Tiền Sử Dưỡng Phu Ký

Chương 15: Chim voi

Edit: Tagoon
Chu Tịch hôm nay không ra cửa. Ngày mưa còn đi ra ngoài làm gì? Hắn một chút cũng không muốn mắc mưa.
Chẳng qua nhìn thấy Hùng Dã bọn họ đã trở lại, hắn liền ở trên miếng thịt Ngũ Giác long mà hôm qua Hùng Dã ăn chưa hết quét một lớp mật ong, rắc chút hương liệu, một lần nữa giúp y nướng.


Phương pháp bảo quản thức ăn của người trong bộ lạc Đại Hùng có vài loại, nhưng hai loại được dùng nhiều nhất là dùng muối ướp hoặc hơ trên lửa.


Bọn họ sẽ dùng muối để ướp đồ ăn định tích trữ lâu dài, sau đó treo ở nơi râm mát thông thoáng hong gió. Còn đồ ăn bảo tồn trong thời gian ngắn thì bọn họ sẽ hơ một chút, thậm chí nướng lại.
Hai loại thịt này Chu Tịch đều không thích.


Bởi vì muối vô cùng trân quý, nên loại muối người trong bộ lạc dùng để ướp thịt giống nhau đều sẽ mang hương vị hủ bại không mới mẻ, đến nỗi thịt nướng...... Thịt nướng để mấy ngày, ngẫm lại liền không muốn ăn.


Nhưng cái địa phương này đồ ăn khan hiếm, tựa hồ cũng chỉ có thể như vậy. Cũng may trong khoảng thời gian gần đây nhiệt độ không khí không cao, đồ ăn dễ dàng bảo tồn.
Nướng thịt thêm một lần nữa, Chu Tịch lại dùng thịt Lăng Bối long đã ướp mà Hùng Dã cho hắn nấu với ít nấm.


Đại khái là do không biết cách phân biệt nấm có độc hay không, người trong bộ lạc này không ăn nấm, nhưng lại không bao gồm Chu Tịch.
Hắn nấu nướng xong xuôi, chính mình một miếng cũng không ăn, tiếp tục gặm trái cây dùng bữa -- Hôm nay chỉ có thịt khủng long, hắn một ngụm cũng không muốn nếm thử.


Lúc Hùng Dã trở về, Chu Tịch đã ăn no: "Ta lấy thịt của ngươi nướng lại một chút, lại nấu chút canh, ngươi mau nhân lúc còn nóng thì ăn đi."
Hùng Dã rất nhanh đã chú ý tới thịt nướng đã được gia công, còn có nồi canh nóng hầm hập.


Lúc y còn nhỏ ở cùng một chỗ với mẹ mình, mẹ y cũng sẽ không chuẩn bị đồ ăn cho y như vậy -- Khi đó mẹ y chỉ là trong lúc nướng thịt cho mình thì thỉnh thoảng xé xuống một miếng cho y ăn.
Hùng Dã trong lúc nhất thời nói không nên lời trong lòng có cảm thụ gì, thấp giọng nói: "Cảm ơn."


"Không cần cảm tạ, ngươi đã giúp ta rất nhiều." Chu Tịch nói.
Hùng Dã thả phần thịt đã nướng của mình xuống, lại đưa khoảng hai cân thịt nát phần của Chu Tịch cho Chu Tịch: "Ngươi lại không đi lấy thịt, ta giúp ngươi lấy về! Còn nữa, ngươi làm cho ta bằng thịt của ngươi, như vậy không tốt."


Hùng Dã lúc đi cất thịt mới chú ý tới phần thịt mình bảo tồn căn bản không mất bớt chút nào. Đồ Chu Tịch nấu cho y, hẳn là thịt ngày hôm qua y cho Chu Tịch.
"Ta không thích ăn thịt, cho ngươi ăn." Chu Tịch nói.
"Không thích ăn thịt?" Hùng Dã khϊế͙p͙ sợ nhìn Chu Tịch.
Chu Tịch trấn định gật đầu.


Hùng Dã: "......" Trên thế giới này, thế nhưng có người không thích ăn thịt?!
"Ngươi không ăn thịt mà vẫn có thể lớn lên cường tráng sao?" Hùng Dã thực lo lắng.


Chu Tịch cảm thấy mình rất cường tráng: "Hẳn là vẫn tốt." Thời điểm hắn vừa mới xuyên qua đến thân thể này đã cảm thấy thân thể này năng lượng dư thừa phi thường cường đại. Gần đây đại khái là do hấp thu không ít năng lượng trong không khí, tinh hạch màu trắng trong thân thể hắn đã lớn hơn rất nhiều, năng lượng ẩn chứa trong cơ thể cũng ngày càng dư thừa.


