Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang

Chương 102: Hậu hôn lễ

Lăng Diệp nhìn Bạch Triết Hiên cười như không cười, lại nói: "Nếu không anh đổi với Ngôn đi."

Bạch Triết Hiên kinh hãi một hồi, sao cái gì hắn cũng biết vậy?

Mắt Tề Ngôn thoáng qua tia kinh ngạc, hắn muốn ra tay với mình? Suy nghĩ kĩ một chút, lại cảm thấy có lý, có thể hắn nghĩ mình đã cho người cướp sạch Bạch gia.

"Sẽ không phải là trong đó thật sự có gì đấy chứ?" Người phụ nữ nhìn
thấy phản ứng này của Bạch Triết Hiên, không nhịn được rút tay mình ra
khỏi khủy tay của hắn, nguội giọng hỏi.

Là mình đã dẫn hắn vào, nếu hắn thật sự xuống tay với đám người Lăng Diệp, không phải sẽ liên lụy đến mình sao?

Lăng Diệp khẽ mở đôi môi mỏng, gọi: "Ngôn."

Tề Ngôn hiểu rõ, bưng ly rượu trước người mình lên, bất ngờ đi tới trước mặt Bạch Triết Hiên, nhấc chân đá một cái vào chân hắn, sau khi hắn đã
quỳ xuống, bóp miệng hắn, dốc toàn bộ chỗ rượu vào.

Hình ảnh biểu hiện trên màn hình lớn, khiến mọi người đều nín thở, sợ ngọn lửa chiến tranh sẽ lan đến người mình.

Tề Ngôn lúc này làm Dany có chút sợ, nhưng cô vẫn không ngừng tự nhắc
nhở mình tỉnh táo: "Không cần phải sợ, anh ấy chỉ đang đối phó với kẻ đã chọc đến mình mà thôi."

Đan Liên và Lam Nguyệt nhìn thấy Tề Ngôn lúc này, cũng không khỏi kinh
hãi, hình như bọn họ đã quên chưa hỏi thăm thân phận của anh……….. Nhưng
mà, nhìn bộ dáng của anh, dù thế nào cũng không thể tưởng tượng được anh sẽ có bản lĩnh này, không ngờ anh sẽ lộ ra nét mặt máu lạnh như vậy

Ở dưới tay anh, Bạch Triết Hiên không có bất kỳ năng lực chống cự nào………….

Người phụ nữ đứng bên cạnh Bạch Triết Hiên nhìn thấy cảnh này, nhịp tim cũng ngừng đập.

Tề Ngôn buông Bạch Triết Hiên ra, lạnh lùng theo dõi phản ứng của hắn.

Bạch Triết Hiên lấy được tự do, lập tức dùng tay phải móc họng, muốn phun thứ vừa uống vào trong bụng ra ngoài.

Nhìn thấy phản ứng này của hắn, tất cả mọi người đều đoán được hắn đã cho thứ gì đó vào trong rượu.

Người phụ nữ dẫn Bạch Triết Hiên đi mặt đã biến sắc, ném ly rượu trong
tay xuống đất, chợt nhìn về phía Lăng Diệp, ra sức phủi sạch quan hệ của mình: "Tổng giám đốc Lăng, việc này không liên quan đến tôi, tôi hoàn
toàn không biết hắn ta lại to gan lớn mật dám xuống tay với các anh. Tôi vô tội, anh phải tin tôi."

Lăng Diệp nhíu mày, nhìn cô ta, hỏi: "Cô làm thế nào để chứng minh sự trong sạch của mình?"

Sau thời gian nỗ lực, Bạch Triết Hiên đã mất đi ý thức, "bịch" một tiếng, ngã xuống đất.

Toàn hội trường náo động.

Lòng Dany bị nhéo nghiêm trọng, nếu lúc nãy Ngôn uống, thì người ngã xuống chính là anh………..

Người phụ nữ quỳ hai chân xuống đất, nói với Lăng Diệp: "Tôi bị hắn lợi
dụng. Tôi với các anh không thù không oán, sao phải xuống tay với các
anh?"

"Vẫn còn hô hấp." Tề Ngôn ngẩng đầu nói với Lăng Diệp.

Lăng Diệp giơ tay gọi mấy người mặc âu phục đen tới, thản nhiên nói: "Dẫn đi."

"Tổng giám đốc Lăng, tôi thật sự vô tội." Người phụ nữ thét to.

Lăng Diệp cau mày không để lại dấu vết, nhìn về phía mấy người mặc áo đen, nói: "Bịt miệng cô ta lại."

