Tinh Vũ Cửu Thần

Chương 1: Mười năm

Triết Giang, Thiệu Hưng.
Khi xuân về trên những con đường lớn, đây chính là lúc náo nhiệt phồn vinh nhất trong năm.
Một thanh niên khoảng 30 tuổi đang ngắm nhìn món trang sức nhỏ trên gian hàng bên đường, thanh niên cầm trên tay 1 chiếc đồng hồ Rolex, thầm nghĩ rằng bây giờ đồng hồ giả giống hệt đồng hồ thật


Loại đồng hồ Rolex này cậu cũng có 1 cái thật là quà từ một người bạn bên Mỹ.
Nhưng cùng cái đồng hồ giả trên tay không khác bao nhiêu, ngược lại là cái đồng hồ giả làm người ta thích hơn vì nhẹ hơn đồng hồ thật


Chàng thanh niên này tên là Tạ Tinh, năm nay 33 tuổi, mới từ quân đội trở về.


Cậu nghỉ học ở trường lúc 23 tuổi, làm qua nhân viên bán hàng, thậm chí làm qua bác sĩ đường phố. Năm 25 tuổi, cậu ta được một giao quan trong quân đội tên là Lam Thiết xem trọng, nên được tuyển vào đặc chủng quân. Đến năm nay đã được 8 năm, một năm trước Lam Thiết trong một nhiệm vụ hy sinh, Tạ Tinh cũng không còn muốn ở lại quân đội


“Ông chủ, cái đồng hồ này giá ra sao?” Tạ Tinh cầm trên tay cái đồng hồ Rolex, hỏi chủ gian hàng
“Mười đồng, không trả giá” gian hàng này khá đông khách, vừa trả lời câu hỏi của Tạ Tinh vừa bán hàng với những người khách khác


Mười đồng, quả nhiên rất rẻ. Đồng hồ là giả nhưng xài tốt, Tạ Tinh không cần suy nghĩ nhiều và đưa mười đồng cho ông chủ gian hàng và lấy đồng hồ chuẩn bị đi khỏi gian hàng
“Vương Nghiêm ngươi thả ta ra …” một giọng nói nữ vang lên có một phần giận dữ


Tạ Tinh nhìn qua đó và thấy, một chàng thanh niên đang kéo người phụ nữ tầm 30 tuổi, vừa kéo vừa nói một chút gì đó bên người phụ nữ.


“Mạc Ấu Tình?” Tạ Tinh đã nhận ra người phụ nữ này, đó là một bạn học chung lúc đại học, lý do cậu chỉ học đến năm 3 đại học thì không tiếp tục học nữa chủ yếu là vì người phụ nữ trước mặt này


Tính tình của Mạc Ấu Tình rất dịu dàng. Lúc trước là người đẹp số một trong Yến Kinh đại học, những người theo đuổi đếm không hết. Tạ Tình lúc đó là một sinh viên đại học, đương nhiên không thể tránh khỏi việc thích một người con gái như thế này.


Nhưng thích thì thích, Tạ Tinh tự biết thân biết phận, cậu không có đủ tiền để quen bạn gái, lúc đó cậu phải tính toán từng bữa ăn để sống qua ngày


Có một lần, những người bạn chung phòng của cậu ta góp tiền mua một bó hoa hồng, bảo Tạ Tinh đi hẹn hò với Mạc Ấu Tình. Bản thân cậu cũng có suy nghĩ này giờ đây lại thêm trên tay 1 bó hoa hồng, làm cho Tạ Tinh không có lý do nào để từ chối


Tạ Tinh lúc đó bị một câu nói đánh động được đó là: “Tình yêu không thể là tiền bạc, tiền bạc bây giờ không có nhưng tương lai sẽ kiếm được, nhưng tình yêu bây giờ không nắm bắt thì sau này sẽ mất đi”


“Cậu lại đi mua hoa? Cậu có biết là những cành hoa hồng này bằng với bao nhiêu bữa cơm đối với cậu không? Nghèo là cách suy nghĩ của cậu sao? Với lại bó hoa này là cậu đi mượn tiền mà mua đúng không? Lấy tinh thần tập trung vào việc học đi, thời gian còn nhiều mà” lúc Tạ Tinh cầm bó hoa hồng đến ký túc xá nữ, Mạc Ấu Tình đã trả lời cho cậu ta bằng những lời nói này


