Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang

Chương 29: Nên trừng phạt như thế nào?

"Lăng Diệp, cơ thể tôi cũng khá hơn rồi." Úc Hàn Yên ngẩng đầu lên, đập vào mắt cô là chiếc cằm hoàn mỹ của Lăng Diệp, cô nói thì thầm.

Đôi mắt Lăng Diệp hơi híp híp, lộ ra mười phần nguy hiểm, giống như chẳng để ý đến điều cô nói, anh hỏi:

"Em gọi anh là gì?"

"Diệp!" Úc Hàn Yên phải thừa nhận đứng trước mặt Lăng Diệp cô rất không có khí khái, rất không có nguyên tắc, nhưng ai bảo khắp nơi của cô đều bị người ta áp chế đây? Mỗi lần anh ta dùng giọng nói kiểu này, y như rằng sẽ có chuyện không hay xảy ra.

Lăng Diệp hài lòng nhếch nhếch khóe môi, xem như đã có chút dịu dàng:

"Cho nên em muốn như thế nào?"

Úc Hàn Yên vừa nghe xong, ngay tức khắc khuôn mặt nhỏ nhắn đã nở rộ như một đóa hoa, có hy vọng rồi! Cô vội vàng nói:

"Tự do hoạt động! Ví dụ như tự ý đi lại, ăn gì… "

"Được." Lăng Diệp sảng khoái đồng ý, không chút do dự.

"Thật?!" Úc Hàn Yên nâng cao âm lượng hỏi, trong giọng nói tràn đầy hưng phấn. Niềm ao ước bao ngày đêm đột nhiên rơi trúng đầu, sao cô có thể không kích động được?

Đôi môi mỏng của Lăng Diệp khẽ mở, phun ra một từ khiến cho khuôn mặt của đối phương biến sắc:

"Giả!"

". . . . . ."

Lăng Diệp không ôm Úc Hàn Yên trở về phòng y tế mà nhét cô vào xe, còn mình ngồi vào vị trí tay lái.

Úc Hàn Yên nhìn nhìn bộ quần áo bệnh nhân của mình, lại nhìn người vừa mới ngồi vào vị trí tài xế, tò mò hỏi:

"Đi đâu vậy?"

Lăng Diệp xoay người, áp sát đến trước mặt cô, diễn♡đàn-lê-quý♡đôn giúp cô thắt dây an toàn, rồi khởi động xe, vẻ mặt không có biểu cảm gì, nói:

"Đến chỗ ông nội."

Ông nội? Úc Hàn Yên nghĩ ngay tới ông cụ tràn đầy sức sống mà cô đã nhìn thấy khi tới Lăng Thị phỏng vấn. Cô cũng chẳng đòi hỏi bắt buộc phải đi đâu, chỉ cần có thể ra khỏi phòng y tế là tốt rồi. Vừa nghĩ tới mình đã ở đó suốt cả tháng trời, da đầu cô bất giác ngứa ngáy tùm lên.

Làm sao có thể yêu cầu một con chim nhỏ yêu thích tự do, sống một cuộc sống “giam cầm” được đây?


"Mệt thì nghỉ ngơi một chút đi." Lăng Diệp điều chỉnh nhiệt độ trong xe cho thích hợp, nói.

Úc Hàn Yên đáp lơ đễnh một tiếng, đôi mắt to của cô không bỏ sót một cảnh vật nào ven đường, mặt cô không che giấu nổi sự thích thú tràn trề của mình. Rõ ràng mới chỉ có một tháng thôi, nhưng cô lại có cảm giác giống như mình đã đoạn tuyệt với nhân thế cả một thế kỷ vậy.

Xe càng chạy càng vắng vẻ, nhà cao tầng xung quanh ít dần đi, cây cối dần dần nhiều hơn, trên con đường cái quanh co chỉ còn lác đác mấy chiếc xe đang phi như bay.