Tuy rằng Chu Tịch nói như vậy, nhưng Hùng Dã đối với chuyện hắn không ăn thịt vẫn là không đồng ý -- không ăn thịt căn bản là không có sức lực!


"Thịt vẫn cần phải ăn! Ngươi ngày hôm qua không phải cũng ăn thịt cá sao?" Hùng Dã nói. Liền tính Chu Tịch không tham gia đi săn không cần biến hóa hình thú, cũng nên ăn chút thịt.
"Thịt cá so với thịt khủng long ngon hơn." Chu Tịch nói.
Hùng Dã nghe được lời này, đều nhịn không được hâm mộ Chu Tịch.


Bọn họ muốn ăn no còn khó, Chu Tịch thế nhưng lại có thể kén ăn!
Mẫu thân Chu Tịch đối xử với Chu Tịch thật sự rất tốt.
Nghĩ như vậy, Hùng Dã lấy miếng thịt Ngũ Giác long Chu Tịch đã nướng lại giúp y, cắn một miếng.


Thịt Ngũ Giác long y đại khái được phân cho 40 cân, ngày đầu tiên ăn hai mươi cân, hôm qua ăn mười cân, hiện tại còn thừa mười cân.
Nói như vậy, thịt cách hai ngày đã không quá dễ ăn, nhưng lúc này Hùng Dã vừa cắn xuống một miếng đã nếm được một cỗ vị ngọt.


Tư vị ngọt ngào tràn ngập trong khoang miệng, Hùng Dã kinh hỉ mở to hai mắt.
"Thịt này thật ngọt!" Hùng Dã nhịn không được nói.
"Ừ." Chu Tịch gật gật đầu. Lúc hắn nướng thịt đã quét lên chút mật ong lấy trộm được từ tổ ong...... Gấu nhỏ quả nhiên rất thích.


Hùng Dã có chút luyến tiếc ăn thịt, sau đó lại nhìn vào bát canh, hơi giật mình: "Thứ trong canh là nấm sao? Loại đồ vật này có độc, không thể ăn!"
"Nấm có vài loại có độc, cũng có loại không có độc, cái này là không có độc, có thể ăn." Chu Tịch nói.


Hùng Dã liếc mắt nhìn Chu Tịch một cái, dùng đũa chọc một cái nấm lên, tỉ mỉ ngửi ngửi trước, sau đó lại ɭϊếʍƈ ɭϊếʍƈ, cuối cùng cắn một miếng nhỏ......
Chu Tịch lại nói: "Ta ăn rồi, không có độc."


Hùng Dã nghiên cứu xong, cũng cảm thấy không có độc, y nhét nấm vào trong miệng, nói: "Ngươi về sau nhất định phải cẩn thận, không được ăn đồ ăn lung tung rối loạn."
Chu Tịch đồng ý, sau đó liền nhìn thấy Hùng Dã nhanh như gió cuốn ăn hết bay chỗ thịt nướng và canh.


Tên này ăn uống thật tốt, nhìn y ăn thôi cũng thấy đói bụng, chờ lát nữa hắn muốn sớm một chút về "phòng" của mình, giục sinh ra chút thức ăn.


Hùng Dã ăn hết mười cân thịt Ngũ Giác long và cả một nồi to canh Lăng Bối long hầm nấm xong rồi thôi, nói với Chu Tịch: "Ta ngày mai có hẹn đi săn cùng Hổ Nguyệt Hùng Bạch, đi ngủ trước đây."
Y lúc trước vẫn luôn cho rằng Chu Tịch rất ngốc, cơ mà bây giờ xem ra lại không phải là như thế.


Chu Tịch kỳ thật rất thông minh, chỉ là không thích giao lưu với người khác -- Y còn chưa bao giờ thấy Chu Tịch nói một câu với người ngoài!
"Được." Chu Tịch gật gật đầu.
Hùng Dã vào buổi tối hôm ngay ngủ đến đặc biệt ngon.


Trong thịt nướng có thả chút chất lỏng của thực vật an thần, còn ném vào lửa dược liệu có tác dụng an thần, tất cả đều là công trạng của Chu Tịch.
Hắn rất thích người có sức sống bắn ra bốn phía, cho nên muốn khiến cho Hùng Dã ngủ thật ngon đừng u buồn nữa.


Ban ngày phần lớn thời gian Chu Tịch dùng để ngủ, ngủ dậy lại ăn, ăn xong lại tiếp tục ngủ.
Nói là ngủ, kỳ thật cũng không đúng lắm...... Thời điểm hắn nhắm mắt "ngủ" nhưng vẫn liên tục dùng tinh thần lực bắt lấy năng lượng chung quanh, sau đó nhét chúng vào thân thể của mình.


