Tiên Ngục

Chương 226: Lại một giọt máu (thượng)


Quỷ Cơ có chút cúi đầu, lụa đen che mặt cơ hồ rũ xuống tới mặt đất, ai cũng nhìn không tới nét mặt của nàng, ai cũng không biết nàng suy nghĩ cái gì.

Qua một hồi lâu, tiếng nói khàn khàn của nàng mới trả lời:

- Nếu ai hiếu kỳ, vậy thì đi vào nhìn một chút, đỡ phải ở nơi này đoán mò.

Dứt lời, liền xoay người rời đi, lại một lần nữa chứng minh, vô luận là xuất phát từ loại nguyên nhân nào, bọn ta không muốn bước vào tuyệt địa nửa bước, càng là người sắp chết, lại càng sợ chết, ngược lại so với những bất luận kẻ nào khác đều quý trọng tánh mạng.

Mấy người Lạc Tai Hồ nhìn lẫn nhau vài lần, đến cuối cùng, trung niên nho sĩ và tu sĩ Lạc Tai Hồ đều tự gật đầu, kết bạn đi vào Phong Lôi tuyệt địa.

Bọn họ ở nơi này thăm dò vài chục năm, mặc dù không dám xâm nhập quá mức, nhưng mà, ở khu vực ngoại vi tra nhìn tình huống một chút, điểm đảm lượng ấy vẫn phải có.

Vẫn chưa tới một phút đồng hồ, y phục hai người bị nghiền nát, thân hình chật vật chạy ra. Lạc Tai Hồ hô lớn:

- Quỷ bà tử, ta đã khẳng định, đột biến hôm nay nhất định là do tiểu tử kia làm ra.

Quỷ Cơ bay tới, lạnh giọng hỏi:

- Dựa vào cái gì khẳng định như thế?

- Hừ hừ…

Lạc Tai Hồ sửa sang lấy áo bào, cười lạnh trả lời:

- Khu vực Hắc Vực Tiên Liên sinh trưởng, xuất hiện một cái hố sâu rất lớn, rộng chừng gần ngàn trượng. Cây Tiên Liên kéo dài tính mạng kia của ngươi, phỏng chừng sớm đã chôn sâu dưới mặt đất.

- Ngươi nói cái gì?

Quỷ Cơ kinh hô nghẹn ngào, lụa đen che mặt mạnh mẽ run rẩy, trong nội tâm bi thiết:

- Đây là trời muốn ta vong sao?

Sâu trong lòng đất, Tô Triệt thấy được một trái tim cự đại, giống như một tòa núi nhỏ huyền phù ở trước mắt.

Trên trái tim, có vô số mạch máu thô to kéo dài về bốn phương tám hướng, đâm vào trong tầng đất, không biết là kéo dài đến nơi nào.


Tô Triệt phát hiện, không gian mình đứng là một hình tròn, giống như là có một màng mỏng màu đỏ nhạt hơi mờ, chặn bên ngoài tầng đất, tạo thành một không gian độc lập.

Trước mắt trái tim này cự đại vô cùng, ở trung tâm hình tròn không gian, lơ lững giữa không trung, xem ra giống như là bị những mạch máu kia cố định.

Thình thịch bùm...

Càng kinh người hơn chính là, cái trái tim này vẫn bảo trì trạng thái nhảy lên, hơn nữa, Tô Triệt còn cảm thấy, nó phóng thích ra một loại ba động kỳ lạ, cùng bản thân mình mô phỏng ra linh lực ba động của Hoang Thần Thử, có một cảm giác cực kỳ vi diệu. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL

- Chẳng lẽ, trái tim này chính là chủ nhân của Phong Lôi tuyệt địa, hoặc là nói, nó là bị Thiên Phạt chi lực phong ấn ở nơi này, những Thiên Lôi và Cuồng Phong trên mặt đất kia, chính là nhằm vào nó mà hình thành?

Giờ phút này, trong nội tâm Tô Triệt bắt đầu sinh ra các loại suy đoán.

- Xèo xèo xèo xèo...

Hoang Thần Thử có vẻ dị thường kích động, không ngừng phác thông muốn thoát khỏi tay Tô Triệt, muốn chạy về phía trái tim.

- Đừng nóng vội, đừng nóng vội, minh bạch tình huống đã rồi nói sau.

Tô Triệt vuốt ve cái đầu nhỏ của nó, liên tục khuyên can, cuối cùng khiến nó yên tĩnh trở lại.

- Xèo xèo.

Đôi mắt nhỏ của Hoang Thần Thử, vẫn là gắt gao nhìn chằm chằm vào trái tim.

Thình thịch bùm...

Trong lúc đó, trái tim cự đại này, tốc độ nhảy lên bỗng nhiên gia nhanh hơn rất nhiều, hơn nữa, tầng huyết nhục gồ ghề mơ hồ không rõ ở bên ngoài kia bắt đầu nhúc nhích kịch liệt...

