Tinh Thần Châu

Chương 112: Quỷ Tướng Quân (ba)

Ngẫm lại từ khúc Thập Diện Mai Phục của kiếp trước kể về Hán Sở Tranh Hùng, Sở vương Hạng Võ bị Hán vương Lưu Bang vây khốn, cả mười phương đều thụ địch, cuối cùng Tây Sở Bá Vương một đời kiêu hùng rơi vào hạ tràng tự vận tại Ô Giang, hắn thầm nghĩ hẳn là nhớ không lầm. Dược Thiên Sầu nhìn chằm chằm thân ảnh trên đài, chậm rãi phun ra từng chữ: "Sát ý dạt dào, bốn mặt thụ địch, mười mặt mai phục, sống không đường sống, lui không đường lui, khúc hết người vong."
 
Lời này vừa nói ra, trên đài bỗng nhiên "ba" một tiếng, tỳ bà trong tay thị nữ rơi xuống trên đài. Thân hình tướng lĩnh hai bên đều nhịn không được lảo đảo, thần tình trên mặt chợt thay đổi. Bàn tay cầm chén rượu của Quỷ Tướng Quân cũng dừng ngay tại chỗ.
 
Đệ tử các môn phái thấy Dược Thiên Sầu nói một câu liền gặp phải phản ứng lớn như vậy, không biết sẽ cho mọi người hạ tràng thế nào, lại ngừng thở thấp thỏm quan sát. Dược Thiên Sầu cũng âm thầm cười, phỏng chừng vị tướng quân trên đài này cũng giống như Hạng Võ, là một vị tướng quân không may.
 
Hắn đoán không sai, thủ từ khúc chính do Quỷ Tướng Quân trước khi chết trong một lần bị vây khốn đại chiến, lòng có sở cảm mà làm được, kết quả từ khúc do thị nữ đàn tấu một lần, quân địch liền quy mô tiến công, các tướng lĩnh ở đây đều là vong hồn trong trận chiến đó. Cứ như vậy, mọi người bị một câu nói của Dược Thiên Sầu câu dẫn ra hồi ức thảm bại, làm sao có thể không động dung.
 
Quỷ Tướng Quân đi tới trước mặt thị nữ, cúi người nhặt lên tỳ bà, trả cho nàng, thở dài. Thị nữ ôm tỳ bà ôn nhu nhìn hắn, nhẹ lắc đầu. Hình dạng hai người lặng lẽ mắt đi mày lại, đều rơi vào trong mắt Dược Thiên Sầu. Người sau thầm nghĩ, thị nữ cái thí, ta xem là nhân tình hầu tắm còn kém không bao nhiêu. Nhìn nhìn lại ngồi bên cạnh tướng quân, có một thị nữ đang ngây ngốc bất động, mới thấy giống hình dạng của một thị nữ.
 
Quỷ Tướng Quân thân mặc giáp trụ xoay người đi vài bước, quét mắt nhìn thần tình hốt hoảng của mọi người, hơi nhíu mày, nhìn chằm chằm Dược Thiên Sầu quát to: "Bổn tướng quân mặc kệ ngươi thật có tài hay không, nhưng ngươi nói năng lỗ mãng, nhiễu loạn quân tâm ta, án quân pháp xử trảm."
 
Xem ra lời nói của Dược Thiên Sầu đã nói đến chỗ đau của hắn. Lúc này đệ tử các phái có chút hoảng loạn lên, giết Dược Thiên Sầu, chỉ sợ kế tiếp sẽ đến phiên bọn họ.
 
Ta kháo! Trảm đầu con mẹ ngươi, ngươi đã sớm chết từ lâu, còn quân pháp cái rắm. Dược Thiên Sầu sửng sốt, lập tức cười lạnh nói: "Đại tướng quân tay cầm binh mã quyền to, giết một người như ta tự nhiên là không khó. Nhưng đại tướng quân còn nhớ rõ chứ? Muốn ta bình luận khúc nhạc chính là ngươi! Bình luận xong còn chê ta nhiễu loạn quân tâm. Lẽ nào đường đường một đại tướng quân lại là một tiểu nhân thay đổi thất thường sao? Đại tướng quân có uy danh hiển hách tại Yêu Quỷ Vực, nghĩ không ra…" Sau đó lại lắc đầu nói: "Thật làm tại hạ quá thất vọng rồi." Dứt lời, trong lòng thầm nghĩ, xem ra phải chuẩn bị bỏ trốn.
 
