Tiên Luyện Chi Lộ

Chương 109: Luyện Ngục Lộ- Chất dính màu máu

Phía trên Tuyết Sơn, thần thức của Lạc Hà quan sát tình cảnh Huyết Sát Thần Điện ở xa xa.

Cuộc chiến của chúng tu sĩ với đám yêu thú cũng không tránh khỏi ánh mắt của hắn. Ánh mắt hắn từ đầu tới cuối bình tĩnh vô sắc, chỉ khi một quyền của Trương Hằng đánh bay quái xà thì khóe miệng hắn mới hiện lên Ý cười khẽ.

Khi bốn chiếc lệnh bài tụ tập, thần điện sắp mở ra, nam nhân thần bí kia hiện thân thì sắc mặt Lạc Hà mới hơi đổi, vội vàng thu hồi thần thức.

Mà đúng lúc này, một đạo bóng dáng bán trong suốt xuất hiện bên người hắn.

- Ngài là... Huyết Sát Thần Đế...

Trong mắt Lạc Hà hiện lên vẻ kinh nghi bất định.

- Ta chỉ là một lũ Thân Ngoại Hóa Thân của Huyết Sát Thần Đế lưu lại từ mười vạn năm trước, hành động theo nhiệm vụ của bản tôn lúc trước lưu lại, dẫn đường Thần Điện Thí Luyện. Ngươi là một trường hợp đặc biệt bên trong động phủ. niệm tình ngươi không biết nên sẽ đuổi ngươi ra khỏi động phủ.

Nhân ảnh này vung tay lên, Lạc Hà đã bị lực lượng pháp tắc của động phủ đẩy ra ngoài. Đồng Thời lúc đó, bên ngoài Huyết Sát Thần Điện, bóng người kia cũng lên tiếng tiếp:

- Ta là một lũ Thân Ngoại Hóa Thân của Huyết Sát Thần Đế lưu lại từ mười vạn năm trước, hành động theo nhiệm vụ của bản tôn lúc trước lưu lại. dẫn đường Thần Điện Thí Luyện. Lần này mở ra chính là thí luyện cao đăng nhất của Huyết Sát Thần Điện.

- Lần thí luyện này rất khó khăn, trong năm mươi người các ngươi, có thể sống sót đi ra cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, thậm chí có thể toàn bộ táng thân bên trong!

Chúng tu sĩ nơi này đều đưa mắt nhìn nhau! Nghe Ý tứ của thân ảnh màu máu. lần thí luyện này chính là đẳng cấp cao nhất. Những tu sĩ tham gia thí luyện khẳng định cửu tử nhất sinh, thậm chí tất cả mọi người đều có thể chôn thân trong này.

- Trước khi chân chính mở ra thần điện, ngươi có thể lựa chọn từ bỏ. nhưng không thể đứng ở trong động phủ! Những người từ bỏ ta sẽ tống xuất ra khỏi động phủ!

Từ bỏ? Không hề ít tu sĩ có thực lực bình thường động tâm!

Chỉ cần tiến vào thần điện, tuyệt đối lâm vào cục diện cửu tử nhất sinh. Những người không quá tin tưởng vào thực lực của mình, trong lòng đều nảy sinh Ý nghĩ bỏ cuộc!

- Ta bỏ cuộc!

- Bỏ đi! Ta cũng từ bỏ!

Chỉ một lúc, có tới bảy tám người lựa chọn từ bỏ.

Những người này đa số đều là tu sĩ của Phương Vân sơn thực lực chỉ tầm Luyện Khí hậu kỳ.

Thân ảnh màu máu mang theo một tia thất vọng, mang theo một tia trào phúng nói:

- Cho dù tống xuất các ngươi ra cũng chỉ sống một đời vô vị mà thôi! Bổn tọa trước đưa các ngươi đi đã!

Thân ảnh này nhẹ nhàng phất tay. bảy tám gã tu sĩ kia lập tức bị huyết quang bao bọc.

Ngay cả kêu thảm một tiếng cũng không kịp, những tu sĩ này liền hóa thành một đống máu loãng, thân thể biến mất trên thế gian này.

- Ai còn muốn từ bỏ không, bổn tọa sẽ không thương tổn tính mạng các ngươi!

Thân ảnh màu máu này mang theo một ý cười nhàn nhạt!

- Ngươi là Thần Đế, sao lại lật lọng như vậy?!

Đúng lúc này một Thanh âm quen tai với Trương Hằng đột nhiên vang lên.

Trương Hằng không cần đưa mắt nhìn cũng biết đây chắc chấn là Triệu Thụy.

Thân ảnh màu máu lẳng lặng nhìn về phía Triệu Thụy, sắc mặt đạm mạc. Toàn trường yên tĩnh, tất cả mọi người đều nhìn về phía Triệu Thụy.

Thân ảnh màu máu này đánh giá Triệu Thụy một lúc. Điều bất ngờ chính là hắn không biểu lộ chút tức giận nào.

