Tinh Hán Xán Lạn, May Mắn Quá Thay

Chương 91

Chuỗi ngày sống tại thâm cung vừa xa hoa lại thật hiu quạnh, Thiếu Thương có cảm giác tới con ngươi cũng chuyển động chậm hẳn, ngôn từ hành xử tăng thêm mấy phần tao nhã, dù chỉ là ngẩn người nhìn đồng hồ nước thì vẫn có thể chống cằm đẹp phô eo thon, ánh mắt u sầu tựa bức tranh thủy mặc vẽ hình mỹ nữ, nét đậm nhạt hài hòa.


Nhưng dẫu nàng nói chuyện chậm đến đâu, ánh mắt mơ màng thế nào, ngẩn ngơ mất hồn ra sao, thì chẳng thể nào ngăn được dòng suy nghĩ xấu trong đầu nàng tuôn trào mãnh liệt, và nó luôn ở đó.


Vì những năm qua Hoàng hậu thường xuyên mệt mỏi, cộng thêm thời gian này quốc sự khá yên ổn, Hoàng đế bèn tổ chức sinh nhật thật long trọng cho Hoàng hậu. Hoàng hậu từ chối mấy lần nhưng Hoàng đế đều bỏ ngoài tai, vậy là hôm ấy, Hoàng hậu mặc chính trang định đến Thượng Thư đài khuyên can.


Thiếu Thương thấy không ổn, chặn trước cửa điện hỏi Hoàng hậu tính khuyên can thế nào.


Hoàng hậu nói: “Có câu trên phải vững dưới mới yên. Nếu bệ hạ đã chủ trương tiết kiệm thì không nên vì chuyện hay người cá nhân mà trở thành công dã tràng. Thân ở ngôi vị chí tôn, dù chỉ là một suy nghĩ nhỏ bé nhưng cũng liên quan đến hàng ngàn hàng vạn dân chúng, tới khi ấy cống phẩm tiến cung nhiều không đếm xuể, không biết trong đó đã bòn rút bao nhiêu mồ hôi nước mắt của bách tính…”


“Khoan đã khoan đã ạ.” Thiếu Thương vội cắt đoạn lý luận của Hoàng hậu, đùa, “Bẩm nương nương, thϊế͙p͙ cảm thấy các đại nhân triều thần rất khó khăn, hoặc là người cùng khổ tóc đã bạc trắng mới được bệ hạ xem trọng, hoặc kinh qua núi thây biển máu kiếm được một nửa chức quan, chúng ta không nên giành miếng cơm của bọn họ.”


Hoàng hậu lườm nàng, khóe môi nhoẻn cong: “Bổn cung nói có gì không ổn?”


Thiếu Thương ra vẻ nịnh thần: “Nương nương, đầu tiên nương nương là thê tử của bệ hạ rồi sau đó mới là hạ thần, có thể lơi lơi những nguyên tắc đạo lý lớn ấy, nhưng khuyên không cần tổ chức to cũng đúng. Bẩm nương nương, thϊế͙p͙ có một đề nghị. Nếu nương nương gặp bệ hạ thì cứ nói ‘từ cổ chí kim vợ chồng vốn một thể, chẳng lý nào trượng phu  trấu nuốt rau còn thê tử lại hưởng sơn hào hải vị, bệ hạ cứ tổ chức tiệc sinh thần thật lớn cho mình trước đi, rồi sau đó tính đến sinh thần của thần thϊế͙p͙ cũng chưa muộn’. Nương nương còn phải nói, rõ ràng bệ hạ kham khổ như vậy, mà nương nương lại đón sinh thần giống Tây Vương Mẫu ở Côn Lôn, trong lòng cũng đau đớn vô ngần. Thế là bệ hạ sẽ quan tâm nương nương, không để nương nương đau lòng. Nếu không ngại nương nương hãy nói những câu như xót bệ hạ tiết kiệm khổ hạnh chẳng hạn, giọng phải dịu dàng vào, đáng thương vào, và nhớ chớ nhìn thẳng bệ hạ, kẻo lại giống can gián bất chấp phạm thượng…”


“Ngươi còn nhỏ tuổi, nói năng kiểu gì đấy hả!” Mặt ngọc của Hoàng hậu ửng hồng.


Thiếu Thương thở dài: “Nương nương à, nếu thϊế͙p͙ có dung mạo được bằng nương nương thì đâu ra nỗi này, có khi chẳng cần nói Lăng đại nhân cũng tự động nghe thϊế͙p͙, nào như bây giờ bị nhốt trong cung không được ra ngoài nửa bước. Bản thân nương nương đang ở bảo sơn mà không biết đấy thôi!”


Hoàng hậu bản tính thận trọng, Hoàng đế cũng không phải là người có thể dỗ ngon dỗ ngọt, nhưng có người phụ nữ nào không thích nghe khen mình xinh đẹp, dù bà có đoan trang kiềm chế đến đâu thì lúc này cũng cây trâm vàng cũng rung lên vì vui vẻ.


