Tiểu Thần Tiên Hệ Liệt

Chương 72

Thẩm Hành Vân bị câu trả lời bất ngờ đánh sững sờ ngẩn ra, lập tức lộ ra một cái thất lạc liền ôn nhu mỉm cười nói: "Ngươi gạt ta, ngươi không lừa được ta."

"Ta không thích ngươi, không lừa ngươi." Diệp Phi Chu dùng lực khí toàn thân khống chế lại vẻ mặt của chính mình, khuôn mặt tỏa ra cảm giác lạnh lẽo cứng rắn, hắn thừa dịp Thẩm Hành Vân thất thần linh hoạt chui ra ngoài, để hai người bảo trì khoảng cách an toàn.

"... Ngươi đối với ta tốt như vậy." Thẩm Hành Vân lông mày gắt gao vắt cùng nhau, hắn một tay đè lại ngực, như đang vội vàng biện bạch cái gì đó, giọng điệu kịch liệt nói, "Ngươi cái gì đều nói cho ta nghe, làm cái gì đều nguyện ý cùng ta, chúng ta từ khi sinh ra liền như hình với bóng, còn có, ngươi nhìn ánh mắt của ta..."

Diệp Phi Chu mím mím môi, hơi nhếch lên khóe môi cứng ngắc đến đáng sợ, như sợ Thẩm Hành Vân nghe không hiểu, hắn từng chữ từng câu chậm rãi nói rằng: "Ngươi là song sinh của ta, ta coi ngươi là một phần của ta, làm sao có khả năng không tốt với ngươi? Thế nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi, ngươi đừng nghĩ bậy nghĩ bạ được không?"

Thẩm Hành Vân hai mắt bị chân trời hỏa diễm phản chiếu đỏ đậm, tiếng nói tức giận thiêu đốt đến hơi khàn khàn: "Ngươi là không muốn ta bị hao tổn thần cách, mới cố ý nói như vậy."

Diệp Phi Chu gật gật đầu, trong lúc Thẩm Hành Vân trong nháy mắt đổi giận thành vui thì ánh mắt lạnh như băng nói rằng: "Xác thực, ta không muốn hại song sinh của chính mình bởi vì nhất thời kích động, hao tổn thần cách, biến thành người phàm."

Thẩm Hành Vân gần như sắp phát cười: "Nhất thời kích động? Ta từ nhỏ đã yêu thích ngươi, ngươi nói là ta kích động mười mấy năm, ta thật là đủ kích động."

"Đúng, cho nên nói bình tĩnh một chút." Diệp Phi Chu cố ý dùng sức gật gật đầu.

Thẩm Hành Vân nhẹ nhàng ồ một tiếng, mặt mày viết đầy ưu thương, vẫn còn nỗ lực duy trì cái nụ cười bất cần đời, dùng giọng điệu lúc thường đùa Diệp Phi Chu khuếch đại nói: "Trái tim của ta đều nát... Ai, trong lòng đau quá."

Diệp Phi Chu mắt điếc tai ngơ, quay người linh xảo nhảy xuống nóc nhà, ôm lấy chồng sách, hướng đường nhỏ chạy đi, giọng điệu nhẹ nhàng nói: "Chạy mau đi, bách thú ty cục trường lập tức sẽ giết tới."

"Ngươi đi trước, ta đến sau." Thẩm Hành Vân tiêu sái mà phất tay một cái, trơ mắt nhìn bóng dáng Diệp Phi Chu gầy gò không quay đầu lại càng đi càng xa, hắn mới cười khổ từ nóc nhà nhảy xuống, rơi vào phía sau bách thú ty, dựa vào hành lang màu đỏ chậm rãi trượt xuống dưới, khuôn mặt tuấn mỹ bất kham viết đầy suy sụp tinh thần.

Lúc này, một đoàn tiểu hỏa đoàn từ trên trời giáng xuống, đùng một cái ngã trên đầu Thẩm Hành Vân.

