Tiền Sử Dưỡng Phu Ký

Chương 20: Ngưu Nhị

Edit: Tagoon
Sư Lệ cùng Hùng Dã, mưa mưa gió gió đi qua vài thập niên.


Gã biết Hùng Dã thích gã, phi thường thích. Từ sau khi trở thành Thú Vương, sinh hoạt ngày càng an nhàn, gã không thể tránh né mà bắt đầu có ý tưởng khác lạ, ánh mắt bắt đầu đặt lên trên người những người khác, nhưng Hùng Dã trước sau như một đều không bao giờ có chuyện như vậy.


Ánh mắt của Hùng Dã vĩnh viễn đều ở trên người gã.
Sau khi trọng sinh, Sư Lệ không tính toán trói định cùng Hùng Dã cả đời, nhưng không thể phủ nhận Hùng Dã với gã mà nói vẫn rất khác biệt. Thế mà giờ đây, Hùng Dã lại thân mật với người khác như vậy.


Sư Lệ có chút không thể tiếp thu, muốn đi tới ngăn cản, nhưng mà xung quanh Hùng Dã có không ít người. Những kẻ đó vây kín mít quanh Hùng Dã và người bị thương kia khiến hắn không thể đến gần.


Sư Lệ cảm thấy hơi tức giận. Lúc này tư tế lại xua đuổi hết những người bên cạnh: "Các ngươi đều cách xa Ngưu Nhị ra một chút!"
"Tư tế gia gia, Ngưu Nhị hắn tỉnh, hắn có thể khoẻ lên sao?" Hùng Dã lại hỏi.


"Ta không biết." Tư tế nói: "Ngươi đưa hắn tới sơn động của ngươi, chiếu cố hắn thật cẩn thận."


Ngưu Nhị đã 26, tuổi không nhỏ, nhưng hắn có vẻ trầm mặc ít lời, lớn lên cũng bình thường, hình thú tuy lớn nhưng sức chiến đấu không mạnh, không quá được các cô gái trong bộ lạc yêu thích, cho nên vẫn luôn không có đối tượng, sống đơn độc một mình.


Hiện tại hắn bị thương, tổng không thể để hắn ở một mình.
"Được." Hùng Dã gật đầu đáp ứng, một phen cõng Ngưu Nhị lên rồi lập tức trở về.


"Hùng Dã!" Sư Lệ nhíu mày nhìn Hùng Dã: "Ngươi muốn đưa hắn về? Ngươi không sợ hắn sẽ......" Lúc trước Hùng Dã đưa Chu Tịch về, Sư Lệ đã rất bất mãn, nhưng sau lưng Chu Tịch có một người phụ thân là Thú Vương, gã không thể đắc tội Chu Tịch, lại biết Hùng Dã đào hai cái sơn động mới kiềm chế được xuống.


Nhưng hiện tại tên Ngưu Nhị này......
Nếu không có ngoài ý muốn, Ngưu Nhị sống không được nữa. Gã không hy vọng trong sơn động của Hùng Dã có người chết.


Sư Lệ không có nói rõ, nhưng ý tứ trong đó thực minh bạch. Sắc mặt Hùng Dã tức khắc trở nên khó coi, chẳng qua y lúc này không rảnh cãi nhau với Sư Lệ, lạnh lùng lườm Sư Lệ một cái rồi cõng Ngưu Nhị về sơn động. Sau khi thả Ngưu Nhị xuống, y lại chạy ra khỏi sơn động đi theo tư tế lấy thuốc.


Đến khi y lấy thuốc về đã thấy Chu Tịch đã trở lại sơn động.
Chu Tịch không thích Ngưu Nhị, nói chính xác hơn thì hắn không thích mùi hương trên người Ngưu Nhị.


Miệng vết thương hư thối tản mát ra hương vị giống hệt như tang thi, hắn tuy rằng đời trước đã ngửi quen, nhưng thật sự không thích chút chút nào.
Hắn không có hứng thú với thịt không tươi, cùng với điều này không phải không có quan hệ.


