Tình Nhân Đẳng Cấp Thế Giới

Chương 84: TÔ VŨ TRƯỞNG THÀNH RỒI (2)

Chuyện xảy ra ở sân bay hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Thẩm Họa. Truyền thông châu u lý trí hơn truyền thông Mỹ. Thứ Ba, những kênh truyền thông chủ chốt không chỉ đăng bài yêu cầu xin lỗi1của

cô ta, mà còn trích lại lời nói của Tô Vũ. Tuy Tô Vũ không xin lỗi nhưng đa số mọi người vẫn tán thành cách nói của cô. Cô chỉ gọi điện vào lúc tâm trạng kích động, hơn nữa8cô đã bảo sẽ chịu trách nhiệm cho cuộc gọi đó trước pháp luật. Dần dà cũng có người cảm thấy kẻ thật sự có lỗi với Thẩm Họa là tình người chứ không phải Tô Vũ. Mà những tờ báo2nhỏ chê trách Tô Vũ không chịu trách nhiệm kia cũng ngậm miệng hàng loạt. Làn sóng dư luận Thẩm Họa cố gắng khuấy động sau hơn một tháng dần chìm lắng. Ngày thứ Hai tuần thứ ba của tháng Mười4Một, Tô Vũ nhận được thông báo Thảm Họa đã rút đơn kiện, nguyên nhân đưa ra là sức khỏe cô ta không tốt, vì vậy không có tinh lực và can đảm để đối mặt với áp lực từ mọi phía. Hơn nữa cũng vì Tạ Khương Qua mà cô ta chọn tha thứ. Cô ta đăng lên trang mạng cá nhân vài dòng cảm ơn sự ủng hộ của mọi người, cũng mong mọi người hãy quên chuyện này đi. Bất ngờ nghe được tin mừng, Martha ôm chặt lấy Tô Vũ. Người phụ nữ Ý đẫy đà ấy luôn miệng nói “tốt quá, tốt quá” Tô Vũ có thể chào đón chú ngựa con chào đời rồi.

Hôm ấy Tạ Khương Qua cũng ở bên cạnh, anh lôi cô khỏi vòng tay của Martha, vô cùng hân hoan, như vậy anh và cô không cần xa nhau nữa, anh không thể rời cô dù chỉ một phút nào.

Đến đêm, Tô Vũ cuộn người trong lòng Tạ Khương Qua, không sao ngủ được.

Anh xoa đầu cô: “Tô Vũ, bây giờ việc em cần làm là quên hết những chuyện không vui đi, một ngày không được thì hai ngày, hai ngày không được thì ba ngày, anh sẽ luôn ở bên em. Rồi một ngày nào đó lúc thức dậy, em không còn buồn bã khi nghĩ tới chuyện này nữa.”

Cô gật đầu, nghe lời Tạ Khương Qua, bắt đầu sống những ngày thuộc về chính mình. Mấy hôm sau, Tô Vũ đang đọc sách trên thảm cỏ, Khương Qua và người làm bận bịu trồng hoa hướng dương trong nông trường, để nơi đây được bao phủ bởi sắc vàng óng ánh thì một cô bé tầm mười lăm tuổi đi tới trước mặt Tô Vũ. Cô bé ngồi cạnh cô, đọc tờ báo trên tay một lúc rồi lại quay sang nhìn cô.

Tô Vũ mới học tiếng Ý, cất giọng lơ lớ hỏi cô bé tại sao lại nhìn mình. Cô bé nói rất nhiều mà Tô Vũ không hiểu lắm, bèn kéo một người làm biết tiếng Anh đến phiên dịch giúp.

Thì ra cô bé bảo, sau này trưởng thành muốn hẹn hò với người đàn ông giỏi giang như Tiểu Tạ giống cô, như vậy mỗi khi phạm lỗi không cần chịu trách nhiệm nữa.

Lúc gần đi, cô bé chỉ vào bức ảnh trên báo, hỏi người đó có phải cô không, những gì báo viết có phải là thật không. Tô Vũ vừa gập tờ báo lại thì Tạ Khương Qua mồ hôi nhễ nhại đi tới. Cô dùng tay áo lau mồ hôi trên má anh.

