Tiểu Thư Kiêu Ngạo Và Thiếu Gia Sát Gái

Chương 57: Kỷ niệm - chia xa

6h sáng tại biệt thự nhà họ Ngọc

Nó mệt mỏi ra khỏi nhà với bộ cánh đơn giản gọn nhẹ, tiện lợi cho việc thể dục thể thao buổi sáng: áo len móc trắng mix short hồng pastel, mang oxford trắng, tóc đuôi ngựa vàng hoe buộc lệt, gương mặt baby có chút lạnh lùng càng làm vẻ đẹp của nó nổi bật hơn, nhưng ánh mắt vẫn buồn xa xăm làm người ta như cuốn vào nó

Lê bước trên con đường dài trong công viên với những chiếc ghế đá thưa thớt, Thiên Bảo đang đứng đối diện nó, theo như tình cảnh hiện giờ, nó sẽ u một cục khi đâm vào anh, nghĩ đến điều đó làm anh khoái chí, nhưng nó là ai chứ? tiểu thư độc nhất vô nhị của Empire Group, đại tỷ Irene của Tứ Đại Angel, đặc biệt hơn chính là "con gà đẻ trứng vàng" của các tổ chức FBI, CIA trong những vụ truy bắt tội phạm, đến siêu trộm Kid còn thua nữa là...khi gần va phải, nó nhích chân sang một bên và tiếp tục đi làm người nào đó hố một cục bỏ đi luôn

_Andrena- một giọng nói vang lên

_chị! có gì sao?- nó dừng chân, cố cười khi người đó là Vy Tiên

_em còn đợi gì nữa, không muốn đi à? hối hận khi nói chia tay à?- cô mỉa mai

_một ngày nữa thôi, được không?- nó cúi đầu

_đi kiểm tra đi đã , cơ hội cao có thể thành thấp bé à- cô thở dài

_còn sớm mà...- nó mặt bí xị

_bệnh viện luôn mở cửa 24/24, đi sớm thì tốt, em sẽ có nhiều thời gian ôn lại kỉ niệm hơn là thẫn thờ trên con đường không có chút kỉ niệm với Harry- cô nói

_chị đừng nhắc nữa được không?- nó bực tức

Khẽ cười, bức ảnh này chính là ảnh ghép, khung cảnh lấy từ internet, còn hắn và nó thì cả hai tự chụp và ghép vào, dù chỉ là ghép nhưng khi nhìn vào người ta vẫn cảm nhận được sự vui tươi hạnh phúc của đôi vợ chồng trẻ này

Đôi tay lại thoăn thoắt lướt qua nhiều vật, và lại dừng lại tại chiếc tủ kính chứa đồ lưu niệm, bên trong có rất nhiều vật, đặc biệt, ở giữa là một đôi trai gái bằng thủy tinh khoác lên người trang phục truyền thống của Việt Nam, cô gái thì làm điệu với tay đặt trên nón lá, chàng trai phong thái quý tộc để một tay ra sau, quả là tiên đồng ngọc nữ nha

Cạch - cánh cửa phòng bỗng bật mở, nó ngạc nhiên xoay người lại, là hắn, cả hai sững người nhìn nhau, tại sao người ấy lại ở đây? thật trùng hợp, hắn cười nhạt thả mình xuống giường, nó khẽ nhíu mày khi người hắn nồng nặc mùi rượu

_anh...vừa uống rượu sao?- nó hỏi

_.........- im lặng

_hừ- nó hơi buồn, bước đi

Hắn kéo nó lại làm nó mất thăng bằng nằm xuống cạnh hắn, ngạc nhiên rồi giãy giụa để thoát khỏi nhưng hắn quá mạnh, nó đành dùng lời nói thôi

_buông ra

_không- hắn đáp

_chúng ta đã chia tay rồi, anh định làm gì vậy hả?- nó hét

_......- hắn cười chua chát, phải, chia tay rồi, vậy còn níu kéo làm gì

Nó thấy hắn im lặng cũng hiểu được, định nhân cơ hội nó ngồi dậy nhưng hắn nhanh hơn, ép lấy nó đè xuống thân mình, không tự chủ được cúi xuống ngậm lấy đôi môi mọng của nó, ra sức day nghiến, cuồng dã hôn, nó khó chịu nhăn mặt, nụ hôn từ từ dịu lại khi hắn cảm nhận được mùi vị tanh nồng mặn mà trong miệng nó, không còn dữ dội mà là bình lặng, nụ hôn cứ kéo dài với nhịp điệu êm đềm, nụ hôn như trút hết giận hờn nhớ nhung của hắn dành cho nó, với sự dịu dàng, khiêu khích của hắn, nó không kìm lòng được, gần như cuốn vào tâm trạng của hắn thì sực tỉnh bởi tiếng chuông điện thoại quái đản, nó đẩy hắn ra rồi nghe máy