Sau khi hai người bị đưa đi, Tề Ngôn bưng ly rượu trước mặt Lăng Diệp lên, nhìn anh một cái.

"Đi đi." Lăng Diệp gật đầu, nói.

Trước khi đi, Tề Ngôn đưa mắt nhìn Dany, thấy sắc mặt cô có chút tái
nhợt, đáy mắt hơi sợ hãi, liền thu hồi tầm mắt, mở hai chân thon dài,
sải bước rời đi.

Dany đấu tranh một hồi, nhìn về phía Úc Hàn Yên, tựa như muốn rời đi.

Úc Hàn Yên nâng khóe môi lên, gật đầu một cái.

Sau khi có được sự cho phép, Dany mang giày cao gót "cộp cộp cộp" chạy theo hướng Tề Ngôn.

Lam Nguyệt không nhịn được đứng dậy, lo lắng gọi: "Tiểu Ny!"

Đan Liên đứng dậy đỡ Lam Nguyệt, nhìn Dany đang bỏ chạy, trầm giọng nói: "Đây là lựa chọn của con bé."

Lam Nguyệt quay đầu nhìn ông, cau mày nói: "Nếu cậu ấy thật sự là…………"

Đan Liên lên tiếng cắt ngang lời bà, ở chỗ này có không ít người của hắc đạo, để họ nghe được cũng không hay: "Đối với Tiểu Ny, đứa nhỏ này thật sự đã móc hết tim phổi ra rồi."

Tề Ngôn nghe thấy tiếng bước chân càng lúc càng gần, không khỏi dừng
lại, quay đầu nhìn, thấy người đến là Dany, anh không nhịn được trợn
trừng mắt lên, vẻ mặt không dám tin.

Dany đuổi kịp anh, khoác bên tay không cầm ly rượu của anh, thở phào một cái, nói: "Rốt cuộc cũng đuổi kịp."

Tề Ngôn ngây ngốc hỏi: "Em đuổi theo anh làm gì?"

Dany liếc anh một cái, đáp: "Đương nhiên là anh đi đâu, em phải đi đó."

"Em không sợ?" Tề Ngôn đè nén niềm vui tràn đầy xuống, hỏi.

Dany nghiêm túc nói: "Sợ, nhưng em càng sợ khoảng cách giữa chúng mình càng ngày càng xa."

Tề Ngôn không kìm được, cúi đầu hôn một cái lên môi cô, vui vẻ nói: "Chúng ta cùng đi đi."

Dany vốn vừa vận động hai gò mã đã hơi ửng hồng, lúc này càng thêm nóng hơn, cô có chút thẹn thùng đáp: "Ừm."


"Tôi thiết nghĩ, một việc nho nhỏ ngoài ý muốn này sẽ không ảnh hưởng
đến tâm trạng ăn uống của mọi người đi?" Lăng Diệp nhìn về phía mọi
người, nói vào Microphone.

"Không có." Mọi người rối rít lắc đầu, cười đáp.

Người trong ban nhạc theo sự chỉ thị, chuyển sang một khúc nhạc êm ái,
tuyệt vời, nhất thời, không khí trong đại sảnh bữa tiệc đã khôi phục lại sự lãng mạn, vui vẻ, phấn khởi.

Chỉ có điều, không còn ai dám lên mời rượu Lăng Diệp nữa.

"Lão Tôn, ông ổn chứ?" Úc Hàn Yên nhìn về phía lão Tôn, hỏi.

Lão Tôn thu hồi tâm tư của mình, cười nói với Úc Hàn Yên: "Cám ơn Tiểu Thiếu phu nhân quan tâm, tôi rất tốt."

Úc Hàn Yên gật đầu một cái thu hồi tầm mắt của mình, nói nhỏ với Lăng
Diệp bên cạnh bằng giọng khẳng định: "Anh biết hắn có mang theo thứ đó
lên đảo."

Mỗi một người muốn lên được đảo đều phải qua kiểm tra, Bạch Triết Hiên
có thể mang đồ vào, nhất định là do Lăng Diệp đã bảo người ta mở đường.

Lăng Diệp cũng không giấu giếm, từ trong cổ họng phát ra một chữ: "Ừ."

"Tại sao?" Úc Hàn Yên hỏi không đầu không đuôi.

Lăng Diệp lại hiểu rõ ý tứ của đối phương, ý cô hỏi là tại sao biết rõ
hắn có ý đồ xấu mà vẫn cho hắn lên đảo; tại sao rõ ràng có thể ngăn được việc hắn ra tay, mà vẫn không ngăn lại.