Sau khi làm như vậy, hắn sẽ có một loại cảm giác thỏa mãn giống như vừa được ăn uống no nê một bữa.
Ngày hôm sau trời còn chưa sáng, Chu Tịch đã tỉnh.
Hắn ngáp một cái, ngồi ở cửa động, sau đó làm ra hai sợi dây đằng cọ xát hai cục đá nhóm lửa.


Muốn đốt lửa như vậy cũng không phải một việc dễ dàng, người trong bộ lạc giống nhau đều là trực tiếp đi tới sơn động tập thể phía dưới. Nơi đó luôn luôn đốt lửa, chính là chỗ để mọi người nướng thịt hoặc nhóm lửa. Nhưng hắn dùng tinh thần lực đẩy nhanh tốc độ cọ xát, đảo cũng không đến mức nhóm không cháy.


Chờ lửa bùng, hắn lại lấy chỗ thịt ngày hôm qua Hùng Dã giúp hắn nhận bỏ vào trong nồi nấu canh, thuận tiện cắt ra một miếng từ khối thịt đã nướng mà Hùng Dã tối hôm qua mang về, thêm chút gia vị rồi nướng lên.


Nhân thú trong bộ lạc Đại Hùng đã quen một ngày ăn một bữa, nhưng Chu Tịch cảm thấy như vậy không tốt lắm, liền thuận tay làm chút bữa sáng.
Hùng Dã buổi sáng lúc ngủ dậy chỉ cảm thấy tinh thần lên gấp trăm lần.
Y đêm qua lại ngủ đến đặc biệt ngon!


Hùng Dã đối với tình huống này có hơi khó hiểu, nhưng vẫn rất cao hứng. Chờ tới khi y ngửi được mùi thơm trong phòng, trong lòng lại càng mạc danh mà cao hứng.
Lúc trước sau khi nhìn thấy Sư Lệ thật sự cùng Lang Âm ở bên nhau, y cho rằng mình sẽ thực thương tâm, nhưng trên thực tế lại không hề.


Y hai ngày này ăn ngon ngủ ngon.
"Ngươi dậy từ khi nào vậy?" Hùng Dã tò mò nhìn về phía Chu Tịch. Chu Tịch tỉnh dậy mà y thế nhưng không phát hiện ra!
"Ta vừa mới tỉnh cách đây không lâu." Chu Tịch nói: "Ngươi có phải quá mệt mỏi hay không? Ngủ say như chết ấy."


"Chắc là vậy." Hùng Dã gãi gãi đâu mình, có chút ngượng ngùng.


Chu Tịch lúc trước gần như không cùng người trong bộ lạc nói chuyện, bởi vì hắn khi đó còn chưa nói được rành mạch. Nhưng hai ngày này nói chuyện với Hùng Dã khá nhiều, vì vậy mở mồm liền tương đối trơn tru: "Ngươi ăn chút canh, thịt nướng có thể mang theo ăn trên đường ăn."


"Cảm ơn...... Cơ mà mang theo thịt nướng thì bỏ đi. Mùi vị thịt sẽ đưa khủng long ăn thịt tới." Hùng Dã nói.
Chu Tịch nghe Hùng Dã nói như vậy, đột nhiên ý thức được thú nhân ở thế giới này, kỳ thật cũng không đứng trên đỉnh của chuỗi thức ăn.


Địa phương này cái dạng khủng long gì cũng có. Nếu như thế, thân dài hơn mười mét như khủng long bạo chúa, Đặc Bạo long, khủng long răng cá mập linh tinh, khẳng định là cũng tồn tại. So sánh cùng với đám khủng long này một phen, nhân loại liền tính có thể biến thành dã thú thì vẫn vô cùng nhỏ bé......


Khủng long bạo chúa (Tyrannosaurus rex)
3, -6, m
4500-14000kg
Đặc Bạo long (Tarbosaurus)
10-12m
4000-5000kg
Khủng long răng cá mập (Carcharodontosaurus)
8-14m
6000-15000kg
Hơn nữa hắn nhớ rõ, loài khủng long lớn nhất có chiều cao lên đến 30-40 mét.


Chu Tịch còn đang mải suy nghĩ, Hùng Dã đã ăn hết sạch canh thịt và thịt nướng. Lúc này, Hùng Bạch cũng tới.
"Thơm quá! Hùng Dã ngươi đang nướng thịt ăn?" Hùng Bạch hỏi.
"Chu Tịch làm thịt nướng và canh thịt cho ta." Hùng Dã nói.