“… Ai bảo ngươi không chịu mềm mỏng!” Bà tủm tỉm vờ mắng, “Nhượng bộ chút là được.”


Thiếu Thương không muốn nói tới chuyện của mình và Lăng Bất Nghi, thế là thở dài: “Nương nương, thϊế͙p͙ ngu dốt, không cần nhắc đến đâu. Hôm nay thϊế͙p͙ trông cậy cả vào nương nương, hy vọng nương nương sớm ngày mê đảo bệ hạ, để bệ hạ lên tiếng cho thϊế͙p͙ về nhà, ai còn sợ họ Lăng gì đó nữa, khi ấy đúng là còn việc thiện nào hơn! Nương nương, thϊế͙p͙ nhờ cả vào nương nương!”


“Bổn cung không giúp được ngươi chuyện này! Tử Thịnh cũng lớn lên trong cung bổn cung, đáng nhẽ bổn cung phải giúp nó chứ!” Hoàng hậu đảo mắt, sóng nước long lanh vẻ tinh nghịch, như trở lại thuở vô ưu vô lo.


Thiếu Thương nhìn theo bóng lưng Hoàng hậu rời khỏi phòng, khẽ hô lên: “Nương nương nhớ phải dịu dàng đó nha, phải đau lòng xót xa vào, còn phải chóng mặt nữa, tốt nhất là ngã vào người bệ hạ…”


Hoàng hậu loạng choạng, ngoái đầu trợn mắt với Thiếu Thương, nhưng trên mặt không kiềm được nụ cười.


Địch ảo đi theo nín cười đến đau cả bụng, nghĩ, dù Trình nương tử không thích ở trong cung, nhưng với Hoàng hậu, có một tiểu nữ nương tịch nghịch hoạt bát lắm trò như thế bầu bạn thì còn gì tốt hơn.


Hoàng hậu thế này thế kia với Hoàng đế, dù Thiếu Thương không rõ có sử dụng tuyệt chiêu ‘ngất xỉu’ hay không, nhưng quả nhiên Hoàng đế đã bỏ ý định tổ chức tiệc sinh thần long trọng, thậm chí long nhan vô cùng phấn khởi, mấy ngày liền đều nghỉ ở Trường Thu cung, cuối cùng phải là Hoàng hậu đẩy Hoàng đế đến chỗ Việt Phi. Thiếu Thương thắc mắc khó hiểu, Hoàng hậu nói: “Việt Phi và bệ hạ là thanh mai trúc mã, nàng ta muốn dỗ bệ hạ vui sẽ dễ hơn ta trăm ngàn lần, nhưng nàng ta chưa bao giờ làm. Thiếu Thương à, bọn ta đã như vậy nhiều năm rồi, thế cũng tốt.”


Thiếu Thương nửa hiểu nửa không.


Ngày tháng vội vã trôi qua, cuối cùng cũng đến sinh nhật của Hoàng hậu, cung nữ hoạn quan vẩy nước quét dọn, giăng đèn kết hoa khắp mọi nơi; Hoàng đế mở kho hoàng cung ban thưởng, các hoàng tử công chúa bắt tay chuẩn bị quà mừng theo thông lệ, đến cả Lạc Tế Thông cũng về cung hỗ trợ chúc mừng. Ngũ công chúa lâu ngày không gặp là nổi bật nhất, dẫn theo mười mấy con gái của quan lại hay chơi cùng vào cung, nói là muốn hiến vũ cho Hoàng hậu.


“Thân thể da tóc hay thái ấp quyền thế của con gái đều do song thân ban tặng. Dẫu có được món quà đáng quý đến đâu thì cũng là mượn thế của phụ hoàng mẫu hậu.” Mụn trên mặt Ngũ công chúa đã bớt đi rất nhiều, từ tinh đẩu đầy trời biến thành bánh nướng hạt mè của ông chủ keo kiệt, làm nhẹ đi vẻ ngạo mạn cau mày quắc mắt, mỗi khi cười còn trông rất ngọt ngào.


“Điệu múa này được con gái mời chuyên gia ở phường múa biên soạn riêng cho sinh nhật của mẫu hậu, con gái còn tập luyện trong phủ rất lâu, tới ngày hiến vũ, dù có chỗ sơ suất cũng mong mẫu hậu coi như không thấy, cứ ủng hộ là được ạ.”


Hoàng hậu mỉm cười khen không ngớt lời. Tuy đứa con gái này ích kỷ kiêu ngạo, thường khiến bà thất vọng, nhưng bây giờ bà cũng như bao người mẹ hiền trên khắp thế gian, ngóng trông con cái trưởng thành hiểu chuyện.


