Tiểu Khả Ái, Tan Học Đừng Đi!

Chương 36: Không cho phép chạy!

“Cô nghĩ mình là ai?”

 

Lời vừa nói ra, cả căn phòng lập tức yên tĩnh.

 

Sắc mặt Lục Xuyên lạnh lẽo như sắp kết thành băng, các bạn học đang ngồi ở đấy không một ai dám mở miệng nói chuyện.

 

Bọn họ rất hiểu tính tình của Lục Xuyên, anh không dễ tức giận, nhưng một khi đã nóng lên thì thật sự rất đáng sợ. Giờ phút này, trong không khí phảng phất mùi khói lửa trộn lẫn với mùi thuốc súng.

 

Rõ ràng không phải chỉ bởi vì câu nói của Tưởng Lỵ Na, mà là từ lúc bọn anh bước vào, các cô gái đã tỏ thái độ không thiện ý với Sở Sở, đây mới chính là nguyên nhân khiến Lục Xuyên nổi giận.

 

Toàn thân Tưởng Lỵ Na đều run lẩy bẩy, bởi vì xấu hổ và giận dữ, khuôn mặt trướng lên đỏ bừng không dịu được, cô ta giương ánh mắt cầu xin sự giúp đỡ nhìn về phía Dương Tích. Dương Tích không nhìn cô ta, mà kỳ thật thì Dương Tích cũng không thể giúp được, ngay lúc này, không một ai dám lên tiếng nói giúp Tưởng Lỵ Na câu nào.

 

Tưởng Lỵ Na chịu không nổi nữa, cầm túi xách của mình lên, tức giận đóng sập cửa lại mà rời đi.

 

Sở Sở nghiêng đầu nhìn về phía Lục Xuyên, sắc mặt Lục Xuyên vẫn không thay đổi, âm trầm đến đáng sợ.

 

Dương Tích cười lạnh một tiếng, tiếp tục hát, không để ý đến tình hình phát sinh xung quanh, âm thanh của cô ta rất mềm mại, nhàn nhạt, rất có từ tính.

 

Nữ sinh chung quanh thấp giọng rỉ tai thầm thì với nhau, vô tình hay cố ý nhìn về phía Sở Sở, ánh mắt của mấy cô ta khiến cô vô cùng cảm thấy không thoải mái, sợi dây cung trong đầu cô kéo căng ngày một chặt.

 

Hai phút sau, Sở Sở đứng lên.

 

Ánh mắt của mọi người bởi vì hành động đứng dậy của cô hấp dẫn mà nhìn chằm chằm vào cô, ngay lúc cô rời đi, Lục Xuyên đứng dậy đuổi theo.

 

“Đi đâu vậy?”

 

Sở Sở không để ý đến anh, cúi đầu trực tiếp đi về phía cánh cửa.

 

Cô không thể nào chịu đựng được bầu không khí ở đây nữa, quá buồn bực, quá nóng bức, mấy cô gái kia lần lượt từng người đều bị rượu thuốc lá làm cho khuôn mặt ửng đỏ mờ mịt, mà ánh mắt của họ lại tràn đầy sự khinh miệt, nụ cười trào phúng, thỉnh thoảng còn ra vẻ giương cung rút kiếm giằng co muốn đọ sức với cô, tất những thứ này, tựa như hàng loạt đợt sóng lớn mãnh liệt nổi lên, đánh thẳng vào khe hở sâu trong nội tâm đã rạn nứt của cô.

 

Bây giờ cô chỉ muốn hít thở không khí, muốn bỏ chạy khỏi nơi đây!

 

Chạy trốn đến một chỗ không có ai, chạy trốn đến một nơi không biết rõ cô là ai, chạy đến một nơi nào đó mà ngay chính cô cũng chẳng rõ nó là đâu, một nơi mà cô có thể quên đi bản thân mình là ai.

