Tinh Hán Xán Lạn, May Mắn Quá Thay

Chương 100

Từ nhỏ Thiếu Thương đã vô cùng nhanh nhạy, nên vừa đưa ra quyết định, nàng lập tức chạy vội ra khỏi Trường Thu cung, gặp được cung nữ thái giám đều hỏi Lăng Bất Nghi và Ngũ hoàng tử đi hướng nào, rồi lấy hết sức chạy về Tây Môn, nào ngờ Lăng Bất Nghi và Ngũ hoàng tử đã xuất cung. Hiệu úy gác cửa biết Thiếu Thương, hiền từ mỉm cười song vẫn tận chức bày tỏ, không có chỉ dụ hoặc cung lệnh xuất hành thì y không thể tự ý để người rời khỏi cung.


Đúng là Hoàng hậu đã hứa cho nàng về nhà, nhưng chưa hạ chỉ thì đã bị Ngũ công chúa chọc tức. Thiếu Thương hoa mắt. Hiện tại bản thân vẫn chưa giải được lệnh cấm ư?!


Nàng rất muốn xin tiểu ca cung vệ châm chước một xíu, bình thường bọn họ rất sùng bái Lăng Bất Nghi mà, nào ngờ các thị vệ đang lén nhìn nàng xung quanh lại đùa giỡn – người này nói ‘Trình tiểu nương tử và Lăng đại nhân lại cãi nhau nữa sao’, người kia nói ‘cái gì mà lại, rõ ràng lần trước vẫn chưa cãi nhau xong, ây da, Lăng đại nhân như trăng sáng gió mát, vậy mà giận ra mặt’, còn có người nói ‘nói nhảm, ở với nương tử thì lạnh cái gì mà lạnh, thân thiết còn không kịp nữa là’.


Hóa ra tiêu chí chọn hậu duệ của Lục trấn từng gặp loạn là xem ai to miệng hơn hả*! Sắc mặt Thiếu Thương hết đỏ lại đen, cúi đầu dậm chân thật mạnh rồi xoay người chạy về Trường Thu cung, định xin Hoàng hậu sắc lệnh tới tính sổ với đám người lắm chuyện này.


(*Lục trấn là thuật ngữ dành để chỉ 6 trấn quân sự được thiết lập ở biên cảnh phía bắc vào giai đoạn đầu của vương triều Bắc Ngụy. Vì vậy hậu duệ ở đây phiếm chỉ những người công tác trong quân đội canh phòng.)


Từ Trường Thu cung đến Tây Môn, dù đi đường tắt cũng mất non nửa canh giờ. Dẫu Thiếu Thương có quyết tâm thế đâu thì khi chạy đi chạy về như vậy cũng mệt đứt hơi. Nàng đành thầm chửi N lần cái cơ thể yếu ớt này đúng là vô dụng, nếu là cơ thể ở kiếp trước… Thôi, hảo hán không nói chuyện kiếp trước.


Mãi mới chạy về Trường Thu cung, nhưng thấy Địch ảo đứng trước cửa sốt ruột nhìn quanh, vừa thấy Thiếu Thương là lập tức kéo nàng vào: “Nương nương giận lắm rồi, đã đến giờ ngọ thiện nhưng nương nương không nuốt nổi cơm. Bình thường nương nương gặp cô là lại vui vẻ, cô mau vào khuyên đi…”


Thiếu Thương không nói nổi câu nào, vốn đã đứt hơi vì phải chạy nhiều, phổi như bị thiêu đốt, dù thời tiết đang lạnh nhưng trước ngực hay sau lưng nàng đều đổ mồ hôi do chạy. Nhưng Địch ảo quá sốt ruột lo lắng, chẳng kịp giải thích đã kéo nàng vào tẩm điện.


“Được rồi được rồi, bà nhẹ tay tí, để ta thở cái đã…”
“Đi vào rồi hẵng thở, ta sẽ chuẩn bị sữa nóng cho cô nhuận cổ. Nương nương thấy cô hổn hển tới gặp như vậy, nói không chừng sẽ mềm lòng chịu ăn đấy!”


Thiếu Thương như một con diều nát quay cuồng, bị Địch ảo vừa kéo vừa lôi nên phải chạy chậm theo, vì lật đật mà không để ý canh giữ cửa tẩm điện của Hoàng hậu là bốn tiểu hoàng môn quen mặt cùng hoạn quan thân cận của Hoàng đế – Hoàng môn lệnh Sầm An Tri.


Mà Sầm An Tri cũng chẳng ngăn Địch ảo, thế là khi Thiếu Thương vừa bước vào phòng, nàng thấy Hoàng đế mặc miện phục đang ngồi bên giường Hoàng hậu nhẹ nhàng dỗ dành, nàng sợ đến nỗi muốn quay đầu bỏ chạy. Bình thường không có chuyện gì Hoàng đế cũng muốn mắng nàng hai câu, mà chuyện hôm nay xét cho cùng cũng là vì nàng, bây giờ gặp Hoàng đế, kiểu gì cũng sẽ bị giáo huấn cho xem.


“Còn không mau vào! Trẫm là hồng thủy mãnh thú hay sao mà trốn!”
Hoàng đế tinh mắt, lập tức quát gọi Thiếu Thương vào. Nhìn nàng co đầu rụt cổ, ông vừa giận vừa tức cười.


Thiếu Thương hết hồn hết vía quỳ sau đế hậu, chạm vầng trán nhễ nhại mồ hôi xuống sàn nhà, hành lễ cực kỳ kính cẩn, nhưng trong bụng lại mắng Địch ảo đúng là đáng ghét, để đấy nàng sẽ kể một câu chuyện cực kỳ hấp dẫn lôi cuốn rồi giữa chừng bỏ chạy, xem Địch ảo có bị ngứa ngáy đến loét dạ dày không!


