Tiên Luyện Chi Lộ

Chương 55: Về Núi

Hư Không Hỏa Diễm trong suốt mà mắt thường không nhìn thấy được rời khỏi lòng bàn tay Trương Hằng, lao về phía khối băng lớn như một căn phòng nhỏ kia.

Khi đoàn Hỏa Diễm này vừa rơi xuống khối băng, lập tức có vô số đốm lửa màu bạc mà mắt thường có thể nhìn thấy được lan tràn ra.

Toàn bộ khối băng lớn nháy mắt đã bị những đốm lửa màu bạc này bao phủ.

Những đốm lửa màu bạc cháy phừng phừng. Từng đợt bạch quang băng giá từ bên trong khối băng trào ra nhưng nháy mắt đều bị ngân diễm này nuốt hết.

Thể tích toàn bộ khối băng đang nhanh chóng giảm xuống với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy. Trương Hằng lúc này lại cảm giác được trong cơ thể hắn cũng đột nhiên xuất hiện những điểm sáng màu bạc không biết bắt nguồn từ đầu, đang nhanh chóng dung nhập vào trong đan điền, không ngừng rèn luyện quang đoàn màu bạc ở trung tâm.

Theo sau, lại tiết ra một cỗ Luyện Hư Linh Khí hoàn toàn mới từ quang đoàn màu bạc ở trung tâm. Những Luyện Hư Linh Khí này lại bắt đầu rèn luyện cơ thể, cốt cách, ngũ tạng lúc phủ của Trương Hằng.

Ngay khi Trương Hằng đang há mồm kinh ngạc thì đoàn Hư Không Hỏa Diễm đã trở về trong lòng bàn tay hắn. Trung tâm đoàn Hỏa Diễm có một ấn ký tia chớp màu đen.

Thông qua mối liên hệ tinh tế của thần thức, Trương Hằng phát hiện ra những điểm sáng màu bạc kia đều từ Hư Không Hỏa Diễm này truyền tới.

Khối băng thật lớn vẫn đang bị những đốm lửa kia đốt cháy. Mỗi khi thể tích của nó giảm xuống một chút. Đoàn Hư Không Hỏa Diễm lại truyền vào trong cơ thể Trương Hằng một ít điểm sáng màu bạc.

Chừng qua mấy chục lần hô hấp. Trương Hằng cảm thấy áp lực đè lên người mình đã giảm đi không ít, thân thể hắn liền bật lên, thoát khỏi khối băng.

Hô!

Rốt cục cũng được giải thoát!

Trương Hằng vừa nâng Hư Không Hỏa Diễm lên vừa đưa mắt nhìn khối băng đang bị những đốm lửa bao phủ và không ngừng nhỏ xuống!

Những đốm lửa này cũng Không phải Hư Không Hỏa Diễm chân chính, Chỉ có thể coi như là sản phẩm phụ của Hư Không Hỏa Diễm mà thôi, nhưng năng lực thôn phệ và thiêu đốt của nó cũng vô cùng khủng bố.

Độ cứng của bản thân khối băng này đã tiếp cận linh khí hạ phẩm, nhưng dưới sự thiêu đốt của những đốm lửa màu bạc, nó cũng dễ dàng bị luyện hóa, so với năng lực của Luyện Hư Linh Khí phải mạnh hơn gấp trăm lần.

Thông qua Hư Không Hỏa Diễm, Trương Hằng có thể thoải mái khống chế những đốm lửa kia theo Ý muốn của mình. Thậm chí chỉ với một Ý niệm, những đốm lửa kia có thể bị dập tắt chỉ trong nháy mắt.

Sau khi những đốm lửa màu bạc luyện hóa băng SƠN những điểm sáng màu bạc truyền tới Hư Không Hỏa Diễm trong tay Trương Hằng, cuối cùng lại tiến vào trong cơ thể hắn.

- Không biết năng lực của bản thân Hư Không Hỏa Diễm này như thế nào?!

Trương Hằng không khỏi có chút tò mò.

Trương Hằng vừa mới nảy sinh. Ý niệm như thế thì Hư Không Hỏa Diễm ở trong lòng bàn tay hắn như có Linh tính, biến mất khỏi tay hắn. Ngay sau đó nó liền bổ nhào vào khối băng lúc này chỉ lớn bằng một cái chậu nữa.


Lập tức, tất cả những đốm lửa màu bạc liền biến mất, trong không khí chỉ còn lại một khối băng tinh lớn như cái chậu nữa kia.

Một cỗ rung động đặc biệt xuất hiện trong không khí, ánh mắt Trương Hằng sáng lên.

Ngay tại lúc đó, khối băng tinh kia hư không tiêu thất ngay trước mặt Trương Hằng.

Phốc!

Hư Không Hỏa Diễm lại xuất hiện trên tay Trương Hằng.