Anh chỉ thản nhiên nói ra bốn chữ: "Giết gà dọa khỉ."

"Người phụ nữ kia đâu rồi?" Úc Hàn Yên lại hỏi.

Lăng Diệp nhíu nhíu mày, nói: "Tình huống của cô ta hơi phức tạp."

Anh còn muốn giải thích thêm, nhưng đã bị Úc Hàn Yên cắt lời, cô hỏi tựa như không hỏi: "Cô ta cũng không biết Bạch Triết Hiên sẽ làm ra chuyện
như vậy."

Lăng Diệp gật đầu một cái, trầm giọng nói: "Nhìn phản ứng của cô ta, đúng là không biết."

"Em biết rồi." Úc Hàn Yên nhíu mày, lên tiếng.

Lăng Diệp phản ứng kịp, nhìn Úc Hàn Yên, có chút lo lắng hỏi: "Tiểu Yên, em không giận đó chứ?"

Úc Hàn Yên buồn cười hỏi lại: "Sao em phải giận?"

"Em không để ý việc trong ngày hôn lễ anh lại làm ra chuyện như vậy sao?" Lăng Diệp hỏi.

"Tại sao phải để ý?" Úc Hàn Yên cười hỏi ngược lại.

Đôi môi mỏng của Lăng Diệp khẽ cong, áp vào tai Úc Hàn Yên thủ thỉ: "Tiểu Yên, anh yêu em."

"Ừ, em biết." Úc Hàn Yên dịu dàng đáp.

Cô thấy đối phương vẫn nhìn chằm chằm mình, đầu không khỏi đầy vạch đen, bất đắc dĩ nói: "Em cũng yêu anh."

Lăng Diệp thỏa mãn.

Đây là một hôn lễ thế kỷ khiến người ta phải kinh thán (kinh ngạc + thán phục), cho dù là thân phận, số lượng khách quý đến tham dự, hay là duy
mô, cách bài trí của nơi tổ chức, hoặc là những phương diện khác……………

Khi những người bên ngoài vẫn còn đang thảo luận về khí thế ngất trời
hôn lễ của bọn họ, thì một trong những nhân vật chính đã đi vào giấc
mộng ngon lành.

Có lẽ là do quá mệt mỏi, Lăng Diệp tắm rửa sạch sẽ đi ra ngoài, chỉ thấy người trên giường đã ngủ mất.

Anh ngồi xuống mép giường, tràn đầy thâm tình nhìn dung nhan hoàn mỹ của cô khi ngủ, miệng nhếch lên thành đường cong đẹp mắt, từ nay về sau,
chúng ta đã chính thức là vợ chồng……….. không gì có thể tách chúng ta ra được!

Cùng là đêm động phòng hoa chúc, bên này thì yên tĩnh ngay cả cây kim
rơi xuống cũng có thể nghe được tiếng động, còn bên kia sự kích tình đã
bắt ra bốn phía, đủ loại tiếng rên rỉ, đủ những tiếng thở hổn hển, đủ
những tiếng nước chảy ……..

Qua rất lâu, rốt cuộc phòng ngủ cũng yên tĩnh trở lại, Thiên Nhất không
còn hơi sức nằm ở trên giường nhắm mắt lại, còn người kia tinh thần vẫn
sáng lạn như cũ.

Mạc Vũ cầm bàn tay trái của Thiên Nhất, ngắm nghía không ngừng.

"Anh làm gì thế?" Thiên Nhất nhíu nhíu mày, dùng giọng có chút khàn khàn hỏi.

Mạc Vũ hôn một cái lên ngón tay đang đeo nhẫn của Thiên Nhất, dùng giọng đã nhuốm đầy tình dục nói: "Thật là đẹp."

~*~Các bạn đang đọc truyện tại ***************.com – Edit bởi Ngon gio nho~*~

Thiên Nhất có chút nói không lên lời: "Anh thật nhàm chán."

Đột nhiên, hắn cảm thấy có cái gì đó ấm áp, ướt át hôn vào lòng bàn tay
mình, giống như tránh né một loại rắn rết, đột ngột rút tay lại, bất đắc dĩ nói: "Anh không được làm loạn."

Mạc Vũ bỗng lật người, lại đem Thiên Nhất đè ở dưới lần nữa, đôi mắt đào hoa mờ ám nhìn người trước mặt.

Thiên Nhất dùng đôi mắt to nhìn chằm chằm anh,: "Anh có thôi đi hay không hả?!"