Chẳng qua hắn tuy rằng không thích mùi trên người Ngưu Nhị, nhưng đối với việc Hùng Dã đưa người này về thì cũng hoàn toàn không phản đối.
Người này sắp chết, Hùng Dã cứu hắn hẳn là việc nên làm.


"Ta có phải dọn ra ngoài hay không?" Chu Tịch hỏi, Hùng Dã thu lưu hắn hẳn là vì thấy hắn đáng thương. Nhưng hiện tại xem ra, rõ ràng là người đang nằm dưới đất này càng đáng thương hơn.


"Không cần, Ngưu Nhị chỉ ở trong động của ta dưỡng thương mấy ngày mà thôi." Hùng Dã nói, bởi vì cái mũi không thông khí, lúc y thốt ra lời này thanh âm không quá giống bình thường.


"Ừ." Chu Tịch gật gật đầu. Hắn không thích mùi trên người Ngưu Nhị, nhưng thật sự mà nói thì địa phương khác cũng đều là cái mùi này. Trong nơi cư trú tập thể của bộ lạc, loại hương vị thịt nát càng đậm hơn —— Những người đó bảo tồn đồ ăn của bọn họ, nhưng cách làm chẳng ra sao!


Hùng Dã lúc này không rảnh lo Chu Tịch, y đặt Ngưu Nhị ở nơi có ánh sáng tốt chỗ cửa động, tính toán đắp lại thuốc cho hắn.


Chu Tịch nói: "Miệng vết thương của hắn hư thối, có phải là nên rửa sạch một chút rồi cắt bỏ phần thịt hư thối không?" Hắn cảm thấy mình cần thiết phải làm cho hoàn cảnh cư trú của mình trở nên tốt hơn một chút.


"Đúng là nên như vậy." Hùng Dã nói: "Tư tế gia gia từng nói, thịt hư thối thì phải cắt bỏ."
"Vậy sao lúc trước lại không cắt?" Chu Tịch hỏi, hồi nãy tư tế cũng không có ý tứ làm như vậy.


"Mấy thứ này tư tế gia gia đã dạy ta, ta có thể làm." Hùng Dã nói, cầm một con dao đá chuẩn bị cắt bỏ thịt thối trên người Ngưu Nhị.
Chu Tịch: "...... Cây đao này hơi bẩn, có phải là nên dùng nước ấm rửa trước không? Trên người của hắn cũng nên lau sạch."


Hùng Dã lúc này kỳ thật có chút hoảng loạn.
Ngưu Nhị tuy rằng tỉnh trong chốc lát, nhưng thực mau lại nhắm nghiền hai mắt, hắn vẫn đang phát sốt, còn gầy đến như vậy......
Y biết Ngưu Nhị sắp chết.


Nguyên nhân chính là vì như vậy, y cũng không biết mình bây giờ nên làm cái gì...... Chu Tịch nói muốn cắt bỏ thịt hư thối, y đồng ý, bây giờ Chu Tịch nói muốn tắm rửa trước...... Vậy cứ tắm rửa sạch sẽ cho Ngưu Nhị trước đi.


Hùng Dã dựa theo chỉ điểm của Chu Tịch đun một nồi nước, ném cái dao vào nấu, sau đó lại dùng nước ấm lau sạch thân thể cho Ngưu Nhị.


Da khủng long làm quần áo miễn cưỡng có thể sử dụng, nhưng làm khăn lông thì lại không thích hợp. Thứ Hùng Dã dùng để lau mình cho Ngưu Nhị là xơ mướp hương khô đã bỏ hạt giống, có điểm giống với miếng cọ nồi. Chu Tịch cảm thấy thứ đồ chơi này dùng để chà lên người, nhất định là rất đau.


Hùng Dã vừa cọ vừa nói chuyện: "Hắn kỳ thật là anh trai ta, chúng ta có cùng một người cha."
"Mùa đông trước kia, quá lạnh, bụng ta đói đến nỗi không thể ngủ đông, hắn liền biến thành hình thú, cho ta ngủ bên cạnh bụng hắn."
"Sau khi hắn thành niên, gia nhập đội săn thú, còn hay cho ta đồ ăn ngon."
......


