Tinh Hà Rực Rỡ, May Mắn Thay

Chương 113

Hai hôm sau, Thiếu Thương vẫn vào Trường Thu cung như thường lệ. Mỗi lúc Hoàng hậu hỏi về chiến sự tiền tuyến, Hoàng lão bá lại tỏ vẻ bình thản, vẫn kiểm soát được tình hình. Nào ngờ đến ngày thứ bảy đại quân di chuyển, tiền tuyến gửi về một phong hàm tấu trình khiến Hoàng đế tức gần chết, nghe nói ông ở Thượng Thư đài mắng xối xả hơn nửa canh giờ, thậm chí không hề đến Trường Thu cung hay chỗ của Việt Phi.


Thiếu Thương nơm nớp phụng mệnh đi đưa cháo điểm tâm, níu Viên Thận tình cờ gặp ở cung hẻm lại, hỏi rốt cuộc đã có chuyện gì.
Viên Thận cau mày: “Huyện lệnh huyện Đồng Ngưu đã đầu hàng địch.”


Thiếu Thương không rành lắm về phương diện địa lý, chỉ hỏi: “Đó là trọng địa dụng binh hả?”
“Dù nằm gần Thọ Xuân nhưng không phải trọng địa quân sự.” Viên Thận nói, “Nhưng Nhan Trung huyện lệnh xuất thân nhà nghèo, được chính bệ hạ cất nhắc.”


Thiếu Thương vỡ lẽ, Hoàng lão bá bị mất mặt.


“Họ Nhan này bị bệnh hả! Giờ đang chinh phạt Thọ Xuân, đến kẻ mù cũng biết triều đình thắng chắc, chỉ không biết là đại quân có về kịp trước Nguyên đán hay không.” Thiếu Thương nói, “Thời điểm này mà đầu hàng địch thì chắc chắn đầu óc có vấn đề.”


Viên Thận khép tay áo, nhìn trời bảo: “Có lẽ vì Nhan huyện lệnh cảm thấy trách móc chăng. Nghe nói mấy năm trước bệ hạ từng đề bạt ông ta làm Thái thú, nhưng ông ta chấn chỉnh kỷ cương quá nóng vội, đằng trước bệ hạ vẫn đang dụng binh, vậy mà phía sau thế tộc sắp bị dồn ép suýt làm phản. Thứ nhất là để trấn an, thứ hai vì để bảo toàn, bệ hạ đành cách chức ông ta đến huyện Đồng Ngưu.”


Thiếu Thương dẩu môi, khịt mũi khinh thường: “Giờ đại quân đang rầm rộ kéo đến Thọ Xuân, họ Nhan dùng cách này xả giận cũng khác gì tìm đến cái chết.”


“Không hẳn. Nhan Trung vẫn là người có tài, nếu không hồi đầu bệ hạ đã chẳng cất nhắc ông ta.” Viên Thận cười nói, “Huyện Đồng Ngưu có mỏ đồng dồi dào, xây thêm khu luyện đồng rất lớn. Để chuẩn bị cho cuộc chiến Thọ Xuân nên suốt năm rồi triều đình không thu đồng từ huyện Đồng Ngưu, định bụng sẽ phân phối tại chỗ. Ta tính sơ sơ, nói ít trong huyện cũng tích lũy hai ngàn cân đồng tinh luyện.”


Thiếu Thương không phản ứng kịp: “Ý anh là Nhan huyện lệnh tham ô mớ đồng đó? Vì sao ông ta lại lấy đồng chứ không phải hoàng kim…”


“Đồ ngốc! Lấy hoàng kim mới khiến người khác chú ý! Số đồng tinh luyện đó đã được điều chế thành thành phẩm, chỉ cần đổ nước đồng đi là lập tức có vô số tiền tệ!” Viên Thận tức giận, “Trong tấu sớ nói, mấy ngày trước Nhan Trung đã vận chuyển hai ngàn cân đồng tinh luyện và đưa vợ con bỏ trốn, trước khi đi còn giả vờ đầu hàng, dâng huyện Đồng Ngưu dễ thủ khó công cho Bành Chân, bản thân ông ta không biết trốn đi đâu. Hừ, Bàn nghịch tặc cũng bị ông ta tính toán.”


“Vậy ông ta đã đi đâu? Trong thiên hạ này nơi nào không phải đất của Thiên tử…” Thiếu Thương chưa nói hết câu đã bị Viên Thận ngắt lời.