“Được được được, mẫu hậu nhận lòng hiếu thảo của con, con hiểu được đạo lý tình cảm hơn ngàn vàng là mẫu hậu rất mừng… Nhưng, sao mẫu hậu nghe nói con chiếm hơn mười ngàn mẫu ruộng ở quận Hoằng Nông làm trang viên riêng? Có thật không?”


Thiếu Thương nghe cuộc nói chuyện của mẫu từ nữ hiếu mà ngáp dài, nhưng vừa nghe đến đây là lập tức tỉnh táo, nghĩ bụng làm công chúa sướng quá đi, nàng đúng là xúi quẩy, nếu ngày trước đầu thai thành công chúa, để xem có tên nào dám nhốt nàng trong cung học phép tắc không!


Ngũ công chúa cứng mặt, sau đó lại nũng nịu nói: “Ây da mẫu hậu, chỉ là mấy mẩu đất hoang thôi, vừa cứng vừa khô toàn đá là đá, có bỏ đi cũng không ai thèm. Con lấy về cho người khai thông kênh mương khai khẩn đất hoang, lại cho lưu dân trồng trọt, vừa sản xuất ngũ cốc vừa động viên dân sinh, kể ra phụ hoàng còn nên khen thưởng con nữa kìa!”


Hoàng hậu hết cách, chỉ biết thở dài.
Ngũ công chúa trông thấy Thái tử phi ngồi bên cạnh, cười nói: “Mẫu hậu đừng nói con nữa, thời gian trước Thái tử phi cũng lấy rất nhiều đất đai mà, ừm, ít cũng phải bảy tám ngàn mẫu, sao mẫu hậu không nói nàng!”


Ánh mắt hâm mộ của Thiếu Thương lập tức chuyển hướng sang Thái tử phi, trong đầu nghĩ Thái tử phi đúng là người không thể trông mặt bắt hình dong, bình thường nhỏ nhẹ đoan trang, người ta nói nàng một câu mà nàng đã đỏ mắt hai ngày, ai dè tay cũng vươn dài ghê, thật không ngờ đấy.


Thái tử phi tủi thân đáp: “Mẫu hậu không biết đấy thôi, bình thường Thái tử điện hạ hành sự hay cần người đều dùng tới tiền, tốn kém lắm, nếu không có vàng bạc để chi thì rất khó khăn…”


“Nói lung tung!” Ngũ công chúa bực mình, “Phụ hoàng cho Thái tử ca ca biết bao thực ấp khoáng sản, nói núi vàng núi bạc cũng không ngoa, làm gì có chuyện không đủ tiêu, rõ ràng là Thái tử nghe môn khách can gián, không cho cô đụng vào tiền bạc của Đông Cung nên cô mới có ý định…”


“Được rồi!” Hoàng hậu vỗ bàn, sầm mặt nói, “Thái tử phi là trữ phi, Thái tử có nhiều chuyện cần dùng tiền thì nàng cũng có nhiều việc cần dùng tiền, con là muội muội, sao có thể nói năng như thế với trưởng tẩu?”


Ngũ công chúa bất bình cắn môi, Thái tử phi thấy vậy, vội cúi người cảm tạ Hoàng hậu đã thông cảm, đoạn nói: “Dù con có ít ruộng đất song vẫn đăng ký nhân khẩu ruộng nương vào địa bạ ở nha phủ, không thiếu một phần. Nhưng Ngũ muội lại khác, rõ ràng đã có rất nhiều thực ấp mà vẫn lấy thêm nhiều ruộng đất, kết quả chỉ đăng ký ở chỗ quan phủ hai mươi nhân khẩu…”


Thiếu Thương hít sâu một hơi, theo trình độ canh tác hiện nay, làm gì có chuyện hai mươi người canh tác hết hơn mười ngàn mẫu đất! Rõ ràng Ngũ công chúa trốn thuế! Thiếu Thương nhanh chóng nhìn sang Thái tử phi, nghĩ bụng vị tiểu tẩu tử này đúng là không biết giữ mặt mũi, Hoàng hậu đã lên tiếng bênh vực, đáng lí nàng ta bước xuống cười trừ cho qua mới phải.


Huống hồ dù Ngũ công chúa có sai thì Thái tử phi cũng chỉ nên nói riêng với Hoàng hậu, chứ không phải nói ra trước mặt mình và Địch ảo, hay thậm chí là các cung nữ. Chị em dâu hai người không kém tuổi tác là bao, bây giờ Thái tử phi vẫn chưa leo lên phượng vị mà đã hà khắc với em chồng như thế, thử hỏi đế hậu có thể trông chờ nàng ta chăm lo cho những người em chồng khác được không.


Đúng là quá ngu ngốc!
Nụ cười của Hoàng hậu tắt lịm, không mặn không nhạt nói: “À, thế hả, để đấy bổn cung cho người đi kiểm tra. Được rồi, hôm nay đến đây thôi, bổn cung mệt rồi, các ngươi lui xuống đi.”