Nhưng nếu Hoàng đế đã ở đây, vậy tức là tạm thời Lăng Bất Nghi chưa “tố cáo” với Hoàng đế, không biết chàng ra ngoài làm gì.
“Hoàng hậu đang khó chịu trong người, ngươi chạy đi đâu mà tìm khắp Trường Thu cung không thấy hả!”


Không hề ngạc nhiên, Hoàng lão bá lại bắt đầu trách móc, “Hoàng hậu luôn đối xử tử tế với ngươi, vậy mà vào thời điểm quan trọng ngươi không ở bên nàng khuyên giải an ủi, thế cần ngươi làm gì nữa?! Đọc biết bao sách lễ nghi hiếu đễ làm cái gì!”


Hoàng hậu tựa vào túi dựa, nhẹ giọng nói: “Bệ hạ đừng khắt khe thế. Có lẽ là Thiếu Thương tiễn Tử Thịnh đi, nàng ấy cũng không biết tình hình của thần thϊế͙p͙, mắng nàng làm gì…”
Thiếu Thương thận trọng ngẩng đầu: “Hồi bẩm bệ hạ, thϊế͙p͙ chạy đến Tây Môn ạ.”


Hoàng đế nói: “Thế vì sao ngươi lại về. Không phải hôm nay Hoàng hậu đã cho phép ngươi về nhà à?”


Thiếu Thương cười đáp: “Thϊế͙p͙ nhớ nương nương nên mới quay lại. Lúc nãy Ngũ công chúa… Ặc, trông sắc mặt nương nương không khỏe, thϊế͙p͙ đâu thể tự ý bỏ về nhà…?” Đàn ông đúng là đàn ông, thậm chí là Hoàng đế, còn chưa thu dọn hành lý mà về cái gì!


“Ừ, nếu là vậy còn coi như ngươi có lòng.” Hoàng đế thoáng bớt giận, quay qua nhìn Hoàng hậu, tiếp tục khuyên nhủ, “… Tuy A Hằng nói có hơi khó nghe, nhưng không phải là không có lý. Con cái chúng ta đông đúc, thêm một đứa không nhiều, bớt đi một cũng chẳng ít. Hà tất phải tức đến thế vì đứa nghiệt chướng đó, có đáng không. Nàng đấy, bởi nhẹ dạ quá nên mới đau lòng thế này, để ý đến đứa nghiệt chướng đó làm gì?!”


Hoàng hậu khẽ đáp: “Không phải thần thϊế͙p͙ đau lòng, mà là nguội lòng. Hôm trước Thiếu Thương bị bắt nạt, bị mấy tiểu nương tử hiến vũ đẩy xuống hồ, nhưng ngại sinh thần của thần thϊế͙p͙ nên nàng nhịn đến hôm nay mới trả thù. Ôi, người ngoài còn biết kiêng dè, vậy mà con ta lại ra tay giết người ngay ngày sinh của ta, mà còn không hề hối hận, chuyện này… chuyện này…”


“Không việc gì phải tiếc cho đứa nghiệt chướng ấy cả.” Hoàng đế lạnh lùng nói, “Thần Am mở lòng, nghĩ đến những đứa con khác đi. Vừa rồi ba tiểu hoàng tử còn muốn tranh nhau chăm sóc nàng đấy, hôm nay Thái tử và Ngô đại tướng quân đến đại bản doanh phía Tây, vừa nghe nàng đổ bệnh thì định về ngay, ta phải truyền khẩu dụ bảo nó từ từ hẵng về. Lão nhị và Trưởng công chúa ở ngoài cung, tin tức đến chậm, tới khi biết chuyện ắt hẳn cũng chạy vào cung thăm cho xem.”


Hoàng hậu đáp: “Trưởng công chúa và Nhị hoàng tử muốn thăm bệnh thì cũng phải chờ đến mai. Thái tử tài mọn, được cái phúc hậu.”


“Phúc hậu chính là ưu điểm lớn nhất, các đại nho đều nói Thái tử trạch tâm nhân hậu, rất giống trẫm, trẫm phải cám ơn nàng đã sinh người con trai này cho trẫm mới phải.” Hoàng đế vỗ nhẹ vào tay Hoàng hậu.
Cuối cùng trên gương mặt nhợt nhạt của Hoàng hậu cũng xuất hiện nụ cười.


Hoàng đế gật đầu, đoạn nói với Thiếu Thương bên dưới: “Vì sao ngươi không nói gì, Hoàng hậu bị chọc giận, Ngũ công chúa đã bị đưa đi chịu phạt, còn ngươi lại không hề hấn.”


Thiếu Thương nghĩ ‘quả nhiên đã tới rồi’, nàng bất lực thở dài: “Bệ hạ, đúng là thϊế͙p͙ có sai, nhưng sai lầm lớn nhất của thϊế͙p͙ ấy là hôn sự với Lăng đại nhân. Nếu không đính hôn với Lăng đại nhân, có lẽ Ngũ công chúa còn không biết thần là ai.”


Trong lòng Hoàng đế cũng hiểu điều đó.


Thiếu Thương nhìn Hoàng hậu xanh xao, lòng mềm đi, thật lòng thưa: “Nếu có thể quay ngược thời gian, chắc chắn thϊế͙p͙ rất sẵn lòng tác thành cho chuyện tốt của Lăng đại nhân và Ngũ công chúa, như thế nương nương sẽ không tức vì bệnh. Nương nương luôn hết lòng tốt bụng với thϊế͙p͙, thϊế͙p͙ dám thề có trời xanh, từng câu từng chữ xuất phát từ đáy lòng.”


Hoàng đế mắng thầm làm gì có chuyện đó. Đến Dụ Xương quận chúa có đức có hạnh là vậy, ông muốn con nuôi cưới nàng ta, nhưng con nuôi lại chạy thẳng tới biên thành, nếu ông để con nuôi cưới con gái, không chừng con nuôi sẽ lén tới Nguyệt Thị Thiên Trúc mất, để rồi cả đời mãi không gặp lại.