- Ngươi họ Triệu? Cũng là truyền nhân của Hỏa Quỷ?

Thân ảnh này lại nói.

Triệu Thụy không khỏi buồn bực! Vì sao phân thân Huyết Sát Thần Đế này lại biết mình họ Triệu. Lúc trước khi cứu Lạc Ngưng Tuyết. lão nhân thần bí kia cũng biết được danh tính của mình.


Thân ảnh màu máu thu hồi ánh mắt, Khinh thường nói:

- Ngay từ khi ta hiện thân đã đại biểu thí luyện đã chính thức bắt đầu! Bất cứ ai trong các ngươi cũng không thể bỏ cuộc! Vừa rồi chỉ là một chút khảo nghiệm nho nhỏ mà thôi!

Chúng tu sĩ nơi này không khỏi hít sâu một hơi khí lạnh, rất nhiều tu sĩ cũng âm thầm may mắn mình đã không lựa chọn từ bỏ.

- Không đặt mình vào tử địa, rồi Quyết tâm sinh tồn dù tiến vào thần điện cũng chỉ là đi chịu chết mà thôi!

Thân ảnh màu máu có thể là do vì Triệu Thụy nên mới giải thích thêm một câu.

Lạc Ngưng Tuyết bên canh Triệu Thụy lúc này cũng đưa tay giật hắn một cái.

- Sao vậy Lạc sư tỷ?

- Không cần xen vào việc của người khác...

Lạc Ngưng Tuyết cũng không nói gì mà truyền âm cho Triệu Thụy. Thân ảnh màu máu lại thong thả đi về phía Huyết Sát Thần Điện. Hắn lấy tay điểm nhẹ lên vách tường thần điện.

Lập tức toàn bộ Huyết Sát Thần Điện như là chất lỏng, đều được tạo thành từ máu huyết. không ngừng dao động cũng tương tự như thân ảnh màu máu này.

Chỉ chốc lát, Huyết Sát thần điện giống như kiến trúc bán trong suốt do chất lỏng màu đỏ tạo thành, thậm chí có thể phản chiếu hình ảnh của các tu sĩ tại đây.

- Thần điện thật Quỷ dị!

Trương Hằng nhìn về phía thần điện, lẩm bẩm. Chúng tu sĩ nơi này cũng kinh ngạc không thôi.

Trương Hằng thậm chí có một loại ảo giác, dường như thần điện này chính là một vật sống vậy!

Bàn tay thân ảnh màu máu huơ lên. vạch một đường hình bầu dục lên vách tường.

Theo động tác của hắn trước mắt chúng tu sĩ. trên vách tường Huyết Sát Thần Điện hình thành một quang môn màu máu cao chừng hai thước.

- Nếu đã không có ai bỏ cuộc nữa thì các người cùng vào đi..

Thân ảnh màu máu này nói với chúng tu sĩ.

Đám tu sĩ này đều do dự một chút, cuối cùng Nam Minh và Lý Hoành gần như cùng lúc bước ra. đi về phía quang môn kia.

Hai đạo thân ảnh biến mất trước mắt mọi người.

Sau đó, những người khác cũng đi vào trong thần điện.

Trương Hằng lần này cũng không đi sau, nhanh chóng đi cùng đám tu sĩ Độc Thiên Bảo. cùng nhau đi vào quang môn.

- Nơi này thật đen tối!

Vừa mới tiến vào thần điện đã nghe được âm Thanh oán hận của tu sĩ cạnh đó.

Trương Hằng nhìn quanh không gian tràn ngập một màu đen, cảm giác năng lực nhìn xuyên đêm của người tu tiên cũng không có hiệu quả đối với nơi này.

Trong thế giới tối đen này. chỉ còn một con đường trần đầy chất lỏng màu máu.

- Đây là một con đường sao?!

Trương Hằng thấy "con đường" này được tạo thành từ một loại vật chất như máu.

Bất cứ ai nhìn tới cũng biết đây không phải là con đường bình thường.

Chỉ một lúc, số tu sĩ còn lại đều tiến vào Huyết Sát Thần Điện. Thân ảnh màu máu cũng xuất hiện nơi này, lơ lửng giữa hư không.

- Nơi này là lĩnh vực cấm phi hành, ngoại trừ ta ra, không ai trong các ngươi có thể phi hành, chỉ có thể theo Luyện Ngục Lộ này mà đi tới.

Có một ít tu sĩ không tin thử bay lên một chút. Kết quá thân mình còn chưa nhấc lên đã bị một cỗ lực lượng đè mạnh xuống. Trương Hằng dùng lực lượng thân thể khẽ nhảy lên một chút, phát hiện cũng không có ảnh hưởng gì.


- Cửa thứ nhất: Luyện Ngục Lộ!

Thân ảnh màu máu nói xong liền biến mất tại chỗ.