_con đang ở đâu vậy?- là mama nó

_con đang đi dạo- nó đáp

_vậy về sớm nha, sức khỏe con không tốt- bà lo lắng

_vâng, con muốn đi sớm, mẹ thu xếp giúp con- nó nói

_con muốn khi nào?- bà hỏi, giọng buồn buồn

_22h ạ

_được, giờ về với ta đi

_con biết rồi, chào mama- nó cúp máy

_em định đi đâu?- hắn cầm tay nó hỏi

_đi xa nơi này- nó cúi đầu

Hắn thẫn thờ buông tay nó ra, quay đi để tìm một chút không khí, cắn môi ngăn nước mắt nhưng không được, thật sự thì hắn đã khóc rồi, hắn cũng là con người, cũng biết đau, cũng biết khóc, mạnh mẽ chỉ là vẻ bề ngoài của hắn, khi nước mắt hắn rơi cũng là lúc lệ nó trào, cười buồn lau nước mắt cho hắn rồi bước đi

------------------------------

Sân bay Tân Sơn Nhất, 22h tối

_huhu...mày định bỏ tao đi thật á hả?- Mindy khóc ầm

_xin lỗi- nó véo má cô

_em nhớ giữ gìn sức khỏe- Ken và Vy Tiên đồng thanh

_hì hì, hai người cuối cùng cũng có điểm chung rồi ha?- nó trêu

_thôi đi- tập hai

_nhớ gọi cho tụi ta đó- các pama dặn dò

_vâng- nó gật đầu

_đi đừng quên tao nha con- Jenny phụng phịu

_sao quên được ba vòng siêu khủng này- nó cười đểu

_đáng ghét- cô hét

_qua bên đó đừng có lợi dụng thời cơ mà bắn nhà tao nha- Emily nhìn nó

_tao sợ tụi bây bắn tao thì có

_đi cẩn thận bảo bối- ba người bọn hắn đồng thanh

_biết rồi

_chị, em sẽ nhớ chị lắm- Sally òa khóc

_tụi này nữa- Anna, Kin, Ryan đồng thanh

_nhớ gọi mình- Layla ôm nó

_biết rồi, còn đây là quà cưới của Bảo và My- nó đưa cô một hộp quà

_Lin đi học nên không đến, con bé chắc sẽ buồn lắm- cô nói trong nước mắt

_đừng khóc, tui sẽ không quên mấy người đâu

Nói xong nó ôm từng người, có tận 25 người nên nó ôm đến mỏi tay, quay đi thật nhanh để che dấu cảm xúc, nước mắt lại lăn dài trên má nó, bờ vai nhỏ run lên từng đợt. Yên vị trên máy bay, ánh mắt nó nhìn xuyên qua những đám mây trắng bồng bềnh trên trời xanh

_tạm biệt, người em yêu- nó khẽ nói, nước mắt khẽ rơi (khóc không biết nhiêu lần)

Lần cuối...em khóc vì anh...

Lần cuối...quan tâm anh

Em sẽ ngừng khóc....

Ngừng yêu thương...

------------------------------------

Biệt thự nhà hắn

Hắn đang đau khổ nằm một đống trên giường, vỏ chai rượu vương vãi khắp phòng, dù uống bao nhiêu đi nữa thì hình bóng của nó vẫn lẩn quẩn trong đầu hắn, nhớ nó, rất nhớ, yêu nó, rất yêu và...hận nó, cũng rất hận. Nó có nhớ hắn không nhỉ? chắc không đâu, vì nó là người đề nghị chia tay mà, thời gian sau này hắn phải làm sao?...phải làm sao?

Đêm nay...

Đêm mai...

Đêm mai nữa....

Tôi nhớ một người, không nhớ tôi...