Tiên Nghịch

Chương 107: Pháp tắc giới luật

Vương Lâm định khí ngưng thần, ánh mắt không ngừng chớp động nhìn du hồn đang bổ nhào tới truyền tống trận. Hơn mười người trong truyền tống trận nhìn thấy du hồn kia lại vọt tới, đều vội vàng thối lui, xuất ra pháp bảo, ánh mắt căng thẳng nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của du hồn.
 
Du hồn càng ngày càng tới gần, vẻ khẩn trương trên mặt những người trong trận càng lúc càng đậm. Đúng lúc này, du hồn đụng vào quầng sáng bên ngoài truyền tống trận.
 
Vương Lâm vẫn thản nhiên, nhưng trong lòng thầm thở dài một hơi. Trong nháy mắt khi du hồn chạm vào quầng sáng, lập tức hóa thành làn khói tiêu tán vào hư không. Tất cả những người đứng trong trận lập tức hoan hô mừng rỡ, sự lo lắng trên mặt giảm đi rõ rệt. Mọi người càng thêm tin tưởng truyền tống trận này có thể bảo đảm an toàn cho họ.
 
"Nuốt hồn sống lại! Vô dụng! Truyền tống trận chính là cửa vào không gian của sinh linh. Phàm là hồn phách chạm tới lập tức sẽ bị pháp tắc giới luật gạt bỏ." Từ trong thần thức truyền đến một câu nói. Vương Lâm nghe xong vẫn thản nhiên không để lộ ý kiến gì. Mắt nhìn chằm chằm truyền tống trận, hắn trầm tư suy nghĩ một hồi. Sau đó mắt hắn chợt lóe sáng, hai tay liên tục điểm mấy cái ra xung quanh: Lập tức hơn mười du hồn lơ lửng bay tới.
 
Vương Lâm cười lạnh trong lòng, chỉ vào truyền tống trận một cái lập tức mười mấy du hồn phóng tới. Cấp bậc chênh lệch khiến chúng hoàn toàn không thể phản kháng, liên tiếp tiêu tán.
 
Ánh mắt Vương Lâm ngưng trọng hẳn lên, hắn nhìn ra một chút manh mối:
 
Trong khoảnh khắc du hồn đụng tới quầng sáng, bỗng nhiên xuất hiện một sợi tơ đen chui vào trong cơ thể du hồn: đây mới là nguyên nhân làm cho du hồn tử vong.
 
Về phần sợi tơ đen kia từ đâu xuất hiện? Bởi vì tốc độ quá nhanh Vương Lâm chỉ có thể nhìn thấy lóe lên một bóng mờ không thể thấy rõ chuẩn xác. Một tia nghi hoặc hiện lên trên mặt hắn.
 
Hắn không nói tiếng nào, thần thức đảo qua bao trùm lên hơn một ngàn cái du hồn. Đồng thời hắn chỉ về phía truyền tống trận. Lập tức đám du hồn liền lao thẳng tới. Trong truyền tống trận truyền ra mấy tiếng thét lớn, đám tu sĩ trong đó sắc mặt tái nhợt không còn chút huyết sắc. Nếu nói xuất hiện trước mắt một hai du hồn: bọn họ có hơi lo ngại một chút; hơn mười linh hồn thì có phần kinh hoảng; nhưng một lúc cả ngàn du hồn đánh tới như vậy, thì chữ kinh sợ cũng không đủ để hình dung được, chuẩn xác mà nói thì phải là khủng hoảng!
 
Thậm chí có người cảm thấy tuyệt vọng nhắm chặt hai mắt. Nhưng đại đa số người thì đều đặt mọi hi vọng cuối cùng vào quầng sáng kia. Đồng thời chuẩn bị sẵn sàng nếu quầng sáng không thể ngăn cản du hồn quá nhiều như vậy thì chính mình lập tức tự sát. Chết là hết còn hơn là bị du hồn cắn nuốt.
 
Thời điểm này, hầu như đa số tu sĩ cùng có chung suy nghĩ ấy.
 
Trong khoảnh khắc hơn một ngàn du hồn kia ập vào quầng sáng, tất cả đều kêu thảm một tiếng rồi tan thành mây khói. Giống như bị một cơn gió lốc thổi qua, cả đám tiêu tan không còn dấu vết.
 