"Tối nay là đêm động phòng hoa chúc của chúng ta." Mạc Vũ khẽ cắn vành tai của hắn, nói.


"Vậy thì sao? Từ sau bữa tiệc trở về, anh cũng chưa từng ngừng nghỉ!" Thiên Nhất tiếp tục quát.

Mạc Vũ ghé sát vào tai hắn, thủ thỉ: "Anh vẫn còn tinh lực."

"Tôi không còn tinh lực!" Thiên Nhất lập tức đáp.

Mạc Vũ ngoắc ngoắc khóe môi, nói: "Không sao, em không cần phải làm gì cả, anh làm là tốt rồi."

Đêm dài dằng dặc, đêm dài dằng dặc……….

Sáng ngày hôm sau, Lăng Diệp bưng bữa sáng ra khỏi phòng ăn, vừa vặn đụng trúng Mạc Vũ đang đi vào.

Mạc Vũ nhìn lướt qua đồ Lăng Diệp đang bưng, tò mò hỏi: "Chị dâu cũng không xuống được giường hả?"

"Sao?" Lăng Diệp nhíu mày, hỏi.

"Khụ khụ. . . . . . Cậu hiểu, cậu hiểu mà." Mạc Vũ nói có chút ngượng ngùng.

Tầm mắt Lăng Diệp dừng lại trên mặt Mạc Vũ một hồi, chỉ nghe thấy giọng
anh nghiêm túc nói: "Túng dục quá độ." (Buông thả tình dục)

". . . . . . Chúng ta tám lạng nửa cân." Mạc Vũ tức giận nói.

"So sánh cơ thể của tôi với cậu thì được, còn cái đó của tôi thuộc loại
phát tiết bình thường." Lăng Diệp nói giống như trần thuật một sự thật.

Anh nói xong, không để ý đến nét mặt vô cùng đặc sắc của Mạc Vũ, vòng qua Mạc Vũ, rời đi.

~*~Các bạn đang đọc truyện tại ***************.com – Edit bởi Ngon gio nho~*~

Mạc Vũ nhìn theo bóng lưng anh, hận nghiến răng nghiến lợi, đây chính là vấn đề trọng đại liên quan đến tôn nghiêm đàn ông của anh nha!

Khi Mạc Vũ không nhìn thấy được mình nữa, Lăng Diệp mới ngoắc ngoắc khóe môi, cậu ta ngàn vạn lần đừng có khoe khoang trước mặt mình chứ, chẳng
lẽ không nhìn thấy mấy chữ "Chưa thỏa mãn dục vọng" trên mặt mình sao?

Kì thật, Mạc Vũ không hề có một chút ý khoe khoang gì cả, anh nhìn thấy
Lăng Diệp bưng bữa sáng, theo bản năng liền cho rằng cô dâu mới cũng bị
làm cho không xuống được giường, liền thuận miệng hỏi thăm một chút mà
thôi.

Úc Hàn Yên tựa vào đầu giường nhìn thấy Lăng Diệp bưng bữa sáng vào, cười nói: "Đã về rồi à."

"Ừ, đụng phải Vũ, tinh thần cậu ta rất sảng khoái, một bộ tiểu nhân đắc
ý." Lăng Diệp ngồi ở bên giường, đặt cái khay lên trên tủ đầu giường,
đồng thời nói.

". . . . . ." Đàn ông chưa thỏa mãn dục vọng là đáng sợ nhất rồi, nhìn cái gì cũng thấy không vừa mắt.

Lăng Diệp đưa tay vén vén tóc mái của cô, dịu dàng hỏi: "Đầu còn choáng váng không?"

"Khá tốt rồi." Cô dâu mới nhếch miệng lên, nói.

Lăng Diệp bưng khay có đặt cháo qua, dùng cái muỗng khuấy khuấy cho đỡ
nóng, nói: "Ừ, ăn sáng trước đã. Sau đó Ngôn qua, để cậu ấy xem cho một
chút."

Đã từng có vết xe đổ, Úc Hàn Yên cũng không dám lơ là cơ thể của mình. Cô ngoan ngoãn gật đầu: "Được."

Lăng Diệp đưa một muỗng cháo lên trên miệng thổi thổi, đút vào miệng Úc Hàn Yên.

"Bạch Triết Hiên sao rồi?" Úc Hàn Yên nuốt cháo xong, tò mò hỏi.

Lăng Diệp tiếp tục đút cháo cho cô, lơ đễnh đáp: "Vẫn còn đang hôn mê."