Thẩm Hành Vân kéo xuống vừa nhìn, đó là một tiểu Phượng Hoàng niết bàn trùng sinh, thân hình như Ma Tước nhỏ, so với Ma Tước mập hơn rất nhiều, bụng nhỏ thịt đô đô nằm úp sấp trên đầu Thẩm Hành Vân, hai cái cánh nhỏ phe phẩy hoảng loạn nhưng không cách nào kéo được cái thân thể quả cầu thịt.

Thẩm Hành Vân xì mà nở nụ cười, nhẹ nhàng nhéo một cái lông chim của tiểu hỏa đoàn.

"Thu thu!" Tiểu hỏa đoàn tức giận dùng lông chim đốt Thẩm Hành Vân một chút.

Phượng Hoàng tuy rằng toàn thân thiêu đốt hỏa diễm, nhiệt độ lại có thể tự do điều khiển, lúc Phượng Hoàng không có thương tổn người thì hỏa diễm chính là ấm áp, mà lúc thể hiện ra địch ý thì như chân hỏa nóng rực.

"Sách." Thẩm Hành Vân thu hồi tay trêu đùa Tiểu Phượng hoàng, đem nó đặt ở trên vai mình, đứng dậy rời đi, tự nhủ, "Gọi ngươi là tiểu hỏa đoàn."


Tiểu Phượng hoàng bất mãn, lập tức dùng móng vuốt đốt Thẩm Hành Vân một chút.

Thẩm Hành Vân cười nói: "Không thích? Vậy thì gọi là Sao Chổi Nhỏ, là ta quá nghiện miệng."

Tiểu Phượng phượng hoàng tức giận mổ Thẩm Hành Vân một chút.

Thẩm Hành Vân mặt dày sờ sờ Tiểu Phượng hoàng: "Sao Chổi Nhỏ ngoan."

Tượng trưng cho may mắn mà lại bị đặt tên là Sao Chổi Nhỏ và vân vân...

Sao Chổi Nhỏ bắt đầu nỗ lực nhen lửa đốt tóc Thẩm Hành Vân!

Nhưng mà Sao Chổi Nhỏ lại bị Thẩm Hành Vân nhấc lên, hướng trên trời cao cao ném đi, liền vững vàng mà tiếp nhận.

Sao Chổi Nhỏ kinh hoảng mà co quắp ngồi ở trong lòng bàn tay Thẩm Hành Vân, sợ đến thẳng đả cách, phun ra vài cái quả cầu lửa.

Thẩm Hành Vân đầu tiên là bị chọc cười, lập tức xa xôi thở dài, ôm tiểu Phượng hoàng đi tìm tửu tiên.

Điều Thẩm Hành Vân hoàn toàn không nghĩ tới chính là, ngày đó Diệp Phi Chu quay người trên đường nhỏ rời đi chính là lần cuối cùng hắn có thể nhìn thấy Diệp Phi Chu với thân phận thần tiên.

Ngày này, Thẩm Hành Vân tại chỗ tửu tiên đòi mấy vò rượu, uống say như chết, ngã trên mặt đất đang ngủ.

Hắn thích cảm giác say ngất ngây, dù sao chỉ có say trong mộng, hắn mới có thể thoả thích ôm ấp đụng chạm người mình thích, có thể thoả thích thưởng thức tư vị của thiếu niên, nhìn hắn nói chuyện liền đỏ mặt, nhìn cặp mắt kia thanh minh như thủy tinh, sau đó một cách tự nhiên mà hôn, trong mộng không có thần lực cuồn cuộn trôi đi không có cách nào dừng lại, không có băng lãnh vô tình, chỉ có thân thể ấm áp của đối phương cùng thuận theo đón ý...

Thật tốt a...

Thẩm Hành Vân nghĩ, hai mắt tựa trợn như không trợn mà híp, nghĩ đến dáng dấp Diệp Phi Chu, chờ đợi một hồi mộng đẹp giáng lâm.