“Hiện tại đất Thục vẫn chưa thuộc về Thiên tử, nghe nói Nhan Trung muốn đến Thục. Đến bệ hạ muốn chinh Thục cũng phải đợi ít nhất mấy năm chuẩn bị, tới lúc ấy, không biết Nhan Trung đã lủi đi đằng nào!”


Viên Thận nghiêm mặt: “Ông ta xuất thân nhà nghèo nên không sợ dính dáng đến ai. Ông ta đầu quân cho tiếm vương đất Thục còn đỡ, khi đại quân của bệ hạ công phá đất Thục cũng là lúc ông ta đầu lìa khỏi cổ. Nhưng nếu ông ta thay tên đổi họ, lẩn về quê làm một phú ông… Biển người mênh mông, rất khó tìm.”


Thiếu Thương ngạc nhiên, chợt cảm thấy kỳ lạ: “Hay cho chiêu thỏ khôn đào ba hang, quanh co thật đấy! Không ngờ dạo này làm phản tặc cũng biết chú ý đến vậy.” Xúc động xong, nàng lại nói với Viên Thận, “Nếu huyện Đồng Ngưu không quan trọng thì các anh khuyên bệ hạ nhiều vào, chớ nổi nóng làm hại thân thể.”


Viên Thận im lặng, một lúc sau mới thấp giọng nói: “Bệ hạ không tức giận vì chuyện này.”


Thiếu Thương ngạc nhiên, sau đó hiểu ra. Hoàng lão bá không tức giận vì một tòa thành, cũng không tức giận vì bị mất mặt, mà nếu mai sau ông đề bạt sĩ tử hàn vi nào nữa thì sẽ rất dễ bị trọng thần thế tộc phản đối! Nàng thở dài, cảm thấy Hoàng lão bá thật chẳng dễ dàng gì, đoạn nói, “Vì sao anh không nói, Nhan Trung là Nhan Trung, vẫn còn nhiều sĩ tử nhà nghèo một lòng với quốc gia mà, sao có thể vơ đũa cả nắm như vậy?”


Viên Thận nhìn sắc mặt cô gái, khóe miệng nở nụ cười nghiền ngẫm: “Cô tinh ý đấy. Nhưng ta khuyên bệ hạ thế nào, ta xuất thân từ đâu?”
Thiếu Thương chớp mắt: “Không phải trong sách thánh hiền nói nên trọng người hiền đức vì quốc gia, không so đo ân oán nông sâu à?”


“Sách nào sách nào, ta đâu đọc nhiều sách bằng Thiếu Thương quân.” Viên Thận dỗi, “Nhưng dám hỏi, ‘trọng người hiền đức vì quốc gia, không so đo ân oán nông sâu’ xuất phát từ sách thánh hiền nào? Kẻ hèn này ít học, xin Thiếu Thương quân rộng lượng chỉ dạy.”


Thiếu Thương mất hứng, nàng rất ghét bị người ta đánh đố văn học, “Con người anh đáng ghét ở điểm ấy đấy, biết ta không thích học hành còn cứ truy ngược bằng được.” Lăng Bất Nghi chưa bao giờ khoe khoang về mặt này đâu!
Dường như Viên Thận cũng nghĩ đến điều này, im lặng không nói nữa.


Thiếu Thương thấy chủ đề được tạm gác sang bên, vẻ mặt vơi giận, cười nói: “Thiện Kiến công tử, lần trước nghe nói anh đã xem mặt năm nữ công tử môn đăng hộ đối tướng mạo xuất sắc, giờ sao rồi?”
Viên Thận sầm mặt: “Đa tạ Thiếu Thương quan tâm, đã chọn được ba rồi!”


Chàng ta giũ tay áo, xoay người rời đi như mây bay gió thổi, đi được nửa đường chàng lại ngoái đầu, thấp giọng nói: “Thật ra biết cô đã đọc đến Lã thị Xuân Thu, ta rất có lời tán dương. Nhưng chỉ e ta không thể là Kỳ Hoàng Dương*.”


(*Trong “Lã Thị Xuân Thu – Khứ Tư” ghi lại một câu chuyện: tiến cử người ngoài không ngại kẻ thù, tiến cử người nhà cũng không tránh né. Ở đây đang nói đến Kỳ Hoàng Dương – là quan đại phu nước Tấn thời Xuân Thu – tiến cử người chỉ trọng tài, không trọng xuất thân.)


