Tiểu Khả Ái, Tan Học Đừng Đi!

Chương 33: Người bận rộn

“Xuyên ca bảo cậu, một chữ cũng không được nói thêm.”

 

Lời vừa thốt ra, tất cả mọi người câm lặng, người thận trọng như Trình Vũ Trạch cũng nhìn về phía Sở Sở đang lộ ra vẻ mặt khó xử, lại liên kết tới chuyện Lục Xuyên không để cho cô mở miệng nói ra, kỳ thật có thể lờ mờ đoán được đêm qua hai người đã đi làm cái chuyện tốt gì.

 

Chỉ có cái tên thần kinh thô như Tống Cảnh mới không ngừng truy vấn: “Vì sao lại không thể nói! Vì sao hả?”

 

Sắc mặt của Dương Tích đã trở nên vô cùng khó coi.

 

Trình Vũ Trạch trực tiếp kéo Tống Cảnh ngồi xuống ghế, lại hỏi bạn học kia: “Xuyên ca còn nói gì nữa không?”

 

Bạn học kia thở hồng hộc, lấy hơi nói một mạch: “Xuyên ca nói, việc này cậu ấy không làm thì chính là không làm, đừng ai có suy nghĩ có thể hãm hại cậu ấy!”

 

Nói xong, cả đám nhất thời xôn xao!

 

Lục Xuyên nếu đã nói anh không làm, vậy thì khẳng định chắc chắn anh không làm! 

 

Bọn họ ai cũng tin tưởng nhân cách của anh.

 

Nguyên cả tiết Kiều Sâm nghe không lọt, cả người nóng như lửa đốt, xao động vội vàng chịu không nổi.

 

Chuông tan học vừa vang lên, cậu liền vội vã chạy về phòng giáo vụ, đúng lúc nhìn thấy Lục Xuyên nghiêm mặt từ trong đi ra, hai người vỏn vẹn liếc nhau mấy giây đã lập tức hiểu được ý đối phương.

 

Anh bước nhanh, khí thế lạnh lẽo tiến về phía cậu, Kiều Sâm theo bản năng né tránh, lại bị Lục Xuyên túm cổ áo kéo đi cả đường, đến một hành lang không người qua lại, cả hai mới dừng lại.

 

“Mày đánh Hứa Phi Phạm?”

 

“Cái gì mà tao đánh, rõ ràng là bọn mày.” Kiều Sâm sửa lại cổ áo của mình, không hề khách khí nói với Lục Xuyên: “Mày đừng vu cáo tao, tối hôm qua tao tận mắt nhìn thấy!”

 

“Mày thấy cái gì rồi?” Lục Xuyên hỏi cậu.

 

Kiều Sâm dùng ống tay áo lau mồ hôi trên trán: “Trong đám anh em mày cũng có bạn của tao, nó gọi điện thoại cho tao, nói bọn mày ở quán net tìm ra được tên đăng bài viết, muốn động tay động chân. Tối hôm qua tao vẫn ngồi dưới lầu chờ, hơn chín giờ lúc đi mua thuốc lá về, nhìn thấy trong ngõ nhỏ có người đánh nhau, có điều trời tối đen như mực nên tao cũng không nhìn rõ, nhưng tao đoán chính là bọn mày…”

 

Ngay từ đầu dự định của Kiều Sâm là nếu Lục Xuyên không có lá gan này, thì cậu sẽ ra tay. Không ngờ một đám người bọn anh thật sự dám lên, vậy thì cậu dứt khoát ngồi ôm tay áo nấp người ở một bên xem chuyện vui thôi, lúc ấy trong lòng còn nghĩ sao bọn này lại ra tay độc ác như vậy, thế mà trước kia nhìn không ra đám người này còn có tiềm chất làm lưu manh đấy chứ.

