Tiên Quốc Đại Đế

Chương 80: Tử cô nương tà môn (hạ)



- A?

Túy Kiếm Sinh trừng mắt nói:

- Ví dụ như Đan Thanh Tử, hắn là đồ háo sắc, có lần gặp Tử cô nương, khi đó Tử cô nương đội mặt nạ nhưng Đan Thanh Tử thấy thân hình nàng xinh đẹp thì không cần mạng sấn tới. Khi Đan Thanh Tử tới cách Tử cô nương một trượng thì bỗng nhiên...

Diêm Xuyên quái dị hỏi tới:

- Bỗng nhiên thế nào?

Túy Kiếm Sinh nói:

- Trên trời có một cây búa to rơi xuống, đập trúng đầu Ầm!9. Ngươi không biết, tình hình rất thê thảm, da đầu Đan Thanh Tử bị tước một khoảnh lớn, mặt máu thịt bầy nhầy, nửa người lún xuống đất, hấp hối. Chuyện là có hai cao thủ so tài đi ngang qua, trùng hợp Đan Thanh Tử chịu tai bay vạ gió.

Diêm Xuyên quái dị kêu lên:

- A?

Túy Kiếm Sinh nói tiếp:

- Vậy còn chưa xong, hễ ai tới gần Tử cô nương, dù là thiện ý hoặc ác ý đều không có kết cuộc tốt. Thật sự, toàn là tai bay vạ gió, xui không tưởng tượng nổi.

Diêm Xuyên nhíu mày nói:

- Có chuyện này? Chắc là trùng hợp.

Tam kiếm hiệp rùng mình nói:

- Trùng hợp? Đúng là trùng hợp, nhưng một năm trên dưới trăm lần, cho dù có người chưa từng gặp xui thì không lâu sau cũng liên tục xui xẻo, quá tà môn!

- Có chuyện như vậy?

Tam kiếm hiệp trán toát mồ hôi lạnh nói:

- Đương nhiên là thật, lúc trước ta có thẻ một lần. Hôm đó ta ở trong một cửa tiệm mua một bình đan dược, ta thấy chủ tiệm ai nấy dáng vẻ kinh hoàng trốn ra xa, ta chưa biết có chuyện gì, ngoái đầu lại mới phát hiện họ tránh không phải ta mà là Tử cô nương. Bởi vì có người tổng kết ra, chỉ cần cách xa Tử cô nương hai trượng là sẽ không bị ảnh hưởng. Lúc đó ta cách Tử cô nương một trượng, ngươi biết không, là một trượng!

Mọi người đều nhìn hướng Tam kiếm hiệp, tò mò hỏi:

- Một trượng? Sau đó thì sao?

Tam kiếm hiệp vẻ mặt đau khổ nói:

- Khi đó ta không sao, nhưng một tháng sau thì tai nạn đến.

- Tai nạn gì?

- Ta mất mười năm tích góp mau ba bình đan dược toàn là hàng giả! Lúc trước ta dùng thái huyền bạch kim luyện chế ra trường kiếm khi chém một tiểu yêu nhãi nhép thì gãy, còn vô tình cuốn vào hai cao thủ Thần cảnh quyết chiến. Lại nói hai câu, quanh ta mấy dặm không có ai, bị hai Thần cảnh truy sát, cuối cùng lạc đường vào lãnh địa một yêu thú Thần cảnh, bị yêu thú làm hại... Đáng hận nhất là người yêu theo ta tám mươi năm, tình cảm mặn mồng vậy mà bỏ trốn theo một tiểu tử tử Tinh cảnh. Ta hận! Tiểu tử kia vừa xấu vừa nghèo, không có bản lĩnh gì, nàng mắt mù rồi!

Tam kiếm hận nhớ lại, vẻ mặt hận thù.

Đám Túy Kiếm Sinh thương hại nhìn Tam kiếm hiệp, gã thảm quá.

Diêm Xuyên biểu tình quái dị nói:

- Có lẽ là trùng hợp!

Tam kiếm hiệp lắc đầu, nói:

- Trùng hợp gì, không phải một mình ta bị, rất nhiều người đều có kinh nghiệm này. Chỗ Tử cô nương đi qua giống như bị tạc nổ, người ngã ngựa đổ.

Đại kiếm hiệp nói:

- Đúng vậy. Cho nên Đan Thanh Tử thấy Tử cô nương mới bị hù suýt đái dầm.


- Ta nghe người ta đồn là Tử cô nương là tai tinh chuyển thế.

- Ta nghe nói Tử cô nương là thiên sát cô tinh.

- Ta nghe nói Tử cô nương là ôn thần tại thế.

............

......

...

Mọi người kinh sợ nói về Tử cô nương.

Diêm Xuyên thở dài nói:

- Được rồi.

Cảđám im miệng, nhìn Diêm Xuyên.

Diêm Xuyên lắc đầu, nói:

- Mặc kệ như thế nào thì Tử cô nương là Xung Tinh đan của ta, giới thiệu ngừng ở đây được rồi.

- Ừm.

Cảđám gật đầu, không nói gì thêm.

Túy Kiếm Sinh nghiêm túc nói:

- Diêm Xuyên, ta biết nói xấu sau lưng vị hôn thê của người ta là không đúng, nhưng chúng ta nói đều là thật, nàng ta thật sự rất tà môn, chỉ muốn nhắc nhở cho ngươi biết.

Diêm Xuyên gật đầu, nói:

- Ừm, ta hiểu rồi.



