Tiên Quốc Đại Đế

Chương 90: Độ kiếp bà nội nó



Lưu Cẩn bỗng nhiên biến sắc mặt:

- Nguy rồi, vương không mang theo Ngọc Đế kiếm!

Diêm Xuyên không mang theo Ngọc Đế kiếm lên núi mà để nó dưới núi, Lưu Cẩn định đi lấy kiếm đưa cho hắn.

Hoắc Quang cản lại:

- Lưu công công, không cần đưa kiếm!

Lưu Cẩn nhướng mày nói:

- A?

Hoắc Quang giải thích rằng:

- Vương có dạy ta thiên lôi có thể tôi thể, lúc trước ta độ thiên kiếp không dùng binh khí, chắc chắn vương cũng sẽ không dùng. Vương trí tuệ như vậy, khi độ kiếp sao có thể quên binh khí? Vương không mang Ngọc Đế kiếm lên núi chắc đã tính trước rồi.

Lưu Cẩn kinh ngạc, ngẫm nghĩ, sau đó gật đầu, nói:

- Được rồi.

Hoắc Quang trầm ngâm nói:

- Vương gia ở đỉnh núi độ kiếp có phải là làm mẫu cho các ngươi không?

Lưu Cẩn gật đầu, nói:

- A? Ừm, rất có thể, hình như là như vậy.

Đỉnh núi.

Trên bầu trời xuất hiện kiếp vân, gió to nổi lên bốn phía. Diêm Xuyên đứng trên đỉnh núi, ngửa đầu nhìn trời, mắt lóe tai lạnh lùng.

Tóc dài bay trong gió, trường bào bị gió to thổi. Diêm Xuyên duỗi hai tay, trong lòng bàn tay có điểm sáng bay lượn.

Diêm Xuyên thản nhiên nói:

- Nhất trọng thiên lôi kiếp? Đến đi!

Diêm Xuyên sắc mặt biến dữ tợn hơn.

- Grao!

Diêm Xuyên hung ác gầm hướng kiếp vân, ánh mắt độc ác, cơ bắp căng cứng, mặt nổi gân xanh.

- Diêm Xuyên đang làm cái gì? Khiêu khích kiếp vân sao?

- Chưa bắt đầu độ kiếp, sao hắn căng thẳng như vậy?

- Không phải cang thẳng, Diêm Xuyên đang làm gì?

............

......

...

Đám Túy Kiếm Sinh không ai hiểu nổi.

Ầm!

Một tầng thiên lôi từ kiếp vân cuồn cuộn đánh xuống.

Mọi người yên lặng nhìn chằm chằm.

- Grao!

Diêm Xuyên lại gầm lên, há mồm hút lôi điện thô to.

Ầm!

Lôi điện đánh vào miệng Diêm Xuyên.

Bùm!

Người Diêm Xuyên bùng phát khí thế cường đại, lật tung nhiều bùn đất, tóc hắn tung lên lắc lư điên cuồng.

Bùn đất bạo tạc, mọi người lờ mờ hiểu ra.

Tam kiếm hiệp giật mình kêu lên:

- Hắn, hắn nuốt thiên lôi!

Ngũ kiếm hiệp ngây ngốc nói:

- Nuốt? Nuốt thiên lôi? Đùa giỡn, đùa giỡn cái gì?

Tứ kiếm hiệp ngẩn ngơ:

- Có thể nuốt thiên lôi sao? Sao có thể?

Ngay cả Túy Kiếm Sinh thấy rộng biết nhiều cũng hóa đá.

Nên biết rất nhiều người Lực cảnh thập trọng dùng pháp bảo cũng chưa chắc độ qua thiên lôi, dùng thân thể sẽ bị đánh cháy sém từ trong ra ngoài. Diêm Xuyên giỏi lắm, há mồm nuốt thiên lôi.

Đại kiếm hiệp quái dị lầm bầm:

- Sao có thể?

Tử Tử luôn hồi hộp nhìn Diêm Xuyên nuốt thiên lôi thứ nhất, đầu tiên là hoảng hốt, sau đó thấy hắn bình an thì lộ vẻ sợ hãi lẫn vui mừng.

Dưới núi, Hoắc Quang, Lưu Cẩn quái dị nhìn bầu trời.

Hoắc Quang kinh ngạc bật thốt:

- Nuốt?

Lưu Cẩn nghi hoặc hỏi:

- Hoắc Quang, lúc trước ngươi độ kiếp thì nhất trọng thiên lôi kiếp như thế nào?