 

“Mày thả…” một tiếng nói tục của Lục Xuyên còn chưa nói ra, bên cạnh có hai bạn học đi ngang qua, anh lập tức im miệng, đợi sau khi bọn họ rời đi, anh mới thấp giọng mắng: “Mắt mày mù hả? Hôm qua tao không có đi tìm nó.”

 

“Không phải bọn mày thì là ai đây, tao tận mắt nhìn thấy…”

 

“Mày tận mắt nhìn thấy tao xuất hiện ở đó sao?”

 

“Nói chung là không thấy rõ mặt!” Kiều Sâm chỉ chỉ mắt mình: “Tao cận bốn độ, nhìn thấy mỗi cái bóng.”

 

Cậu bị cận thị, có khả năng là trong nhà di truyền, Sở Sở cũng bị cận, có điều Kiều Sâm hay quậy phá, nên xưa nay không hề đeo kính.

 

“…”

 

Lục Xuyên bó tay toàn tập rồi.

 

“Đám người đó…thật sự không phải bọn mày sao?” Kiều Sâm hơi nghi ngờ.

 

“Nếu là tao thì gặp quỷ rồi.”

 

“Vậy..tao đi giúp mày làm chứng.” Kiều Sâm hơi do dự nói: “Tao lập tức đi nói với giáo viên, lúc đó tao cũng ở hiện trường, tận mắt thấy người đánh không phải bọn mày.”

 

Lục Xuyên nắm cổ áo cậu kéo trở lại: “Nếu thầy hỏi lý do tại sao đêm hôm khuya khoắt mày xuất hiện dưới lầu Hứa Phi Phạm mày nói như thế nào?”

 

“Thì nói đi ngang qua.”

 

“Mày cũng muốn động tay nhỉ!”

 

“Không…không phải! Tao chỉ đi xem trò vui thôi!”

 

Lục Xuyên liếc mắt, quay người rời đi: “Rõ là đần độn, việc này mày đừng nhúng tay vào, cứ xem như không biết gì đi, tránh cho không giúp gì được lại còn gây phiền phức cho bản thân mày.”

 

“Lục Xuyên!” Kiều Sâm ở sau lưng gọi anh một tiếng, nhưng Lục Xuyên không quay đầu lại.

 

Sau khi tan học Sở Sở chạy đến cửa phòng giáo vụ.

 

Cửa phòng khép hờ, bên trong có mấy vị giáo viên chủ nhiệm, còn có ba của người bị hại Hứa Phi Phạm, đang rất kích động la hét.

 

“Tôi chưa từng nghĩ tới cái trường Nhất Trung mấy người vậy mà cũng có phát sinh bạo lực học đường!”

 

“Chuyện này tôi nhất định phải đòi lại công đạo cho con trai của tôi!”

 

“Nếu như trường học các người không cho tôi một kết quả xử lý chính đáng khiến tôi hài lòng, tôi nhất định sẽ báo cảnh sát!”

 

“Con trai tôi bây giờ còn đang nằm bệnh viện! Đều là bạn học với nhau, sao lại ra tay ác đến như vậy được!”

 

Gáo viên chủ nhiệm vẫn đang cố gắng trấn an ba của Hứa Phi Phạm: “Anh yên tâm, bên phía trường học nhất định sẽ xử lý nghiêm túc chuyện lần này.”

 

Ông ta hỏi lại chủ nhiệm: “Ba của Lục Xuyên bây giờ vẫn còn chưa liên lạc được sao?”

 

“Lục thủ trưởng buổi sáng có một cuộc họp gặp lãnh đạo rất quan trọng, buổi chiều mới rãnh để tới đây.” Chủ nhiệm để điện thoại xuống.

 

Sở Sở nhìn về phía phòng giáo vụ, ở bên trong đám người đang nhốn nháo bắt gặp bóng dáng Lục Xuyên đang lẻ loi trơ trọi đứng một góc tường, anh mặc một cái áo jacket, thân người đứng tư thế nghiêm, sắc mặt hững hờ, quay đầu nhìn nhánh cây ngoài cửa sổ, mặc kệ mấy giáo viên nói cái gì, anh cũng không biểu lộ ra, trên mặt luôn hờ hững.

