Tiên Quốc Đại Đế

Chương 70: Diêm Xuyên và Mạnh Dung Dung

Trường Thanh kêu lên:

- Đại tiểu thư, Diêm Xuyên đã tới!

Mạnh Dung Dung ngoái đầu nhìn, đứng dậy.

Mạnh Dung Dung cười nói:

- Diêm công tử, lại gặp mặt.

Diêm Xuyên cười nói:

- Không dám, ta chưa từng thấy mặt nàng.

Mọi người kinh ngạc.

- A?

Mạnh Dung Dung mỉm cười, nhẹ nhàng lấy mũ xuống.

Mũ hái xuống, lộ ra một khuôn mặt băng lửa giao nhau đẹp tuyệt trần, khóe mắt nốt ruồi mỹ nhân càng có vẻ Mạnh Dung Dung phong hoa tuyệt đại.

- A!

Ngoài đình, Dịch Lâm kinh ngạc nhìn Mạnh Dung Dung, hiển nhiên sắc đẹp của nàng kích thích gã rất lớn.

Lưu Cẩn là thái giám, dù có kinh diễm một chút nhưng không nổi dục vọng.

Diêm Xuyên mắt đầy kinh diễm nhưng định lực tràn đầy, không xấu mặt.

Mạnh Dung Dung cười nói:

- Ngồi đi.

Nụ cười này tựa trăm hoa đua nở, Dịch Lâm nhìn ngây ngốc, đám Trường Thanh cũng hơi đỏ mặt, không dám nhìn đại tiểu thư.

Diêm Xuyên gật đầu, nói:

- Tốt.

Mạnh Dung Dung và Diêm Xuyên ngồi xuống.

Lưu Cẩn đứng sau lưng Diêm Xuyên, đám Trường Thanh đứng sau lưng Mạnh Dung Dung.

Dịch Lâm ở ngoài đình nhìn nhìn, phát hiện mình lỗ mãng, lại liếc trong đình, lưu luyến rời đi.

Mạnh Dung Dung cười nói:

- Bàn cờ của Diêm công tử mấy ngày nay ta có nghiên cứu, cực kỳ đặc sắc.

Diêm Xuyên thẳng thắn nhận:

- Đa tạ.

Diêm Xuyên không khách sáo, bưng tách trà nhấp một ngụm.

Mạnh Dung Dung hỏi:

- Không biết Diêm công tử cảm thấy Cự Lộc thư viện của ta thế nào?

Diêm Xuyên cười nhạt nói:

- Không nhận định gì, chưa từng đi nên không tiện đánh giá. Mạnh cô nương có lời gì cứ nói thẳng đi.


Mặc dù ngữđiệu của Diêm Xuyên khách sáo nhưng Mạnh Dung Dung nghe ra hắn cố ý giữ khoảng cách.

Mạnh Dung Dung cười nói:

- Ha ha, ta không nói nhiều, lấy năng lượng của ngươi ta nghĩ ngươi cũng đoán được Cự Lộc thư viện rốt cuộc ra sao. Lần này mời ngươi đến là muốn hỏi, ngươi có hứng thú vào Cự Lộc thư viện của ta không?

Diêm Xuyên trầm ngâm nói:

- Vào Cự Lộc thư viện?

Mạnh Dung Dung nói:

- Đúng vậy. Chắc ngươi cũng hiểu, dù Cự Lộc thư viện không tính là tông môn đỉnh cao thiên hạ nhưng tốt hơn Đại Hà tông của ngươi rất nhiều. Cự Lộc thư viện ta đã truyền thừa lâu tới năm vạn năm.

Diêm Xuyên suy tư:

- Năm vạn năm sao...

Kiếp trước Diêm Xuyên chưa từng nghe nói đến Cự Lộc thư viện.

Mạnh Dung Dung cười hỏi:

- Như thế nào?

Diêm Xuyên hít sâu, đặt tách trà xuống, nghiêm túc nói:

- Diêm Xuyên nhìn ra được lời mời của Mạnh cô nương đầy thành ý, Diêm Xuyên đa tạ.

Mạnh Dung Dung mỉm cười.

Diêm Xuyên lắc đầu, nói:

- Nhưng thành thật xin lỗi, Diêm Xuyên ta có cách nghĩ riêng, có con đường của mình. Dù Cự Lộc thư viện tốt nhưng không phải điều ta muốn.

Mạnh Dung Dung nhướng mày nói:

- A?

Diêm Xuyên trầm giọng hỏi:

- Còn nữa, lúc trước điều Mạnh cô nương làm có phải là không đủ quang minh chính đại?

Trường Thanh trừng mắt nói:

- Diêm Xuyên, ngươi nói cái gì?

Diêm Xuyên liếc Trường Thanh, không thèm để ý gã, ánh mắt chất vấn nhìn chằm chằm Mạnh Dung Dung.

Mạnh Dung Dung trầm giọng nói:

- Không đủ quang minh chính đại? Ngươi nói là Trường Thanh ở Yến quốc làm quan?

Diêm Xuyên trầm giọng nói:

- Không, các chuyện phái trước ta không quan tâm, chỉ cần không nguy hiểm đến Yến quốc thì ta có thể mắt mở mắt nhắm, ta nói mấy ngày hôm trước, chuyện Mạnh cô nương đi gặp Dịch Phong lão thái sư.

Mạnh Dung Dung trầm giọng nói:

- A? Ta có cái gì không đủ quang minh chính đại sao?