Đưa tiễn Túy Kiếm Sinh và Thất kiếm hiệp, hẹn mấy ngày sau gặp nhau tại Yến Kinh, Diêm Xuyên đứng ở cửa cốc, nhíu mày, dường như suy nghĩ về Tử cô nương kia.

Diêm Xuyên quay về cốc nội, Lưu Cẩn, Hoắc Quang tiến lên.

Diêm Xuyên trầm giọng hỏi:

- Triệu gia, Triệu Thiên Vương lập quốc đăng cơ?

Hoắc Quang gật đầu, nói:

- Đúng vậy. Di vật của Độc Sư bị họ chia ra mang đi, chúng ta có được một nửa, còn một nửa bị Triệu Thiên Vương lấy đi. Vốn định tủy sát nhưng nghĩ lại phải xem vương làm chủ.

Diêm Xuyên mỉm cười nói:

- Làm tốt lắm, hắn đi thì cứđi.

Hoắc Quang ngạc nhiên hỏi:

- Không đuổi theo sao?

Diêm Xuyên cười nói:

- Sở, Hàn, Ngụy, tam quốc bị diệt, ta vốn đang lo Yến Kinh, Trịnh quốc quya sang giết nhau, phải từ bỏ giang sơn to lớn này. Bây giờ Tến, Triệu, Trinh, tân tam quốc thế chân vạc, sau này sẽ có nhiều chuyện phải lo.

Hoắc Quang hiểu ra:

- À, đúng rồi.


Diêm Xuyên vừa lòng gật đầu, Hoắc Quang rốt cuộc đã hiểu.

Hoắc Quang lập tức nói:

- Vương, chúng ta có được ba di vật của Độc Sư, xin hãy xem qua.

Hoắc Quang đưa lên ba cái bàn bị vải che phủ, đưa tới trước mặt Diêm Xuyên.

Vải vén lên, lộ ra ba vật phẩm.

Trong cái bàn thứ nhất là một la bàn màu bạc, kim châm nhẹ run, mười tám vòng, mỗi vòng độc lập dường như có thể tự xoay tròn.

Diêm Xuyên trầm giọng nói:

- Ngân La bàn? Tạo nghệ phong thủy của Độc Sư không tệ.

Trong bàn thứ hai là một quả cầu đen nho nhỏ.

- Vụ Cương?

Hoắc Quang tò mò hỏi:

- Vương, chúng ta từng thấy la bàn, nhưng Vụ Cương là cái gì?

Diêm Xuyên cười nói:

- Còn nhớ vòng bảo hộ Đinh Ngũ Cố không?

Mắt Hoắc Quang sáng lên:

- Đương nhiên là nhớ, khi đó hắn đập vỡ một quả cầu nhỏ, nổi lênn hiều khói đen bao phủ bản thân, chúng ta có bắn tên cỡ nào cũng không xuyên thủng bên trong, hình như có khí tường chặn lại. Không lẽ chính là thứ này?

Diêm Xuyên cười nói:

- Đúng vậy. Đúng là thứ này, nhưng cao cấp hơn Vụ Cương của Đinh Ngũ Cốc nhiều.

Hoắc Quang cười nói:

- Xem như không uổng chuyến đi này.

Bàn cuối cùng là một đóa hoa màu xanh, cánh hoa to lớn tỏa ánh sáng xanh nhạt.

Diêm Xuyên cười nói: Bạn đang xem truyện được sao chép tại: TruyenFull.vn chấm c.o.m

- Đây là Thanh Diện hoa, một loại thực vật của tu giả. Đừng nhìn nó chỉ một đsao nhỏ, ăn vào tương đương với một yêu thú Khí cảnh.

Hoắc Quang ngạc nhiên hỏi:

- Yêu thú Khí cảnh? Thanh Diện hoa?

Diêm Xuyên nói:

- Đóa hoa này để lại cho Dịch Phong,, chúng ta đến tu hành giới có thể ăn tùy thích.

- Mọi chuyện tùy vương quyết định!

Hai ngày sau, Tinh La sơn trang, trong cốc nội.

Trong lương đình ven hồ.

Diêm Xuyên ngồi bên bàn cờ uống trà. Lưu Cẩn, Hoắc Quang đứng sau lưng Diêm Xuyên.

Dịch Lâm biểu tình căng thẳng nhìn ngoài đình.

Ngoài đình, quanh thân Dịch Phong tỏa cương khí màu xanh, giang hai tay, cảm nhận.

Trên bầu trời một áng mây đen tụ hướng Dịch Phong.

Ầm!

Ầm!

Mây đen giáng xuống một tia chớp oanh tạc Dịch Phong, nhưng cương khí màu xanh ngoài người lão chặn lai gìsaams sét trùng kích.

Ầm!

Tiếng thứ chín, tai chớp cuối cùng đánh xuống, mây trên trời chậm rãi tán đi.

Cương khí xanh quanh thân Dịch Phong đã biến mất, lão đứng ngây ra đó, như là cảm ngộ lần độ kiếp này.

Dịch Lâm vui mừng run run nói:

- Nhất trọng thiên lôi kiếp, độ qua? Gia gia là Tinh cảnh, gia gia là Tinh cảnh!

Bởi vì Dịch Lâm hiểu nếu Dịch Phong cường đại thì Dịch gia cũng sẽ nổi lên.

Dịch gia? Tu tiên gia chủ? Nghĩ tới đây là Dịch Lâm kích động không thể kiềm chế.