Tình Nhân Đẳng Cấp Thế Giới

Chương 93: NGOẠI TRUYỆN: PHẠM CA

Nơi mà hai người họ đang ở là một trấn nhỏ ngay sát bờ biển. Bởi vì vùng này được bao quanh bởi dải

đất trũng nên đến giữa tháng Tư hàng năm, cả khu1vực ngập trong thủy triều. Lúc triều dâng, mặt

biển nên thơ biến mất ngay trước mắt người dân, thay vào đó là cả vùng nước mênh mông. Vỏ sò trắng tinh trên bờ biển8tỏa sáng lấp lánh dưới ánh trăng. Mỗi khi tới ngày này, người dân khu vực sẽ hẹn nhau nhân lúc thủy triều chưa lên để chạy từ bờ biển bên này tới bờ2biển bên kia, rồi chạy từ bên kia về lại bên này. Dần dà, chạy biển trở thành một phong tục của thị trấn này. Dần dần hoạt động này phát triển thành một4trong những phong tục truyền thống đặc sắc nhất Hà Lan, về sau nhà nước cũng đặt tên cho nó là tết Chạy biến.

Cứ đến tháng Tư hàng năm, du khách ở khắp nơi trên thế giới nghệ danh mà đến. Họ thích gọi tết Chạy biển là Marathon trên biển hơn. Mỗi khi đến dịp này, đàn ông mặc quần cộc, phụ nữ diện bikini, đợi tiếng súng hiệu lệnh vang lên, cùng hòa theo dòng người lao tới đầu kia bờ biển như cơn thủy triều.

Phạm Ca tới trấn nhỏ này trước tết Chạy biến một ngày. Khi cô và ôn Ngôn Ngọc đến nơi thì bờ cát đã chật ních khách du lịch tham gia chạy biển.

Biển cả có thể làm cho người ta quên hết sự trói buộc. Khi Ôn Ngôn Ngọc tìm được chỗ chuẩn bị dựng lều thì Phạm Ca đã làm quen được mấy người bạn, trong đó cô rất thích cô gái tên Tô Vũ kia. Giống Phạm Ca, Tô Vũ là cô gái khuôn mặt phương Đông hiếm hoi trong số du khách ở đây. Cô ấy rất hấp dẫn, cứ nhìn đám đàn ông vây quanh cô ấy là biết. Tiếc rằng cô Tô này rất thờ ơ với mấy anh chàng mông cong kia, chỉ mải nói chuyện với Phạm Ca.

Phạm Ca hỏi: “Sao cậu lại đến đây một mình?”

“Tớ đang trốn một người.” Tô Vũ bình thản trả lời, nhướng mày oán giận: “Người luôn làm tớ đau đầu.”

Trực giác mách bảo Phạm Ca, người Tô Vũ muốn trốn chắc chắn là người yêu của cô ấy. Nghe cách cô ấy nói là dễ dàng đoán được, giọng điệu của cô vừa ngọt ngào khôn tả vừa có chút bất đắc dĩ mơ hồ. Ngay khi nói xong, sắc mặt Tổ Vũ thay đổi rõ rệt. Và rồi một chuyện hết sức khôi hài đã xảy ra.

Tô Vũ đội mũ đeo kính cúi thấp xuống, lén lút chui sau lưng Phạm Ca, sau đó kéo vạt váy Phạm Ca che đi người mình.

Phạm Ca bối rối nhìn Tô Vũ, bấy giờ mới hoàn hồn trở lại. Cô ngẩng đầu lên, một thân hình cao gầy chắn trước mặt cô. Chưa đợi cô nhìn rõ, anh ta đã thắng tay kéo Tô Vũ núp sau lưng cô, tóm ngay lấy tóc đuôi ngựa của cô ấy.

“Đau quá, chết tiệt!” Người bị túm tóc không cam lòng yêu thế, giương nanh múa vuốt gạt anh ra.

Lúc này Phạm Ca mới để ý đến người bỗng dưng xuất hiện ấy. Đối phương là một người đàn ông có vóc người hoàn hảo, rắn rỏi, cao lớn. Anh đội mũ lưỡi trai, chiếc kính gọng đen khá lớn che đi hơn nửa mặt của anh.