Sau đó không lâu, một chiếc cổng màu đen to lớn bằng sắt, được chạm trổ hoa văn rỗng đập vào tầm mắt của Úc Hàn Yên. Bên trái và phải của chiếc cổng là hai người lính gác mặc quần áo đồng phục, đứng ngay ngắn, thẳng tắp hai bên. Đến khi chiếc xe chạy tới gần, hình như họ đã nhìn rõ biển số xe nên nghiêm cẩn đẩy cổng ra, cơ thể cúi thấp về phía trước 45 độ, nghênh tiếp người tới.

Đi qua cánh cổng, hai bên đường xi măng là những khóm hoa được cắt tỉa cẩn thận, rất có trật tự. Xe chạy được một đoạn thì dừng lại trước một tòa nhà được trang hoàng theo phong cách cung điện, cùng với một đài phun nước được điêu khắc rất sống động.

Trước cửa tòa nhà lộng lẫy là tám người đàn ông mặc âu phục màu đen xếp thành một hàng dài, cơ thể đều cúi thấp 45 độ về phía trước, hình như đang nghênh đón Lăng Diệp đến. diⓔn♡đànⓛê♡quý♡đⓞn Thấy xe ngừng lại, hai người trong số đó lon ton chạy lên, chia nhau ra mở hai bên cửa xe.

Úc Hàn Yên xuống xe, vừa mới đứng vững liền cảm thấy cả người đã bị một người cường thế ôm vào trong ngực. Cô cực kỳ phẫn nộ, thấp giọng nói:

"Chân tôi không què."

Lăng Diệp đáp cộc lốc:

"Anh biết." Sau đó nện bước mạnh đi vào phòng khách rộng lớn.

"Tiểu Diệp, cháu dẫn cháu dâu ông trở về sao! Xem ra cháu còn chưa quên người ông này!" Bước chân Lăng Sanh có chút gấp gáp tiến lên tiếp đón, vui mừng nói, giống như trẻ con được cho kẹo vậy.

"Tiểu thiếu gia." Lão quản gia khom lưng dìu Lăng Sanh xuống, cung kính chào hỏi Lăng Diệp, trong mắt hiện rõ sự tươi cười.

Úc Hàn Yên hung hăng bấm vào eo Lăng Diệp một cái, ý bảo anh đặt cô xuống, hậu bối như cô đâu có thể chào hỏi bậc trưởng bối như thế được?

Lăng Diệp ngoan ngoãn buông cô xuống, để cô đứng trước mặt mình rồi hai tay anh từ phía sau luồn qua eo cô. Anh ném cho ông nội một ánh mắt sắc bén, lạnh lùng nói:

"Cơ thể không khỏe sao không nằm trên giường?"

Úc Hàn Yên giẫm lên chân Lăng Diệp. Sao anh ta lại có thể nói chuyện với ông nội mình như thế? Cô kéo ra nụ cười tươi, cung kính lễ phép nói với Lăng Sanh:

"Ông Lăng, chào ông! Cháu là Úc Hàn Yên!" Đối với việc Lăng Sanh nói mình là cháu dâu Úc Hàn Yên cũng chẳng có cảm giác gì. Dù sao thì toàn thế giới cũng đều cho rằng cô là vợ của Lăng Diệp rồi, có phản kháng cũng chẳng cứu vãn được gì.

Chân Lăng Diệp bị giẫm, khuôn mặt anh trong nháy mắt đã đen lại, nhưng anh kiềm chế để không phát tác ra ngoài.

Lúc này Lăng Sanh mới phát hiện ra bộ đồ bệnh nhân trên người Úc Hàn Yên. Ông không khỏi quan tâm hỏi:


"Sao Tiểu Yên lại mặc quần áo bệnh nhân vậy?"

Úc Hàn Yên cười khôn khéo nói:

"Trước đó thân thể cháu có chút không khỏe, nhưng mà bây giờ đã phục hồi được bảy tám phần rồi ạ."