Dù vậy Hoàng đế vẫn nhận ra sự chân thành trong lời nàng, thế là không so đo chuyện ấy nữa, đổi đề tài hỏi: “Vừa rồi Hoàng hậu nói ngươi bị bắt nạt, cho nên sáng sớm nay ngươi bố trí liên hoàn cung thùng trận đấy hả. Hừ, ngươi báo thù được rồi đấy, cũng phá hỏng Lung viên của Việt Phi rồi.”


Vấn đề này đúng là quá lớn, Thiếu Thương vội dập đầu nhận tội: “Là thϊế͙p͙ cuồng vọng, khi ấy chỉ biết trút giận cho bằng được mà quên mất hành động đó cũng sẽ làm hỏng Lung viên, mong được bệ hạ thứ tội, thϊế͙p͙ sẽ nghĩ cách dọn dẹp.”


Hoàng đế hừ một tiếng: “Ngươi nghĩ cách? Chứ chẳng phải là Tử Thịnh nghĩ cách hả.”
Trán Thiếu Thương đổ mồ hôi ròng ròng, quỳ sấp xuống không dám đáp.
“Được rồi, nói tới chuyện này cũng là bọn chúng gây rối trước. Nhưng…”
Thiếu Thương lại hồi hộp.


“Bố trí liên hoàn cung thùng trận cũng khéo đấy.” Hoàng đế rất hứng thú, “Vài sợi dây thừng, hai then cửa, một tấm phên mà đã có thể hại được mọi người. Ngươi học được từ đâu? Ta nhớ Hoàng hậu không hề dạy ngươi về cơ quan học.”


Thiếu Thương ngại ngùng cười hề hề: “Hồi, hồi bé thϊế͙p͙… thường hay, cái đó…”
Hoàng đế đã hiểu, gật đầu nói: “Ra là tự học, quen tay hay làm. Được rồi, cũng coi như có tài nghệ.”
Hoàng hậu phì cười, đập nhẹ vào Hoàng đế, dịu dàng nói: “Bệ hạ thật là…”


Hoàng đế thấy cô gái lúng túng thì bật cười sang sảng.


Thiếu Thương chảy mồ hôi đầy đầu, nằm trên đất không dám động đậy – được rồi được rồi, kiếp trước chơi khăm không bị ai nạt, đến kiếp này bị bù lại hết, chắc chắn chủ nhiệm trung học của nàng có thể yên tâm được rồi.


Hoàng hậu cười nói: “Sao bệ hạ biết rõ vậy, lẽ nào tự đến xem? Bệ hạ không chê thứ mùi ấy hả.”


“Sao lại không?” Hoàng đế định đùa cho Hoàng hậu vui, vờ tức giận nói, “Trẫm phải che khăn tới xem, đã hơn một canh giờ trôi qua mà vẫn hôi thối nồng nặc! May mà Hoàng hậu không đi, bằng không cũng chẳng còn giận nổi nữa, chỉ thấy buồn nôn.” Thật ra là bệnh cũ của Việt Phi phát tác, nói gì mà phúc họa cùng hưởng. Bản thân bà bị thối là nhất quyết kéo ông đến ngửi chung.


Quả nhiên Hoàng hậu đã bật cười, tức giận cũng vơi đi phần nào.


“… Bệ hạ có định xử phạt những tiểu nương tử đã đẩy Thiếu Thương xuống hồ không?” Hoàng hậu cười đáp, “Dù Thiếu Thương đã tự trả thù, nhưng bọn nó dám to gan làm bậy, hẳn ở bên ngoài cũng rất ngông nghênh.”


Hoàng đế nói: “Ngũ công chúa ngang tàng vì có cha mẹ là chúng ta, còn chúng nó dám hại người ở trong cung là ỷ thế trong nhà. Vậy sẽ cắt giảm quan chức bổng lộc của cha anh chúng, người không có quan chức thì phạt tiền.”


Hoàng hậu trầm ngâm: “Vậy cũng hay. Để bọn họ ở nhà tự tỉnh, về sau vừa cày vừa học, cũng không có gì xấu.”
Thiếu Thương phát run, đây chính là vợ chồng chí tôn nắm quyền hành trong tay.


Gia thế của nàng và của các cô gái đã đẩy mình xuống nước không chênh nhau là bao, cha Trình và chủ nhiệm Tiêu dốc lòng dốc sức, vật lộn vùng vẫy mười mấy năm mới đi lên được ngày hôm nay, thế nên không ngại bỏ con gái nhỏ. Những điều đó, nàng đều thấy cả. Vậy mà chỉ qua đôi câu nhẹ nhàng, đế hậu đã có thể biến sự phấn đấu nửa cuộc đời của người ta hóa thành phấn vụn, quyết định vinh nhục của mấy gia đình chỉ như chọn rau mua mắm.


Nếu không có Lăng Bất Nghi, có lẽ trong mắt đế hậu bản thân cũng không khác gì những cô gái kia.


“Nhưng… Bẩm bệ hạ, nếu trong số cha anh bọn họ có người thật sự có tài, vậy không phải sẽ bị làm liên lụy ạ.” Thiếu Thương run rẩy ngẩng đầu lên. Nàng biết không nên mở miệng nói thế, thậm chí nên cao giọng tạ ơn mới phải, nhưng nàng không kìm được.


Hoàng đế ngạc nhiên, nhìn cô gái nói: “Không dạy dỗ được con cái tất sẽ có kết quả này. Ngươi tưởng tội liên đới là trò chơi?”


