không thành vấn đề."

Nhan Hạo suy nghĩ một lúc, bổ sung thêm một câu:

"Không được giết chết vợ chưa cưới của hắn."