Trương Hằng trợn mắt há mồm nhìn đoàn Hư Không Hỏa Diễm như có như không trong lòng bàn tay mình.

Sau khi khối băng kia biến mất, đoàn Hỏa Diễm này dường như hơi lớn hơn một chút. Trong cơ thể Trương Hằng lại chiếm được một ít điểm sáng màu bạc.

- Cứ thế biến mất sao?!

Trương Hằng có chút không thể tin nổi.

Trương Hằng lại thử lại, tâm niệm khẽ động, Hư Không Hỏa Diễm trong tay rơi xuống mặt đất.

Không có bất cứ dấu hiệu báo trước gì, mặt đất nơi nó rơi xuống nháy mắt đã xuất hiện một cái hô sâu tới nửa thước, đất cát nơi đó cũng hư không tiêu thất.

Tuy nhiên, lần này trong cơ thể Trương Hằng không xuất hiện những điểm sáng màu bạc. Hư Không Hỏa Diễm cũng không thay đổi chút nào.

Xem ra Chỉ có luyện hóa những gì "có giá trị" thì Mới có ích cho Biến Thái Công của Trương Hằng, cũng khiến cho Hư Không Hỏa Diễm trưởng thành.

Cố gắng kìm chế cảm xúc trong lòng. Trương Hằng thu hồi Hư Không Hỏa Diễm vào trong cơ thể. Hắn hiểu được đoàn Hỏa Diễm này Tuy ẩn chứa thần thông nghịch thiên nhưng trước mắt vẫn chưa chân chính trưởng thành,

Cũng giống như Trương Hằng, Hư Không Hỏa Diễm cũng cần một quá trình lâu dài. Đợi khi nó chân chính trưởng thành thì chỉ sợ ở thế giới này không gì có thể ngăn cản được nó.

Khi tâm tính bình tĩnh lại, ánh mắt Trương Hằng lại nhìn về đóa tuyết liên.

Đóa tuyết liên kia đã bị thần thông nghịch thiên của Trương Hằng khiến cho kinh hãi. Trên đóa hoa còn hơi run run, rất sợ Trương Hằng cũng luyện hóa nàng mất.

Thấy Trương Hằng đưa mắt nhìn về phía mình, đóa Tuyết liên này liền truyền tới một cỗ tinh thần dao động với ẩn ý thần phục.

Trương Hằng thấy vậy cũng khẽ giật mình, trong miệng lại tùy tiện nói:

- Ninh sư muội! Muội nếu muốn biến trở lại thành nhẩn thân thì chỉ sợ còn cần một đoạn thời gian nữa. Trước mắt, ta sẽ có trách nhiệm đảm bảo sự an toàn cho muội, nhưng đồng thời muội cũng phải có trách nhiệm chữa thương cho ta!


Trải qua biến cố lần này, Trương Hằng hiểu được bản thân hắn quá thực cần một người hỗ trợ. Tuy rằng năng lực phòng ngự của hắn rất biến thái nhưng chung quy không thể không gặp phái thương thế nghiểm trọng. Chỉ khi nào hắn bị thương, năng lực khôi phục Mới lộ rõ là một vấn đề.

Muốn giải quyết được hai vấn đề này Chỉ có hai phương pháp. Một là từ nơi nào đó kiếm được một ít linh đan chữa thương cực kỳ tốt. Phương pháp thứ hai chính là có được kỳ bảo có thần thông chữa thương.

Đối với cách thứ nhất, Trương Hằng tất nhiên là bất lực! Khi thực lực hắn còn chưa chân chính gia tăng thì căn bản không thể kiếm được những loại linh đan quý hiếm kia. Mà bản thân đóa Tuyết liên lại có công hiệu chữa thương tuyệt vời, quả thực có thể so được với một kiện kỳ bảo chân chính.

Nghe đề nghị của Trương Hằng, đóa tuyết liên trầm mặc một lúc rồi rốt cục truyền ra một Cỗ tinh thần dao động, biểu đạt tâm tình đồng ý hợp tác.

Trương Hằng cũng không có cảm giác gì lạ. Chính hắn đang ở vào thế mạnh, sinh tử của đối phương hoàn toàn nằm trong sự khống chế của hắn. Hắn hứa hẹn bảo hộ an toàn cho đối phương, chỉ đổi lại yêu cầu là chữa thương khi cần. Điều này đã xem là không tồi.

- Muội làm sao có thể đi ra từ trong túi trữ vật của ta?

Trương Hằng đột nhiên nghĩ tới vấn đề này.

Trong túi trữ vật Tuy rằng không phải là không gian độc lập nhưng bản thân nó cũng bao hàm tu di pháp thuật, phóng đại không gian vốn cỏ lên từ mười mấy tới mấy chục lần.