Chẳng bao lâu, sương gió tháng Mười Hai đã đến với cao nguyên Napoli. Hiện giờ không còn mấy người nhắc tới Tạ Khương Qua được chú ý suốt tháng Mười và tháng Mười Một qua. Một vài kênh chỉ đưa tin sơ qua về hình phạt của tòa án Bangkok đối với những kẻ tình nghi dính dáng đến vụ án, cùng vài cư dân mạng nói rằng từng gặp Thẩm Họa ở Napoli.

Tháng Mười Hai, Tạ Khương Qua định dẫn Tô Vũ rời khỏi nơi đây. Anh lên kế hoạch đưa cô tới Bangkok gặp mẹ mình, chuẩn bị đám cưới trong tương lai.

Một ngày cuối tuần đầu tháng Mười Hai, Tô Vũ nhận được điện thoại từ Thẩm Họa hẹn ra “uống vài ly tâm sự”, đồng thời còn bồi thêm câu Tô Vũ hẳn nên tỏ lòng biết ơn cô ta vì đã rút đơn kiện mới đúng. “Công chúa hạt đậu, tôi có tư cách đứng trên cao nhìn xuống cô đấy, cô cảm thấy thế nào?” Thẩm Họa cười khanh khách qua điện thoại. Đêm hôm ấy, Tổ Vũ bảo Tạ Khương Qua lái xe đưa cô đến một quán bar ở Napoli. “Khương Qua, anh chờ em ở đây nhé!”

“Anh không tò mò à?”

“Không! Nhưng em phải nhớ kỹ những gì anh vừa nói với em, không được nhìn ngang liếc dọc đâu đấy.”

Lúc này, Tô Vũ chỉ ăn mặc sơ sài, đối lập hoàn toàn với Thẩm Họa sửa soạn trang điểm tỉ mỉ. Cô cũng muốn ăn diện sang chảnh lắm nhưng Tạ Khương Qua không cho. Anh soi mói quần áo cô hết chỗ này đến chỗ khác, kết quả cô đành mặc áo len rộng thùng thình để đối phó. Vị trí ngồi của cô và Thẩm Họa rất đẹp, từ chỗ họ có thể quan sát gần hết quán bar, cũng là nơi có thể yên tĩnh nói chuyện.

Thẩm Họa châm thuốc điệu nghệ trước mặt Tô Vũ, nói rất nhiều chuyện bâng quơ, lải nhải về những gì cô ta và Tạ Khương Qua từng trải qua, bao gồm cả buổi tối đã để lại thương tổn to lớn cho mình. Cô ta không khóc, chỉ lạnh lùng nhìn Tô Vũ, hồi tưởng lại từng chi tiết.

“Gã ta có hàm răng vàng khè, trên người toàn mùi cau. Đến tận bây giờ, chỉ cần nhìn thấy cậu là tôi lại buồn nôn. Hết thảy những thứ này đều nhờ Tô Vũ cô ban tặng đấy. Tôi muốn cô phải ăn năn suốt quãng đời còn lại, chính vì tính tùy hứng ngu ngốc của cô đã phá hủy cuộc đời tôi. Khi cô mặc chiếc váy cưới màu trắng đứng trước cha sứ, công chúa hạt đậu à, liệu cô có không thẹn với lòng không? Cô có thể bình thản ngồi kế cho con cái những câu chuyện ca ngợi lòng chính nghĩa và lương thiện không?” Cô ta bật cười khúc khích: “Không, không bao giờ!”

“Tôi nghĩ, đây chính là mục đích cuối cùng của cô phải không? Để tôi phải ôm nỗi bất an suốt đời vì thứ ân huệ giả tạo của cô? Chuyện này càng ầm ĩ, gánh nặng tâm lý của tôi càng nặng!” Tô Vũ nhấp một ngụm rượu, vạch trần: “Mục đích cuối cùng của cô không phải đưa tôi vào tù, cô muốn tôi mang bóng ma tâm lý cả đời, bóng ma ấy sẽ càng ngày nặng nề nhờ lòng khoan dung của cô.

