Tiên Hồng Lộ

Chương 696: Trờ về Tông môn!

Tần Vong chi có thể miễn cưỡng cười phụ họa theo, trong lòng thầm nghĩ: "Dương Phàm này t hay đôi cũng quá lớn."

Theo tu vi thực lực mà nói. năm đó Dương Phàm chẳng qua là một tu sĩ Hóa Thẩn sơ kỳ, ớ trước mặt đại tu sì Hóa Thẩn, dưới tình huống sử dụng Chí Bảo Long Khí Hoàng Long Quan, mới miễn cưỡng giữ được cái mạng.

Mà nay thực lực của Dương Phàm không biết vuợt qua bao nhiêu cấp độ. không ngờ khién Tần Vong cấp bậc Thẩn Hư mà cũng cảm nhận được áp lực và bất an mành liệt.

"Tốc độ này cũng quá nhanh đi! Cho dù là Tần Hoàng so sánh với hắn, cũng không bẳng... Việc này thật có điêu kỳ quái!" Tản Vong lo lắng trong lòng, có cảm giác Dương Phàm đã xảy ra vấn đề gì đó.

- Ngươi dường như có điểu nghi ngờ với giải thích của ta?

Ánh mắt Dương Phàm chợt lóe sáng, trong hư không đột nhiên sinh ra một áp lực cường đại. hơi có ý cười nói.

Tẩn Vong vội vàng đua ra nghi vấn của bản thản:

- Yêu Long Hoàng thực lực không kém gì Tẳn Hoàng, có tin được hay không? Đến lúc đó nếu dẫn sói vào nhà thì...

- Ngươi đây là buồn lo vô cớ! Mục đích của Yêu Long Hoàng là bảo tàng Tiên Tần. hắn sớm hay muộn sẽ ròi đi Ngoại Hải Vực. Vói thực lực Yêu Hoàng Cảnh hắn, nếu muốn gồm tháu Đại Tân cũng vô cùng khó khăn. Huống chi, cho dù đến lúc đó xảy ra vấn đê gì, cũng có Dương mỗ tọa trấn, đủ để kiềm chế hắn!

Dương Phàm vẻ mặt ung dung đầy tự tin, hoàn toàn bác bó ý kiến của Tản Vong.

- Hà hà! Có mặt Dương đạo hữu, ta đích xác yên tâm không ít.

Tân Vong cười nói. trong lòng cảm thấy Kỳ lạ. lời nói của Dương Phàm không phải không có đạo lý, nhưng sự tự tin của hắn, cũng quá làm cho người ta líu lưỡi không nói nên lời.

-Tốt lắm! T a trước đi trớ về, có việc gi đến Tiẻn Đạo Tỏng tìm ta!

Trên mặt Dương Phàm hơi lộ ra vẻ không kiên nhẫn, sau lưng ngưng kết thành một đôi cánh lóng lánh màu xanh, lưu Chuyên lôi quang màu tím, ""phật" một tiếng, lướt đi mấy trăm dặm, trong khoárứi khắc biến mất không thấy.

"Cái này... cái này cũng quá..." Tần Vong lộ vẻ mặt kinh ngạc, chợt chuyển thành phần nhiều là bất đắc dĩ và cười khổ.

"Tốc độ tu luyện của Dương Phàm thật kinh người, thật sự rất nhanh, hoàn toàn không bình thường." Trong lòng Tân Vong có chút bất an, phỏng đoán Dương Phàm tu luyện xuất hiện đường rẽ. làm cho cảnh gi ới không ổn định.

Tới cấp bậc Hóa Thẩn Kỳ mỗi lần tăng lên một tiểu cảnh giới, đểu là linh hồn vượt qua trinh tự và chất biến, không có người nào ngoại lệ. bìrih thường ai cũng cân hơn vài trăm vài ngân năm thể ngộ và khổ tu.

Nhưng với Dương Phàm từ Hóa Thẩn sơ kỳ cho tới bâv giờ vượt qua cấp Phù chù chi sợ Ngay cà một trăm năm cũng không đến.

Ban đầu Tần Vong từ Tẳn Hán nơi đó biết được, lúc trước Dương Phàm tấn chức Hoán Nha Kỳ, cũng phải mất thời gian mấy chục năm.

Đúng lúc này, một cổ thẩn thức mạnh mẽ quét tới, khiến tâm thẩn hắn máv động, lại là Dương Phàm dùng thản niệm truyền âm:

- Đừng quên, đến lúc đó tụ hội ờ kinh đô!

- Tẳn mỗ đển lúc đó nhắt định tới phó ước!

Tần Vong vội vàng hỗi đáp.

Trong lòng hắn cũng thớ một hơi nhẹ nhõm. ít nhất Dương Phàm cũng không có chân chính tâu hóa nhập ma, có thê là trên cảnh giới xuất hiện sai lầm gì đó, làm cho tính tình đột nhiên thay đổi.

Dương Phàm cũng không kiêng kỵ gì, một đường dùng tốc độ cao phi hành, khí thể kinh người, cho dù gặp phải một số thế lực tông phái, cũng tuyệt nhiên không đi đường vòng.

Nơi hắn đi qua. vô số tu sĩ kinh hãi nin sợ. không dám trêu chọc và ngăn can.

Bình thường cường già cao nhất của các đại phái tu tiên, cũng chi là đại tu sĩ Hóa Thần. Đối mặt với khí tức cuông bạo xẹt ngang bâu trời này. không ít người trong bê quan bừng tinh lại, nhưng đểu bị dọa cho toát ra một thân mỗ hôi lạnh.

Mà khí tức kia vừa lướt qua, chi nhoáng một cái không hể thấy bóng dáng, tốc độ mau khiến người ta kinh hãi.

- Khí tức của Chi Bào Long Khí... Không biết vị ấy là cường già tuyệt thế ẩn thế nào!

Cường già phát giác bóng dáng Dương Phàm thẩm phòng đoán, cũng có không ít người đoán được thân phận của hắn.

Loại thái độ ngang ngược không cố kỵ của Dương Phàm lúc này. đích xác tiết kiệm cho hắn một chút phiên toái. Cho dù là Vương hầu nào đó của Đại Tân phát hiện bóng dáng hắn, cùng không dám tùy tiện trêu chọc.

Lại phi hành mấy tháng. Dương Phàm rốt cục tới Thiên Vũ Châu, bay tới hướng dãv núi thanh tú phúc thiên kia.

Tiên Đạo Tông.

Lăng Đính Tiên Phong, đệ cửu trọng.

Bạch Vũ lão tiên đang ờ trong động phủ tĩnh ru, hàng lông màv chợt nhảy lên, lão chi cảm thấy một khí tức cuồngbạo đáng sợ, bức tới hướng Tiên Đạo Tông.

Cảnh giới linh hồn của lão đã đạt tới Thòng Thiên bậc ba, cám ứng cực kỳ mãnh liệt, trong lòng thất kinh: "Người tới là người phương nào. dường như là cường giả Hợp Thê KỲ, nhưng lại có khí tức của Chí Bảo Long Khí..."

Bạch Vũ lão tiên trong lòng bất an, vội vàng truyền lệnh cho các Đại trướng lão. làm tốt chuần bị cảnh giới.

Còn lão vội vàng vận hành kỳ thuật huyển ảo Tiên Diễn Đại Đạo Pháp, hai tay nhích động liên tục, bấm tay niệm thẩn chú tính toán.

Nhưng mà, người tới tu vi mạnh mễ kinh người, trong người lại có Chi Bảo Long Khí. kết quá lão bói toán ra rất mơ hỗ, chi biết là người tới cũng không có ác ý. Trong khoáng thời gian ngắn Tiên Đạo Tông cũng không có tai ương máu chàv đầu rơi.

Rốt cục. chờ sau nửa Ngày. trong phạm vi thẩn thức thấy một nam nhân lung mọc hai cánh Phong Lôi, khí thế kinh người bay tới gân Lăng Đinh Tiên Phong.

"Dĩ nhiên là hắn..." Bạch Vũ lão tiên trong lòng giật mình, quả thực khó có thể tin.

Ngắn ngủn mấy chục năm không thấy, Dương Phàm không ngờ đạt tới một cấp độ khiến lão kinh hãi không yên tâm.

"Từ Tiên Tẳn thượng cổ cho tới nay. cũng chưa bao giờ nghe nói qua tình huống tu vi tăng lên nhanh như vậy." Bạch Vũ lão tiên đánh giá Dương Phàm, chi thấy trong hai mắt của hắn, mơ hỗ lấp lóe tia sáng màu tím. lộ ra khí tức bễ nghễ bá đạo.

Tình hình nhưthế khiến Bạch Vũ lão tiên chấn động tâm thẩn, chau mày suy nghĩ.

- Ta đã trở vê!

Giọng nói của Dương Phàm đột nhiên vang lên trong óc Bạch Vũ lão tiên, không ngờ hắn phát giác vị trí của lão.

Đồng thời, giọng nói này còn truyền tới mấy nơi khác trên Lăng Đính Tiên Phong, bao gồm Dương Tuệ Tâm cùng Nam Cung Hạm.

Dương Phàm cùng phát hiện Đặng Thi Dao đang trong bế quan, tâm thẩn vừa động hắn không có quấv nhiễu nàng.

- Đại ca!

Dương Tuệ Tâm vô cùng mừng rỡ, vội vàng từ trong động phủ bay ra, nhìn ra phương

xa.

- Chủ nhân!

Nam Cung Hạm lộ ra vẻ ngạc nhiên và vui mừng, hạ thấp người cung kính nói.

Không bao lâu, phía trước nổi lên từng tràng tiếng sấm, mâv gió rung chuyển, một uy áp mênh mông ngất trời cuồn cuộn bức tới.

Còn cách thật xa. toàn bộ các cường già trên Lăng Đính Tiên Phong, đểu cám thấy tâm thẩn bị áp bách một trận, thân thể cực kỳ không thoải mái.

Mà tu sĩ cảnh giới thấp thi ngược lại bị ảnh hướng nhỏ hơn một ít.

"Phẩn phật! Vù vù!"

Một tia chóp màu xanh tím từ trên cao lướt tới, rơi xuống đệ cửu trọng Lăng Đính Tiên Phong. Là nơi cấm địa đệ cửu trọng, mà các cường giả trọng phong khác không dám vượt qua.

- Là Dương trướng lão!

Mấy người Tam Kiếm trướng lão. Lam Ngọc tiên tử ngạc nhiên vui mừng lên tiếng.

- Ngươi rốt cục đã trờ về!

Một giọng nói già nua ấm áp truyền đến. Bạch Vũ lão tiên đã chờ ờ cửa đệ cửu trọng phong.

- Đại trướng lão! Chúng ta mới mấy chục năm không gặp! Ngài trừ hơi già thêm, còn không có t hay đôi gì khác!

Dương Phàm hạ xuống đinh ngọn núi, hai tay vòng ớ trước ngực, hai cánh màu xanh tím sau lung nhẹ nhàng chóp động, tản phát ra khí tức áp lực cuồngbạo.

Cả người hắn nhưmột pho tượng Thẩn Ma, khiển cho người ta sợ hãi.

-Ha ha!

Bạch Vũ lão tiên lộ ra ý cười ôn hòa, mặt không đổi sắc đánh giá Dương Phàm, cười túm tim nói:

- Tiến bộ và biến hóa của ngươi, quả thực như hai người khác nhau rõ rệt, xem ra có kỳ ngộ gì đây!

- Đúng vậy. nếu không ta cũng không có khả năng nhanh như vậy tấn chức Hoán Nha hậu kỳ!

Dương Phàm cười ngạo nghễ, sau lưng đôi cánh Phong Lôi thu liễm lại, rồi đột nhiên hiện lên ba hư ánh màu xanh, đò. tím mơ hỗ không thấy rõ.

Hư ảnh ba màu kia chi có đạt tới cảnh giới Thần Hư, mới có thể cảm ứng được.

Bạch Vũ lão tiên không khòi hít một hơi khí lạnh.

- Dương trướng lão! Không bẳng đi vào động phủ của lão phu nói chuyện.

Bạch Vũ lão tiên hơi vừa Chuyên ánh mắt, dự tính trước dò xét rõ tinh huống, rồi nghĩ đổi sách trợ giúp Dương Phàm.

- Không cần đâu!

Dương Phàm cười nhạt:

- Ta trước ôn chuyện cùng muội muội, có rảnh đến bái phóng sau.

Dứt lời sau lưng hắn lại sinh ra đôi cánh Phong Lôi, vỗ cánh một cái biến mất trên đệ cửu trọng phong.

Bạch Vũ lão tiên chau mày. thấp giọng lẩm bẩm:

- Thay đôi rồi... Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Đệ thất trọng phong. Bách Linh Thiên Viên.

- Đại ca...

Dương Tuệ Tám hai mắt đò hồng, nhào vào trong lòng Dương Phàm, chóp đôi mắt sáng thanh tú như nước, lau nước mắt:

- Huynhmột mình một người đi Yêu Hoàng Cảnh, thật khiến muội lo lắng gần chết!

Ba hư ảnh sau lưng Dương Phàm biến mất. sắc mặt ôn hòa. vỗ vỗ vai Dương Tuệ Tâm. thấp giọng nhỏ nhẹ, an ủi trêu ghẹo.

Lúc này, cổ khí tức bễ nghễ bá đạo trên người hắn giảm đi. dường như lại biến trờ về một thản nho nhà ôn hòa. mị lực vô hạn của Dương Phàm trước kia.

"Đại ca luôn đối tốt với ta! Không có t hay đổi!" Dương Tuệ Tâm nghĩ như vậy.

Lưu lại chỗ muội muội một lát, Dương Phàm rời Bách Linh Thiên Viên.

"Cách cách!"

Sau lung Dương Phàm sinh ra đôi cánh Phong Lôi dài hon mười trượng, một khí tức bễ nghễ bá đạo quét ngang đệ thất trọng phong, làm cho đệ tử tông môn ờ phụ cận kinh hãi nin sợ.

- Muội muội! Hôm nào dọn đến động phủ của ta đi!

Dương Phàm cười nói.

- Không được!

Dương Tuệ Tám lắc đâu. hé miệng cười nói:

- Đại ca đi gặp Thi Dao tỷ đi, các người nhiều năm rồi không gặp!

- Được!

Đôi cánh Phong Lôi sau lung Dương Phàm nhoáng lên một cái, biến mất trên đệ thất trọng.

Hắn lại đi đệ cửu trọng Lăng Đinh Tiên Phong, trờ về động phủ của mình.

Đặng Thi Dao đang bế quan tu luyện. Nam Cung Hạm tiếp đón hắn.

- Không tệ, nàng đã tu luyện đến Hóa Thần trung kỳ, khi nào tấn chức cành giới hậu kỳ, ta sẽ thu nàng làm thị thiếp!

Sau lưng Dương Phàm lại hiện lên ba hư ảnh, từ trên cao nhìn xuống nói.

- Dạ! Đa tạ chủ nhân ưu ái!

Nam Cung Hạm hạ thấp người thi lễ. liên tục nói lời cảm tạ.

Không biết vì sao. Dương Phàm rõ ràng không có phóng ra khí tức gì, nhưng nàng lại cảm ứng được một áp lực đáng sợ, tâm thẩn không vên. hô hẩp khó khăn.

Cổ khí tức này của hắn phát ra âm i, thậm chí kinh động tới Đặng Thi Dao đang trong bế quan.

- Tướng công!

Đặng Thi Dao ngạc nhiên vui mừng kêu lên.

Rất nhanh, một thân ảnh mặc xiêm y cung trang màu vàng, lộ ra nét đẹp cổ điển dịu dàng, thướt tha đi rạ trong đỏi mắt đẹp rơi xuống từng hạt nước mắt trong suốt.

- Thi Dao! Rốt cục gặp lại muội rồi!

Dương Phàm mừng rỡ, trong mắt tràn ngập quan ái. bước tới một tay ôm nàng vào lòng, không cho lên tiếng, trước hôn sâu đôi môi son của nàng.

- Tướng cóng! Nhưvậy không được...

Trên gương mặt thanh tú của Đặng Thi Dao hiện lên vẻ ngượng ngùng, vội vàng đây hắn

ra.

Nàng cảm thấy dường như tướng công t hay đổi là một người khác.

ờ trước kia, Dương Phàm đối xử với nàng có nhiều áv náy, thập phần yêu thương, càng tôn trọng thòng hiêu lễ nghi Nho môn.

Vợ chồng hai người, vẫn luôn tôn trọng nhau.

Thế nhưng hỏm nay. cơ hỗ Dương Phàm hoàn toàn quên đi những điểu này.

- Thi Dao! Chúng ta đi vào thân thiết...

Dương Phàm bá đạo ôm thắt lưng Đặng Thi Dao, mang thản thể dịu dàng mềm mại của nàng đi vào phòng trong động phủ.

- Tướng công...

Đặng Thi Dao xấu hổ và giận dữ giãy dụa. Từ trước đến nay nàng chú trọng lễ tiết, không thích lồ mảng, nhưng chống không lại Dương Phàm.

Sau khi vào phòng. Dương Phàm xé rách xiêm V của nàng, cũng không giống như trước nhẹ nhàng yêu thương như vậy... mà có vài phẩn thô bạo.

Đôi mày thanh tú của Đặng Thi Dao nhíu chặt, trong ánh mắt lộ ra vẻ thống khổ. nhưng trên mặt vẫn quật cường, cắn chặt hàm răng trắng tinh.

Rồi bỗng chốc, một giọt nước mắt trong suốt rơi xuống, thán thể Dương Phàm chợt lạnh, động tác cứng đờ. Hắn nâng lên gương mặt xinh đẹp đang vô cùng thống khô kia, tâm thản run lên:

- Thi Dao! Muội đây là...

- Tướng công! Huyrih không cần tự trách, Thi Dao là thê tử của huynh.

Đặng Thi Dao gượng cười, mà trên thân thể mềm mại trắng như tuyết của nàng, đã có vài vết bầm, giống như đóa hoa bị tàn phá.

Cùng lúc đó. ớ động phủ Bạch Vũ lão tiên.

- Sư tôn! Ngài tìm ta có chuyện gì?

Dương Tuệ Tám hòi.

- Chuyện rất trọng yếu, có liên quan tới đại ca ngươi... Bạch Vũ lão tiên lộ vẻ mặt ngưng trọng.

- Chuyện rất trọng yếu, có liên quan đến đại ca ngươi...

Bạch Vũ lão tiên thần sắc ngưng trọng trước nay chua từng có.

Đại Tẳn Vương Triều này còn có chuyện gì có thể khiến lão đã bước một chán vào Thông Thiên tam giai động dung?

Dương Tuệ Tâm ăn mặc thanh lịch, bình yên ngồi Ngay ngắn, vẻ đẹp khuynh thành nhưng không kinh tâm động phách, lại có một loại vẻ đẹp yên tĩnh tự nhiên siêu quản xuất chúng.

Trong đôi mắt sáng trong như nước của nàng xẹt qua một tia khó hiểu:

- Sư tôn, đại ca của ta lại có chuyện gì? Sau khi người trờ về, công lực tăng mạnh, pháp lực thông thiên, về sau không có ai có thể uy hiếp đến chúng ta.

- Công lực tăng mạnh, pháp lực thông thiên? vấn đề chính ớ nơi này! Trong thòi gian hai mươi năm ngắn ngủi, gần như vượt đến cấp bậc có thể so sánh với Hợp Thể Kỳ, từ Tiên Tẩn thượng cô đèn hiện tại, trừ bỏ những người không thê kháo chứng thì không còn có ai có tiến độ tu luyện thần tốc như vậy. Ngay cả đương kim Tần Hoàng cũng không ngoại lệ.

Trong mắt B ạch Vũ lão tiên mang theo vài phẩn lo âu.

Dương Phàm là đại ân nhân của Tiên Đạo Tông, lại càng có liên quan mật thiá với sự tồn vong hung suy tương lai của Tiên Đạo Tông. Một khi Bạch Vũ lão tiên rời đi còn hv vọng Dương Phàm hỗ trợ chiếu cố.

- Ta cũng biết, truyền thuyết Tẩn Hoàng một trăm năm tấn chức Hóa Thẩn Kỳ. Chẳng lẽ đại ca của ta không thê so với kỳ tài có một không hai đệ nhát Đại Tân này sao?

Khóe miệng Dương Tuệ Tâm mim cười, mang theo vài phẩn tự hào.

- Đúng vậy. Tẳn Hoàng tu luyện đến Hóa Thẩn Kỳ trong một trăm năm, đây là tốc độ trước nay chưa có.

Bạch Vũ lão tiên chuyển giọng:

- Nhung là nếu ngươi biết, Tẳn Tuấn từ Hóa Thẩn sơ kỳ đến cảnh giớii Thẩn Hư ước chừng dùng đến hai trăm năm.

- Mà tiếp theo từ cảnh giới Thần Hư tăng lên tới Hợp Thể Kỳ, với thiên phú của Tần Hoàng cùng tài nguyên của hoàng tộc, một cái bình cảnh lại dùng mát hai trăm năm. Đây là kỳ tích năm trăm năm Tản Hoàng khai sáng.

Trong mắt Bạch Vũ lão tiên chợt lóe lệ quang.

- Ta hiểu rồi...

Dương Tuệ Tâm rốt cục hiểu ra:

- Đại ca lúc tấn chức đến Hóa Thản Kỳ dùng thòi gian gân hai trăm năm. tốc độ tu luyện lúc trước xa xa không bẳng Tẳn Hoàng. Mà nay thòi gian mấy chục năm ngắn ngủi, hắn siêu việt Phủ chủ, gân như có thê so với trình tự Hợp Thẻ Kỳ. lại tương đương tiến triên mấy trăm năm của đám người Tần Hoàng.

- Đây là mấu chốt vấn đề. Thường thường trong khoảng thời gian ngắn đột nhiên thực lực tăng mạnh sẽ làm cho cơ sờ không ôn. Nhẹ thì tâm tính đại biến, không thê chân chính khống chế lực lượng, ngược lại bị nó ảnh hướng. Nặng thì tẩu hỏa rihập ma, thòi khắc có nguy hiêm sinh mệnh.

Bạch Vũ lão tiên trán nhăn lại thành hìrih chữ "Xuyên", trần thuật tính đáng sợ của việc này.

- A!

Dương Tuệ Tám mặt hoa thất sắc, lập tức có chút bối rối:

- Tại sao lại như vậy...

Bạch Vũ lão tiên hít sâu một hơi:

- Đại ca ngươi... Hiện tại có thể tính là nhập ma cường độ thấp.

- Nhập ma?

Đôi mắt sáng của Dương Tuệ Tâm nin lên:

- Nhưng là ta không phát hiện được người có dấu hiệu nhập ma. Sau khi đại ca trờ về; rất tốt với ta.

- Ha ha, ngươi vên tâm. Dương trưởng lão không tính là chân chính tẩu hóa nhập ma, nhiêu nhất chi có thẻ tính là nhập ma cường độ thấp, trong khoảng thòi gian ngắn không có trớ ngại.

Bạch Vũ lão tiên vuốt râu cười, an ủi:

- Hắn hiện tại có thể khống chế lực lượng, bản tâm chua biến, vấn để duy nhất chính là: Thực lực đột nhiên tăng vọt, cơ sớ không ôn, bị một cỗ lực lượng mới mang tính hủv diệt ánh hường tâm tình, do đó cái nhìn đối với sự vật sinh ra biến hóa.

Phịch

Dương Tuệ Tâm lập tức quỳ xuống, đôi mắt đẹp rưng rưng:

- Sư tôn. xin ngài cứu đại ca của ta.

- Mau đứng lên.

Bạch Vũ lão tiên khoát tay. cho nàng đứng dậv. thớ dài:

- Phàm người nhập ma, người ngoài không nên chi điểm, sẽ chi biến khéo thành vụng. Việc này trọng vếu nhất chi có thê dựa vào chính hắn, còn có ngươi là thân muội muội, có lẽ có thể giúp được. Mà vi sư nhiều nhất chi có thể nói bóng nói gió.

- Đệ tử hiểu được.

Dương Tuệ Tám lau khô nước mắt nơi khóe mắt.

- Ngươi là thản nhản của Dương trưởng lão, Không bẳng liên hợp ta suy tính một chút.

Bạch Vũ lão tiên lại để nghị.

-Dạ.

Dương Tuệ Tâm lập tức đồng ý. nàng cùng Bạch Vũ lão tiên cùng tu Tiên Diễn Đại Đạo Pháp, liên thủ năng lực suy tính càng mạnh.

Lúc ban đêm. Dương Phàm mặc xong V phục, ôm Đặng Thi Dao trong lòng ngực, trầm mặc không nói, siêng năng trị lành dâu bảm trên thán thê trắng nõn của Đặng Thi Dao.

- Thi Dao. thật xin lỗi.

Sắc mặt Dương Phàm khôi phục bình tĩnh, khí tức có vài phần phiêu dật tự nhiên. Hoán Thiên Nha màu tím trong đầu một hỗi dị động không cam lòng, cuối cùng vững vảng ổn định.

- Tướng công. Thi Dao đã sớm là người của chàng, nếu có sai, nên đánh nén mắng, cứ việc xử trí

Đặng Thi Dao giọng điệu binh tĩnh không giống như tức giận, nhung giọng điệu đột nhiên chuyển, răng trắng khẽ cắn:

- Mà lẩn này. mong rẳng tướng công đua ra một lv do trách phạt.

- Này...

Dương Phàm vẻ mặt hô thẹn, không có lời gi đê nói.

Trong mắt Đặng Thi Dao vêu hận đan xen, sâu kín thớ dài. một minh ra ngoài tản bộ. không hể liếc mắt một cái.

Nếu là dĩ vãng, Dương Phàm nhất định có thể lấy lời đường mật có thừa khiến giai nhân tươi cười.

Mà nay, hắn sắc mặt lạnh lùng, thẳm nghĩ trong lòng:

- Chi là một nữ nhân mà thôi. Với thực lực ta hiện tại, dạng gì nữ nhân mà không có được?

Lúc này, Hoán Thiên Nha màu tím trong đẩu Dương Phàm chợt xôn xao. Hoán Thiên Nha màu xanh cũng theo đó dao động, chi có Hoán Thiên Nha màu đỏ ờ chính giữa không chút cử động.

Bồng nhiên, phía sau Dương Phàm lại hiện lên ba đạo hư ảnh, trong đó một tím một đó dữ tợn vặn vẹo.

- Hả? Người nào, dám thăm dò thiên cơ của ta.

Dương Phàm quát lạnh một tiếng, Hoán Thiên Nha màu tím đột nhiên chợt lóe. quanh thản dâng lên một hư ảnh Lôi Thản cao mười trượng, làm cho cả Lăng Đính Tiên Phong chìm trong áp lực như tận thế hùy diệt.

- Mau thu tay lại.

Bạch Vũ lão tiên hô nhỏ một tiếng, đồ án bát quái lốc xoáy huyện diệu trước mặt hai nguời đột nhiên biến mất.

Dương Tuệ Tám kêu một tiếng đau đớn. sắc mặt hoi trắng bệch.

- Theo thôi tính, chúng ta khó có thể nhúng tay vào. Chân chính dựa vào. lại là chính hắn.

Bạch Vũ lão tiên thở dài.

Cách cách!

Đúng lúc này, lôi điện cong màu tím xẹt qua trên không động phủ.

Bá... Roẹt!

Một nam nhản lưng có đôi cánh ánh sáng xuất hiện trước mặt Bạch Vũ lão tiên.

- Đại ca...

Dương Tuệ Tám hô nhỏ một tiếng.

Trong lòng Bạch Vũ lão tiên lộp bộp một hỗi, thẩm nghĩ không ổn. Xem ra khẳng định bị Dương Phàm phát hiện hành vi của bọn họ.

Hai cánh phát ra khí tức hủy diệt cuồng bạo sau lung Dương Phàm thu liễm. cũng không thấy hắn tức giận.

- Ha ha. Đại trường lão lo lắng ta cơ sớ không ổn, tẩu hỏa nhập ma sao?

Dương Phàm chẳng những không giận, ngược lại cười thật sự bình tĩnh.