- Dịch Phong lão thái sư là con dân của Yến quốc ta, nàng không trải qua ta đồng ý đã tự tiện dụ dỗ con dân ta, không chính đại quang minh, đây là điểm thứ nhất.

- Ta và Dịch Phong lão thái sư đánh cờ, rõ ràng có mục đích, có quyết đoán, chuyện chưa xong nàng đã vô lễ chen chân tiến vào, không đủ quang minh chính đại, đây là điểm thứ hai.


Diêm Xuyên trầm giọng hỏi:

- Mạnh cô nương, nàng nói đi?

Một người đứng bên la lên:

- Khốn kiếp, đại tiểu thư làm việc còn phải giải thích với ngươi sao?

Lại một người khác kêu lên:

- Cự Lộc thư viện ta thu học sinh là vận mệnh của hắn, là tạo hóa của Yến quốc ngươi!

Diêm Xuyên quát lạnh:

- Ha ha ha ha! Hay cho câu tạo hóa. Nếu như ta lừa đi tất cảđại nho của Cự Lộc thư viện của ngươi thì đó cũng là tọa hóa của các đại nho, tạo hóa của Cự Lộc thư viện ngươi sao?

- Ngươi... To gan!

- Cuồng vọng! truyện được lấy tại TruyenFull.vn

- Được rồi!

Mạnh Dung Dung vung tay ngăn cản mấy người đứng sau cãi lộn.

Mạnh Dung Dung mỉm cười nói:

- Ngươi muốn chọc giận ta, khiến Cự Lộc thư viện từ bỏ thu nhận Dịch Phong sao?

Diêm Xuyên cười nói:

- Ha, Diêm Xuyên ta chưa hạ tiện đến mức đó. Dịch Phong là con dân của Yến quốc ta, ta tin tưởng khí khái của Dịch Phong, không thể nào vì một chút cám dỗ mà chuyển đầu vào môn hạ Cự Lộc thư viện!

Mạnh Dung Dung trầm giọng nói:

- A? Ngươi có ý gì?

Diêm Xuyên trầm giọng nói:

- Ta chỉ trình bày một sự thật. Mạnh cô nương, ta biết Cự Lộc thư viện của nàng chắc chắn có vô số tu giả, Thanh Longu luyện hùng hậu, Yến quốc của ta căn bản không lọt vào mắt các ngươi. Nhưng, thư viện có thể truyền thừa lâu đến năm vạn năm thì tất nhiên có nguyên tắc của nó. Nguyên tắc của Cự Lộc thư viện có loại ỷ thế hiếp người không?

Mạnh Dung Dung là lạ liếc Diêm Xuyên?

- Ỷ thế hiếp người? Ngươi nói ta ỷ thế hiếp người?

Diêm Xuyên cười hỏi ngược lại:

- Không phải sao? Cướp người Yến quốc, cái này không tính sao?

Mạnh Dung Dung nhướng mày, hơi tức giận bị Diêm Xuyên nói xỏ nói xiên, nhưng lý trí phát hiện hắn không nói sai. Nếu như Yến quốc cũng thành một tông môn thì nàng đúng là có vẻ tùy ý cướp người, ỷ thế hiếp người.

Mạnh Dung Dung trầm giọng nói:

- Cự Lộc thư viện truyền thừa năm vạn năm không chỉ dựa vào Thanh Longu luyện, càng nhiều là nguyên tắc ứng xử, đây là gốc lập tông của Cự Lộc thư viện. Điều lúc trước ta làm không đắn đo đủ, nhưng nếu như Dịch Phong không muốn ở lại Yến quốc thì ta sẽ mang hắn đi!

Diêm Xuyên hít sâu, cười nói:

- Đó là tất nhiên, nếu Diêm Xuyên không giữ lại Dịch Phong được thì nàng cứ mang đi, ta tuyệt đối không ngăn cản.

Một người đứng sau lưng Mạnh Dung Dung khinh thường nói:

- Ngăn cản? Bằng vào ngươi?

Diêm Xuyên cười hỏi?

- Mạnh cô nương, đến lúc đó các người có cưỡng ép cướp người không?

Mạnh Dung Dung ánh mắt tức giận, bị Diêm Xuyên nói cứ như nàng làm người quá đê tiện.

Một người khác kêu lên:

- Hừ! Diêm Xuyên, ngươi cứ nằm mơ đi. Dịch Phong sắp chết, chỉ có Cự Lộc thư viện ta mới là quy túc của hắn, chỉ có Cự Lộc thư viện ta mới khiến hắn phát triển sở trường, sao hắn chịu ở lại?

Mạnh Dung Dung trầm giọng nói:

- Đúng vậy, ngươi có thể cho Dịch Phong cái gì?

Diêm Xuyên biểu tình nghiêm túc nói:

- Mặc kệ ta có thể cho Dịch Phong cái gì, ta nghĩ sau khi đánh một ván cờ với Dịch Phong xong thì hắn sẽ không muốn vào Cự Lộc thư viện nữa. Mới rồi nói nhiều như vậy không có ý gì khác, ta chỉ muốn nhấn mạnh một điều là hy vọng Mạnh cô nương đến lúc đó đừng làm khó người ta!

Mạnh Dung Dung quái dị hỏi:

- Ha ha, làm khó người ta? Ngươi cảm thấy Dịch Phong cuối cùng sẽ ở lại Yến quốc nho nhỏ này?

Hiển nhiên trong suy nghĩ của Mạnh Dung Dung thì Yến quốc nhỏ bé không đáng lấy ra khoe.