Tiên Ngục

Chương 162: Dịch toái pháp bảo (thượng)


Tô Triệt đồng thời truyền âm cho Phỉ Vân cùng Trịnh Dung:

- Nếu là tin tưởng ta, thì đứng nguyên tại chỗ, không cần phải đi tới nơi này.

Dứt lời, Tô Triệt lại đi đến vách núi có một mảnh dây dày đặc kia. Bởi vì lão Hắc đã thấu thị qua, lớp dây dày đặc giống như tấm màn, một mực che kín cửa động, mà cái động khẩu kia, tứ tứ phương phương, biên giới chỉnh tề, rõ ràng cho thấy là có người mở ra.

Tám chín phần mười là một động phủ của Viễn cổ Vu tộc, Tô Triệt khẳng định phải tiến vào xem một cái.

Rầm a, xuyên qua dây leo rậm rạp chằng chịt, thân ảnh Tô Triệt tan biến khỏi tầm mắt mọi người.

- Dĩ nhiên là một động phủ. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: https://truyenfull.vn

Ngoại trừ Phỉ Vân và Trịnh Dung, vài tên tầm bảo khác đi theo tới lập tức nóng mắt lên.

Tất cả mọi người hiểu được, phát hiện động phủ, thì có thể thu hoạch được bảo vật thượng cổ. Bảo vật trong tay, chẳng khác gì là tỷ lệ sinh tồn tăng lên vô số lần

Những người trước kia đi vào Tiểu Di Tiên Cảnh mà may mắn còn sống đi ra, đều là vì vận khí tốt, sớm chiếm được bảo vật thượng cổ, mới có thể bảo vệ một cái mạng nhỏ...

Những tên này sao cho phép Tô Triệt một người độc chiếm bảo vật, đều cho rằng, hắn có thể đi vào trong động, mình đồng dạng cũng có thể đi vào, những dây leo kia hẳn là không đả thương người.

Vì vậy, có ba người cả gan tiếp cận tới.

Có hai người khác rất cẩn thận thông minh, nhìn thấy Phỉ Vân và Trịnh Dung trì trệ không tiến, bọn họ cũng tính toán trước nhìn kỹ hẵn nói. Nếu ba tên kia có thể bình yênvô sự tiến vào động phủ, mình lại theo vào cướp đoạt bảo vật cũng không muộn.

Ba người kia cũng không phải là hạng người lỗ mãng không có đầu óc, cẩn cẩn dực dực đi đến bên vách núi kia, đều tự tế ra pháp bảo phòng ngự, nếu có không đúng, cũng có thể kịp thời bứt trở ra.

Tiếp cận đến cự ly mấy trượng, hằng hà dây leo cũng không có phát động công kích, ba người âm thầm tâm hỷ, càng thêm xác định, Tô Triệt có thể đi vào, mình cũng đi vào được, nhất định những dây leo này là một loại thực vật thân cận nhân loại...

Sợi dây tiếp xúc qua với Tô Triệt kia, giống như là thủ lĩnh của tất cả dây leo, thoạt nhìn càng thô càng dài một ít, giờ phút này, nó có phản ứng trước nhất, chậm rãi tiếp cận tới một người ở bên trái ngoài cùng nhất.


Bởi vì tốc độ của nó rất chậm, cũng không có biểu lộ ra ý tứ công kích, người kia hơi do dự một chút, cũng học theo Tô Triệt, mang theo tiếu dung, hữu hảo vươn tay phải ra.

Thủ lĩnh dây leo theo cánh tay của hắn quấn quanh trên xuống, chậm rãi đến gần gương mặt của hắn...

Người nọ cả gan bảo trì tiếu dung, còn tưởng rằng, mình cũng sẽ hưởng thụ đãi ngộ như Tô Triệt vậy, được gốc dây leo kia cọ trên mặt mấy lần, lại không nghĩ rằng...

Sưu

Đột nhiên dây leo gia tốc, theo một con mắt của hắn đâm vào trong đầu, người này thậm chí cũng không kịp giãy dụa kêu thảm thiết, thì đã đi đời nhà ma, phòng ngự pháp bảo càng không có kịp kích phát.

Hưng phấn hưng phấn...

Dây leo này phát ra âm thanh cổ quái, khi co khi nở, giống như một cây xúc tua hút thức ăn, lại bắt hút óc cùng máu vào.

Đột biến như vậy, hai người khác sợ tới mức mặt không còn chút máu, vội vàng kích phát pháp bảo hộ thân, dưới chân mạnh mẽ gia tốc, muốn thoát khỏi nơi đây.

Chỉ là, bọn họ đã đến quá gần, ngàn vạn dây leo phần phật vây tụ tới, trong nháy mắt quấn quanh bọn họ lên.

Vài tiếng răng rắc sát, hai kiện pháp bảo phòng ngự lên tiếng vỡ tan, chỉ là một cái đối mặt, đã bị vô số dây leo ghìm thành nát bấy.