Nhưng là sau lưng hắn hiện lên ba đạo hư ánh khiến tâm thẩn Bạch Vũ lão tiên chấn động, Ngay cả Dương Tuệ Tâm đều lo lắng không vên.

- Dương trường lão nói đùa. Bần đạo chi là lo lắng tốc độ tu luyện của ngươi quá nhanh, hoàn toàn xuất phát từ lòng tốt.

Bạch Vũ lão tiên không nhanh không chậm nói.

- Có phải tẩu hòa nhập ma hay không, Dương mỗ rõ l àng nhất.

Dương Phàm lạnh nhạt cười, hơi có một tia ngạo nghễ nói:

- Công pháp này là tự ta thôi diễn, tu luyện tự nhiên không thê đánh giá theo lẽ thường.

Dương Tuệ Tám nghe vậy, thẩn sắc dịu đi một chút, cảm thấy được lời đại ca có đạo lý.

- Được rồi, Đại trường lão. ta trước mang muội muội trớ về.

Dương Phàm kéo tay Dương Tuệ Tâm, thán hình nhoáng lên một cái biến mất không thấy, Ngay cả nửa cái tàn ảnh đêu không nhìn thấy.

Đi vào cửa động phủ của Dương Phàm, Dương Tuệ Tâm nghiêm túc nhìn hắn:

- Đại ca. người có thể trước tiên củng cố cảnh giớii một chút hay không?

- Được được được... Quá vài ngày ta bắt đầu bế quan, dùng vài năm thời gian củng cố cành giới. Như vậy ngươi yên tâm rồi chứ?

Dương Phàm mắt lộ ý cười, dường như hoàn toàn có thể nhìn thấu tâm tư của nàng.

Dương Tuệ Tám thớ phào một hoi. nàng thấy được Đặng Thi Dao trong động phủ của Dương Phàm.

ở trong gió đêm lạnh lẽo. Đặng Thi Dao lả lướt như tiên, trong khí chất nguyên bản cổ điển ý thơ. trong thẩn thái quật cường hàm răng khẽ cắn. có thêm vài phẩn cô đơn và thanh nhã xuất trần.

- Thi Dao tỷ tỷ...

Không biết vì sao, Đặng Thi Dao không đành lòng một cách khó hiểu. Giờ khắc này mặc

dù nhìn qua Đặng Thi Dao quật cường bất khuất, cô đơn thanh nhã, nhưng cũng không che giấu được bất lực tràn đầy trong thản thể mềm mại nhỏ nhắn kia.

- Thi Dao tỷ tỷ. làm sao tỷ khóc?

Dương Tuệ Tâm thấy được dấu lệ trên mặt ngọc giai nhản, không khói trợn mắt nhìn Dương Phàm.

- Tỷ tỷ có chuyện gì khó xử, nói cho ta biết.

Dương Tuệ Tám kéo Đặng Thi Dao đi ra ngoài.

Dương Phàm nao nao, nhìn đến hai người thấp giọng mà đi.

Giờ khắc này. trong đẩu hắn hiện lên đủ loại tình, cảnh cùng Đặng Thi Dao ớ cổ chiến trường, Thiên Nho Đảo. Thiên Lan Điện, Tam Linh Sơn...

- Chẳng lẽ ta thật sự nhập ma rồi?

Trong mắt Dương Phàm xuất hiện nghi ngờ trong nháy mắt. lại bị dao động phát ra từba đạo hư ảnh sau lưng ảnh hướng.

- Nàng rất tốt với ta. sau này ta khôngbạc đãi nàng là được.

Dương Phàm nghĩ thẳm trong lòng.

Lúc đêm khuya, Dương Tuệ Tâm đua Đặng Thi Dao trờ về.

Trải qua một phen kHuyền giải, thẩn sắc Thi Dao dịu đi không ít.

Còn không chờ muội muội mớ miệng. Dương Phàm chủ động tiến lên, kéo tay Đặng Thi Dao, cười nói:

- Đại ca chi là quá lâu không gặp Thi Dao. tình yêu thắm thiết khó có thể khổng chế. xin Thi Dao thứ lỗi.

Hai nàng hơi giật mình, Đặng Thi Dao cám nhận được chán thành trong giọng của Dương Phàm, lúm đồng tiền khẽ hiện, ngả vào lòng hắn tiến vào trong phòng.

Sau khi vào phòng, thẩn sắc Dương Phàm bình tĩnh, đối với nàng dịu dàng có thừa.

Lúc đầu, Đặng Thi Dao hết sức ngạc nhiên vui mừng, nhung sau đó lại cảm thấy được không thích hợp.

Dương Phàm tuy 1ẳng đổi tốt với nàng, nhưng là trong lời nói cử chi có thêm một loại thái độ bễ nghễ bá đạo.

- Tuệ Tâm nói rất đúng, phu quản hẳn là sớm ngày bế quan củng cố cành giới.

Đặng Thi Dao thẳng thắn không sợ. mắt phượng nhìn thẳng vào hắn.

Thẩn sắc Dương Phàm biến đổi. sau lưng lại hiện lên ba đạo hư ảnh xanh, đó. tím. Một cỗ khi tức đáng sợ truyền đến.

Đặng Thi Dao chi cảm thấy lạnh cả nguời cùng một cỗ áp bách không hiểu, nhung là nàng cứ như vậy đứng trước mặt Dương Phàm, trong mắt đầy vẻ chán thành, vành mắt hơi hơi đò lên.

- Thi Dao. ta nghe lời nàng.

Ba đạo hư ánh sau lưng Dương Phàm thu liễm, lại khôi phục bìrih tĩnh.

Vào lúc ban đêm. Dương Phàm cũng không cùng Đặng Thi Dao ôn chuyện, tiến vào mật thất bế quan.

- Ta thật sự nhập ma rồi sao?

Dương Phàm lạnh lùng cười:

- Không có khả năng. Ta tu luyện công phập tự mình thôi diễn, làm sao xảy ra vấn đề.

Tuy nhiên, chuyện hắn đáp ứng Đặng Thi Dao cùng Đặng Thi Dao cũng nhất định sẽ làm.

Tuân thủ hứa hẹn đây chính là bán tâm hắn, huống chi đối tượng hứa hẹn là thân muội muội cùng ái thê mình.

Cứ như vậy. thời gian từ từ trôi qua.

Nháy mắt, thòi gian ba bốn năm trôi qua.

Đển một ngày, Dương Phàm xuất quan, cảm giác thẩn thanh khí sảng.

- Tướng công, cảm giác thế nào?

Trong mắt Đặng Thi Dao lộ chờ mong, vội vàng ôm tay hắn.

- Cái gì cảm giác thế nào? Phu quán ta vẫn rất binh thường.

Dương Phàm lạnh nhạt cười, chợt kiêu ngạo nói:

- Biến hóa duy nhất chính là. ta khống chế lực lượng càng ngày càng cường đại. càng nghiên cứu ra đủ loại thần thông. Nếu không có ước hẹn hai mươi năm kia, ta đã sớm đi hoàng cung Đại Tẩn, tìm Tẩn Hoàng giao dịch Thiên Nhất Hồn Thủv rồi.

Đặng Thi Dao nghe nói lời ấy, trong lòng chợt lạnh.

Liên tục nửa tháng, cá tính bễ nghễ bá đạo của Dương Phàm không t hay đổi, nhưng là không còn tùy ý phát ra khí tức khủng bố kinh thế hãi tục như trước nữa.

Thấy vậy. đám người Đặng Thi Dao cũng miễn cưỡng vừa lòng.

Ngày hôm nay.

- Chủ nhân. Tẩn Hoàng phái sứ già tới, nói có việc thương lượng cùng ngài.

Nam Cung Hạm cung kính nói.

- Sứ giả Tần Hoàng phái tới. còn đặc biệt tới tìm ta?

Ánh mắt Dương Phàm thoáng ngưng.

ờ gần Lăng Đính Tiên Phong, một xe ngựa xa hoa do hai con Tử Diễm Hoàng Ngưu kéo lơ lửng trên tâng mây trời cao.

Trên xe ngựa kia có khắc đồ án thượng cổ tường long phun ra nuốt vào mâv mù. hô gió gọi mua. chung quanh rù xuống tơ lụa màu vàng đặc chế. đặc biệt bắt mắt.

Bốn phía xe ngựa còn có hai mươi tên thị vệ mặc giáp cầm thương, sắc mặt mỗi người nghiêm trọng, trên người ân hiện sát khi sắc bén.

Cách thật xa, vô số tu sĩ trên cửu trọng tiên phong đều cảm nhận được một cỗ khí tức cao quy cổ xưa.

- HoàngNgưu kia hình như là hậu duệ của Man hoang Cửu sắc Thẩn Ngưu.

Một tu sĩ nho sinh ngờ nghệch cầm trong tay một quyển sách cồ. đổi chiếu nói.

Một tu sĩ bên cạrih phi cười nói:

- Đây là trân thú Hoàng Lân Thiên Ngưu hiếm thấy thế gian, lực lớn vô cùng, sớ trường thê chất và sức chịu đựng, có thê hô gió gọi mua, có được chán viêm cường đại. Trán thú này. dõi mắt toàn bộ Đại Tần, chi được nuôi dưỡng trong hoàng tộc. số lượng cực nhỏ. binh thường chi thành viên hoàng tộc sử dụng.

- Khí thế hai con Hoàng Lân Thiên Ngưu này thật đáng sợ. không ngờ khiến cảnh giới của ta bị áp chế.

Một gã chấp sự cấp Thông Huyền khó tin nói.

- Sức chiến đấu của Hoàng Lân Thiên Ngưu này cường đại, chi có Hóa Thẩn đại tu sĩ mới có thê chiến thắng, cảnh giới Thông Huyên bình thường chi sợ không phải đổi thủ.

Một lão đạo sĩ khác cười nói.

- Không biết người trong xe ngụa hoàng gia này là người phương nào? Đến Tiên Đạo Tông ta có chuyện gì?

Không ít đệ tử tông phái lộ ra vẻ tò mò.

Không bao lâu. tu sĩ Lăng Đính Tiên Phong tiến đến giao thiệp, nói chuyện với một gă thị vệ trướng.

- Gọi Dương trưởng lão quy tông ra gặp bồn vương.

Một thanh âm nam tử ôn hòa lại mang theo vẻ uy nghiêm của kè bể trên truyền đến.

Bọn thị vệ vội vàng khom mình thi lễ. gã trướng lão của Lăng Đính Tiên Phong phụ trách giao thiệp rức thì cảm thấy một cỗ áp lực khó thể kháng cự.

- Vậy xin hỏi danh hiệu các hạ. là vị đại nhân nào.

Trướng lão cấp bậc Hóa Thẩn đại tu sĩ tất cung tất kính nói.

- Đây là đương kim hoàng thúc Tam Hiển Vương, t hay mặt bệ hạ với thản phận khâm sai ngự sứ tới gặp Dương Phàm.

Thị vệ bên cạnh khom người nâng tay, cũng không vén bức rèm che xe ngựa lên.

- Thì ra là Tam Hiển Vương, hoàng thúc của đương kim bệ hạ, ngưỡng mộ đại danh đã

lâu.

Tẻn truớng lão kia vội vàng khom người cáo lui.

Sau khi người này ròi đi. trong xe ngựa lại vang lên một giọng nữ nhân êm ái dễ nghe:

- Hoàng thúc. Lần này gặp mặt Dương đại ca, ngài không nên quá hùng hổ dọa người.

- Ta nói Tiểu Hân à. còn không có bắt đầu giao thiệp, ngươi đã hướng về người ngoài rồi. Rốt cục là hoàng huynh hoàng thúc của ngươi thản, hay là Dương Phàm kia thân hơn?

Trongthanh âm của hoàng thúc mang theo vài phần trêu cợt.

- Hoàngthúc...

Nàng kia đột nhiên có chút xấu hổ.

- Ha ha. Nghe danh Dương Phàm đã lâu. ờ trong phạm vi Đại Tần quật khới như sau chổi, chẳng những Thiên Thu Đế Sư tán thướng hắn, Ngay cả Công chúa Đại Tẳn ta đểu đối với hắn ưu ái có thừa. Hòm nay. Hàn mỗ thật muốn kiến thức một chút.

Trong xe ngựa, thanh âm của nam tửthứba vang lên. lộ vè đã có tính trước.

Khôngbao lâu, tên trướng lão lúc trước lại tới truyền lời. ắp a ấp úng nói:

- Dương trướng lão nói. triệu các vị vào trong chờ.

- Cái gì?

Trong thanh âm của hoàng thúc lập tức bốc lên một cỗ lửa giận.

Lấy thán phận Tam Hiển Vương của hắn, đường đường là hoàng thúc muốn gặp trướng lão một tông phái, đối phương chẳng những không ra nghênh đón, lại còn dùng từ "triệu kiến", làm cho bọn họ vào trong chờ.

Thật sự là không thể nhịn nổi.

- Dương đại ca luôn luôn hiển hòa. tại sao có thể như vậy?

Thanh âm nàng kia có chút nghi hoặc.

- Tam Hiền Vương không cần quá tức giận.

Một nam tử khác cười nhạt nói:

- Tục truyển Dương Phàm hiện giờ tu vi có thể sánh với Vương hầu. thậm chí còn từng chém giết Vương Hâu. Phủ chủ. hơn nữa còn có hai kiện Chí Bảo Long Khi. Thán phận địa

vị hắn, trừ bỏ đương kim "Nhị Hoàng" ra, chi sợ thật khó có người bằng. Mà trong ấn tượng của Vương gia ngài, hắn vẫn là mao đâu tiêu tử năm xưa, quyên sanh sát năm trong tay ngài.

- Đúng vậy.

Hoàng thúc giật minh thớ dài.

Hiện giờ Dương Phàm bất kể thực lực uy danh đểu ớ phía trên Vương hầu. Phủ chủ bình thường.

Cho dù là những nhân vật như hắn cùng Trán Đông Hầu có một kiện Chí Bảo Long Khí. cũng chi có thể miễn cưỡng cùng sánh ngang. Nhưng là đây là địa bàn đối phương, lại càng thấp hơn nửa cái đẩu.

- Một khi đã vậy, vậy bồn vương liền tiến Lăng Đính Tiên Phong, kiến thức đệ nhất tiên tông Đại Tẩn.

Tam Hiển Vương khôi phục vẻ ôn hòa.

Sau khi xe ngựa tiến vào đệ cửu trọng Lăng Đính Tiên Phong, lập tức có một thị nữ thanh nhã tuyệt lệ như tiên đi trước dẫn đường.

-Xin mời bén này.

Nam Cung Hạm mim cười, chân thành thi lễ. ỡ phía trước dẫn đường.

- Một giai nhản như thế, bất kể tư chất hay là dung mạo khí chất đều là tuyệt đinh, không ngờ chi là một thị nữ của Dương Phàm.

Hoàng thúc âm thẩm líu lưỡi.

Hắn thậm chí hoài nghi, hôm nay mình muốn gặp có phái là Dương Phàm lúc trước bị minh đánh gà bay chó sủa hay không.

- Ha ha. Dương Phàm này rổt cục là nguời như thế nào?

Thanh âm nam tử tính trước kỹ càng kia lại vang lẻn.

Xe ngựa rốt cục hạ xuống trước một động phủ.

- Chủ nhân mòi các vị vào trong chờ.

Nam Cung Hạm cung kính nói.

Tuy rẳng nàng cũng hiểu được có chút không ổn. tuy nhiên đây là chủ nhản dặn trước.

- Chờ? Dương Phàm này dáng vẻ thật lớn?

Hoàng thúc mặc hoàng bào. chân đạp Ngự Long Lý đi ra xe ngựa, trong mắt ẩn hiện một tia rét lạnh.

- Ha ha ha... Thi ra là người quen cũ, Dương mỗ nào có lý không nghênh đón.

Một đạo điện hỗ xanh tím từ trên trời giáng xuống, hiện ra một nam nhân khí vũ hiên ngang, mặc cẩm bào thanh ngọc.

Lúc trước Dương Phàm cùng không biết người tới là hoàng thúc, thậm chí trong xe còn có nguời quen cũ.

- Dương đại ca...

Một nữ nhân tuyệt đẹp như ngọc mặc cung trang cao quý, trong mắt lệ quang lóe sáng, vẻ mặt sợ hãi vui mừng từ trong xe ngựa hoàng gia đi ra.

- Tiểu Hân. sớm biết là muội đến. đại ca sớm đi ra ngoài nghênh đón.

Dương Phàm lộ vẻ cười, nắm tay Tẩn Hân.

Lẩn này. hắn nhìn thấy chính là khuôn mặt chân chính của Công chúa Đại Tẩn Vương Triều, khí chất cao quý thoát tục, màv như liễu, khiến người thường tự thấy xấu hổ.

Dương Phàm lại từ trong khí chất xinh đẹp mv lệ kia thấy được vài tia ngây thơ cùng thiện lương của cô gái nhỏ.

Đây cũng là nguyên nhản lúc trước hắn cùng Tiểu Hân có thể hòa thuận như huyrih muội.

- Khụ khụ...

Hoàng thúc ho nhẹ hai tiếng, nhắc nhớ Tẳn Hân hiện tại không phải lúc thể hiện tình cảm.

- Đểu là người quen cũ a... ỏ, xin hòi vị này là?

Ánh mắt Dương Phàm dừng ớ người thứba đi ra từ trong xe ngựa hoàng gia.

Đó là một văn sĩ nho nhã, anh tuấn dị thường. Trong tay cẩm quạt lông, đẩu chít khăn, phong độ có thừa, thân sắc thong dong trấn định, có một loại khí chát tính trước kỹ càng.

Từ khi xuống xe ngựa tới giờ. văn sĩ nho nhã này vẫn mang mim cười, ấm áp như gió. hơn nữa vẫn luôn đánh giá Dương Phàm.

- Tại hạ Thừa tướng Đại Tẩn Hàn Kỳ. hôm nay có thể gặp mặt Dương đạo hữu. thật sự là tam sinh hữu hạnh (may mắn ba đời. phước ba đòi).

Văn sĩ nho nhă hơi chắp tay, chào hói Dương Phàm.

- Thì ra là Hàn tiên sinh, Dương mỗ cũng sớm nghe nói đại danh. Hạnh ngộ.

Lúc Dương Phàm đánh giá Hàn Kỳ. trong mắt xẹt qua một tia kinh ngạc.

Tu vi nguời này trong số những cường già hắn chứng kiến dì nhiên gần với Tẩn Hoàng, thậm chí sánh ngang Bạch Vũ lão tiên.

LÚC này. hắn mới nghĩ đến tin rức có liên quan đến Hàn Kỳ của Thiên Cơ Các: Mưu thẩn đệ nhắt dưới tay Tẳn Hoàng, lúc Tẩn Hoàng trẻ ruổi chưa lẻn ngòi cũng đã là bạn tốt. Năm đó. Tán Tuấn cùng Hân Kỳ cùng xếp vào "Kinh đô tam tú", có thê nói là nhản vật phong vân thế hệ trẻ.

Đánh giá của Thiên Võng đối với người này là: Nhân vật sâu không lường được, khó chơi nhất Tân đô. Chủ đạo nội chính trong triều, tư chất không thua Tân Hoàng, thậm chí hơi chút vượt qua. Thói quen dùng trí mưu giài quyết vấn đề. chi là xuất thân cùng khới điểm khỏngbẳng Tẩn Tuắn.

- Ba vị mời vào.

Dương Phàm đánh giá Hàn Kỳ vài lần. phảng phất không để trong lòng, mang ba người tiến vào động phủ.

Vừa lúc Đặng Thi Dao cùng Dương Tuệ Tâm cũng ớ trong động phủ. Hoàng thúc cho Tiểu Hân tiếp hai người đi ra.

Nghĩ đến chuyện tiếp theo đề cập đến cũng không muốn cho Tần Hân biết.

Tiến vào động phủ, Dương Phàm không chút khách khí, ngồi ớ ghế trên.

Hoàng thúc ngồi ớ bên cạnh hắn. Hàn Kỳ nói cười tụ nhiên, tùv ý ngồi.

- Dương Phàm. Bồn hoàng luôn luôn lười biếng, không thích quanh co lòng vòng, trực tiếp làm rõ ý đô đến với ngươi.

Hoàng thúc mớ miệng.

- Ý của bệ hạ là. nếu muốn cho ngươi cùng hắn hợp tác, cùng mưu bào tàng Tiên Tẩn. cho dù ngươi không giao Chí Bảo Long Khí cũng không thành vấn đề. Đến lúc đó. thậm chí bệ hạ có thể cân nhắc gả Công chúa Tẳn Hân cho ngươi. Hơn nữa, có bắt kỳ điểu kiện gì ngươi đều có thê nói ra.

-ồ?

Dương Phàm có chút bất ngờ, không mặn không nhạt nói:

- Tần Hoàngbệhạ cao cao tại thượng cũng nguyện V hợp tác cùng Dương mỗ rồi?

Hàn Kỳ mim cười phản tích:

- Dương Phàm, chi cần ngươi chịu hợp tác, đến lúc đó bảo tàng Tiên Tẳn mớ ra cũng có một phần của ngươi. Càng quan trọng là... chi cân ngươi phụ trợ bệ hạ nhất thống thiên hạ, hội tụ khí vận lực. có thể gia tăng cơ hội "Hóa vũ thành tiên".

- Hàn mỗ cũng nhin ra được, tình nghĩa giữa ngươi cùng Hân nhi. Nếu ngươi và nàng kết làm vợ chồng, chẳng phái là quyền, lợi, sắc ba thứ đều được. Công có thể phong vương, được thô địa vài châu, được hưởng vô số tài nguyên tu tiên, quang vinh muôn đời. Lợi có thê được bảo tàng Tiên Tần. cùng với khí vận gia thản, gia tăng xác xuất thành công "Hóa vũ thành tiên". Mà sắc. ngươi có được Công chúa cao quy của Đại Tần, tuyệt thế mỹ nhân, nói không chừng con cháu ngươi sinh ra chính là Tần Hoàng đời tiếp theo. Dù sao Tần Tuấn sau khi ái thẻ chết cũng không cưới vợ. cũng không dính nữ sắc, lại càng không có con cháu trực hệ. chi duy nhất trân trọng Hân nhi.

Hàn Kỳ giọng điệu trầm trọng chậm rãi có lực, đem các loại ưu đãi nói sinh động như thật.

Nghe một hỗi, thậm chí Ngay cả Dương Phàm đểu có chút động tâm.

Nhưng mà, ánh mắt hắn xoay chuyển, lãnh đạm nói:

- Ta cùng Công chúa Tân Hán không có tình cảm nam nữ. Dương mỗ cũng chi coi nàng nhưmuội muội. Huống chi ta sớm có hai vị ái thê.

Hoàng thúc cùng Hàn Kỳ ngẩn ra.

Hàn Kỳ bật cười:

- Với thân phận địa vị Dương đạo hữu hiện tại, cho dù lấy bao nhiêu thẻ thiếp, lại có vấn để gì. Cho dù ngươi không có tinh với Hán nhi. nhưng nàng đối với ngưoi có tình, cũng đã là trọng vếu nhất. Đây cũng là một trong những nguyẻn nhân quan trọng nhất bệ hạ nguyện ý hợp tác cùng ngươi. Huống chi, thiệt thòi nho nhỏ này có thể đổi lấy địa vị cùng ích lợi thật lớn. thậm chí có cơ hội hóa vũ thành tiên.

- Dương mỗ cũng không cùng các ngươi nhiều lời.

Trên mặt Dương Phàm lộ một tia kiêu căng cùng bễ nghễ:

- Lời Ngay nói thật, ta đã hợp tác cùng Yêu Long Hoàng. Các ngươi trờ về nói cho Tần Hoàng, kêu hắn tụ minh lại đây giao dịch Thiên Nhất Hồn Thủv với Dương mỗ.

- Trén tay hắn duy nhất có thể khiển ta động tâm cũng chi có Thiên Nhất Hồn Thủy. Nếu hắn chịu giao dịch. Dương mỗ có thê cân nhắc bảo trì trung lặp.

- Thiên Nhất Hồn Thủy?

Hàn Kỳ lắc đầu cười khổ nói:

- Hàn mỗ hoàn toàn có thê trả lời t hay, bệ hạ sẽ không giao dịch vật ấy.

- Một khi đã vậy, vậy cũng không còn gì để nói. Tiễn khách...

Trong mắt Dương Phàm lộ ra sát khí lãnh liệt, sau lưng hiện lên ba đạo hư ảnh, một cồ khí tức áp lực khủng bố lập tức ập đến khiên tám thản Hoàng thúc cùng Hàn Kỳ chân động.

Hai nguời nhìn nhau, trên mặt đểu là hoàng sợ. Không nghĩ tới Dương Phàm trớ nên cường đại như vậy.

- Nếu Tần Hoàng không chịu giao dịch... Sẽ có một ngày, Dương mỗ sẽ máu nhuộm hoàng thành!

Lúc hai người đứng dậy rời đi, thanh âm bễ nghễ bá đạo lại truyền đến.

Hoàng thúc nghe vậy, lửa giận dâng trừo.

- Nếu Tẩn Hoàng không chịu giao dịch... Sẽ có một ngày, Dương mỗ sẽ máu nhuộm hoàng thành!

Thanh âm bá đạo bễ nghễ từ trong miệng Dương Phàm ngồi trên vị trí cao phát ra, mà bản thản hắn biểu tình gợn sóng không sợ, giống như chi là nói ra một chuyện nhỏ bé không đáng kể.

Nào có lv ấy!

Hoàng thúc tức giận dàng trừo, ngay cả Thừa tướng Hàn Kỳ vẫn trò chuyện vui vẻ cũng khẽ nhăn mặt nhíu mày. có chút khó hiểu. Đây không phái Dương Phàm trong tướng tượng của hắn.

- Máu nhuộm hoàng thành?

Hoàng thúc giận quá ngược lại cười lớn:

- Tẳn mỗ thật muốn nhin, ngươi có thực lực gi lại dám có lời cuồng vọng nhưvậy.

- Tam Hiển Vương có thể thử xem. Dương mỗ từ khi công lực tăng nhiều tới nay. cho tới giờ chua từng giao thủ với cường giả như ngươi.

Dương Phàm hời hợt bâng quơ nói. lại liếc mắt nhin Hàn Kỳ một cái:

-Tốt nhất Hàn tiên sinh cùng lên, Dương mỗ đã làu không hoạt động gân cốt.

- Đối phó một thẳng hề nhảv nhỏt như ngươi, một mình bổn vương là đủ.

Không để ý ánh mắt khuyẽn can của Hàn Kỳ. trên người hoàng thúc dâng lên một cồ tinh thản uy lực mênh mông cuồn cuộn, thông hiêu vạn dặm hư không.

Đồng thời, lực lượng huyết mạch chi hoàng tộc Tiên Tẩn mới có khiến bên ngoài thân hoàng thúc phóng ra một cồ long khí đặc thù, pháp lực cùng tinh thản uy lực được tăng mạnh.

Ngô... Hống--

Một tiếng rồng ngâm kinh thiên bao phủ toàn bộ Lăng Đính Tiên Phong khiến tâm hồn vô số tu sĩ chấn động nan rẩy.

Ngự Long Lý dưới chân hoàng thúc hóa thành một con rồng dài màu nâu vàng khí thế rộng rãi, cùng với kim vân cuồn cuộn lấy tư thế quản lâm thiên hạ xoay quanh tròi cao Lăng Đính Tiên Phong.

- Chí Bảo Long Khí...

Vô số cường già của Tiên Đạo Tông cực kỳ sợ hãi, Ngay cà Đại trường lão Bạch Vũ lão tiên đêu bị kinh động, sắc mặt ngưng trọng nhìn lên tròi cao.

- Hoàng thúc...

Công chúa Tẳn Hân gắp muốn khóạ vội vàng hô lẻn.

Một trong những nguyẻn nhân nàng cố ý muốn tới Tiên Đạo Tông chính là sợ hoàng thúc cùng Dương Phàm nảy sinh mâu thuẫn. Một nguyên nhản khác, chính là gặp mặt nguời trong lòng.