Chẳng đợi cô gái hiểu ra, bóng dáng chàng ta đã biến mất ở ngã rẽ.


Thiếu Thương không để ý, dù gì nàng cũng quen Viên Thận đã lâu, có bao giờ hai người chia tay trong vui vẻ đâu. Giờ nàng chỉ quan tâm đến Thái tử điện hạ, dẫu sao bây giờ nàng cũng đã đặt nửa bước lên chiếc thuyền của Thái tử rồi.


Sau khi Khúc Linh Quân rời đi, Thái tử ủ rũ một thời gian dài, đương nhiên vẫn nói với bên ngoài là đang ‘dưỡng thương’. Lời khuyên của Lăng Bất Nghi cực kỳ đơn giản thô bạo, trực tiếp xin Hoàng đế chia nhiều việc cho Thái tử. Một khi bận rộn sẽ không còn thời gian đau buồn nữa. Trong mắt Lăng Bất Nghi, đại đa số thứ bệnh xuân hoa thu nguyệt đều do rảnh rỗi mà ra.


Trùng hợp một điều Thôi Hựu cũng cho là vậy. Vì để kiểm soát các con cháu thế gia vui vẻ nhảy nhót trong quân, ông phải liên tục chia việc cho bọn họ. Nên Thôi Hựu không tiếc vượt núi băng đèo dò la khắp nơi, khó khăn lắm mới tìm được mấy sơn trại quy mô nhỏ cho các thiếu niên luyện tay.


Mới đầu các vị công tử hùng tâm vạn trượng còn không biết chướng ngại vật ngăn ngựa và hào sập ngựa là gì, thậm chí vài trận đầu còn có mấy người bị bắt sống, buộc Thôi Hựu phải chi tiền chuộc về. Lại có người theo mật thám đi dò đường thì gặp thôn nữ xinh đẹp cầu cứu, máu dồn lên não suýt nữa bị bắt gọn. Nhưng thú vị nhất phải kể đến những vị công tử đĩnh đạc đến tửu quán trong phạm vi thế lực của sơn trại thăm dò tin tức, đi đứng phong lưu tiêu sái, nhưng vừa bị chụp thuốc mê phát là bị cởi trần như nhộng, trói thành hình dạng được yêu thích treo lủng lẳng trong rừng.


Nhưng Thôi Hựu là người phúc hậu, lúc giải cứu những người đó đã cố ý sai mọi người tản đi, chỉ phái tâm phúc kín miệng đi cứu. Thế là người bị hại rất cảm kích Thôi Hựu sư phụ. Sau mấy lần, các con cháu thế gia đã thận trọng dần, nói chung rất ngoan ngoãn, một phần ba trong đó bị thương ở mức có thể đóng gói đưa về đô thành. Thôi Hựu rất hài lòng trước biểu hiện của đám cường đạo lần này, thế là vung tay chiêu hàng tất cả.


Vậy là dù tin chiến thắng công phá Thọ Xuân còn chưa truyền đến, tấu chương quan địa phương xin công cho Thôi Hựu đã chất đầy bàn, Hoàng đế dở khóc dở cười.


Khi Thiếu Thương đang lo không biết Thôi đại thúc kéo dài hành quân như vậy có lỡ việc quân tình hay không, Thái tử đã hí hửng đến Trường Thu cung báo tin tốt.


“Thôi Hầu đúng là lắm mưu kế, hóa ra ông ấy cố tình tung tin con cháu thế gia trong quân đội không chịu tập luyện, sau đó gióng trống khua chiêng trừ phiến loạn, khiến phe phái Bành nghịch tặc cho rằng đại quân không những đang ở xa mà tình hình còn rất tệ. Nào ngờ Thôi Hựu đã âm thầm để Tử Thịnh dẫn kỵ binh ngày đêm hành quân theo đường mòn! Mấy hôm trước, Thôi Hầu đã công hạ được thủ thành, còn chém được một đại tướng tiên phong của Bành nghịch tặc!”


“Không phải minh tu sạn đạo, ám lộ Trần Thương* đây sao.” Hoàng hậu cười nói, “Ai ai cũng cho rằng đội hình hai bên chênh lệch nhiều, đại quân của Thôi Hầu sẽ ồ ạt xông lên, nào ngờ Thôi Hầu lại muốn đánh úp.”


