Thuỳ Dữ Đồng Tiếu

Chương 30

Liễu Tử Thừa thấy hắn dung nhan ảm đạm thần sắc thống khổ, rõ ràng là thương tâm đến cực điểm, trong lòng sớm không đành lòng, lại thấy hắn khẽ run thân mình đối mình đại lễ, cảm thấy càng thêm không nỡ, nhớ tới hai người khi mới gặp, Phượng Vô Tuyết là một bộ tiêu sái kiêu ngạo, hiện tại vì tình tự chính mình mà biến thành bộ dáng ảm đạm như thế.

Ngón tay vừa động trực giác thoáng nghĩ phải đỡ lấy hắn, nhưng tưởng tượng đến hôm nay đã quyết định làm hắn tuyệt vọng, hiện giờ nếu đỡ khác nào kiếm củi ba năm thiêu một giờ.

Liễu Tử Thừa cố nhẫn tâm không để ý đến, nhưng trong lòng chua xót không chịu nổi, chỉ có thể trơ mắt nhìn Phượng Vô Tuyết chậm rãi tiêu sái đi ra ngoài.

Ngoài cửa sổ bóng đêm du trầm, liền ngay cả chấm nhỏ quang mang đều ảm đạm đi rất nhều.

Liễu Tử Thừa một mình ngơ ngác ngồi, trong đầu lẫn lộn một đoàn, tất cả hình ảnh từ lúc hai người gặp nhau ùa về. Phượng Vô Tuyết ngịch ngợm, cuồng ngạo, tiêu sái cùng thâm tình hiện lên rõ rệt, như thanh lợi kiếm đâm thẳm vào tim.

Không biết qua bao lâu, phía xa ẩn ẩn tiếng gõ truyền đến, Liễu Tử Thừa lúc này mới giật mình hoàn hồn, giờ Sửu đã muốn tới rồi.


Bốn người nhẹ nhàng ra khỏi cửa, cố gắng không đánh thức hạ nhân đang ngủ say, men theo đường nhỏ ra bờ sông.

“Vương gia, thuyền ở bên kia.” Trúc nhi đi trước dẫn lộ, bọn họ thật cẩn thận nhẹ bước, không ai chú ý Phượng Vô Tuyết sắc mặt ngày càng tái nhợt lảo đảo bước đi.

Không bao lâu, bốn người liền lên một chiếc thuyền nhỏ.

Lúc này trên sông một mảnh hắc ám, gió thổi ào ào, âm lạnh đến xương.

Liễu Tử Thừa thoáng trầm ngâm nói: “Trúc nhi, ngươi cởi bỏ hết dây mấy con thuyền còn lại đi.”

Dây thừng cởi hết rồi, dù bị phát hiện, bọn họ cũng không thuyền mà đuổi theo, đúng là Tử Thừa tâm tư cẩn thận, Triệu Thư An trên mặt lộ ý cười nhẹ gật đầu.

Tiểu Vương gia giờ phút này tâm tình thư sướng, đợi cho trướng sách an toàn mang ra, vấn đề thuế muối Bắc Lộ liền được giải quyết dễ dàng, đối với hắn là công lớn nhất định khiến Hoàng đế nhìn với con mắt khác xưa. Nghĩ sẽ được Phụ hoàng tán thưởng, Triệu Thư An khoé miệng liền nhịn không được cong lên.

Qua một lát sau, Trúc nhi thở hổn hển chạy đến, một bên lưu loát cởi dây thừng một bên đáp: “Gia, đều đã chuẩn bị tốt.”

Dứt lời dùng sức lấy cây trúc chống xuống, thuyền nhỏ liền lảo đảo tách ra.

Triệu Thư An nhìn trên bờ cảnh sắc tối om, tâm tình thoải mái vô cùng, mỉm cười nói: “Lần này chuyện tình toàn bộ nhờ nhị vị tiên sinh vất vả.”

Chính là Liễu Tử Thừa cùng Phượng Vô Tuyết hai người không ai đáp lời, nhìn về phía sau, sắc mặt đại biến. Triệu Thư An tâm cả kinh theo ánh mắt bọn họ nhìn lại.


Một đoàn ánh lửa sáng rực theo trong trang hướng ra bờ sông, sự yên lặng dần dần chuyển ồn ào, tiếng bước chân tiếng hô quát từ xa truyền đến.

“Trúc nhi, mau!” Thấy Trúc nhi bị kinh ngốc đứng yên, Triệu Thư An quay đầu vội quát. Đáng tiếc thuyền nhỏ chỉ có một cây sào trúc, Trúc nhi đã muốn dùng toàn lực, giờ phút này ly bờ chưa xa, con thuyền nước ăn không sâu cho nên chuyển động phá lệ thong thả từ từ.

Không bao lâu, bờ sông liền đứng đầy gia đinh trong tay cầm đuốc, từ thuyền nhìn vào cả bờ sông đều bị thiêu đốt bởi ánh đuốc đỏ rực, một người cầm đầu, dáng người ục ịch sắc mặt âm trầm, là Tôn Đức Phúc.

“Các vị tiên sinh đêm khuya rời đi, chính là Tôn mỗ chiêu đãi không chu toàn a.”

“Không dám,” Liễu Tử Thừa dài thân mà đứng, hơi khom người: “Tại hạ trong nhà có việc gấp, nhất định phải suốt đêm chạy về, chưa kịp hướng gia chủ nói lời cảm tạ, ta thay mặt chủ nhân xin cáo lỗi cùng ngài.”

“Đâu có,” Tôn Đức Phúc khanh khách cười, đôi mắt nhỏ lộ ra hung quang, “Ta phải đưa tiễn các vị tiên sinh chứ, bên kia có chút lễ vật thỉnh các vị tiên sinh nhất định phải mang theo.” Dứt lời, vung tay, mười người gia nô cầm trong tay cung tiễn tiến lên.

Liễu Tử Thừa tròng mắt co lại, liên tục lắc đầu, “Không dám, vẫn là ngài lưu giữ chính mình dùng đi.”


Trúc nhi nghẹn lại cố sức chống lấy chống để, ly bờ sông thêm được mấy trượng.

Tôn Đức Phúc âm trầm cười không hề mở miệng, xoay người gật đầu, mũi tên bọc vải bông tẩm dầu thượng hoả cháy hừng hực, tựa như phi hoàng bắn tới tấp về phía thuyền nhỏ.

“Nguy hiểm!” Liễu Tử Thừa một phen túm lấy Triệu Thư An nhét vào khoang thuyền, nhìn Phượng Vô Tuyết còn ngây ngốc đứng ở mũi thuyền, trong lòng nhất thời đại hoảng, thất thanh hô: “Thanh Lam, tiến vào!”

Thiên a, hắn là phát ngốc cái gì a! Nhìn thấy đầy trời tên lửa phóng tới, tuy rằng phần lớn vì khoảng cách xa mà rơi xuống sông, nhưng một số lực bắn kinh người bay tới trên thuyền. Liễu Tử Thừa thấy hắn không nhúc nhích đứng bất động ở đầu thuyền, trong lòng khẩn trương, một phen đánh móc sau gáy giữ chặt tay hắn hướng khoang thuyền kéo vào, “Tiến vào!”

Nhưng bàn tay cảm giác lạnh ngắt như băng, nghĩ hắn là trong lòng kinh hoàng bất an, liền nắm chặt lấy trấn an.

Đột nhiên Phượng Vô Tuyết yết hầu khùng khục ho lên, một ngụm máu tươi không hề báo trước văng ra, hợp với thân mình đột ngột yếu đuối ngã vào lòng ngực Liễu Tử Thừa.