Tinh Thần Biến

Chương 576: Nam Hải khu vực


Dịch+etc: halos

Nghe cái tên "Huyễn Linh kính" trong lòng Tần Vũ đã rõ, Huyễn Linh kính chắc chắn là một món bảo vật cực kỳ đặc biệt, nếu không thì Đoan Mộc Ngọc, Chu Hiển đã chẳng đi tìm.
Tần Vũ nhớ lại lúc Đoan Mộc Ngọc và mình chia tay nhau ở cửa hoàng thành, Đoan Mộc Ngọc đã nói một khi hắn lấy được món đồ đó nhất định sẽ giành thắng lợi. Bây giờ xem ra món vật phẩm này chắc chắn là Huyễn Linh kính.
- Lan thúc, Huyễn Linh kính này là món đồ gì thế?
Tần Vũ nhìn Khương Lan. Hầu Phí, Hắc Vũ cũng chờ Lan thúc giải đáp, hiển nhiên là bọn họ chưa từng nghe tới tên của Huyễn Linh kính.
Khương Lan khẽ gật đầu: - Huyễn Linh kính này mười tỷ năm trước đã từng xuất hiện ở thần giới, năng lực kỳ lạ của Huyễn Linh kính làm mọi người kinh ngạc. Nhưng mà, Huyễn Linh kính nhanh chóng biến mất, mấy ngàn vạn năm trước có người từng nhìn thấy nó ở khu vực Nam Hải của thần giới. Lần này Đoan Mộc Ngọc và Chu Hiển tới khu vực Nam Hải chắc là vì Huyễn Linh kính.
Tần Vũ nghe tới đây thấy trong lòng nhẹ nhõm.
Bao nhiêu năm nay không có ai tìm thấy Huyễn Linh kính, muốn tìm thấy nó trong mười năm có lẽ là một việc bất khả thi.
"Chẳng trách…" Tần Vũ đột nhiên hiểu ra, "Chẳng trách Đoan Mộc Ngọc muốn chuẩn bị hai kế hoạch, hiển nhiên là do không tin tưởng lắm về chuyện Huyễn Linh kính."
- Quác quác…
Hầu Phí cười quái dị rồi bảo. – Ba huynh đệ chúng ta cũng tới đó một chuyến, xem xem có cơ hội tìm được Huyễn Linh kính không. Đại ca, huynh nói được không?
Tần Vũ khẽ gật đầu.
Tần Vũ cũng muốn chuẩn bị hai kế hoạch cho việc tranh đoạt chỉ tiêu thứ hai.
"Muốn luyện chế lễ vật ta đã nghĩ ra trước đó chỉ cần thời gian ngàn năm là đủ. Bây giờ thời gian gia tốc trong vũ trụ của mình đã hơn vạn lần… trong thời gian mười năm để chuẩn bị này mình chỉ cần một năm là đủ để luyện chế nên tòa phủ đệ rồi. Chín năm còn lại đi tìm Huyễn Linh kính một phen."
Tần Vũ thầm quyết định.
Cùng chuẩn bị hai kế hoạch. Nếu không lấy được Huyễn Linh kính thì luyện chế tòa phủ đệ kia để dâng lên.
- Tiểu Vũ. Khương Lan chăm chú nhìn Tần Vũ dặn dò. – Biển cả của thần giới rộng lớn vô biên, khu vực Nam Hải rất rộng, dù các con có bay cả ngàn năm cũng chưa được một phần vạn của nó. Tin tức cũng như sự hiểu biết về Huyễn Linh kính của các con quá ít. Còn ta… cũng không để tâm lắm tới chuyện này. Hiện tại chỉ có một biện pháp!
Tần Vũ giật thót trong lòng.
Đúng. Khu vực Nam Hải mênh mông, nếu không có manh mối gì thì đừng nói là mười năm mà ngàn vạn năm có khi cũng chẳng nhìn thấy cái bóng của Huyễn Linh kính ấy chứ.
- Biện pháp duy nhất bây giờ chính là các con đi theo bọn Đoan Mộc Ngọc, Chu Hiển. Hai kẻ đó chắc chắn đã chuẩn bị trước, căn cứ theo sự quan sát bằng thần thức của ta… phương hướng tiến tới của bọn họ giống hệt nhau. Tiểu Vũ, các con đi theo bọn họ đi. Còn ta sẽ thường xuyên đem phương hướng của chúng báo cho các con. Khương Lan trịnh trọng bảo.
Chỉ cần thần vương bằng lòng thì trong chớp mắt có thể dùng thần thức bao phủ khắp thần giới.
