Tiên Hà Phong Bạo

Chương 1110: Lẫm đông chi diễm (2)

Một khi chính thức bị băng phong, sinh cơ, linh hồn bị phong tuyệt, ngay cả hắn cũng không thể nghịch chuyển cục diện thắng bại.

Cô Huyền mặt không biểu tình, bên ngoài thân hiện động một tầng ánh sáng nâu đen, tầng băng bốn phía từng chút một héo rũ, tan rã, hơi nước bốc lên.

PHỐC!.!

Băng Phong Tiên Tử cắn răng một cái, há miệng nhổ, một đầu băng diễm óng ánh như u lam liên hoa tách ra, bốn phía hiện ra một tia Băng Phượng hoa văn, phát ra một cổ khí tức cấm kị tuyên cổ, tỏ rõ lấy huyết mạch lực lượng không bình thường của nàng.

Cô Huyền trong lòng trực nhảy, cơ hồ cảm nhận được khí tức tử vong.

- Là cấm kị bí thuật của ngoại giới vực Cổ Phượng Băng Tộc –Tuyệt Vẫn Băng Phượng Diễm!.!

Hoàng Thiên thánh triều một phương, một Đế Tôn trong đó kinh hô nghẹn ngào.

Tuyệt Vẫn Băng Phượng Diễm, Từ Huyền chỉ nghe xong cũng cảm giác sâu sắc đáng sợ.

Hiên Phẫn ở bên cạnh kinh hãi động dung, mặt mũi tràn đầy ngưng trọng:

- Loại diễm tại vài vạn năm trước, từng xuất hiện qua một lần, do một vị Cổ Phượng Băng Tộc thi triển, một lần lấy mạng bốn vị Đế Tôn, đóng băng một vị Đại Đế. Nghe nói, Đại Đế bị băng phong kia, trọn vẹn dùng mấy trăm năm, mới hóa giải được lực lượng của nó, mà lại chung thân khó có thể hóa giải hàn độc trong đó, cuối cùng ôm hận mà chết.

Mấy người ở phụ cận nghe xong liền khiếp sợ không thôi.

- Tuyệt Vẫn Băng Phượng Diễm này vậy mà đáng sợ như vậy!.!

Thần thông hồn lực của mộng hồi tầng bảy cũng cảm ứng được một cổ khí tức nguy hiểm.

Nếu như hắn thân trúng phải diễm này, dù có không chếtc¬Cũng khó trốn khỏi vận rủi bị tuyệt đối băng phong.

Mấy vạn năm trước, vị Cổ Phượng Băng Tộc trưởng lão kia có tu vị Thần Hư sơ kỳ, bằng vào diễm này uy chấn ngoại giới vực.

- Đương nhiên, thi triển diễm này, phải trả một cái giá rất lớn, ngoại trừ sâu sắc tiêu hao tinh khí bổn nguyên, hao tổn hơn mười trên trăm năm thọ nguyên, đó là ít nhất đấy...

Hiên Phẫn thở dài nói.

Một khắc diễm này phát động, Cửu điện hạ Tuyệt Vô Ảnh và Liễu Vũ Yên cùng lộ ra vẻ mặt.

A… Ông ~~


Tuyệt Vẫn Băng Phong Diễm như u lam liên hoa kia thâm thúy đến mức tận cùng, tại giữa không trung mềm rủ xuống tách ra. Trên không giới thiên càng hiện ra thần tích Băng Phượng vờn quanh.

Cổ hàn năng thần uy, trên cơ sở Băng Phong Tuyệt Vực lại kéo lên mấy lần.

Cô Huyền lập tức nghiêm chỉnh đối đãi, trịnh trọng trước nay chưa có, giữa mi tâm hiển hiện một ấn ký u ám tĩnh mịch.

Trong ấn ký thần bí kia bắn ra một đạo hư vô hôi mang mà mắt thường và thân thức phổ thông cũng khó nắm bắt, hiện lên hình dáng đinh ốc, mạnh yếu bất định, trong chớp mắt xuyên thủng hư không, cùng trùng kích một chỗ với Tuyệt Vẫn Băng Phượng Diễm kia.

Hai cổ lực lượng ở trên hư không giằng co một chớp mắt.

Oa!.!

Băng Phong Tiên Tử kêu rên một tiếng, nhổ ra búng máu, sắc mặt thương trắng như tờ giấy, thân hình như diều đứt dây, rơi xuống phía dưới.

Trong chớp mắt Cô Huyền phát động thần thông, chỉ cảm thấy thân thể lâm vào thâm uyên hắc ám lạnh như băng, thân thể cương nha, mất đi trực tiếp.

Lập tức, linh hồn của hắn cũng nhanh chóng mất đi tri giác.

Thế cho nên, cấm kị bí thuật có thể uy hiếp chém giết Đế Tôn kia mới hoàn thành một nửa liền lâm vào ác mộng tử vong băng phong... Cô Huyền bờ môi muốn động, nhưng ngay cả một lời cũng không phát ra được, thậm chí ngay cả linh hồn cũng nhanh bị đống kết.

Chỉ có ấn ký u ám chỗ mi tâm hắn là vẫn còn đang không ngừng nhảy lên.