Lời chỉ trích của hắn, làm đệ tử các phái càng thêm hoảng loạn. Nhưng tướng lĩnh hai bên bao quát vị quan quân tính tình nóng nảy, đều cùng nhìn về hướng Quỷ Vương. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
 
Ánh mắt Quỷ Vương đảo qua hai bên, nặng nề "hừ" một tiếng nói: "Tiểu tử miệng mồm lanh lợi lắm, ngươi gọi là Dược Thiên Sầu phải không? Dược Thiên Sầu, Dược Thiên Sầu, ta thật muốn xem ngươi có phải là có thể Dược Thiên Sầu hay không. Đừng nói bổn tướng quân không cho ngươi cơ hội, nếu như ngươi có thể trọng chấn sĩ khí quân ta, hồi phục quân tâm, bổn tướng quân phóng ngươi một đường sống."
 
Câu nói của Quỷ Tướng Quân không thể nghi ngờ đang làm khó hắn, mặc ai cũng đã nhìn ra. Mọi ánh mắt trong nháy mắt đều rơi lên trên người Dược Thiên Sầu.

 
Ta kháo! Ánh mắt Dược Thiên Sầu dừng trên người thị nữ ôm tỳ bà, còn đàn cổ sau lưng nàng ta, mỉm cười nói: "Đại tướng quân có lệnh, tại hạ sao dám không nghe. Chỉ là tại hạ có một thỉnh cầu nho nhỏ, không biết đại tướng quân có thể đáp ứng hay không?"
 
Quỷ Tướng Quân hừ lạnh một tiếng nói: "Giảng."
 
"Ta muốn mượn một vật trên đài điểm tướng dùng một lát." Dược Thiên Sầu không khách khí nói. Quản ngươi là tướng quân quỷ quái gì, dù sao lão tử không sợ ngươi.
 
Mọi người không biết hắn muốn làm gì, đều hiếu kỳ nhìn lên đài điểm tướng. Dù Quỷ Vương cũng quay đầu lại nhìn lướt qua, không phát hiện điều gì đặc biệt, không khỏi hắc hắc cười lạnh nói: "Thứ trên đài ngươi cứ lấy dùng, thế nhưng dùng xong không đạt yêu cầu của bổn tướng quân, vậy đừng trách bổn tướng quân làm theo quân pháp." Kỳ thực hắn cũng đã bị Dược Thiên Sầu câu dẫn ra lòng hiếu kỳ.
 
Thấy hắn đã đồng ý, Dược Thiên Sầu không nói thêm gì, đi lên trên đài điểm tướng. Hắn đứng trên đài hướng bốn phía nhìn thoáng qua, cảm giác thiên quân vạn mã ngay dưới mí mắt quả thực không tệ. Ánh mắt mọi người đều đi theo trên người hắn.
 
Dược Thiên Sầu dừng trên đài một chút, nhìn bàn dài đặt trái cây rượu ngon, nhìn thị nữ đang ngồi cạnh bảo tọa tướng quân nói: "Thu hết toàn bộ đồ vật trên bàn xuống."
 
Thị nữ ngẩn ra, nhưng nhìn về hướng Quỷ Vương. Trong mắt người sau hiện lên một tia nghi hoặc, nhíu mày nói: "Làm theo lời của hắn." Lúc này thị nữ y lệnh làm theo, rất nhanh đã dọn dẹp xong, đứng sang một bên. Khẩu vị mọi người dưới đài thật sự đã bị câu lên.
 
Dược Thiên Sầu thỏa mãn gật đầu, lập tức hướng thị nữ ôm tỳ bà đi qua, đứng ngay trước mặt nàng mỉm cười quan sát, quả nhiên là một mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành, trách không được có thể làm bạn bên người anh hùng. Thị nữ kia cũng hiếu kỳ quan sát Dược Thiên Sầu, nàng thực sự chưa từng thấy qua có người lớn gan đến như vậy.
 
A! Đệ tử các phái lấy làm kinh hãi, hình dạng Dược Thiên Sầu thoạt nhìn giống như đang đùa giỡn phụ nữ đàng hoàng, không, ngay trước mặt mọi người đùa giỡn thị nữ của Quỷ Tướng Quân, lá gan cũng quá lớn.
 