Một lát sau, hắn quả thực nhìn thấy Diệp Phi Chu đẩy cửa phòng ra đi tới, hắn cẩn thận mà thân thủ quơ quơ trước mặt Thẩm Hành Vân, tâm tình nhạt nhẽo như thanh đàm trong mắt, phảng phất nhẹ nhàng loáng một cái, sẽ rơi lệ.

Thẩm Hành Vân nghĩ có thể do tửu tiên tự mình làm rượu quá ngon, Thẩm Hành Vân cảm giác mình khắp toàn thân từ trên xuống dưới xương cốt cũng giống như bị rượu phao yếu mềm.

Không đáng kể, ngược lại chỉ là giấc mộng —— Thẩm Hành Vân say khướt mà nghĩ, thật sự Diệp Phi Chu không có đạo lý dùng loại ánh mắt này nhìn mình.


Thấy Thẩm Hành Vân bất động, Diệp Phi Chu gan lớn một chút, hắn chậm rãi cúi người xuống, đôi môi như gần như xa mà dán vào lỗ tai Thẩm Hành Vân, mềm mại mà kêu một tiếng: "Hành Vân ca ca."

A, tuyệt đối là nằm mơ —— Thẩm Hành Vân triệt để yên tâm, an an ổn ổn mà để thân thể buông lỏng xuống, tuy rằng hắn thích nghe Diệp Phi Chu gọi như vậy, bất quá mỗi lần đều phải làm cho hắn không thể nhịn được nữa mới bằng lòng mở miệng, xưa nay chư từng chủ động.

Tiểu Phượng hoàng bị Thẩm Hành Vân nuôi dưỡng ở góc tường nhỏ giọng kêu, uỵch cánh miễn cưỡng bay xuống trên đầu Diệp Phi Chu, mỏ chim non nớt lấy lòng làm phiền tóc Diệp Phi Chu, biết Diệp Phi Chu chính là người thả mình ra từ trong lò.

Diệp Phi Chu lấy làm kinh hãi, bản năng cúi đầu xuống, Tiểu Phượng hoàng đùng một cái đập xuống trên mặt Thẩm Hành Vân, hai cái chân nhỏ nhắn giẫm một cái, mất hứng, thở phì phò phun lên mặt Thẩm Hành Vân hai quả cầu lửa.

"..." Thẩm Hành Vân say đến độ lười đẩy nó ra.

"... Ta cũng thích ngươi." Thấy Thẩm Hành Vân vẫn cứ không có động tĩnh, Diệp Phi Chu lúc này mới yên lòng lại, ngồi xuống sát bên Thẩm Hành Vân, hai gò má bởi vì căng thẳng mà trắng bệch, gập ghềnh trắc trở nói, "Nhưng... vì cùng với ta, từ phúc thần biến thành người phàm, thời gian lâu dài, ngươi nói không chừng sẽ hối hận, thời điểm đó chúng ta nên làm gì... Huống hồ, coi như ngươi tuyệt đối không hối hận, ta cũng không nỡ... Ta không nỡ nhìn ngươi già, nhìn ngươi chết, nhìn ngươi bị trần thế đau khổ dằn vặt, ta chỉ muốn cho ngươi mãi mãi là bộ dáng hiện tại." (tiểu Chu tội nghiệp quá à TT_TT)

Sáng rực chiếu người như thế, còn trẻ tuấn mỹ như vậy, không sợ trời không sợ đất, hào hiệp bừa bãi, phảng phất thiên địa vạn vật cũng không ở trong mắt hắn.

Nhưng mà thần lực của Thẩm Hành Vân chỉ còn dư lại một nửa, nếu tùy ý hắn hồ đồ xuống, hai thần tiên sớm muộn sẽ song song biến thành người phàm.

Thẩm Hành Vân đôi môi hơi run một chút, tựa hồ là muốn nói chuyện.