Hoàng hậu dịu dàng nhìn nàng, giải thích: “Tiền triều bắt chước phương pháp của Tiên Tần, khoét mắt lóc xương, gọt chân rạch mặt, còn ghê gớm hơn bây giờ nhiều… Hầy, vẫn là một đứa trẻ không hiểu chuyện, người thím của nàng thật sự quá quắt, không dạy dỗ được gì.” Nửa câu sau là nói với Hoàng đế.


Thiếu Thương hô to đã hiểu, quỳ xuống tạ ơn. Nàng vẫn chưa cách nào quen nổi với thời đại này.


Vì Hoàng đế còn có triều sự nên chưa kịp dùng bữa cùng Hoàng hậu đã rời đi. Giờ Thiếu Thương không dám nhắc tới chuyện rời cung nữa, một lòng chăm sóc cho Hoàng hậu: bưng cháo gắp rau, xoa vai đấm lưng, lúc thì vỗ lưng thuận khí, khi lại múc cháo rau đút cho Hoàng hậu.


Thể trạng của Hoàng hậu vốn yếu, lại còn vừa tức giận, không thể ăn nhiều. Thiếu Thương gần như đến từng hột cơm Hoàng hậu nuốt xuống, vừa đút vừa khuyên, chẳng hạn như ‘nhà nào cũng có ít nhất một người con cái nghịch ngợm, nhìn nhà thϊế͙p͙ đi, các huynh đệ hiếu thảo ngoan ngoan biết bao, chỉ có thϊế͙p͙ là thường xuyên chọc tức mẫu thân, nhưng việc này nào liên quan tới cha mẹ, ấy là do trời đã định, có nhà không chỉ có một người con bất hiếu thôi đâu’, vân vân.


Hoàng hậu ăn cháo xong, Địch ảo sai cung nữ vào dọn bàn ăn cho Thiếu Thương.


Thiếu Thương vừa ăn trưa vừa tán gẫu với Hoàng hậu, sau đó mới hầu hạ bà uống thuốc. Thuốc sắc của thời đại này thật chẳng khác gì vũ khí sinh hóa, nhìn hoàng hậu uống thuốc, Thiếu Thương rất thương cảm, lẩm bẩm nói: “Thiên địa huyền hoàng, nương nương nào chịu tội gì, đáng lí phải cho Ngũ công chúa một chén thuốc này mới đúng…”


Hoàng hậu suýt đã phun hết thuốc ra, nhìn cô gái xem thuốc thang là khắc tinh như một đứa trẻ.
Xong xuôi, Thiếu Thương thấy sắc mặt Hoàng hậu đã tốt lên, trong lòng chợt ngẩn ngơ.


Nghĩ tới kiếp trước nàng chưa từng nuôi rùa, đến xương rồng cũng khô héo bên bệ cửa, vậy mà kiếp này lại chăm sóc một người chu đáo tới vậy – hoàn cảnh mới là sức mạnh đáng sợ nhất thế gian này, vô địch mạnh mẽ không gì không thể, không một ai có thể nói không.


Chẳng hay bây giờ Lăng Bất Nghi đang làm gì, chắc chắn lần này chàng không chịu thỏa hiệp rồi. Chàng đang tức giận hay đang nghĩ cách xử lý mình đây. Không biết đã ăn trưa chưa, dù có muốn trị vị hôn thê cũng đừng quên uống thuốc.


Dùng thuốc xong, Thiếu Thương dìu Hoàng hậu chầm chậm đi vòng quanh điện, cuối cùng Thái tử phi cũng đến thăm.
Kể ra Thiếu Thương và Thái tử phi không có va chạm gì. Nhưng từ lần gặp thứ hai thì Thiếu Thương đã tài nào ưa nổi nàng ta.


Hay có người tâng bốc Thái tử phi giống Hoàng hậu, cũng văn nhã đoan trang, cũng dịu dàng thủ lễ, cũng có lòng từ bi và khoan dung với kẻ dưới. Nhưng Thiếu Thương cho rằng Hoàng hậu là hàng thật, còn Thái tử phi chỉ là hàng giả loại A. Vẻ dịu dàng của Hoàng hậu xuất phát từ nội tâm, cảm kích biết ơn mong người khác bớt khổ, hạnh phúc ấm no; còn Thái tử phi thì… à há.


“Nhi thần đã bảo từ lâu rồi, cứ để Ngũ muội tiếp tục như vậy là không được. Ôi, nhìn xem đã làm mẫu hậu tức thế nào kìa, Thái tử chắc chắn sẽ đau lòng lắm.” Thái tử phi ngồi bên giường Hoàng hậu, nhỏ nhẹ nói chuyện, Thiếu Thương đứng bên lại hận không thể lấy cây kim khâu kín hai cánh môi của nàng ta lại.


“Mẫu hậu sống lâu trong thâm cung nên có vài chuyện không biết. Ngũ muội nạp rất nhiều hiệp khách, chậc chậc, bên ngoài đồn đại khó nghe lắm. Thái tử dặn nhi thần chớ được nói với nương nương, ôi, nhưng việc này không nói không được. Cũng vì mẫu hậu không hiểu tính Ngũ muội nên mới bị chọc tức đấy. Nếu biết sớm thì đã không ra nông nỗi này… Nhi thần không dám xía vào quyết định của phụ hoàng mẫu hậu, nhưng nhi thần cho rằng, không gánh trọng trách sẽ mãi mãi ngu dốt. Phụ hoàng hoài bão lớn, hành sự quyết đoán, mong mẫu hậu chớ nên mềm lòng. Chiều chuộng là thứ vô dụng, cho roi cho vọt âu cũng là tốt cho Ngũ muội.”


Thái tử phi thao thao bất tuyệt, chỉ biết nói sướng mồm mà không thấy sắc mặt ngán ngẩm của Hoàng hậu.