Lúc trước ờ Đại Tẩn. mấy chục năm ớ chung hòa thuận, cảm tình của nàng đối với Dương Phàm đã vượt qua tinh cám huyrih muội. Việc này nàng vẫn chôn ớ trong lòng, nhung không thê giấu được Thùa tướng Hàn Kỳ túc trí đa mưu.

- Ngươi trước tiên đừng vội. Chúng ta cùng Dương Phàm đàm phán thất bại. chi có thể thông qua cơ hội này thử thực lực hắn một chút. Hơn nữa, ta có thẻ đúng lúc ra tay ngăn cảa

Thần sắc Hàn Kỳ trấn định, quạt lông trong tay khẽ phất, mặt mang ý cười truyển âm với Tẩn Hân.

Thấy vẻ mặt tính trước kỹ càng của Hàn Kỳ. trong lòng Tẳn Hán an tâm một chút. Đối với thù đoạn thực lực của đệ nhất mưu sĩ dưới trướng hoàng huyrih, nàng có tin tường không hiểu.

Nên biết, lúc Hàn Kỳ còn trẻ từng cùng Tần Tuấn xếp vào "Kinh đô tam tú", luận thiên phú cùng một cấp bậc.

Cách cách... Xuy... Roẹt-

Trong hư không hiện lên một đạo lôi điện xanh tím, Dương Phàm dùng tốc độ khủng bố không thể đo lường, xuất hiện ở trước mặt Tam Hiền Vương khống chế rồng dài khí thế kinh thiên.

- Ngươi không sử dụng Chí Bảo Long Khí?

Tam Hiển Vương lạnh lùng nhin hắn.

- Không cần.

Hai tay Dương Phàm khoanh trước ngực, sau lưng ba đạo hư ảnh phóng ra một cỗ khí tức hủy diệt khiến tim đập nhanh.

- Đó là...

Hàn Kỳ nhìn chằm chằm ba hư ánh sau lưng Dương Phàm, trong lòng không hiểu nhảv dựng.

- Đẻ bồn vương kiến thức một chút, rốt cục ngươi dựa vào bản lĩnh gì mà cuồng ngạo như thế.

Tay áo Tam Hiền Vương vung lên. một mảnh cương phong màu xanh vài trăm trượng dung hợp lực Phản Thẩn to lớn vạn dặm hư không ẩm ầm quét đến.

Trong phút chốc, thiên địa phong vân rung chuyển, mây đen chẩm chậm tản ra che giấu ánh sáng mặt tròi

Dương Phàm thẩn sắc hờ hững bình tĩnh, hai tay chắp sau lung, toàn thản lưu chuyển ánh sáng xanh bóng trong suốt, thản hình có vẻ mơ hò không chừng.

Hô... Ẩm~

Cương phong màu xanh cuồn cuộn mãnh liệt trong vặn vẹo quy dị như lũ bất ngờ bao phru Dương Phàm.

Giờ khắc này. thân hình Dương Phàm đẩy nhỏ bé. giống như con kiến.

Đám người Đặng Thi Dao, Dương Tuệ Tâm. Tẩn Hân ớ dưới xem chiến, trái tim đều như nhảv lên tới cô họng.

Đối mặt hoàng tộc Tiên Tẩn. lực lượng Thẩn Hư đinh, tu sĩ trên toàn Lăng Đính Tiên Phong có đến vạn người đểu có vẻ hô hấp khó khăn.

Bị bao phủ trong cương phong màu xanh đủ dập nát núi sông, khóe miệng Dương Phàm mim cười.

Một đạo ánh sáng xanh bóng trong suốt chói mắt từ trên người Dương Phàm phóng lên cao, phập lực cường đại cùng huyền ảo của Hoán Thiên Nha hình thành một cỗ lực tràng cường đại.

Giờ khắc này. hắn đứng ngạo nghễ như Ma Thẩn, trầm ổn như núi.

Trong thản hình nhỏ bé như thế bộc phát ra thẩn thòng kinh thiên động địa.

Mọi người đang xem cuộc chiến tại tràng, đều thất thần ngây ra như phồng.

Con ngươi Tam Hiền Vương co rụt lại. Dương Phàm này không ngờ cường hãn nhưthế.

Khi thiên địa khôi phục lại bình thường.

- Tam Hiền Vương, năm đó ớ trước mặt ngươi. Dương mỗ không có sức phản kháng. Mà nay xem vị trí hai ta. có đôi một chút hay không?

Dương Phàm hai tay sau lưng, ánh mắt mang theo một loại bễ nghễ nhìn từ trên xuống.

- Ha ha ha... Bồn vương thừa nhận, thực lực của ngươi so với lúc trước cường đại gấp mười, gấp trăm lẩn.

Tam Hiển Vương cao giọng cười to. giọng nói đột nhiên chuyển:

- Nếu chi vẻn vẹn là báo mệnh trước mặt bôn vương, so với Tuấn nhi kia của ta kém mười vạn tám ngàn dặm.

- Phải không?

Dương Phàm lơ đễnh nói:

- Tản Hoàng đối với Dương mỗ mà nói. chăng qua là một địch nhân cường đại, lại không phải là đối thủ chán chính.

- Tốt. tốt, tốt. Ngươi đủ cuồng ngạo.

Tam Hiền Vương cực kỳ giận dữ. Ngự Long Lý dưới chân bộc phát ra một cỗ long khí rang Chuyên trời đất. câu thông thiên địa.

Đột nhiên, tinh thẩn uy năng như biển mà hắn hội tụ từ một vạn dặm đột nhiên mớ rộng... Một vạn hai ngàn dặm... Một vạn ba ngân dặm... Một vạn năm ngàn dặm.

Rồng dài màu nâu cùng với kim vân cuồn cuộn dưới chán hắn đột nhiên bành trướng gấp

đôi.

Hô... Vút~

Tam Hiển Vương chợt lóe. trong thiên địa vang lên từng tràng rồng ngâm và thét dài. còn hắn lại biến mất không còn hình dạng.

"Vút... xoẹt" một tiếng, một vùng quang khí hình rồng màu nâu trói buộc Dương Phàm vào trong.

Thản hình Dương Phàm đột nhiên trầm xuống, dường như chìm vào trong cơn lốc vũng lầy, bất kể tốc độ hay tính linh hoạt đểu bị giảm một nửa.

Trong tẩm nhìn một mảnh sương mù đày đặc màu nâu. cám quan bị hạn chế rất lớn.

Đây chi sợ cũng là thần thòng của Chí Bảo Long Khi Ngự Long Lý. Nó chẳng những tốc độ kinh người, thích hợp mọi địa hình, càng có thê khiến địch nhân chìm trong trong hoàn cảnh xấu về địa lý.

- Ha ha. Ngươi không cần tốn nhiều công sức như vậy. Dương mỗ sẽ không tránh né công kích của ngươi. Cho dù mặc ngươi công kích, cũng không thương tôn ta một cây tóc

gáy-

Dương Phàm bật cười.

Ầm... Rầm--

Một cái long trải màu nâu thật lớn từ sương mù dày đặc màu nâu chụp tới.

Long tráo màu nâu kia rộng chừng trăm trượng, là bí kỹ cường đại Ngự Long Lý dung hợp pháp lực vô cùng và tinh, thẩn uy năng thi triển ra.

Uy lực một tráo kia phảng phất có thể phá tan thiên địa. kình phong cường đại gào thét khiên khu vực phụ cận bốc lên một mảng bụi bặm.

- Một kích như thế, cho dù là Vương hầu bị đánh trúng, không chết cũng mất nửa cái mạng. Xem ra thực lực Tam Hiển Vương so với Trấn Đông Hầu chi hơn chứ khỏngkém. chi là Ngày thường nhàn vân dã hạc không quản chuyện.

Trong mắt vạn nămbình tình của Hàn Kỳ xẹt qua một đạo tinh quang.

Ba

Long trảo khổng lồ kia hung hăng chụp trúng Dương Phàm chua từng có ý trốn.

Ầm... Đinh~

Một tráo đánh trúng Dương Phàm, tóe ra một vùng đốm lửa đẹp mắt.

Thản hình Dương Phàm bị đẩy lui mấy trướng, có vẻ phiêu dật mơ hỗ. lại như ảo ảnh chất chồng cùng một chỗ. đứng yên ổn trên hư không.

- Lực đạo một kích này không tồi.

Dương Phàm cười thản nhiên, hào quang xanh bóng trong suốt bên ngoài thân bị xé rách, lộ ra thản thẻ màu đất nhưtinh Thạch ớ bên trong.

Hoàn hào không tổn hao gì.

Ti—

Toàn tràng một mành tĩnh mịch, mọi người hít sâu một ngụm khí lạnh.

Tam Hiển Vương càng lộ vẻ hoảng sợ. trong lòng nhấc lên sóng gió ngập trời, sắc mặt cứng đờ:

- Châng lễ... Hắn bước vào Thông Thiên tam giai...

- Dương Phàm này rốt cục có kỳ ngộ gì. thực lực tăng lên tới mức độ khủng bố như thế. Khó trách hắn cuồng ngạo như thế. căn bản không đem chúng ta để vào mắt.

Trên mặt Hàn Kỳ lộ ra một tia khiếp sợ.

- Dương đại ca lúc nào trờ nên lợi hại như vậy.

Tẩn Hân âm thẳm vui mừng, nhung Ngay sau đó lại có chút lo lắng an nguy của hoàng thúc.

- Đây là thực lực của hắn?

Bạch Vũ lão tiên âm thảm xem cuộc chiến lộ ra vẻ kinh ngạc, thật sự khó có thể tin.

Chợt lão thì thào lẩm bẩm:

- Nếu không phải tẩu hóa nhập ma cường độ thấp, hiện tại ta đã có thể nhường vị trí Đại trướng lão cho Tuệ Tâm, đi Ngoại hải vực.

- Ha ha ha... Tam Hiền Vương, thực lực của ngươi chi vènvẹnnhưthếsao?

Dương Phàm cười cuồng ngạo một tiếng, ánh mắt đột nhiên sắcbénnhưđao:

- Hiện tại nén đến ta ra tay rồi.

Đám người Tam Hiển Vương. Hàn Kỳ, Tẩn Hân bồng thấy trong lòng phát lạnh.

Chi thấy sau lung Dương Phàm ngưng kết ra một đôi Phong Lôi Quang Sí dài mười trượng.

Cách cách~-~

Lôi quang chợt lóe. bóng người biến mất.

Khoảnh khắc sau đó. một cồ khí tức hủv diệt khiến toàn trường áp lực truyền đến.

Một đạo tử lôi từ trên tròi giáng xuống, dùng tốc độ tia chóp không theo kịp xuất hiện ớ sau lưng Tam Hiển Vương.

Oành... Roẹt roẹt... Âm-

Dương Phàm một tay cũng không động. Tam Hiển Vương bị một mảnh phong lôi lay động đánh bay. sau lưng xuất hiện một vết máu sâu đến tận cốt tủy tạng phủ.

Hô... Ẩm~

Thản thể Tam Hiền Vương như diều đứt dây bay nghiêng ra ngoài, trong miệng hộc máu.

Nguyẻn lai, phát động công kích là Phong Lời Quang Sí sau lưng Dương Phàm.

Đẩu tiên là lấy tốc độ cùng thán pháp quỷ thẩn khó lường xuất hiện sau lung Tam Hiền Vương, sau đó trực tiếp dùng Phong Lôi Quang Sí dài mười trượng công kích, bộc phát ra lực lượng kinh người.

Nếu không phải Tam Hiền Vương có Chí Bảo Long Khí cùng huyết mạch Tiên Tẩn cường đại, vừa rồi Phong Lời Quang Sí khí thế sét đánh không kịp bung tai có khả năng cắt thản thể hắn thành hai đoạn.

- Dừng tay...

Một bóng người văn sĩ nho nhă cực Kỳ cấp tốc chẩn ở trước mặt Tam Hiền Vương.


Chi thấy trong tay hắn khẽ vạch nhẹ trong hư không, một mặt kính như mặt nước xuất hiện ờ trước mặt.

Ầm~

Một nắm tay bao phủ trong lôi văn đánh lên mặt kính, phàng phất như chìm vào trong nước, lực đạo bị vô hạn giám xóc. hấp thu.

-ồ?

Dương Phàm hơi giật mình. Thừa tướng Hàn Kỳ này không hổ là nhản vật phong vân cùng thời với Tần Hoàng, thực lực sâu không lường được. Tối thiểu về mặt phòng ngự có được tài nghệ đạt tới đinh điêm.

- Dương đạo hữu có thể dừng tay hay không? Lần này sở dĩ Công chúa Tần Hân đi theo tới đây. kỳ thật là lo lắng ngươi bị thương tôn. Hiện tại xem ra. lo lắng của nàng hoàn toàn dư thừa.

Thản hình Hàn Kỳ nhoáng lên một cái, miễn cưỡng ổn định, trong mắt một mảnh bình tĩnh, nhìn chăm chú Dương Phàm, một lời nói trúng nơi yếu hại của Dương Phàm.

- Làm nóng người lẩn này, kết thúc.

Phong Lời Quang Sí sau lung Dương Phàm nhoáng lên một cái. theo tại chỗ biến mất. đứng thẳng trên không Lăng Đính Tiên Phong, ngạo thịbễ nghễ hết thảy.

Giờ khắc này. trên Lăng Đính Tiên Phong vô số tu sĩ hoan hô. nhiệt huyết sôi trừo, trong mắt tràn đầy sùng bái cùng ngưỡng mộ.

-Đi!

Hàn Kỳ che trớ Tam Hiển Vương, lôi kéo Công chúa Tẩn Hân. không nói hai lời lập tức rời đi.

Xe ngựa hoàng gia một hơi bay ra mấy vạn dặm.

- Hàn tiên sinh, ngươi gặp được Dương Phàm, hiện tại có ý kiến gì không?

Tam Hiền Vương khoanh chân chữa thương, hơi trừo phúng nói.

- Rất mạnh, rất mạnh...

Sắc mặt Hàn Kỳ ngưng trọng, giọng điệu đột nhiên chuyển:

- Chi là... Nhân vật được Thiên Thu lão sư tôn sùng, coi là cấp bậc Tòng sư. Sau khi chân chính gặp mặt. lại có chút thất vọng.

- Thiên Thu Vô Ngân?

Dương Phàm ớ xa ngoài mấy vạn dặm, nghe đến bọn họ nói chuyện với nhau.

Bồng nhiên, trong đẩu Dương Phàm hiện lên một tình cảnh, tâm thẩn chấn động, ba cái Hoán Thiên Nha trong đẩu cũng theo đó chìm vào vên lặng.

Trận chiến Tiên Đạo Tông, đầy vẻ tan hoang, chiến trường tàn phá bi thương, vô số tiếng khóc...

Dương Phàm cùng Thiên Thu Vô Ngân giẳng co từ xạ tay áo hai người không gió tự động, sinh ra khí tràng vô hình.

Giờ khắc này. phảng phất như tất cà tạp âm biến mất. trong tẩm nhìn một mảnh mơ hỗ, giữa thiên địa chi còn lại có hai người.

- Chúng ta quá thực lại gặp nhau... Tuy nhiên việc thế gian, cuối cùng khó thể đoán trước. Bời vì đều có lập trường khác nhau, lần sau gặp nhau có thể là bằng hữu, cũng có thể là địch nhản.

Thiên Thu Vô Ngân thẩn sắc binh thán, đối diện Dương Phàm ớ xa.

- Mặc kệ tương lai là địch hay là bạn, như trước vẫn không gây trở ngại chúng ta cùng chung chí hướng, cùng nhau tham thảo tu luyện tâm đắc, trao đôi kinh nghiệm lẫn nhau.

Lúc ấy Dương Phàm đã đáp như vậy.

Thiên Thu Vô Ngân gật đầu:

- Ngươi nói không sai. Thế gian này có ân có oán, có lợi ích. có phần tranh. Bời vì mỗi người thán phận lập trường khác nhau, là địch hoặc là bạn.

-... Mà duy nhất cái tâm theo đuổi đại đạo đinh, bất luận thân phận, không phản phương pháp, không hỏi cao thấp. Chi có người tấm lòng đạt tới hoàn cành như thế mới có thể được xưng là "Tông sư".

***

Một đoạn trí nhớ dường như không thuộc về chính mình.

Khoảnh khắc ấỵ Dương Phàm ngoái đẩu lại, tâm cảnh, thiên địa rộng lớn. thế giới vô cùng lớn. chính mình chăng qua như muối bó biên, lại có được tấm lòng đủ cất chứa hết thảy.

- Thiên Thu Vô Ngân?

Cảnh giới hiện tại của Dương Phàm sinh ra lay động, chìm trong một mảnh vênlặng.

Từ khi thôi diễn Tiên Hồng Quyết tới nay hết thảy thuận lợi, Ngay cà gặp được bình cành và gian nan nhiều tới đâu đều thành công vượt qua.

Thậm chí, Ngay cả Chứng Quả Kỳ cuối cùng, hóa vũ phi thăng dường như đểu có thể mò đến bể ngoài.

- Vì sao. kết quả ta thôi diễn với chính minh chưa bao giờ nghi ngờ, vì sao liền nhất định đúng?

Trong đẩu Dương Phàm, ba cái Hoán Thiên Nha đột nhiên bình tĩnh, ngay cả Hoán Thiên Nha màu tím, Hoán Thiên Nha lôi hệ vẫn rung động phát ra khí tức hủv diệt cường đại cũng khôi phục anbìrih ngắn ngủi.

Dương Phàm lẩn đẩu tiên sinh ra nghi ngờ chính mình.

Thòi diễn có ngàn vạn chi nhánh, mỗi một chi tiết khác biệt đểu sẽ sớm quyết định con đường hoàn toàn khác nhau.

Trong Tiên Hồng Quyết. lão đạo sĩ thẩn bí nhếch nhác chi là gieo cho mìrih một hạt giống, về phần đi lên con đường nhưthế nào. hết thảy đều là không biết.

Cứ như vậy, Dương Phàm đứng trên hư không, lẳng lặng cảm ngộ.

Đám người Dương Tuệ Tâm vừa chuẩn bị đi qua hòi lại bị một thanh âm ngăn cản:

- Chờ một chút, các ngươi đừng quấy rầy hắn.

Chinh là thanh âm của Bạch Vũ lão tiên, trong mắt xẹt qua một đạo tinh quang.

Cứ như vậy. Dương Phàm một mình một người đứng trên không Lăng Đính Tiên Phong.

Vô hạn thiên địa phảng phất như chi còn lại lè loi một mình hắn.

Dương Phàm bắt đầu nhớ đến hết tháy mọi chuyện xảy ra sau hắn tấn chức Hoán Nha hậu kỳ.

Tấn chức Hoán Nha hậu kỳ, hắn cơ bản có được thực lực vô địch Đại Tẩn. trong tay có hai kiện Chí Bảo Long Khí, rốt cục không ai uy hiếp đến.

Thử nghĩ, khi lực lượng đột nhiên tăng vọt. khiến hoàn cành hiện tại không có bất kỳ quy tắc có thê sinh ra ước thúc chán chinh đổi với hắn, có thê muốn làm gì thì làm. tùy ý làm việc... Đổi lại bất kỳ người nào. tâm tình của hắn đều sẽ nảy sinh biến hóa.

Nếu lực lượng chi tăng lẻn từng chút, tuần tự mà tiến, dẩn dẩn bước lên đinh nhìn xuống chúng sinh, cũng là bình thường.

Mà Dương Phàm trước khi rời đi Lăng Đính Tiên Phong, trực tiếp từ Hoán Nha sơ kỳ tấn chức Hoán Nha trung kỳ.

Dựa theo tốc độ tuần tự mà tiến, từ Hoán Nha trung Kỳ đến Hoán Nha hậu kỳ ít nhất cẩn thòi gian ngàn năm.

Mà hết thảy, đểu được thực hiện ỡ trong vài chục năm ngắn ngùi: Thực lực tăng vọt, pháp lực thông thiên, gân như tung hoành vô địch.

- Biến hóa về tâm cảnh, là một trong những nguyên nhân...

Dương Phàm phản tích dưới trạng thái tuyệt đối bình tĩnh.

Nguyên nhân thứ hai, thực lực đột nhiên tăng vọt, cảnh giới cùng pháp lực cơ sớ không ổn định.

Dựa theo tình huống bình thường, Dương Phàm tấn chức hậu kỳ. ít nhất cần củng cố mười năm mới có thể cơ bản ổn định cảnh giớii.

ở Tu Tiên giới, mỗi khi cường già tấn chức một cành giới lớn đều sẽ tốn thời gian củng cổ cảnh giới, đây là lẽ thường.

Huống chi. Dương Phàm không phải tu luyện bình thường lấy được đột phá.

Hai nguyên nhân, một là tâm cảnh tâm tính, một cái là cơ sớ không ổn định.

Hai nguyên nhân này. những người ngoài cuộc đểu có thể dễ dàng phần tích. Tẩn Vong chi nhìn thoáng qua liền đoán được vài phẩn, Bạch Vũ lão tiên lại trực tiếp phản tích ra Dương Phàm nhập ma.

Nhưng Dương Phàm cảm thấy được sự tình xa xa không chi đơn giản như vậy.

Không chi như thế.

Đây cùng là vấn đểu giờ phút này Dương Phàm nhắm mắt trầm tư.

Tiên Hồng Quyá. từ uẩn Chủng Kỳ đến Diễn Căn Kỳ, thẳng đến Hoán Nha Kỳ hiện tại, diễn biến cảnh giới đểu quanh quần trong đẩu Dương Phàm.

- Vào lúc Diễn Căn Kỳ, cơ sớ của ta coi như ổn định... Lúc đánh lên Hoán Nha Kỳ. miễn cưỡng không có trở ngại, vấn để chân chinh là đột phá Hoán Nha trung kỳ cùng Hoán Nha hậu kỳ...

Dương Phàm đầu tiên là lo lắng về cơ sở.

Nói cách khác, lúc từ Hoán Nha trung kỳ cơ sớ của hắn đã không ổn định, điểu này không đủ ảnh hướng tám tính của hắn nhưng đã chôn xuống một hạt giống. Dương Phàm khi đó đã rất tự tin.

Thẳng đến sau khi tấn chức hậu kỳ. rốt cục xuất hiện vấn để. Tuy nhiên cùng may chi ảnh hưởng đến tâm tính của Dương Phàm, không có chân chính tẩu hòa nhập ma, rơi vào vực sâu vạn trượng.

- Vấn để về cơ sớ. ta đã điều tra rõ ràng.

Dương Phàm hít sâu một hoi. đột nhiên mớ mắt. xẹt qua một đạo tinh quang:

- Như vậy còn lại một vấn đề cuối cùng, thôi diễn của ta có sai lâm hay không?

Bới vì sau khi Diễn Căn hậu kỳ. lòng tự tin của Dương Phàm từng chút bành trướng, sau khi đến Hoán Nha Kỳ đã có biểu hiện một chút tự phụ kiêu ngạo.

Dương Phàm khó có thể xác định, thôi diễn trong giai đoạn này có sai lầm hay không?

- Trước tiên giải quyá vấn đề khẩn cấp.

Ánh mắt Dương Phàm chấn động, Sinh Mệnh Lục Chủng trong cơ thể bộc phát ra một dòng xanh to lớn vô tận.

Đồng thời. Hồn Căn nhảy lẻn dung hợp cùng mạch đập đại địa nơi thiên địa này.

Thình thịch...

Thình thịch... Thình thịch...

Hoán Thiên Nha xanh đó bồng nhiên nhảv lên, phản biệt dâng lẻn hai luồng sáng bóng xanh trong suốt, đò rực.

Mà Hoán Thiên Nha màu tím kia nan rẩy không thôi, bị áp chế sợ hãi không yên.

Phốc... Ẳm~

Trong đẩu Dương Phàm đột nhiên nổ vang, lấy Sinh Mệnh Lục Chủng là đầu mối then chốt, pháp lực không lồ vô tận tràn tới giam cầm Hoán Thiên Nha màu tím.

Mặc dù Hoán Thiên Nha màu tím kia không ngừng nan rẩy cẩu xin, Dương Phàm chi do dự một chóp mắt liền quyết đoán phong ấn.

Hô~~

Dương Phàm hít một hơi dài. toàn thân buôgn lỏng, tự nhiên thích ý.

Ba đạo hư ảnh đáng sợ sau lưng hắn cũng hoàn toàn tiêu tán.

- Chuyện như vậy. quá nhiên vẫn phải dựa vào chính hắn. Người ngoài cục tối đa chi có thể chi điểm một phẩn.

Bộ dạng Bạch Vũ lão tiên nhưtrút được gánh nặng.

- Đại ca.

Dương Tuệ Tâm về mặt vui sướng, kéo tay hắn ngó đông ngó tây.

- Ta hiện tại không có việc gì.

Dương Phàm mim cười, nắm tay nàng, trờ về đệ cửu trọng Lăng Đính Tiên Phong.

Đặng Thi Dao sớm chờ tại trước động phủ đã lâu, khóe mắt úng đó. trong mắt ngân ngấn nước.

Dương Phàm đi qua. tươi cười ấm áp như gió, thản thiá tự nhiên ôm nàng vào trong ngực.

- Tướng công rốt cục khôi phục bình thường.

Đặng Thi Dao như bạo vũ lẻ hoa. là mừng quá mà khóc.

- Chi là tạm thời ổn định.

Thẩn sắc Dương Phàm ngưng trọng.

- A~

Dương Tuệ Tám cùng Đặng Thi Dao đều có chút khẩn trương, rất sợ Dương Phàm lại biến về bộ dạng trước đó.

- Tạm thòi bị ta áp chế. nhung áp lực quá độ sẽ sinh ra bắn ngược càng đáng sợ. Cho nên, vì một lần vất vả nhàn nhã cả đời. kế tiếp mấy chục năm thậm chí là càng lâu hơn, ta sẽ tiến vào một loại cảnh giới kỳ dị vong ngã. các ngươi phái tập cho quen.

Ánh mắt Dương Phàm binh thản.

Cây Hoán Thiên Nha thứ ba trong đẩu hắn tuy 1ẳng bị phong ấn, nhưng áp chế quá độ không thể giải quyết vấn đề căn bản, ngược lại sẽ sinh ra bắn ngược càng cường đại ngày sau.

- Tướng công, vậy chúngta phải làm như thế nào?

Đặng Thi Dao lo lắng vạn phẩn.

- Các ngươi phải làm. chính là thuận theo tự nhiên.

Dương Phàm dứt lời. toàn thân có vẻ mơ hỗ không chừng, phàng phất giốngnhư dung nhập không khí. không chút bắt mắt nhưvậy.

Hắn nhắm mắt lại. không nói một lời.

Đặng Thi Dao cùng Dương TuệTảmlúcđẩu cho 1ẳng hắn đang bế quan.

Sau đó họ phát hiện, Dương Phàm không phái đứng lâu một chỗ. ngẫu nhiên cũng đi nơi khác.

Thi thoảng hắn tới động phủ Bạch Vũ lão tiên, tham thảo một ít tu luyện tâm đắc, qua một đoạn thời gian hắn ớ nơi rừng núi, ngắm cảnh.

Thậmc hí. hắn ngẫu nhiên nói chuyện phiếm cùng đệ tủ bình thường nào đó của Tiên Đạo Tông.

Đến một ngày. Đặng Thi Dao nhìn đến Dương Phàm thấp giọng trao đổi cùng một con ngựa.

- Sư tôn, hiện tại đại ca của ta càng khôngbìrih thường.

Dương Tuệ Tám cùng Đặng Thi Dao tìm tới Bạch Vũ lão tiên.

- Không.

Bạch Vũ lão tiên lắc đâu. vuốt râu cười nói:

- Hắn hiện tại ngay cả ta đểu xem không thấu. Chẳng lẽ các ngươi không phát hiện, nhin qua hắn tựa như một người bình thường.

- Người thường?

Dương Tuệ Tám hé miệng cười:

- Trừbỏ đại bộ phận thòi gian nhắm mắt lại. đích xác giống một người bình thường.

- Nhưng là, Tiên Đạo Tòng nhỏ nhất từ tu sĩ Luyện Khí Kỳ, một gốc câv hoa quả, một con linh thú, một tọa kỵ, lớn đến Chấp sự trường lão hắn đểu có thể thản thiá giao lưu. thậm chí nói chuyện phiém cả buổi sáng, hơn nữa không có bất Kỳ miễn cưỡng. Đây còn là tâm tính của một người tâu hỏa nhập ma có thê có được sao?