Sau đó, trên bãi biển nổ ra hàng loạt pha trình diễn võ thuật. Mấy người đàn ông từng tán tỉnh Tô Vũ tự dưng nhảy ra làm anh hùng cứu mỹ nhân, tiếc rằng anh chàng đội mũ lưỡi trai đã làm cách nào đó, quật ngã từng người một dễ như trở bàn tay. Nhưng cũng nhờ mấy kẻ cản trở ấy, Tô Vũ mới thoát khỏi sự khống chế của anh, cởi giày chạy thục mạng.

Vừa chạy được mấy bước thì anh đã bám sát nút. Hiển nhiên, hành động của Tổ Vũ chọc giận anh chàng kia. Anh nâng cô lên hệt như cách lực sĩ nâng tạ. Sau đó... “Bùm” một tiếng. Một giây sau, cô gái quyến rũ vô vàn ban nãy đã bị ném xuống biển. “Tạ Khương Qua, anh dám!” Giọng hát của Tô Vũ vang vọng giữa vòm trời không, song tiếng vọng lập tức bị tiếng sóng biển vỗ bờ át đi. Tạ Khương Qua khoanh tay đứng yên xem màn khua khoắng tay chân hấp dẫn. Nhưng cô gái bị ném xuống biển không hề vùng vẫy trong nước như anh mong đợi. Ngọn sóng trắng xóa vỗ lên mặt cát từng hồi, mà ở nơi lặng sóng, Tô Vũ bị ném xuống biển như thể biến mất khỏi thế gian này. Anh chàng muốn xem kịch vui không bình tĩnh nổi nữa, lập tức nhào tới nơi Tổ Vũ biến mất như cơn lốc, tức khắc lặn mất tăm.

Mấy phút trôi qua mà mặt biển không hề có động tĩnh. Phạm Ca nhìn đến sốt ruột. Cô cởi giày, vừa chạm chân xuống nước thì hai người đó chợt nhô lên từ mặt biển cách cô mấy chục bước.

Nước biển cao đến eo họ, màu nước biển tháng Tư xanh hệt bầu trời. Chiếc mũ lưỡi trai và cặp kính của anh chàng đã biến mất, anh đứng đó như thể sinh ra từ biển cả bao la, chỉ ngắm một bên sườn mặt đã làm Phạm Ca vô thức bình tĩnh trở lại.

Tiếc rằng cô nàng nóng nảy kia đã phá vỡ bầu không khí tươi đẹp của thời khắc ấy. Tô Vũ vừa đẩy vừa đánh anh, mà anh cũng không chịu yếu thế, ôm chặt cô như thể muốn đồng quy vu tận.

Vậy mà khi cơn sóng tiếp theo ập tới, anh vội vã che chở cô trong lòng, đến khi ngọn sóng khổng lồ khuất phục trước bờ cát, mặt biển lặng sóng trở lại, anh lại hôn lên môi cô. Ban đầu Tô Vũ còn giãy giụa, sau dần không vùng vẫy nữa, còn chủ động vòng tay ôm lấy cổ anh. Cảnh biển không gì sánh được cùng cặp đôi tuyệt đẹp hệt như cảnh trong phim, khiến Phạm Ca bất giác mỉm cười. Cô quay đầu lại, Ôn Ngôn Ngọc đã đứng đó, giơ tay về phía cô. Phạm Ca đặt tay vào tay anh, mặc cho anh kéo cô vào chiếc lều đã dựng sẵn. Trước khi tiến vào, Phạm Ca không dần được quay đầu lại, đôi nam nữ trên biển vẫn đắm chìm trong nụ hôn thắm thiết.

Ban đêm, ở trong căn lều dựng trên bờ cát và lắng nghe tiếng sóng biển dập dìu bên tai luôn khiến người ta dễ dàng say trong tình yêu.

Khi Phạm Ca không dằn được kêu lên trong khoảnh khắc thăng hoa, chiếc lều bên cạnh cũng truyền đến tiếng thét cao vút, thậm chí át cả giọng cô.

Đèn lều bên vẫn sáng. “Anh điên à, lại, lại nữa á?” Giọng nữ trong trẻo trở nên rõ rệt giữa đêm tối, nghe có vẻ rất bực bội. Người ở trong lều bên trái là Tô Vũ. Nếu Phạm Ca đoán không nhầm, đối tượng cô ấy đang nổi đóa là người ném cô ấy xuống biển vào ban ngày.

Ánh đèn làm khung cảnh trong lều càng nổi bật rõ ràng. Người đàn ông nằm còn Tô Vũ thì ngồi, bàn tay cô không ngừng run rẩy vì tức giận.