Trương Hằng nhìn thế giới tối đen này, nếu theo con đường này mà đi, chỉ sợ sẽ vĩnh viễn biến mất trong này.

- Đã không còn đường lui nữa, mọi người cùng đi tới đi!

Rất nhanh, có tu sĩ đã đi lên Luyện Ngục Lộ.

Chúng tu SĨ vẫn duy trì một khoảng cách nhất định, dần bước lên Luyện Ngục Lộ.

Trương Hằng phát hiện những tu sĩ đi trước, khi bước lên Luyện Ngục Lộ thì thân thể có chút cứng ngắc và trì trệ. trên mặt có biểu tình rất buồn bực.

Chỉ một lúc, Trương Hằng cũng bước lên con dường như dính máu này. Chân bước trên đó, Trương Hằng có một loại cảm giác mềm nhũn, trên con đường này dường như có một chất dính, làm cho người ta cất bước rất chậm rãi.

"Con bà nó! Đây hoàn toàn có thể so với Keo Dính cực mạnh của thế kỷ 22!"

Trong lòng Trương Hằng tức giận thầm mắng.

Thử nghĩ, trên một con đường phủ kín chất dính cực mạnh, cho ngươi từ từ đi qua ngươi sẽ có cảm giác gì?!

Trên Luyện Ngục Lộ khẳng định không có Keo Dính nhưng hiệu quả so với Keo Dính cực mạnh còn mạnh hơn vài phân.

"Thật khiến người ta buồn bực!" Bước chân của Trương Hằng rất khó khăn, khi hạ xuống mặt đất lại như bị dính chặt xuống dưới. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL

Cũng may, lực lượng cơ thể của Trương Hằng rất cường hãn chút lực dính thế này đối với hắn cũng không ảnh hưởng quá nhiều.

về phần những tu sĩ nơi này? Khi nhìn lên. Trương Hằng phát hiện cả một đám tu sĩ đang vô cùng chật vật đi về phía trước, tư thái cũng rất kỳ lạ.

- Haha...

Trương Hằng không kìm nổi nở nụ cười khẽ.

Tuy rằng hắn cười rất khẽ nhưng trong thế giới hắc am yên tĩnh này cũng vẫn rất vang vọng.

Chúng tu sĩ lập tức trợn mắt lên nhìn.

- Thằng nhóc ngươi còn đứng đó mà cười! Lão tử còn không đi được đây này!

Từ phía sau vang lên một tiếng chửi rủa quen thuộc.

Trương Hằng đưa mắt nhìn sang thì thấy đó chẳng phải là Vương Viên của Tiên Vân Tông sao?!

Thân thể mập mạp của Vương Viên ở trong Luyện Ngục Lộ, hành động vô cùng khó khăn, trên cái mặt béo núc không ngừng toát mồ hôi.

Tên này đúng là miệng lưỡi không sạch sẽ! Lần trước cũng vì cái mồm đã bị Nam Minh bắt làm Mỗi nhử, không ngờ còn chưa nhớ đời?!

- Thằng béo! câm miệng!

Trương Hằng với hình tượng Triệu Vân không ngại quát hắn một cái.

Vương Viên bị Trương Hằng quát thì kinh hãi một chút, sau đó chửi ầm lên:

- Tên mặt trắng ngươi, cỏ bản lĩnh thì tới đây!

Vương Viên đắc ý nhìn chằm chằm Trương Hằng. Hắn vẫn còn cách Trương Hằng một khoảng nhất định, không tin Trương Hằng lại đi tới.

-Được Ta tới!

Ngay sau đó, Trương Hằng đột nhiên từ cách xa mấy trượng ập tới, sau đó vươn một tay, đánh một quyền về phía Vương Viên.

Thịch!

Thân thể Vương Viên bị đánh cho nằm sấp xuống, thân thể mập mạp của hắn lập tức bị mặt đường dính đầy chất lỏng màu máu dính lại.

Trương Hằng còn dùng chân đạp người hắn xuống.

- Ahh!

Toàn thân Vương Viên dường như trở thành một bộ phận con đường, khó có thể cựa quậy.

Trương Hằng hừ lạnh một tiếng, lập tức rời đi! Hắn làm vậy so với giết chết đối phương còn hả giận hơn.

- Ai cứu ta! Ai cứu ta!!! Đỡ ta một chút...

Vương Viên nằm dính chặt trên mặt đất, không ngừng hô lớn.

Một bàn tay Vương Viên lóe ra Thanh quang, gian nan lắm mới nhấc thân mình lên một chút, lại bị một gã tu sĩ trực tiếp dẫm lên, bước qua người hắn. Phát ra một tiếng đau đớn, Vương Viên vô lực nằm dính chặt trên mặt đất.

- Để ta cứu ngươi đi!

Đúng lúc này một Thanh âm lạnh như băng truyền tới.

Trương Hằng nhìn sang. Đây chẳng phải là Vũ Văn Lâm của Phong Hành Môn sao?!