Vương Lâm đứng phắt dậy. Hắn nhìn thấy được những sợi tơ đen kia xuất hiện không hề có quy tắc. Bất kể du hồn từ vị trí nào chạm vào quầng sáng, bên người nó lập tức sẽ xuất hiện sợi tơ đen đó.
 
Sợi tơ đen này rõ ràng có liên quan rất lớn với pháp tắc giới luật kế cận.
 
Ánh mắt Vương Lâm dần dần trở nên lạnh lùng. Thần thức của hắn đảo qua một vòng: Lần này số lượng du hồn vượt hơn 2000. Hai ngàn cái du hồn này dưới sự thúc động của hắn lại bắt đầu tự sát một cách vô ý thức. Lúc này đám tu sĩ trong truyền tống trận vừa mới từ trong trạng thái hoảng sợ đó thở dốc. Nhưng ngay sau đó lại bắt đầu lo lắng đề phòng. Không phải bọn họ không tin tưởng quầng sáng bao quanh truyền tống trận, mà là những điều họ chứng kiến dọc theo đường đi đã khiến bọn họ bị dọa cho tiêu tan dũng khí.
 
Cái này giống như bị một đám ác lang hung tàn vây quanh, rõ ràng bên ngoài có một vòng lửa nhưng trong lòng vẫn thắc thỏm sợ hãi đó là chuyện bình thường.
 

Tại nháy mắt khi hai ngàn cái du hồn đánh tới, Vương Lâm điểm ngón tay phải một cái: du hồn biến dị vẫn luôn đi theo phía sau hắn lộ vẻ cầu xin không dám tiến lên phía trước.
 
Vương Lâm nhìn chằm chằm vào du hồn. Tuy rằng, nó có một phần trí tuệ nhất định nào đó nhưng tỏ vẻ cầu xin thế này vẫn là lần đầu tiên hắn nhìn thấy. Vương Lâm nhìn chằm chằm du hồn sắc mặt trở nên lãnh khốc.
 
Du hồn nấc lên một tiếng nghẹn ngào, không chịu nổi áp lực thần thức của Vương Lâm lập tức xông ra ngoài. Nó vừa lao ra, liền thấy ngay sự khác biệt với các du hồn kia. Chỉ thấy dọc theo đường đi tất cả du hồn cùng đều tránh ra nhường đường cho nó. Tuy rằng không có khoa trương như khi gặp Vương Lâm nhưng rõ ràng có thể nhìn ra bọn chúng sợ hãi nó.
 
Lúc này hai ngàn cái du hồn kia đã va chạm tới quầng sáng rồi tất cả đều bị sợi tơ đen xuất hiện bất thình lình chui vào cơ thể, cả một đám rất
 
nhanh tiêu tan. Ngay trong nháy mắt này du hồn biến dị kia mạnh mẽ lao ra.
 
Đồng tử trong mắt Vương Lâm chợt thu lại lộ ra một tia vui mừng. Chỉ thấy nửa thân mình của du hồn biến dị đã chui vào trong quầng sáng. Đúng lúc này, một sợi tơ đen đột ngột xuất hiện chui vào trong cơ thể nó.
 
Du hồn biến dị lộ ra vẻ thống khổ nhưng vẫn gắng gượng xông tới nhào vào người một tu sĩ. Tên tu sĩ đó lập tức thét lên một tiếng thảm thiết, thân thể nhanh chóng hóa thành thây khô.
 
Đúng lúc này, bỗng nhiên ở xung quanh thây khô xuất hiện hơn mười sợi tơ đen nhanh như tia chớp chui vào. Du hồn biến dị lập tức lao ra ngoài với vẻ mặt cực kỳ thống khổ, nhưng lao ra không bao xa liền hóa thành tro bụi tan biến mất.
 
Đám tu sĩ trong truyền tống trận đều mặt biến sắc nhìn kia thây khô trầm mặc không nói. Thậm chí có nữ tu sĩ đã bật khóc thành tiếng.
 
Dương Hùng thầm than một tiếng, tiến lên tung một cước đá bay thây khô ra khỏi truyền tống trận.
 
