Tiên Ngạo

Chương 214: Phi kiếm lục giai

Dư Tắc Thành nghe thế, nói:

- Ai nói Tam sư huynh vô vọng kết đan. Sư huynh người mới tu luyện hơn ba mươi năm mà thôi, cũng đã đến cảnh giới Tâm Động rồi, về sau có rất nhiều cơ hội, làm sao lại vô vọng kết đan chứ?

Tam sư huynh Ngọc Diệu lắc đầu nói:

- Sư đệ à, cảnh giới Tâm Động chính là thành tựu cao nhất của ta và Tam sư tẩu đệ. Bên ngoài Hiên Viên Kiếm Phái, người tu tiên Trúc Cơ kỳ muốn đạt tới cảnh giới Linh Tịch, nếu không phải người trăm chiến ngàn thắng tuyệt đối không có khả năng.

- Ta và sư tẩu đệ là ai trong lòng chúng ta hiểu rõ. Nàng không thích cùng người liều mạng, ta cũng không thích cùng người tử chiến. Chúng ta chỉ ham nghiên cứu kiếm thuật, không muốn suốt ngày tìm kiếm địch nhân, sát phạt không yên, không phải giết thì bị người khác giết, Kiếm Phong Tử như vậy thực sự không phải theo đuổi của chúngta.

- Cho dù hai trăm năm sau chúng ta từ từ chết già, kiếm chủng phản phệ chúng ta cũng không nghĩ tới cuộc sống Tu La này, quá mệt mỏi, quá không thú vị.

Thải Hà Tiên Tử bên cạnh nói:

- Chúng ta còn có hai trăm năm, con người chẳng qua chỉ có sáu mươi năm, năm tháng của chúng ta nhiều hơn bọn họ như vậy, cũng tính là vô cùng hạnh phúc. Mà hai ta không có nguy cơ gặp họa mê muội, chúng ta có thể ngộ kiếm sáng kiếm, chúng ta có thể luyện đan luyện kiếm, chúng ta có thể ngắm hoa uống trà, chúng ta có thể làm việc chúng ta thích, cho dù không có thọ mệnh trường thọ kia, không có thực lực nghịch thiên kia, có ngươi bên cạnh, ta cũng đã rất hạnh phúc rồi. Chỉ cần chúng ta thích, như vậy đủ rồi.

Dư Tắc Thành đột nhiên hiểu được cách nghĩ của phu thê Tam sư huynh, không phải bọn họ không thể mà là bọn họ không muốn.

Lúc này Tam sư huynh Ngọc Diệu nói:

- Sư đệ, đệ cũng không nên nghe ta và sư tẩu đệ. Nhanh lên một chút, sư đệ theo chúng ta đi, Đại sư huynh Mạc Trần, Nhị sư huynh Hạ Việt đều đã trở về chúc mừng ta. Gia yến của Thiên Đạo phong nhất mạch chúng ta còn thiếu đệ, sư phụ cố ý bảo chúng ta tới gọi đệ.

Nói xong lôi kéo Dư Tắc Thành, ngự kiếm phi hành, trở lại trong sân nơi mọi người tụ họp, bày một bàn tiệc rượu ở dưới cây bồ đào kia, sư phụ Nam Thiên Chân Nhân ngồi ở vị trí thủ tịch.

Thứ tịch ngồi hai người, một người diện mạo khoảng ba mươi tuổi, diện mục anh tuấn, ngũ quan như đao nhưng ẩn chứa một loại uy nghiêm, không giận mà uy, ở trên người y hai bên trái phải vươn ra một đôi cánh, cánh này trắng ngần không gì sánh được, giống như cánh thiên nga tản ra lực lượng thần thánh, đây chính là dị tượng Kim Đan của y, vốn hẳn là dị tượng vô hình, hiện tại xem qua hoàn toàn chính là một đôi cánh thật. Người này chính là Đại sư huynh Mạc Trần.

Phía dưới còn có một người khác, quần áo lôi thôi mặt đầy râu quai nón xồm xoàm, trên người một cỗ khí phách phóng khoáng, phóng đãng không kiềm chế được, người này chính là Nhị sư huynh Hạ Việt. Phía sau hắn cũng có Kim Đan dị tượng, là ba đôi cánh hình bướm năm trên lưng. Trên hết là một đôi Phi Hồng Liệt Diễm Dực, ở giữa là một đôi do vô tận lôi quang hình thành, dưới cùng là một đôi cánh bằng kim loại.