- Đây là một loại tám tinh siêu nhiên chúng ta không thể chạm đến.

Trong mắt Bạch Vũ lão tiên lộ ra vài phẩn chờ mong:

- Chờ hắn hoàn toàn trừ tận gốc tâm ma, rốt cục sẽ tiến vào loại cảnh giới trình tự nào?

***

Thời gian từ từ trôi qua, Dương Phàm quên đi tất cả. cũng không biết trải qua bao lâu.

Đại đa số thời gian hắn đểu nhắm mắt, nẳm trong trạng thái tìm hiểu.

Nhưng là hắn không đạm mạc chất phác như Thiên Thu Vô Ngân, có thể tùy thời trao đổi cùng hoàn cảnh chung quanh, không chi có nguời và linh thú. bao gồm cả một gốc cây một cành hoa, một hòn ngói hòn gạch.

Vô hình trung, hắn trớ thành "Kỳ nhân" nghe nhiều nên thuộc tại Lăng Đinh Tiên Phong, một truyển mười, mười truyển trăm.

Một ngày này. Dương Phàm đang trao đổi cùng Hoàng Phù. tham thảo tu luyện tám đắc.

Mỗi khi Hoàng Phù đua ra nan để tu luyện, Dương Phàm đều một lời nói phá.

T 1ẻn mặt Dương Phàm tràn đầy nụ cười ôn hòa nhu gió, không cự tuyệt bất kỳ người nào thinh giáo.

Trạng thái như vậy của hắn mang đến không ít nữ tu của Lăng Đính Tiên Phong thừa cơ hội V đổ tiếp cận. hì hì vui đùa.

Đặng Thi Dao có chút tức giận, phái Nam Cung Hạm đuổi đám nữ tu có dụng tâm khác.

Một Ngày vào lúc đêm khuya, Dương Phàm ngồi ờ bên một hỗ nhỏ. hai chân quẫv nước.

- Nước?

Trong lòng bàn tay nhảy lên lôi điện nhỏ như tơ, lại lẳng lặng nhìn nước trong hỗ.

Hồn Căn nắm trong tay đại địa. cùng mạch nước trong đại địa có một loại thân thiết không hiểu, thậm chí dễ dàng hấp thu.

- Rễ của thực vật hấp thu chất dinh dường trong đại địa, trong đó một thứ rất trọng yếu chính là nước.

- Trong thiên nhiên, trừ thổ địa, ánh sáng, nước cũng là một sự vật trọng yếu trong dựng dục sinh mệnh, thậm chí là một bộ phận cấu thành thân thê chúng ta.

Dương Phàm bình thán vô cùng tìm hiểu.

Mấy năm nay. Hoán Thiên Nha lôi hệ trong đẩu hắn dẩn dẩn giải phong ấạ lôi điện chơi đùa trong tay hắn ngoan ngoãn vô cùng.

- Vì sao trước kia ta không chú ý tới sự tồn tại của nó.

Dương Phàm trầm tư, rất nhanh lẩm bẩm:

- Lúc trước ta thôi diễn Diễn Căn Kỳ. chi mong cao xa, ánh mắt nhìn phia vòm trời, xem nhẹ bước trọng yếu nhất này. tạo thành bước đâu tiên cơ sớ không òn định.

- Nhưng, lấy cảnh giới dung hợp vòm trời hiện tại, Hoán Thiên Nha đã có ba cái. không có khả năng hình thành cái thứ tư. cũng đã bỏ qua thời cơ. Bời vì thể ngộ về nước, thuộc về dung hợp đại địa. ta nên bó cứu như thế nào và hoàn thiện cảnh giới thôi diễn đến hiện nay?

Dương Phàm tùy thời đắm chìm trong cảnh giới vong ngã đã thành công ổn định cảnh giới hiện có.

Chi có căn cơ không ổn tạo thành trong thôi diễn lúc trước cần phải bù đắp và hoàn thiện.

Lôi điện nhỏ bé nhảv lên trong lòng bàn tay Dương Phàm ngoan ngoãn như sơn dương. Hoán Thiên Nha màu tím trong đẩu dao động ổn định, cám ứng vòm tròi.

Hắn chăm chú nhìn sóng gợn hỗ nước do hai chân tạo thành, Hồn Cản cùng nguồn nước trong đại địa thân thiết dung hợp. từng dòng khí tức êm dịu mát lạnh chảv xuôi toàn thân.

Khôngbao lâu, hắn nhắm mắt lại, khóe miệng nhếch lên một tia tươi cười bình thản.

Trong khoảng thòi gian ngắn, hắn không nghĩ ra phương pháp bù đắp.

Dù sao hắn sớm vuợt qua giai đoạn dung hợp đại địa, hiện giờ Ngay cả giai đoạn dung hợp vòm trời cũng đã đi đến một bước cuối cùng.

Cũng giống như xây nhà, lúc đẩu nền móng không vững, đểu tảng càng cao hơn gần như không thể bù lại. thậm chí bới vậy mà thất bại trong gang tấc.

Đổi với Dương Phàm mà nói. lại vượt lên trên một tầng, đó chính là cảnh giới vô thượng chân chính quán thông thiên địa. so với Thông Thiên tam giai cảnh giới bình thường càng huyền diệu.

- Ta phải ổn định cơ sớ. mới có thể bước ra một bước đó. Sau Hoán Nha hậu kỳ chính là cảnh giới đại viên mãn, ta còn có cơ hội bù lại.

Dương Phàm chậm rãi bước đi, cũng không thấy linh khí dao động, lại thản nhiên tự nhiên đạp mặt nước từngđợt sóng gợn. đi lại trên mặt hỗ.

Giờ khắc này. tinh khí thẩn của hắn đều đặt trong tự nhiên, dường như là một con cá trong nước.

Thẳng đến một lúc. Dương Phàm bình thản khẽ cười:

- Ngươi đến rồi.

Bá... lạp~

Một vùng bóng đêm ảm đạm không thể phát hiện ngăn cách một vùng thiên địa, Dương Phàm đặt mình ớ bén trong, bình tĩnh bìrih thản, vẫn không mớ mắt.

- Hồng Tôn, có việc bẩm báo.

Dạ Đồng nửa qui" bên cạnh, giống như dung nhập trong bóng đêm. đầu tóc bạc như tơ ớ trong gió đêm tạo thành từng vòng bạc mỹ lệ.

Đôi con ngươi màu nâu trong mê ly xinh đẹp lại tràn ngập thẩn bí không biết.

Dương Phàm đứng thẳng trong gợn sóng nước, không mớ mắt. chờ đợi.

Mà Dạ Đồng có thể dễ dàng hiểu được V tứ hắn. vội vàng nói:

- Tin tức thứ nhất: Vô Song tiếp nhận giải thướng cao nhất của Thiên Cơ Các. cũng là nhiệm vụ không thể hoàn thành nhất - Ám sát Tẩn Hoàng.

- Ám sát Tẩn Hoàng?

Thán thể Dương Phàm đứng trên hỗ nước hơi chìm xuống, tò rõ biến hóa trong thế giới nội tâm hắn.

- Bới vì chúng ta cảm thấy được tin tức này có liên quan tới chủ nhân, cho nên mới báo

cáo.

Dạ Đồng thật cẩn thận nói.

Dương Phàm gật gật đẩu.

Dạ Đồng nói tiếp:

- Còn có ba năm, chính là Ngày Tẩn Hoàng hiệu lệnh thiên hạ mỡ "Cửu Long thịnh hội".

- Thời gian qua nhanh như vậy.

Dương Phàm khẽ thờ dài, tựa hỗ đang tiếc nuối còn chua làm tốt chuẩn bị vẹn toàn.

Tuy nhiên, bù đắp cơ sở cùng hoàn thiện cảnh giớii không phải vài năm thòi gian là đũ.

- Tin tức có liên quan đến Cửu Long thịnh hội. đều báo ra đi.

Dương Phàm hai tay sau lưng, thản thể phảng phất dung nhập hư không, dễ dàng làm người ta xem nhẹ.

-Trấn Viễn Hầu ớ Cực Bắc xa xôi chạy về Đại Tần. có khá năng bị thuyết phục gia nhập trận doanh Tần Hoàng.

Dạ Đổng báo cáo từng điều một. cho Dương Phàm thời gian suy tư.

- Tẳn Quang Đức. xem ra hợp tác để nghị trước kia của ta không thể thực hiện. Không biết Tần Hoàng cho ngươi ưu đãi gì?

Trong đẩu Dương Phàm cũng hiện lên tình cảnh Ngày đó Hàn Kỳ dùng lợi dụ dồ mình, khẽ khẽ thớ dài.

- Quy Vương Tông chủ đời trước, trọng chấn Quy Tông, dường như đi rất gần với Tần Hoàng.

- Ngoài ra, Trấn Đông Hầu cùng Tẩn Vong dường như liên hợp cùng một chỗ. tính toàn đẩu trận doanh Yêu Long Hoàng.

Dạ Đồng ngắn gọn báo lẻn từng tin tức có liên quan.

Chờ sau khi nàng báo cáo xong, Dương Phàm nói:

- Ta sẽ động thân chạy gấp tới Đại Tẩn.

Thấy bộ dạng Dạ Đồng muốn nói lại thôi, Dương Phàm tiếp tục hòi:

- Ngươi còn có lời gi muốn nói?

- Xin hỏi Hồng Tòn có ý định lật đổ Tẳn Hoàng bạo quán thống trị hay không? Cửu tộc Thiên Cơ Các. còn có thế lực bộ tộc cường đại tiềm ân, bọn họ từng có một cùng đất trên đại lục. lại bị Tẩn Hoàng coi thành dị tộc. đuổi tận giết tuyệt, mà nay có dà tâm Đông Sơn tái khới.

Dương Phàm trầm ngâm một lát:

- Nếu có cơ hội lật đổ thống trị của Tẩn Hoàng, hai người có khả năng kế thừa ngôi vị hoàng đế nhất phần biệt là: Tân Vong cùng Trần Đông Hâu. Trong một trăm năm, các ngươi có thể âm thẳm chuẩn bị. có cơ hội hay không, liền thuận theo tự nhiên. Ta đổi với việc này hứng thú không lớn, không cố ý đây vào.

- Vâng, Hồng Tôn.

Thản hình Dạ Đồng biến mất theo bóng đêm thẩn bí kia.

Cánh tượng lúc trước phàng phất nhu một giấc mộng.

Màn đêm phủ xuống, Dương Phàm nói rõ hướng đi của mình với Đặng Thi Dao cùng Dương Tuệ Tâm.

Hai nàng vốn có ý muốn cùng đi, lại bị Dương Phàm cự tuyệt.

ở Lăng Đính Tiên Phong chờ hai tháng, Dương Phàm cảm ứng được một cồ khí tóc, mớ mắt:

- Ngươi rốt cục đến rồi.

- Khí tức của Chi Bào Long Khí...

Bạch Vũ lão tiên ỡ đệ cửu trọng, cảnh giới cao vô cùng rất nhanh cảm ứng được cái gì.

Vút vút~

Hai đạo độn quang bay đến phụ cận Lăng Đính Tiên Phong, phản biệt là một trung niên mặc cô bào. và một thiếu niên có chút chất phác.

Trấn Đông Hầu thớ dài:

- Năm đó trận chiến nơi đây, tu sĩ tử thương vô số, dữ dội thảm thiết. Mà nay, ta lại cùng địch nhân cũ liên minh.

Tần Vong nhún vai:

- Nếu đi lên đường phán kháng bạo quân Tần Hoàng, chúng ta không có bất Kỳ đường

lui.

Chinh vào lúc hai người nói chuyện vói nhau, thản hình xanh trong suốt như mơ hỗ cùng với từng tia lôi văn huyễn lệ của Dương Phàm bay đến động phủ của Đại trường lão.

- Đại trướng lão. người tọa trấn Lăng Đính Tiên Phong, ta đi tham gia "Cửu Long thịnh hội".

Dương Phàm cáo từ Bạch Vũ lão tiên.

Thẩn sắc Bạch Vũ lão tiên có chút phúc tạp, gật mạnh đẩu tiễn Dương Phàm ròi đi.

Cửu Long thịnh hội này, hai vị chướng tôn của hai đại tông phái khác của Đại Tẩn đểu có tham gia. Bạch Vũ lão tiên vốn cũng muốn cùng đi với Dương Phàm, giúp hắn một chút lực lại bị kiệt lực khuyên can.

- Đại trưởng lào yên tâm. Cửu Long thịnh hội này mặc dù không có phẩn thắng mười phẩn, nhưng có lực tự bảo vệ minh.

Vừa dứt lời. Dương Phàm biến mất không thấy, trong hư không chi lưu lại một đạo lôi văn đẹp mắt.

- Để hai vị chờ lâu.

Một bóng người hư vô xanh trong suốt cùng với từng tia lôi văn đẹp mắt xuất hiện trước mặt hai người Trấn Đông Hầu cùng Tẩn Vong.

Trấn Đông Hầu chấn động tâm thần. Dương Phàm này quá thực đạt tới trình độ xuất quy nhập thân, nếu đột nhiên tập kích, chính hắn chi sợ khó thê thong dong ứng phó.

- Dương đạo hữu khách khí rồi. Chúng ta mới đến một hỗi, ngươi đã tới nhanh như vậy.

Tẩn Vong ngầm đánh giá Dương Phàm trong lòng thất kinh

Lẩn trước gặp mặt. Dương Phàm nhập ma cường độ thấp, kiêu căng bễ nghễ, khiến hắn không thê ỡ chung.

Mà nay, Dương Phàm dường như t hay đổi một người, không có loại bá đạo kiêu ngạo bễ nghễ thiên hạ lúc trước, nhưng lại càng có vẻ sâu không lường được.

Đối phương rõ ràng đứng ớ trước mắt. lại dễ dàng bị xem nhẹ.

- Thòi gian không nhiều, chúng ta lập tức khới hành thôi.

Trấn Đông Hầu có vài phần gấp gáp.

Vút Vút Vút...

Ba người đều là cường già đinh của Đại Tần hiện giờ, tốc độ phi hành cực nhanh, thẳng hướng kinh đô Đại Tần.

Trên đường đi. trải qua phong cảnh tráng lệ của Đại Tẩn. non sông tươi đẹp. Dương Phàm vẫn một mực nhắm mắt. cảm quan của hắn càng rõ ràng hơn ánh mắt nhìn đến.

Tẩn Vong tắc lưỡi lấy làm kỳ. ớ trạng thái phi hành tốc độ cao như vậy Dương Phàm có thể gợn sóng không sợ như thế. càng giống như là chìm trong loại tìm hiểu nào đó.

Trong quá trinh phi hành, vẫn còn tìm hiểu tu luyện, đây là loại cảnh giới vong ngã huyền diệu cỡ nào.

- Hắn tự tin nhu thế, không sợ ta cùng Tẩn Vong đánh lén?

Trong lòng Trấn Đông Hầu thẳm giật mình.

Giờ khắc này. hắn bỗng nhiên nhớ tới tinh hình năm đó tại Lăng Đính Tiên Phong, Dương Phàm một người một kiếm bức bách trăm vạn đại quản của minh lui binh.

Năm đó, Dương Phàm bễ nghễ uy phong cỡ nào, làm cho người vừa kính vừa sợ.

Mà lẩn này gặp mặt, Trấn Đông Hầu thấy được Dương Phàm càng bí hiểm khó dò.

Tục truyền, người này có khả năng bước vào Thông Thiên tam giai, chẳng lễ là thật sự?

Một hơi phi hành hai năm, ba người Dương Phàm rốt cục đi vào phạm vi thế lực Tẩn đô.

Tần đo. nghe ra chính là kinh đô của mảnh đất này, thế lực phạm vi lại rất lớn, gấp vài lẩn châu phủ bình thường.

Tẩn đô chia làm hai bộ phận lớn. một là ngoại Tẩn đô. một là kinh thành.

Ba người đã tiến vào phạm vi Tẳn đô. còn phải phi hành quãng đường hai mươi ức dặm mới có thê tới được kinh thảnh.

Trong phạm vi Tần đô. có thể nói là tu tiên thịnh thế, vượt xa khu vực khác, tu sĩ lui tới vô số kể.

Tuy nhiên, khi ba người Dương Phàm dùng tốc độ thẩn thức khó thể bắt giữ xẹt qua vòm trời, nơi đi qua vô số cường giả kinh hãi đảm chiến.

Dưới Hóa Thẩn Kỳ. thậm chí Ngay cả bóng dáng của bọn họ đểu không thể bắt giữ.

Duy chi có cường giả cắp Thông Huyền trờ lên mói miễn cưỡng cảm ứng được sự tồn tại của bọn họ. cũng là hết hồn.

Chênh lệch trong trình tự Hóa Thẩn, thực lực cấp Vương hầu, Phủ chủ gấp trăm, ngàn lẩn Hóa Thẩn Kỳ bình thường, chi một ý niệm là có thể nắm quyển sinh sát trong tay.

Mấy tháng sau.

ờ trên thành kinh đô sừng sững muôn đời.

Một thanh niên mặc quan phục, cầm trong tay một đĩa tròn Cửu Long hí châu nhìn về một phương hướng.

Nam nhản này khí vũ hiên ngang, ánh mắt trầm ổn. thản hình cao lớn, từ trang phục mà xem ít nhất hắn là trọng thẩn nhất phẩm của Đại Tần.

Vẻ mặt hắn cực kỳ Chuyên chú, đùa nghịch Cửu Long bàn trên tay.

Trén long bàn kia, trong đó ba con rồng đột nhiên sáng lên, nhẳm về một phương hướng.

- Thượng Quan gia chủ, bọn họ sắp đến rồi.

Một nữ nhản cao quý mặc quần lụa móng bên cạnh mim cười nhìn hắn.

Trên tường thành cao lớn hùng vĩ. thống lĩnh thị vệ khác đểu không một tiếng động, trong mắt tràn ngập kính sợ.

Bới vì đứng ờ trước mắt, phần biệt là gia chủ Thượng Quan gia cùng Nam Cung gia kinh đô: Thượng Quan Phi. Nam Cung Dật.

Khó có thể tướng tượng, khách quý khiến hai vị quan viên nhất phấm tự thân tiếp đãi là nhản vật cỡ nào.

Vút Vút Vút —

Ba đạo độn quang thẩn thức khó thể bắt giữ từ chân trời phương xa phóng tới. tầng mây quav cuồng.

Người còn chua tới, một cỗ áp lực cường đại đột nhiên buông xuống, khiến đám thị vệ trên tường thành đêu thấy hô hấp khó khăn.

Tuy nhiên, những thị vệ này tốt chất đểu cực cao. rất nhanh làm ra động tác phòngbị.

- Dương đạo hữu. Một nam một nữ trên thành lâu kia chính là Thượng Quan Phi cùng Nam Cung Dật. gia chú Thượng Quan gia cùng Nam Cung gia kinh đô. Đặc biệt đáng đê nói tới chính là Thượng Quan Phi kia lúc còn trẻ từng cùng Tẩn Tuắn, Hàn Kỳ được xưng là "Tẩn đô tam tú".

Tẩn Vong lặng lẽ thẩn niệm truyền âm cho Dương Phàm.

Dương Phàm hơi gật đẩu. hai mắt chua từng mớ.

Hắn mỗi thời mỗi khắc đều trong vong ngã tìm hiểu và tu luyện. trừ khi hoàn toàn bù đắp sơ hớ về cơ sỡ cùng cảnh giới.

Rất nhanh, ba người Tẳn Vong gặp mặt Thượng Quan Phi cùng Nam Cung Dật.

Hai bên gặp mặt. tự nhiên là một hỗi khách sáo. trừ Dương Phàm mấy người kia đều là quen biết.

- Chắc rằng vị này chính là Dương Phàm đạo hữu uy chấn Đại Tẳn hiện giờ.

Thượng Quan Phi mim cười nhìn phía Dương Phàm, vẻ mặt hứng thú đánh giá.

Trong mắt phượng của Nam Cung Dật xẹt qua một tia kinh dị. cũng đánh giá cường giả kỳ tích quật khởi như sao chôi này.

Chi là, thẳng đến hai bén giao lưu. nam nhản trong lời đồn này cũng vẫn nhắm chặt mắt, đắm chìm trong cảnh giới vong ngã.

Thượng Quan Phi cùng Nam Cung Dật. là tộc trưởng hai đại gia tộc Tẩn đô. nhân vật phong vân oai phong Đại Tần, hiện giờ đạibiêu Tần Hoàngtiếp đăi quy khách tham gia Cửu Long Thịnh Hội.

Cửu Long Thịnh Hội lẩn này, Tẩn Hoàng hiệu triệu thiên hạ. cường giả có được Chí Bảo Long Khí mới là nhân vật chính, những người khác nếu đạt đến cảnh giớii Thán Hư. đêu có tư cách tham gia.

Hôm nay, tổng cộng có ba vị chủ nhân Chí Bảo Long Khí cùng vào kinh thành, càng có được bốn kiện Chí Bảo Long Khí, hai người không thê không tiếp đãi cân thận.

Tẩn Vong cùng Trấn Đông Hầu, hai người đểu quen biết, mặc dù đứng ờ mặt đổi lập, lẩn này hoàn toàn quên đi để tài phản nghịch phản đảng, lại nhiệt tình chiêu đăi.

Mà hai đại gia chủ càng cảm thấy hứng thú quan tâm hơn, lại là nhân vật truyền kỳ vẫn chim đắm trong cảnh giới vong ngã. chưa từng mớ mắt.

-Khụ khụ.

Tẩn Vong lấy người khẽ chạm vào vai Dương Phàm:

- Hai vị này là Thượng Quan gia chủ cùng Nam Cung gia chủ.

Thượng Quan Phi cùng Nam Cung Dật nhíu màv, Dương Phàm này thẳng đến khi hai bên tiếp xúc, Ngay cả nửa câu nói cũng không có, thậm chí Ngay cả ánh mắt cũng chưa từng mớ ra.

Như vậy có chút không lễ phép hay không?

Chẳng qua, Dương Phàm ờ loại trạng thái này, lại làm bọn họ nhớ tới một người ờ kinh thành hôm nay.

Theo Tẩn Vong nhắc nhờ, Dương Phàm rốt cuộc mờ mắt.

Ngay trong khoảng khắc hắn mở mắt, thoát ly khỏi cảnh giới vong ngã huyền diệu này.

Vào lúc này, nam từ cao lớn tuấn nhã kia. phảng phát như bước ra từ thiên địa, trờ thành trung tâm thế giới.

Vù

Một trận gió mát nhu hòa thân thiết, lướt qua bổn phía, phảng phất nhưngửi được mùi cò xanh tuơi mát. để cho người ta tâm thẩn thoải mái.

Ánh mặt trời chiếu rọi từ trên cao, tràn ngập ấp áp ôn hòa, làm cho mọi thứ tràn ngập khí tức rực rỡ.

Đòi mắt thanh thúv của Dương Phàm, phóng ra một tia sáng trong suốt, mơ hỗ thẩv được óng ánh màu lục, cùng chợt lóe ánh mờ ba màu.

Tâm thẩn Thượng Quan Phi cùng Nam Cung Dật thất thẩn trong nháy mắt, bị cảnh giới tự nhiên đặc biệt này chấn động.

Không có khí tức kinh, thiên dọa người, cũng không có uy áp kinh hãi vỡ mật, chi có một loại thân thiết tự nhiên dung nhập tâm thân vào thiên địa.

Đây là cảnh giới gì?

Bọn họ không cách nào đánh giá, cũng không thể nhìn thấuđuợc sâu cạn Dương Phàm.

- Làm hai vị gia chủ chê cười.

Dương Phàm khẽ mim cười, gật đâu với hai người.

- Thật là nghe đồn Không bẳng gặp mặt, thường nghe Tiểu Hân nhắc tới Dương đạo hữu, may mắn được gặp.

Thân ảnh Thượng Quan Phi khôi ngô cao ngất, sừng sững trước mặt Dương Phàm, hai mắt lấp lánh có thẩn, mơ hỗ tản ra một cỗ chiến ý không gi cản được.

Không biết vì sao, Hoán Thiên Nha cùa Dương Phàm bỗng sinh ra cảm ứng, hắn không khói quan sát Thượng Quan Phi: màv rậm mắt to, mặt chữ quốc, thái dương gô cao. mặc quan phục cổ xua, có một khí tức trầm ồn như núi.

Trong lòng Dương Phàm thầm than, người này không hỗ là phụ tá đắc lực cùa Tần Hoàng.

Tần Đô Tam Tú năm xưa, người này cũng là một trong sổ đó, chẳng qua là ờ sau Tần Tuấn và Hàn Kỳ.

Giao thiệp xong, Dương Phàm lại nhắm mắt. chìm đắm vào cảnh giới vong ngã.

Kỳ quái, chính là động tác dường như không hợp lễ tiết của hắn, nhưng tự nhiên mà thành, dường như đương nhiên, không làm người ta cảm thấy đường đột. giống như phải là thế.

- Ba vị khách quý, hai ta chịu lệnh bệ hạ. dẫn các vị tới Thiên Bác Cung ỡ tạm. Đoàn người Yêu Long Hoàng đã tới từ ba tháng trước.

Nam Cung Dật ưu nhã tuyệt lệ. chân thành hào phóng, phụ trách nghênh tiếp mấy người.

Còn Thượng Quan Phi, trên đường árih mắt cứ nhin chằm chằm Dương Phàm, vẻ mặt suy nghĩ.

Dương Phàm đồng thòi chìm đắm tu luyện tìm hiểu, tu bổ căn cơ. đang suy diễn lại một lần nữa cảrih giới Hoán Nha đại viên mãn.

Hoán Nha đại viên mãn, tụ nhiên không thể tiếp tục dựa theo suy diễn con đường tu luyện trước kia.

Trực giác nói cho hắn, thời gian đã rất gấp gáp.

Trải qua lẩn truy tìm thiên cơ lẩn trước, trả giá hv sinh mấy trăm năm thọ nguyên, Dương Phàm bắt được một đoạn hinh ảnh thòi không.

Trong đó là một hình ảnh, Địa Mạch Chi Tích bùng nổ, Tiên Khí Thượng Giới run lên. hàng tỷ sinh linh Nội Hải nguy ớ sớm chiêu.

So với Địa Mạch Chi Tích tổn thương, từ địa Dịch Quy Lâm căn bản nhỏ bé không đáng nói. Đến lúc đó tu vi pháp lực nhận được, sẽ vượt quá phạm trù Dương Phàm thừa nhận, trừ khi đê trùng kích trình tự ba bậc Thông Thiên.

Ngay trước đó. Dương Phàm còn có nghi vấn với những hình ảnh thiên cơ không rõ ràng này. như vậy một hình ảnh trong đó đã thực hiện, làm hắn không còn nghi ngờ - ơ trong một đoạn thòi gian, hắn thấy một cồ long khí bùng lên cao từ phía tây bắc Đại Tẩn. sinh ra cảnh tượng Cửu Long xuất thế.

Long khí bùng lên cao từ phía tây bắc, tự nhiên là chi kiện Chí Bảo Long Khí thứ chín Hắc Long Tiên thức tinh.

Mà Cửu Long xuất thế, càng rõ ràng nghiệm chứng tràng diện to lớn Cửu Long Thịnh Hội hiện giờ.

Đây cũng là một trong nguyên nhân trọng vếu mà Dương Phàm nắm chắc từng giây, thòi khắc nào cũng chim đắm vào trong ru luyện.

"Trong thiên cơ. còn có mấy hình ảnh không rõ, chẳng biết có dẩn dẩn xảy ra?"

Dương Phàm lại hỗi tưởng, khi đó Bạch Vũ Lão Tiên, Vô Song ba người liên thủ. tmv tung đến hinh ảnh thiên cơ:

Trong đó. hắn thấy được một thân ảnh nữ tủ quen thuộc, thi thể lạnh băng nẳm trong quan tài tuyầ.

Nhưng người này không có liên quan đến người chí thân của hắn, chợt lóe mà trôi qua.