Ngưu Nhị sau khi chết, sẽ trở lại với cái ôm của Thần Thú, sau đó không còn mấy ai nhớ đến hắn nữa, Hùng Dã cảm thấy rất khó chịu.
"Ừm." Chu Tịch rất nghiêm túc lắng nghe, có đôi khi cũng sẽ đáp lại vài câu, dò hỏi một ít tình huống trong bộ lạc, thuận tiện chú ý tình trạng của Ngưu Nhị.


Ngưu Nhị cũng coi như là chịu được lăn lộn, tinh hạch trong cơ thể không có dấu hiệu tiếp tục tán loạn.


Chờ Hùng Dã lau sạch cho Ngưu Nhị, lại dùng dao đá gọt hết lớp thịt thối trên người Ngưu Nhị, Chu Tịch bảo Hùng Dã đi rửa sạch nồi, sau đó lấy ra con dao nhỏ của mình, băm một chút thịt chim voi, lại bỏ vào một ít rau nấu một nồi canh, nhờ Hùng Dã đút cho Ngưu Nhị.


"Hắn hiện tại có thể ăn sao?" Hùng Dã hơi ngẩn người —— Ngưu Nhị còn chưa tỉnh.
"Có thể, bẻ miệng ra rồi rót vào." Chu Tịch nói, con trâu này phỏng chừng đã hai ngày không ăn cái gì, không ăn thì sao khoẻ lại được: "Ngươi nâng hắn dậy rồi đút." Miễn cho cuối cùng rót nhầm vào khí quản.


Hùng Dã nghe vậy, luống cuống tay chân đút cho Ngưu Nhị ăn.
"Ngươi buổi tối muốn ăn bao nhiêu?" Chu Tịch chuẩn bị nướng thịt cho Hùng Dã.
"Một khối như vậy là được." Hùng Dã khoa tay múa chân đại khái mười cân, lại nhíu mày: "Ngươi hôm nay ban ngày ăn gì chưa?"


"Ta ăn rồi." Chu Tịch nói, cắt mười cân thịt bắt đầu nướng.
Chu Tịch tuy rằng nói như vậy, nhưng Hùng Dã nhìn chỗ thịt một miếng nhỏ cũng không thiếu thì có chút hụt hẫng.


Chờ Hùng Dã đút cho Ngưu Nhị xong, Chu Tịch cũng nướng chín thịt, Hùng Dã trực tiếp xé một nửa cho Chu Tịch: "Ngươi cũng ăn một ít, bằng không không có sức lực."
"Ta không thích ăn đồ không tươi mới." Chu Tịch nói.


Hùng Dã: "......" Chu Tịch thật muốn kén chọn như vậy, làm thế nào mà sống được cho tới hôm nay nhỉ?
Chu Tịch khẳng định là tìm một lý do cự tuyệt y, để dành thịt lại cho y ăn! Nhưng nếu y vạch trần, Chu Tịch có thể sẽ mất mặt hay không?


Đang sầu não, Hùng Dã đột nhiên nghĩ đến, trong đám con mồi mà buổi sáng hôm nay đội săn thú bắt được có một con rắn.
Chu Tịch hồi trước nói hắn không thích ăn thịt khủng long, nhưng rắn thì hắn đã từng ăn.
Hôm nay thời điểm bộ lạc chia thịt, Hùng Hà thậm chí không hô lớn.


Tất cả mọi người yên lặng đi lấy thịt, yên lặng ăn uống, cho dù hôm nay lượng thịt được phân đặc biệt ít nhưng cũng chẳng ai nói gì.
Trong bộ lạc lập tức chết hai mươi mấy người, trong lòng mọi người đều không dễ chịu, chẳng qua cuộc sống lại vẫn phải tiếp diễn......


Hùng Dã nói với Hùng Hà muốn con rắn không lớn kia mang về huyệt động, đưa cho Chu Tịch: "Đây là con mồi hôm nay mới bắt được."
"Cảm ơn." Chu Tịch nói, nấu canh thịt rắn, ăn một nửa, dư lại thì bảo Hùng Dã đút cho Ngưu Nhị.