 

Tiếng ca của Dương Tích vang vọng bốn phương tám hướng rồi quanh quẩn bên tai cô, Sở Sở lảo đảo chạy tới cạnh cửa, rồi bước chân đột nhiên chậm lại.

 

Trong giọng hát của cô ta, cô lại chạy đi như một kẻ đào binh thua cuộc.

 

Dựa vào cái gì?

 

Cô thật sự không cam tâm.

 

Sở Sở dừng bước, cúi đầu đứng yên cạnh cửa không nói tiếng nào.

 

Lục Xuyên đuổi theo, đối diện bóng lưng của cô, hơi không rõ ràng lắm. Ánh mắt của mấy cô gái đang khóa chặt trên người cô, chỉ ước gì cô rời đi càng nhanh càng tốt.

 

Chỉ là khiến mọi người không nghĩ tới là, cô xoay người quay trở lại, cụp mắt thật thấp.

 

“Cậu…”

 

Lời Lục Xuyên còn chưa dứt, Sở Sở tiến lên một bước, nắm chặt cổ áo của anh, dừng sức níu lấy.

 

Hành động này đủ để nam sinh toàn trường hít vào một hơi.

 

Cô thế mà dám nắm chặt cổ áo Lục Xuyên, chẳng lẽ cô không biết hành động này có tính khiêu khích như thế nào đối với nam sinh sao?

 

Sở Sở hoàn toàn không thèm để ý đến sự kinh ngạc của mọi người, ánh mắt của cô lạnh lùng nhìn xuyên qua Lục Xuyên, trực tiếp dán thẳng lên người Dương Tích đang ngồi trên cái ghế xoay nhỏ không xa không gần.

 

Dương Tích lúc này cũng quên cả bài hát, không hiểu lắm nhìn Sở Sở.

 

Chỉ sau hai ba giây, Sở Sở không còn lãng phí ánh mắt trên người Dương Tích nữa, cô thu hồi tầm mắt lại nhìn Lục Xuyên, sự lạnh lùng trong ánh mắt đã mềm mại hơn rất nhiều.

 

Đại khái Lục Xuyên cũng không chịu nổi động tác này của cô, nhất là khi cô làm thế trước mặt nhiều bạn bè của anh, anh cũng là người có sĩ diện mà.

 

Anh giơ tay lên xoa xoa mu bàn tay của Sở Sở, đè thấp giọng, bình tĩnh nói: “Cậu có muốn…buông tôi ra trước hay không?”

 

Lời còn chưa dứt, Sở Sở đột nhiên kéo cổ áo anh xuống dưới, kiễng chân, hôn lên đôi môi mỏng của anh.

 

Đồng tử Lục Xuyên trong nháy mắt mở thật to, đầu óc “oanh” một tiếng, nổ tung như một chùm pháo hoa sáng lạn.

 

Cô liếm liếm môi dưới của anh, đầu lưỡi mềm mại cạy mở hàm răng xâm nhập vào lãnh địa của anh, châm ngòi dây thần kinh nhạy cảm rung động, môi cô ướt át hôn lên đôi môi khô ráo của anh, mút lấy đầu lưỡi vào cái miệng mang theo vị rượu ngọt say động lòng người.

 

Tất cả mọi người trong phòng đều ngốc ra luôn rồi.

 

Tống Cảnh vừa uống được ngụm nước thậm chí còn quên cả nuốt xuống, ngơ ngác nhìn hai người kia đang kịch liệt chiến đấu.

 

Các nữ sinh ngậm miệng không nói được gì nữa, tay Dương Tích siết chặt micro, ánh mắt sắc lạnh như một lưỡi dao sắc bén.

 

Có lẽ người khác nhìn vào thì sẽ thấy hai người họ đang kịch liệt hôn môi, triền miên như lửa nóng, nhưng Lục Xuyên lại hơi nhíu lông mày.

 

Nụ hôn này của Sở Sở, có ý vị tiến công rất mãnh liệt, anh muốn khiến cô thả chậm động tác, muốn cô buông lỏng bản thân, nhưng cô không cho anh một chút cơ hội nào.