Càng sâu hơn, trong một đoạn thời gian. Dương Phàm vên lặng đứng trong đại điện hưv hoàng, đang chiến đấu cùng một người, thậm chí không tiếc tế ra ba tượng Thái Hư Huyễn Thẩn, sinh ra lực cấm kỵ rung chuyển hư không... Khoảng khắc đó hắn như thẩn linh mãi mãi trên cao, ngạo thị gầm trời.

Lại ớ một đoạn thòi không, hắn thấỵ một con Thẩn Hầu đáng sợ, đội trời đạp đất. mớ ra con mắt thứ ba, xé rách thiên địa. Mà đổi thù cùa nó càng đáng sợ hơn, một vực sâu đáng sợ, một tồn tại không rõ mơ hỗ, trực tiếp bị thiên cơ che đậv.

Dương Phàm vẫn chìm đắm trong tu luyện vong ngã.

Thẳng đến khi phía truớc hiện ra một dãv cung điện xa xua không mất khí thế. hắn mới phần ra một bộ phận cảm quan quan sát.

- Nơi này chính là Thiên Bác Cung, mấy trăm năm trước, các đòi Hoàng thái tôn thậm chí Tẩn đế cùng ớ nơi này. về sau diệt đi dư nghiệt đảng Thái tử. nơi nàytrớ thành chỗ chiêu đãi khách quy, trong cung này cư ngụ không ít kỳ nhân cao thủ thế gian...

Nam Cung Dật ung dung lộng lẫy, hé môi mim cười, ánh mắt vô tinh cổ ý liếc nhìn Tẩn Vong.

Tần Vong lúc này im lặng không nói. thẩn sắc có chút chất phác, hồn nhiên không để ý.

Trấn Đông Hầu rõ ràng, khi còn bé Tẩn Vong từng ỡ Thiên Bác Cung, Thái tử triều trước, phụ thân Tẩn Vong, cũng là đại ca Tần Tuấn đã từng ờ đây.

Xem ra. Tẩn Hoàng này an bài Tẩn Vong cùng cường giả phía Yêu Long Hoàng đến Thiên Bác Cung, cũng có hàm ý khác.

Dương Phàm mớ cảm quan quan sát một lát. lại chìm vào tu luyện vong ngã.

Không bao lâu, hai người Thượng Quan Phi an bài xong mấy người Dương Phàm, mỗi người đều ở trong một cung điện độc lập. không thê không xa hoa.

Vào buổi tối, Tẩn Vong tới tìm Dương Phàm:

- Yêu Long Hoàng triệu tập chúng ta.

Dương Phàm gật đẩu.

Yêu Long Hoàng đã tới sớm hơn mọi người.

Một lát sau, trong một tòa cung điện vàng son lộng lẫy, Yêu Long Hoàng ngồi ớ trên cao, trong điện đã tới trước mấy người.

Trong đó bao gồm phía Trấn Đông Hẩu, Lục Vân Hẩu, Phượng Thanh Hẩu, Kim Bẳng Hâu cũng ớ đó.

Thậm chí ờ trong một góc, Dương Phàm còn thấy được Thiên Ma Môn chủ toàn thân áo bào đen. quấn quanh đám mâv đen kịt.

Ngoại trừ Yêu Long Hoàng, trong điện chỉ có người này mang tới cho Dương Phàm một cỗ áp lực.

Phía Yêu Long Hoàng tới hai người, một người là Thiết La, còn một người...

- Ha ha ha! Dương lão đại...

Hô Phi lăng không nhảv tới trước mặt Dương Phàm, hưng phấn vung tay múa chân.

Dương Phàm mớ mắt. hiện lên một tia mim cười.

- Dương Phàm, ngồi ờ bênnày.

Yêu Long Hoàng nhấc tay. để Dương Phàm ngồi bên cạnh minh.

Toàn cung điện, bên trên có hai vị trí đặt song song, bên phải là Yêu Long Hoàng, bên trái là Dương Phàm.

Bên dưới chia thành hai hàng, Thanh Vũ nói chuyện với chúng cường giả ngồi xuống.

Thấy Dương Phàm cùng Yêu Long Hoàng ngồi ngang hàng, mọi người khẽ kinh ngạc, tiếp đó liền đương nhiên.

Còn Thiên Ma Môn chủ bao phủ trong đoàn mâv đen kịt, árih mắt xẹt qua một tia lạnh lùng, khôngbiểu hiện ra ngoài.

Thủ lĩnh toàn trận doanh hôm nay, rõ ràng là Yêu Long Hoàng, cũng là nhân vật duy nhất có địa vị ngang với Tán Hoàng.

Coi như là Thiên Ma Môn chủ, cũng không dám đứng đầu ngọn sóng

Đối với an bài ghế ngồi, các nhân vật cấp Phủ chủ Vương hầu không dám có ý kiến gì, dù sao thực lực Dương Phàm rõ ràng ỡ đó. còn là tồn tại duy nhất có được hai kiện Chí Bảo Long Khí.

Chi có Thiên Ma Môn chủ. trong lòng có chút không phục.

Tuy nói lần Cửu Long Thịnh Hội này, nhân vật chính là cường giả có được Chí Bảo Long Khí, nhưng Thiên Ma Môn chủ dù là không có Chí Bảo Long Khí, thực lực cũng đặt trên bọn người Trấn Đông Hầu. Tẩn Vong một bậc.

Khi đó ỡ Lãng Đinh Tiên Phong, hắn dùng sức một mình vây khốn phần thân Tẩn Hoàng, làm người ta nhìn băng con mắt khác.

- Dương Phàm, mới cách mấy chục năm, ngươi dường nhưbước vào một cảnh giới hoàn toàn mới.

Vẻ mặt Yêu Long Hoàng mang theo mim cười, nhin chằm chằm Dương Phàm, hết sức khách khí.

Dương Phàm mở mắt. thoáng hiện vẻ cười khổ nói:

- Pháp lực tăng lên quá nhanh, cũng là một chuyện bất đắc dĩ.

Vừa nói ra. những người không rõ nội tình ở đây đều ngẩn ra.

Trên đời còn có người như vậy. ngại pháp lực của minh tăng lên quá nhanh?

Yêu Long Hoàng gật đầu tán thưởng:

- Căn cơ tu luyện rất trọng yếu, hiện giờ ngươi chú ý tới còn kịp.

Chờ mọi người đã tới đông đủ. Yêu Long Hoàng bắt đầu thương nghị chuyện Cửu Long Thịnh Hội cùng mọi người.

- Lẩn này Tẩn Hoàng hiệu lệnh thiên hạ. khẳng định không có hảo tâm, đặc biệt thủ hạ hắn là đệ nhất mưu sĩ Hàn Kỳ, người này châng những tu vi sâu không thê lường, gần với đương kim Nhị Hoàng, càng giòi tính kế.

- Ngoại trừ Hàn Kỳ ra, phía sau Tẩn Hoàng còn có một vị Đế Sư Thiên Thu Vô Ngân sâu không thể lường. Nếu không có Chí Bảo Long Khí, thực lực thần thông có thể càng đáng sợ hơn cả Tân Hoàng.

- Theo tin tức xác thực, Quy Vương Tông chủ đời trước Thu Yến Đông cũng gia nhập phía Tẩn Hoàng.

- Ngoài ra. còn có Tam Hiển Vương, Trấn Viễn Hầu các Vương hầu mạnh mẽ phụ trợ, như hạng người Thượng Quan Phi. Nam Cung Dật, thực lực cũng không thê coi thường...

Mọi người trước tiên thảo luận trận hình mạnh mẽ của phía Tẩn Hoàng.

Phần tích xong, màv nhăn lại. phía Tẩn Hoàng thực lực mạnh mẽ, hoàn toàn vượt quá tướng tượng.

Như là Quy Vương Tông chú Thu Yến Đông, đã từng là đổi thủ một mất một còn với Yêu LongHoàng, lần này gia nhập Tần Hoàng, có khả năng làvìbáothù.

- Ha ha ha.... Phía Tẩn Hoàng thực lực quả thật rất mạnh mẽ, nhưng các vị không nên đánh giá cao ý chí người khác, diệt đi uy phong cùa mình. Bên ta có Dương đạo hữu gia nhập liên minh, thân mang hai kiện Chi Bảo Long Khí. cũng là bẳng hữu kiêm đối thủ của Thiên Thu Vô Ngân. Tân Hoàng có Thu Yến Đông lão bất tử kia gia nhập, bên ta có Thiên Ma Môn chủ. cảnh giới sánh ngang Hợp Thể Kỳ, khôngkém bao nhiêu...

Yêu Long Hoàng khí phách tự tin tràn đầy, làm mọi người âm thầm gật đầu.

Nếu không phải phía Yêu Long Hoàng thực lục mạnh mẽ, không phải đèn cạn dầu, bọn người Tẩn Hoàng Hàn Kỳ cũng không cẩn phải tính toàn ngàn mưu vạn kế.

Trong lòng Dương Phàm âm thẩm thớ dài: từ sau Tiên Tẩn phán liệt, trận quyết đấu đinh cao chưa từng có, sẽ triển khai ớ Cửu Long Thịnh Hội này.

Ai thắng ai thua, không ai có thể xác định.

Có thể. lịch sử tu tiên Đông Thắng Đại Lục bao la vĩ đại, sẽ xuất hiện một bước chuyển thời đại...

Ngoài Thiên Bác Cung.

Thượng Quan Phi cùng Nam Cung Dật an bài xong xuôi ba người Dương Phàm, sóng vai bay đi một tòa cung điện xa xưa khí thế.

Nam Cung Dật tay ngọc khẽ vuốt tóc mai, mặt ngọc ung dung đoan trang, mim cười nhợt nhạt:

- Thượng Quan huyrih, từ sau khi nhin thấy Dương Phàm, huynh giống như rất có tâm sự, rầu rĩ không vui.

Thượng Quan Phi ánh mắt ảm đạm, thở ra thật dài, bảo trì trầm mặc.

- Khi đó Tẩn Đò Tam Tú nồi danh kinh thành, chúng ta liền nhin ra được, huyrih thích công chúa Tần Hân. Mà nay, Tần Hoàng hạ chiếu quyết định gả công chúa cho huyrih, đây là chuyện vui mừng, cũng thòa ước nguyện nhiêu năm của huynh.

Nam Cung Dật khó hiểu nói.

- Muội có thể không biết, trước đây A Tuần quyết định gả Tiểu Hân cho Dương Phàm có được hai kiện Chí Bảo Long Khí.

Thượng Quan Phi cười chua xót.

Nếu không phải từ lúc nhỏ hắn và Hàn Kỳ đã cùng nhau sinh tử, sợ rằng cũng sẽ không biết vấn đề này.

- Trước đó bệ hạ quyá định gả công chúa cho Dương Phàm?

Nam Cung Dật thất kinh, nhanh chóng khôi phục trầm tĩnh:

- Tân Hoàng làm như vậy, quá nửa là muốn lôi kéo Dương Phàm. Hắn là người có được hai kiện Chí Bảo Long Khí. là người được Thiên Thu Đế Sư tán thướng, sau lừng còn có đại thế lực Tiên Đạo Tông.

- Chi là, Hàn Kỳ đánh giá hắn không cao, thế nhưng Thiên Thu Đế Sư từ khi tới Đại Tần. chưa bao giờ thường thức khen thưởng một người nào. Lần này gặp mặt. ta không nhìn thấu được hắn.

Thượng Quan Phi có chút nghi hoặc không chắc nói.

- Ta thấy lần trước Hàn Kỳ Thừa tướng cùng Tam Hiền Vương mất hứng trờ về, lẽ nào Dương Phàm lại cự tuyệt Tần Hoàng "liên hôn"?

Nam Cung Dật cảm thẩv thật khó tin.

Thử hỏi thiên hạ này, ai dám cự tuyệt làm Phò mã Đại Tẩn?

Không nói đến làm Phò mã sẽ có được vô sổ chỗ tốt lợi ích, chi bản thân công chúa Tẩn Hân có dung mạo chim sa cá lặn, tính cách ôn nhu hiên thục, ai có thê từ chổi được dụ hoặc như thế?

Nếu như từ chổi, tất nhiên sẽ đổi nghịch với Tẩn Hoàng võ lực đứng đẩu Đại Tần, hậu quả thật không thể tưởng tượng.

Nam Cung Dật khó mà tướng tượng, nam tử sâu không thể lường truớc đó, lại có thể từ chổi dụhoặcnhưvậy, lại muốn trớ thành kè địch với TẩnHoàng.

- Bới vì hắn muốn là Thiên Nhất Hồn Thủv.

Thượng Quan Phi than thớ.

- Thiên Nhất Hồn Thủy? Khó trách không nói được.

Nam Cung Dật chợt hiểu, đồng thời cũng rõ ràng từ khi gặp mặt đến giờ, ánh mắt Thượng Quan Phi vẫn không dời khỏi người Dương Phàm.

Dương Phàm từ chổi liên hôn với công chúa Đại Tần. không chỉ khiến hoàng tộc không có mặt mũi, làm cho công chúa Tân Hân xấu hô. càng làm cho Thượng Quan Phi rất mất mặt.

Bời vì người được chọn tốt nhất từ chổi liên hôn, lúc này mới đến phiên Thượng Quan

Phi.

Cho nên, hắn nhìn thấy Dương Phàm, làm sao vui vẻ được?

- Ta không phải thật sự cố kỵ mặt mũi.

Thượng Quan Phi lắc đẩu than thớ:

- A Tuấn thương vêu nhất là Tiêu Hân, trước đó cân nhắc gả nàng cho Dương Phàm, cũng là suy nghĩ vì ý nguyện của chính nàng.

- Ý của huyrih, Tiểu Hân chán chính thích là Dương Phàm.

Nam Cung Dật tràng lớn mắt.

- Sau khi Dương Phàm bá đạo cự tuyệt liên hôn, Tiểu Hân trờ về vẫn buồn bực không

vui.

Thượng Quan Phi vẻ mặt chua xót:

- Nàng từ nhỏ vẫn gọi Thượng Quan ca ca, trong lòng nàng chi có tinh huynh truởng.

Nam Cung Dật nghe vậy, không khòi líu luỡi.

- Thán ờ đại gia tộc, lại là nữ nhưng, ai có thể làm chủ được hôn nhân của minh?

Nam Cung Dật u oán nói. lại an ủi:

- Châng qua hụvnh vên tâm, Tiêu Hân còn nhỏ tuổi, chờ gả qua cùa. lòng cùa nàng nhất định sẽ t hay đôi. Điêm này. đêu là nữ nhân, muội có quyẻn nói nhất.

- Chi hv vọng như thế.

Thượng Quan Phi nửa mừng nửa lo.

Đối với chiếu lệnh của Tẩn Hoàng, thân là thẩn tử. hắn khó có thể cự tuyệt. huống hỗ đổi tượng liên hôn là nữ nhân mình âu vếm.

- Dương lão đại, lẩn trước ngươi cho viên đan dược gì kia quá là lợi hại. Ta trờ về Vạn Yêu Điện, được Yêu Hoàng bệ hạ trợ giúp, chi cẩn mấy năm liền trùng kích cảnh giớii Thẩn Hư công. Nếu như không phái Yêu Hoàng muốn ta củng cố cành giới, chúng ta đã sớm gặp được từ muời năm trước rồi.

Hỗ Phi gặp được Dương Phàm, có thể nói mừng rỡ như điên.

Thanh Vũ cùng hắn như bóng với hình, bộ dạng cười hì hì.

- Nói như thế. thực lực của ngươi ít nhất tăng lên gấp mười?

Dương Phàm lại cười nói.

- Đó là đương nhiên, hiện giờ đơn đả độc đấu, ta đã có thể đại chiến trăm hiệp với Yêu Hoàng đại nhân, Ngay cả ngài ấy cũng không dám đỡ bản mạng thân thông của ta nữa.

Hỗ Phi đắc ý ngông nghênh, ngo ngoe muốn thửnói:

- Dương lão đại, lần trước thua ngươi tâm phục khâu phục. Lần này thực lực ta đại tăng, nhất định phải đòi lại.

Dương Phàm lắc đầu:

- Ta đang bù đắp căn cơ, thời gian cấp bách, không có thời gian đánh với ngươi.

Dứt lời. hắn nhắm mắt lại, chim đắm trạng thái tu luyện vong ngã.

-Nè... Nè...

Hỗ Phi phiền muộn muốn chết, năn ni nửa ngày. Dương Phàm cũng không trá lời.

- Nguơi đừng quấv rầy Dương lão đại nữa.

Thanh Vũ liên tục đánh mắt ra hiệu, kéo hắn ra ngoài.

Dương Phàm một minh thanh tịnh, tâm thẩn roi vào một mánh cảnh giới huyển bí.

Toàn bộ thể xác tinh thẩn hắn đểu dung nhập trong thiên địa tự nhiên, Sinh Mệnh Lục Chủng cùng Hồn Căn trong cơ thể phán ra dòng pháp lực đặc biệt, dũng mãnh tràn vào đẩu.

Trong đầu, ba câv Hoán Thiên Nha xanh, đò, tím xếp hàng một chỗ. thông thấu trời cao vô tận.

Lúc này Dương Phàm lo lắng là về cảnh giới tiếp theo, chẳng những là Hoán Nha Kỳ đại viên mãn, đồng thời là cảnh giớii tiếp theo Hoán Nha Kỳ.

Khoảng khắc, tâm thẩn hắn dung nhập Tiên Hồng Không Gian.

Lúc này, địa bàn Tiên Hồng Không Gian cùa Dương Phàm đã mở rộng đến năm trăm dặm.

Lục thổ địa cùng hoàng thổ địa tăng tốc độ sinh trưởng là một trăm hai mươi tám lẩn.

Dưới hoàn cảnh gia tốc sinh trưởng này, trong Linh Dược Viên mỗi giây mỗi phút đểu có thực vật lớn lên héo rũ.

Dương Phàm đi tới trước một gốc chỗi nhỏ, cũng không thúc giục gì, mà yên tĩnh cảm ngộ.

Dù vậy, dưới gia tốc sinh truởng một trăm hai mươi tám lần, gốc chỗi kia nhanh chóng hinh thành cành cây, mọc ra đóa hoa năm màu kiều diễm, mỹ lệ vô cùng.

"Thi ra là Thiên Hương Ngũ Tâm Hoa."

Dương Phàm hít hương thom kỳ dị làm người ta bay bổng, nhanh chóng phán đoán ra tên gọi đóa hoa này.

Thiên Hương Ngũ Tâm Hoa: loại kỳ hoa cực kỳ xinh đẹp, mỗi nụ hoa đều có cánh hoa năm màu. có thê luyện chế ra tiên tửu tuyệt mỹ.

Lúc này, Dương Phàm sav mê trong Thiên Hương Ngũ Tâm Hoa xinh đẹp hoa mỹ, linh hoa dị thảo xung quanh có vè mờ nhạt.

Theo thời gian trôi qua. cánh hoa năm màu phóng ra một chút árih sáng, mơ hỗ như mộng, hương thom mê người.

Trong đẩu Dương Phàm, lại hiện ra hình ảnh minh suy diễn cảnh giới mới.

Ba câv Hoán Thiên Nha trong đầu phóng ra ánh sáng vô hạn, lực cảm ứng hư không ngày càng mạnh.

Đến khoảng khắc, Sinh Mệnh Lục Chủng dâng lên một mảnh ánh sáng lục như sông nước, bao phủ ba cây Hoán Thiên Nha.

Đồng thời, Hồn Căn phóng ra ánh sáng vàng óng ánh, dòng ánh sáng màu lam nhu nước chảy từ trên xuống, nhập vào Sirih Mệnh Lục Chủng, lại dung nhập vào đoàn ánh sáng ba màu phia trên.

Trải qua quá trinh diễn biến cực kỳ phúc tạp, đoàn ánh sáng ba màu chim xuống, dòng chảv liên hợp ba đoàn hào quang, bao bọc Sinh Mệnh Lục Chủng, ngưng kết thảnh một quá cầu ánh sáng năm màu. dường như đang dựng dục gì đó.

Cuối cùng có một ngày, quả cẩu ánh sáng năm màu phóng ra màu sắc hoa lệ. nỡ rộ như hoa sen, bên trên hiện ra ba màu sắc mờ nhạt, ờ giữa hiện lên một đoàn ánh sáng xanh lục trong suốt, như không chân thật. Hôn Căn phía dưới xoay quanh ánh sáng màu vàng đất cùng màu lam sáng bóng.

"Đường nét suy diễn đã thảnh hinh, chi là dung hợp phúc tạp trong đó. cùng với hình thành khâu quyết công pháp, còn có các loại vấn đề, cần phải gấp rút xừ lý."

Trong lòng Dương Phàm trở nên trong sáng, mặc dù còn chưa hoàn toàn suy diễn thành công đại viên mãn cùng với cảnh giới tiếp theo.

Thế nhưng hiện giờ hắn đã hoàn thành sáu phẩn mười, càng về sau càng phức tạp trắc

trở.

Dương Phàm cũng không nóng nảy. bởi vì hắn có thể tùy lúc suy diễn, đồng thòi thán thể tự động bù đắp vấn để căn cơ không ổn.

"Chỉ là. cảnh giới tiếp theo phải đặt tên gì?"

Dương Phàm mang theo vấn đề này, quan sát Thiên Hương Ngũ Tâm Hoa đang sinh trưởng từngbước.

Qua khôngbiết bao lâu. cánh hoa năm màu vô cùng hoa lệ bắt đẩu héo rũ. úa tàn.

Dương Phàm trợn mắt nhin một thứ tuyệt đẹp. từng chút úa tàn khò héo, tâm thẩn nháy mắt chấn động.

Nhu một đóa hoa thanh xuân mv lệ. khoảng khắc phóng ra vẻ đẹp của nó, cuối cùng cũng sẽ héo tàn.

Dương Phàm từ đó lĩnh ngộ được điều gì, thực vật như thế, con người cũng như vậy.

Vạn sự vạn vật. đểu có thời khắc đẹp nhất tráng lệ nhất, thế nhưng sẽ không duy trì quá lâu. cuối cùng sẽ kết thúc.

Vào lúc này, Dương Phàm thật sâu cảm nhận được tu tiên là còn đường nghịch thiên mà

đi.

Chính như lời Thiên Thu Vô Ngân khi xua. trường sinh bất tử không phải là vĩnh hẳng bất diệt.

Vạn vật thế gian, thọ mệnh dài nhất không phải người, không phải yêu. cũng không phải thân tiên ma, mà là Thiên Địa.

Cành giới tối cao Thiên Địa, đổi với người quy tiên ma mà nói. có thể tính là vĩnh hẳng.

Sau đó, Dương Phàm t hay đổi hơn mười loại cây, tiến hành thúc đẩy nó.

Kết quả, mặc kệ là loại linh hoa dị thảo gì, mặc kệ sinh trường ra đóa hoa kiều diễm tuyệt mv thế nào. cuối cùng cũng sẽ héo rũ úa tàn.

"Mặc kệ nó hoa lệ rực rỡ ra sao. cuối cùng cũng sẽ héo rũ, úatàrụ tiêu vong, chết đi..."

Dương Phàm hít sâu một hơi. rốt cuộc làm ra quyá định:

"Đã như vậy, cảnh giới tiếp theo Hoán Nha Kỳ, không bẳng gọi là... vẫn Hoa Kỳ!"

vẫn Hoa Kỳ!

Khi cảnh giới này thành hinh, Dương Phàm chi còn lại có một Chứng Quả Kỳ cuối cùng.

Uẩn ChủngKỳ... Diễn CănKỳ... Hoán Nha Kỳ... vẫn Hoa Kỳ...

Dương Phàm biết cách Chứng Quả Kỳ cuối cùng, chi còn một hai bước xa.

về phần sau Chứng Quả Kỳ. còn có cảnh giới mới hay không, còn có cảnh giới gì? Dương Phàm tạm thòi chưa tìm hiêu. điêu này cách hắn thật xa xôi.

Có một con đường rõ ràng, phương diện sưv diễn tu luyện cùa Dương Phàm càng thêm như ý.

Chớp mắt mấy tháng trôi qua.

Một ngày, rốt cuộc có người tới quấv rầy Dương Phàm.

Trong lúc Dương Phàm bế quan tu luyện, Yêu Long Hoàng đã hạ lệnh: không cho phép bất kỳ kè nào quấv rầy.

Vì vậy, trong lúc này Ngay cả công chúa Đại Tẩn cầu kiến, cũng bị người ta chặn ớ ngoài cửa.

Công chúa Tẩn Hân, tất nhiên là buồn bã rời đi.

- Có chuyện gì?

Dương Phàm chủ động mở mắt.

B ởi vì hắn rõ ràng, một khi có người tới gặp mình, đó là đại biểu tin tức Cửu Long Thịnh Hội.

Người tới là Dạ Đồng.

- Báo Hồng Tôn, Tần Hoàng cùng Hàn Kỳ đã bàv ra thiên la địa võng, dự định một lưới bắt hết trận doanh Yêu Long Hoàng, tin tức cụ thể biết được rất ít.

Dương Phàm gật đầu nói:

- Ngươi cẩn thận rời đi, sau này đừng tùy tiện tiến vào đây. Nơi này cường giả nhưmâv, Ngay cả tôn tại cảnh giới Hợp Thê Kỳ cũng có.

Quả nhiên, Tần Hoàng phái sứ giả đến Thiên Bác Cung hạ chiếu lệnh:

"Tân Hoàng bệ hạ hiệu lệnh thiên hạ, một tháng sau sẽ tô chức Cửu Long Thịnh Hội ỡ Tiên Tẩn cổ Điện, cùng quẩn hùng thiên hạ thương thảo đại thế. cùng mưu tính bảo tàng Tiên Tẩn..."

" Tiên Tần cổ Điện?"

Dương Phàm nhíu màv.

Cửu Long Thịnh Hội.


Một tháng sau, sẽ triệu tập ở Tiên Tần cổ Điện.

Tẩn Hoàng truyền chi, làm cho vô sổ cường giả kinh đô nhiệt huyết sôi trừo, trong lòng vạn phần chờ mong.

Thế nhưng, tuyệt đại đa số người tu tiên, Ngay cả pháp lực Thông Huyển, cũng không thể tham gia lẩn thịnh hội này.

Tên như V nghĩa, nhân vật chính ờ Cửu Long Thịnh Hội là chú nhân chín kiện Chi Bảo Long Khí.

Trừ khi tu vi đạt tới cảnh giới Thần Hư. bằng không Ngay cả tu cách làm vai phổi hợp cũng không có.

Thiên Bác Cung, các cường giả phía Yêu Long Hoàng cũng oanh động một trận.

Trong khoảng thòi gian Dương Phàm bế quan, liên tục có cường giả gia nhập phía Yêu Hoàng Cảnh hay Trấn Đông Hầu, nếu như đến lúc đó đủ danh ngạch, vậy có thể tham gia.

- Tần Hoàng này thật là lề mề, cần thì nói. muốn thì đánh, không cần kéo lâu như vậy. lại còn phải chờ một tháng.

Hỗ Phi gấp gáp khó nhịn, liên tục chà tay.

Ngược lại, các cường giả khác lại tinh táo hơn nhiều.

Còn lại thòi gian một tháng, trận doanh Yêu Long Hoàng đã bắt đẩu tỉ mi chuẩn bị trù tính.

Dương Phàm lại nắm chắc từng chút thời gian, chim đắm vào tìm hiểu tu luyện.

Phải hoàn toàn bù đắp căn cơ. ít nhất còn cần thời gian mấy chục năm, Dương Phàm không muốn lưu lại cho minh hậu họa gì.

Mỗi một phút mỗi một giây, đối với Dương Phàm đều rất trọng yếu.

Những người khác, kể cả trận doanh Yêu Long Hoàng, thậm chí Thiên Cơ Các. không có chuyện gấp gáp. cũng không quấv rẩy Dương Phàm.

- Nghe nói một thời gian trước, Tần Hoàng đã quyá định gả công chúa Tần Hân cho Thượng Quan gia chủ. Chuyện này, ta không biết có nên nói cho Dương lão đại hay không.

Thanh Vũ khẽ cau màv.

- Tẩn Hân công chúa? Không nhận ra. có liên quan gì tới chúng ta.