"Ta suy tính rất lâu, ta sẽ đi nhảy Tru Tiên đài." Diệp Phi Chu nhẹ giọng nói, cúi người hôn lên môi Thẩm Hành Vân như chuồn chuồn lướt nước, mang theo đầy ngập lưu luyến nói, "Ngươi phải nhớ đi tìm ta."

"... Không cho đi." Thẩm Hành Vân mất công tốn sức mà nỉ non, thân thủ gắt gao nắm lấy tay Diệp Phi Chu.

Đây không phải là giấc mộng!

—— thời khắc này, Thẩm Hành Vân đột nhiên cảnh giác, bởi vì lúc Diệp Phi Chu hôn môi mình, cùng lúc nắm chặt cánh tay của hắn, Thẩm Hành Vân đều cảm nhận được thần lực trôi qua, e rằng chính là bởi vì điểm này, động tác Diệp Phi Chu hôn môi cũng là nhẹ vô cùng cực nhanh.

Bởi vì dằn vặt thần cách, lúc ly biệt chỉ có thể hôn qua loa như vậy.

Diệp Phi Chu lấy làm kinh hãi, lập tức ra sức thoát khỏi sự kiềm chế của hắn, quay đầu bỏ chạy.

Thẩm Hành Vân từ trên giường ngã xuống dưới, lảo đảo đuổi theo, mà Diệp Phi Chu từ lâu quyết định, lần này đã chuẩn bị đầy đủ, giương tay một cái giũ ra một con hạc giấy, hạc giấy trên không trung biến thành tiên hạc, mang theo Diệp Phi Chu một đi không trở lại mà hướng về Tru Tiên đài.

Ngoại trừ thần cách nghịch đảo lẫn nhau trung hoà ở ngoài, thế gian này duy nhất có thể khiến thần tiên mất đi thần cách chính là Tru Tiên đài, Tru Tiên đài luôn luôn là dùng để trừng trị thần tiên phạm vào sai lầm lớn, một khi từ Tru Tiên đài nhảy xuống, thần cách cùng ký ức đều sẽ bị tróc ra hầu như không còn, lại vào lục đạo luân hồi, tại sinh tử trong bể khổ không ngừng giãy dụa.

Nếu như chỉ là biến thành người phàm, ngược lại là vừa vặn hợp ý Thẩm Hành Vân, chỉ là, bị Tru Tiên đài cưỡng ép tróc ra thần cách thống khổ không thua gì khoét tâm thực cốt, hơn nữa chỗ chết người nhất chính là, điểm đến hoàn toàn không có cách nào khống chế, huống hồ vốn là có tác dụng trừng phạt, đầu thai thành chó lợn sâu cũng là có khả năng, mà mất đi thần cách chẳng khác nào chặt đứt tung tích, muốn ở chúng sinh tìm một vị thần tiên bị biếm trích quả thực so với mò kim đáy biển còn khó hơn...

Bởi vậy, Thẩm Hành Vân vừa mới bắt đầu sẽ không đem Tru Tiên đài xếp vào cân nhắc, hắn sẽ không nhảy, càng không thể cho phép Diệp Phi Chu nhảy.

Bình sinh mong muốn, chỉ là cùng người làm một đôi người phàm hạnh phúc.

Nhưng là...

Thẩm Hành Vân cuối cùng thấy một màn, chính là Diệp Phi Chu từ Tru Tiên đài nhảy xuống, thân thể bị mây lam sương mù dày bao phủ, như ẩn như hiện, tay áo tung bay vũ động, như một con chim tinh tế mà phí công.

Không còn kịp suy tư nữa, Thẩm Hành Vân bản năng vận lên thần lực toàn thân, che cái bóng xa vời như rơm rạ dưới Tru Tiên đài, thân thể Diệp Phi Chu bị lồng tại một đoàn Tường Thụy hồng quang, hồng quang chống đỡ ở một phần Tru Tiên đài mang tới thương tổn, không thể ra sức mà tịch diệt.