Ánh mắt Phạm Ca nhìn xuống theo cái tay run bần bật của cô ấy. Thấy rõ rồi! Phạm Ca thầm tặc lưỡi xuýt xoa. Người đàn ông kia đúng là điên rồi, cô cứ tưởng mình nhìn nhầm, dụi mắt rồi mở to nhìn thật kỹ, nhưng không sai mà... Không, chắc chắn cô nhìn nhầm rồi. Phạm Ca liếc nhìn Ôn Ngôn Ngọc. Mắt anh sáng bừng, giọng nói sau khi được thỏa mãn rất vui vẻ: Phạm Heo à, em không nhìn nhầm đầu, cái thứ giữ chặt tay cô gái ấy là đồ xịn đấy, hôm nay anh tình cờ thấy trong lều của họ mà.

Trời ạ, anh ta điên thật, vậy mà lại còng tay Tô Vũ, quá biến thái! Tại sao anh ta lại như vậy? Phạm Ca lần nữa chuyển mắt về phía Ôn Ngôn Ngọc.

“Anh ta không biến thái đầu. Anh đoán anh ta chỉ không muốn cô gái kia chạy trốn thôi.” Ôn Ngôn Ngọc nheo mắt, vẻ mặt như hiểu thấu tất cả, “Trước kia anh từng có ý nghĩ còng tay em lại đấy, để anh đi đâu em phải theo đấy.”

Phạm Ca thở phào, may mà Ôn Ngôn Ngọc không làm vậy. Có điều lời Ôn Ngôn Ngọc nói có gì không đúng nhỉ, trước kia, trước kia... Đúng vậy, anh nói là trước kia. “A Ngọc, anh vừa nói.” Phạm Ca ấp úng. Ôn Ngôn Ngọc cúi đầu hôn Phạm Ca, lẩm bẩm: “Khi yêu, nội tâm đàn ông rất kỳ quặc, thậm chí là biến thái, phụ nữ các em không hiểu đâu...”

Vậy ư? Mà cũng đúng, hình như A Ngọc nói rất có lý. Trong cơn mê tình, Phạm Ca quay đầu sang trái, không biết tình cảnh bên kia đã biến thành như vậy từ bao giờ. Tô Vũ bị anh chàng kia áp dưới thân, hai thân thể chồng lên nhau, bàn tay đeo cùng với tắt đèn, sau cùng cả căn lều đều chìm trong bóng tối. Có điều chuyện thú vị đêm ấy vẫn còn nữa. Đến rạng sáng, Phạm Ca bị đánh thức bởi tiếng bước chân hỗn loạn cùng tiếng thở hổn hển của một người đàn ông ngoài lều. Nhìn xuyên qua lều, cô thấy một đám người nhốn nháo. Anh chàng kia mắng đám người là đồ ngu tiếng Anh, rồi ra lệnh cho họ dù phải đào ba thước đất cũng phải tìm ra Tô Vũ.

Đợi họ đi rồi, anh cầm máy gọi điện, vừa gọi vừa đi ra đi vào, nhưng đợi mãi đối phương vẫn không nhận điện. Anh gào lên với chiếc di động: Tô Vũ chết tiện, không mau nghe điện thoại cho anh.

Tiếng chửi thề của anh như thể phát huy tác dụng, hình như có người tiếp máy.

Sau vài câu trao đổi ngắn ngủi, anh lớn tiếng: “Mày là ai? Sao mày dám nghe điện thoại hộ Tô Vũ. Mày chờ đấy, mày nhất định phải chết.” Vì vậy trong đêm đó, bãi biển này đã diễn ra một câu chuyện tình yêu lãng mạn mà những du khách tới đây tham gia tết Chạy biến đều hăng say kể lại.

Cô gái phương Đông ham chơi gạt bạn trai mình ra bãi biển tham gia bữa tiệc buổi tối. Người bạn trai nửa đêm tỉnh lại mò tới bữa tiệc. Sau hơn mười quả lựu đạn hơi cay, người tham gia bữa tiệc nước mắt nước mũi giàn dọa gọi cha gọi mẹ, họ mắng chửi anh chàng là đồ điện, đồ biến thái.

Trong số đó, có một người đàn ông Đan Mạch hết sức vô tội bị anh chàng biến thái kia cầm chai ớt cay xịt tới mức gào khóc thảm thương, chỉ bởi vì anh ta tốt bụng nhận cú điện mãi không có người tiếp.

