Tiên Ngục

Chương 1356: Ta dám cam đoan! (thượng)


Lúc đi ra, Tiếu La Thiên đã từng nói, chí ít, trong một ngàn năm sẽ không trở về, xem ra, thời gian này còn còn phải kéo dài thêm nữa. Dù sao, Tô Triệt quyết định, không thành Tiên Đế, tuyệt không trở về!

Ngàn năm thời gian, đảo mắt liền trôi qua.

Trong Hỗn Độn, bên cạnh Thiên Đạo, Tiếu La Thiên vẫn chờ ở chỗ cũ, giữ vững tư thế ngồi xếp bằng, giống như một tượng thần. Truyện Sắc Hiệp - https://truyenfull.vn

Giống như lúc nói lời từ biết cùng Tô Triệt, hắn vẫn giữ động tác này, suốt ngàn năm chưa từng thay đổi. Trong thế giới cá nhân của hắn có mấy ngàn cụ phân thân đang hưởng thụ nhân sinh, giống như vậy, cho dù đợi chờ bao lâu cũng sẽ không cảm thấy cô độc tịch mịch.

Đây chính là Tiên nhân, sống được nữa lâu cũng sẽ không dám coi thường, thực lực càng cao càng quý trọng sinh mệnh cùng lưu luyến nhân sinh, càng ngày càng đậm.

Một ngày kia, đôi mắt luôn nhắm Tiếu La Thiên đột nhiên mở ra, cũng không phải là Tô Triệt trở lại, mà là...

Hai đạo thân ảnh xuất hiện ở trong tầm mắt, mặc dù cách vạn dặm sương mù, nhưng song phương cũng có thể nhìn thấy nhau rõ ràng.

Đợi đến bọn họ đến gần khoảng trăm dặm, Tiếu La Thiên hướng về phía Hỗn Độn sương mù dày đặc trước mặt, thấp giọng cười nói:

- Làm khó các ngươi, có thể tìm tới nơi này.

Cứ việc vẫn ở trong phạm vi Thiên Đạo quản hạt, muốn tìm được một người bên trong mảnh Hỗn Độn Lĩnh Vực lớn như thế, tốn hao mấy ngàn năm, thậm chí mấy vạn năm cũng là chuyện rất bình thường.

Phải biết rằng, cho dù có Tiên Tôn tu vi, phạm vi dò xét bằng nguyên thần cũng chỉ là hơn vạn dặm một chút, Hỗn Độn Lĩnh Vực bao quanh một vòng tiên giới này thì rộng lớn nhường nào, muốn tìm được một người, mò kim đáy biển cũng không đủ để hình dung.

- Tìm ngươi hơn một nghìn năm!

Trong hai người, lão giả uy nghiêm mặc áo bào màu vàng trầm giọng quát lên:

- Tiếu La Thiên, ngươi đem Tô Triệt dấu ở nơi nào?

Tiếu La Thiên cười cười trả lời:

- Người đi vào trong Hỗn Độn tìm kiếm Tô Triệt, không chỉ có hai vị đạo hữu Long Hoàng cùng Lôi Thánh sao?"

- Nên tới đều đã tới.

Một vị trung niên nam tử mặc tử bào, hai đạo lông mày màu trắng bạc, dài như tia chớp đâm vào trong tóc mai, tiếng nói của hắn hùng hậu có lực, giống như tiếng sấm cuồn cuộn làm sương mù dày đặc trong Hỗn Độn nhấc lên từng trận sóng.


Lôi Thánh Thiên, cùng Long Hoàng làm một tổ, tiến vào Hỗn Độn Lĩnh Vực tìm tòi hơn một nghìn năm, vận khí không tệ, bọn họ là tổ đầu tiên phát hiện ra Tiếu La Thiên.

Dĩ nhiên, chính bọn hắn cũng biết, Tiếu La Thiên cũng không có cố ý che dấu. Nếu không, muốn tìm được hắn sẽ khó khăn hơn mấy chục lần.

Lôi Thánh Thiên thở dài thấp giọng nói:

- La Thiên đạo hữu, ngươi không biết hành vi này của ngươi đã dẫn phát rất nhiều người tức giận sao?

- Không có gì lớn sao?

Tiếu La Thiên vẫn là một bộ mặt hòa khí vô hại, nỡ nụ cười nói:

- Ta chỉ là mời Tô Triệt tới. Cho ta giúp một cái chuyện nhỏ mà thôi. Trước đó, không phải các ngươi cũng đã làm như vậy sao? Mặc dù không phải là tự mình ra mặt, vậy cũng phái ra thủ hạ của riêng mình. Chúng ta, năm mươi bước cười một trăm bước mà thôi.

- Đừng nói những thứ không cần thiết!

Long Hoàng với vóc người khôi ngô, không giận mà uy, tính tình hỏa bạo, tất cả mọi người biết đến, hắn lần nữa quát hỏi:

- Ta chỉ hỏi ngươi, đem Tô Triệt đưa đi nơi nào?

Tiếu La Thiên không có tính toán giấu diếm cái gì, hướng phía sau một ngón tay. Nhàn nhạt nói:

- Đi ra ngoài.

- Ta liền đoán được như vậy rồi!