Đấy là một loại thần thông của việc nắm giữ không gian pháp tắc. Bất kể là hai người Đoan Mộc Ngọc, Chu Hiển trốn ở đâu, Khương Lan đều tìm ra trong chớp mắt rồi truyền âm báo cho Tần Vũ.
- Cảm ơn Lan thúc, đành làm phiền người vậy. Tần Vũ cảm kích nói.
Có thần vương Khương Lan giúp đỡ, khả năng tìm thấy Huyễn Linh kính của mình lớn hơn nhiều.
- Được rồi, không cần nói nhiều, các con mau chuẩn bị kỹ lưỡng rồi xuất phát mau lên. Khương Lan cười đáp, sau đó mỉm cười với Hầu Phí, Hắc Vũ rồi biến mất.
Nhìn Lan thúc biến mất, ba người Tần Vũ, Hầu Phí, Hắc Vũ đang cung kính tiễn thì trong đầu hiện lên một hình ảnh.
Hình ảnh này miêu tả hình dáng của Huyễn Linh kính, đồng thời còn giải thích một số điểm đặc biệt của Huyễn Linh kính.
Trước giờ ba huynh đệ Tần Vũ chưa từng nhìn thấy Huyễn Linh kính, nếu Lan thúc không đưa hình ảnh này cho bọn họ thì có khi ba người nhìn thấy Huyễn Linh kính cũng không nhận ra.
"Huyễn Linh kính này quả nhiên là vô cùng kỳ diệu." Trong lòng Tần Vũ tràn đầy kinh ngạc.
Hình dáng của Huyễn Linh kính thiên biến vạn hóa, chỉ có một điểm không đổi, nó là một cái gương. Đồng thời… nó có thể đọc được tâm linh của người ta.
Nó có thể làm người ta vui vẻ, cũng có thể làm họ điên cuồng.
Bất quá, tính công kích của nó không quá lớn, cũng chẳng được xem là linh bảo, có điều mức độ kỳ lạ đặc biệt của nó thì phàm những ai đã cảm thụ qua sẽ suốt đời không thể quên.
"Huyễn cảnh ư? Không đúng, nhưng mà cái gương này có thể đọc tâm linh, vậy, nó là cái gì chứ?"
Tần Vũ nghi hoặc trong lòng nhưng chỉ với một ít tin tức mà Lan thúc đưa cho, Tần Vũ hoàn toàn không có cách nào để hiểu rõ vì sao Huyễn Linh kính có thể đọc được tâm linh của người ta.
Quả là vô cùng kỳ lạ, đặc biệt.
Tần Vũ thầm tán thưởng. "Nếu lấy được Huyễn Linh kính thì ba chỉ tiêu của việc chiêu thân có khả năng là mình giành được cả."
- Hình như Huyễn Linh kính rất kỳ lạ, đệ phải đi xem ngay, không đợi được nữa. Hầu Phí hưng phấn nói.
Hắc Vũ cười nhẹ, ánh mắt nhìn về Hầu Phí nói: - Hầu tử, Hồng Mông Linh Bảo "Phi Viên Thần Chu" của đại ca trước kia đang trên người huynh mà. Luận tốc độ phi hành thì Phi Viên Thần Chu nhanh hơn nhiều, chúng ta cứ ngồi lên nó đi.
- Hắc hắc, tạp mao điểu, tốc độ của Phi Viên Thần Chu khẳng định là nhanh hơn tốc độ bay của ngươi nhiều! Hầu Phí tự tin bảo.
Tiếng sóng vỗ bờ không ngừng.
Ba huynh đệ Tần Vũ đang đứng ở cực Nam của lục địa tại thần giới. Trước mặt bọn họ chính là Nam Hải vô tận. Từng cơn sóng dữ đập vào bờ, nước bắn lên ướt hết đầu tóc của cả ba người.
Hai người Hầu Phí, Hắc Vũ đều nhìn Tần Vũ.
Vừa rồi Lan thúc đã dùng thần thức truyền vào đầu Tần Vũ một tấm hải đồ của Nam Hải rộng lớn, trên đó còn có một số hòn đảo cùng với phương hướng đi của nhân mã hai phe Đoan Mộc Ngọc, Chu Hiển.
- Được rồi.
Tần Vũ mỉm cười nhìn Hầu Phí, dùng thần thức truyền vào đầu Hầu Phí hướng đi hoàn chỉnh. – Phí Phí, Phi Viên Thần Chu do đệ nắm giữ, đệ cứ theo đường này mà đi là được.
Chỉ trong chốc lát, Hầu Phí đã nắm rõ sơ đồ hướng đi.