 

Anh vốn dĩ nghĩ rằng thể xác và tinh thần hai người nên giao hòa với nhau, chính là tràn ngập nhu tình và nỉ non.

 

Nhưng dường như cô không có ý này.

 

Tay cô siết chặt sau gáy anh, đầu lưỡi mềm mại ngọt ngào duỗi ra trêu chọc anh, anh…mà ngay lúc anh định đáp lại, cô lại không có một chút ý định lưu luyến vuốt ve an ủi anh.

 

Giống như chỉ để phát tiết, không hề muốn tiếp nhận tình cảm dịu dàng của anh.

 

Cô không phải đang hôn anh, mà cô chỉ đang biểu diễn.

 

Lục Xuyên dừng lại, tùy ý để cho cô hôn môi, cũng không đáp lại nữa. Anh mở mắt ra nhìn cô, đôi mắt đột nhiên hơi lạnh xuống, có một chút mất mát.

 

Sở Sở cũng phát hiện sự nhiệt tình của Lục Xuyên đã biến mất, cô thở hổn hển, dừng lại. Đôi môi đỏ tươi khéo léo cách môi anh trong gang tấc, môi anh có hơi sưng đỏ.

 

Mấy giây sau, hai tay Lục Xuyên nắm giữ bả vai Sở Sở, xoay người đem cô chống vào cạnh tường, Sở Sở nghiêng mặt qua tránh đi nụ hôn chủ động của anh.

 

Lục Xuyên nắm bả vai cô, cúi đầu lạnh lùng nhìn cô.

 

Tay Sở Sở chống lên trên ngực Lục Xuyên, đẩy, nhưng dường như không dùng sức, thế nhưng một động tác mang ý tứ sâu xa này, đủ để trong đầu Lục Xuyên hiểu rõ ràng.

 

Cô chủ động đánh ra, rõ ràng là muốn để cho đám người kia thấy rõ, không phải là Kiều Sở thuộc về Lục Xuyên, mà là…

 

Lục Xuyên thuộc về Sở Sở.

 

Làm tốt lắm!

 

Trong đầu Sở Sở trống rỗng chừng mười giây, mưa to gió lớn một hồi rốt cục cũng khôi phục lại sự bình tĩnh.

 

Đến cùng là cô đang làm cái gì?!

 

Sở Sở đột nhiên dùng sức đẩy Lục Xuyên ra, trực tiếp chạy thật nhanh ra ngoài cửa.

 

Lục Xuyên đứng tại chỗ sửng sốt một hồi, rồi đạp mạnh một cái về phía cửa lớn, gầm nhẹ một tiếng như đang phát tiết, lúc này anh chẳng khác nào một con dã thú đang nổi giận.

 

Tình huống gì thế này!

 

Tất cả mọi người anh nhìn tôi tôi nhìn anh, không rõ hai người họ đến cùng là đã xảy ra chuyện gì!

 

Vừa rồi còn nhiệt tình nóng bỏng như vậy, giống như muốn đốt cháy tại chỗ, sao đột nhiên lại nổi giận thế kia?

 

Giai điệu của bài hát rung động lòng người vẫn quanh quẩn bên tai, chỉ là không còn ai hát nữa. Sở Sở vừa rồi chủ động giống như phù dung sớm nở tối tàn, khiến cho tất cả mọi người không ai ngờ được. Nhưng mà sau đó đóng sập cửa đi, ai cũng khó hiểu thấu.

 

“Lá gan cậu ấy…lớn thật đấy.”

 

“Trước kia không nhìn ra, thế mà lại cởi mở.”

 

“Cởi mở cái gì, đây rõ ràng là đang thị uy với Dương Tích đấy chứ?”

 

Đám người lại len lén nhìn về phía Dương Tích, cô ta bây giờ rất khó giữ vững phong độ cười đùa trước kia, sắc mặt căng thẳng vô cùng.

