Tinh Giới

Chương 83: Nhạc Chấn Thiên nổi giận

Một lời vừa nói ra, cả phòng học nhanh chóng trở nên yên tĩnh, mọi con mắt đổ dồn về phía Chu Dao. “Chu Dao đồng học, mời ngươi ngồi xuống, và các bạn còn lại cũng không được nghị luận việc này nữa nếu không thì cút ra ngoài cho ta!” Tả Hàn Yên vôc bàn nói, lời của nàng nói thì không phải là thách! “Xin lỗi cô giáo, đã quấy rấy việc dạy của người!” Chu Dao khom người xuống xin lỗi.

“Cái gì mà dám làm như vậy, nghĩ mình là hoa hậu giảng đường là lớn lắm à, còn không phải chỉ là một con hang để người ta chơi đùa hay sao?” Ở phía sau lại vang lên một tiếng người nhỏ giọng nói, đừng nghĩ chỉ mỗi Chu Dao nghe thấy, Tả Hàn Yên với tu vi lợi hại của nàng có thể nghe được rõ rang, đừng nói là nói thầm cho dù là tiếng muỗi bay nàng đều có thể nghe thấy!

“Nữ sinh phía sau Chu Dao lập tức đi ra ngoài cho ta, về sau đến giờ của ta cũng không cần vào nữa, thành tích cuối kì của ngươi là không điểm, nếu có ý kiến có thể lên phòng giáo vụ mà phản hồi!” Thanh âm lạnh lùng của Tả Hàn Yên vang lên, “Sở dĩ xử phạt như thế là vì có hai nguyên nhân, thứ nhất sinh viên thì phải có tác phong của sinh viên, nghiêm cấm mặc quần áo kiểu như thế trong lớp của ta, thứ hai nhục mạ bạn cùng lớp”.

Nữ sinh kia ngẩn ngơ, tiếp theo liền cãi lại nói: “Tả lão sư, ta đóng học phí đến trường học ngươi không có quyền đuổi học ta cũng như hủy thành tích của ta!” “Ngươi có thể lên phản ứng lại trên phòng giáo vụ, hiện tại lập tức ra khỏi phòng học ngay, thật không ngờ trong lớp học cũng những nữ sinh như vậy!” Tả Hàn Yên hừ lạnh nói, nữ sinh kia oan hận độc địa trừng mắt nhìn Chu Dao sau đó thu dọn đồ đạc ra khỏi phòng học!

“Tốt lắm bây giờ chúng ta bắt đầu học, quy củ của ta các ngươi hiểu rồi, cho nên không cần thách ta, nếu không cũng chuẩn bị đi ra là vừa!” Tả Hàn Yên nói xong bắt đầu giảng bài, bài giảng nhanh chóng hấp dẫn vài người yêu học tập, nhưng một số khác vẫn nghĩ trong đầu về vụ việc của Lâm Thiên!

Lớp học thì vẫn tiếp tục học còn Lâm Thiên thì đi ra ngoài với hai viên cảnh sát kia tới một vườn cây ở trong trường, Lâm Thiên đi đến ngồi xuống ở chiếc ghế đá, rồi thản nhiên nói: “Hai vị cảnh sát đại ca cũng ngồi xuống đi!” Vì bị khí thế của Lâm Thiên chấn nhiếp nên bất giác ngồi xuống ngay cạnh!

“Hai vị chờ một chút, tôi gọi điện thoại!” Lâm Thiên nói xong, trực tiếp lấy điện thoại di động ra bấm số của Nhạc Chấn Thiên, đêm qua hắn cho Tiểu linh ghi lại số của Nhạc Chấn Thiên, lúc ấy còn nghĩ ông ta thân là cục trưởng cục công an của Hải Thiên, về sau nếu có việc gì còn nhờ đối phương giúp đỡ, ai ngờ mới qua một đêm đã có việc phiền toái rồi!

Nhạc Chấn Thiên thì đã đem số của Lâm Thiên lưu lại, nên vừa thấy chuông điện thoại vang hiện lên số của Lâm Thiên, vội vàng ra hiệu cho mọi người im lặng rồi nghe điện thoại: “Lâm thiếu, không biết có gì phân phó?” lời này vừa nói ra những người ở trong phòng họp liền chấn động không nhỏ, Phải biết rằng Nhạc Chấn Thiên còn có danh xưng khác là Nhạc Lão Hổ cũng là một người có quyền thế, mà lại cùng người khác nói chuyện khách khí như thế.


“Nhạc Sở Trưởng, ngươi hiện giờ đang nói chuyện với kẻ bị tình nghi là kẻ trộm một số châu báu trị giá hàng nghìn vạn đấy!” Lâm Thiên thản nhiên nói. “Lâm thiếu nói đùa rồi, điều này làm sao có thể?” Nhạc Chấn Thiên nói, hắn biết với thân phận là cố vấn đặc biệt của long tổ muốn có tiền thì quá đơn giản đâu cần phải đi ăn trộm làm gì! Hơn nữa cho dù là ăn trộm nhưng người khác cũng đâu có dễ để biết được?!

Lâm Thiên nói: “Bên cạnh ta còn có hai cảnh sát đây, bọn họ đến trường học bắt tôi Nhạc Sở Trưởng muốn hay không cùng bọn họ tán gẫu một chút?!” “Lâm thiếu, nhất định là hiểu lầm, tôi nhất định sẽ điều tra rõ, xin chuyển điện thoại cho họ một tí, tôi thật muốn nhìn ai lại gan lớn như thế dám vu oan giá họa cho ngài!”