Thiếu Thương xem thường. Xây cầu châm lửa, đổ dầu vào lửa, có chuyện gì mới mẻ đâu, các cô các bác ở thị trấn mới là số một trong ngón này, từ nhỏ nàng đã chứng kiến quá nhiều. Dù thoạt nhìn những lời Thái tử phi vừa nói không sai, nhưng Thiếu Thương biết rõ nàng ta không có ý tốt. Thế là, nàng quyết định làm loạn.


“Thái tử phi nói nặng quá, chỉ là nuôi vài người có võ làm hộ viện trong nhà thôi mà, âu cũng dễ hiểu. Điện hạ nói cứ như thể Ngũ công chúa đang mưu phản làm loạn vậy.”


Thái tử phi cau mày: “Đó không phải là hộ viện bình thường, mà là…” Nàng ta cắn môi. Biết là một chuyện, nhưng nói ra được hay không lại là chuyện khác.


Thiếu Thương ngây thơ: “Mà là cái gì? Thái tử phi dạy ta đi, hiệp khách có võ, ngoài hộ viện trông nhà ra thì có thể làm gì được?” Đúng, nàng vẫn chưa thành thân nên không biết gì hết.


Công chúa nuôi trai có gì lạ, khác ở chỗ nuôi trai lúc nào. Nếu nuôi trai sau khi thủ tiết thì đó gọi là có nhu cầu, nuôi trai sau khi sinh con dưỡng cái cũng coi là có đạo đức nghề nghiệp. Trong ba công chúa đã thành thân, Đại công chúa thích kết giao với các thanh niên quan lại, Tam công chúa thích nho sinh bóng bẩy chưa thành công, có lẽ chỉ có Nhị công chúa là vẫn sạch sẽ.


Nhưng nuôi trai trước khi thành thân như Ngũ công chúa đúng là có hơi quá đáng. Song, nếu Ngũ phò mã tương lai cũng là nhân tài ăn chơi đàng điếm thì như vậy cũng coi như cân bằng.


Thái tử phi chau mày: “Đa số các hiệp khách đó có diện mạo tuấn tú, cơ thể cường tráng. Công chúa rất sủng ái họ, thường xuyên mở tiệc ca múa thâu đêm, đi săn du ngoạn. Có vài đại nhân gia giáo khắt khe còn không cho con gái đến phủ của Ngũ muội.”


Thiếu Thương dẩu môi: “Không thích thì đừng vào. Có người thích huyên náo, có người ưa thanh tịnh, đâu có bắt mọi người phải đến.”
Thái tử phi nổi nóng: “Sao có thể như vậy? Nếu con gái bọn ta học theo Ngũ công chúa, há không phải thói đời đại loạn ư?!”


“Điện hạ nghĩ nhiều rồi. Công chúa đâu giống con gái bình thường, cũng không giống hoàng tử phi hay vương phi.” Thiếu Thương thong thả nói, “Nương tử có thể đổi, nhưng con cái có đổi được không.”
Thái tử phi lập tức im bặt.


Nàng ta nhìn chằm chằm Thiếu Thương như đang áng chừng thâm ý trong lời nàng, Thiếu Thương cũng mỉm cười nhìn lại.


Đầu thai là một công việc kỹ thuật, vậy tại sao nàng không thành công chúa, bằng không bây giờ người nuôi trai chính là mình rồi, để xem Lăng Bất Nghi còn nhốt nàng trong cung được hay không. Ôi, rốt cuộc bây giờ chàng đang làm gì.
Hoàng hậu im lặng nghiêng đầu, khóe môi chậm rãi cong lên.


Sau đó Thái tử phi không nói gì nữa, nàng ta không muốn ở lại Trường Thu cung chăm bệnh, chỉ nói vài câu xã giao rồi bảo không làm phiền Hoàng hậu nghỉ ngơi, hành lễ cáo lui.
Thiếu Thương nhìn bóng lưng rời đi của Thái tử phi, chầm chậm ngồi xuống bên cạnh Hoàng hậu, hừ một tiếng nặng nề.


Hoàng hậu dí vào trán nàng: “Đứa lém lỉnh này.” Rồi bà thở dài, “Nhưng nó nói cũng không sai. Công chúa hành xử như thế đúng là đã khiến phò mã Việt gia thiệt thòi…”


Thiếu Thương bất đắc dĩ nói: “Nương nương, chúng ta khoan để ý đến Ngũ phò mã tương lai có thiệt hay không đã, giờ phải để ý cho Thái tử điện hạ đây này. Thái tử phi như thế, Thái tử cũng thiệt lắm… Nương nương đừng mắng thϊế͙p͙ xấc láo, có ai bị mù đâu.”


“… Thái tử phi cũng không sai.”


“Nếu như nương nương nói thì thϊế͙p͙ cũng có sai gì đâu, nhưng ngày nào Lăng đại nhân cũng nhìn thϊế͙p͙ không vừa mắt. Theo lý, phu nhân của trữ quân hẳn phải khó gấp đôi mới đúng. Nhưng giờ xem ra, Thái tử phi nhẹ nhàng dễ dàng hơn thϊế͙p͙ biết bao, Thái tử đúng là phúc hậu mà!” Thiếu Thương khẽ phản bác.


Hoàng hậu lắc đầu, cười bất đắc dĩ.


“Nương nương lại so với Nhị hoàng tử đi, Thái tử điện hạ đúng là oan quá.” Thiếu Thương tiếp tục soi mói. Bất luận gia thế, tướng mạo, tài năng, tâm địa hay con cháu, Nhị hoàng tử phi đều bỏ xa Thái tử phi bảy tám quãng – hiện tại dưới gối Thái tử phi vẫn chưa có con.


Hoàng hậu im lặng, đoạn thở dài: “Cũng do ngày trước đính hôn sớm quá.”
Đây là một câu hỏi kinh điển: Vì sao cùng một người cha, nhưng thứ nữ luôn được gả tốt hơn đích nữ.