 

“Mẹ Lục Xuyên đâu? Đã liên lạc được chưa?”

 

“Mẹ thằng bé cũng nói sáng nay có một buổi báo cáo thí nghiệm quan trọng, đợi kết thúc mới đến được.”

 

Ba của Hứa Phi Phạm hừ một tiếng: “Thằng súc sinh sống mà không có ai quản thế này, khó trách làm ra cái loại chuyện thế này.”

 

Lục Xuyên nghe vậy lập tức bùng nổ.

 

Anh bước lên hai bước chỉ vào Hứa ba, tức giận nói: “Ông nói ai là thằng súc sinh?”

 

Mấy giáo viên vội vàng ngăn Lục Xuyên lại: “Lục Xuyên! Nơi này là phòng giáo vụ! Em muốn làm cái gì!”

 

Hứa ba thấy thế, lập tức đĩnh đạc nói ra: “Mấy người nhìn, mấy người nhìn đi này! Ban đầu nó còn không thừa nhận đánh con trai tôi, bây giờ thì lộ nguyên hình rồi nha! Loại thiếu niên bạo lực thế này, nên sớm đuổi học đi!”

 

“Anh bớt giận.” Chủ nhiệm lớp liên tục an ủi Hứa ba: “Bớt cãi nhau đi.”

 

Sở Sở đang muốn đi vào, sau lưng có một người kéo tay cô trở lại, cô hơi kinh hãi, quay đầu mới phát hiện là Kiều Sâm.

 

Kiều Sâm nhìn về phía cửa phòng giáo vụ sau lưng cô, thấp giọng hỏi Sở Sở: “Em muốn làm cái gì?”

 

“Làm…làm chứng.”

 

“Chứng cớ đâu?”

 

Sở Sở vụng trộm nhìn chung quang, sau đó nhỏ giọng nói với cậu: “Tối hôm qua cậu ấy vốn dĩ muốn đi tìm người kia, nhưng…. Sau đó bọn em tới khách sạn, trong khách sạn nhất định có ghi chép lại thông tin mướn phòng, nó… có thể chứng minh cậu ấy trong sạch.”

 

Kiều Sâm mở to hai mắt nhìn, đột nhiêm đỏ mặt hét lớn: “Cái gì! Em cùng tên đó đi…”

 

Còn chưa nói xong Sở Sở vội vằng lấy tay che miệng cậu lại.

 

“Tên trứng thúi!” Mặt Kiều Sâm càng đỏ bừng, “Ông đây tìm nó tính sổ.”

 

Sở Sở vội vàng đuổi theo kéo Kiều Sâm lại: “Không làm cái gì hết! Là…là học bù thôi.”

 

Kiều Sâm đương nhiên không chút tin tưởng: “Làm sao có thể, em đừng bảo vệ tên đó! Ông đây hôm nay nhất định phải đánh cho tên này rụng răng đầy đất.”

 

“Anh!” Sở Sở không biết dùng đâu ra sức mạnh lớn như vậy, một tay kéo Kiều Sâm đứng lại: “Anh..đừng có hồ đồ náo loạn nữa.”

 

Kiều Sâm tỉnh táo lại, cũng biết bây giờ không phải là lúc nói chuyện này, cậu kéo ống tay áo của Sở Sở: “Không cho phép em đi vào.”

 

“Vì sao?”

 

“Vì sao còn muốn anh dạy em nữa hả?” 

 

Kiều Sâm vô cùng tức giận: “Cái thể loại đi mướn phòng thế này êm tai lắm hay sao mà nói ra ngoài?”