Thái tử phi còn định nói thêm nhưng Địch ảo đã sai cung nữ mở cửa tiễn khách, Ngũ công chúa hằn học trừng mắt nhìn Thái tử phi, giận dữ rảo bước rời đi.
Thiếu Thương lại thấy thương Hoàng hậu, nhưng nghĩ đến thân phận của mình, người ta một dâu một con gái, nàng là cọng hành nào.


Hoàng hậu nắm tay vịn ngồi tựa vào ghế một lúc lâu mới nói: “Thiếu Thương, ngươi nói đi, ruộng đất của Ngũ công chúa có đúng là đất hoang không.”


Thiếu Thương đang định cười xòa hai tiếng, nhưng nhìn sắc mặt cô quạnh của Hoàng hậu, nàng trầm ngâm, đoạn thấp giọng đáp: “Thϊế͙p͙ ngu muội song vẫn biết Hoằng Nông giàu có từ xưa, dân số đông đúc, còn là một trong những châu quận được Hoàng đế thu phục sớm nhất. Theo lý mà nói, có lẽ nơi đó nên giống Thanh Châu năm ngoái, sau khi diệt sạch thổ phỉ thì bắt tay khai hoang trồng trọt, đâu ra nhiều đất hoang vô chủ.”


Hoàng hậu nói: “Đúng vậy. Nhưng Thái tử phi lại không huỵch toạc hẳn chuyện này, chỉ nói chuyện nhân số, chứng tỏ lai lịch những mẫu ruộng của nó cũng không sạch sẽ gì, Thiếu Thương, ngươi nói đi…”


Thiếu Thương lo lắng, cảm thấy sắp dẫm phải chủ đề cấm, chỉ có thể giả vờ đắc ý: “Trong nhà thϊế͙p͙, từ trang viên cho đến cửa hàng, tiền gì cũng là do mẫu thân quản lý, Tam thúc của thϊế͙p͙, đến một đồng ngũ thù cũng phải giao vào tay thẩm thẩm, ngay tới Lăng đại nhân cũng ít nhiều chịu cho thϊế͙p͙…”


Phát hiện ánh mắt hứng thú của Hoàng hậu, nàng lúng túng cười giả lả, đoạn quay lại đề tài: “Hơn nữa mai sau bản thân thϊế͙p͙ có thể làm ra tiền. Thϊế͙p͙ cho rằng, Thái tử phi cần phải suy ngẫm lại vì sao Thái tử điện hạ không muốn giao phó tiền bạc?”


Cơm công chúa ăn là thuộc nhà mẹ mình, làm sai thì đánh một trận là xong; còn cơm Thái tử phi ăn là của chồng, hoặc cứ như nàng vô dục vô cầu, dự định mai sau sẽ sáng tạo con đường phát tài, hoặc ngoan ngoãn lấy lòng Thái tử mới là thượng sách.


Hoàng hậu thở dài, câu này đã chạm vào tâm khảm của bà, nhưng bà không tiện kể lể những cái sai của Thái tử phi trước mặt Thiếu Thương, đành nói: “… Thường nghe Tiêu phu nhân học rộng biết nhiều, cần cù tiết kiệm. Mấy tháng qua, ta thấy phẩm hạnh của ngươi cũng rất giống mẫu thân mình, như thế rất tốt.”


Thiếu Thương nhận ra nỗi khổ qua câu nói của bà, thật ra Hoàng hậu cũng rất cần kiệm, song những người con của bà lại thật sự quá đáng; giờ nàng bỗng hiếu kỳ không biết hoàng tử công chúa phía Việt Phi sẽ ra sao.


Chẳng bao lâu sau Hoàng hậu đã cho nàng cơ hội ấy, sai nàng đưa một bức thư hàm lụa trắng đến chỗ Việt Phi.
Vì hiện tại bổn triều không có Thái hậu, nên Việt Phi ở ngay Vĩnh Lạc cung rộng rãi yên tĩnh.


Tới địa bàn phe đối địch, Thiếu Thương cười tươi rất đáng yêu, mũm mĩm tròn xoe như em bé bánh bao chibi, ngay tới đại cung nữ trực điện rất săm soi về ‘vị hôn thê của Thập Nhất lang’ mà cũng bị nụ cười của Thiếu Thương làm cho mềm lòng.


Một đại cung nữ khác lo lắng: “Bây giờ nương nương đang… Chi bằng để Trình nương tử đợi một lúc?”
Đại cung nữ trước đó nói: “Đừng có quyết định thay nương nương, đợi hồi âm của bên trong đi.”