Hùng Bạch lúc này mới nhìn về phía Chu Tịch: "Ngươi nhưng thật ra còn tính ngoan ngoãn! Về sau ngươi ở cùng một chỗ với Hùng Dã, nhất định phải chiếu cố Hùng Dã thật tốt!"
Chu Tịch gật gật đầu, nhưng Hùng Dã thì lại nói: "Ta không cần người khác chiếu cố."


Hùng Bạch nói: "Hùng Dã, hắn ở trong động của ngươi, vốn dĩ nên giúp ngươi làm chút việc vặt...... Chúng ta sắp không kịp rồi, nhanh đi thôi."
Hùng Dã gật gật đầu, đơn giản rửa sạch nồi đá trước, sau đó mới nói: "Đi thôi."


Sau khi Hùng Dã và Hùng Bạch đi rồi, Chu Tịch cái gì cũng không mang theo, từ trong động bò xuống.
Hôm nay mưa đã tạnh, nhưng cũng không có mặt trời. Xem thời tiết kiểu này, buổi chiều nói không chừng còn đổ mưa.
Chu Tịch cũng không thèm để ý, chậm rì rì đi ra ngoài.


Không ai ngăn đón hắn, chẳng qua lại có người hâm mộ nhìn hắn.
"Chu Tịch vận khí thật tốt, thế nhưng có thể đến ở cùng Hùng Dã."
"Hùng Dã tốt bụng nhất, nói không chừng sẽ chia đồ ăn cho hắn."
"Không thấy được à? Hùng Dã vẫn luôn chán ghét người lười biếng."
......


Trong lúc những người này nói chuyện, Dương Tốc không biết từ nơi nào chạy ra, nhổ một bãi nước bọt về phía Chu Tịch.
Chu Tịch né tránh, hùng hài tử này thật sự có chút phiền. Không, đây không phải hùng hài tử, đây là dương hài tử......


Dương Tốc lại chẳng hiểu sao mà ngã sấp mặt, còn ngã lên một đống phân, khiến nó ghê tởm đến phát buồn nôn.
Chu Tịch ra tới bên ngoài bộ lạc, tinh thần lực liền từ thân thể lan rộng ra bốn hướng, quan sát tất cả tình huống chung quanh.


Bộ dáng đi đường của hắn thoạt nhìn thực thanh thản, chậm rì rì, nhưng trên thực tế tốc độ cũng không chậm. Bởi vì mỗi một bước hắn đều đặt chân vừa đúng chỗ, chưa bao giờ bị thực vật vướng ngã không nói, thậm chí còn có thực vật sẽ lót ở dưới chân hắn, giúp hắn đi đứng vững vàng.


Hắn cứ như vậy đi tới như đang tản bộ, cả người hoàn toàn dung nhập vào bên trong rừng rậm.
Dọc theo đường đi, hắn gặp một vài con khủng long nhỏ chỉ bằng con gà tây, cũng gặp một ít rắn trùng chuột kiến ếch xanh thằn lằn. Hắn hứng thú bừng bừng nhìn ngắm, nhưng không hề động thủ.


Tiểu gia hoả sống sờ sờ, hắn vừa nhìn đã thích!
Chu Tịch vẫn hay đi tới trước một cái tổ ong thật lớn, sau đó bắt đầu...... Trộm mật ong.
Hắn giục sinh một đốt trúc lớn tương đối nặng, rửa sạch sẽ để dùng làm vật chứa, lại dùng ống trúc thon dài từ tổ ong trộm chút mật ong ra ngoài.


Góp nhặt được một ống trúc mật ong, sau đó hắn tiếp tục đi về phía trước, vừa đi vừa quan sát thực vật chung quanh xem có thứ gì hữu dụng không.
Phàm là gặp được thứ có thể sử dụng, hắn liền ủ chín nó, sau đó lấy được hạt giống.


Dị năng thực vật của hắn nhanh chóng hao tổn, năng lượng xung quanh rồi lại bổ sung đi vào thân thể hắn.
Đây là một nơi phi thường thần kỳ.
Lúc Chu Tịch còn đang chậm rãi dạo bước, Hùng Dã và Hổ Nguyệt Hùng Bạch gặp một con chim voi.


Chim voi cao 3 mét, thể trọng so với thú hình của Hùng Dã hiện tại không sai biệt lắm, ít cũng phải 400-500 kg, cặp chân thô tráng kia so với chân ở hình người của Hùng Dã còn to hơn nhiều.


"Chim voi sức lực rất lớn, móng vuốt vô cùng sắc nhọn, khó đối phó...... Chúng ta đổi mục tiêu khác được không?" Hùng Bạch nhìn chim voi so với mình còn lớn hơn vài vòng liền đề nghị -- Con chim này quá