 

“Chuyện này…vậy cũng không thể để cậu ấy vô duyên vô cớ…”

 

“Các em náo loạn cái gì bên ngoài này?” Một thầy giáo đi ra khỏi phòng giáo vụ lôi lôi kéo kéo hai người họ.

 

“Em…em đến…”

 

Kiều Sâm thấy tình hình không ổn lập tức che miệng Sở Sở, sau đó thẳng thừng lên giọng nói với ông thầy: “Em muốn đến làm chứng cho Lục Xuyên, hôm qua là em đi với cậu ta nguyên một đêm.”

 

Phòng giáo vụ, sắc mặt Lục Xuyên căng thẳng vô cùng, nhìn chằm chằm Sở Sở, hô hấp có chút đình trệ.

 

? ?

 

Sở Sở đứng bên cạnh, nhiều lần muốn mở miệng nói chuyện đều bị Lục Xuyên trừng mắt trách móc.

 

“Bạn học, em nói tối hôm qua ở với Lục Xuyên?” Giáo viên trong phòng giáo vụ hỏi Kiều Sâm: “Thời gian, địa điểm như thế nào, có bao nhiêu người, hai đứa đã làm gì, ở trước mặt ba của người bị hại em nói cho rõ ràng đi nào.”

 

“Đại khái là lúc từ bảy giờ đến mười giờ, chỉ có em và Lục Xuyên, bọn em ở…” Kiều Sâm khó khăn nuốt một ngụm nước bọt: “Bọn em cùng nhau bổ túc bài học.”

 

Lời vừa nói ra, mấy giáo viên trong phòng liếc anh nhìn tôi tôi nhìn anh rồi đồng loạt phì cười.

 

Hứa ba đứng ra chỉ Kiều Sâm: “Hứa Phi Phạm nhà chúng tôi bị đánh vào chín giờ tối hôm qua, thằng bé đã nói người đánh chính là Lục Xuyên thì việc này không thể nào là giả! Nếu cậu làm chứng lung tung, tôi cũng sẽ tố cáo cậu.”

 

“Đúng vậy đấy Kiều Sâm, em nói các em ở chung với nhau để làm chuyện khác thì thầy còn có thể tin, chứ chuyện học bổ túc thế này thì…” chủ nhiệm lớp liên tục lắc đầu: “Không thể làm chứng cứ nổi.”

 

“Vốn dĩ là vậy mà.” Kiều Sâm vội vàng nói: “Sắp tới kì thi tháng rồi, em nhờ Lục Xuyên bổ túc môn toán và môn tiếng anh cho em, sao lại không thể làm bằng chứng, thầy không thể xem thường học sinh như vậy được”

 

“Thầy…” chủ nghiệm lớp nghẹn họng, huơ huơ tay: “Được, vậy theo em nói các em học bổ túc, thế thì các em học ở đâu, ở phòng học của trường sao, có các bạn học khác làm chứng hay không?”

 

“Cái này…bọn em không học ở phòng học.” Trên trán Kiều Sâm bắt đầu đổ đầy mô hôi hột, lắp bắp nói: “Bọn em ở..ở…”

 

Lục Xuyên bất đắc dĩ nâng trán, nhàn nhạt nói: “Em với Kiều Sâm, hai bọn em đi mướn phòng để học thêm, ở khách sạn Hán Đình, tám giờ đến mười giờ, lúc mướn phòng có dùng thẻ chứng minh của em, mọi người có thể đi tra ghi chép để kiểm tra.”

 

Lời vừa nói ra, bốn phía đều phải sợ hãi.

 

Chủ nhiệm phòng giáo vụ khó tin nổi nhìn Lục Xuyên: “Em nói thật?”

 

“Đương nhiên.”

 

“Vậy sao trước đó em không chịu nói cho rõ ràng.”

 

Lục Xuyên cười một tiếng: “Hai thằng đực rựa đi mướn phòng, loại chuyện thế này nói ra sẽ khiến người khác hiểu lầm, với lại, nếu Kiều thiếu gia bận tâm đến mặt mũi rồi sống chết không chịu thừa nhận, vậy thì không phải em sẽ hết đường chối cãi rồi hay sao?”