Tạ Tinh không nhớ cậu bước ra ký túc xá nữ bằng cách nào và cũng không biết bó hoa hồng đã vứt ở nơi đâu. Lúc đó cậu còn là tuổi trẻ, lòng tự tôn không chịu được sự chà đạp này, huống hồ là trước mặt người con gái mình yêu thích


Tuy nhiên Tạ Tinh biết được đa số người con gái hiện nay đều thích vật chất, ngay cả người con gái cậu ta yêu thích cũng vậy, suy nghĩ lại thì cậu ta không oán trách Mạc Ấu Tình, nhưng cậu ta đã không đủ dũng cảm để ở lại đại học


Lúc Tạ Tinh rời khỏi đại học, cậu ta không nói cho bất kì một người nào khác biết chỉ là một mình rời đi ngay cả ký túc xá cũng không có về. Đối với một người mồ côi như Tạ Tinh mà nói, sự mất tích của cậu ta không hề ảnh hưởng đến ai trong đại học


Nhưng Tạ Tinh không ngờ được về 10 năm về sau, ở môt con đường nhỏ bên Triết Giang lại gặp lại người con gái này, trong chốc lát nhiều suy nghĩ trong đầu cậu ta lần lượt lướt qua. Hận? Cậu ta không nghĩ thế, với Tạ Tinh mà nói, cậu vốn là một người nghèo. Và hành động lúc đó còn quá trẻ con không mang đến cái gì hối hận, ở đại học vốn không học được cái gì cả, cậu ta không coi trọng cái bằng cấp đại học


Vốn dĩ Tạ Tinh đã quên đi việc này nhưng trong đầu lại nhớ lại, với tính cách nóng nảy của Tạ Tinh, đừng nói là đã quên đi vụ việc đó, cho dù có nhớ lại thì cậu vẫn không hề do dự đi qua cầm lấy tay người thanh niên đó và nói “Đồ khống, biến ra khỏi chỗ này”


Mạc Ấu Tình nhìn Tạ Tinh, suy nghĩ trong cô cũng rất bối rối, mười năm trước chỉ vì một câu nói của cô mà chàng trai này đã biết mất, không ngờ rằng mười năm sau lại gặp lại chàng trai này


Vầ chuyện lúc trước cậu ta có trách mình không? Lúc trước cậu ta đã hiểu nhầm lời nói của mình và chọn cách rời đi, cô thậm chí nghi ngờ Tạ Tinh có nghe được những câu nói sau cùng của cô không. Mười năm rồi Mạc Ấu Tình tìm kiếm cậu rất nhiều lần nhưng không thể kiếm được, phương pháp lúc trước cô dùng là sai rồi sao?


Cô chỉ muốn kích thích Tạ Tinh làm cho cậu ta có hướng đi lên, đừng phân tâm về chuyện tình yêu, để tập trung việc học, thời gian về còn sớm


Tâm trí cô đang nhớ về những ngày tháng bình thường của 15 năm về trước, cùng hôm nay rất giống nhau. Năm đó Mạc Ấu Tình đang năm hai trung học phổ thông bị 3 người du côn cản lại, cô biết nhóm thanh niên này, họ đã lấy đi bao nhiêu sự trong trắng của các cô học sinh, chỉ vì trong bọn họ có 1 người là con của một cục trưởng bên nhà nước, nên không bao giờ bị bắt và trừng trị pháp luật, cho đến khi 3 năm sau họ bị bắt đi


Nếu như không phải Tạ Tinh, cô cũng không dám tưởng tượng sự việc về sau sẽ như thế nào. Lúc đó đúng lúc Tạ Tinh xông lên cản lại 3 người họ, cậu thẩm chí không nhìn được dung mạo của Mạc Ấu Tình, thì cô đã rời đi


Lúc đó Mạc Ấu Tình đã trốn ở một bên, chính mắt nhìn thấy Tạ Tinh đánh gục 3 người, sau đó cô mới nhớ đi cám ơn cậu, nhưng Tạ Tinh đã không thấy bóng người đâu


Kể từ lúc đó Mạc Ấu Tình lúc nào cũng nhớ đến Tạ Tinh, không ngờ rằng 2 năm sau cô biết được mình đã thi đỗ chung trường đại học với câu, cho đến lúc đó thì cô mới biết được tên họ của cậu, nên cô luôn âm thầm theo dõi Tạ Tinh.