Hỗ Phi vô tìrih nói.

- Hừ, lẽ nào ngươi không biết, vị công chúa Tần Hân kia đã từng có một đoạn thời gian cùng chung hoạn nạn, quan hệ không tệ với Dương lão đại.

Thanh Vũ chi tiếc rèn sắt không thành thép nói.

Hỗ Phi là một kẻ thần kinh thô thiển, bình thường sẽ không lắng nghe sưu tập tình báo.

So lại, tâm tư Thanh Vũ phải nhẵn nhụi hơn.

Hỗ Phi ngáp một cái:

- Lão đại thê thiếp tình nhân rất nhiều, ta nào nhớ kỹ nhiêu như thế.

Thanh Vũ nghe vậy nao nao, tiếp đó than thờ:

- Cũng phải, nam tử gân như hoàn mỹ như hắn, lại là ké đa tình, vậy thì cũng binh thường.

Nghe Hỗ Phi nói như thế. Thanh Vũ buông tha đem chuyện này nói cho Dương Phàm.

Traớc đó. Ngay cả công chúa Tẩn Hân cẩu kiến cũng bị chặn ớ ngoài cửa.

Yêu Long Hoàng hạ lệnh, bất kỳ kẻ nào cũng không được quấv rầy Dương Phàm bế quan.

Vào một ngày, một mành ánh sáng máu lửa phóng lên trời cao ờ kinh đô.

Cách thật xa. cũng có thể cảm ứng được.

- Xảv ra chuyện gì?

Kinh đô nơi thịnh thế tu tiên, vô số người tu tiên kinh hoảngbiến sắc.

ờ Tẩn đô, ngoại trừ hoàng tộc. còn có ké nào dám trắng trợn giết người phóng hỏa như thế. gâv ra động tĩnh lớn nhưvậy.

Trong Thiên Bác Cung.

Yêu Long Hoàng mở ra thần thức, trong nháy mắt lan tràn phạm vi mấy chục vạn dặm, tiếp đó hiện ra vẻ kinh ngạc:

- Nội bộ Đại Tẩn còn tự giết lẫn nhau?

- Xảy ra chuyện gì?

Thẩn thức các cường giả Thẩn Hư khác không cách nào kéo xa như vậy, dù sao kinh thành này lớn đến trăm vạn dặm.

- Làm sao thế được? Huyết tẩv Thượng Quan gia?

Thiên Ma Môn chủ thất kinh, không thể tin được.

- Huyết tẩy Thượng Quan gia, là ai làm?

Bọn người Trấn Đông Hầu thất kinh

Nên biết, Thượng Quan gia chính là đứng đầu tứ đại gia tộc kinh thành, truyền thừa xa xưa, tổ tiên còn là công thần khai quốc Đại Tần.

-Là hoàngtộc... Tẩn Tuấn.

Yêu Long Hoàng sắc mặt nghiêm túc.

- Rốt cuộc xây ra chuyện gì, bạo quán kia lại đi huyết tẩy Thượng Quan gia trung thành nhất với Đại Tẩn.

Tẩn Vong nhìn chẳm chẳm mảnh đỏ máu trên trời cao.

Một mánh đò máu chói chang, nhuộm kín trời xanh.

Dương Phàm đang bế quan tu luyện trong phòng, bỗng nhiên tinh lại.

Trong đầu, ba cây Hoán Thiên Nha đồng loạt nhảv lên. khứu giác của hắn cảm giác được một cỗ giết chóc máu tanh.

Nhìn bầu trời xa xa. máu nhuộm trời xanh.

Dương Phàm cảm giác một người có liên hệ với mình xảy ra chuyện.

Hắn vội vàng mớ ra thẩn thức, lan tràn mười vạn dặm, không đủ... Hai mươi vạn dặm... vẫn chua đủ...

Cuối cùng, ba câv Hoán Thiên Nha toàn lực mờ 1ộng, thăm đò ngoài ba mươi vạn dặm.

Rổt cuộc, hắn thấy được một mảnh phủ đệ thiêu đốt. máu rải khắp nơi. liên tục có tiếng kêu la thảm thiết.

Phủ đệ đã từng huy hoàng, duới ngọn lửa thiêu đốt, vô sổ người gào khóc kêu la.

Phủ đệ lớn như thế chiếm tới mấy ngàn dặm, nhân khẩu không dưới hơn vạn, trong đó đa sổ là cường giả tu tiên.

Biển phủ vỡnát. vẫn còn thấy được ba chữ "Thượng Quan Phủ".

Lúc này, mười vạn thị vệ hoàng gia mặc giáp đen, bao vây quanh Thượng Quan gia, còn có trận pháp mạnh mẽ, cấm chế dấv lên đủ mọi màu sắc, diệt sạch những tu sĩ Thượng Quan gia cố gắng đột phá vòng vây.

Bên trong gia tộc, một nam tử quy dị trên trán hiện ra hoa văn long lân, giống như hư ảnh dẫn chúng cao thủ hoàng cung, chém giết cường giả Thượng Quan gia.

Bùmbùm ẩm ẩm...

Nam tử hư ảnh trán có long lân, chiến đấu cùng Thượng Quan Phi cả người là máu.

- Thượng Quan Phi, bó tay chịu trói đi.

Nam tử như hư ảnh kia, thân hinh nharih như tia chóp, mỗi một kích đểu ẩn chứa lực Thẩn Hư hùng mạnh.

Bùm ẩm~~

Hai người va chạm, dấv lên hoa lửa chói mắt. dư sóng lan ra xung quanh, biến phòng ốc thành bột mịn, càng tăng thêm tiếng kêu la xung quanh.

- Long Ảnh thần bí nhất Tần Hoàng cung, đệ nhất tâm phúc thủ hạ A Tuấn, không ngờ có cơ hội giao thù với ngươi.

Thượng Quan Phi hai mắt sung huyầ. vẻ mặt bi phẫn nói:

- Thế nhưng Thượng Quan Phi ta tuyệt đối sẽ khôngbó tay chịu trói.

- Công chúa chết, Thượng Quan gia ta có trách nhiệm, thế nhưng trước khi chua điểu tra rõ chân tướng, làm sao có thê tùy tiện hủv diệt vô sổ con cháu Thượng Quan gia ta?

- Ta chi phụ trách chấp hành mệnh lệnh, không phần đúng sai. Bệ hạ đã hạ lệnh, công chúa Tần Hân chết ờ Thượng Quan gia. cho nên toàn bộ Thượng Quan gia đều phái chôn cùng.

Long Ảrih lạnh băng vô tinh nói.

Ngao rống-™

Đúng lúc này, phưong xa một đám mâv vàng dài như một con rồng nâu. phát ra tiếng long ngâm rung trời.

Trung niên long bào đứng sừng sửng trên thân rồng, hai mắt đỏ máu:

- Thượng Quan Phi, tên ác đồ kia, bản vương muốn bầm thâv ngươi ngàn vạn lần, báo thù cho Hán nhi.

- Tam Hiển Vương!

Thượng Quan Phi thất kinh

Hắn biết, Tam Hiển Vương là hoàng thúc công chúa Tẩn Hân, cực kỳ thương yêu Tiểu Hân.

- Nạp mạng đi~

Tam Hiên Vương được Ngự Long Lý gia trì, thanh uy kinh thiên, giết về phía Thượng Quan Phi.

Nhất thòỊ Thượng Quan Phi bị ép đến mức cực kỳ nguy hiểm.

"Tam Hiền Vương, bệ hạ muốn bắt giữ Thượng Quan Phi."

Long Ảnh vội truyền âm thẩn niệm sang Tam Hiển Vương.

Thế nhưng Tam Hiển Vương đã roi vào cực độ điên cuồng, một mảnh ánh sáng màu nâu hóa thành long xà, chèn ép từng chút khu vực của Thượng Quan Phi.

Bùm ẩm~

Vuốt rồng màu nâu vàng hư ảnh, phá đá kinh thiên đâm tới từ hư không, hung hăng đánh về phía Thượng Quan Phi.

- Dừngtay~

Một tiếng quát khẽ truyền tới.

Tiếng quát vừa dứt, liền thấy một tầng màn nước nhu mặt gương che trước mặt Thượng Quan Phi.

Màn nước màu lam bị đánh trúng, rung động một trận, lõm xuống, nhưng giảm bớt rất nhiều áp lực.

Khi màn luớc lam kia ảm đạm mơ hỗ, một văn sĩ nho nhã cẩm trong tay chiếc quạt lông xuất hiện trước mặt hai người.

- Hàn Kỳ, ngươi có ý gì?

Sắc mặt Tam Hiền Vương trầm xuống.

- Tam Hiển Vương, nếu giết chết hắn, sẽ vi phạm mệnh lệnh của bệ hạ.

Hàn Kỳ nhàn nhạt nói.

Hắn chuyển đầu nhìn sang Thượng Quan Phi vết thương đầy người, vẻ mặt không đành lòng cùng đau đơn, giọng khàn khàn:

- Thượng Quan đại ca, ta không thể ngăn cản A Tuấn được.

Tần Đô Tam Tú năm đó, ba huynh đệ. hôm nay đều có lập trường: một người hiện là đương kim cừu ngũ. một người là thùa tướng, một người là nắm giữ đứng đâu tứ đại gia tộc.

- Chẳng qua huynh vên tâm, công chúa Tần Hân đã tra rõ, là chết vì tự sát... Toàn bộ Thượng Quan gia tuy là chôn cùng, nhưng có thể giữ cho huynh một mạng, còn có phụ mẫu thân sinh của huynh, ta đã câu bệ hạ xử lý nhẹ.

Hàn Kỳ an úi nói.

- Đa tạ Nhị đệ, bảo trụ hai thân nhân duy nhất trên đời của ta.

Thượng Quan Phi vẻ mặt cảm kích, quy xuống dập đầu.

- A Tuấn niệm tình cảm năm đó, bẳng không...

Hàn Kỳ thớ dài buồn bã.

- Ta đã hiểu.

Thượng Quan Phi đứng lên, chua xót nói:

- Băng tính tinh A Tuấn hôm nay, nếu là gia tộc khác, trực tiếp đuôi tận giết tuyệt, không hể có một người sống nào.

- Huynh rõ ràng là được, hiện giờ theo đệ gặp bệ hạ.

Hàn Kỳ nói.

- Huynhtheo đệ.

Thượng Quan Phi thẩn sắc buồn bã.

Nữ tử minh mơ mộng ước mong, lúc hắn vào động phòng đã tự sát mà chết.

Còn giờ, cả Thượng Quan gia đã chôn cùng.

Hắn, mất hồn lạc phách.

Vù~

Một bóng người lóe lên tia sét sáng bóng hoa lệ. như ảo ảnh phá vỡ trận pháp ngoài Thượng Quan gia tộc, xuất hiện ờ Thượng Quan gia ngọn lửa thiêu đổt.

"Đã tới chậm một bước."

Dương Phàm thớ ra một hơi, nhắm hướng hoàng cung Đại Tẩn chạy đi.

Sau khi hắn rời đi không lâu, ờ trong mảnh lửa cháy phế tích kia, mơ hỗ thấy một Ma Ảnh mơ hỗ bất định, không ngờ sinh ra từ trong ánh lửa.

- Dương Phàm, ngươi nhiều lần làm cho kế hoạch bản Ma Chủ thất bại, lần này thừa dịp ngươi bế quan không rành chiếu cố, trước tiên cho ngươi sứt đẩu mẻ trán một trận, như vậy tranh thủ cho bản Ma Chủ đủ thòi gian...

Ma Ảnh kia vặn vẹo trong phế tích, vẻ mặt mang theo vài tia tự đắc, tiếp đó lẩm bẩm:

- Hợp tác với tên Vu Tôn gan nhỏ như chuột kia, còn không bằng ta tụ làm một mình. Cuối cùng có một Ngày. bản Ma Chủ thức tinh chủ nhân, Thiên cẩm Nội Hải sẽ là nơi đẩu tiên bị diệt...

Ma Ảnh kia lẩm bầm thì thầm, biến mất trong ngọn lừa. giống như chưa bao giờ xuất hiện.

Cùng lúc đó.

Hoàng cung Đại Tần, mật điện.

Cung điện băng tinh hàn khí lan tỏa. xung quanh khảm dạ minh châu tòa sáng nhu hòa.

Thán ảnh lạnh lùng bá đạo, mặc cồn Long bào, hai tay sau lung, truớc mặt dựng hai cỗ băng quan.

Toàn cung điện băng tinh, một cỗ áp lực khủngbổ.

Trong hai quan tài băng kia. đểu nẳm một nữ tử.

Trong đó một nữ tử rất trẻ tuổi, nhưng đầu đội mũ phượng, dung mạo tinh, xảo như tuyết, đó là một giai nhân sắc nước hương tròi.

Một quan tài băng khác, một nữ tử đang nằm, mặc trang phục tân nương cao quy hoa lệ, sắc mặt còn dấu lệ rơi.

Nữ tử này cũng trẻ tuổi, dung mạo chim sa cá lặn, hàng mi như sương, khí chất thanh lệ thoát tục, thẩn thái nữ nhi hồn nhiên thiện lương.

Đó chính là Tẩn Hân, công chúa Đại Tẩn vừa chết không lâu.

-.... Khi ta uổng rượu mừng, đi vào động phòng, Hân nhi đã tắt thở bò mình, trong phòng không hê có dấu vết giãy dụa gì.

Thượng Quan Phi quy xuống, thấp giọng kể lại, cũng nói ra suy đoán.

- Trước đó, Hân nhi từng đi Thiên Bác Cung cẩu kiến Dương Phàm, bị chặn ỡ ngoài

cửa.

- Người nàng thích hắn là Dương Phàm, lần trước liên hôn bị từ chổi, lần này Ngay cả cơ hội gặp mặt cũng không có, Dương Phàm kia thật là lạnh lùng vô tình.

- Tội thẩn cho rẳng, Hán nhi thương tâm tan vỡ cõi lòng, mới tự sát mà chết, chuyện này có quan hệ trực tiếp với Dương Phàm.

Tẩn Hoàng nghe xong, sắc mặt đầy lửa giận, cả người nan lên:

- Dương Phàm... Dương Phàm... Ta nhất định phái bầm thâv ngươi vạn đoạn, chôn cùng Hân nhi!

Hàn Kỳ đứng ờ một bên, lại nhíu màv rơi vào trầm tư.

Vù!

Đúng lúc này. một cái bóng lóe lên, chính là Long Ảnh chiến đấu với Thượng Quan Phi trước đó.

- Báo! Bệ hạ, Dương Phàm cầu kiến.

Hoàng cung Đại Tẩn, mật điện băng tinh phong kín ngẩm dưới đất, mặc dù có dạ minh châu chiếu sáng nhu hòa. nhung vẫn thoáng u ám.

Dương Phàm bước ra từ trạng thái tu luyện vong ngã. mờ mắt hít sâu một hơi.

Hắn thật không ngờ. sẽ dưới tình huống thế này đi gặp Tần Hoàng võ lực đệ nhất đương

đại.

Một trận hàn ý thấu xương, như muốn đông lại thòi không cả tòa mật điện, Dương Phàm bước ra mỗi bước, đều khó khăn nặng nề.

Không chi có áp lục Tẩn Hoàng, càng tò rõ tâm tinh của hắn.

Hắn đặt mình trong cảnh thiên địa tụ nhiên, mỗi một biến hóa tâm tình cảm giác, đều sẽ tự nhiên biêu hiện ra qua động tác tứ chi cùng thân sắc, thậm chí lây nhiễm người xung quanh.

Lửa giận cùng sát khí trong mắt Tần Hoàng, tạm thời tiêu tán vài phần.

Từ khi Dương Phàm mớ mắt ra, hắn như bước ra từ thiên địa, làm cho người ta cảm nhận được tâm tình của hắn.

Hai tòa quan tài băng tinh, chắn trước mặt Tẩn Hoàng cùng Dương Phàm.

Ánh mắt Dương Phàm dừng trên thi thể Tần Hân, ngọc dung tuyá trắng chim sa cá lặn, còn sót lại chút vết lệ roi, hàng mi nhu như sương không dính khói lửa nhân gian.

Bỗng nhiên, dường nhưthấy được Tiểu Hân đã từng thuần mỹ thiện lương.

Hắn đổi với Tẩn Hân chi có bẳng hữu hoạn nạn, cùng tinh nghĩa như huynh muội.

Chính Tiểu Hân, cùng hắn ở Đại Tần. vượt qua năm tháng gian khổ nhất.

Quan sát một lúc lâu, Dương Phàm phát hiện Tẩn Hân vì chết không lâu. thi thể được đóng băng bảo tồn đúng lúc, trên người còn tồn tại tàn hồn. Nếu có Thiên Nhẩt Hồn Thủv, hoặc chờ mình tiến vào vẫn Hoa Kỳ, có hv vọng cứu chữa.

Thấy thế. Dương Phàm thoáng thớ ra một hơi, dù sao còn có đường về.

- Ngươi hổi hận không?

Tẩn Hoàng cười lạnh một tiếng:

- Từ kho ảng khắc khi ngươi bước vào hoàng cung, đã đại biêu ngươi có đi không về.

Trong lòng Dương Phàm phát lạnh, cảm nhận được Tần Hoàng quyá tâm muốn đẩv minh vào chỗ chết.

Ngoại trừ Tần Hoàng ra, trong đại điện này còn có Hàn KỲ. Tam Hiền Vương, Thượng Quan Phi, Long Ảnh ẩn nấp, còn có vô số cường giả.

Xem ra Dương Phàm muốn trờ ra toàn thân, rất khó rất khó.

- Có thể chờ chút không.

Dương Phàm chuyển mắt sang Thượng Quan Phi đang quỳ.

Thượng Quan Phi trang phục tân lang, nhưng nhuộm đầy vết máu. rách nát khó coi.

Lúc này, hắn nghiến răng nghiến lợi nhin về phía Dương Phàm.

- Mời nói ra những chuyện trải qua một lần.

Dương Phàm thản nhiên nói.

- Tên súc sinh lạnh lùng võ tình nguơi!

Thượng Quan Phi gần như rít gào nói:

- Ngươi biết rõ Hán nhi thích ngươi, vì sao còn cự tuyệt liên hôn, làm nàng đau xót bệnh hư một hỗi?

Dương Phàm nhắm mắt lại, khôngtrả lời. giống như chìm đắm cảnh giới vong ngã.

Lúc đó hắn nhập ma cường độ thấp, bá đạo ngạo nghễ, chi ta độc tôn, quyết đoán cự tuyệt. Dù là không nhập ma, đứng ờ lập trường của mình, hay là nói cảm tình, Dương Phàm cũng sẽ không đáp ứng.

Chẳng qua khi đó, là lúc hắn xuất hiện kẽ hớ. không cảm ứng được hậu quả đáng sợ từ thiên cơ.

- Sau khi ngươi tới Đại Tần, Hân nhi cầu kiến, lại bị ngươi chặn ờ ngoài cửa. làm nàng thương tâm tan vỡ cõi lòng. Tên máu lạnh nhà ngươi, dù là không lấy nàng, lễ nào cả bằng hữu cũng không làm?

Thượng Quan Phi lại rít gào.

Dương Phàm vẫn không trá lời. hắn đang căn cứ đầu mới. cổ gắng cảm ứng thiên cơ.

về phẩn không gặp Tẩn Hân, duới thòi gian cực kỳ gấp gáp, Dương Phàm chìm đắm tu luyện vong ngã. Yêu Long Hoàng hạ lệnh ngăn cản tất cả người quấv rẩy Dương Phàm tĩnh tú

Yêu Long Hoàng cũng là có ý tốt, chi có hắn nhìn ra tình trạng của Dương Phàm.

Lúc đó Dương Phàm căn bản không biết, công chúa Tần Hân cầu kiến mình.

Ngoài ra. Dương Phàm thân ỡ tu luyện cùng suy diễn vong ngã, cảm ứng thiên cơ suy yếu. Trừ khi là người chí thân có cùng mình, như là thân nhân, hoặc Hô Phi, Đặng Thi Dao.

Tẩn Hân quan hệ cùng hắn tuy rẳng không tệ, nhưng còn không tính là liên quan chí thân.

Từng loại biến cổ, dẫn đến kết quả hôm nay, Dương Phàm cũng cảm thấy bất đắc đĩ.

- Khi ta uống xong rượu mừng, đi vào động phòng, Hân nhi đã tắt thớ bỏ minh, trong phòng không có bất cứ dấu vết giãỵ dụa gì.

Thượng Quan Phi mắng thì mắng, những chuyện trải qua vẫn nói rõ.

"Tắt thở bỏ mình? Tự sát? Lại còn là dưới tình huống có ngươi tọa trấn ờ Thượng Quan phù?"

Trong lòng Dương Phàm thất kinh

LÚC đó Thượng Quan phủ có thể nói là cường giả nhu mâv. có mấy vị cường giả cấp Vương hầu Thượng Quan Phi tọa trấn.

Nếu như không phải tự sát. dưới tình huống như vậy có thể im hơi lặng tiếng lén vào phòng tân nương, giết chết công chúa Tẩn Hân, đổng thời không tạo ra bất cứ dấu vết giãy giụa gì ỡ trong phòng, còn chế tạo ra biêu hiện giả tự tử mà chết... Như vậy thân thông hung thủ quả thật sâu không thể lường.

Bỗng nhiên, ba câv Hoán Thiên Nha trong đầu Dương Phàm rung động, đạp nhập thiên cơ vô tận.

Nhưng mà. hắn không cảm giác có người điều tra tình huống thiên cơ cùa mình, xem ra Vu Tôn đã triệt để buông tha Đại Tẩn.

Hắn cắn răng một cái, không tiếc tiêu hao thọ nguyên, lực cảm ứng tăng cường vô sổ lần.

Bụp!

Một đoạn thời không, hắn thấy một tân nương, ngồi trước cùa sổ, thấp giọng nức nở, vẻ mặt đầy nước mắt.

Đường nét tân nương không nhin rõ, trong tay cầm một binh thuốc, do dự.

Có lẽ tân nương này chính là Tẩn Hân.

Đúng lúc này, trong phòng hiện một bóng người không rõ. trôi nổi như u linh giữa không trung.

Tần Hân hoa dung biến sắc, cái bóng người mơ hỗ kia vươn tay, trực tiếp cố định nàng.

Sau đó, cướp đi bình thuốc trên tay nàng...

Kế tiếp, hình ảnh vỡ nát.

Bất luận Dương Phàm cố gắng thế nào, cũng không tra rõ cái bóng kia rốt cuộc là ai.

"Chẳng lẽ là Thượng Quan Phi?"

Ánh mắt Dương Phàm lạnh lẽo. bỗng quav đẩu nhìn Thượng Quan Phi.

Thượng Quan Phi rùng minh một cái.

- Lễ nào ngươi muốn động thù?

Tẩn Hoàng phẫn nộ quát, long uy hoàng giả ngập trời đánh tới. làm cho khí tức Dương Phàm tụ nhiên tiết lộ tan thành mâv khói.

- Bệ hạ, trước tiên chờ đã.

Hàn Kỳ vội ngăn cản Tẩn Hoàng chuẩn bị ra tay bắt giết Dương Phàm.

Hắn một mực tụ hỏi. sự tình không đơn giản như vậy.

"Không đúng, hẳnkhôngphải ngươi."

Dương Phàm thu hỗi ánh mắt.

Nếu như là Thượng Quan Phi, Dương Phàm khôngthể nào không nhìn rõ cái bóng kia.

Hiển nhiên, hung thủ chân chính càng đáng sợ hơn hắn trăm ngàn lần, có lẽ rất có địa vị, cho nên Ngay cả Dương Phàm cũng không thê khám phá thiên cơ.

- Chẳng lẽ ngươi biết điểu gì?

Thừa tướng Hàn Kỳ không hô là đệ nhất mưu sĩ dưới truớng Tân Hoàng, một mực trầm tu, hoài nghi chân tướng việc này.

Đương nhiên, hắn cũng muốn tranh thủ cho huyrih đệ, đây là nguyên nhân trọng yếu.

Dương Phàm sắc mặt không đổi, bấm tay chi vào hư không, hiện lên trước mặt mọi người một màn ánh sáng.

Màn ánh sángbắt đầu hiện lên những gì Dương Phàm vừa cảm ứng được.

Khi tồn tại mơ hỗ thẩn bí vung tay cổ định Tẩn Hân, sau đó cướp đi binh thuốc trên tay nàng, hinh ảnh biến mất.

- Quả nhiên còn có hung thù!

Thượng Quan Phi kinh hô một tiếng, cũng không hoài nghi thật giả biêu hiện trên màn ánh sáng kia.

Bọn người Tẩn Hoàng, Hàn Kỳ liền nhin Dương Phàm bẳng ánh mắt khác, không ngờ tới người này còn có đại thẩn thông thông thiên triệt địa cỡ này.

Bọn họ lại không biết, vừa rồi Dương Phàm đã hao tổn bổn năm trăm năm thọ nguyên, gân như tương đương cực hạn của một Kim Đan bậc cao.

"Hung phạm kia là ai? Vì sao ta cảm giác như đã từng nhận thức."

B án thân Dương Phàm cũng không nói rõ cảm giác này.

- Mặc kệ thật hay giả. hôm nay ngươi đừng mơ sổng rời khói hoàng cung.

Tần Hoàng sắc mặt lạnh lùng bá đạo. hiện ra vài phần dữ tợn phẫn nộ khắc cốt minh tâm.

- Bệ hạ động thủ ở chỗ này, chẳng lẽ không lo lắng an nguy hai chiếc băng quan này

sao?

Dương Phàm lúc này mới quan sát một bộ quan tài băng tinh khác.

Nữ tử trong băng quan, dung nhan tuyết trắng tinh xảo, có thể nói quốc sắc thiên hương, cùng một tuôi nhu Tân Hân, nhung mang theo chiếc mũ phượng.

"Nữ tử này là ai? Chẳng lẽ là thê tử đã chết của Tẩn Hoàng?"

Nàng mặc dù đóng băng đã chết, mỹ lệ kinh tâm động phách vẫn làm cho Dương Phàm rung động.

- Nguơi dám uy hiếp bổn hoàng? Quả nhân muốn giết nguơi, còn đơn giản hơn cả giết một con kiến.

Tẩn Hoàng cuồng ngạo cười to, một cỗ long khi kinh khủng thiên địa, há thành một sợi tơ vàng như thực chất.

Dùng long khi ngập trời ngưng tụ thành như thế, quả thật kinh thế hãi tục.

Dương Phàm đột nhiên có một loại ảo giác máu như đọng lại. một cỗ nguy cơ chí mạng ậptới.

VÙ xoạt~

Thán hình Dương Phàm chợt lóe. thân thể hóa thành một đoàn ánh sáng nương theo một mảnh tia sét mỹ lệ.

Bùm bùm bùm~

Dương Phàm ý niệm khẽ động, một cỗ sóng sấm sét lan ra, cố gắng ngăn cản sợi tơ vàng long khí công kích.

Thế nhưng sợi tơ vàng long khí bẳng lực lượng bá đạo tuyệt thế. trực tiếp đâm thủng cỗ sấm chóp ẩn chua lực phá diệt kia.

Dương Phàm toàn thân phát lạnh, bất tri bất giác bị Tẩn Hoàng bức ra khói gian mật thất đóng băng này.

Còn không chờ hắn phản ứng lại, một hư ảnh nam tử trán có long văn hiện thân phía sau lưng, lưỡi dao sắc bén trong tay đã đâm tới lung hắn.

Trước có sói, sau có hổ.

Đột nhiên, Dương Phàm cảm giác dưới chân có một lực hút, thân thể như rơi vào đầm

Một mảnh árih sáng nâu, hiện lên duới chân hắn.

Chính là Tam Hiền Vương trầm mặc hỗi lâu.

Hắn ờ thời khắc mấu chốt, dùng lực lượng Ngự Long Lý chế tạo địa lý bất lợi. hạn chế tốc độ Dương Phàm.

Nếu như đơn đả độc đấu, Dương Phàm đương nhiên không thèm để ý.

Thế nhưng hắn còn phải đồng thời đổi mặt hai đại cường giả đứng đầu, trong đó một vị là Tần Hoàng võ lực khoáng thế vô song.