Hoắc Quang sắc mặt khó xem nói:

- Nếu ta làm giống như vương thì sớm bị đánh chết.

Lưu Cẩn câm nín.

Ầm!

- Grao!

Thiên lôi thứ hai đánh xuống.

Diêm Xuyên lại gầm lên, nuốt thiên lôi thứ hai.

Nuốt thiên lôi!

Ầm!

- Grao!

Tiếng thiên lôi, tiếng Diêm Xuyên rống to hòa cùng nhau. Mọi người chợt phát hiện trước kia tiếng thiên lôi đánh rung động hồn người so sánh với tiếng rống của Diêm Xuyên thì không là gì.

Tiếng rống to này mới là tiếng sấm thật sự.

Một tiếng rống, nuốt một thiên lôi.

Chớp mắt Diêm Xuyên đã nuốt tám đợt thiên lôi.

Đây chính là thiên lôi!

Túy Kiếm Sinh và năm Kiếm hiệp khác vẫn đáng hóa đá.

Sáu người chưa từng thấy, nghe qua có một người hung hãn làm như vậy, dám nuốt thiên lôi. Đây chính là thiên lôi! Một đợt sét đánh đủ tạc nội tạng của ngươi vỡ nát.

Nhưng trước mắt thực lực của Diêm Xuyên đảo điên suy nghĩ của mọi người, hắn thật sự nuốt thiên lôi, thật sự nuốt!

- Quá dã!


- Quá oai!

- Được mở mắt rồi!

.........

......

...

Đám Kiếm hiệp vô lương tâm ngơ ngác nói.

Trên đỉnh núi, Diêm Xuyên nuốt vào tám thiên lôi, thật nhiều tia điện chui ra khỏi lỗ chân lông của hắn.

Trường bào của Diêm Xuyên bay phần phật, tía chớp vờn quanh, nhìn qua hào quang bắn ra bốn phía.

Thậm chí trong đôi mắt Diêm Xuyên cũng bắn ra tia điện quang.

Điện quang từ trong ra ngoài toát khỏi thân thể Diêm Xuyên.

Biểu tình của Diêm Xuyên vẫn dữ tợn, hai tay co hình trào, trong lòng bàn tay xèo xèo có nhiều tia điện.

Diêm Xuyên trừng mắt, rống:

- Ý chí chân long, Thôn Thiên đại pháp!

Ầm!

Thiên lôi thứ chín đánh xuống, lần này Diêm Xuyên không gầm rống.

Diêm Xuyên há mồm nuốt vào thiên lôi thứ chín.

Ầm!

Khi Diêm Xuyên nuốt thiên lôi thứ chín vào trong miệng thì khí thế tăng vọt gấp mấy lần, khí thế bùng phát trùng kích bùn đất, đá vụn trên đỉnh núi bay tứ tung.

Túy Kiếm Sinh thở ra một hơi:

- Kết thúc, chín đạo thiên lôi, toàn bộ nuốt vào hết rồi!

Mọi người lộ vẻ kinh diễm. Nhưng khi đã xong hết chín thiên lôi, nhất trọng thiên lôi kiếp kết thúc thì Diêm Xuyên lại gầm lên.

- Grao!

Tiếng rống to này hùng hồn hơn trước gấp mấy lần, tiếng gầm cường đại chấn núi dưới chân Diêm Xuyên lắc lư kịch liệt. Từ lỗ chân lông của Diêm Xuyên bắn ra tia điện dạt dào như biển.

Phút chốc Diêm Xuyên trở thành một lôi cầu, cực kỳ lấp lánh.

Lôi điện vòng quanh, Diêm Xuyên biến thành một trường điện từ to lớn.

Vù vù!

Vù vù!

Trường thương trong tay cẩm y quân bên dưới rung động kịch liệt.

Vù vù!

Từ trường cường đại hấp dẫn nhiều sắt thép.

Đây không phải mấu chốt, điểm quan trọng là lôi điện hình thành từ trường hướng lên trời.

Dữ tợn chĩa lên trời, tiếng rống của Diêm Xuyên không ngừng, từ trường chĩa hướng mây đen cuồn cuộn trên trời.

Ầm ầm!

Mây đen phát ra từng tiếng nổ như chống đỡ từ lực này.

Trong mây đen có sấm sét bị điện từ trường Diêm Xuyên phóng ra hấp dẫn mãnh liệt.

Từ lực cường đại hấp dẫn khiến mây đen trên trường vốn sắp tán đi chậm rãi bị kéo xuống.

Kiếp vân bị từ lực kéo xuống?