Nhưng làm cô bất ngờ là Tạ Tinh lại cầm hoa hồng đến và mời cô đi hẹn hò


Mạc Ấu Tình lúc đó rất là giận, cô biết rằng cuộc sống của Tạ Tinh rất khó khăn, cậu là một trẻ mồ côi, thậm chí là tiền học thì cũng phải gom góp lại mới có được, thường thì cậu phải tiết kiệm bữa ăn. Vì không muốn lòng tự tôn của Tạ Tinh bị đả kích, cô đã lén giúp cậu, nhưng mà gia cảnh của cô cũng không phải rất tốt


Chính vì cô biết được hoàn cảnh của Tạ Tinh nên lúc đó mới giận dữ và nói những lời nói khó nghe với cậu, cô muốn thông qua sự đả kích này thì Tạ Tinh có thể tập trung cho việc học. Cô vẫn nghĩ là cậu có thể nghe hiểu được lời nói của cô


Nhưng lúc mà Tạ Tinh rời đi, cô đã hối hận. Cô thấy những lời nói của cô đã quá nặng. Cho dù phải đả kích cậu ta để cậu ta tập trung việc học thì cũng không nên nói những câu nói đau lòng như thế, lúc đó cô đã lập tức đi kếm Tạ Tinh để giải thích rõ với cậu, nhưng Tạ Tinh đã rời đi


Với sự việc này Mạc Ấu Tình đã để trong tâm trí của mình và luôn nhớ đến. Cô cảm thấy có lỗi với Tạ Tinh, thậm chỉ cả việc học của mình cũng chưa được hoàn thành. Bó hoa hồng đã được vứt trong thùng rác, cô đã nhặt lên và giữ lại đến tận bây giờ, tuy đã khô héo nhưng đó là vật mà cô yêu thích nhất


Có thể là do có sự so sánh nên khi cô bắt đầu đi làm, cô luôn cảm thấy những người theo đuổi cô không sánh bằng được với Tạ Tinh, có thể là do tâm lý, cô vẫn chưa kết hôn và muốn tìm Tạ Tinh, tuy không biết rằng khi tìm được cậu thì cậu còn yêu mình không, nhưng ít ra cô cũng cho một cơ hội Tạ Tinh


Vì sự cố chấp này, cô đã đợi 10 năm


Không ngờ rằng 10 năm sau, cô và Tạ Tinh lại được gặp nhau ở đây, lúc đó cô chỉ còn những nước mắt trên khuôn mặt. Nhưng sau đó cô đã lo lắng cho Tạ Tinh vì cô biết được chàng thanh niên này là người gì, cha của thanh niên là một ông trùm xã hội đen có tiếng tên là Độc Lang


“Giết chết nó cho ta” chàng thanh niên rút cây súng ra và hét lên
Tạ Tinh nhìn chàng thanh niên và ngạc nhiên, thanh niên có mang theo súng thì chắc chắn không phải người bình thường, nên cậu nhanh chóng bắt lấy cây súng của thanh niên và đoạt về


Khi súng chĩa vào người cậu, thì Tạ Tinh đã biết rằng nguy hiểm nên đã muốn né ra, nhưng mà nếu cậu ta né thì người đứng ngoài sau là Mạc Ấu Tình sẽ bịnh trúng đạn
Chỉ một chút suy nghĩ thì tiếng súng cất lên, Tạ Tinh bị trúng 3 phát đạn


Cậu ta tự cười với mình rằng, không ngờ trước khi chết cậu lại gặp được người phụ nữ mà mình không thể quên được. Cậu đã đưa súng lên và nổ súng, chàng thanh niên và hai người hầu của cậu đều chết chung với Tạ Tinh không ai sống còn


Nhìn thấy Tạ Tinh nằm trong vòng tay của mình, Mạc Ấu Tình đã không còn nén được sự đau thương của mình, đi tìm 10 năm rồi, lúc tìm được lại trở thành một cái xác không hồn, cho đến lúc đó cô mới biết được người mình cần là Tạ Tinh


Cô ta cởi dây chuyền bằng ngọc của mình đeo lên người Tạ Tinh, ôm thật chặt cậu, rồi cầm súng lên không hề do dự mà bóp còi
“Đùng” một tiếng súng nổ lên, tiếng sấm cất lên đem theo một cơn mưa quét qua như là đang muốn thanh tẩy sự xấu xa ghê tởm của thế gian này.