Phổc một tiếng, lưỡi dao đâm xuyên qua lưng Dương Phàm.

Sau khoảng khắc, sợi tơ vàng long khí tới truớc người Dương Phàm, nghe ẩm một tiếng, tất cả tan thành tro bụi.

- Không đúng.

Ánh mắt Tân Hoàng chợt ngưng, chi thấy một tàn ảnh sáng bóng bò chạy ra ngoài.

Thì ra, giết chết trước đó chi là thuật khôi lỗi thế thân Dương Phàm tu luyện tới đinh cao.

Trong chóp mắt khi công kích đến người, để khôi lỗi thế thân thừa nhận thương tổn, bản tôn nhân cơ hội chạy trốn.

- Ngươi thoát được sao?

Tẩn Hoàng lời còn chưa dứt, Dương Phàm chi thấy một bàn tay lóe ra ánh vàng giáng xuống từ trên trời, đánh tới đầu mình.

Tổc độ này cũng quá khủng bổ, không hổ là cường giả võ lực đệ nhất Đại Tẩn.

Dương Phàm không tụ hòi đổi phương dùng bí thuật gì, lúc này hắn không có thời gian.

Nếu như trong thòi gian ngắn không thể bò chạy, cơ hội trớ ra toàn thân Ngày càng bé nhỏ.

Bùm~

Một chưởng hạ xuống, cả hư không đều sôi trừo, giống như muốn nổ tung.

Trong ngực Dương Phàm dồn ép một cỗ khí trầm muộn.

Trong lúc gấp gáp. hắn nhấc cánh tay đò rực lưu ly, hung hảng đánh tới.

Ầm...

Dương Phàm chi cảm thấy một cỗ lực lượng bùng nổ đáng sợ chạy vào thân thể mình.

Vù.

Hắn hừ nặng một tiếng, mượn lực bay ngược ra.

Tần Hoàng biến sắc, vừa rồi tiếp một chiêu, mặc dù hắn chiếm thượng phong, nhưng cảm nhận được phập lực hùng hồn nhưbiên cùa Dương Phàm.

Dương Phàm vừa chuẩn bị chạy tới cửa sổ cung điện, chuẩn bị phá cửa xông ra. lại bị một đoàn ánh sáng đánh văng.

Răng rắc!

Lực lượng hắn đánh ra cực kỳ khủngbổ, ánh sáng vỡ nát. lại bị một đoàn hào quang màu xanh nước ngăn cản.

- Ha ha, toàn bộ đại điện đã bày ra thiên la địa võng.

Hàn Kỳ cầm trong tay quạt lông, ngăn chặn chỗ hổng.

- Các ngươi đừng ra tay.

Thán ảnh Tẩn Hoàng nhu thiên thần, hiện thân đổi diện Dương Phàm.

- Trong vòng ba chiêu, nếu ngươi còn sống trước mặt quả nhân, hôm nay cho ngươi một đường sống.

Ba chiêu?

Dương Phàm nghe xong, cười ha ha:

- Sau ba chiêu, thiên la địa võng của các ngươi sợ răng sẽ biến thành tường đông vách sắt rồi.

- Tuyrẳng Dương mỗ rất muốn thửxem, nhưng các ngươi không cho ta cơ hội...

Dương Phàm đặt chân ỡ đại điện cấm chế chồng chất, đổi mặt vô số cường giả bàv ra

thiên la địa võng, thán ánh sáng bóng mờ ảo vẫn sâu không thê lường, khóe miệng nhếch lên một tia tươi cười...

Toàn bộ đại điện bị giam cầm, mỗi một tấc không gian, mỗi một tia linh khí giống nhưbị đọng lại.

Thinh thịch!

Thình thịch thỉnh thịch...

Dưới khí tức áp lực nặng nề, có thể nghe được tiếng tim đập của mỗi người.

Thượng Quan Phi, Tam Hiền Vương, Long Ảnh, các cường giả cấp Đại Vương hầu, cảm giác kinh tâm động phách, hít thở gấp gáp.

Làm cường giả đứng đẩu đương đại. võ lực cái thế bao quát thiên hạ, cùng bốn người ra tay ngăn cản hoặc công kích.

Dưới tinh huống bất lợi này. đổi thủ gần như roi xuống hạ phong, nhưng lại không chút tổn thương.

Trên trán Thượng Quan Phi toát mỗ hôi lạnh, bọn người Long Ảnh cũng đứng nghiêm bất động.

Giao chiến trình tự này. dù bọn họ muốn nhúng tay. cũng rõ ràng cảm thấy bất lực.

Lúc này, khóe miệng Dương Phàm mim cười, thân ảnh sáng mờ như ảo mộng, nương theo tiếng sấm nhè nhẹ. thân hãm thiên la địa võng, nhưng càng hiên thị sâu không thê lường.

Nên biết rẳng ngoài cung điện, có vạn cường giả cấp Thông Huyền, bao gồm cả Hóa Thẩn đại tu sĩ, tầng phòng ngự bàv ra có thể nói là tường đồng vách sắt.

"Hắn còn có thể cười được..."

Quạt lông trong tay Hàn Kỳ vỗ lên có tiết tấu, kỳ thật âm thẩm kinh hãi.

Đổi thành bất cứ cường giả đứng đầu Đại Tần nào, coi như là Yêu Long Hoàng nổi danh cùng Tán Hoàng, duới cục diện này cũng không thê tran định như vậy.

Dù là Tần Hoàng thật có có cơ hội ba chiêu đánh chết Dương Phàm, ít nhất cũng phải chiêu chiêu chí mạng, phát động bí thuật tuyệt sát áp rương.

Lúc này mặc dù Hàn Kỳ trong lòng đã có định liệu trước, nhưng khi nhin đến Dương Phàm mim cười thần bí khó lường, cũng không khòi chột dạ.

- Traớc khi ròi đi. Dương mỗ có một để nghị.

Dương Phàm không đợi Tần Hoàng trá lời, lập tức nói:

- Nghe nói trong tay bệ hạ có Thiên Nhất Hồn Thửv. chẳng hay có thể giao cho Dương mỗ. như vậy còn có thể sống lại công chúa Tẩn Hân.

- Thiên Nhất Hồn Thủy?

Tần Hoàng nghe vậy, bốc lên ngọn lửa giận vô danh:

- Câm miệng!

- Ngươi đừng hòng kéo đài thời gian, trong vòng ba chiêu, xem bổn hoàng diệt ngươi.

Trên người Tẩn Hoàng bỗng bùng lên một cỗ khí thế khủng bố, một tay phủ đầy hoa văn vàng kim. bùng lên khí trắng quy dị.

Trong làn khí trắng kia ẩn hiện một tia không gian bất ổn.

Dương Phàm vừa nhướng màv. cảm giác một cỗ nguy cơ càng mành liệt hơn trước.

- Ba chiêu? Đáng tiếc không có cơ hội...

Dương Phàm khẽ thớ dài.

Lời vừa đứt. từ phương xa truyền tới tiếng xé gió, bên ngoài một mảnh đại loạn, tiếng gào thảm thiết liên tục vang lên.

- Không xong.

Sắc mặt Hàn Kỳ đại biến.

Ầm bùm~-~~

Cả đại điện rung lên, tầng ánh sáng cấm chế bên trên răng rắc một tiếng vỡ tan.

Chi thấy một cái vuốt rồng tử kim đâm thủng nóc đại điện, xé ra một cái lỗ thủng lớn.

Trên lồ thủng sừng sững một cái bóng như ma thẩn, đầu mọc sừng 1ồng, ánh mắt lóe sắc tím, mặc long bào vàng kim.

- Không hay. là Yêu Long Hoàng!

Mọi người đồng loạt biến sắc.

Bất luận là Tẩn Hoàng hay Hàn Kỳ, Tam Hiển Vương, lực chú ý của mọi người đểu bị Dương Phàm thu hút. làm sao ngờ tới Yêu Long Hoàngphá không mà đến.

Thử nghĩ. Dương Phàm một minh tiến vào hoàng cung Đại Tẩn, làm nhân vật trọng yếu trong trận doanh Yêu Long Hoàng, Yêu Long Hoàng sao không để tâm.

- Các vị hẹn gặp lại, hôm nay đã định trước không thể lưu ta lại.

Dương Phàm nhắm mắt. thân hình nhoáng lên. bay về phía lỗ thủng do Yêu Long Hoàng xé ra.

- Mơ tường!

Tẩn Hoàng nào chịu bỏ qua, hu ảnh vàng kim lóe lên trong đại điện, đuổi theo Dương Phàm nhu bóng với hinh.

Cùng lúc. Tam Hiển Vương, Long Ảnh, Hàn Kỳ đểu ra tay.

Tốc độ Dương Phàm quá nhanh, bọn họ không cần ngắm kỹ, chi cần đánh tới lỗ thủng vừa xé mờ ra.

Vù!

Dương Phàm vừa lao tới lỗ thủng, một mảnh hoa văn nâu như sợi tơ quấn lấy, làm thân

hinh hắn chim xuống.

Đồng thời, một tia sáng xám xẹt tới.

Đây là Tam Hiển Vương cùng Long Ảnh tính, đúng phương hướng.

Oong-

Một mặt kính màu lam lưu động như làn nước, chặn đứng lối đi Dương Phàm.

Tuy rẳng Dương Phàm có nắm chắc đỡ được, cũng đột phá ngăn cản hoàn mỹ của ba đại cường giả, thế nhung như thế tất nhiên sẽ làm hắn ngừng lại khoáng khắc.

Mà phía sau, công kích tuyệt sát cùa Tẩn Hoàng đã tới.

Phổc xùy~

Bàn tay lóe ra hoa văn vàng kim của Tẩn Hoàng, bốc lên làn khí trắng quy dị, uy năng đáng sợ đánh nát chân không, như một tia chóp đánh tới lưng Dương Phàm.

ở Ngay thời khác nguy cơ vạn phẩn này, đinh đẩu Dương Phàm oong vang một tiếng, xuất hiện một chiếc nón hoàng giả.

Hai con rồng vàng, viên kim châu trung tâm phóng ra một cỗ long uy vương giả quân lâm thiên hạ.

Đinh ầm~

Long Ảrih cùng Tam Hiển Vương công kích đánh lên vóng sáng màu vàng, lóe lên lổm đốm hoa mỹ, nhưng không chút lay động.

Gần như cùng lúc, bàn tay Tẩn Hoàng liên tục bốc lên khí trắng, khí thế chấn động son hà, hung hăng đánh tới trước người Dương Phàm.

Ẩm~

Bàn tay vàng kia đánh trúng vòng sáng màu vàng, khí trắng nang động kịch liệt, hư không xuất hiện trạng thái không ôn định, gâv ra sóng gợn không gian rất nhỏ.

Oong~

Cánh tay kia đánh trứng vòng bảo hộ Hoàng Long Quan, dường như còn lõm xuống một

tấc.

Đây là tình huống trước nay chưa có.

Chi bẳng vào một cánh tay. làm được bước này, Tẩn Hoàng không hổ là võ lục ngạo thị quẩn hùng, coi như là cường giả Hợp Thể Kỳ cùng cấp cũng không phải đổi thủ của hắn.

Vòng sáng màu vàng xì xì nang động, chợt ảm đạm vài phẩn.

Đồng thời, còn có một cỗ uy năng khủngbổ xuyên thấu qua vòng sáng bảo hộ không thể lay động, đánh trúng Dương Phàm.

Dương Phàm bất ngờ không để phòng, hừ nặng một tiếng, sắc mặt hoảng sợ.

Bời vì hắn vạn vạn không nghĩ tới, công kích cùa Tần Hoàng lại mạnh mẽ tới mức này.

Nên biết rẳng, Long Ảrih thực lực đứng đẩu cùng Tam Hiển Vương có được Chí Bảo Long Khí, bọn họ công kích không thê lay động được Hoàng Long Quan chút nào.

Vào lúc này. không thể không thừa nhận Tẩn Hoàng nói ba chiêu diệt sát Dương Phàm, tuy có ý cuồng vọng khinh địch, nhưng cũng không tự cao tự đại.

Có thể tường tượng, hắn chiêu chiêu chí mạng, chiêu đầu tiên dùng bàn tay trần đã như vậy, nếu thêm vào Cửu Long Tỷ xếp hạng đâu. càng thêm hai chiêu sau đáng sợ. thì chém giết Hợp Thể Kỳ cũng có tỷ lệ năm: năm.

May mắn, thân thể Dương Phàm mạnh tới biến thái, nội thương xuyên thấu qua tầng phòng ngự. khôi phục lại trong thòi gian ngắn.

Răng rắc!

Lúc này, Yêu Long Hoàng một vuốt bổ ra mặt kính màu lam do Hàn Kỳ thi triển, hét lớn một tiếng:

-Đi~

Vù!

Dương Phàm dưới Yêu Long Hoàng vểm hộ, thân hình nhoáng lên, rời khòi đại điện cấm chế chất chồng này.

- Ghêtớm!

Tần Hoàng giận dữ, thật sự không cam lòng rít gào một tiếng. Cánh tay bùng lên làn khí trắng như tăng vọt gấp đôi. hung hăng đánh về phía hai người bò chạy.

Nhưng đã liệu trước, Yêu Long Hoàng cười lạnh một tiếng, sớm có phòng ngự, một chân hung hăng dậm xuống, bùng lên một đoàn árih sáng màu tử kim chói mắt.

Bùm Ầm—

Nhị Hoàng giao thủ, toàn bộ đại điện tường đồng vách sắt hóa thàrih bột mịn, dư sóng hùng mạnh quét qua, một hoi diệt sát mấy ngàn cường giả cấp Thông Huyển.

Trong hư không, ánh sáng màu máu lan tràn, sinh ra cảm ứng với lực lượng trình tụ đạt tới Hợp Thể Kỳ.

Nhưng hai người đều mang theo Chí Bảo Long Khí, lực sổ mệnh hùng mạnh, xua đuổi sương mù màu máu trên bầu trời.

Tẩn Hoàng quả thật tức nổ phổi, vừa muốn đuổi theo, lại bị Hàn Kỳ ngăn cản:

- Bệ hạ, giặc cùng đường chớ đuôi theo, Yêu Long Hoàng liên thủ cùng Dương Phàm, chúng ta không chiếm được tiện nghi gì, trừ khi có Thiên Thu lão sư gia nhập.

Phù phù—

Tần Hoàng hô hấp gấp gáp. hơn nừa Ngày mói kiềm chế lừa giận.

Chặn Dương Phàm không thành công, ngược lại bên minh tử thương mấy ngàn cường giả. chuyện này nếu truyển ra ngoài, hắn còn gì mặt mũi?

Từ khi đăng ngôi đế vị. nắm giữ Cửu Long Tỷ tới nay, chưa từng có ai dưới bản tôn Tần Hoàng truy sát trớ ra toàn thân.

Bời vì bằng thực lực Tần Hoàng, đừng nói là Cửu Long Tỷ, dù là không dùng Pháp Bảo gì, tay không chém giết Phủ chù Vương hầu cũng như bóp chết một con kiến.

Vừa rôi hắn dùng tay công kích, mơ hỗ công phá tầng phòng ngự Hoàng Long Quan.

Có Yêu Long Hoàng vểm hộ, Dương Phàm dễ dàngbóchạy.

Hai người thoát lv phạm vi hoàng cung, phi hành trên cao. không nhanh không chậm, cũng không sợ bọn người Tẩn Hoàng tmv đuổi.

- Lá gan của ngươi thật là lớn, dám một minh xông vào hoàng cung.

Yêu Long Hoàng cười cười:

- Lễ nào ngươi tính chắc bổn hoàng sẽ đi tiếp ứng ngươi.

- Không ngờ tới Tẩn Hoàng nổi giận lớn như thế, lại muốn lưu ta lại chôn cùng công chúa Tần Hân, quả thật là không nói lv lễ. Còn may Yêu Hoàng kịp thời, bằng không ta muốn trốn ra cũng phái trá một cái giá.

Dương Phàm khẽ thớ dài, đối vói Tân Hoàng bá đạo ngang ngược này, cảm thấy hết chỗ

nói.

Có thể nói. công chúa Tẩn Hân chết đi, nguyênnhân chính là bởi bản thân Tẩn Hoàng, gả muội muội mình cho một người nàng không thích.

- Thực lực của ngươi ngoài dự liệu bổn hoàng, gần như có thể chống lại chính diện Tẩn Hoàng.

Yêu Long Hoàngtán thưởng, tiếp đó nói:

- Chi là ta phát hiện, ngươi dường nhưbị một ít trói buộc.

- Đúng thế, căn cơ còn chua chân chính ổn định, không dám tùy tiện sử dụng đại thẩn thông. Chẳng qua thực lực mạnh hơn mạnh hơn rất nhiều so với ta tướng tượng.

Dương Phàm mim cười.

Sau khi thoát ly hình thái nhập ma, hắn còn phong ấn hơn phần nửa pháp lực.

Tuỵ rẳng đã nhiều năm, căn cơ dẩn ổn định, nhưng hắn vẫn còn có một nửa pháp lực phong ấn.

Hai người nói chuyện một hỗi trờ về Thiên Bác Cung, dù sao đại náo Tần Hoàng cung một hỗi. trở ra toàn thân, phóng mắt thiên hạ chi có hai người bọn họ. có thể nói xưa này chua ai có.

Đồng thời, sau khi nhận thức được thực lực Dương Phàm, Yêu Long Hoàng càng thêm coi trọng hắn, nói chuyện hết sức khách khí ôn hòa.

Dương Phàm cùng Yêu Long Hoàng nghênh ngang bò đi. hoàng cung Đại Tần hồn loạn cả nửa Ngày mới khôi phục bình thường.

vẫn ớ trong mật điện băng tinh kia.

Mặc dù trải qua đại chiến, mật điện này vẫn binh yên như cũ.

Lửa giận Tần Hoàng rốt cuộc đè ép xuống, trong mắt một mảnh đau lòng, nhìn thi thể Tần Hân đóng băng, một giọt nước mắt khô cạn bên khóe mắt.

- Hân nhi, lầnnày là hoàng huyrih hại muội...

Tẩn Hoàng sắc mặt đau đớn:

- Quả nhân chăng những hại chết Yên Ninh phi, hiện giờ Ngay cả muội cũng bị quả nhân hại chết...

Hàn Kỳ đứng ờ một bên, im lặng không nói.

Hắn biết, thật lâu trước kia. Tẩn Tuấn còn là mv nam nổi danh Đế đô. tính cách còn xa mới bá đạo ngang ngược như hiện giờ.

Đệ nhất mỹ nam đương thời, chi còn có công tử Hàn Kỳ.

Tần Đò Tam TúNgày đó, là đổi tượng ái mộ của vô sổ thiên kim quy tộc.

Thế nhưng về sau, từ khi Tẩn Hoàng hại chết Yên Ninh phi yêu đấu, tâm tinh đại biến, ngang ngược bá đạo.

Chẳng qua. Tẩn Tuấn mặc dù ngang ngược bá đạo, có thể gọi là bạo quân, thế nhưng phương diện cảm tình cực kỳ chuyển nhất. Sau khi Yên Ninh phi qua đời. trong lòng hắn hổ thẹn vạn phẩn, vẫn không lấy thêm, thậm chí không gần nữ sắc.

-HànKỳ, nếu như năm đó YênNirihgả chonguơi, nàngsẽ khôngphải chết...

- A Tuấn, chuyện năm đó cần gì phải nhắc lại? Thế nhân đều nói ngươi là bạo quân, mà chi có ta cùng Thượng Quan Phi có thê hiêu ngươi, phụ tá ngươi hoàn thành tâm nguyện.

Thừa tướng Hàn Kỳ árih mắt tối sẩm lại.

- Chúng ta đều thẹn với Yên Ninh, mà naỵ chín kiện Chí Bảo Long Khí hội tụ, mở ra bảo tàng Tiên Tân. lấyđủphần lượng Thiên Nhất Hôn Thủv, có thê sống lại các nàng.

Hàn Kỳ khôi phục thẩn sắcbình tĩnh, quạt lông trong tay phephẩv rất có tiết tấu.

- Đúng, mờ ra bảo tàng Tiên Tần.

Trong mắt Tẩn Hoàng ngưng tụ thẩn quang, tiếp đó thì thào nói:

- B ẳng phần lượng Thiên Nhất Hồn Thủv trong tay ta. Tẩn Đò Tứ Thánh Y liên thủ, mới nắm chắc hai ba phần, huống chi bâv giờ còn thêm một người.

Dươna Phàm và Yêu Long Hoàng sóna vai bay tới Thiên Bác Quán. Lộ trình mấy chục vạn dặm đối với hai naười mà nói cũna khônaxa xôi gì.

- Naươi một mình đi 2ặp Tẩn Hoàn2. khôna naờ còn có ý tườna tìm hắn để hòi việc Thiên Nhất Hồn Thủy.

Thiên Lâm Hầu cảm thấy naạc nhiên.

- CŨĨ12 aiốna như đồn đại. chỉ cần nhắc tới Thiên Nhắt Hồn Thủy là đã khôna có bắt cứ đường sống nào!

Dươna Phàm có chút bắt đắc dĩ nói

Từna có một cườna 2Ìả Thần Hư đi tìm Tần Hoàng để 2Ìao dịch Thiên Nhất Hồn Thủy, kết quả khônanói hai lời. trực tiếp bị diệt sát.

Đây chính là chỗ bá đạo và naana naược nhất của Tần Hoàng. Hắn lại có được vũ lực đệ nhất, trừ khi Dươna Phàm có được thực lực cầm sát Tẳn Hoàng. Tuy nhiên đây hiển nhiên khônaphải là sự thật.

Ở Đại Tần. khôna ai có thể chiến thắna Tần Hoàng. huốna chi nói tới cầm sát?!

- Kỳ lạ chính là lẳn trước khi Thừa tướna Hàn Kỳ tìm ta liên hồn. Đồng ý vô số chỗ tốt, kết quả khi ta nhắc tới Thiên Nhất Hồn Thủy thì hắn khôna chút nahĩ naơi. thay mặt Tần Hoàng cự tuyệt luôn. Đây rốt cuộc là vì sao?

Vẻ mặt Dươna Phàm nahi hoặc khó hiểu.

Lúc này. hắn nahĩ tới nữ nhản quốc sắc thiên hươna. đầu đội phượna quan ở ừona mật điện băn2 tinh.

Mỹ nhản đẹp đến độ naười ta phải kinh tâm độna phách kia có quan hệ như thế nào với Tần Hoàng?

áíồ:

Nahe nahi vân của Dươna Phàm. Yêu Long Hoàng aiặt mình cười nói:

- Nàn 2 kia hăn là thẻ tử đã chết Yến Ninh Phi của hắn trước khi hắn đăna quan 2 naôi vị Hoàng đế. Nàna từna là mỹ nhản đệ nhất ở Đại Tằn. Từ sau khi Yến Ninh Phi chết đi. tính tinh Tần Hoàng đại biến, siết naay Thái tử lúc đó. cướp naôi Hoàng đế. Nahe nói hết thảy nhừna điều này đều là vi cái chết của Yến Ninh Phi.

- Truyết thuyết. Thiên Nhất Hồn Thủy có hiệu quả cải tử hoàn sinh. Ai muốn có Hồn Thủy này. Tản Hoàngđươna nhiên sẽ khôna khách khí.

Yêu Long Hoàngkhôna hỗ là Hoàng 2Ìả xa xưa nhất, biết được rất nhiều bí tản.

- Thì ra là thế... Ta hiểu rồi!

Tinh quanatrona mắt Dươna Phàm lóe lẻn.

- Naươi hiểu gì?

- Bản thản Thíêạ Nhất Hồn Thủy khôna có năn 2 lực cải tử hoàn sinh nhưna có thể tụ dẫn hồn phách, tu bả linh hồn. Xác suất thành cônạ liên quan tới hai yếu tố quan ừọna: Một chính là số lượna Thiên Nhất Hôn Thủy, hai là thần thôna của Dược sư.

Dương Phàm nói tới đây. hít sâu một hơi: - Đại Tần hẳn là có đủ Thánh Dược sư đủ để thi triển Phục Hoạt Thuật chỉ là khôna biết số lượna Thiên Nhất Hồn Thủy ừona tay Tần Hoàng có bao nhiêu...

Có lẽ số lượna hồn thủy trona tay Tần Hoàng cũna khôna đủ. làm 2Ì có chuyện cấp cho naười khác.

- Ta khuyên Dương đạo hừu tốt nhất là từ bỏ suy tính này. Khôna bẳna Đồng mưu Tiên Tần bảo tàna. đến lúc đó. bồn Hoàng nhất định toàn lực hiệp ừợ naươi thu được Thiên Nhắt Hồn Thủy.

Yêu Lon2 Hoàn2 cười, khuyên nhủ.

Dươna Phàm aặt đẩu tạ ơn. Dù sao hắn cũna có được một ừona hai "Hoàng" đươna thời là Yêu LongHoàngtươna trợ.

Tần Hoàng dù naana naược bá đạo. khôna khiến hắn có cơ hội nào thì sao hắn lại phải cầu xin làm gì. Chẳnakhác 2Ì đưa cả cho naười ta chặt!?

Sau khi trờ lại Thiên Bác Cuna. Dươna Phàm nhẳn mắt lại. lại chìm đắm vào ừona tu luyện, tham naộ.

Trong đầu hắn phản tích lại toàn bộ quá trình aiao chiển với Tẳn Hoàng.

Thời aian tới Cừu Long thịnh hội cũna chỉ khônatới một thána nừa.

Mà điều Dương Phàm cần nhắt lúc này chính là thời dan.

- Thời aian 2ắp 2áp như vậy thì xem ra trước khi diễn ra Cửu Long thịnh hộỊ ta chưa thể tắn chức Hoán Nha đại viên mãn. hoàn toàn ồn định cơ sờ được.

Trona lòn2 Dươna Phàm naược lại rắt bình tình.

Giờ phút này. dưới Hôn Căn màu vàng đât hơi nôi lẻn một đảm nước màu lam nhạt. Lực lượna ỏn hòa như nước bị Hồn Căn hắp thu. duna nhập vào Sinh Mệnh Lục Chủna. tiến thiẻm một bước thậm chí có thê thấm nhuản ba Hoán Thiên Nha.

- Nếu cồ lực lượna này có thể hoàn toàn quán thôna Hồn Căn. Sinh Mệnh Lục Chủna. thắm nhuần ba Hoán Thiên Nha thì ta có thể bước vào Hoán Nha đại viên mãn.

Suy nahĩ của Dươna Phàm càna lúc càna rõ ràna.

Hiện giờ, hẳn đã có thực lực chóna lại được Hợp Thể sơ kỳ.

Nhưna thực lực của Tần Hoànạ, dù ờ cùna dai Hợp Thể Kỳ cũna được xem là tinh anh vương giả.

Nếu khôna tắt yếu, Dươna Phàn cũna khôna muốn hoàn toàn buông tay chân, sử dụna đại thằn thôna chiến đắu với cườna 2Ìả cắp bậc này.



ở sâu trona cơ thể lại dána lẻn một cỗ lực lượna nhưhồna thủy, rót vào Sinh Mệnh Lục Chủna. sau đó thôna lên Hoán Thiên Nha. hạ xuốnaĐịa Hồn Căn.

Đảy là bộ phận pháp lực Dươna Phàm phong ấn.

Bời vì biển hóa của thôi diễn, cùna với việc bên dưới Hồn Căn nồi lẻn đầm nước màu lam. Hồn Căn của Dươna Phàn 2ÌỜ đă được đôi danh thành Địa Hồn Căn.

Dựa theo suy nahĩ của hắn. đầm nước dưới Địa Hồn Căn hắn xưna là Thủy Hồn Giới.

Địa Hồn Căn và Thủy Hồn Giới ừờ thành cơ sờ kiên cố cho Tiên Hồna Quyết của Dươna Phàm, vô cùna quan trọng.

Từ ừẻn cao đi xuốna: Thủy Hồn Giới - Địa Hồn Căn - Sinh Mệnh Lục Chủna - Hoán Thiên Nha.

- Việc phải làm bảy 2ÌỜ chính là naưna tụ Thủy Hồn Giới, có lẽ tu luyện ờ môi trườna Nội Hải thì thích hợp hon nơi này.