(*Kế công khai tu sửa sạn đạo, nhưng ngầm vượt qua Trần Thương, tương đương nghĩa giương Đông kích Tây.)
Thiếu Thương lo lắng: “Các đại nhân ấy phó thác con cháu trong nhà cho Thôi Hầu, nếu Tử Thịnh cướp hết công thì không phải sẽ bị ghét à.”


Thái tử cười nói: “Muội yên tâm, Thôi Hầu thông minh lắm. Giao việc truy kích tàn binh thu dọn tàn cuộc cho các nhi lang ấy là đủ.”
“Hợp lý.” Thiếu Thương gật đầu, “Hy vọng người khác cũng lập được nhiều công lao, không để Tử Thịnh nổi bật quá.”


Thái tử nhủ, lần này phụ hoàng lại muốn Lăng Bất Nghi phải cực kỳ nổi bật đấy, sao có thể như muội hy vọng được, nhưng bản tính y mềm mỏng nhẹ nhàng, thế là xuôi theo lời nàng: “Muội yên tâm, những người đó không phải dạng công tử chỉ biết ăn chơi. Mặc dầu hiện tại chiến sự chưa kết thúc, song đã có vài thiếu niên anh hùng bộc lộ tài năng, ắt sẽ là cục diện tất cả cùng vui.”


Y lại quay sang nói với Hoàng hậu, “Mẫu hậu, những ngày qua Lâu Thái bộc khoái chí cực, mẫu hậu đoán xem vì sao, hóa ra người cháu của ông ta là Lâu Bôn Lâu Tử Duy đã lập được công lớn.”
“Lâu Bôn? Cậu ta cũng theo đại quân chinh phạt Thọ Xuân ư, sao ta không nghe nói.” Hoàng hậu nói.


“Nào có chuyện hắn theo quân, hắn là khách tiêu dao ngao du bốn phương, một thân tự tại!” Thái tử cười đáp, “Mẫu hậu còn nhớ huyện Đồng Ngưu không? Vì trong huyện có xưởng luyện đồng nên huyện lệnh các đời đã kiến thiết thành trì cao dày kiên cố, nếu thật sự muốn tấn công mạnh mẽ, chắc chắn thương tích sẽ không ít. Không ngờ Lâu Tử Duy khéo ăn nói, am tường đạo tung hoành, đã thuyết phục được tướng quân thủ thành phe Bành nghịch tặc bỏ tối theo sáng. Như thế, vừa không mất một binh tốt nào mà vẫn lấy lại được huyện Đồng Ngưu!”


Thiếu Thương nghĩ ngợi, Lâu Bôn? Không phải là anh ruột của Lâu Nghiêu ư, với công lao này, có lẽ giờ Lâu Nghiêu có thể tìm một nơi khá ổn và cũng gần đô thành làm quan phụ mẫu, ắt Hà Chiêu Quân cũng sẽ không phản đối.


Theo tin báo về liên tục từ tiền tuyến, tuy cuộc chiến Thọ Xuân chưa kết thúc song đã có xu hướng đại thắng.


Thiếu Thương thở phào, vì thời gian qua Hoàng hậu thương nàng và Lăng Bất Nghi chia cách nên cũng không yêu cầu việc học quá khắt khe, cho nên Thiếu Thương bắt đầu cuộc sống buông lơi vô ưu vô lo, có lẽ ông trời thấy nàng nhàn rỗi quá nên đã tạo ra chuyện bất ngờ.


Ngày hôm ấy, Hoàng đế theo lệ đến chỗ Hoàng hậu dùng bữa tối, rượu dừng cơm no, ông vô tình hỏi: “Thiếu Thương, nghe nói phụ thân ngươi và Vạn Tùng Bách là huynh đệ kết nghĩa?”


Thiếu Thương vừa múc chén canh xương hầm gừng tía nóng hổi, vừa cung kính đáp: “Hồi bẩm bệ hạ, đúng là như vậy ạ. Chẳng những gia phụ và Vạn bá phụ tình như thủ túc mà hai nhà cũng là thông gia tốt.”


Hoàng đế nhìn chén canh, lòng chợt chua chát. Bấy giờ đã vào Đông, dĩ nhiên gừng tía tươi đã không còn, chỉ còn lại loại gừng già, số gừng tía tươi non đây được cô gái trồng bằng cách sử dụng lửa than trong phòng kín.


Hoàng hậu khí hư người yếu, tỳ vị không vượng, chỉ có dùng gừng tía vào mùa đông là thích hợp nhất. Nhưng vì khó trồng được nhiều nên từ trước đến nay nên chỉ có một mình Hoàng hậu được dùng, người ngoài chỉ biết nhìn.


