Tiếu Ngạo Thần Điêu

Chương 59: Đại kết cục

“Công Tôn tiên sinh,
tiên sinh có ơn cứu mạng tiểu nữ, không ngờ tiểu nữ lại làm cho tiên
sinh mấy phen khổ sở. Tiểu nữ trong lòng áy náy, nhưng có như thế nào
tiểu nữ cũng xin tiên sinh ban cho Tuyệt Tình đơn, cứu phu lang của tiểu nữ. Tiên sinh không dùng thứ đó, hãy ban cho tiểu nữ, tiểu nữ sẽ mãi
mãi ghi nhớ đại ân đại đức này.”

Tiểu Long Nữ thân hình mảnh mai
đứng trên vách núi, vạt áo trắng gió thổi bay bay, nàng giống như muốn
theo gió bay đi, phong thái kia đẹp đến nỗi khiến lão trâu già Công Tôn
Chỉ dù chỉ có một mắt cũng nhìn đến nỗi muốn lọt luôn con mắt còn lại ra ngoài, bàn tay đang bóp lấy cổ tôi cũng thả lỏng ra đôi chút. Tôi nhanh chóng hít lấy hít để không khí bị thiếu hụt nãy giờ. Tôi thầm oán thán
trong lòng, nếu có thể thoát ra khỏi tay lão trâu già này, tôi nhất định sẽ đem tiểu đệ đệ của lão bầm thành thịt băm, đem cho “Điêu huynh” ăn.

Còn chuyện vì sao tôi lại rơi vào tay lão thì phải quay lại 2 khắc trước.

2 khắc trước, trên đỉnh Đoạn Trường nhai:

“Dù là Ngọc Hoàng đại đế có xuống đây đòi người, ta cũng nhất quyết không cho nàng rời đi. Nàng là của ta.”

Sư phụ sau khi thốt ra mấy lời chân tình thấm thía “trời đánh”, thì đột
nhiên bất tỉnh nhân sự, đè cả người lên người tôi. Trong lúc tôi đang
muốn vùng thoát ra khỏi “sức nặng ngàn cân” này, thì tên trâu già đột
nhiên từ trên trời rớt xuống.

“Hahahaha… Tiểu mỹ nhân, nếu lão già kia không thể thỏa mãn nàng, vậy thì để ta giúp.”

Tôi bi ai ngước nhìn tên già mà ham Công Tôn Chỉ đang cười rất rất đê tiện
trước mặt, hình tượng đấng quân tử đạo mạo mà lão vốn cực công xây dựng
suốt mấy chục năm qua, giờ phút này hoàn toàn biến mất. Ngay sau đó, đám người Tiểu Long Nữ, Dương Quá, Hoàng Dung, không biết từ xó nào cũng ùn ùn chạy đến.Thì ra trong lúc tôi và sư phụ đang giằng co trên đỉnh núi, đám người Hoàng Dung, Dương Quá đi theo Công Tôn Lục Ngạc đến đại sảnh
dùng trà, lại là một bữa tiệc Hồng Môn.

Cầu Thiên Xích sau khi
gặp lại Cầu Thiên Nhẫn giờ đã là Từ Ân, đệ tử của Nhất Đăng đại sư, biết không thể lôi kéo được nhị ca của mình nhập ma đạo lần nữa, nhưng mối
hận giết đại ca Cầu Thiên Trượng, kèm theo nỗi nhục con gái bị Dương Quá từ chối, liền nổi máu xung thiên dùng Ngư Võng trận bắt hết cả lũ, rồi
dùng nữa viên Tuyệt Tình đơn duy nhất còn lại, ép Hoàng Dung phải dùng
mạng mình để đổi, nếu muốn lấy thuốc cứu Dương Quá. Nào ngờ giữa đường
nhảy ra tên “Trình Giảo Kim” Công Tôn Chỉ, giết chết Công Tôn Lục Ngạc,
cướp mất viên thuốc, phá Ngư Võng trận chạy mất. Vì thế Tiểu Long Nữ

liền đuổi theo. Tiểu Long Nữ đuổi theo, Dương Quá tất nhiên cũng đuổi
theo. Dương Quá đuổi theo, kéo theo cả bầy người cũng đuổi theo. Tôi và
sư phụ lại đang trong tình trạng giở khóc dở cười. Tôi hóa đá. Cho nên
mới dễ dàng để cho Công Tôn Chỉ bắt được như thế này.