Vì khi đích nữ trưởng thành, người cha vẫn đang là học trò được cấp lương thực ở thôn Đông, đương nhiên chỉ có thể gả con gái cho con trai của tú tài thôn Tây, môn đăng hộ đối; nhưng khi thứ nữ trưởng thành, người cha gừng càng già càng cay đã lên quan chức cao, đương nhiên có thể gả con gái cho người hiển hách hơn.


Nên kết luận lại là, đối với gia đình có hoàn cảnh ổn định, con cái sinh ra trước sẽ có lợi hơn vì nắm được tài nguyên và quyền phát biểu sớm, còn đối với gia đình đang trong giai đoạn đi lên thì sẽ ngược lại.


Ngày trước khi đính hôn cho Thái tử, tiểu triều đình của Hoàng đế vẫn đang bấp bênh, vì cần lôi kéo thế lực vọng tộc địa phương nên đã hứa hôn con trưởng chưa tới mười tuổi cho gia tộc của Thái tử phi. Nhưng sau này khi sự nghiệp của Hoàng đế lần lượt đi lên nhanh chóng, tới khi Nhị hoàng tử lớn lên thì thiên hạ đã trở thành thế lực số một số hai, hơn nữa dẫu có mù cũng có thể nhìn thấy được xu thế thống nhất. Thế nên phạm vi lựa chọn bạn đời cho Nhị hoàng tử cũng cao hơn vài bậc so với anh trai mình.


Hoàng hậu lại thở dài: “Quân tử nhất ngôn tứ mã nan truy. Bệ hạ là người giữ chữ tín, chúng ta không thể vì vậy mà hủy hôn, thế nhân đang nhìn vào đấy.”


Thiếu Thương chỉ biết thở dài theo. Thực ra từ lâu nàng đã để ý, Hoàng đế lão bá gì cũng tốt, văn võ song toàn, tung hoành trời đất và lại còn nặng tình, khoan dung nhân từ… Nói chung là toàn tiếng tốt.


“Nếu đã may mắn được làm Thái tử phi thì nàng ta còn rầu rĩ gì nữa.” Thiếu Thương thở dài, “Trong mấy tháng thϊế͙p͙ ở chỗ nương nương, chưa bao giờ thấy Thái tử phi vui vẻ lần nào.”


Hoàng hậu khựng lại, đoạn nói: “Thật ra ngày trước Thái tử từng có ý trung nhân, gia thế nhân phẩm của cô gái ấy không thua gì Nhị hoàng tử phi, chỉ tiếc…” Bà lắc đầu.
Thiếu Thương mở to hai mắt, nàng càng thông cảm với Thái tử.


“Thế thế thế, giờ cô gái ấy ở Đông cung ạ? Là vị lương đệ nào vậy?” Thiếu Thương kích động.
Hoàng hậu: “Không có. Thái tử nói nàng ấy kiêu ngạo nên đã để nàng ấy lấy người khác rồi.”


“Làm lương đệ của trữ quân cũng có bẽ bàng gì đâu.” Thiếu Thương cảm thấy đáng tiếc. Cuộc sống của Thái tử phi dễ dàng cũng bởi lẽ không có đối thủ, các cơ thϊế͙p͙ khác của Thái tử lại không có sức uy hϊế͙p͙.


Hai mắt Hoàng hậu trở nên mơ màng, nhớ lại nói: “Năm ấy Thái tử phi mang thai, không rõ vì sao lại xảy ra tranh chấp với Thái tử. Trong cơn nóng giận Thái tử đã đẩy nàng, đứa trẻ trong bụng Thái tử phi cũng mất. Thái y nói, sau này có thể nàng ấy sẽ khó mang thai.”
Thiếu Thương sững sờ.


Một lúc lâu sau, nàng nặng nề nói: “Té ra từ đầu hôn sự này đã không thích hợp. Ôi, nếu hồi đầu hôn sự không thành thì đã hay rồi.”
Hoàng hậu cảm thấy thú vị: “Năm ấy cũng có người nói câu này.”
“Là ai ạ.”
“Tử Thịnh.”
Thiếu Thương lập tức im bặt.


Hoàng hậu nói: “Khi ấy Tử Thịnh còn nhỏ, nhưng luôn ra vẻ cụ non chạy đến nói với ta và bệ hạ là cuộc hôn nhân này không hợp, tương lai sẽ hại Thái tử. Bệ hạ phớt lờ nó, nó lại chạy đến chỗ Thái tử khuyên nhủ, để Thái tử nói chuyện mình đã có người trong lòng với Thái tử phi, tốt nhất là do gia tộc Thái tử phi từ chối, chưa nói tới việc nhà càng giàu càng không hợp nhau, hai bên không xứng đôi, chí ít là Thái tử đã có tình yêu khác, khó lòng dứt bỏ, về sau Thái tử bồi thường cho người nhà Thái tử phi là được.”


“Thế… Thái tử có nghe theo không ạ.” Thiếu Thương hỏi nhỏ.
“Hầy, tuy Thái tử mềm lòng nhưng không dám chống đối bệ hạ. Cuối cùng là Tử Thịnh tự sai người đi báo cho Thái tử phi biết, để nàng ấy quyết định có báo cho trưởng bối trong nhà hay không.”


“Ừm, cách này rất hay.” Thiếu Thương nghĩ ngợi gật đầu, “Sau đó thì sao ạ.”
“Đến ngày cưới, hôn sự vẫn tiến hành.” Hoàng hậu nói.
Thiếu Thương cảm thấy mình cần nghĩ tốt cho người ta, bèn hỏi: “Có phải gia tộc của Thái tử phi không muốn bỏ qua hôn sự này không.”


Nụ cười của Hoàng hậu lẫn ý khó đoán: “Ngày trước bệ hạ chọn kết thân với họ là vì nhân phẩm nhà đó không xấu. Là do Thái tử phi, nàng ấy không nói lại với người nhà.” Nghĩ lại thì từ đó trở đi, con nuôi bắt đầu có thành kiến với vị trưởng tẩu tương lai này.