Đúng lúc này có một tiểu cung nữ hấp tấp chạy từ trong ra, hổn hển nói: “Nương nương cho gọi Trình nương tử.” Nghe thế, đại cung nữ trước đó đắc ý nhìn đại cung nữ kia, hừ một tiếng.
Thiếu Thương cố gắng cúi đầu, kiên quyết không dính líu đến họ.


Để hai tiểu cung nữ đến từ Trường Thu cung ở lại cửa điện, Thiếu Thương đi vào theo cung nữ dẫn đường, băng qua hai hành lang rẽ vào nội điện, từ xa đã nghe thấy giọng của Việt Phi ở bên trong.


“… Đầu óc có vấn đề hay sao mà mơ tưởng Thập Nhất lang! Suy nghĩ thì thôi, đằng này còn dám làm khó nương tử của người ta! Sao hả, hôm nay vào cung con cứng đầu cứng cổ như thế là vì thấy ấm ức đúng không! Ta hỏi con con có cái gì, có dung mạo hay có tài năng, dựa vào đâu mà người ta phải nhìn con? Rồi con có thể cho hắn cái gì, tiền tài quyền thế, hay sự cả tin của quân phụ? Ba thứ này Tử Thịnh có thiếu không, thậm chí còn nhiều hơn cả con!”


Ngay lập tức Thiếu Thương biết Việt Phi đang nói chuyện với ai, nàng lúng túng dừng chân trước cửa, không dám bước vào. Tiếc là cung nữ đã bẩm báo, nàng đành cúi đầu tiến vào. Vừa tiến vào phòng, phát hiện ngoài Tam công chúa cúi thấp đầu quỳ trên sàn ra thì còn có cả Nhị công chúa, hơn nữa hai người trông còn lúng túng hơn cả mình.


Người duy nhất trong phòng không xấu hổ chính là Việt Phi, bà ngoắc tay với Thiếu Thương ra hiệu nàng ngồi xuống, tiếp tục mắng con gái: “… Nếu con quá rảnh thì học Nhị tỷ soạn khúc ca múa đi, gọi thêm đám học trò thổi phồng nịnh nọt, coi như thêm thể diện cho phụ hoàng con, chứng tỏ chúng ta cũng là gia đình một bụng thi thư, không phải chỉ biết múa gươm múa kiếm, cũng tỏ lòng hiếu thảo, con nói đi… Ngươi đến đây làm gì?”


Câu cuối là hỏi Thiếu Thương, nàng đang say sưa lắng nghe thì chấn động vì bị điểm danh, vội bẩm báo mục đích rồi hai tay dâng lên quyển trục lụa trắng. Việt Phi mở ra nhìn, bật cười nói: “Hiến vũ? Chắc chắn lại là đám môn khách của nó hiến kế đây mà, cũng phải, quà mừng vừa độc đáo vừa tiết kiệm, coi như không uổng công nuôi đám môn khách.”


Bà cuộn quyển trục lại, nói với Thiếu Thương: “Ngươi đã gặp những tiểu nữ nương hiến vũ kia chưa?”
Thiếu Thương đáp: “Chỉ gặp thoáng một lần ạ.”
“Dáng vẻ thế nào?” Việt Phi chẳng hề sợ hãi, “Không lẽ tiểu Ngũ định dâng người đẹp cho phụ hoàng của nó?”


“Mẫu phi!” Nhị công chúa gần như hét toáng lên.
“Không phải không phải không phải! Tuyệt đối không có chuyện này ạ! Nương nương minh giám!” Thiếu Thương khoát tay lia lịa, trán lấm tấm mồ hôi.


“Cho dù muốn dâng người đẹp, chẳng lẽ Ngũ muội lại chọn đúng sinh thần của Hoàng hậu nương nương?” Có người mẹ ruột như vậy, Nhị công chúa có máu nghệ thuật tới đâu cũng phải nổi gân xanh, Thiếu Thương thoáng thông cảm.


“Đúng vậy đúng vậy! Hơn nữa thϊế͙p͙ cũng đã gặp các a tỷ đó rồi, người nào người nấy không khác gì ki hốt rác bện từ dây leo gãy, dù có một hai chiếc gọn gàng, thì cũng chỉ là sự khác biệt giữa ki hốt rác sứt và ki hốt rác bình thường thôi!” Tuy nàng cũng không thích Ngũ công chúa nhưng nói gì cũng là con cái của Hoàng hậu, phải giúp.


Nhưng câu cuối lại càng khiến Việt Phi cười to, “Ki hốt rác? Ha ha, ngươi đúng là đứa buồn cười. Được rồi, ngươi về nói với Hoàng hậu là ta đồng ý. Sẽ để các nàng đến khu viện cánh đông bên này, ta sẽ ‘chăm sóc’ bọn nó thật tốt.”


Lúc bấy giờ Thiếu Thương mới hiểu, hóa ra Hoàng hậu muốn gửi nhờ những cô gái Ngũ công chúa dẫn vào ở chỗ Việt Phi.