Công Tôn
Chỉ thấy có nguy hiểm, đương nhiên phải kiếm vật gì đó làm lá chắn chắn
thân, mà không may xung quanh phạm vi trăm thước ngoài núi cao mây trắng chỉ có mình tôi và sư phụ ở đây. Tất nhiên dùng đầu ngón chân để suy
nghĩ, cũng có thể đón được Công Tôn Chỉ sẽ không dạy gì mà túm lấy sư
phụ làm con tin. Cho nên… Chỉ trách tôi đã đắc tội với tác giả mà thôi.

Công Tôn Chỉ say đắm nhìn Tiểu Long Nữ, nói: “Nếu cô nương đáp ứng ta 1
việc, ta có thể tặng viên Tuyệt Tình đơn này cho cô nương.”

Tiểu
Long Nữ nhìn con mắt láo liên của hắn, đã biết ý muốn của hắn, bèn lắc
đầu, nói: “Tiểu nữ đã là thê tử người ta, làm sao có thể thành thân với
tiên sinh? Công Tôn tiên sinh, tiên sinh có tình với tiểu nữ, nhưng trái tim của tiểu nữ đã thuộc về Dương lang, đành phụ hảo ý của tiên sinh.”

Con mắt duy nhất của Công Tôn Chỉ long lên, lão gằn giọng nói: “Thế thì cô
nương hãy mau lui về, nếu còn đối địch với ta, thì đừng trách ta đao
kiếm vô tình.”

Tiểu Long Nữ: “Công Tôn tiên sinh nhất định muốn
động thủ, coi tiểu nữ như kẻ thù, chẳng hóa ra uổng phí sự quen biết
giữa chúng ta hay sao?” Giọng nàng hiền hòa, thâm tâm quả nhiên vẫn ghi
nhớ ơn cứu mạng lần trước của Công Tôn Chỉ. Nhưng…

“Dương Quá,
tên khốn khiếp, ngươi còn đứng đó mà nhìn cái gì, không biết mau nghĩ
cách cứu ta ra sao, uổng công ta cứu mạng ngươi nhiều lần như vậy.” Tôi
nổi điên gào lên. Đây đâu phải lúc Tiểu Long Nữ và Công Tôn Chỉ ôn
chuyện xưa. Tôi vẫn còn bị lão bóp cổ đây này.

Công Tôn Chỉ nghe
tôi hét lên, bàn tay đang bóp lấy cổ tôi đột nhiên tăng lực, lão cười rộ lên: “Cứu? Chẳng ai có thể cứu ngươi hết. Ngay cả Dương Quá cũng vậy.
Ta muốn tận mắt nhìn thấy tên tiểu tử đó bị trúng độc quằn quại, đau đớn rên rỉ mà chết, muốn thấy vị hiền thê như cô nương cuối cùng trở thành
quả phụ khóc tang chồng.”

“Oh! Vậy sao?”

Công Tôn Chỉ vừa
dứt lời, thì một giọng nói trầm trầm vang lên, tít tắt, tôi đã được kéo
ngược trở vào lòng của người nào đó. Sư phụ a, người tỉnh nhanh một chút thì cổ đồ nhi đã không phải chịu tội lâu như vậy rồi.

“Ngươi…
Ngươi…” Công Tôn Chỉ không ngờ sư phụ bị bộc phát độc hoa Tình mà lại
nhanh tỉnh như vậy, đã vậy chỉ nhẹ tay kéo một cái, đã cứu được tôi. Lão ngạc nhiên đến nỗi không thốt nỗi lời nào. Tôi thầm cảm thông cho lão,
bởi vì lão đã gặp phải một người trâu bò như sư phụ a.