Túi trữ vật cũng có được năng lực nhất định ngăn cách thần thức và linh khí Càng là túi trữ vật cao cấp thì loại năng lực này càng cường đại.

Túi trữ vật bình thường như của Trương Hằng thì chất liệu tạo ra nó cũng tương đối cứng rắn. Ở trình độ nhất định thì thủy hỏa bất xâm. Nhưng dưới sự công kích mạnh mẽ thì cũng rất có thể bị hư hao.

Đóa tuyết liên lại truyền ra một cỗ tinh thần dao động về phía Trương Hằng nhưng hắn không làm sao có thể nắm bắt được tin tức cụ thể ở trong đó. Thầm thở dài một hơi. Trương Hằng nắm lấy đóa tuyết liên vào tay, lấy tay vỗ túi trữ vật. Ý định lại đặt đóa Tuyết liên vào lại.

Đúng lúc này, Trương Hằng cảm thấy được có chút không thích hợp. Theo bản năng, hắn cúi xuống nhìn túi trữ vật. trong lòng cũng thâm giật mình.

Chỉ thấy túi trữ vật của hắn đã bị thủng nhiều chỗ. những thứ bên trong gần như muốn rơi hết ra.

Nghĩ lại, toàn bộ thân thể Trương Hằng bị một tòa băng sơn đè lên. Ngay cả thân mình hắn cũng bị thương nghiểm trọng thì túi trữ vật này làm sao có thể bảo trì như cũ được, bị như thế này cũng đă không quá tệ rồi.

Đến lúc này, Trương Hằng mới hiểu được nguyên nhân khiến đóa Tuyết liên này có thể ra khỏi túi trữ vật.

Đừng nhìn túi trữ vật chi bị rách có mấy chỗ nhưng ở tình huống được tu di pháp thuật phóng đại mười mấy lần thì cũng không đơn giản là bị thủng mấy chỗ như vậy. Mà đóa tuyết liên lại không phải là một vật chết, có thể từ trong túi trữ vật đi ra cũng dễ lý giải.

Nhanh chóng đưa đóa Tuyết liên vào lại túi trữ vật, lại từ trong đó lấy ra một kiện quần áo khác, gói bọc túi trữ vật hoàn hảo. Làm xong hết thảy. Trương Hằng mới thỡ phào một hơi.

Nếu túi trữ vật thật sự xuất hiện những vết rách lớn. đồ đạc bên trong tràn hết ra ngoài thì chẳng phải hắn sẽ phải ôm một đống đồ bay về Phương Vân sơn sao?!

Trong lòng thầm nhủ may mắn Trương Hằng cũng lười nắm lấy túi trữ vật. Ngón tay hắn linh hoạt đánh ra vài đạo pháp quyết, xung quanh thân thể hắn xuất hiện từng đợt thanh quang. Sau đó thân mình hắn liên bay lên không trung.

Trải qua lần "luyện hóa" băng sơn này. Trương Hằng cảm giác Luyện Hư Linh Khí trong cơ thể mình đã dồi dào hơn hẳn trước đây. sử dụng Ngự Phong Thuật cũng không tiêu hao pháp lực đáng kể. Nguồn truyện: Truyện FULL

Hơn nữa, hắn cũng mơ hồ cảm giác được tầng một cảnh giới Biến Thái Công của hắn cũng sắp tiểu thành.

Dưới sự phụ trợ của Ngự Phong Thuật, Trương Hằng nhanh chóng bay ra khỏi hạp cốc tối đen này, thân thể cũng bay lên tầng mây.

Khi bay lên không trung, Trương Hằng cũng cận thận tính toán lại. Hắn bị băng sơn đè lên tổng cộng là hai ngày, chừng ấy thời gian cũng không tính là nhiều. Lúc này, khoảng cách tới Đại Hội Phương Vân cũng chỉ còn năm sáu ngày nữa mà thôi.

Mà vấn đề chính là hắn đã rời khỏi Phương Vân sơn hai ngày. Không biết Âu Dương lão tổ có nổi lên nghi ngờ gì không!?

Trương Hằng đoán rằng Âu Dương lão tổ đã động tay động chân, đặt một bí pháp nào đó lên người hắn. Trong phạm vi nhất định, lão có thể xác định ra vị trí đại khái của hắn. Nếu không thì lão cũng không dễ dàng cho hắn rời núi như vậy!

Trong lòng không ngừng suy nghĩ, Trương Hằng ngự gió bay về phía Phương Vân sơn. Khoảnh khắc khi Hư Không Hỏa Diễm luyện thành, hắn hiểu được rằng Tuy chưa thể chống lại được Âu Dương lão tổ nhưng chung quy sẽ có một ngày hắn sẽ mạnh mẽ dẫm lão dưới nhân như dẫm một con kiến!