Thấy Dư Tắc Thành tiến vào, hai người lập tức nhìn chăm chăm Dư Tắc Thành. Nam Thiên Chân Nhân nói:

- Đây là Ngũ sư đệ Dư Tắc Thành của các ngươi. Tắc Thành, đây là Đại sư huynh Mạc Trần ở ngoại vực Bồng Lai tiên sơn mở động phủ tự thành nhất mạch. Đây là Nhị sư huynh con Hạ Việt, vì môn phái trấn thủ cổ Tần Tô Châu Tử Dương cốc.

Dư Tắc Thành lập tức hướng hai người hành lễ, nói:

- Ra mắt Đại sư huynh, Nhị sư huynh.

Tam sư huynh bên cạnh nói:


- Mau, mau đòi lễ ra mắt. Sư đệ, Đại sư huynh, Nhị sư huynh đều là bá chủ một phương, là người giàu có, nhanh bảo bọn họ tặng lễ ra mắt.

Nhị sư huynh nói:

- Con khỉ này vẫn nghịch ngợm như vậy. Ngũ sư đệ, lần ra mắt này có hai thanh phi kiếm tặng cho đệ.

Nói xong lấy ra hai thanh bảo kiếm kim loại, kiếm dài ba thước, không có vỏ. Dư Tắc Thành nhận lấy, cúi người thật sâu.

Tứ sư huynh Tinh Thần bên cạnh đột nhiên nói:

- Đây chính là Thiên Tán kiếm của Tàng Tinh Tử?

Hạ Việt đối mặt với Tinh Thần, lập tức trở nên cung kính, nói:

- Đúng vậy, Tứ sư đệ. Đây là Thiên Tán kiếm của Thanh Hải phái Thiên Cam lão tổ Tàng Tinh Tử.

- Tàng Tinh Tử không biết tu luyện thần công gì không ngờ sớm dẫn Tứ Cửu thiên kiếp, hơn nữa khi thiên kiếp đến. Chân Quán tiền bối có oán với lão toàn bộ nhận được tin tức lại thêm tám đại đệ tử của lão cùng nhau phản bội, chờ đúng lúc thiên kiếp giáng xuống mở rộng sơn môn. dẫn địch vào núi.

- Cuối cùng Tàng Tinh Tử độ kiếp thất bại thế nhưng cũng không có chết, không rõ tung tích. Hán Miễn tổ sư cũng chạy tới tham gia thịnh hội này đã chiếm được bảy thanh Thiên Tán kiếm, ban cho ta hai thanh.

- Kiếm này Hán Miễn tổ sư đã hoàn toàn xua tan thần thức của Tàng Tinh Tử, hoàn nguyên thành kim tinh Thiên Tân kiếm, thế nhưng cũng từ phi kiếm bát giai rơi xuống lục giai.

Hai thanh thiết kiếm này không ngờ là phi kiếm lục giai, hơn nữa còn là phi kiếm bát giai của Nguyên Anh Chân Nhân đã từng sử đụng. Dư Tắc Thành lập tức cẩn thận quan sát hai thanh phi kiếm này.

Sư phụ Nam Thiên Chân Nhân bên cạnh nói:

- Tắc Thành, nhanh cảm tạ Nhị sư huynh, đây chính là phi kiếm lục giai, hơn nữa còn là Thiên Tán kiếm của Tàng Tinh Tử.

- Thanh Hải phái Thiên Cam lão tổ Tàng Tinh Tử kia lại xung Bất Diệt lão tổ, trải qua mấy lần đại kiếp, lại không bị diệt. Theo ta được biết lão đã ba lần binh giải, hai lần lôi kiếp, đều bị đánh về nguyên hình, một lần nữa đầu thai chuyển thế thế nhưng lần nào cũng Đông Sơn tái khởi, đạt tới cảnh giới Nguyên Anh.

- Người này tính tình thô bạo, rất thích đắc tội người khác, cừu gia khắp nơi, thế nhưng trải qua kiếp nạn không chết, cũng tính là một loại thần thông, lần này không rõ lúc nào thì sẽ phong vân tái khởi.

Lão có thể khống chế chín mươi chín thanh Thiên Tán kiếm, tạo thành Thiên Tán kiếm trận, lừng danh thiên hạ. Thiên Tân kiếm của lão luyện chế chính là một trong mấy loại phi kiếm hệ Kim tốt nhất Tu Tiên Giới. Con thu lại đi, kiếm này tương lai có thể lưu làm hai thanh mẫu kiếm của Lục Kiếm. Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.

Dư Tắc Thành khó có thể tin tưởng nhìn hai thanh thiết kiếm này.


Tam sư huynh bên cạnh nói:

- Đây chính là phi kiếm lục giai, phi kiếm tứ giai, thân kiếm toàn bộ chuyển thành năng lượng thể trong suốt. Ngũ Hành Nghịch Sinh Hóa Long kiếm, Kim Thủy Phong Mang kiếm của đệ chính là đại biêu.

