Thương Thiên

Chương 113: Không biết tốt xấu

"A! Không ngờ lại là bọn họ!" Long Tuấn nghe tiếng nhìn lại thì thấy Chu Phượng cùng Chu Tam, nhịn không được thầm than một tiếng, đúng là nhân sinh hà xử bất tương phùng.
Long Tuấn chớp mắt, cười tà dị liếc mắt nhìn về phía Đinh Nghị một cái, lập tức đi lên nói: "Hai vị vẫn khỏe chứ? Không nghĩ chúng ta lại có duyên đến vậy, tùy tiện đi đến đâu cũng có thể gặp nhau".
Hai người Chu Tam sửng sốt, cẩn thận xem xét đối phương mấy lần, nhưng vẫn không nhớ rõ là ai.
"Chẳng lẽ hắn nhận nhầm người?" Chu Tam thầm nghĩ.
Long Tuấn thấy thế cười nói: "Ta là Long Tuấn, chúng ta đã gặp nhau ở thành Tương Dương, Chu huynh chắc không quên nhanh vậy chứ".
"Cái gì! Ngươi chính là tiểu…" Chu Phượng tràn đầy kinh ngạc, hai chữ "khất cái" thiếu chút nữa cũng thốt lên, nhưng tự thấy dùng từ không ổn nên lập tức ngừng lại.
Chu Tam cũng rất kinh ngạc, Long Tuấn bây giờ đã trở nên tiêu sái bất phàm, so với tên tiểu khất cái ở Tương Dương thành đúng là khác nhau quá lớn.
Long Tuấn cũng vênh mặt lên, cười hào hiệp nói: "Đúng vậy, ta chính là tên tiểu khất cái ở thành Tương Dương đây . Bất quá, may là các ngươi đã giúp ta giữ lại được ba miếng vàng lá, nếu không… hắc hắc!".
Khuôn mặt Chu Phượng ửng đỏ, quay đầu nhìn về Đinh Nghị ở phía sau Long Tuấn hỏi: "Ngươi chính là Đinh Nghị?"
Nhìn vẻ mặt hiền hậu, chất phác như ánh mặt trời của Đinh Nghị, Chu Phượng cũng cảm thấy ngạc nhiên.
Đinh Nghị không nghĩ tiểu cô nương vẫn còn nhớ tên mình, trong lòng cảm thấy rất hưng phấn. Xấu hổ đi lên gãi gãi đầu nói: "Ta chính là Đinh Nghị! Chu công tử khỏe chứ! Chu… Chu cô nương khỏe chứ!".
Chu Tam thấy không khí có vẻ ngượng ngập, vội chuyển hướng hỏi: "Người bên ngoài là ai? Sao lại không vào đây nghỉ ngơi một lát?"
"Đó chính là sư phụ chúng ta, lão nhân gia người không thích náo nhiệt, chúng ta bổ sung chút nước sẽ tiếp tục đi"Long Tuấn miễn cưỡng nói.
"Ồ, các ngươi muốn đi đâu mà lại vội vã như vậy?"Chu Tam lại hỏi.
Long Tuấn trả lời: "Chúng ta phải đi Hàng Châu có việc".
"A! Chúng ta cũng đi Hàng Châu" Chu Phượng kinh ngạc nói.
Long Tuấn hất hất tay về phía Đinh Nghị, cười nói: "Xem ra mọi người thật sự là có duyên phận, hắc hắc!"
"Không bằng…" Đinh Nghị đang muốn mời hai người Chu Phượng cùng đi, nhưng Chu Phượng có vẻ tức giận nói: "Ai có duyên phận với các ngươi chứ. Các ngươi đi đường các ngươi, chúng ta đi đường chúng ta".