"Đã biết hắn cho thuốc gì vào trong rượu chưa?" Úc Hàn Yên lại hỏi.

Lăng Diệp trầm giọng đáp: "Kết quả phân tích đã có, cụ thể phải chờ Ngôn đến mới biết được."

Úc Hàn Yên gật đầu một cái, còn muốn nói gì đó, liền bị Lăng Diệp ngắt
lời: "Em chính là lo nghĩ quá nhiều, làm cho não bộ quá độ, nên mới bị
choáng váng đầu."

~*~Các bạn đang đọc truyện tại ***************.com – Edit bởi Ngon gio nho~*~

Cô đã lo nghĩ cái gì? Úc Hàn Yên nói thầm: "Em chính là không có gì để
suy nghĩ, mới làm cho não bộ han rỉ, đầu mới bị choáng váng."

Lăng Diệp nghiêm túc nhìn cô.

Úc Hàn Yên mím mím môi, thỏa hiệp: "Đúng đúng đúng, em không lo nghĩ nữa."

Lăng Diệp ngoắc ngoắc khóe môi, nói hết sức thân mật: "Ừ, ngoan."

Ngoan cái rắm, tôi đây là khuất phục trước cách lạm dụng uy quyền của anh. . . . . . Úc Hàn Yên nói thầm trong bụng.

"Em nghỉ ngơi một lúc đi." Cho ăn bữa sáng xong, Lăng Diệp dịu dàng nói với Úc Hàn Yên.

Úc Hàn Yên không dám nhìn thẳng mặt Lăng Diệp, nói nhỏ: "Bụng em hơi no. . . . . ."

Quả nhiên, Lăng Diệp nghe xong, mặt liền biến sắc. Anh đặt tay lên cái
bụng lùm lùm của cô, xoa chầm chậm nhẹ nhàng, trách cứ: "Lúc ăn đã no no sao không nói với anh?"

"Không ý thức được." Úc Hàn Yên như đứa bé làm chuyện sai.

Lăng Diệp nhíu nhíu mày, nhìn chằm chằm mặt cô, trầm giọng hỏi: "Vừa rồi em đang nghĩ đến điều gì?"

"Nhìn anh." Úc Hàn Yên rất thành thật đáp.

Tức giận tích lũy trong lòng Lăng Diệp trong nháy mắt đã tiêu tan, anh
buồn cười hỏi: "Thế nên vừa rồi em chuyên chú như thế là do đang nhìn
anh?"

"Ừ." Úc Hàn Yên gật đầu như gà con mổ thóc, đáp.

"Anh với trước đây có gì khác hay sao?" Lăng Diệp nhíu mày, hơi tò mò hỏi.

Úc Hàn Yên lắc đầu một cái.

"Vậy bây giờ em nhìn đủ chưa? Có muốn anh cởi hết đồ ra cho em nhìn không?" Lăng Diệp nói đùa.

Úc Hàn Yên liếc mắt, có chút nói không lên lời: "Đồ điên. . . . . ."

Lăng Diệp cười cười, không trêu cô nữa, bưng cái khay lên, đứng dậy, nói với cô: "Có lẽ Ngôn đến rồi, anh đi xuống trước đây. Em ở đây nghỉ ngơi một chút, lát nữa anh sẽ dẫn cậu ấy lên."

Úc Hàn Yên gật đầu nói: "Đi đi, đi đi."

Đi xuống tầng, Lăng Diệp ngồi xuống bên cạnh Tề Ngôn, đặt cái khay lên trên mặt bàn, hỏi: "Sao rồi?"

"Thuốc đó là đồ của Nhan gia, nếu dùng với liều lượng đủ lớn, có thể sẽ
làm cho người ta chết luôn. Dựa theo tình huống hiện tại của Bạch Triết
Hiên thì xem ra, hắn đã đổ một phần số thuốc đó vào trong hai ly rượu."
Tề Ngôn thấp giọng nói.

"Oh, đúng là số mệnh của hắn vẫn chưa đến đường cùng." Lăng Diệp nói giễu cợt.

"Có muốn làm cho hắn tỉnh lại để hỏi xem hắn làm thế nào mà có được chỗ thuốc này không?" Tề Ngôn hỏi.

Lăng Diệp thản nhiên nói: "Không cần. 89% là Nhan Hạo đưa, hắn muốn mượn tay Bạch Triết Hiên để đối phó tôi. Nếu không phải người của chúng ta
đã làm được việc, thì hôm nay hắn nhất định sẽ đến cướp dâu."