- Bị lực lượng của Tuyệt Vẫn Băng Phong Diễm xâm nhập, chờ đợi ngươi ngoại trừ chết, cũng chỉ có băng phong vĩnh hằng thôi.

Thân thể mềm mại suy yếu vô lực của Băng Phong Tiên Tử xếp bằng ở phía dưới.

Thi triển bí thuật này, nguyên khí nàng tổn hao nhiều, giảm thọ gần trăm năm, cũng đã mất đi năng lực chiến đấu.

Cái giá này không thể nói là không lớn được.

Dưới tình huống bình thường, nàng tự nhiên không dám đơn giản thi triển bí thuật này rồi.

Nhưng mà đối thủ gặp phải hôm nay, thật sự vượt qua đáng sợ thông thường.

Chi ông!.!


Rồi đột nhiên, u ám ấn kí giữa mi tâm Cô Huyền cơ hồ vặn vẹo, hiện ra một hình chữ “Tỉnh” vặn vẹo, rồi sau đó lại kịch liệt run run.

Tiếp theo, cả người hắn lộ ra vẻ vặn vẹo không tưởng nổi, cũng đẩy ra từng vòng u ám thủy ngân.

Kế tiếp, một màn không thể tưởng tượng nổi đã xảy ra, u ám thủy nhân vậy mà chuyển hóa thành lãnh diễm lạnh thấu xương như trời đông giá rét.

Lãnh diễm kia mặc dù không bằng Cực Hàn đê ôn của Băng Phong Tiên Tử, nhưng lại có một loại thê lương hoang lão khiến Thiên địa vạn vật héo rũ tiêu điều.

Tiêu lãnh kỳ diễm này rót vào toàn thân Cô Huyền, rồi sau đó lan tràn bao phủ toàn thân, cuối cùng càng tiến một bước phóng tới tầng tuyệt đối băng phong bên ngoài thân.

Dưới Tiêu lãnh kỳ diễm ý cảnh cường đại kia, băng phong vĩnh hằng cũng phải phục tùng không thể trái nghịch quy tắc tự nhiên, từ vĩnh hằng hóa thành ngắn ngủi, từ đỉnh phong cường thịnh, đi về hướng suy bại tử vong.

Rất nhanh, thân thể Cô Huyền tái nhợt vô lực dần dần hiển hiện ra từ trong tầng băng phong.

- Cái này... Điều này sao có thể...

Băng Phong Tiên Tử mặt mũi tràn đầy vẻ khó có thể tin.

- Rất không tồi, là ngươi bức ta từ trong tuyệt cảnh, tự nghĩ ra ra Lẫm Đông chi diễm

Cô Huyền khóe miệng lộ ra tia mỉm cười hiếm thấy, thậm chí có vài phần cảm tạ nữa.

Lời vừa nói ra, cường giả trận doanh hai phe toàn trường trong lòng hung hăng run rẩy, vô danh rung động.

Băng Phong Tiên Tử kia không để ý đến một cái giá lớn thi triển Tuyệt Vẫn Băng Phong Diễm, ngay cả Đế Tôn bình thường cũng có thể đống sát.

Cho dù là Cô Huyền, cũng lâm vào tuyệt cảnh.

Nhưng mà, hắn dùng sự thật nói rõ, thế nào là thiên tài?

Cô Huyền cũng không phải chân chánh không không thể chiến thắng.

Đoạn đường này khiêu chiến, quét ngang vài vị Thiên Tung chi tinh, hắn cũng nhiều lần lâm vào nguy cơ, Băng Phong Tiên Tử là như thế, Thái Âm Tử Thần cũng như thế.

Bất luận một vị Thiên Tung chi tinh nào không để ý một cái giá lớn phản công, tỷ như Băng Phong Tiên Tử, đều sẽ sinh ra thần thông tuyệt mệnh.

Nhưng mà, dưới áp bức nghịch cảnh chính thức, tiềm lực của Cô Huyền, lần lượt kích phát, ý cảnh lĩnh ngộ càng ngày càng sâu.

- Thiên Tung Cửu Tinh, đích thật là đá mài dao rất tốt, mỗi lần qua một trận chiến, ta đều có đột phá mới. Chờ ta thành công quét ngang Cửu Tinh, bước vào cấp độ Đế Tôn là có thể khiêu chiến Đại Đế, thậm chí khiêu chiến sư tôn rồi...

Cô Huyền nỉ non tự nói, nghĩ tới đây, trong con ngươi u ám của hắn cũng hiện động hưng phấn và chờ mong.

Cho đến giờ phút này, Thiên Tung Cửu Tinh, bị Cô Huyền quét ngang năm vị, đã hơn phân nửa r ồi..

Mấy đại tân tinh kế tiếp, thực lực một người so với một người càng thêm đáng sợ, dù đối với Cô Huyền mà nói, đều là khiêu chiến thật lớn.

Trong suy nghĩ của Cô Huyền, Thiên Tung Cửu Tinh cũng có mạnh yếu khác nhau, trình tự khiếu chiến của hắn đại khái là từ yếu đến mạnh.

Trong con ngươi tịch liêu thương ám của hắn hiện động sáng rọi kỳ dị, phảng phất đông đi xuân tới, khóe miệng mỉm cười, quay người ngoái đầu nhìn về phía Hoàng Thiên thánh triều một phương.