Xích xích xích...

Hai người kia lập tức kêu thảm thiết, bởi vì, dây leo quấn quanh trên thân thể lại thoáng cái trở thành dao nhọn, đâm vào thân thể, như là ống tiêm bắt đầu rút máu thịt ra.

Hưng phấn hưng phấn, chỉ là mấy hơi thở, hai người sống kia đã biến thành thây khô xương bọc da.

- Đây là...


Kể cả Phỉ Vân cùng Trịnh Dung ở trong bốn người đứng xem, lần này thật đúng là trợn mắt há hốc mồm, sợ hãi bạo lui hơn mười trượng, hơn nữa âm thầm nghi hoặc, những dây leo kia vì cái gì không công kích Tô Triệt?

Phỉ Vân hơi có chút tỉnh ngộ:

- Đã sớm nghe nói, hắn ở Huyền Cơ Phong là một Linh thảo Y sư, có năng lực đặc thù thân mật câu thông cùng thực vật, xem ra, thật đúng là như vậy.

***

Tô Triệt vừa đi vào động phủ, đương nhiên cũng nghe được ngoài cửa truyền vào tiếng kêu thảm thiết, hơn nữa, thông qua hình ảnh tinh thần mà lão Hắc truyền đến, cũng nhìn thấy ba người kia gặp tao ngộ bi thảm, trong nội tâm lại một lần nữa nói ra:

- Nói rồi, đi theo ta, chỉ sẽ chết nhanh hơn.

Trong động dị thường rộng rãi, độ cao cũng chừng hai trượng, đúng là nơi ở của cự nhân.

Một ít sách cổ miêu tả qua, Viễn cổ Vu tộc ở dưới tình huống bình thường, đều cao gần một trượng, ở trong mắt người thường, được xưng tụng là cự nhân. Chỉ là, một khi bọn họ thay đổi thân hình, đều là gấp mười, thậm chí gấp trăm lần, lúc này, mới xem như cự nhân chính thức.

Dũng sĩ Vu tộc có thể biến thân trở thành cự nhân trăm trượng, thủ lĩnh bộ tộc có thể biến thân làm cự nhân ngàn trượng, trong truyền thuyết Tổ vu có thể biến thành thânthể vạn trượng đỉnh thiên lập địa. Chỉ là nghe nói, cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Tô Triệt lấy tinh thạch chiếu sáng ra, đơn giản xem xét, vài trăm vạn năm chưa từng có người ở lại trong động phủ, bên trong vẫn còn là cực kỳ sạch sẽ, không có bao nhiêu bụi bặm. Như thế cũng không có gì kỳ quái, động phủ của tu luyện giả, cũng có thể thiết trí một trận pháp vĩnh viễn trừ bỏ bụi bẩn, đạt tới hiệu quả như thế.

Tập quán sinh hoạt của Viễn cổ Vu tộc, ở phương diện khác một mực bảo trì trạng thái tương đối nguyên thủy, cho nên, trong động không có bao nhiêu bài trí, ngoại trừ bàn đá giường đá, lại có là trên thạch bích mở ra vài ô vuông, bầy đặt một ít vật trang trí.

Chứng kiến những vật trang trí này, Tô Triệt âm thầm kích động, trong lòng tự nhủ:

- Chính là chúng nó

Đi đến trước một cái ô vuông, Tô Triệt nhìn trúng một cái lô đỉnh hình thức vật trang trí, cân nhắc, cái này có thể là một lò luyện đan phẩm cấp không tệ, có thể thu vào Tiên Ngục, cho Luyện Đan Sư sử dụng.

Lão Hắc tinh tế dò xét một phen, xác định trong động phủ không có cơ quan giết người gì, lúc này Tô Triệt mới cẩn cẩn dực dực chộp tới lô đỉnh cao hơn một thước kia.

Lại không nghĩ tới, ngón tay vừa mới chạm tới nó, soạt, nó lại bể thành bột phấn

- Nát…

Tô Triệt thầm than đáng tiếc, càng thêm xác định, cái lô đỉnh này tất nhiên là một pháp bảo phẩm cấp không tệ, chỉ có điều, bởi vì tuế nguyệt ăn mòn, nó đã triệt để mục nát.

Pháp bảo phía dưới Linh bảo, dưới tình huống không người chăm sóc, theo tuế nguyệt trôi qua, linh tính của nó sẽ chậm rãi yếu bớt, đợi cho ngày nào đó linh tính mất hết, tốc độ hư nát thậm chí còn vượt qua một ít tục vật. Đại đa số khoáng vật nguyên thủy cũng có thể bạo lộ trong không khí hàng trăm triệu năm, pháp bảo lại không được, đừng thấy thời kỳ toàn thịnh của bọn nó, có thể thoải mái đập nát các loại khoáng vật, tùy ý cắt... nhưng qua thời gian quá lâu, tụi nó chẳng là gì cả.