Nhưng ngoài mặt ông vẫn giữ bình tĩnh: “Hôm nay Ngự sử Hoàng Văn dâng tấu, vạch tội Vạn Tùng Bách làm trái kỷ cương.”
Tay Thiếu Thương run lên, ngạc nhiên nói: “Vậy vậy vậy… Vậy phải làm sao bây giờ ạ…?”


Hoàng đế vui vẻ: “Ngươi không kêu oan à?” Hễ quý tộc hoàng thân quôc thích gặp chuyện là lại kêu oan trước, luôn miệng chối bỏ, lấy rất nhiều lý do chối cãi.


Thiếu Thương vội dâng chén canh cho Hoàng hậu rồi dịch tới gần Hoàng đế, căng thẳng nói: “Gia mẫu thường bảo Vạn bá phụ toàn tật xấu, thích uống rượu, tính dễ nóng, rồi sẽ có ngày bị người ta tố cáo! Không ngờ… lại nhanh như thế…”


Vì phản ứng cởi mở của cô gái khác hẳn người bình thường, Hoàng đế bỗng không biết nên nói gì.
Thiếu Thương rất muốn xin xỏ, nhưng cả hai kiếp nàng thường sống ngông nghênh, không quen với chuyện cầu xin.
“Bệ hạ…” Nàng lo lắng van nài, “Vạn bá phụ của thϊế͙p͙ đáng thương quá.”


Hoàng đế liếc nàng, nghĩ bụng làm gì có kiểu xin xỏ như vậy, “Đáng thương cái gì, người làm trái kỷ cương, tất tội không tha!”


“Không không không, không phải thϊế͙p͙ nói Vạn bá phụ làm trái kỷ cương không đáng bị phạt, mà là…” Thiếu Thương nơm nớp nói, “Ôi, thϊế͙p͙ nghe nói mấy năm trước có một Thái thú họ Âu Dương lừa đảo tham ô, hình như tham hơn hàng mấy trăm vạn lượng. Rành rành tội chứng xác thật, nhưng chỉ vì ông ta xuất thân danh môn, lại từng soạn sách lập thuyết, học trò khắp thiên hạ nên có đến mười mấy vị đại nhân xin tha cho ông ta, thậm chí còn có người muốn chết thay nữa cơ. Nhưng Vạn bá phụ thì… Không những trong nhà ít nam đinh mà thông gia bạn cũ cũng lác đác, giờ chỉ mới bị vạch tội mà bệ hạ đã lập tức xử theo pháp luật, không có lấy một đồng liêu xin tha cho ông ấy…”


Hoàng hậu cúi đầu che đi nụ cười, cảm thấy cách thức cầu xin của nàng thật thông minh.
“Hàm hồ!” Hoàng đế mắng, “Hôm nay vẫn có người nói đỡ cho Vạn Tùng Bách.”


Dù chỉ có hai người mở lời, cũng chỉ nói vài câu vô thưởng vô phạt ‘phải điều tra thật rõ’. Nhưng đúng là đã bị cô bé đoán trúng rồi, lúc ông muốn xử lý trọng thần thế tộc, thế là chạm phải sợi dây lợi ích, người cầu xin thuyết phục nhiều vô kể, thậm chí Nhữ Dương lão vương gia đang trốn ở đạo quán cũng được mời tới. Cho nên cũng nên tha thứ một hai cho Vạn Tùng Bách…


Lúc này Địch ảo cầm cặp lồng đi vào, Thiếu Thương vội vàng lấy ra một chiếc chén nho nhỏ trong cặp lồng, cung kính dâng lên Hoàng đế: “Mời bệ hạ dùng ạ. Số đậu thận này được hái trong mùa rồi đem phơi khô, lại ngâm rất lâu mới hầm được chén ngon thế này đây ạ.”


Hoàng đế cầm muỗng múc, ra là canh gừng tía đậu thận, trong lòng khoan khoái. Ông nghĩ Trình Thiếu Thương này cũng không phải kẻ vô tâm, biết mình bình thường thích dùng rượu thịt nên mới dâng lên món canh thanh đạm mà không ngấy này. Đậu thận vừa vào miệng đã tan, gừng tía vừa giòn vừa ngon, Hoàng đế rất hưởng thụ, thế là nhìn Thiếu Thương cũng thuận mắt hơn.