Nhưng biết làm sao đây? Hình như cô đánh giá cao tối rồi. Không, có lẽ nên nói là, cô đã đánh giá thấp tôi mới đúng. Nếu là mấy ngày trước, tôi sẽ cảm kích tấm lòng khoan dung của cô, nhưng giờ thì hết rồi. Bởi vì tôi muốn trở thành người phụ nữ xứng với tình yêu của Khương Qua, tôi muốn con chúng tôi kiêu ngạo vì mẹ mình, hơn nữa, tôi cam đoan với cô là tôi chắc chắn làm được điều đó.”

“Vậy ư?” Thẩm Họa nhíu mày, “Ví dụ như, nhờ Khương Qua giải quyết những người kia, đưa tiền hoặc uy hiếp chặn miệng họ để cô giành được sự bình yên giả tạo. Thế rồi, cô ăn mặc cao sang thanh lịch xuất hiện tại bữa tiệc từ thiện nào đó và chụp lại tấm ảnh kỷ niệm, chờ con của hai người lớn lên, cô nói với chúng ồ, con yêu, đây là mẹ con đấy ư?” Thấm Họa che miệng cười: “Ừ, đây là cách hay đấy! Tôi nghĩ, sau này con cô sẽ kính trọng cô lắm.” Tô Vũ nhìn Thẩm Họa đăm đăm. Cô ta thôi cười, lạnh lùng nhìn lại Tô Vũ. Tô Vũ nhẹ nhàng đặt ly rượu xuống, châm chích: “Thẩm Họa, tôi thấy buồn cho cô. Cô đem nỗi bất hạnh của mình làm trò tiêu khiển cho đại chúng, cô khuấy động lòng thương hại của mọi người. Cô tự cho là thông minh, nhưng đối với tôi, đây là hành động cực kỳ ngu xuẩn. Rồi thời gian sẽ chứng minh lời tôi nói thôi.

Hơn nữa, Thẩm Họa, tôi phải cho cô biết, trên đời này không phải chỉ có mình cô từng gặp bất hạnh. Nếu cô còn tiếp tục thế nữa, sớm muộn gì cô sẽ trở về nơi xưa cũ của cô, nhờ bác sĩ tâm lý giúp đỡ mà thôi.”

“Câm miệng! Tô Vũ, cô mới là người không xứng nói những lời này với tôi nhất!” Thẩm Họa định hắt ly rượu lên mặt Tô Vũ, thế nhưng đã bị Tô Vũ đưa tay giữ lại.

Cô đứng lên, nhìn xuống Thẩm Họa: “Hôm nay tôi tới để nói với cô, đây là lần cuối cùng tôi đáp lại cô. Hơn nữa, cô nên tự trả tiền cho ly rượu này, coi như biểu đạt lòng biết ơn đối với mẹ cô đi.

Có lẽ, cô vẫn chưa biết, hoặc cô cố ý làm ngơ: Mạng mẹ cô do ba tôi đổi lấy. Cô còn có mẹ, song tôi lại mất ba, còn mẹ tôi thì mất chồng vào độ tuổi xinh đẹp nhất của đời người!

Cho nên, cô phải mời rượu tôi mới đúng.” Trên đường về nhà, Tạ Khương Qua lái xe rất chậm. Anh vươn một tay ôm vai cô, để đầu cô tựa lên vai anh. Anh nói cuối tuần sau sẽ đưa cô về Bangkok. Cô không tỏ ý kiến mà chỉ bảo anh hát cho cô nghe hết bài này tới bài khác, đến nỗi khàn cả giọng.

Cuối tuần sau, Tô Vũ và Tạ Khương Qua vẫn chưa thể quay lại Bangkok như kế hoạch vì hai người cãi nhau. Tạ Khương Qua muốn đi nhưng cô không đồng ý, cô phải tới sân bay tiễn Mai Hựu Khiêm trước đã. Anh không chịu, kết quả cô vẫn đi, vì thế anh buộc phải theo đuổi cô tới sân bay. Tạ Khương Qua tình tứ ôm vai Tô Vũ, còn ép cô đeo chiếc nhẫn kim cương lớn đến hoa mắt lên ngón áp út.