- Grao!

Diêm Xuyên rống lên, tiếng rống càng lúc càng mạnh, cực kỳ lâu dài. Kiếp vân cách mặt đất càng lúc càng gần.

Quanh ngọn núi đen kịt, đều là kiếp vân đen như mực bị kéo xuống.

Tứ Kiếm hiệp giật mình kêu lên:

- Hắn... Hắn định làm cái gì?

Tam Kiếm hiệp cũng giật mình bật thốt:

- Sao kiếp vân bị kéo xuống được? Sao có thể như vậy?

Trong kiếp vân đen như mực hình như có nhiều lôi điện lấp láy, giãy dụa muốn tránh khỏi trong tiếng rống của Diêm Xuyên sinh ra lực dẫn từ trường.

Diêm Xuyên không ngừng rống, kiếp vân cách hay ngày càng gần.

- Grao!

Diêm Xuyên rống gầm, há mồm hút kiếp vân.

Tiếng rồng ngừng, hóa thành tiếng hút khí.

- Hút!!!

Tiếng hút khí vốn rất nhỏ, nhưng từ miệng Diêm Xuyên thì nghe điếc tai, làm đám cường giả da đầu mát lạnh.

Bởi vì mọi người thấy rõ kiếp vân không không ngừng bị Diêm Xuyên hút vào trong miệng.

Kiếp vân nguồn cuộn, to lớn phạm vi cỡ ngàn trượng, đây chính là kiếp vân to ngàn trượng!

Kiếp vân từng chút một bị Diêm Xuyên hút vào bụng.

Từ lực to lớn làm kiếp vân không thể tán đi, từng chút một biến mất, bị Diêm Xuyên hút vào trong miệng.

Mây đen trên đầu mọi người càng lúc càng ít, ban đầu một mảnh đen kịt chậm rãi sáng sủa. Mọi người nhìn thấy ánh sáng, tương đối kiếp vân bị Diêm Xuyên nuốt hơn phân nửa.

- Hút!!!

Đây là tiếng hút khí lớn nhất đám Kiếm hiệp, Túy Kiếm Sinh từng nghe được.

Kiếp vân khổng lồ chậm rãi bị Diêm Xuyên nuốt vào miệng như tu nước một hơi, cực kỳ đồ sộ.

Mọi người khẳng định, đời này họ không thể quên được một màn này.

Ầm đùng!

Cuối cùng một tia kiếp vân vung từng tia chớp, không cam lòng bị Diêm Xuyên hoàn toàn hút vào bụng. Diêm Xuyên ngậm miệng, thân thể phát ra tiếng nổ.

Lỗ chân lông bế tắc, thân thể tạm thời không thể phát ra sấm sét.

Diêm Xuyên lại khoanh chân ngồi xuống, hình như là muốn luyện hóa nhất trọng thiên lôi điện, kiếp vân trong bụng mình.

Trời trong, gió nhẹ thổi qua đỉnh núi, Diêm Xuyên yên lặng ngồi, như bức tranh sơn thủy.

Nhưng mấy ngàn người nhìn đỉnh núi, trong lòng họ không cách nào bình tĩnh, lòng dậy sóng.

Tam Kiếm hiệp hồi phục tinh thần, chửi:

- Bà nội nó, đây là độ kiếp sao?

Tứ Kiếm hiệp cũng đỏ mắt mắng:

- Độ kiếp bà nội nó!

- Con bà nó!

- Khốn kiếp!

............

......

...

Đám Kiếm hiệp chửi rủa, chỉ có chửi thề mới bình ổn sóng to trong lòng họ.


Hôm nay kích động này quá lớn.

Không chỉ là kích động, sáu người bị đả kích cực lớn.

Cùng là độ kiếp, tại sao lúc trước mình độ dục tiên dục tử, thiếu chút bán muối, hôm nay Diêm Xuyên độ kiếp phô trương như vậy, trời còn có mắt không?

Trong mắt Tử Tử lóe tia hưng phấn, nắm tay siết chặt, giống như mới rồi là nàng độ kiếp.

Hoắc Quang, Lưu Cẩn, ba ngàn cẩm y quân giờ phút này kích động toàn thân run rẩy.

Hiện tại mọi người rốt cuộc hiểu vương mà họ nguyện đi theo là cường giả như thế nào.

Không, có lẽ đây chưa phải là tất cả sức mạnh của vương, tình cảnh trước mắt khiến mọi người không hề nổi lên lòng so sánh.