Hoàng hậu không kìm được bật cười.
Hoàng đế thong thả uống canh, khoan thai nói: “Trong tấu chương Hoàng Văn viết, Vạn Tùng Bách chiếm ruộng đất của dân, ép các thiếu nữ làm cơ thϊế͙p͙… Ngươi định thế nào…” Hai mắt của cô gái đã mở to như chuông đồng.


“Bệ hạ, không thể có chuyện này!” Thiếu Thương nói, “Tám phần là Vạn bá phụ bị oan!”
Hoàng hậu nghi ngờ: “Sao ngươi biết?”


Thiếu Thương vội đáp: “Bẩm bệ hạ nương nương, nếu hai người gặp các cơ thϊế͙p͙ của Vạn bá phụ sẽ hiểu ngay! Vạn bá phụ của thϊế͙p͙, gì ta… khẩu vị mấy chục năm vẫn như một… Ông ấy, ông ấy chỉ thích…”


Nàng không biết lựa lời thế nào, vốn định khoa tay múa chân minh họa nhưng cảm thấy không ổn, đành nhẫn nhịn, “Vạn bá phụ chỉ thích phụ nữ lớn tuổi thướt tha nở nang. Lúc nạp vào phủ, không cơ thϊế͙p͙ nào của ông ấy là dưới hai mươi, mà nếu từng xuất giá sinh con thì lại càng hay…” Nói thẳng ra đó là bản năng truy đuổi sinh sôi về mặt sinh học của đồng chí lão Vạn, Tiêu phu nhân từng càu nhàu không biết bao nhiêu lần.


Cô gái chỉ nói úp mở nhưng đế hậu đã hiểu.
“Nói Vạn bá phụ cưỡng bắt vợ người ta còn đáng tin hơn, chứ thiếu nữ tuổi xuân thì…” Thiếu Thương nhắm mắt nói, “Vạn bá phụ… Theo lời của gia phụ, dù say bất tỉnh nhân sự cũng tuyệt đối không sờ nhầm…”


Nguyên câu của cha Trình mà nàng vô tình nghe được là: eo thon cái gì, thướt tha cái gì, lão Vạn rất xem thường. Huynh ấy chỉ thích ɖú to mông lớn, sờ một phát, nếu sờ thấy xương là huynh ấy cóc thèm!


Hoàng đế do dự: “… Hoàng Văn tính vốn cẩn trọng, vạch tội mười người ắt tám chín người là có tội thật…”


“Nếu mười mà có tám chín, vậy một hai còn lại thì sao? Có khi là nhầm thật đấy ạ.” Thiếu Thương đáp ngay, thấy ánh mắt không tán thành của Hoàng hậu, nàng lập tức quỳ rạp xuống đất, “Thϊế͙p͙ thất lễ phạm thượng, mong bệ hạ thứ tội.”


Hoàng đế không để bụng, vuốt râu nói: “Thế này đi, gọi Vạn Tùng Bách về đô thành để Kỷ Tuân thẩm vấn ông ta, nếu không có chuyện gì thì tiếp tục về quận đang nhậm chức.”


Nhìn dáng vẻ đáng thương của cô gái, Hoàng đế chợt nghĩ đến con nuôi, thở dài nói: “Thôi, điều động cả Đình Úy phủ lại bị bàn tán ra vào. Hay để trẫm tuyên Vạn Tùng Bách về kinh báo cáo, dù gì ông ta cũng đã nhậm chức nửa năm, tới khi ấy thuận tiện làm rõ mọi chuyện.”


“Bệ hạ anh minh!” Thiếu Thương mừng rỡ khấu đầu tạ ơn.
“Thần thϊế͙p͙ cũng thay Thiếu Thương tạ ơn bệ hạ.” Hoàng hậu cung kính vòng tay hành lễ, mắt thoáng ý cười.
Hoàng đế nhìn thê tử, cố gắng nghiêm mặt.


Vốn dĩ đêm ấy Thiếu Thương muốn ở lại Trường Thu cung, nhưng xảy ra chuyện như vậy, nàng đành xin Hoàng hậu lệnh bài xuất cung ngay trong đêm. Lúc về tới nhà thì mọi người đã ngủ, Thiếu Thương vội bảo Thanh Thung phu nhân đánh thức Tiêu phu nhân, nhanh chóng thuật lại sự việc.