 

Ánh mắt vừa rồi Sở Sở nhìn cô ta, rõ ràng là đã quăng cho cô ta một cái bạt tai thật mạnh, mặc kệ nội tâm cô ta có kiên cường tới đâu, cũng chẳng thể chịu nổi sự vũ nhục này.

 

Đám người xì xào bàn tán, giọng nói rất khẽ, không dám làm tức giận Lục Xuyên.

 

Trình Vũ Trạch đi qua vỗ vỗ bả vai Lục Xuyên: “Để cậu ấy ra ngoài hít thở không khí an tĩnh, cậu…cũng từ từ.”

 

Mấy giây sau đó, Lục Xuyên cuối cùng vẫn là không yên lòng, chạy thật nhanh đuổi theo cô.

 

Anh chạy ra ngoài quán bar nhìn trái nhìn phải, ở đầu đường bắt kịp Sở Sở.

 

“Đừng chạy.” Anh giơ tay kéo lấy cánh tay của cô.

 

Vành mắt Sở Sở đỏ bừng, quay đầu nhìn anh, kích động nói: “Cậu ra ngoài làm gì, cậu đừng…đừng quản mình!”

 

“Tôi mặc kệ cậu thì ai quản cậu!” Giọng nói Lục Xuyên rất gấp gáp, dường như không lựa lời nói: “Cuối cùng là cậu đang làm cái gì?”

 

“Mình làm gì…cậu thông minh như thế…nhìn không hiểu sao?” Cô dùng mu bàn tay che miệng, run giọng nói: “Mình đang lợi dụng cậu, chẳng lẽ nhìn…nhìn không ra, mình đang lợi dụng cậu để trả thù Dương Tích, trả thù mấy người kia.”

 

Lục Xuyên sao lại không biết được, cái hôn môi vừa rồi là cô cố tình, bởi vì nó không trọn vẹn nhu tình và triền miên như những nụ hôn trước kia của bọn họ, mà mang theo sự cưỡng đoạt, cô muốn cho tất cả mọi người nhìn thấy, muốn đem anh đánh dấu thành vật sở hữu của cô.

 

Có thể người khác nhìn không ra, nhưng trong một mối quan hệ thân mật và sự dây dưa lẫn nhau giữa hai người, cảm xúc tinh tế phun trào tựa như núi lỡ thế kia, làm sao mà anh không rõ cho được!

 

Nụ hôn đó không phải tỏ tình, mà là để ra oai.

 

Cho nên Lục Xuyên mới nổi giận, người kiêu ngạo như anh, đương nhiên cũng có những lúc không thể chịu được.

 

Ví dụ như vừa rồi.

 

Lúc anh ngây người một lát, Sở Sở lập tức rời đi, nhưng một giây sau anh đã lập tức đuổi theo ngăn trước mặt cô.

 

“Không cho phép đi.”

 

Sở Sở đổi phương hướng, nhưng Lục Xuyên không chịu buông tha nắm chặt cổ tay cô: “Tôi nói là không cho phép cậu đi.”

 

Cô không để ý đến anh, cúi đầu cũng không nhìn đường nữa, hung hăng bước về phía trước.

 

“Có khúc mắt gì thì cậu nói với tôi, tức giận cái gì, tức giận có thể giải quyết được vấn đề sao?”

 

Sở Sở đẩy anh, điên cuồng nhìn anh hét lớn: “Cậu căn bản không thể giải quyết được vấn đề của mình! Không ai…không ai có thể giải quyết được!”

 

“Không thử thì làm sao biết được?” Anh cũng kích động, những vẫn muốn cố gắng hết sức trấn an tâm tình của cô: “Cậu để tôi thử một lần, được không?”

 

Cô cắn cắn môi dưới, dùng sức tránh anh, giọng nói run rẩy hét to: “Lục Xuyên, cậu có phải…có phải là đồ ngốc không hả?”

 

“Cậu nói tôi có ngốc hay không?” Anh kéo khuỷu tay cô lại, dùng sức ấn cô vào trong lồng ngực của mình, không để cô giãy dụa.