Trên khuôn mặt màu vàng nhạt của Long Hoàng lộ ra vẻ giận dữ, hét lớn:

- Tiếu La Thiên, ngươi tính toán như thế nào vậy, đây không phải là để cho hắn đi ra ngoài chịu chết sao? Chẳng lẽ, ngươi muốn đầu phục đám Khởi Nguyên Ma tộc khốn kiếp kia?

- Long Hoàng đạo hữu, ngươi có thể ăn bậy chứ đừng nói bậy.

Sắc mặt Tiếu La Thiên nghiêm lại, vẻ mặt mỉm cười rốt cục thu liễm:

- Chín đại Ma Tổ cũng không có chân chính xuất thủ đối phó Tô Triệt. Nếu ta là người kia. Có cần thiết sớm bại lộ mình như vậy sao?


- Ai biết ngươi tính toán cái gì!

Long Hoàng hừ lạnh:

- Hành động của ngươi đã tạo thành nguy hiểm trực tiếp với Tô Triệt, đủ để chứng minh, ngươi căn bản không quan tâm sinh tử tồn vong Vũ Trụ Thế Giới chúng ta.

- Ngươi quan tâm sao?

Tiếu La Thiên vừa cười, chậm rãi trả lời:

- Người chân chính quan tâm, quả thật có hai ba người. Nhưng theo ta được biết, ngươi không có trong nhóm này.

- Tiếu La Thiên, ngươi rõ ràng là muốn nhằm vào ta?

Long Hoàng tức giận. Màu vàng nhạt trên mặt nhất thời càng đậm hơn, thật giống như là tức sùi bọt mép.

- Long Hoàng bớt giận.

Tiếu La Thiên tựa hồ chẳng hề quan tâm, nhún bả vai một cái. Vẻ mặt cùng giọng nói không có thay đổi gì:

- Ta chỉ không muốn bị bất luận kẻ nào hiểu lầm mà thôi.

Không đợi Long Hoàng trả lời, Lôi Thánh Thiên vội vàng tiến tới cố gắng hòa hoãn không khí, nếu bất kỳ hai vị Tiên Tôn nào trở mặt mà động thủ, cũng sẽ tạo thành cục diện nghiêm trọng khó có thể thu thập.

Lôi Thánh ôn hòa nói:

- Việc đã đến nước này, tranh chấp miệng lưỡi là vô dụng, hay là để cho đạo hữu khác gửi thư mời mọi người hội hợp một chỗ, cùng chung thương nghị mới đúng.

Long Hoàng buồn bực hừ một tiếng, trợn mắt nhìn Tiếu La Thiên một cái, sau đó đứng chắp tay, không hề nói gì nữa.

Hắn cũng biết, việc đã đến nước này, vô vị cải nhau cũng không dùng được, tất cả mọi người là Tiên Tôn, chẳng ai sợ ai, người này cũng không thể làm gì được người kia. Huống chi, Tô Triệt đã đi ngoài rồi, ai cũng không dám chạy ra đi tìm hắn, chỉ có thể gọi tất cả mọi người cùng tới đây, tiến hành thương nghị, chọn ra một quyết định.

Trong Hỗn Độn, mỗi loại phương thức đưa tin không nhất định có tác dụng, Lôi Thánh lấy nhiều loại thủ pháp gửi tin tức, nhằm vào mười vị Tiên Tôn khác nhau cùng tiến vào Hỗn Độn Lĩnh Vực.

Kế tiếp, chỉ có thể kiên nhẫn đợi chờ tại chỗ. Xem chừng, đợi đến lúc những Tiên Tôn khác nhận được tin tức, lại chạy đến, không có mười năm tám năm, khẳng định không được.

Không có biện pháp, nếu tại Tiên giới, bất kỳ một vị Tiên Tôn nào muốn đi một nơi, thì có thể đến ngay lập tức. Nhưng ở trong Hỗn Độn, không thể thuấn di, không thể Truyền Tống, chỉ có thể dừng tốc độ rùa bò, mỗi một giây đi khoảng một vạn dặm, chậm rãi từ từ mà phi hành.

Từ từ chờ sao!

Năm năm sau, hai vị Tiên Tôn của một tổ khác, Phượng Hoàng Thiên cùng Thánh mẫu Tiên Tôn chạy tới đầu tiên, biết được Tô Triệt đã đi ra khỏi phạm vi Thiên Đạo chưởng khống, ai cũng tức giận liếc Tiếu La Thiên một cái, lại không thể nói lời nào, cũng chỉ có thể kiên nhẫn đợi chờ mọi người đến.

Thật giống như đã dẫn phát tức giận của nhiều người, nhưng là Tiếu La Thiên một chút cũng không thấy khẩn trương, tư thế ngồi xếp bằng cũng không thay đổi chút nào, vẫn là một bộ dáng cười híp mắt, cũng lộ ra vẻ thoải mái hơn so với những người khác.

Sau đó trong vài năm, tám vị Tiên Tôn như Tà Hoàng, Thái Sơ lục tục chạy tới, tổng cộng mười ba vị Tiên Tôn tụ tập trên mặt đất, chỉ có Vu Thần cùng Ngọc Hoàng Thiên không có tới.