Tiêu phu nhân nghe xong, đầu tiên vẻ mặt vẫn dửng dưng, sau đó truy hỏi chi tiết cuộc vấn đáp của Hoàng đế với con gái, cuối cùng thả lỏng chân mày: “May là bệ hạ chưa định xử phạt Vạn bá phụ của con ngay, nếu không đã không cố tình nói chuyện ấy với con.”


Thiếu Thương suy nghĩ: “Mẫu thân nói chí phải.”
“Nhưng cũng không được xem nhẹ.” Tiêu phu nhân kéo trung y trên vai, “Ta biết Hoàng Ngự sử không phải người ăn nói lung tung, cũng không phải hạng tham công thích danh. Nếu ông ấy dám vạch tội thì ắt đã nắm chắc.”


“Lẽ nào Vạn bá phụ cưỡng bắt dân nữ thật?!” Vào lúc này Thiếu Thương mới cảm nhận được nỗi khó xử của Nhị hoàng tử phi trong vụ án Khúc Linh Quân giết chồng, “Mẫu thân, có phải con đã chuốc họa cho nhà mình không? Nếu Vạn bá phụ phạm phải tội lớn, con lại cầu xin cho bác ấy…”


Tiêu phu nhân trầm giọng: “Chuốc họa cái gì, con làm không sai! Chúng ta và Vạn gia có giao tình lớn hơn mạng, Vạn bá phụ của con có làm sai hay không là một chuyện, chúng ta cứu giúp lại là chuyện khác. Nếu Vạn bá phụ của con phạm lỗi thật, coi như chúng ta cũng đã làm trọn chữ tình!”


Nghĩ đến việc con gái không do dự bào chữa cho Vạn Tùng Bách trước mặt đế hậu, rất có tấm lòng trung hậu nhiệt tình của chồng, không uổng công Vạn Thê Thê luôn nói con gái là người có thể nhờ cậy gửi gắm tính mạng người thân.
Chẳng mấy khi được Tiêu phu nhân khen, Thiếu Thương không quá thích ứng.


Sáng sớm hôm sau, đội tuyên chỉ của Hoàng đế cưỡi ngựa phi như bay; lại hai ngày trôi qua, Trình Tụng và Vạn Thê Thê xin Tiêu phu nhân cho lên đường đi đón Vạn Tùng Bách.


Trình Tụng nói: “Mẫu thân, Thê Thê không ở nhà chờ nổi thêm khắc nào nữa, nói muốn đi tìm Vạn bá phụ hỏi cho ra nhẽ. Lão phu nhân đã cho phép muội ấy rồi, con… Con muốn đi cùng muội ấy, bằng không cũng không yên tâm…”
Thiếu Thương chớp mắt, òa một tiếng trêu ghẹo.


Vạn Thê Thê đỏ mặt, vừa đắc chí vừa xấu hổ: “Tiêu thẩm, là do cháu tùy hứng, thẩm khuyên A Tụng đi, cháu biết võ cũng biết cưỡi ngựa bắn cung, dẫn gia tướng phủ binh lên đường là đủ.”


Tiêu phu nhân nói: “Cháu với ta còn khách sáo cái gì, hai nhà ta có giao tình thế nào, lẽ nào ta có thể nhìn cháu một mình lên đường?” Bà nghĩ ngợi, “Cũng được, để Tử Phù đưa cháu đi đi. Nhưng liệu cháu và phụ thân có lỡ nhau trên đường không.”


“Không đâu ạ. Đi từ quận Từ chỉ có một đường chính, hơn nữa hôm qua cháu đã sai gia đinh thúc ngựa báo tin rồi ạ, phụ thân sẽ không đi đường tắt.”


“Thế thì được.” Tiêu phu nhân gật đầu, nhìn hai đứa hớn hở trước mặt, do dự nói, “Nhưng… Tuy hai đứa đã đính hôn, mấy ngày tới cùng ăn cùng ngủ, nhớ phải giữ lễ…”


Trình Tụng đỏ mặt cúi đầu, Vạn Thê Thê lại sáng mắt thưa: “Thẩm thẩm, chi bằng cho Thiếu Thương đi cùng chúng cháu đi?”


Thiếu Thương ngạc nhiên, sau đó vô cùng cảm động. Lần trước theo thúc phụ móng heo đi xa, dù gặp thảm cảnh nhân gian một lần nhưng đa số thời gian vẫn rất sung sướng vui vẻ, được lợi rất nhiều.