Tiểu tử này không muốn sống? Tướng lĩnh hai bên dưới nhìn nhau, bọn họ đi theo Quỷ Tướng Quân từ lúc còn sống cho đến chết, tự nhiên biết thân phận của thị nữ kia. Sắc mặt Quỷ Tướng Quân trầm xuống tới.
 

Dược Thiên Sầu bỗng nhiên lắc đầu than thở: "Cũng chỉ có phong thái như đại tướng quân mới xứng đôi với dung nhan tuyệt thế của cô nương."
 
Bị hắn nhìn xuyên qua, thị nữ thản nhiên cười, hơi hạ thấp người, hàm súc biểu thị tạ ơn sự khích lệ của hắn. Chiêu vuốt mông ngựa không nặng không nhẹ này lại vỗ tới mức làm tâm lý Quỷ Tướng Quân thật thoải mái, vùng lông mày thoáng giãn ra, gương mặt thâm trầm khôi phục nguyên dạng, có vẻ kiên trì tiếp tục nhìn xem phía dưới.
 
Dược Thiên Sầu đi tới cái giá phía sau, gỡ đàn cổ mang xuống, dùng tay gảy một đạo hài âm trên dây đàn, thử xem âm sắc, phát hiện cũng không tệ lắm. Lại đi tới bên người nàng, hỏi: "Cô nương biết đánh đàn?"
 
Thị nữ đưa mắt nhìn Quỷ Tướng Quân, nhìn hắn cười cười, quay đầu lại đôi môi khẽ mở: "Cũng hiểu một chút."
 
Dược Thiên Sầu ôm đàn cười nói: "Vừa rồi đại tướng quân để tại hạ nghe xong một khúc tỳ bà ngâm của cô nương, kết quả đánh giá của tại hạ đã chọc giận tướng quân. Hôm nay tại hạ ngẫu hứng sáng tác một cầm khúc, đặc biệt hồi báo cô nương, cung thỉnh cô nương nghe, mong muốn cô nương đánh giá có thể dẹp loạn lửa giận của tướng quân, tại hạ vô cùng cảm kích." Nói xong cúc cung thật sâu.
 
Vuốt mông ngựa cũng phải vỗ lên lưỡi dao, nếu Quỷ Vương này cũng có tính tình giống như Hạng Võ, nói vậy nữ nhân này cũng không khác gì Ngu Cơ, phỏng chừng thuật gối đầu cũng lợi hại, Dược Thiên Sầu chính nghĩ như thế.
 
Tuy rằng Dược Thiên Sầu nói thật khách khí, nhưng thị nữ kia cũng nhìn ra hắn không hề có chút ý tứ sợ hãi đại tướng quân. Đôi mắt sáng của thị nữ xẹt qua Quỷ Tướng Quân, cười nói: "Từ khúc thiếp thân có thể nghe một chút, nhưng thiếp thân cũng không hỏi đến quân sự của tướng quân."
 
Lời này nói thật thông minh, là một nữ nhân thông minh, trách không được lọt được vào mắt xanh của Quỷ Tướng Quân. Dược Thiên Sầu cười cười, đi tới trước bàn buông cầm xuống, sau đó ngồi xuống ngay tại chỗ, lập tức đối với thị nữ làm ra thủ thế mời ngồi đối diện.
 
Thị nữ thản nhiên cười, cũng không quan tâm có thể diện hay không, đặt tỳ bà lên giá sau lưng, tiện tay lấy một bồ đoàn, đi tới. Thị nữ ngồi cạnh tướng quân nhanh chân tiến lên, tiếp nhận bồ đoàn đặt ngay đối diện Dược Thiên Sầu, thị nữ ôm tỳ bà cũng phong tình vạn chủng ngồi ngay đối diện hắn.
 
Dược Thiên Sầu liếc mắt nhìn Quỷ Tướng Quân, thấy hắn vô hạn thâm tình nhìn nàng, thầm nghĩ, nữ nhân này xem ra là uy hiếp của hắn.
 
Các tướng lĩnh dưới đài trợn tròn mắt, đệ tử các phái cũng trợn tròn mắt, những nữ đệ tử nhìn về phía Dược Thiên Sầu ánh mắt sùng bái đến rối tinh rối mù, lóe sáng liên tục. Bộ ngực Cổ Thanh Vân phập phồng kịch liệt, trong lòng kích động nói: "Thật chân anh hùng! Xấu hổ! Cổ Thanh Vân ta thua không uổng phí!"
 
Tinh Thần Châu
 
Tác giả: Thiên Sầu