Nhất trọng thiên lôi kiếp khiến người nghe tiếng sợ vỡ mật lại bị vương từng ngụm nuốt vào bụng. Độ kiếp, điều vương mới vừa làm mới là độ kiếp thật sự.

Trên đỉnh núi, Diêm Xuyên tĩnh tọa ba ngày ba đêm.

Trong ba ngày ba đêm này không ai lên tiếng, kiên nhẫn chờ đợi.

Túy Kiếm Sinh và năm Kiếm hiệp khác hình như phát hiện điều gì, không nói lời nào, ít nhất trước khi lòng bằng phẳng thì họ không muốn nói chuyện.

Diêm Xuyên độ kiếp xong một mình ngồi tại đỉnh núi. Về kiếp vân bị nuốt vào, Diêm Xuyên có ý chí chân long mãnh liệt ức chế kiếp vân này.

Ầm!

Trong người Diêm Xuyên lần thứ hai phát ra tiếng vang thật lớn, đầu hắn run bần bật.

Huyết khiếu, độ qua nhất trọng thiên lôi kiếp xong xông mở huyệt khiếu thứ nhất.

Huyệt Thần Đình khiếu!

Ở đằng trước, vào tóc năm phân.

Tinh thần Diêm Xuyên hoàn toàn chìm đắm trong huyệt Thần Đình.

Lòng Diêm Xuyên vui sướng:

- Xông mở rồi, hơn nữa huyệt Thần Đình khiếu này to hơn kiếp trước gấp mười lần!

Huyệt khiếu tự thành không gian, dung nạp tinh nguyên trong cơ thể.

Nội lực, khí lực hóa thành từng tia tinh nguyên như chất lỏng vàng hội tụ ở huyệt Thần Đình, tựa như một giọt nước vàng nổi trong không gian huyệt khiếu to lớn. Quanh giọt nước vàng tỏa ánh sáng vàng nhạt, những ánh sáng vàng này chính là nội lực, khí lực, khí lực của Diêm Xuyên, đều có thể đặt vào trong giọt nước vàng. Giọt nước vàng có thể hóa thành nội lực, khí lực chảy khắp người.

Luyện lực hóa tinh, chính là khiến lượng biến nội lực trở thành biến chất, hình thành tinh nguyên đặc biệt.

Nếu quan sát kỹ sẽ phát hiện trong giọt nước vàng này như có một con rồng nhỏ màu vàng đang uốn lượn.

Đây vốn là biểu hiện chỉ có ở Tinh cảnh bình thường.

Nhưng Diêm Xuyên hơi khác biệt.

Trong huyệt Thần Đình, bên trên tinh nguyên có một đoàn mây đen phát ra sấm chớp xẹt đùng.

Ầm ầm!

Mây đen không ngừng tạc nổ, từng tia lôi điện bị Diêm Xuyên hút vào người, chạy khắp các kinh mạch.

Đó là kiếp vân nhất trọng thiên bị Diêm Xuyên nuốt.

Kiếp vân cuồn cuộn dường như thu nhỏ vô số lần, bị khốn trong huyệt Thần Đình của Diêm Xuyên.

Kiếp vân không ngừng phát ra sấm chớp, từng giây từng phút rèn luyện thân thể Diêm Xuyên.

Nhìn kiếp vân bên trên huyệt Thần Đình, trong lòng Diêm Xuyên rất cảm thán.

- Kiếp trước trẫm khuynh lực lượng một triểu mở ra tiên nhân huyệt, bp bên trong trừ Soán Mệnh Diễn Sinh đại pháp khiến trẫm sống lại ra Thôn Thiên đại pháp này quả nhiên cũng huyền diệu. Tiên nhân... Tiên nhân đó lúc còn sống chắc là một nhân vật ghê gớm, dù là trong số tiên nhân thì chắc chắn cũng thuộc hàng đỉnh cấp. Thôn Thiên đại pháp, hay cho Thôn Thiên đại pháp!

Diêm Xuyên vô cùng cảm thán.

Ba ngày ba đêm, Diêm Xuyên chậm rãi mở to mắt, hơn nữa đứng dậy. Gió nhẹ thổi tóc dài của Diêm Xuyên, hắn nhìn bầu trời đã không còn kiếp vân, mỉm cười.

Vèo! Bạn đang xem truyện được sao chép tại: TruyenFull.vn chấm c.o.m

Vèo!

Túy Kiếm Sinh, năm Kiếm hiệp vội vã xông lên đỉnh núi.

Đại Kiếm hiệp kêu lên:

- Diêm Xuyên, ngươi đã tỉnh!