“Thiếu Thương Thiếu Thương.” Vạn Thê Thê kéo tay tri kỷ, hưng phấn nói, “Muội đi với bọn tỷ đi! Bây giờ càng xuống phía nam thời tiết càng ấm áp, muội cứ coi như du sơn ngoạn thủy thôi…”
Trình Thiếu Cung ở bên mắng: “Lúc này tuyết phủ núi, nước đóng băng, có gì hay ho mà du sơn ngoạn thủy.”


“Đệ câm mồm, dám phá đám tỷ hả, cẩn thận tỷ kể mọi người nghe hồi đệ thay răng đã sướt mướt thế nào!” Vạn Thê Thê uy hϊế͙p͙ cậu chàng, lại quay sang nói với Thiếu Thương, “Lăng đại nhân nhà muội suốt ngày như cọp ăn thịt người, quản muội chặt ơi là chặt, mai này muội mà thành thân lại càng không được đi xa cho xem!”


“Thê Thê.” Trình Tụng cười mắng, “Đừng nói lung tung, cẩn thận Niệu Niệu mách lại với Lăng Tử Thịnh, đến lúc ấy muội cứ chờ đi.”


“Đừng lo.” Thiếu Thương khoát tay, rất nghiêm túc nói, “Thê Thê a tỷ nói không sai. Cộng toàn bộ ngục tốt ở Đình Úy phủ lại cũng không đáng sợ bằng chàng. Vậy, mẫu thân…?” Nàng nhìn Tiêu phu nhân hỏi ý kiến.


Tiêu phu nhân suy nghĩ rồi đáp, “Cũng được. Nếu Thiếu Thương đi thì Thiếu Cung, con cũng đi đi.”
Trình Thiếu Cung ngẩn ra, đoạn la lối: “Mẫu thân, con không thích ra ngoài đâu! Con muốn ở nhà!”


“Nói ít thôi, không phải huynh trưởng gần đây bị cảm, nằm nhà hồi sức thì con tưởng đến lượt mình hả!” Tiêu phu nhân mắng.
“Tam huynh à, đi đi đi đi mà. Trên đường đi hấp thu linh khí trời đất, có khi huynh bói quẻ sẽ càng đúng hơn cho xem.” Thiếu Thương mỉm cười kéo tay bào huynh.


Trình Thiếu Cung tức giận: “Nơi này nằm ngay dưới chân Thiên tử, còn nơi nào trong thiên hạ dày linh khí hơn đây?” Dù nói thế, nhưng dưới sự ép buộc của Tiêu phu nhân, cậu vẫn ngoan ngoãn nghe lời.
Trước khi bốn người xuất phát, Tiêu phu nhân bắt đầu căn dặn như mọi khi.


Hai con trai không cần dặn nhiều, nhiều năm răn dạy không phải vô ích, nhưng hai cô gái lại nhức đầu đây, một đứa ham mê cuộc vui, một đứa cứng đầu nóng tính, cả hai mà đi chung khéo có ngày chọc thủng cả trời…


Tiêu phu nhân nghiêm túc nói với Vạn Thê Thê: “Trên đường đi nhớ phải chú ý nghe chưa, không được can thiệp vào chuyện người ta, không được gây thêm rắc rối, càng không được ham chơi dọc đường.”


Vạn Thê Thê luôn miệng vâng dạ. Trình Tụng ở bên ồn ào: “Muội đáp nhanh thật, ta chỉ sợ muội không làm được điều nào!”


Tiêu phu nhân nói: “Không sao. Thê Thê, cháu nghe kỹ đây. Nếu cháu không chịu yên thân thì ta sẽ đánh Tử Phù, nếu cháu bị thương hay đổ bệnh, ta vẫn sẽ đánh Tử Phù, nếu cháu gây ra họa, ta vẫn sẽ đánh Tử Phù… Đã nhớ chưa?”
Trình Tụng: …
Vạn Thê Thê: …


Tiêu phu nhân lại quay sang con gái nhà mình, Thiếu Thương cười rất vô tâm: “Không lẽ mẫu thân cũng muốn đánh Lăng đại nhân ạ?”


Tiêu phu nhân nói: “Đương nhiên là không. Nhưng nếu con không ngoan ngoãn đi đường hoặc gây ra rắc rối thì ta sẽ nói với Tử Thịnh, để cậu ta trị con. Nếu con dám làm bậy, ta rất muốn xem nửa đời sau con còn có thể ra cửa nữa không.”
Thiếu Thương: …