Vương Lâm nhíu chặt đôi mày, tiếp theo đó hắn quyết đoán rút ra một tia thần thức thật cẩn thận tìm kiếm ở phía trước. Trong nháy mắt vừa đụng tới quầng sáng ngoài truyền tống trận, sợi tơ đen chợt hiện ra nhanh như tia chớp định chui vào tia thần thức ấy.
 
Tia thần thức của Vương Lâm lập tức cấp tốc thối lui, sợi tơ đen vừa hụt mục tiêu lập tức quay lại đuổi theo tia thần thức.
 
Vương Lâm cắn răng một cái, tia thần thức chẳng những không né tránh ngược lại chính diện nghênh tiếp. Hắn muốn thử xem sợi tơ đen này rốt cuộc có bao nhiêu uy lực. Nếu như trước kia, Vương Lâm nhất định sẽ không tùy tiện thử nghiệm. Nhưng nếu du hồn biến dị cũng có thể cứng rắn chống cự lại một chút thì hẳn là không có nguy hiểm gì lớn lắm.
 
Sợi tơ đen đó vừa tiến vào trong thần thức Vương Lâm, lập tức một nguồn năng lượng hủy diệt từ trong thần thức bùng nổ rồi không ngờ lại thuận theo thần thức phóng về phía bản thể của hắn.
 
Trong mắt Vương Lâm chợt lóe tinh quang, thần thức khổng lồ vừa bộc phát lên lập tức bao vây năng lượng hủy diệt kia. Ngay sau đó thần thức của hắn thong thả nghiên cứu.
 
Sau hồi lâu Vương Lâm thầm than một tiếng. Thần thức của hắn thoáng động, luồng năng lượng kia liền bị đập nát tiêu tan. Tuy rằng hắn vẫn chưa nhìn thấu kết cấu của nó, nhưng hiển nhiên sợi tơ đen này gây ra thương tổn thật lớn đối với linh hồn. Dường như chúng được sáng tạo ra để chuyên môn diệt sát linh hồn vậy.

 
Vương Lâm tự đánh giá nếu loại tơ đen này vượt qua số lượng nhất định nào đó, cho dù là hắn cũng sẽ không chịu nổi.
 
Vương Lâm nhắm hai mắt lại trầm ngâm suy nghĩ. Một hồi sau hắn chợt mở mắt, tay phải khẽ lật, lấy ra ba cái túi trữ vật. Thần thức tìm kiếm ở bên trong: cuối cùng ngoại trừ tìm thấy ngọc phù truyền tống của Mã Lương, còn kiếm được mấy khối trung phẩm linh thạch.
 
Hai gã Hứa Hạo và Cát Dương cũng thật đúng là kém may mắn, vừa mới giết chết Mã Lương liền gặp một đám du hồn. Tuy rằng lúc ấy thoát đi nhưng cuối cùng cũng không biết vì sao hễ chỗ nào có du hồn, chỉ cần vừa nhìn đến hai người bọn họ liền lập tức xông tới. Cho dù du hồn đó đang truy kích tu sĩ khác cũng lập tức buông bỏ không đuổi theo người kia mà quay lại chuyên tìm hai người bọn họ gây phiền toái. Thậm chí có hồn phách vừa mới cắn nuốt một nửa lại phun ra không quản hết thảy xông tới hai người bọn họ.
 
Dưới sự chiếu cố đặc biệt như thế, hai người căn bản là kiên trì không được bao lâu liền bị du hồn cắn nuốt. Vì vậy, có lấy được túi trữ vật của Mã Lương chúng cũng không kịp xem xét cẩn thận nên nó vẫn còn nguyên vẹn.
 
Kiểm tra ba cái túi trữ vật xong, Vương Lâm có chút kinh ngạc: Ở bên trong có rất nhiều đồ vật, bất kể linh mẫn thạch, pháp bảo, tài liệu.
 
Có thể nói là đầy đủ các chủng loại. Cái gì cần có đều có.
 
Phải biết rằng đây chính là Hứa, Cát hai người tích trữ gần năm mươi năm đương nhiên không thể ít.
 
Chỉ riêng trung phẩm linh thạch trong túi trữ vật của hai người đã quá nhiều, ước chừng tới hơn hai ngàn khối. Vương Lâm cầm một khối linh thạch trong tay. Hắn từng tốn rất nhiều thời gian ở trong cái khe không gian để nghiên cứu bản ghi chép trận pháp cơ bản. Trong trí nhớ của hắn có một loại trận pháp tên là Qui Giáp Huyền Diệt trận. Trận pháp này không có tính công kích nhưng lực phòng ngự thì lại rất cao. Ngoài ra trong đó có vài cái trận pháp cơ bản khiến cho người bố trí trận pháp có thể thuận tiện mang theo bên mình.
 