“… Nhưng ta nghe nói Tiểu Ngũ thiếu tiền hả, lại lấy đất ở bên ngoài, có chuyện này không?” Việt Phi đổi lời, dọa Thiếu Thương sợ tới nỗi á khẩu không trả lời được, sắc mặt vàng vọt.


Việt Phi nhìn vẻ mặt nàng, cười nói: “Nhìn ngươi thế này thì xem ra Hoàng hậu cũng đã biết. Ầy, nuôi môn khách tiêu tiền đã đành, nuôi hiệp khách lại càng tốn tiền, mà hiệp khách tuấn tú thì còn tốn bạo… Được rồi, Tiểu Nhị con đừng ho nữa, ta không nói là được chứ gì. Trình thị, ngươi về đi. Nhân tiện hỏi Hoàng hậu có muốn đưa Ngũ công chúa đến chỗ ta không, ta sẽ thay nàng… Ừ, thay nàng dùng lý thuyết phục…” Khi bà nói ra bốn chữ này, Nhị công chúa cười khổ không thôi, Tam công chúa cũng chấn động, không còn vẻ vênh váo nghênh ngang trước đó.


Thiếu Thương cười đáp: “Có lẽ, có lẽ không cần đâu ạ. Thϊế͙p͙ thấy giờ Ngũ công chúa cũng hiểu chuyện lắm rồi.” Con gái của Hoàng hậu lại để phi tử dạy dỗ, mai sau người của Trường Thu cung khỏi bước ra cửa luôn.


Việt Phi nhướn mày: “Được rồi, mau dẫn nhóm tiểu nữ nương kia đến đây đi, đừng có đi dạo lung tung trong cung, tránh gây ra chuyện.”
Thiếu Thương ngơ ngác: “Không, không đến mức ấy chứ ạ…” Nếu vậy thì nhanh quá.


Việt Phi chẳng buồn để ý đến nàng, khoát tay cho nàng ra về, tiếp tục giáo huấn hai cô con gái: “Phải rồi, lúc nãy ta nói đến đâu rồi, à, lòng hiếu thảo. Ta nói con hay, đang là sinh thần của Hoàng hậu, ta cấm con gây chuyện, bằng không duyên phận mẹ con chúng ta chấm dứt tại đây. Con gái nhà dân nghèo không những phải làm lụng từ bé, mà khi mùa màng không tốt sẽ còn bị trong nhà bán đi. Mấy đứa tốt số, đeo vàng đeo bạc có ăn có uống, có người phục vụ từ đầu tới chân, cũng không bị bán đi. Vi nương không trông mong gì lớn lao, chỉ cần yên phận là đủ, đã hiểu chưa! Mấy ngày nay ngoan ngoãn ở trong cung cho ta, nếu có chuyện gì thì cút về phong quốc, đừng bao giờ quay lại!”


Lúc Thiếu Thương đi ra ngoài còn nghe thấy Tam công chúa lí nhí vâng dạ; nàng thở dài, Hoàng hậu mềm lòng quá, nếu hà khắc bằng nửa Việt Phi thì hay biết mấy.


Đi trên hành lang, nàng thấy các đại cung nữ đi ra từ phòng trong của Việt Phi đang loay hoay thu xếp chỗ ở trong khu vườn bên cạnh, nàng cười thầm, Việt Phi cũng có ý thức người bị hại ghê, không biết năm xưa bà và Hoắc phu nhân đấu đá gay gắt thế nào. Ầy, cánh tiểu nữ nương kia mới vào cung hôm qua, đang chen chúc nhau ngủ ở ngoại đình, tới chỗ nghỉ chân cũng không được thu xếp ổn thỏa, sao có thể đi làm chuyện xấu như vội vã đầu thai…


Trong bụng nàng đã đinh ninh như vậy, nhưng một khắc sau trôi qua, khi ngâm trong nước hồ lạnh buốt, nàng mới biết quả nhiên bản thân thật thiển cận – trên đường về Trường Thu cung, khi băng qua đình viện hoàng gia, nàng bị mấy tiểu nữ nương đang dạo vườn “vô tình” đẩy xuống hồ.


Bảy tám tiểu nữ nương đó có vẻ ra ngoài đi dạo, bọn họ đứng trên bờ, chỉ vào Thiếu Thương ở dưới hồ cười nghiêng ngả, còn túm lại hai tiểu cung nữ đi theo nàng, không để bọn họ giải cứu.


“Ấy, ở bên ngoài ta hay nghe mọi người khen Trình nương tử đây vừa tài giỏi lại nết na, chỉ trên trời mới có, sao giờ lại như con vịt nước thế này…”


“Ta trông dáng vẻ cũng chẳng ra sao, chắc chắn là do nịnh nọt bợ đỡ rồi, nè nè, giờ ngươi nói đôi câu dễ nghe đi, bọn ta mà vui thì sẽ kéo ngươi lên…”
“Chúng ta nên kéo cô ta lên đi, lỡ như xảy ra chuyện gì thì không gánh vác nổi đâu.”