Lâm Thiên nhìn thấy hai cảnh sát bên cạnh đã xuất hiện mồ hôi lạnh trên trán, hắn liếc nhìn một cái rồi hỏi: “Điện thoại của Nhạc Sở Trưởng các ngươi ai nghe đây?”

“Tôi, tôi nghe!” người cảnh sát to lớn hơn cố gắng trấn định nói, Lâm Thiên đưa điện thoại dao cho cảnh sát kia. Vừa mới cầm máy “Nhạc Sở Trưởng?” anh ta liền hỏi thăm dò, rồi nghe tiếng của Nhac Chấn Thiên rõ ràng truyền lại “Ta là Nhạc Chấn Thiên, ngươi thuộc cục nào?” đương nhiên tiếng của Nhạc Chấn Thiên vừa ra thì viên cảnh sát kia đã nhận ra ngay!

“Báo cáo Nhạc Sở Trưởng, ta thuộc phân cục số tám”

“Lâm Thiên đồng học không có khả năng là kẻ bị tình nghi, ta lệnh cho tổ của các ngươi lập tức rời khỏi đại học Hải Thiên, mặt khác cũng nhanh chóng điều tr ai đã hãm hại Lâm Thiên đồng học, nhất định phải điều tra cẩn thận cho ta, nếu không cả phân cục của các ngươi đều bị dáng một bực!” Nhạc Chấn Thiên nổi giận nói.

“Vâng, vâng ạ, tôi nhất định sẽ đem ý kiến của ngài cho cục trưởng biết!” Viên cảnh sát nói xong liền đưa điên thoại cho Lâm Thiên. “Nhạc Sở Trưởng, là ta, thật có lỗi, việc nhỏ như thế cũng quấy rầy ngươi!” Lâm Thiên nói. “Lâm Thiếu nói đùa, đó là chúng ta quấy rầy ngươi mới đúng, Lâm Thiếu, ta còn phải họp tiếp thật xin lỗi!”

“Nhạc Sở Trưởng ngươi cứ đi đi!” nói xong liền cúp điện thoại nhìn hai cảnh sát kia nói: “Tra ra ai là người hãm hại ta, cả người tên Thái Thiên kia nữa, khẳng định cũng tham gia vào chuyện này, nên trọng điểm điều tra, làm tốt thì có thể thăng chức, còn không tốt thì có thể tìm việc khác rồi!”


“Lâm thiếu, thật có lỗi, là chúng ta quấy rầy ngươi rồi, bây giờ chúng ta liên đi điều tra ngay!” Hai viên cảnh sát kia nói, Lâm Thiên gật đầu rồi hướng về phía lớp học mà đi!

“Thưa cô!” Tới cửa phòng học, Lâm Thiên lớn tiếng nói.

Tả Hàn Yên liếc nhìn Lâm Thiên một cái, gật đầu: “Vào đi!”

Mọi người cứ nhìn chăm chú vào Lâm Thiên, hắn nhanh chóng trở lại ngồi bên cạnh Chu Dao. Đón nhận ánh mắt thân thiết của Chu Dao, Lâm Thiên mỉm cười nhẹ giọng nói: “Chỉ là một chút hiểu lầm, không cần lo lắng!” “Còn phải lo lắng cho anh sao? Em chỉ sợ anh là khó xử hai cảnh sát kia, họ chỉ là nhân viên, cũng không thể làm gì hơn!” Chu Dao nhẹ giọng nói.

Thấy Tả Hàn Yên trừng mắt nhìn, Lâm Thiên nhún nhún vai, cầm lấy bút, ghi trên giấy viết: “Dao Nhi, anh mà là loại ác nhân như vậy à, ta là người bị oan uổng mà, không ngờ lại đối xử với ta như vậy, ôi thật đau lòng….” “Có phải đại ác nhân hay không thì em không biết, nhưng mà khẳng định cũng không phải là người tốt? Chu Dao viết lại.

“Anh tại sao không phải là người tốt?”

Hai người cứ như vậy nói chuyện phiếm, giờ học cũng rất nhanh chóng kết thúc.

Giữa trưa lúc đang ăn cơm, điện thoại Chu Dao vang lên, người vừa gọi xong thì ra là viện trưởng của Tam Vân cô nhi viện, “Tiểu Lâm tử, viện trưởng có chuyện muốn nói với ngươi!”!” Chu dao đưa điện thoại di động cho Lâm Thiên nói. Lâm Thiên tiếp nhận di động: “Vâng, viện trưởng, là ta, Lâm Thiên!”

” Lâm thiếu gia, tôi đã tìm được một khối đất, nhưng là….” Vân Hải viện trưởng chần chờ nói, hắn còn sợ Lâm Thiên đồng ý hay không đồng ý mua đây! Lâm Thiên nói: “Viện trưởng, tiền thì tối hôm qua ta đã chuyển khoản tới tài khoản của cô nhi viện rồi, địa điểm thì ngươi chỉ cần nói cho ta biết là được, không có vấn đề gì!”

“Ừm, khối đất này cũng không xa cô nhi viện lắm, đây trước kia là một khu vực bỏ đi, nhưng vùng phụ cận hiên nay đang được kiến thiết, cho nên khối đất này đã có không ít người tranh đoạt!” Vân Hải nói.

Lâm Thiên nói: “Viện trưởng, sự tình này ta cũng không dám chắc chắn, nhưng chắc cũng khoảng tầm tám phần nắm được, mặc dù chính phủ khong thể cấp khối đất kia miễn phí cho cô nhi viện, thì tôi sẽ mua lại cho!” “Lâm Thiếu gia thật sự đã là phiền ngươi rồi,! vậy ta không quấy rầy ngươi và Tiểu thư Chu Dao ăn cơm nữa!” Vân Hải viện trưởng vừa nói xong liền cúp điện thoại.