“Công Tôn tiên sinh, xin đắc tội.” Ngay lúc này, Tiểu Long Nữ cũng cầm song kiếm lao tới

Công Tôn Chỉ đột nhiên bị tập kích, tuy có chút khó khăn nhưng vẫn kịp dùng
Kim đao trong tay gạt đi thanh trường kiếm trong tay Tiểu Long Nữ. Hắc
kiếm thuận thế đâm tới. Tiểu Long Nữ tả kiếm đở gạt, hữu kiếm trả đòn.
Sau khi nàng học được thuật phân tâm nhị dụng của Chu Bá Thông, võ công
tăng tiến gấp đôi. Tuy tạng phủ nhiễm độc, nội lực suy giảm, song hai
tay cùng sử “Ngọc nữ tố tâm kiếm pháp” một cách thần diệu, Kim đao Hắc
kiếm của Công Tôn Chỉ làm sao địch nổi? Đã thế, còn có Hoàng Dung Dương
Quá, Nhất Đăng đại sư ở đây, Công Tôn Chỉ giờ như cá nằm trên thớt. Đành khoay tay chịu trói.

À, tại sao tôi lại không nhắc đến sư phụ
phải không? Bởi vì từ lúc cứu được tôi khỏi tay Công Tôn Chỉ, đến khi
bắt được Công Tôn Chỉ, sư phụ chỉ đứng dựa vách núi, híp mắt xem kịch
vui, chẳng hề có tý nào là muốn trợ giúp. Còn tôi, đương nhiên là phải
đứng bên cạnh sư phụ rồi.

“Anh Nhi, nàng nói xem, phải làm gì với tên Công Tôn này đây?” Sư phụ liếc mắt nhìn Công Tông Chỉ bị huynh đệ
họ Võ đè trên đất, nở một nụ cười quỷ dị.

“…” Sư phụ à, người đã
không trợ giúp thì thôi, người còn đợi người ta khó khăn lắm mới bắt
được, người lại muốn giành lấy là sao?

“Công Tôn Chỉ bản tính
thâm độc, ngay cả cốt nhục thân sinh của mình mà cũng giết, theo con nên sớm trừ hậu họa.” Người cho ý kiến đầu tiên là Hoàng Dung.

“Phải phải, lão già này ác độc như vậy, giết chết lão đi.” Huynh đệ họ Võ, và Quách Phù tiếp lời.

“A di đà phật! Đừng tạo sát nghiệp quá lớn.” Nhất Đăng đại sư lại ngăn cản.

“Sư phụ!” Võ Tam Thông bất bình.

“Theo vãn bối, nên đưa Công Tôn Chỉ cho Cầu Thiên Xích.” Dương Quá hòa giải.

“Ta có hỏi các ngươi sao? Anh Nhi?” Sư phụ lạnh lùng cắt đứt cuộc tranh luận.

“… Ha ha… Ha ha… Vẫn là nên theo ý Dương Quá, đưa Công Tôn Chỉ cho Cầu
Thiên Xích, để lão quái bà đó tự giải quyết chuyện gia đình.” Tôi đổ mồ
hôi ra quyết định. Nhiều lúc tôi cũng suy nghĩ, từ khi nào, tôi lại là
người có quyền quyết định cuối cùng.

“Đi thôi!”

Sư phụ nắm lấy tay tôi kéo đi, dù đã đi được 1 đoạn xa, nhưng ánh mắt tôi không
thể nào rời khỏi được xác của Cầu Thiên Xích và Công Tôn Chỉ nằm trên
đất. Tôi sớm đã đoán trước được kết cục chỉ là không đoán được quá
trình.

Tôi biết, nếu giao Công Tôn Chỉ lại cho Cầu Thiên Xích,
chắc chắn bà ta sẽ không do dự mà giết chết lão ta nhưng, tôi không thể
ngờ, sau khi giết chết Công tôn Chỉ, bà ta lại dùng 1 tay ôm lấy thân
xác Công Tôn Lục Ngạc, 1 tay khẽ vuốt ve mặt lão, trên khuôn mặt xấu xí, hiện lên ý cười, khẽ thì thầm: “Sau mười mấy năm xa cách, cả gia đình
chúng ta, cũng được đoàn tụ.”, sau đó cắn lưỡi mà chết.