- Quác quác ~~ Yên tâm đi, với tốc độ bay của chúng ta thì nhanh chóng đuổi kịp bọn họ thôi. Hầu Phí vung tay, chỉ thấy một con thuyền nhỏ xuất hiện trên mặt biển.
Đây chính là Hồng Mông Linh Bảo "Phi Viên Thần Chu".
Phi Viên Thần Chu có phòng ngự ngoài bề mặt cực mạnh, đồng thời tốc độ bay cũng cực nhanh. Bởi vì nó là Hồng Mông Linh Bảo có thuộc tính bay nên nếu luận về tốc độ bay thì ngay cả nhất lưu Hồng Mông Linh Bảo cũng không bằng nó.
- Lớn ra, lớn ra…
Hầu Phí cười hi hi chỉ Phi Viên Thần Chu, thể tích của nó lập tức biến lớn lên, chỉ chốc lát đã từ một con thuyền nhỏ dài bảy-tám mét biến thành dài gần ba chục mét.
- Chắc đủ rồi. Hầu Phí bay thẳng lên Phi Viên Thần Chu.
- Lúc trước Tượng thần Xa Hầu Viên lưu lại kiện Phi Viên Thần Chu này ta cũng chưa từng thử qua tốc độ của nó. Tần Vũ cười đạp một bước lên không, tiến lên Phi Viên Thần Chu.
Ba huynh đệ đứng sánh vai nhau ở mũi thuyền.
- Hô!
Chỉ nghe không khí rít lên, mặt biển ở phía dưới Phi Viên Thần Chu bị chấn động dữ dội, Phi Viên Thần Chu bắn đi giống như một tia chớp.
Tần Vũ quan sát kỹ lưỡng Phi Viên Thần Chu.
Dù sóng biển ở bên ngoài có dữ dội tới mấy cũng không chạm được vào nó một mảy may. Trên bề mặt Phi Viên Thần Chu này có một tầng cấm chế trong suốt, trên bề mặt có vô số quang mang lưu chuyển.
- Hầu tử, Phi Viên Thần Chu chỉ có thể đi trên mặt biển thôi sao? Hắc Vũ nghi hoặc hỏi.
- Đương nhiên là không phải, nếu không sao lại được xưng là Hồng Mông Linh Bảo chứ. Tâm ý của Hầu Phí vừa động, Phi Viên Thần Chu như tên rời khỏi cung bắn lên khỏi mặt biển, bay đi trên không.
Tần Vũ ngồi ở mũi thuyền nhìn xuống biển cả vô tận bên dưới.
- Hống~~
Tiếng gầm lớn từ bên dưới truyền lên, một con rắn lớn đang uốn lượn giữa biển cả. Tần Vũ nhìn lướt qua đã phán đoán ra nó dài vài vạn mét.
- Xuy~~ một con yêu thú hình trụ to lớn liền bị nuốt vào trong bụng.
- Con rắn lớn quá. Hầu Phí kinh hãi kêu lên.
- Con rắn này tên là "Phản Không xà", thuộc một loại yêu thú cao cấp nhất của thần giới. Có điều con này chỉ mới lớn, con nào trưởng thành rồi có chiều dài gấp mười nó. Tần Vũ cười bảo.
Đã xem bao nhiêu là tư liệu về kỳ trân dị thú trong Mê Thần điện rồi, Tần Vũ biết rất rõ về những loại phi cầm tẩu thú kỳ lạ này.
- Con này chỉ mới lớn ư? Hầu Phí thực sự kinh ngạc.
Thời gian trôi đi, sau khi bay ở trên Nam Hải gần một tháng, bọn Hầu Phí không còn thấy lạ nữa. Biển cả vô biên đã sản sinh ra rất nhiều thứ kỳ lạ đặc biệt.
Yêu thú to lớn trong biển cả có chiều dài cả vạn dặm. Bọn Tần Vũ cũng đã nhìn thấy một con Phản Không xà trưởng thành có chiều dài gần ngàn dặm. Khi cuộn lại trông giống như một hòn đảo.
- Ở đây quả nhiên có một quần đảo có mấy trăm hòn đảo. Bọn Đoan Mộc Ngọc, Chu Hiển cách đây không xa, chúng ta hạ xuống trước đã. Tần Vũ nói.
Hầu Phí, Hắc Vũ cùng gật đầu.
Phi Viên Thần Chu đột nhiên biến mất, ba huynh đệ Tần Vũ bay trên không về phía hòn đảo gần nhất phía trước.
- Ngao~~
Một tiếng gầm quái lạ vang lên, trên mặt biển đột nhiên bắn lên một đạo lưu quang màu đen hướng thẳng về phía ba huynh đệ Tần Vũ. Tần Vũ chỉ lật tay vẫy một cái.