Hôm sau tỉnh lại, mọi người đều há hốc mồm vì chuyện đã xảy ra tối qua. Ai nấy cũng bàn tán sôi nổi về vụ dùng hơn mười quả lựu đạn hơi cay tương đương với trận chiến chống khủng bố cỡ trung. Phải biết rằng, trong vụ bắt cóc con tin ở trường Moscow nổi tiếng cách đây không đâu, lực lượng quân đội cũng chỉ dùng đến bảy quả. Thần kỳ là không biết người kia lấy lựu đạn hơi cay từ đâu ra. Đó là thứ chỉ thuộc về quân đội. Lựu đạn hơi cay còn khó mua hơn cả khẩu AK47, vậy mà anh ta còn ném một phát hơn mười quả!

Bất ngờ hơn nữa là, cảnh sát lập tức tới ngay sau khi được báo tin chỉ giải thích rằng đây là hiểu lầm.

Lúc đi mua bữa sáng, Phạm Ca chạm mặt kẻ đầu sỏ gây ra vụ lựu đạn hơi cay tối qua. Tạ Khương Qua vẫn đeo chiếc kính gọng đen cỡ lớn và đội mũ lưỡi trai, cũng đến mua bữa ăn sáng. Trông anh ta rất ung dung nhàn nhã, khác hẳn với hình tượng điên cuồng trong lời kể của đám đông.

Anh tháo kính, để lộ đôi mắt thanh thuần trong veo vô ngần. Anh chủ động bắt chuyện với Phạm Ca với giọng điệu như thể chỉ vì cô là bạn của của cô ấy, nên tôi mới bằng lòng nói chuyện với cô vậy: “Cô là bạn của cô ấy phải không? Cô ấy có nhắc tới cô, còn khen cái tên Phạm Ca của cô rất hay, nhưng tôi thấy tên cô ấy đẹp hơn nhiều.” Phạm Ca dở khóc dở cười. Nhưng cô không thấy anh đáng ghét, đàn ông đẹp trai luôn có thể khiến phụ nữ tìm đủ lý do tha thứ cho anh ta.

“Ấn tượng của tôi về cô cũng tàm tạm!” Anh nói tiếp. Phạm Ca tỏ vẻ mời anh cứ tự nhiên, vậy mà anh lại hờ hững đi lướt qua cô. Đúng là tên kỳ quặc, vừa giống đàn ông vừa giống cậu nhóc mới lớn. Mặc dù chiếc mũ lưỡi trai đã che đi ngũ quan anh, nhưng Phạm Ca vẫn cảm thấy hình như đã gặp anh ở đâu đó.

Vào tết chạy biển năm nay, Phạm Ca được Ôn Ngôn Ngọc cõng trên lưng, chạy từ bờ biển bên này tới bên kia. A Ngọc cố chấp nói rằng chỉ cần anh cõng cô đến bờ bên kia, cô nhất định phải đồng ý với anh một việc. Rốt cuộc, Ôn Ngôn Ngọc thật sự đã đưa cô từ bờ biển bên này tới bờ biển bên kia trong khoảng thời gian chưa đến nửa tiếng.

Trên đường đi, Phạm Ca trên lưng Ôn Ngôn Ngọc được ngắm vỏ sò trắng như tuyết trên bờ cát, ngắm ánh chiều tà đỏ rực chìm xuống đáy biển, ngắm hoàng hôn trải trên mặt biển, ngắm mặt trăng mọc từ mặt biển, trước ánh nhìn hâm mộ của những cô gái xung quanh.

Rất nhiều cô gái bị bạn trai thả xuống giữa chừng. Bùn lắng trên bờ cát khiến bạn trai họ chùn bước, chỉ có A Ngọc của cô vẫn kiên trì đến cùng, chỉ có A Ngọc của cô cũng có tiến về phía trước, để đôi giày của cô vẫn sạch sẽ trắng tinh như vỏ sò.

Cuối cùng đã tới bờ biển bên kia!

Ôn Ngôn Ngọc nhẹ nhàng đặt xuống cô. Chân anh, quần áo anh và cả mặt anh đều dính nước bùn, trông thật ngốc nghếch. Anh đứng trước mặt cô, cầm nhẫn nói: “Phạm Ca, lấy anh đi!”