Thiếu Thương lắc đầu đầy ý tứ: “Thái tử phi muốn vào hoàng gia không có gì xấu. Nhưng là, ít nhất nàng ấy từng có cơ hội từ chối…” Muốn ăn mặn phải chịu cơn khát nước.


Đoán có lẽ Hoàng đế lão bá cũng không quá hài lòng về cô con dâu trưởng này, bởi từ Thái tử trở đi ông không tự đính hôn cho các con nữa. Nhị hoàng tử là tình yêu tự do, Tam hoàng tử thuộc trường phái không kết hôn, Tứ hoàng tử và Ngũ hoàng tử vẫn đang xếp hàng chở, Lục Thất Bát Cửu Thập hoàng tử vẫn còn đang trưởng thành.


“Không đúng.” Thiếu Thương bỗng nghĩ đến, “Có câu giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, Thái tử tốt tính ai ai cũng biết, nhưng vì sao lại có tranh chấp với Thái tử phi chứ.” Sinh con trai giống mẹ, tính tình của Thái tử là bản sao khác của Hoàng hậu.


Hoàng hậu buồn bã: “Ta cũng không rõ việc này, hai đứa nó không chịu nói. Nhưng…” Chợt bà chế giễu, “Có lẽ Tử Thịnh biết đấy. Chỉ là thằng bé rất kín miệng, nếu sau này ngươi dỗ được nó nói ra thì nhớ đừng quên báo cho ta biết.”


Thiếu Thương bó tay: “Được rồi, nhận lời chúc của nương nương, thϊế͙p͙ cũng mong có ngày mình có thể dỗ dành được Lăng đại nhân. Chỉ hy vọng tới khi ấy, tóc thϊế͙p͙ vẫn còn xanh và răng vẫn chưa rụng.”


Hoàng hậu cười ngã trên đầu giường, cười đủ rồi mới vịn tay Thiếu Thương, từ từ tựa vào túi dựa.
“Được, ta nói chuyện của Thái tử cho ngươi biết rồi đấy, giờ tới lượt ngươi. Ta hỏi ngươi, ngươi có thích Tử Thịnh không?” Hoàng hậu dịu dàng hỏi.


Thiếu Thương đáp ngay tắp lự: “Thích ạ.”
“Ngươi cảm thấy Tử Thịnh là người thế nào?”
Lần này Thiếu Thương không trả lời ngay, những suy nghĩ sâu thẳm như những giọt nước, từ từ kéo dài theo sợi ký ức, để rồi những giọt nước ấy chìm sâu trong tâm trí rồi biến mất.


Một lúc sau, nàng mới trả lời: “Lúc đầu thϊế͙p͙ nghĩ Lăng đại nhân chính là kiểu quân tử có đức, đại nhân đại nghĩa, khoan dung trượng nghĩa mà thánh nhân trong sách cổ hay nói. Trên có thể phụ tá quân vương, tác thành sự nghiệp thịnh thế, dưới có thể cứu nguy bách tính, trừ bạo giúp yếu.”


“Giờ ngươi phát hiện nó không phải là người như vậy?” Hoàng hậu khẽ hỏi.
Thiếu Thương lắc đầu: “Chàng là người tốt, nhưng cũng không phải người tốt hoàn toàn.”


“Thật ra chàng rất đa nghi, nhưng không phải nghi ngờ sự trung thành của tướng lĩnh dưới quyền, mà là nghi ngờ tâm ý của thϊế͙p͙ với chàng. Chỉ một câu nói hay một chuyện bình thường của thϊế͙p͙, chàng luôn có thể nghĩ theo hướng thật khó tin, sau đó là giận dỗi tranh chấp với thϊế͙p͙. Nếu đổi lại người như gia phụ, có lẽ sẽ không bao giờ nghĩ đến thế đâu.”


Mới đầu chủ nhiệm Tiêu chưa yêu cha Trình, cha Trình dù không vui vẻ vẫn sống tiếp, rồi năm dài tháng rộng, vợ chồng đã sinh tình. Thế thì chớ nói đến Tang thị, ngay từ đầu trong lòng bà vẫn còn người thương cơ mà, nhưng Tam thúc phụ cũng giả câm giả điếc đấy thôi.


Chỉ có Lăng Bất Nghi là nổi bật nhất, cứ phải khác với mọi người!


“Chàng không chỉ đa nghi nhạy cảm mà còn rất nóng tính. Rõ ràng chàng là người nhẹ nhàng lịch sự với người khác mà, dù chỉ là một cụ ông nhà quê vô danh tiểu tốt, chàng vẫn có thể đối xử lịch sự, kiên nhẫn trả lời.”


Thiếu Thương ngẩng đầu nhìn về phía trước, “Nhưng chàng giả vờ rất giỏi, không ai phát hiện những điều này. Thế là mọi người đều khen ngợi chàng ôn tồn trung hậu, đường hoàng lễ độ, có phong thái của người quân tử.”


Hoàng hậu nhìn cô gái: “Nó có nhiều khuyết điểm thế mà ngươi còn nói thích nó hả.”
Thiếu Thương mỉm cười, để lộ chiếc răng đáng yêu trắng toát: “Thích chứ. Có vẻ còn thích hơn trước nữa.”


“Lúc trước thϊế͙p͙ thích Lăng đại nhân là xem chàng như trăng sáng treo cao trên trời, là tuyết xanh ở đỉnh núi xa xăm, là các vị hiền triết trong sách khiến người người ngưỡng mộ. Nhưng bây giờ, thϊế͙p͙ biết chàng cũng là người có máu có thịt có bi có hỉ giống mình.”


Nàng từng muốn coi chàng là thần tượng trên cao để sùng bái, nhưng chàng kiên quyết đập nát kế hoạch của nàng.
Nụ cười của Hoàng hậu thêm đậm.