Tam Kiếm hiệp nuốt nước bọt khan, hỏi:

- Như thế nào? Diêm Xuyên, hiện tại ngươi có tu vi cỡ nào?

Mọi người vội vàng hỏi:

- Đúng vậy. Hiện tại như thế nào?

Diêm Xuyên nghi hoặc đáp:

- A? Mới độ kiếp xong, là Tinh cảnh, Tinh cảnh nhất trọng.

Đám người câm nín.

Tinh cảnh nhất trọng? Mới chỉ là Tinh cảnh nhất trọng? Động tĩnh lớn như vậy, nuốt thiên lôi, nuốt kiếp vân, thế mà chỉ mới là Tinh cảnh nhất trọng?

Tam Kiếm hiệp tan vỡ lý trí, la lên:

- Ngươi gạt người!

Nếu nói ra có ai tin tưởng? Thật sự cho rằng gã là đồ ngốc sao?

Diêm Xuyên cười nói:

- Thật sự là Tinh cảnh nhất trọng, chẳng qua sơ sở vững chắc hơn người bình thường một chút.

Tập thể im lặng.

Tam Kiếm hiệp không thể hiểu nổi, hỏi:

- Tại sao như vậy? Tại sao chỉ mới là Tinh cảnh nhất trọng? Sao chỉ có một chút?

Diêm Xuyên cười hỏi lại:

- Lực cảnh viên mãn, độ kiếp xong không phải đều là Tinh cảnh nhất trọng sao?

-.....

Đám người rối rắm, không lẽ lúc trước họ sinh ra ảo giác?

Sau lưng đám người bỗng vang lên giọng của Tử Tử:

- Hiện tại ngươi không sao chứ?

Đám Túy Kiếm Sinh biến sắc mặt, nhanh chóng nhảy sang bên, vẻ mặt sợ hãi nhìn Tử cô nương bay tới gần.

Tử Tử hơi lo lắng nhìn Diêm Xuyên.

Diêm Xuyên cười nói:

- Ta rất tốt, cơ sở đóng vững vàng thì sau này tu luyện sẽ càng nhanh.

- Ừm!

Tử Tử gật đầu, không hỏi nhiều, trừng đám Túy Kiếm Sinh.

Túy Kiếm Sinh, năm Kiếm hiệp đánh rùng mình, không dám nói nhảm thêm.

...

Bên Hắc Long đàm.

Diêm Xuyên dùng nước trong tẩy rửa Ngọc Đế kiếm.

Ngọc Đế kiếm lần thứ hai biến thành màu đen, hiển nhiên nó đã tiêu hóa tinh nguyên, huyết khí của Giao Long.

Diêm Xuyên cười nói:

- Kiếm tăng linh tính? Xem ra ngươi thật là một thanh tà kiếm, huyết tà kiếm.

Vù vù!

Ngọc Đế kiếm khẽ run, dường như đang đắc ý.

Trong lúc Diêm Xuyên tẩy kiếm từ Hoắc Quang từ không xa đi đến.

Hoắc Quang hưng phấn nói:

- Vương, mới rồi một huynh đệ cuối cùng đạt tới Lực cảnh viên mãn!

Diêm Xuyên vừa tẩy kiếm vừa hỏi:

- Lực cảnh viên mãn? Vậy có bao nhiêu người có thể dẫn động thiên kiếp?

- Một nửa.

Diêm Xuyên trầm giọng nói:

- Vậy thì khiến một nửa nhân tiếp tục ăn, ăn hết số yêu xà con lại.

Hoắc Quang khó hiểu hỏi:

- Vâng, nhưng vương, tại sao không để họ độ kiếp ngay bây giờ?

Diêm Xuyên khẽ thở dài nói:

- Đến Đại Hà tông, phụ thân ta khó khăn vất vả làm ra ít thứ đương nhiên phải cho thuộc của ta hưởng.

Hoắc Quang ngạc nhiên hỏi:

- A? Không lẽ độ kiếp ở Đại Hà tông thì xác suất thành công càng lớn?

Diêm Xuyên gật đầu, nói:

- Ừm!

Hoắc Quang nghiêm túc nói:

- Vâng, thuộc hạ đã rõ!

Diêm Xuyên nhìn Hoắc Quang, hỏi:

- Hiện tại tu vi của ngươi như thế nào?

- Mười ngày trước thần thuận lợi đạt tới Tinh cảnh nhị tầng.

Diêm Xuyên trầm giọng nói:

- Tiếp tục ăn Giao Long đi, cố gắng tu luyện.