“Im đi, chứ không phải vừa rồi là do cô đá hả?”

Thiếu Thương nhẹ nhàng đạp nước, nhìn tụi con gái khốn nạn lắc hông nghiêng đầu, trong lòng không một cảm xúc.


Chuyện bơi lội nói trắng ra cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Thật ra khoang ngực trong cơ thể người trống rỗng một phần đáng kể, khi rơi xuống nước, dù không làm gì, chỉ cần cố gắng giữ ngửa mặt hướng lên thì phần thân sẽ tự động nổi, sau đó cố gắng nâng cằm lên hết mức có thể, nhô miệng và mũi lên bề mặt nước là có thể hô hấp bình thường. Những người chết đuối trong vùng nước lặng chủ yếu là do hoảng loạn. Huống hồ nàng còn là người miền nam, biết bơi từ lúc còn nhỏ, sau khi tới đây nàng vẫn thường đá chân khoát tay vào thùng tắm để thích ứng với cảm giác cơ thể.


Một lúc sau, đám cô gái trên bờ thấy Thiếu Thương ở dưới nước vẫn bình tĩnh thì toan ném đá mua vui. Nhưng Thiếu Thương đâu chờ để bị ném, huống chi đang là cuối Thu sắp bước vào Đông, nước hồ lạnh buốt, nàng lập tức cởi thắt lưng trút bộ khúc cư nặng nước ra, như một con cá nhỏ linh hoạt đong đưa thân hình, liên tục bơi sang bờ bên kia.


Dù nàng không ngại quay về Trường Thu cung chỉ với độc một bộ trung y, nhưng gió lạnh thổi qua vẫn khiến nàng hắt xì, hai tiểu cung nữ vội chạy tới, một người cởi áo khoác phủ lên người nàng, người kia lấy khăn ra lau cho nàng.


Thiếu Thương lạnh lùng nhìn bảy tám đứa con gái khốn nạn bên kia, xoay người bỏ đi không nói câu nào.


Xét thấy tế bào não sống động và kinh nghiệm ‘bị hại’ phong phú, chỉ trong một thời gian ngắn bơi từ trong hồ lên bờ mà nàng đã nghĩ ra năm sáu cách báo thù, cách nào cách nấy vừa hèn vừa độc, bảo đảm không đổ máu nhưng vẫn khiến bọn nó không bao giờ quên.


Bảy tám cô gái ở bờ bên kia dần hoảng hốt, năm mồm bảy miệng.
“Nó sẽ không tố cáo với Hoàng hậu chứ?”
“Sợ nó quái gì, ở đây không ai thấy, chúng ta kiên quyết không nhận là xong! Công chúa sẽ làm chỗ dựa cho chúng ta!”


“Đúng đúng, hơn nữa nó không bị thương thì có thể làm gì được! Cùng lắm bị đánh một trận!”


Quay về Trường Thu cung, Địch ảo thất kinh khi thấy dáng vẻ của Thiếu Thương, lập tức sai người nấu canh gừng đốt lò sưởi, còn múc một thùng nước nóng to đùng để nàng tắm rửa. Làn da lạnh ngắt cuối cùng cũng dần lấy lại sắc máu trong bồn tắm nóng hổi, Thiếu Thương thở dài nhẹ nhõm.


Địch ảo vừa lau khô người cho nàng vừa tức giận nói: “Rửa mặt chải đầu xong, chúng ta đi mách nương nương!”
Chẳng ngờ Thiếu Thương lại nói: “Khoan, không vội.”
“Tiểu nữ công tử đừng sợ, nương nương thích cô, chắc chắn sẽ làm chủ cho cô.”


“Hầy, âu cũng vì nương nương tốt với ta đó, nên phải đợi qua thọ yến ngày mai đã.”
“Nếu không nhân lúc này thì đám tiện tỳ kia sẽ lấp ɭϊếʍƈ!” Thật ra khoan tắm rửa mà đi tố cáo thẳng là cách tốt nhất, nhưng Địch ảo lo nàng sẽ bị cảm lạnh.


“Điều ta cần chính là bọn nó lấp ɭϊếʍƈ.” Thiếu Thương cười tít mắt như không tức giận, thậm chí còn hoài niệm đôi phần. Không phải là bị ức hϊế͙p͙ ư, ai mà chưa từng bị, nàng có thừa kinh nghiệm.


Động tác lau tóc cho nàng của Địch ảo chậm lại, thở dài: “Nếu cô nương chịu nói với Thập Nhất lang, dù thù lớn tới đâu ngài ấy cũng sẽ trả bằng được cho cô.”