Ngưu Nhị cần phải ăn nhiều một chút. Hắn ban ngày thật sự ăn không ít, còn chuyên chọn thực vật có năng lượng dư thừa để ăn.
Chu Tịch sau khi ăn xong liền trở về "phòng" mình.
Hùng Dã sẽ không tới quấy rầy hắn, hắn liền một bên thêm cơm cho mình, một bên dùng tinh thần lực chú ý tình huống của Ngưu Nhị.


Thú nhân sinh mệnh lực rất mạnh, viên tinh hạch trong cơ thể Ngưu Nhị sau khi ổn định xuống dưới, trạng thái liền càng ngày càng tốt.


Hắn hiện tại đối với tinh hạch trong cơ thể thú nhân khá tò mò. Tinh hạch trong cơ thể tang thi, sau khi tang thi chết sẽ trở thành chiến lợi phẩm của nhân loại, bị nhân loại sử dụng. Tinh hạch trong cơ thể thú nhân thật ra không quá giống nhau, thế nhưng ở thời điểm chết sẽ tán loạn......


Phỏng chừng thú nhân ở nơi này cũng không biết trong cơ thể của mình còn có một viên tinh hạch như vậy.
Chu Tịch tiêu hết tinh thần lực ở trên người Ngưu Nhị, nhưng thời điểm thức dậy vào buổi sáng ngày hôm sau thì vẫn tinh lực dư thừa như cũ.
Năng lượng của địa phương này thật sự quá dư thừa!


Buổi sáng, Chu Tịch là người đầu tiên tỉnh dậy, nhưng hắn không đi ra ngoài. Sau đó là Ngưu Nhị tối hôm qua được Hùng Dã an trí gần đống lửa cạnh cửa động cũng tỉnh dậy, phát ra một ít động tĩnh.
Chu Tịch không nhúc nhích —— Hùng Dã hẳn là sắp tỉnh.


Quả nhiên, Hùng Dã thực mau đã dậy: "Ngưu Nhị, ngươi tỉnh?"
Ngưu Nhị nhìn Hùng Dã, thanh âm khàn khàn: "Hùng Dã......"
"Ngươi cảm thấy thế nào? Ta đưa ngươi tới chỗ tư tế nhìn xem!" Hùng Dã lập tức liền nói.
Ngưu Nhị: "Ta muốn đi nhà xí......"


Hùng Dã cõng Ngưu Nhị đi rồi, Chu Tịch mới từ trong phòng của mình bước ra, một bên nướng thịt, một bên nấu thịt. Hắn còn chưa làm xong, Hùng Dã đã cõng Ngưu Nhị trở lại: "Chu Tịch! Ngưu Nhị không có việc gì! Hắn nghỉ ngơi mấy ngày thì tốt rồi!"
"Chúc mừng." Chu Tịch nói.


"Tư tế bảo ta ở lại chăm sóc Ngưu Nhị, ta hôm nay sẽ không tham gia săn thú. Chờ lát nữa ta tới bờ sông nhìn xem, bắt cho ngươi ít cá." Hùng Dã lại nói. Chu Tịch vẫn không chịu ăn thịt, y liền bớt thời giờ đi bắt ít cá là được. Với y mà nói bắt cá không phải là việc tốn quá nhiều sức lực.


"Người bệnh uống chút canh cá cũng khá tốt." Chu Tịch rất tán đồng, đưa thịt nướng trên tay cho Hùng Dã.
Hùng Dã cảm kích nhìn Chu Tịch.
Lúc trước khi Sư Lệ đột nhiên đổi ý, y trong lòng thực loạn, Chu Tịch ở bên y.


Ngày hôm qua khi Ngưu Nhị thiếu chút nữa chết, y trong lòng thực loạn, cũng là Chu Tịch ở bên y.
Chu Tịch tuy rằng không thích nói chuyện, cũng thực nhỏ yếu, nhưng thật sự khá tốt! Hơn nữa cũng không ngốc như y lúc đầu vẫn tưởng!