Mai Hựu Khiêm rời khỏi Napoli sau mười cuộc gọi như đã hứa với Tổ Vũ. Cô đứng ở sân bay người đến người đi, mặc chiếc váy màu cà phê đậm. Tóc cô dài chấm vai, chỉ đứng yên thôi đã xinh đẹp hút hồn. Cô khẽ cười, làn váy dập dờn theo từng bước chân, thơ mộng như âm ngân của đàn vĩ cầm.

Cô tiên nhỏ đáng yêu đến rồi. Mai Hựu Khiêm bất giác nở nụ cười với bóng dáng ấy. Nhưng một người vô duyên lại chen ngang, chặn tầm mắt của họ.

Mai Hựu Khiêm nhìn thấy khuôn mặt đáng ghét của Tạ Khương Qua. Anh chán ghét sự điên cuồng và hiểu thấu lòng người khác của cậu ta. Cậu ta luôn làm những chuyện trái ngược với lẽ thường, mà đây còn là những chuyện anh cực kỳ mong muốn mà không làm được.

Mai Hựu Khiêm nhìn chòng chọc vào Tạ Khương Qua, thầm thở dài. Những khi gọi điện cho Tô Vũ, đã có mấy lần nghe giọng hổn hển của cô, đương nhiên anh ta biết đầu kia điện thoại đang xảy ra việc gì, rõ ràng Tạ Khương Qua cố ý.

Bởi vậy, khi Tạ Khương Qua làm bộ làm tịch đi tới nói lời tạm biệt, Mai Hựu Khiêm đã khiêu khích: “Tiểu Tạ, tôi cảm thấy thứ quyến rũ nhất của Tô Vũ là nốt ruồi son nơi ngực, cậu không biết nó làm tôi say đắm nhiều thế nào đâu. Cậu thì sao?”

Tạ Khương Qua lập tức đáp trả Mai Hựu Khiêm bằng hàng loạt cú đấm. Thực ra anh không hề đấm vào chỗ hiểm, nhưng anh ta lại cố tình tỏ ra đau đớn.

“Tạ Khương Qua, tên điên này!” Tô Vũ hét lên chói tai: “Anh điên rồi, anh không biết anh ấy vừa phẫu thuật xong sao? Anh...”

Giữa sân bay đồng người, Tạ Khương Qua cũng gằn giọng: “Em câm miệng, em biết anh ghét nhất em hay mắng anh điên ấy. Anh điện thế này không phải là do em giày vò sao? Nếu có một ngày anh không nổi điên vì em nữa, em nên khóc đi là vừa. Anh hỏi em, em mặc như vậy đi gặp chồng cũ có mục đích gì? Đừng tưởng anh không biết, em muốn để lại hình ảnh đẹp nhất trong lòng hắn, để sau này mỗi khi gặp người phụ nữ khác, hắn đều đem ra so sánh với em. Tô Vũ, anh biết em vẫn đỏng đảnh như trước...”

“Tạ Khương Qua, anh thật sự điên rồi! Đồ điện...”

“Tô Vũ, em còn nói một chữ điên nữa, anh điên thật cho em xem!”

Lúc Mai Hựu Khiêm khuất dạng, hai người vẫn cãi vã không ngừng, dùng hết vốn liếng ngôn ngữ lẫn xung đột tay chân!

Hay lắm, đây chính là hiệu quả mà Mai Hựu Khiêm mong muốn, là biện pháp anh ta phải vắt óc suy nghĩ suốt đêm qua. Để nâng cao hiệu quả, anh ta còn cố ý bảo Tô Vũ ăn mặc xinh đẹp vào. Sau cùng, anh ta cũng lén đẹp được Tạ Khương Qua một cú rồi. Sảng khoái quá đi mất!

độ cao mười nghìn mét, Mai Hựu Khiêm vẫy tay với cửa sổ cabin. Tạm biệt, cô tiên nhỏ của anh!