Lưu quang màu đen đó bị đánh văng đi với tốc độ còn nhanh hơn, rơi thẳng xuống bãi cát trên đảo.
- Thì ra là Lục Mục Mặc Nhiêm Sư. Tần Vũ nhìn con yêu thú đã bị trọng thương trên bờ biển của hòn đảo, cười nhỏ nói.
Lục Mục Mặc Nhiêm Sư toàn thân như một con báo đen, da bóng loáng, chỉ có trên mặt và cổ có râu dài màu đen, ở phía trên mũi còn có ba cặp mắt.
Chỉ thấy Lục Mục Mặc Nhiêm Sư lăn mình một vòng hóa thành một nam tử áo đen.
- Các ngươi là ai? Vì sao lại tới hòn đảo của ta? Nam tử áo đen này hạ giọng hỏi, có điều trong mắt vẫn có một tia hung ác.
Tần Vũ cười thầm.
Lục Mục Mặc Nhiêm Sư này đã tu luyện tới cảnh giới trung bộ thiên thần rồi, ở trong biển cả hoang vu này thì đúng là một bá chủ, nhưng bất kỳ ai trong ba huynh đệ của Tần Vũ đều có thể dễ dàng giết chết hắn.
Hầu Phí cười quác quác một cách quái dị bảo: - Mẹ nó chứ, đến thế này rồi mà còn ngang ngược? Hung quang đột khởi trong mắt Hầu Phí, Lục Mục Mặc Nhiêm Sư lúc này mới ý thức được cục diện.
- Ngươi nghe đây, ta hỏi ngươi cái gì thì ngươi phải trả lời ngay cho ta. Hầu Phí hung hăng nói. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
- Vâng. Lục Mục Mặc Nhiêm Sư chỉ dám vâng lời.
Hầu Phí hài lòng gật đầu: - Ba huynh đệ chúng ta tới đây là để tìm Huyễn Linh kính. Ta hỏi ngươi, ngươi có biết Huyễn Linh kính ở đâu không?
- Huyễn Linh kính? Đó là cái gì? Trong mắt Lục Mục Mặc Nhiêm Sư tràn nghi hoặc.
Hầu Phí lật tay, trong tay liền xuất hiện một thanh trường côn màu hỗn hợp vàng kim-đen, hai mắt bạo phát hung quang nhìn Lục Mục Mặc Nhiêm Sư: - Nói mau, nếu không nói thì cây gậy của Hầu gia ngươi sẽ không tha đâu.
Tần Vũ và Hắc Vũ đều thấy kinh dị.
Vũ khí của Hầu Phí vốn là "hắc bổng", vì sao giờ đây lại biến thành cây trường côn màu hỗn hợp vàng kim-đen này? Bất quá, với nhãn lực của Tần Vũ có thể nhìn ra cây trường côn này còn lợi hại hơn "hắc bổng" nhiều.
- Thực sự là tôi không biết. Lục Mục Mặc Nhiêm Sư lo đến phát khóc.
- Mẹ nó, muốn chết.
Hầu Phí giơ cao trường bổng, khí tức hung ác bạo phát.
- Đợi, đợi một chút. Lục Mục Mặc Nhiêm Sư hoang mang bảo, trường côn của Hầu Phí ngừng lại trên đầu Lục Mục Mặc Nhiêm Sư, trong mắt Lục Mục Mặc Nhiêm Sư tràn đầy kinh khủng. – Đại nhân, tôi thực sự không biết, bất quá, có người chắc chắn là biết.
Hầu Phí lim dim mắt: - Nói!
- Mấy trăm hòn đảo này tên là Nam Dã quần đảo. Chủ nhân thực sự của Nam Dã quần đảo chính là đảo chủ "Trúc Lâm đảo". Các đại nhân muốn hỏi "Huyễn Linh kính", tôi nghĩ nếu ngay đảo chủ Trúc Lâm đảo cũng không biết thì cả Nam Dã quần đảo này không có ai biết. Lục Mục Mặc Nhiêm Sư vội vàng bảo.
- Trúc Lâm đảo? Tần Vũ lúc này cũng bước tới.
Lục Mục Mặc Nhiêm Sư gật đầu liên hồi: - Đúng, đảo chủ Trúc Lâm đảo bình thường không quản chuyện gì nhưng cả Nam Dã quần đảo của bọn tôi không có ai dám bất kính với ông ấy, bởi vì ông ấy là một thần vương!
Thần vương!
Ba người Tần Vũ, Hầu Phí, Hắc Vũ đều chấn động trong lòng.
- Trúc Lâm đảo ở chỗ nào? Hầu Phí liền quát hỏi.