Loại trận pháp có thể mang theo bên người để phòng ngự này mỗi lần sử dụng phải hao phí một lượng lớn linh thạch. Lúc trước khi Vương Lâm nghiên cứu đã từng nghĩ tới: nếu có đầy đủ linh thạch nhất định phải bố trí nhiều một số trận pháp này mang theo bên mình để phòng thân.
 
Hắn tính toán một chút thời gian mở ra truyền tống trận rồi không chút chần chừ lấy linh thạch ra bóp nát. Sau đó nhanh chóng dính một chút lên đầu ngón tay rồi vẽ lên khoảng không một vài ký hiệu. Mỗi một nét vẽ Vương Lâm đều dốc hết khí lực toàn thân. Lúc ký hiệu cuối vừa hoàn thành hắn lập tức đưa vào một tia thần thức.
 
Ký hiệu chợt lóe lên một cái bay lơ lửng bất động giữa không trung. Tiếp sau đó hắn lại bóp nát một khối linh thạch tiếp tục vẽ lên. Một khối trung phẩm linh thạch có thể vẽ ra một ký hiệu. Không bao lâu sau Vương Lâm đã dùng gần bảy mươi khối trung phẩm linh thạch.
 
Trong số đó có một vài cái bị hỏng. Vương Lâm nghiên cứu trên lý thuyết đã quá thông thuộc, nhưng khi bố trí trên thực tế thì thủ pháp khó tránh khỏi có vài phát sinh ngoài ý muốn.
 
Nhìn trước mặt trôi nổi bốn mươi chín cái ký hiệu, Vương Lâm có chút cảm thán: trận pháp này quả thực rất hao phí trung phẩm linh thạch. Trước kia trên người Vương Lâm cũng không có bao nhiêu, nên cho dù có nắm trận pháp trong tay cũng không có tiền vốn để thiết lập.
 
Vương Lâm lại lấy ra một khối linh thạch bắt đầu chế tạo trận nhãn. Tay phải hắn điểm một cái, khối linh thạch lập tức bay lên, bốn mươi chín cái ký hiệu kia từng cái từng cái khảm lên nó. Mỗi lần khảm lên khối linh thạch kia liền tản phát ra một tia hào quang.
 
Đợi đến khi bốn mươi chín cái ký hiệu khảm xong toàn bộ màu sắc của khối linh thạch đã biến thành trong suốt lấp lánh. Vương Lâm giơ tay chụp một cái, trận nhãn linh thạch lập tức bay vào tay hắn. Vương Lâm nhấn một cái vào mi tâm của mình, lập tức một đạo sóng gợn vô hình xuất hiện bên ngoài vật thể. Nếu không quan sát kỹ nhìn không ra một chút dấu vết nào.
 
Ngay sau đó Vương Lâm tiếp tục chế tác, thủ pháp của hắn càng lúc càng thuần thục, số lần thất bại dần dần giảm đi. Bộ trận pháp thứ hai này
 
hắn dùng gần sáu mươi khối linh thạch liền bố trí hoàn chỉnh.
 
Thời gian chậm rãi trôi qua, thời điểm truyền tống trận mở ra đã sắp tới trong khoảnh khắc. Trong truyền tống trận cả đám tu sĩ đều đang khẩn trương trong lòng. Sống trong đó một ngày bằng một năm, họ hận trận pháp không mau mau mở ra để rời khỏi cái địa phương khiến cho bọn họ kinh hãi khiếp đảm này.
 
Hơn nữa mấy ngày nay, chiến trường vực ngoại sụp đổ với tốc độ nhanh hơn. Khe hở không gian bên ngoài truyền tống trận cũng càng ngày càng nhiều, càng lúc càng lớn, đã xuất hiện từng mảng từng mảng nứt vỡ.
 
Truyền tống trận mở ra một khắc. Vương Lâm đem cái trận nhãn cuối cùng dính vào trên trán. Ánh mắt sáng ngời đứng lên.