Hỏi thế gian tình là vật gì, mà khiến sinh tử tương hứa.

Sau cái chết của Cầu Thiên Xích và Công Tôn Chỉ, đám đệ tử áo xanh còn sót
lại sợ hãi bỏ cốc mà đi hết. Trong cốc chỉ còn lại mấy người bọn tôi.
Hoàng Dung và Dương Quá nhanh chóng cứu được Thiên Trúc cao tăng ra khỏi Hỏa hoàn thất. Nhờ có nữa viên Tuyệt Tình đơn lấy được từ chỗ Công Tôn
Chỉ, tôi (sau khi ăn vạ, lăn qua lộn lại 800 lần, tôi được sư phụ cho
phép) cùng Thiên Trúc cao tăng điều chế được Tuyệt Tình đơn, giải độc

hoa tình cho mọi người. Sư phụ sau khi uống thuốc giải, cũng không chừng chừ mà kéo tôi rời khỏi Tuyệt Tình cốc, chẳng cho tôi lấy nữa khắc cơ
hội ở lại xem Dương Quá có chịu uống thuốc giải hay không? Cho nên những việc xảy ra sau đó, có giống như trong nguyên tác không, tôi cũng chẳng biết được. Đúng là, đâu phải muốn thay đổi lịch sử là có thể thay đổi.

“Anh Nhi!”

“Anh Nhi!”

“Anh Nhi!” Sư phụ gọi tôi đến lần thứ 3 mới khiến tôi thoát ra khỏi suy nghĩ vẫn vơ trong đầu. “Nàng đang nghĩ cái gì, mà ta gọi mãi không nghe?” Sư phụ có vẻ bực bội, nên giọng nói cũng trầm thêm vài phần, đôi mày đẹp
khẽ nhíu, ánh mắt dò xét nhìn tôi.

Tôi thấy vậy chỉ có thể cười
khan: “Không có gì, mà sư phụ, chúng ta sẽ về Đào Hoa đảo sao?” Đành
đánh trống lảng. Làm sao tôi có thể nói cho sư phụ nghe, tôi đang nghĩ
đến Hoắc Đô kia chứ. Khi ở Tuyệt Tình cốc do có quá nhiều việc xảy ra
tôi cũng chẳng mấy để ý, nhưng đến lúc rời đi, tôi mới chợt nhớ ra, đã
lâu lắm rồi, tôi chẳng gặp Hoắc Đô. Hắn có thể đi đâu chứ?

“Uhm, về Đào Hoa đảo thành thân!” Giọng sư phụ lúc này mới dịu lại.

“Thành thân? Chúng ta thành thân?”

“Uhm! Ta sẽ tổ chức một hôn lễ lớn nhất Trung Nguyên, cho tất cả người trên giang hồ đều biết nàng là thê tử của ta.”

“Sư phụ…”

“Gọi tướng công!”

“Tướng công… Thiếp đồng ý lấy chàng sao?”

“Nàng không đồng ý?”

“Không…Uhm… Uhm… Không được cắn… Uhm…” Không đồng ý mà được sao? Màn trúc buông
xuống. Tôi phải trân trọng những gì trước mắt. Hoắc Đô, tạm biệt.

Trên con thuyền xa hoa thuộc quyền sở hữu của Đào Hoa đảo, dưới sự đều khiển của bọn ách bộc, đang nhè nhẹ lướt trên mặt biển, tiến về phía Đào Hoa
đảo. Mọi việc đều trong có vẻ rất bình thường, chỉ trừ bên trong khoang
thuyền thỉnh thoảng truyền ra vài tiếng động, cùng với độ rung lắc hơi
bất thường, không phải do sóng biển tạo thành, khiến ngay cả lũ ách bộ
dù có câm điếc cũng phải đỏ mặt tía tai khi nghĩ đến cảnh tượng đang xảy ra bên trong khoang.

—Hoàn chính văn—