Thiếu Thương là cô gái hoạt bát đầy sức sống nhất bà từng gặp, luôn khiến bà nhớ đến những bông hoa dại và những cây dây leo mà bà đã thấy ở vùng quê cùng cha khi còn nhỏ, tự sinh sôi tự sống tốt, đồng thời cũng trong veo rực rỡ như dòng suối trong khe núi. Không bao giờ đoán được nàng sẽ nói gì và trong đầu nàng đang nghĩ gì… Rồi sau đó sẽ làm ra những chuyện gì.


“Tử Thịnh ở với ta mấy năm nên ta biết. Trong lòng nó có khúc mắc. Khúc mắc này không gỡ ra được, cũng chẳng thể nói ra.” Hoàng hậu nằm xuống, thấp giọng nói, “Ngày trước bệ hạ lo Tử Thịnh mãi không chịu thành thân, nhưng đều ta lo là không biết mai sau có ai hiểu được rốt cuộc Tử Thịnh là người như thế nào không, hay mãi mãi không ai có thể chạm thấu. Lẽ nào nó định giả vờ ôn tồn lễ độ hết cuộc đời ư.”


“May mà vẫn còn có ngươi. Tử Thịnh không chọn nhầm người.” Hoàng hậu từ từ khép hai mắt, mệt mỏi ngủ thϊế͙p͙ đi.
Thiếu Thương nhìn gương mặt say giấc của bà, cẩn thận đắp chăn cho bà rồi ngồi xuống sàn bên cạnh giường, dùng khuỷu tay chống đầu, nhắm mắt lại.


Có lẽ vì thâm cung tịch mịch mà nhịp sống cũng chậm đi, gần đây nàng có rất nhiều thời gian ngẫm nghĩ về vấn đề của bản thân. Hai kiếp của nàng có hai người mẹ, đều là người sắc sảo khôn khéo, biết làm thế nào để chiếm được ưu thế lớn nhất, dù hoàn cảnh ban đầu có tệ ra sao thì cuối cùng cũng có thể trở thành người chiến thắng trong đời.


Ngay từ khi còn nhỏ, nàng đã rất ủng hộ thái độ sống ấy.


Con người mà, người không vì mình trời tru đất diệt, con cái có là gì, sau này vẫn sinh tiếp được, nhưng cuộc đời của bản thân thì chỉ có một lần. Sao có thể giống như bà nàng, góa bụa từ khi còn trẻ, vì hai người con trai mà vừa không tái hôn vừa làm việc vất vả, cô đơn suốt đời.


Nhưng bây giờ ngẫm lại, hai thái độ sống ấy đều không thể coi là sai lầm.


Vế trước, lẽ được nhiên sẽ thực hiện được giá trị cuộc đời của mình, nhưng chẳng lẽ không có cách nào khác thỏa hiệp ư. Mẹ Du muốn theo đuổi một cuộc sống mới nên phải loại bỏ con gái như tỉa cành? Nàng không cần mẹ ruột dỗ dành ở bên, mà chỉ cần có người kéo nàng vào lúc nàng lạc hướng nhất trong đời, có lẽ nàng có thể bước lên con đường tươi sáng và suôn sẻ hơn.


Vế sau, dĩ nhiên sẽ chôn vùi cuộc đời bản thân, nhưng được làm con của một người như vậy mới là điều hạnh phúc nhất trên đời.


Hoàng hậu là người hiền lành dịu dàng, lương thiện dễ cả tin, vừa không có sự thông minh sáng suốt như Việt Phi, lại không có bản lĩnh quyết đoán như Tiêu phu nhân, nhưng Thiếu Thương lại muốn được làm con của bà hơn. Nếu nàng là con của Hoàng hậu, nhất định nàng sẽ không làm bà đau lòng như Ngũ công chúa, nàng sẽ chăm sóc Hoàng hậu thật tốt, làm một cô con gái ngoan như Nhị công chúa.


Bất tri bất giác Thiếu Thương đã rơi vào giấc ngủ. Bên tai loáng thoáng tiếng mưa rào tí tách ở trấn nhỏ Giang Nam cùng tiếng bà lão hiền lành cằn nhằn, nhưng nàng đã chẳng thể quay về.
***


Đau lưng nhức eo tỉnh dậy, trời bên ngoài đã tối, Thiếu Thương bật dậy lay nhẹ Hoàng hậu. Nếu buổi chiều ngủ nhiều thì tối sẽ mất ngủ.


Có lẽ vì thuốc có công hiệu, hoặc có lẽ vì trò chuyện với Thiếu Thương mệt mỏi, thế nên Hoàng hậu ngủ rất sâu giấc êm đềm, lúc tỉnh còn cực kỳ sảng khoái, Địch ảo vui vẻ, hí hửng ra ngoài chuẩn bị đồ ăn thức uống.


Thiếu Thương và Hoàng hậu đang thảo luận xem có nên ăn bánh canh thịt cừu nóng vào buổi tối hay không, chợt thấy Địch ảo ngây người đi vào, không đầu không đuôi nói: “… Tiểu đồ đệ của Sầm An Tri, là người mặt trắng có má lúm đồng tiền, nương nương cũng biết. Lúc nãy hắn mới chạy đến Trường Thu cung, nói với già một câu rồi chạy biến đi.”


Hoàng hậu cười đùa: “Hẳn là Sầm An Tri sai hắn đến lén chuyển lời rồi. Hắn nói gì, lẽ nào bệ hạ muốn nạp tân sủng.”
Địch ảo nói: “Không không, hắn nói, Thập Nhất lang chọc giận bệ hạ, bệ hạ muốn phạt nặng… Bệ hạ muốn đánh Thập Nhất lang!”


Thiếu Thương đứng bật dậy, kinh hãi ra mặt.