- Mà phi kiếm ngũ giai, lại là kiếm thể đo năng lượng thể tiến hóa thành thực thể, thế nhưng kiếm tâm vẫn là năng lượng thể. Phi kiếm lục giai này lại là hoàn toàn thực thể hóa, phi kiếm chính là như vậy, tăng lên từng giai, có thực hóa hư, lại đo hư chuyên thực.

- Sư đệ ta thật hâm mộ đệ, không lâu sau đệ sẽ có Không gian Diễn Võ cấp Hồng Hoang, hiện tại chẳng qua vừa mới Trúc Cơ đã có hai thanh phi kiếm lục giai. Sư huynh ngươi chịu khổ ba mươi năm mới đem phi kiếm của mình dưỡng đến lục giai.

Nghe được lời này, Nhị sư huynh Hạ Việt lập tức sửng sốt, nói:

- Không gian Diễn Võ cấp Hồng Hoang, thật hay giả, chí bảo như vậy, thật phải chúc mừng Ngũ sư đệ rồi.

Tinh Thần bên cạnh hồi đáp:

- Đó cũng là hắn nên được, khi Kỳ châu Tà Môn lục phái biến mất, sư đệ tiến hành Trúc Cơ thí luyện, một mình đánh chết hơn sáu trăm đệ tử sáu phái thí luyện, xứng đáng với Không gian Diễn Võ này.

Lời này vừa nói, Đại sư huynh và Nhị sư huynh lập tức gật đầu tán thưởng đối với Dư Tắc Thành. Một lúc lâu sau Đại sư huynh chậm rãi nói:

- Việc này không tính là gì, Ngũ sư đệ Trúc Cơ lại không dùng Trúc Cơ Đan, hoàn toàn dựa vào bản thân Trúc Cơ mà thành, cái này mới đáng tán thướng.

Nam Thiên Chân Nhân nói:

- Đúng vậy, rất lâu rồi phái ta không có xuất hiện đệ tử như vậy, chẳng qua Tắc Thành cũng gặp chút rắc rối. Sau khi Trúc Cơ trong cơ thể xuất hiện Thủy Hỏa nhị nguyên, có nguy cơ chặt đứt tiên lộ.

Đại sư huynh nói:

- Thì ra vật sư phụ cần chính là vì Ngũ sư đệ. Sư phụ người muốn Thái Dương Quang Minh Hỏa, con đã mang đến toàn bộ.

Nam Thiên Chân Nhân nói:

- Không cần, Tắc Thành đã tự mình vượt qua cửa ải khó khăn rồi.

Đại sư huynh hướng về phía Dư Tắc Thành nói:

- Chúc mừng sư đệ, cái này là quà ra mắt của ta cho đệ.

Nói xong đưa qua một tảng đá trắng trong suốt không gì sánh được, kích thước chỉ có một tấc, giống như một quả trứng ngỗng bình thường.

Đại sư huynh Mạc Trần lại nói:

- Đá này ở ngoại vực chỗ chúng ta gọi là Hiển Già thạch, lại có tên là vấn Tâm thạch, bên trong ẩn chứa đạo lý thiên địa. Nếu như đệ gặp phải cửa ải khó khăn không thể giải đáp, hoặc là tu luyện đến bình cảnh, chỉ cần dùng tâm huyết nhỏ lên trên đá, sau đó ngủ một giấc, ở trong ngủ mơ, vấn đề tự giải, bình cảnh tự phá, thế nhưng đá này một người suốt đời chỉ có thể sử dụng một khối.

Sau đó Đại sư huynh lại lấy ra một luồng hỏa diễm, hỏa diễm này bị một cái màng tròn bọc lại lớn bằng đầu người, hỏa diễm có màu vàng chói, giống như một luồng dương quang.

Đại sư huynh nói:

- Đây là Thái Dương Quang Minh Hỏa sư phụ muốn ta mang đến cũng tặng cho đệ, hỏa đây chính là thánh hỏa của Thái Dương giáo, ta phải yêu cầu bọn họ mấy lần. Theo sư phụ nói Hỏa nguyên lực của đệ chính là Mặc Viêm Tử Hỏa, một là Địa Phế Hỏa, một là Tâm Đầu Hỏa, giờ đây thêm Thái Dương Hỏa, đã đây đủ lực tam muội Thiên Địa Nhân, cũng coi như một loại tam muội chân hỏa. Nếu tế luyện cho tốt, tận lực phát triển, nhất định trở thành Chân Tiên Hỏa.