Lăng Sanh nghe xong, chĩa mũi nhọn về phía người nào đó trước mặt, quát:

"Cháu chăm sóc người ta kiểu gì vậy? Không nói đến việc đã làm cho người ta bị bệnh, lại còn chưa khỏi đã mang ra ngoài, nếu bệnh tái phát lại thì làm thế nào hả?!"

"Ông Lăng, cháu bị bệnh là do lỗi của cháu, ngược lại Lăng Diệp đã luôn luôn chăm sóc cháu. Hơn nữa, cháu cảm thấy ở trong phòng y tế rất nhàm chán, nên mới muốn đi ra ngoài!" dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com Đầu Úc Hàn Yên đầy vạch đen, giải thích.

Rõ ràng Lăng Sanh không tin lời của Úc Hàn Yên, hào phóng nói:

"Tiểu Yên à, cháu không phải nói tốt cho hắn. Nói cho ông biết, có phải Lăng Diệp đã bắt nạt cháu không? Ông sẽ làm chủ cho cháu!"

". . . . . ." Úc Hàn Yên hết ý kiến.

Lăng Diệp không để ý đến Lăng Sanh, nhìn thẳng về phía quản gia, mang theo sự áp bức hỏi:

"Quản gia Tôn, ông không cảm thấy bệnh nhân thì nên nằm trên giường nghỉ ngơi sao?"

Quản gia gật đầu, đáp lại:

"Dạ, tiểu thiếu gia." Sau đó xoay người, khom lưng chỉ về phía phòng ngủ của Lăng Sanh, nhàn nhạt nói:

"Lão gia, xin mời."

Lăng Sanh tức tối lườm cháu trai, “hừ” một tiếng mới miễn cưỡng đi về phía phòng ngủ.

". . . . . ." Úc Hàn Yên trợn tròn mắt, thì ra cái nhà này cũng đều do Lăng Diệp định đoạt.

Lăng Sanh vừa đi xong, Lăng Diệp không chút do dự, liền bồng Úc Hàn Yên lên, đi về phía phòng ngủ ở lầu hai.

Úc Hàn Yên nhìn Lăng Diệp, cảm khái một trận. Rõ ràng người này rất quan tâm đến ông nội, nếu không như vậy sẽ không đột nhiên trở về đây, thế nhưng lại không biểu đạt ra ngoài.

Lăng Diệp đi vào phòng ngủ, đặt nhẹ Úc Hàn Yên xuống chiếc giường lớn, sau đó đè lên người cô, dĩ nhiên anh đã đem hết sức nặng của cơ thể đặt lên hai tay đang chống trên giường, cùng với hai đầu gối của mình rồi.

Ngay tức thời Úc Hàn Yên không thể phản ứng kịp. Cô chớp chớp hai mắt, ngây ngẩn nhìn Lăng Diệp.

"Một lần bấm anh. Một lần giẫm anh. Một lần gọi đầy đủ tên anh. Tiểu Yêu, em nói, anh nên trừng phạt em như thế nào mới phải?" Giọng nói tràn đầy ma lực của Lăng Diệp vang lên, làm cho người ta không nhịn được muốn trầm luân.

Trong lòng Úc Hàn Yên kêu lên một tiếng “Không được rồi”. Cô há miệng ra định giải thích, liền bị đối phương hung hăng chặn môi lại.

Đầu lưỡi Lăng Diệp tiến quân thần tốc, càn quét xung quanh khoang miệng ấp áp, thơm ngát của cô, không bỏ qua bất kỳ ngóc nghách nào, lấy thế như chẻ tre đánh chiếm thành trì.

Không biết là do kỹ thuật hôn của Lăng Diệp cao, hay là sức chống cự của lưỡi Úc Hàn Yên thấp, tóm lại, cô đã bị hôn đến lên bờ xuống ruộng, vô ý thức dâng chiếc lưỡi thơm tho của mình ra, để cùng dây dưa, chơi đùa với đối phương.

Hôn xong, sắc mặt Úc Hàn Yên ửng hồng, hai tròng mắt đầy nước, đôi môi đỏ tươi, xinh đẹp đến chấn động lòng người.