Thiếu Thương nhìn mình trong gương, im lặng một lúc mới nói: “Bà à, bà nói xem bây giờ Hoàng hậu nương nương thích ta là vì mai sau ta sẽ cưới Lăng đại nhân, hay chỉ đơn giản thích bản thân ta?”


Địch ảo đáp: “Không giấu gì cô, ban đầu là vì Thập Nhất lang. Nhưng mấy tháng qua thì nương nương thích cô thật, có cô bầu bạn, ngài ấy vui vẻ hơn trước rất nhiều.”


Thiếu Thương sờ mái tóc mềm mại của mình, gật đầu: “Thẩm thẩm nhà ta toàn nói ta ngây thơ, thích đâm đầu vào ngõ cụt. Vì nếu ta có kẻ thù thì chắc chắn ta sẽ tự ghi nhớ, sau đó tự trả thù; nếu có chướng ngại vật thì ta cũng hy vọng bản thân vắt hết óc tự vượt qua. Dù mai này có lên pháp trường thì tốt nhất cũng là bản thân ta phạm phải tội lớn, chứ không phải bị kẻ khác dính líu…”


“Không được nói càn như vậy!” Địch ảo vội ngắt lời.


“Nương nương thích ta là tốt rồi.” Thiếu Thương cầm lấy lược gỗ tinh xảo khắc vàng, chậm rãi chải tóc, “Bà và nương nương không cần lo cho ta với Lăng đại nhân đâu, vì thật ra ta không hề giận ngài ấy, ta hiểu tâm ý của ngài ấy, hơn nữa ngài ấy cũng đã cứu ta giúp ta nhiều lần, ta đâu thể vô ơn bạc nghĩa. Không phải ta không thể nhượng bộ, cũng không phải không thể dỗ dành ngài ấy, nhưng có thể dỗ một người cả đời được không? Vợ chồng với nhau sao có thể như vậy.”


Địch ảo hơi hiểu: “Kể ra thì, cha mẹ nhà cô nương, cả thúc thẩm nữa, đều là những cặp vợ chồng ân ái nổi tiếng. Ôi, nếu Thập Nhất lang và cô mà được như thế, không biết bệ hạ và nương nương sẽ vui đến mức nào.”


Thiếu Thương chẹp miệng, bất đắc dĩ nói: “Được rồi, nghe rất có triển vọng đấy, nhưng chuyện như thế chỉ có thể gặp chứ không cưỡng cầu. Như đã nói, chính vì Lăng đại nhân tốt với ta nên ta cũng phải thành tâm với ngài ấy, ta muốn để ngài ấy biết ta có tính cách đáng ghét như vậy… Ừm, nói không chừng, ngài ấy hối hận vẫn kịp.” Được như cha chú hay không để sau hẵng nói, chí ít phải kính trọng nhau.


Địch ảo mỉm cười: “Được rồi, cô cứ chầm chậm nằm mơ đi.”
Hai người nhìn nhau qua gương rồi bật cười, bỗng vào lúc này có tiểu cung nữ hấp tấp xông vào: “Trình nương tử, Trình nương tử ơi nương nương gọi người! Nhanh nhanh…”


Địch ảo cau mày: “Ngươi hấp tấp cái gì! Không nói chuyện đàng hoàng được hả, bình thường dạy dỗ các ngươi thế nào. Rốt cuộc đã có chuyện gì?”


Tiểu cung nữ lắp bắp: “… Ngũ công chúa dẫn một nương tử tới, là một trong số những người hiến vũ cho nương nương, nàng ấy nói, nàng nàng ấy nói…”
“Nói cái gì!” Địch ảo bất mãn.


“Nàng ấy nói, đêm qua Lăng đại nhân đi vào ngoại đình, làm nhục nàng ấy, bây giờ muốn đòi nương nương công bằng! Trời ơi…”
Thiếu Thương đứng bật dậy.


“Cái gì?!” Địch ảo biến sắc, “Sao có thể!” Khi quay đầu lại, bà lập tức nổi giận, “Cô cô cô, cô nghe lang tế chưa thành thân nhà mình gặp chuyện này, mà lại vui như thế hả?!”
Thiếu Thương sờ mặt mình, bất giác cười nói: “Trông, trông ta vui lắm à?”


“Tự cô soi gương đi!” Địch ảo vừa muốn mắng mà vừa buồn cười, suýt bị nàng chọc tức chết.


“Giờ làm gì có thời gian soi gương!” Nàng vội vàng đi tìm quần áo mặc vào, nói với giọng điệu không che giấu nổi vui sướng, “Nhanh tới giúp ta chải đầu thay y phục đi, ta muốn đi thăm… Khụ, đi lấy lại thanh danh trong sạch cho Lăng đại nhân…!”


Địch ảo: Quả nhiên sống đủ lâu là chuyện gì cũng sẽ thấy.