 

“Kể từ ngày mà cậu chuyển đến trường, kể từ ngày mà cậu mời tôi uống trà sữa, kể từ ngày mà cậu bên tôi khi sinh nhật, kể từ ngày bởi vì lo lắng mà đợi chờ tôi trong gió rét những ba giờ, kể từ ngày mà cậu nói cậu muốn quản tôi…”

 

Anh ôm cô thật chặt, từng câu từng câu thổ lộ hết thảy những gì trong quá khứ, từng chút từng chút mãnh vỡ ngọt ngào đắng chát ấy, dần dần trấn an tâm tình xúc động của cô, cô không còn giãy dụa nữa, nhắm mắt lại, vùi mặt vào trong lồng ngực của anh, hít thật sâu mùi hương thuốc lá trên người anh.

 

“Từ ngày cậu nói cậu thích tôi, chỉ số thông minh của tôi đã thấp xuống rồi, cam tâm tình nguyện trở thành tên đần, trở thành tên ngu xuẩn như anh trai của cậu vậy.”

 

Sở Sở giãy nãy một tiếng, vẫn cố chấp nói: “Kiều…Kiều Sâm không phải là ngu xuẩn đâu!”

 

“Sao lại không phải.”

 

? ? ?

 

Kiều Sâm mới cùng một đám bạn bè mới đi ăn xâu nướng, trong tay còn mang theo một cái túi to bự, đang tính tìm một chỗ tiếp tục happy, lúc đi qua đầu phố, nghe thấy ở một con hẻm nhỏ cách đó không xa liên tiếp bật ra mấy lời tâm tình thổ lộ.

 

Cậu mang dép lê, liên tục nhai thịt bò viên, khi đang muốn rời đi thì lại nghe được tên của mình.

 

“Kiều Sâm không phải là ngu xuẩn đâu!”

 

“Sao lại không phải.”

 

Kiều Sâm khó khăn nuốt miếng thịt bò viên xuống.

 

Ra ngoài ăn cơm mà còn có thể nằm không trúng đạn? Ông trời còn công bằng nữa hay không?

 

Cậu lên tiếng chào đám bạn, sau đó theo tiếng nói đi qua, vừa nhìn thấy ngay đầu ngõ là một cặp nam nữ đang ôm ấp.

 

“Không cần phải nói.” Lục Xuyên đem mặt xích lại gần Sở Sở, dùng chóp mũi nhẹ nhàng cọ xát gương mặt bởi vì vừa kích động nên còn hơi ửng đỏ của cô.

 

“Mặc dù tôi thích cậu chủ động hôn tôi, nhưng mà không phải là như thế.”

 

“A.”

 

Anh cúi đầu, nhẹ nhàng cắn lên môi cô, đầu lưỡi trằn trọc tìm được lưỡi cô, toàn bộ nhu tình mật ý đều trút vào trong nụ hôn này, anh từng chút từng chút trấn an cô, lại trêu chọc, liều chết dây dưa, để cho cả người cứng ngắc của cô mềm mại trở lại, cuối cùng hóa thành một bãi bùn mềm nhão, vô lực dựa vào người anh.

 

Anh thở hổn hển nói với cô: “Đây mới là hôn, biết không?”

 

Sở Sở buồn bực dựa vào lồng ngực của khẽ gật đầu, thời điểm Lục Xuyên cúi đầu tiếp tục hôn cô, chỉ kịp nghe thấy bên người có một giọng nói quen thuộc truyền đến.

 

Tựa như ác mộng.

 

Kiều Sâm không biết từ lúc nào đứng trước mặt hai người, toét miệng, âm u nở nụ cười.

 

“Có muốn ăn móng heo nước sốt không?”

 

Lời tác giả:

 

Lục Xuyên: Kiều Sâm tao xx cả nhà mày.

 

Lời bà Min:

 

Lục Xuyên: Kiều Sâm tao với mày cùng chết đi