Tô Triệt âm thầm khẩn trương, căn bản đoán không được kế tiếp sẽ phát sinh chuyện gì.

Rất nhanh, trên trái tim lại ngưng hiện ra một con mắt to lớn, con ngươi hồng sắc kia nhìn chằm chằm đến trên người Tô Triệt và Hoang Thần Thử.

- Đây là...

Trái tim của Tô Triệt cũng không khống chế được đập nhanh hơn, tần suất tim đập lại phù hợp cùng tần suất nhảy lên của trái tim cự đại kia.


Hô…

Một đạo hồng quang từ trong con mắt này phóng xạ ra, trong nháy mắt bao phủ Tô Triệt và Hoang Thần Thử ở bên trong.

Tô Triệt chỉ cảm thấy một cổ lực lượng không thể chống cự cuồn cuộn tuôn vào trong cơ thể, tạo thành huyết vụ nhàn nhạt trong kinh mạch, rất nhanh lưu chuyển đến trái tim của mình, cuối cùng biến thành một giọt máu màu đỏ thẫm, lẳng lặng huyền phù trong trái tim.

Tô Triệt cũng không có mất đi tất cả năng lực, lập tức tinh thần nội thị, thì chứng kiến một hình ảnh quỷ dị.

Trong ngăn bên phải trái tim của mình, lẳng lặng lơ lững một giọt máu huyết của Vu tộc. Mà phía bên trái, lại huyền phù một giọt máu không rõ từ đâu tới vừa mới ngưng tụ...

- Cái này tốt lắm, tim của ta có bốn ngăn, lúc này bị chúng nó chiếm đi hai cái...

Tâm thất trái, tâm thất phải, hai trong bốn ngăn, lại bị hai giọt máu từ bên ngoài chiếm cứ, hơn nữa, chúng nó thoạt nhìn đều không đơn giản, máu huyết toàn thân mình lại không có cách nào pha loãng và hòa tan chúng nó, cái này nói rõ...

Lão Hắc tiếp lời nói:

- Cái này nói rõ, chúng nó đồng dạng ẩn chứa năng lượng cực kỳ cường hãn, ngươi bây giờ, căn bản không có tư cách dung hợp chúng nó.

- Ta hoàn toàn không có ý định dung hợp chúng nó a.

Trong nội tâm Tô Triệt bi thiết:

- Chỉ là một giọt trong đó, ta cũng không biết là phúc hay là họa, lần này vừa vặn rất tốt, lại làm ra hai giọt... Đợi đến tương lai, chúng nó xảy ra xung đột nào đó ở trong trái tim của ta, chẳng phải ta chết chắc sao?

Giờ phút này, hoàn toàn bất đồng với Tô Triệt chính là, con Hoang Thần Thử trong ngực kia, lại xèo xèo kêu to hai tiếng, sau đó liền bắt đầu nằm ngủ, xem bộ dáng của nó, tựa hồ là một loại cảm giác cực kỳ thỏa mãn, cực kỳ thoải mái.

- Nó ngược lại là rất hài lòng.

Trong nội tâm Tô Triệt thầm nói:

- Nếu ta đoán không sai mà nói, đãi ngộ của nó cũng giống như ta. Rất có thể, đây là một giọt máu huyết mà lão tổ tông chúng nó ban cho, đối với nó mà nói, không thể nghi ngờ là thiên đại ban ân. Chỉ là ta…

Tô Triệt âm thầm kinh hãi:

- Lão tổ tông chúng nó, không phải là một con Thử yêu thượng cổ chứ? Xong rồi, xong rồi, cái này xong rồi.

Trong Tiên Ngục, lão Hắc che miệng, không nhịn được hự hự cười xấu xa, thuần túy là một bộ nhìn có chút hả hê:

- Chủ nhân a, làm không tốt, qua không được bao lâu, ngươi cũng sẽ mọc ra một cái đuôi chuột.

Tô Triệt lại âm thầm hối hận, chuyện hôm nay nhất định là vì mô phỏng linh lực ba động của Hoang Thần Thử, đưa đến trái tim này coi mình cũng trở thành một con Hoang Thần Thử, mới ban cho một giọt máu như vậy.

Tuy như nguyện chiếm được một cây Hắc Vực Tiên Liên, nhưng không biết, có bởi vì vậy mà gieo xuống mầm tai hoạ cho tương lai hay không...

Giờ phút này, độc nhãn của trái tim đối diện chậm rãi biến mất, tốc độ tim đập khôi phục bình thường, lại qua một đoạn thời gian cũng không có phát sinh những chuyện khác, cảm giác hết thảy đều khôi phục bình tĩnh.

Tô Triệt mang theo tâm tình bất an, tinh thần tiếp tục nội thị, thời khắc chú ý tâm thất trái của mình, tạm thời còn không có phát hiện, giọt máu huyết này đối với mình đã sản sinh ra thay đổi gì. Giống như nó cũng yên lặng ẩn núp xuống, không nhất định khi nào thì sẽ phát tác...