Ôn Ngôn Ngọc tệ quá, lại cầu hôn ở đây vào thời khắc này. Trên bờ biển phủ kín hoa tươi, nơi này có vầng trăng mới nhú trên bầu trời, có ánh trăng bàng bạc phủ xuống mặt biển, bao trùm lên vỏ sò trắng ngần, chiếu rọi lên khuôn mặt ấm áp của con người. Những người xung quanh nhìn cô bằng ánh mắt chúc phúc.

Hết thảy mọi thứ đều cám dỗ cô gật đầu.

Có muốn không? Có muốn không? “Lấy anh ấy đi, bởi vì nơi này rất đẹp.” Giọng nữ khẽ khàng vang lên bên tai Phạm Ca: “Tin tôi đi, không có địa điểm cầu hôn nào tuyệt hơn chỗ này đâu.”

Đó là Tô Vũ. Dưới ánh trăng, trông cô ấy hồn nhiên ấm áp biết mấy, giọng nói cũng thuyết phục cực kỳ, làm Phạm Ca tin rằng, chắc chắn không còn nơi nào thích hợp cầu hôn hơn chỗ này nữa. Vậy là Phạm Ca đã nhận lời. Cô gật đầu, bàn tay run rẩy của Ôn Ngôn Ngọc đeo nhẫn vào ngón áp út của cô.

Vừa đeo xong, người bên cạnh cũng học theo.

Tạ Khương Qua cầu hôn Tô Vũ.

Vẻ mặt anh dửng dưng nhưng giọng nói lại run rẩy cực độ.

Những người nghỉ ngơi trên bờ cát đều trông đợi thời khắc ấy. Tô Vũ chậm rãi nâng một ngón tay, từ tốn nói, Khương Qua, nếu trong vòng mười phút, anh có thể đeo lên cố em chiếc vòng hoa kết bằng chín trăm chín mươi chín đóa hoa, em sẽ gả cho anh.

Anh chàng lảo đảo chạy tới bờ biển giăng đầy hoa tươi, hớt hải tìm được chín trăm chín mươi chín đóa hoa, kết thành vòng hoa xinh đẹp đeo lên cổ người trong vòng mười phút. Anh không thể quay đầu mà cũng không có thời gian quay đầu.

Tô Vũ và Phạm Ca cùng ôm lấy nhau.

“Cô lại lừa anh ta à?”

Tô Vũ gật đầu.

“Cô không chịu được tính tình và sức phá hoại của anh ta à?” Phạm Ca hỏi Tô Vũ. Theo cô thấy, lấy còng tay khóa bạn gái hay mang đạn hơi cay tới bữa tiệc của bạn gái đều là hành động điên cuồng, dần dà khiến người ta không chịu nổi. “Không phải, không phải. Khương Qua tốt tính lắm, anh ấy lên cơn do tôi chọc thôi.” Tô Vũ thở dài. Lúc cô rời đi, Tạ Khương Qua ngốc nghếch đã tìm đủ chín trăm chín mươi chín đóa hoa.

Trên chuyến bay từ Hà Lan trở về Hongkong, Phạm Ca trông thấy khuôn mặt quen thuộc trên bìa tạp chí thời trang Milan mới nhất. Đó là chàng trai đẹp tựa pha lê. Anh chàng đó là Tạ Khương Qua, mọi người thích gọi anh là chàng trai nước hoa hơn, mà anh chàng đó vừa có biệt danh mới do phụ nữ trên toàn thế giới tán thành: Tình nhân đẳng cấp thế giới.

Họ cùng đặt cho anh biệt danh ấy vì anh nên thuộc về tất cả phụ nữ trên đời. Họ cho phép anh hẹn hò với đủ loại gái, nhưng họ không cho phép bất cứ cô gái nào có được Tạ Khương Qua. Bởi vì theo họ, không một cô gái nào trên thế giới này xứng với Tạ Khương Qua!

Thấy vậy, Phạm Ca ôm bụng cười sằng sặc.

Có lẽ bây giờ “Tình nhân đẳng cấp thế giới” đang đuổi theo cô gái tên Tô Vũ khắp Trái Đất này đấy. Và chắc hẳn, trong chiếc vali của anh lại có thêm món đồ kỳ quặc nào đó. Không biết giờ này quý ngài tình nhân đẳng cấp thế giới đã tìm được Tô Vũ của mình chưa nhỉ?