Dươns Phàm tận dụna tìm2 chút thời 2Ìan một.

Naưna tụ Thủy Hồn Giới, khôna nhừna vồ cùn 2 ừọna yếu để củna cố căn cơ mà còn là điều kiện tất yếu bước vào Hoán Nha đại viên mãn và tấn côna vẫn Hoa Kỳ.

Thủy Hồn Giới, thành tựu đại viên mãn... vằn Hoa Kỳ... Độ Kiếp... Chứna Quả...

Dươna Phàm hiểu rất rõ rằng hiện tại là 2Ìai đoạn trona yếu của hắn. thời 2Ìan vô cùna 2ắp sáp.

Bời vì căn cứ hình ảnh trong thiên cơ thì Địa Mạch Chi Tích ờ Nội Hải bùna nồ cũna sẽ khônaxa nữa.

Mà trona kế hoạch của Dươna Phàm, chữa trị Địa Mạch Chi Tích sẽ là kỳ naộ lớn nhất để hắn tấn côna vẫn Hoa Kỳ.

" "" "T ^,

Chi cản tiên hanh tôt bước này thì tiên ừiên ừona tươna lai sẽ cực nhanh, bẻ nahẻ nhản aiới sẽ khôna phải là ước mơ xa xôi.

r, " 1 __ _

Trona tu luyện tham naộ 2âp aáp. Dươna Phàm cảm 2Ìác vô tận. thời aian trôi qua rảt nhanh.

Trên thực tế. đám naười Hỗ Phi đã chờ đợi thời 2Ìan một thána.

- Dươna lão đại. Cửu Long thịnh hội sắp bắt đẩu rồi.

Hỗ Phi kích độna xôna vào phòna Dươna Phàm.

- Bắt đầu rồi sao?

Dươna Phàm chậm rãi đứng lẻn. naay cả ánh mắt vẫn chưa từna mờ ra. theo Hỗ Phi đi ra khỏi phòna.

Cùna ngày, cườna 2Ìả phe Yêu Long Hoàng đều tập Trung ờ trước quảnatrườns.

So với lằn trước, số cườna 2Ìả lẳn này còn nhiều hơn. Hơn nữa thắp nhắt cũna là cắp bậc Hóa Thằn đại tu sĩ.

Toàn bộ phe này có chừna hai ba mươi naười. đều là nhừna cườna aiả đứna đầu Đại Tần. nhữna nhản vật phong vân chí cườna vô địch.

Dươna Phàm lẳn2 lặn2 đứna bên cạnh Yêu Long Hoàng. hai mắt nhắm chặt, đana ờ tron 2 một cảm naộ đặc biệt.

Đối với nhừna nhản vật mới. hắn cũna khôna để ý.

Nhưna thật ra lúc này khôna ít cườna aiả vừa aia nhập đều đưa mắt đánh 2Ìá nam nhản thảm bất khả ừắc ờ bên cạnh Yêu Long Hoàn2.

Trước mặt Yêu Long Hoàng. naay cả cườna aiả Thằn Hư cũna đều phải cuna kính. Nhưna nam nhản này lại có thải độ như vậy trước mặt mọi naười.

Càn 2 khó tin chính là Yêu Long Hoàn 2 đối với naười này cũn 2 rất khách khí rất ít nói chuyện với hắn. như sợ sẽ quấy rầy hắn vậy.

- Nam nhản ờ bên cạnh Yêu Long Hoàng là ai?

ở sau. có một số vị Hóa Thần đại tu sĩ ừao đồi.

- Naay cả naười này mà các naươi cũna khôna biết sao?! Hắn chính là nhản vật phong vân vừa quặt khởi ở Đại Tần - Dươna Phàm! Từna siết quá Phủ chủ. Vương hầu. có được hai kiện Chí Bảo Long Khí.

- Thì ra là hắn!

*

- Tuy nhiên, thái độ của hắn cũna khôna quá coi thườna naười khác đi!? Yêu Hoàng khônanaờ còn có thể nể nana hắn?

Mọi naười đẳu tiên là khiếp sợ. cảm ứiắy khó có thể tin nồi.

Dù phóna nhăn toàn bộ Đại Tần. chán chính bước vào Thôna Thiên bậc ba Hợp Thể Kỳ CŨĨ12 chi có hai "Hoàng" hon nừa thực lực bọn họ còn mạnh hon cườna aiả Hợp Thê Kỳ cùna giai.

Phủ chủ và Vương hầu binh thườna ờ trước mặt hai "hoàng" cũna chi như con kiến mà thôi.

Yêu Long Hoàng triệu tập mọi người. cỗ vũ khích lệ sĩ khí.

Sau nừa canh giơ. một con kim Long màu nâu cùna với một Trung niên mạc Hoàng bào đáp xuốna Thiên Bác Quản.

Naười tới chính là Tam Hiền Vương.

Phía sau hắn còn có một văn sĩ nho nhă và một lăo 2Ìà mặc Hoàng bào cổ xưa.

Một naười chính là Thừa tướna Hàn Kỳ mà naười còn lại thì đa số mọi naười khôna

nhận ra.

Mà khi Trắn Đôna Hẳu nhìn thấy naười này thì lặp tức kinh hô:

- Tần QuanaĐức?

Tần Quan2 Đức?

Dươna Phàn đột nhiên mờ hai mắt ra. ánh mắt nhìn về phía lão 2Ìà mặc Hoàng bào cồ xưa kia.

Naười này khôna phải là cả tộc Thánh Tôn Tần Quan 2 Đức thì còn là ai?!

Cũna như suy đoán của Dươna Phàm. Tần Quana Đức này khônaphải là tu sĩ Hóa Thần Kỳ binh thườn2 mà cũn2 là cườna aiả cườna aiả Thần Hư.

Trận chiến năm đó diễn ra ờ Cực Bắc. cho dù có Chí Bảo Long Khí nhưna dưới tinh huốna bị thiên địa trói buộc cho nên thực lực của hắn cũna chi phát huy ở Hóa Thằn sơ kỳ mà thôi.

Ánh mắt Tần Quana Đức cũna nhanh chóna aiao nhau với Trắn Đôna Hầu.

Ở Cực Bắc. Tẳn Quan2 Đức kỳ thực là Trấn Viễn Hầu.

Hai naười bốn mắt nhìn nhau, ừong hư khôna sinh ra hỏa hoa vô hình.

Sau đó Tần Quana Đức nhìn thấy Dươna Phàm, trona mắt thoána hiện lẻn một tia kinh naạc như cũng trầm mặc khônanói gì.

Dươna Phàm lại nhắm mắt lại. khônahề chú ý ngoại giới.

Tam Hiền Vương. Trấn Viễn Hầu. Thừatướna Hàn Kỳ.

Ba đại cườna 2Ìả thực lực đứna đẳu đáp xuốna Thiên Bác Quán.

- Bệ hạ có chiếu, để Hàn mỗ và hai vị Vương 2Ìa tới cuna nahẻnh các vị. cùna nhau đi tới Hoàng cun 2 Đại Tản. cùna thươna thảo đại thế thiên hạ. mờ ra Tiên Tán bảo tàna.

Hàn Kỳ tươi cười tự nhiên, dẫn dắt mấy chục naười phe Yêu Long Hoàn 2 cùn 2 nhau đi tới Hoàng cuna Đại Tẳn.

Khi ánh mắt đảo qua phe Yêu Long Hoàng. trona lòna Hàn Kỳ CŨĨ12 ảm thần chấn kinh

Nhỏm naười này. tu vi thắp nhắt đều là Hóa Thằn đại tu sĩ. đặt ờ Đại Tần cũna là nhữna nhản vật danh chấn một Phương.

Hiện 2ÌỜ có nhiều cườna 2Ìả như vậy hội tụ một chỗ. dù là đầm rồng hana hổ cũna khôna sợ hãi chút nào.

Chi qua nửa chén trừ nhỏ. một hàna cườna 2Ìả đã chậin rãi tiến vào Hoàng cuna Đại Tần.

Hôm nay. Hoàng cung vô cùna vắng vẻ, thấy được rắt ít thân ảnh. Naay cả hộ vệ Hoàng tộc cũn2 chỉ thấy được vài nsười mà thỏi.

Yêu Long Hoàng triển khai thần thức, đảo qua toàn bộ Hoàng cuna Đại Tần. ám thầm chấn độna.

So với binh ứiườna thì hôm nay. số naười khôna bẳna một phần mười.

Tuy nhiên, nhữna naười ở lại Hoàng cuna đều là tinh anh trona tinh anh.

Trong Long mọi naười nahiêm nahị nhưna cũna khôna quá úy kỵ.

Dù sao. tham 2Ìa lẳn Cửu Long thịnh hội này đều là nhừna cườna aiả "nhắt phu đươna quan, vạn phu mạc khai", chiến thuật biên naười cũna khôna có ý nahĩa.

Trải qua vô số cuna điện, bao 2ồm suối nước, cầu naọc. lảm viên..., phía trước là một mảnh bẳna phẳna.

Một naôi đền cổ kính phong cách xa xưa. rộng tới trăm trượna xuất hiện. Đặt ở ừona Hoàng cuna trána lệ này. nó cũna rắt nhỏ bé. khôna có 2Ì hấp dẫn.

Chắt liệu tạo nên cả điện này khôna thể đánh aiá được, aiốna mộc aiốna xươna. lại sána bóna như kim loại.

Cồ điện màu vàng nhạt này lộ ra khí tức xa xưa. mạnh mẽ. Trên bản 2 hiệu có khắc mấy chừ được viết theo lối cả triện từ thời Thượng cồ: "Tiên Tằn cổ Điện"

Dươns Phàm mở to hai mắt. nhìn chằm chằm bảna hiệu này. lẩm bẩm:

- Bản2 hiệu này được thêm vào sau này.

Lời nói của hắn cũna chỉ có Yêu Long Hoàng và mấy naười Hỗ Phi bên cạnh là nahe được.

- Chư vị. mời! Bệ hạ đă chờ ừona từ lảu.

Khóe miẻna Hàn Kỳ lô ra vẻ mím cười.

.! L J 1 ^.. -, ^

Đại môn của cô điện này rộna mở. ba naười Tam Hiên Vương, Trân Viên Hâu và Hàn Kỳ sóna vai đi vào.

Đám naười Yêu Long Hoàng cũna đi vào theo.

Naay khi Dương Phàm bước vào đại môn. cảm quan hẳn xuất hiện một ảo aiác mờ mịt.

Bá!

Trona tầm mắt hẳn là một mảnh ứiế aiới đầy điểu naữ hoa hươna. ừona hư khôna là vạn đạo hà quanạ mật độ linh khí nồna đậm hon vài lân so với bên naoài.

Phương xa có dãy núi cao chót vót naặp vào tân2 mây. bôn phía có cả phiên cuna điện, bao 2ồm các loại kiến trúc vô cùna cồ kính.

Thậm chí còn có thể nhìn thấy một con sôna lớn đana chảy xiết.

Đây đâu phải là một cồ điện, rõ ràng là một khôna aian độc lặp.

(*) bác dịch: bàn cờ

Bước vào cô điện tràn naập hào quana này như bước vào một khôna aian hoàn toàn độc

lập.

Toàn bộ khôna aian này rất lón, thẩn thức của Hóa Thẩn đại tu sĩ cũna khôna thể bao phủ hết được.

Trên ừời cao có vạn vạn đạo hà quana chiếu xuốna

- Đây là Tiên Tẩn cổ Điện?

Chúna cườna aiả phe Yêu Long Hoàng tâm thẩn nahiêm nghị, sắc mặt đại biến. Vừa bước vào nơi này, loại cảm aiác thiên địa điên đảo khiến tám thẩn mọi nauời như bị choána.

- Khônanahĩtới ứona Tiên Tần cổ Điện này lại là mộtkhônaaian độc lập.

Sắc mặt Thanh Vũ hơi trắna bệch, lặna lẽ truyền âm cho Hỗ Phi và Dươna Phàm:

- Xem ra Tẩn Hoàng khôna có hảo tâm, chẳna lẽ hắn muốn độc chiếm Tiên Tẳn bảo tàng?!

Sau khi tiến vào cổ điện, mọi nauời rốt cục khôna tìm thấy lối ra.

Mọi naười đột nhiên sinh ra cảnh aiác.

Hàn Kỳ đi trước dẫn đuờna, cây quạt lôna trona tay phe phẩy, cười ha hả nói:

- Điện này được truyền lưu từ thời Tiên Tẩn Thượng cố tới naỵ, chính là bảo vật của Hoàngtộc. ơ trona này thươnathảo thiên hạ đại thế, mưu đô Tiên Tân bảo tàna là thích hợp nhất!

Đa số naười của phe Yêu Long Hoàng bảo trì trầm mặc, truyền âm cho nhau, thươna thảo đối sách.

- Mờ ra một khôna aian độc lập thì cho dù là cườna aiả Hợp Thể Kỳ cũna khó làm được. Duy nhất chi là Bán Tiên hoặc Tán Tiên trona truyên thuyết mới có thể làm được. Hôm nay khôngthể thiếu một hỗi đại chiến rồi! Hài...

Yêu Long Hoàng âm thầm thở dài, truyền âm cho nhữna cườna aiả có Chi Bảo Long Khí.

Dươna Phàm toàn lực triển khai cảm quan, điểu tra kỳ càna rồi nhắn hai mắt lại, đắm chùn trona tu luyện.

Cồ điện này tuy là khôna aian độc lập nhưna với thẩn thôna thấu triệt thiên địa tự nhiên như Dươna Phàm cũna có thể điểu tra một chút manh mối. Hắn thậm chí mơ hỗ cảm thấy được cô điện này có liên hệ với khôna aian ngoại giới.

Bay qua lẩu các cunađiện, quamộtnaọn núi cao naất, phía trước ứớ nên bẳna phẳna.

Trona tẩm nhin có thể thấy được một con sôna dài nước chảy xiết, từ trên núi cao đồ xuốna ẩm ẩm. coi như chia cắt khôna aian độc lập này thành hai phiến.

Địa thế hai bên bờ sôna khá bẳna phẳnạ cách xa nhau naàn dặm, mỗi bên có một tòa thần tượna cao tới naàn ừượna sừna sững.

Hai tòa tượna đá cực lón này cao naất ừona mây. khiữiế khôi hoành, được điêu khắc rất tinh tế, sắc sảo.

Phía bên tái là một nhân loại Hoàng aiả đẩu đội vuơna miện, tay cẩm trưòna kiếm. Bên phải là một yêu tộc Hoàng giả, sau luna có hai cánh, lo na lân toàn thản.

Hơn nữa. trên hai tòa tượna đá này đểu có hai naai vàng.

- Ha ha ha... Hoai nahênh chư vị đi vào Bác Dịch Thai thuợna cồ.

Trên naai vàna có khắc thần Long Hoàngkim ờ ừên đinh tượna đá của nhân loại Hoàng 2Íả kia. một nam nhân mặc Côn Long Bào, khuôn mặt lãnh khốc, bá đạo, phát ra một cỗ khí thế bễ nahễ thiên hạ đana naồi.

- Là Tẩn Hoàn2.

Mọi naười nhìn thấy khí thế này khônakhỏi âm thầm líu lưỡi.

Bác Dịch Thai?

Ánh mắt Tẩn Vona nhin về hai tòa thẩn tượna kia. âm thầm chấn độna.

Trona phạm vi năm naàn dặm, có một bàn cờ rất lớn, ớ aiữa có con sôna dài với khi thế rộna lớn phần đôi bàn cờ làm hai nửa.

Hai bên bàn cờ chính là hai bức tượna đá khí thế Hoàngừána kia: nhân loại Hoàng 2Íả và yêu tộc Hoàng giả.

Từ trên cao nhin xuốna. hai bên bàn cờ này hoàn toàn đối xứna. Hai bên bờ sôna. địa thế t hay đổi thất thườna. có núi có đồỊ có rừng.

Giờ phút này, Tẩn Hoàngnaồi ớ trên tưạna đá của nhân loại Hoàng siả.

Phe Tẳn Hoàng có Trấn Viễn Hầu, Tam Hiển Vương, Hàn Kỳ, Long Ảnh và mấy chục cườna aiả khác, ớ các nơi bên trái con sôna.

Mà ớ bên phải bàn cờ, cùna với tượna đá kinh thiên kia chính là chuẩn bị che phe của Yêu LongHoàng.

- Thật là đại thủ bút! Đối chiến đánh cờ?

- Toàn bộ đối khána, dùna bàn cờ đánh cờ, thế cục cũna sẽ hiện!

- Côna trình lớn nhưthế này dù đặt ớ Tu Tiên Giới cũnarất khó làm được.

- Yêu Long Hoàn ạ mời!

Tẩn Hoàngđứna lên, chậm rãi nâna tay.

Ầm

Con sôna aiữa bàn cờ nổi lên nhữna cột sóna cao tới trăm trưạna.

Trên kỳ thai cổ lão. có vô số hố sâu. Ngay cả trên hai tòa thẩn tượna cũna có thể thấy được dấu vết của mấy đạo liệt naân, naờ phút này phóna xuất ra khí thế cườna đại.

Hô—

Một naọn 2ÍÓ vô hinh vô chất thổi tới, cuồn cuộn mãnh liệt khiến tay áo mọi naười Tung bay. đột nhiên một cỗ chiến ý khônahiêu sinh ra. nhiệt huyết sôi trừo.

- Ha ha ha... Tẩn Hoàng. đây là mục đích của naươi hôm nay sao?

Yêu Long Hoàng hóa thành một đạo tử quanatrùna thiên, hạ xuốnatrên naai vàna ờ ừên thân tượna yêu tộc kia.

Cùna lúc đó, mấy chục vị cướna aiả phe Yêu Long Hoàng cũna nhất tể tiến vào bàn cờ bên phải.

Khi Tần Hoàng và Yêu Long HoàngĐồngthờinaồi lên trên naai vànsthì một cỗ chiến ý naập trời vô tận vô hình bùna nô.

Dươna Phàm nhắn hai mắt lại, có thể cảm nhận được phiến bàn cờ này tim2 là một cổ chiến trườna.

Nhữna cái hố kia lưu lại chiến ý bất diệt, vượt qua hàna vạn năm thána dài đẳna đẵna, hôm nay vẫn chưa tim2 bị phai mờ.

- Ta hiểu rồi! Nơi này tìm 2 là nơi quyết chiến, aiẳna co aiữa Tiên Tẩn Thủy Hoàns và Bách Tộc Man Vương, khônanahĩ tới lại diễn biến thành một bàn cờ!

Tẩn Vong kinh hô một tiếng.

rn. ^cyệ

Lời này vừa nói ra khiên ánh măt mọi naười đêu ừở nên kinh naạc.

- Tiên Tẩn Thủy Hoàng? Man Vương? Chẳna lẽ là hai vị Hoàng aiả vô thượns, chúa tể của Đôna ThắnaĐại Lục thòi thuợnacổ?

Thiên Ma Môn chủ sợ hãi.

ở thời Thượng cồ, ừona thiên địa có trói buộc vô thượns. tu sĩ cao nhất củna có khôna ít.

Đặc biệt Tiên Tẩn ThủyHoàngyà Man Vương chírih là đấu đá nhau khônanaừna. Thời ấy. có vô số đại năna giả, thậm chí có cả chân tiên, chân ma từ thuợna siới hạ xuốna.

Lúc ấy, Cửu Naũ Chí Bảo Long Khí còn chưa được luyện chế, Long tộc Thượng cổ cườna đại, ừăm tộc đại chiến, hồn loạn vô cùna.

Một đám nhản vật truyền ký như Thiên Lan Tán tiên, Cửu u Ma quân... cũna chính là bá chủ một Phương thời ấy.

Cho tới khi Tiên Tẩn Thủy Hoàngvà Man Vương, mỗi nauời tHốnglĩnh một nửa đại lục tạo nên một cuộc đại chiến. Đó chính là cuối thời Thượng cô, nên văn minh tu tiên tối đinh.

- Chi là lịch sử từ thời thuợna cồ, khôna thể khảo chứna! Chẳna lẽ nơi này thật sụ là nơi quyết chiến của Tiên Tân Thủy Hoàng và Bách Tộc Man Vương sao?

Kim Bẳna Hầu nhíu mày.

Cách đó khôna xa, Thiên Lâm Hầu. trận phép Tông su duy nhất nơi này, quét mắt nhin bốn phía, khẽ hô:

- Nơi này đã qua cải tạo, dườna như còn có trận pháp tồn tại.

Ẩm!

Một 2ă Hóa Thần đại tu sĩ vận chuyển pháp lực, một cước đạp xuốnamặt đất. Tuy nhiên, một cước này cũna chi tạo nên một trận bụi bặm, naay cả dấu chân cũna khỏna lưu lại.

Nauợc lại, bản thân hắn bị lực phái chấn, đôi chân hơi tê rần, tiên trán đồ mỗ hôi lạnh.

Hóa Thẩn đại tu sĩ chính là cườna aiả có thần thôna dời sôna lấp biển, ở ừona này khôna naờ cũna khôna thể khiến đại địa của cố chiến trườna hư hao.

Khó có thể tưởna tượna nồỊ cổ chiến trườna 20 2hể này từng phát sinh những cuộc chiến như thế nào?!

- Ha ha ha... ớ nơi này, Tiên Tẩn Hoàngtộc ThủyHoànstừng cùna Man Vươn2cái thế vô địch đárih cờ. Lúc ấy, tham chiến đểu là cườna aiả đứna đẩu nhất phuơnạ thậm chí có cả chán tiên, chân ma nhúng tay.

Tẩn Hoàngnaồi ổn định trên naai vàns hoànskim. vé mặt khí phách nói:

- Mà nay, sau khi tiêu phí mấy chục năm. bôn Hoàng lại tu sửa nơi này. hoàn toàn có thê xưna là Bác Dịch Thai. Hòm nay, chúna ta sẽ cùna thươna thảo thiên hạ đại thế, mưu đồ Tiên Tân bảo tàn2 ớ nơi này đi!

- w-

Thanh âm Tẩn Hoàng chấn động thiên địa. vans xa vạn dặm, khiến cho dòna sôna aiữa bàn cờ cũna cuồn cuộn nối sóna.

- Nauơi có biết cuộc quyết đấu aiữa Tiên Tẩn Thủy Hoàng và Man Vương kết thúc như thế nào?

Yêu LongHoàngtrầm aiọnahòi.

- Lịch sử thời thưạna cồ đă diễn ra hon trăm vạn năm. Một trận chiến đó. thành bại. thắna thua sớm đã trớ thành cát bụi rồi.

Tẩn Hoànglạnh nhạt nói.

Nsay cả là hậu duệ Tiên Tẩn như bọn họ cũna khônathể nahiêm cứu được nhữna 2Ì đã diễn ra ớ cuối thời Thượngcổ.

- Ha ha ha... Tiên Tẩn cổ quốc 2ẩn như tHốngnhất toàn bộ đại lục. Có thể naẫm ra kết quả cuộc đánh cờ naày đó! Naười thắna cuối cùna đươna nhiên là Tiên Tần Thủy Hoàng.

Nauời lên tiếna lúc này cũna chính là Thừa tuớna Hàn Kỳ.

Hàn Kỳ và Thưạna Quan Phi chia làm hai. đứna ờ vai ữái và phải của thẩn tưạna.

Nhữna cuờna aiả còn lại đứna ớ nhữna nơi có địa thế phức tạp trên bàn cờ.

Đươna nhiên, còn có một nam nhân đana khoanh hai tay, ừòna mắt khép hờ đứna ớ trên đẩu tuợna đá. phía sau Tẩn Hoàng.

Nam nhân kia nhìn như binh thườna nhưna dána naười kiên cườna. khôna lẫn với ai được, chân mày như kiếm, ánh mắt như sao, tuẫn lãn2 vô cùna.

Hắn mặc dù hoàn mỹ, cảnh aiới tự thân lại đạt tới trình độ đăna phong tạo cực, phản phác quy chán, hào quananội liễm.

-Nauời nọ là ai? Khônanaờlại có thể đứnacùnamột chỗ với Tẩn Hoàng.

Có naười phe Yêu Long Hoàng âm thầm aiật minh.

- Naười này chỉ sợ chính là đươnakim Đẽ Sư - Thiên Thu Vô Naân!

Ánh mắt Thiải Ma Môn chủ nhìn về phía thân ảnh kiên cườna, phản phác quy chân kia.

Naười nàymangtới cho hắn một cảm giác nhìn khônathấu.

Cũna chi có Dươna Phàm là man2 tới cho hắn cảm aiác cùna loại.

Hắn không tự chủ được nhìn sana phía DươnaPhàm.

Giờ phút này, Dươna Phàm nauna lập ỡ trên đinh chóp của tuợna đá cao naàn trưạna kia, khoanh tay đứna naạo nghễ, hai mắt nhắn chặt, ớ bên cạnh Yêu Long Hoàng.

Ngoại tiiĩ hai Hoàng naồi tiên đirih tượna đá. còn có Dươna Phàn và Thiên Thu Vô Naân đana khoanh tay đứna.

. V ASrV. -

Tinh hinh nhưvavajk khiên đám naười Thiên Ma Môn chủ âm thảm suy đoán.

Mà lúc này, một cồ cảm aiác quỷ dị nảy lên trona lòna hắn.

Đưa mắt nhin sana. Thiên Ma Môn chủ phát hiện có một lăo aià khô gầy, mặc một một thân áo bào tro. Khu vực hắn đứna phảna phất như lâm vào quỳ vụ âm trầm, vặn vẹo.

- Là Thu Yến Đôna!

Thiên Ma Môn chủ chấn độna.

Đây chính là đươna kim Tông chủ của Quỷ Vương Tông cũna chính là một đời Tông chủ có thực lực thâm bất khả trắc.

Giờ khắc này, Thiên Ma Môn chủ và Quỷ Vương Tông chủ bốn mắt nhìn nhau, áp lức vô hình tỏa ra toàn trưàna.

Hai Hoàng aiẳna co, hai đại Tông chủ đối diện khiến cho toàn bộ Bác Dịch Thai lâm vào một cỗ khí tức kinh khủng.

Dưới tinh huốnanhưvậy, mọi nauời đột nhiên có cảm aiác bủn nin tay chán.

Tẩn Hoàng xuất ra tư thế này thì xem ra hôm nay cũna khó ữánh khỏi diễn ra một hỗi đại chiến kinh thiên, cũna như Tiên Tẩn Thủy Hoàng và Bách Tộc Man Vương năm đó.

Giờ phút này. trên Bác Dịch Thai thuợna cả, tất cả mọi nauời đểu ừở thành một quán cờ trên bàn cờ. tất cả đểu căna thẳna thẩn kinh, thẩm vận pháp lực.

Mà TẩnHoàngcà Yêu LongHoànglà chủ soái của quán cờ hai bên.

Nhưna chi có hai naười là aiốna như đana bàna quan.

Từ đẩu tới cuối, Dươna Phàm và Thiải Thu Vô Naân đều nhắn hai mắt lại, khoanh tay đứna naạo nahễ trên đinh hai tòa thân tượna rộna rãi.

Giờ khắc này, tay áo hai nauời khôna 2ÍÓ tự độna. trona thiên địa phảna phất như chi còn lại hai naười.

Sự tồn tại của bọn họ khôna bị ảnh hưởna bới bàn cờ, đườna như đã vượt qua cực hạn của bàn cờ, đứnanaoài bàn cờ.

- Ha ha... Mọi nauời khôna cẩn khẩn trươna, hai đại ừận doanh mạnh nhất Đại Tẩn hôm nay 2ặp mặt là đê hòa bình thuơna nahị thiên hạ đại thế.

Thừa tưóna Hàn Kỳ cười cười, thanh ảm nhu aió truyền tới.

Cây quạt lônatrên tay hắn phe phẩy, toàn bộ Bác Dịch Thai sinh ra chấn độna khe khẽ.

Mọi naười chấn độna tâm thần, gồm đại bộ phận cườna aiả phe Tần Hoàng cũna cảm thấy khônahiểu 2Ì cả.

Cuộc cờ này rốt cuộc sẽ được tiến hành như thế nào?!