 

Chủ nhiệm lới nhìn về chủ nhiệm giáo vụ: “Đã có bạn học cùng lớp Kiều Sâm chứng minh, vậy thì hiềm nghi đối với Lục Xuyên có phải…”

 

Vừa đúng lúc này, cửa phòng bị đẩy ra, một người phụ nữ mang mắt kính, ăn mặc rất phong cách bước vào, Sở Sở liếc mắt một cái đã nhận ra, người phụ nữ này là mẹ của Lục Xuyên, cô đã từng nhìn thấy bà trên bức ảnh trong nhà của Lục Xuyên.

 

Mà khiến Sở Sở không thể ngờ được chính là, người bên cạnh mẹ Lục lại chính là Dương Tích, Dương Tích và mẹ Lục song hành bước vào phòng giáo vụ.

 

Nét mặt mẹ Lục rất nghiêm túc, vừa nhìn là biết thuộc về kiểu người ăn nói thận trọng, Lục Xuyên vừa nhìn thấy mẹ mình bước vào, vội vàng đứng thẳng người lại, anh và ba nói một câu không hợp thì cải vã, thế nhưng đối với mẹ của mình thì anh vẫn luôn một mực kính trọng.

 

Mẹ Lục đi giày cao gót, mang mười phần ngang ngược đi vào trong phòng trực tiếp ngồi dựa vào trên ghế, quét mắt một vòng xung quanh phòng, rồi đặt túi xách lên bàn nói chuyện với giáo viên chủ nhiệm: “Thầy sáng hôm nay có điện thoại cho tôi ba cuộc, tình huống như thế nào thì nói ngắn gọn đi, một lát nữa tôi còn phải về sở nghiên cứu.”

 

“Được được, Phương lão sư(*) là người bận rộn.” Chủ nhiệm lớp rất tôn kính với mẹ Lục: “Chuyện là thế này, hôm qua Lục Xuyên đánh người, khiến cho bạn học người ta nhập viện rồi, bọn tôi mời cô tới đây, cũng là để giải quyết chuyện này.”

 

(*) lão sư trong trường hợp này để thể hiện sự kính trọng, nể mặt đối phương.

 

“Thầy nói chuyện chú ý một chút.” 

 

Phương Nhã thấp giọng, nhìn qua chủ nhiệm lớp: “Con trai tôi có làm mấy chuyện đánh người này hay không, thì còn phải đợi thảo luận đã.”

 

Hứa ba nghe vậy lập tức đứng lên hét lớn: “Cô nói gì đấy! Con trai nhà tôi đã bị đưa đến bệnh viện, việc này còn có thể làm giả được hay sao! Gia thế các người ta lớn có thể bao che như vậy, khó trách được không dạy dỗ con cái để nó bạo lức từ nhỏ.”

 

Phương Nhã cũng không thèm tức giận gì, vẫn nhàn nhạt như trước, lẩm bẩm nói: “Tích Tích, con mau nói cho các thầy giáo ở đây những lời mà ban nãy con đã nói với dì đi.”

 

Trong đầu Lục Xuyên, Kiều Sâm và Sở Sở đồng loạt “lộp bộp” một cái.

 

Dương Tích đi ra, đối diện chủ nhiệm lớp và chủ nhiệm giáo vụ nói: “Thưa thầy, tối hôm qua Lục Xuyên và em ở chung với nhau, em vừa mới về nước còn có nhiều chỗ chưa quen thuộc, cho nên mời Lục Xuyên đến dạy bù cho em.”

 

“Sao lại thêm một  người nữa thế này.” Hứa ba cười lạnh một tiếng: “Mấy người mời thêm vài bạn học tới diễn kịch tiếp đi, gọi hết đến đi.”