Đinh Nghị cảm thấy không cam tâm, hung hăng trừng mắt liếc Long Tuấn một cái.
Nhưng Long Tuấn hết lần này đến lần khác cứ giả vờ như không thấy, nhìn bầu trời, vẻ trầm tư nói: "Sư phụ chúng ta nói đêm nay sẽ có mưa, nên chúng ta phải đi nhanh một chút!".
Đinh Nghị ngẩn ra, lập tức quay về hai người Chu Phượng nói: "Đúng vậy, sư phụ nói trước khi trời mưa phải tranh thủ đi, nếu không khéo mắc mưa sẽ dễ bị bệnh đấy".
"Hì hì…" Chu Phượng thản nhiên cười, chỉ vào bầu trời đang nắng chói chang nói: "Khí trời như vậy mà lại có mưa sao? Ta thấy đầu óc sư phụ người có vấn đề thì đúng hơn!".
"Câm mồm!" Long Tuấn cùng Đinh Nghị hét lớn.
Khuôn mặt tuấn tú của Long Tuấn nghiêm lại, lạnh lùng nói: "Chúng ta có lòng tốt nói cho các ngươi, không ngờ nha đầu ngươi lại không biết tốt xấu như thế. Mặc dù chúng ta đã từng nhận được sự trợ giúp của huynh đệ ngươi, nhưng mặc kệ là ai, nếu dám vũ nhục sư phụ chúng ta thì đừng trách chúng ta không khách khí".
"Đúng vậy!" Đinh Nghị cũng đầy tức giận nói.
"Ngươi… các ngươi…" Chu Phượng bị một tiếng hét lớn đó làm giật mình, âm thanh tức giận run rẩy vang lên.
Chu Tam ngắt lời nói: "Phượng nhi, đừng nói nữa, chuyện này là do ngươi không đúng!"
"Ca…" Chu Phượng cảm thấy ủy khuất, từ nhỏ đều được cưng chiều, chưa từng bị quát nạt như vậy, nhất thời trong mắt cũng trở nên ươn ướt.
Đinh Nghị vừa định trấn an mấy câu, Chu Tam đã lạnh lùng nói: "Cho dù muội muội ta không đúng cũng không đến lượt các ngươi quát tháo!" Nói xong hai mắt như muốn thiêu đốt người nhìn về phía Long Tuấn.
Long Tuấn vẻ tao nhã, nhưng cũng không chịu yếu thế, đáp lại: "Vậy thì thế nào? Chẳng lẽ chúng ta lại sợ một tên công tử mặt trắng như ngươi sao?"
"Ngươi… ngươi đúng là tên vô lại…"
Lúc này lão hán đi lên khuyên nhủ: "Khí trời nóng như vậy, hay là mọi người uống chén trà giải nhiệt đi nào…", đưa bình trà cho Long Tuấn xong lại quay về phía Chu Tam nói: "Thật ra sư phụ của vị tiểu huynh đệ này nói cũng đúng, người ở trên núi như chúng ta đều biết, dưới khí trời ngột ngạt như vậy, đến đêm chắc chắn sẽ có mưa lớn".
"Hừ!" Chu Tam hừ lạnh một tiếng, quay đầu sang một bên.
Long Tuấn cũng hừ lạnh một tiếng, đưa lão hán hai đồng tiền rồi kéo Đinh Nghị rời đi.
"Sư phụ, đã lấy nước xong rồi!" Long Tuấn thay đổi nét mặt, vừa cười vừa đi tới.
Nhạc Phàm mở hai mắt, nhìn hai người nói: "Các ngươi nhớ kĩ, có một số việc không cần phải giải thích với người khác!"

"Vâng!" Hai người gật đầu.
Thật ra Long Tuấn biết Nhạc Phàm vẫn còn nửa câu sau là: "Chuyện của mình không đêngười khác động vào".
Nhìn bọn người Long Tuấn chuẩn bị rời đi, đám người của Thần kiếm sơn trang cười cười đầy vẻ khinh thường.
Nhưng lúc này, sự tức giận của Chu Tam cũng đã tan biến, nghĩ lại việc vừa rồi cũng không khỏi tự cười giễu bản thân, không ngờ bản thân cũng có lúc bị người khác làm cho trở thành như vậy.
Chu Phượng cũng bình phục tâm tình, tò mò hỏi: "Ca, huynh cười gì vậy?"
Chu Tam ho hai tiếng: "Nhìn không ra hai tiểu tử thúi mặc dù đáng ghét nhưng lại tôn kính sư phụ như vậy! Người như vậy cũng không phải là người xấu, Phượng nhi đừng nóng giận nữa".
"Hừ! Ai giận hai tên tiểu tử thúi đó chứ".
Mới đầu giờ tuất, trời đã một mảnh mù mù, trong không khí tràn ngập mùi ẩm ướt, áp lực làm cho người ta không thở nổi.
"Ầm ầm ầm…"
"Sầm sầm…" Trên bầu trời một loạt tiếng sấm vang lên, đúng là dấu hiệu báo trước cho một cơn mưa lớn.
"Tích tích… lộp độp… lộp độp…"
Không lâu sau, mưa to như trút nước đổ xuống, làm núi rừng trở nên thiên hôn địa ám, chỉ có trong một gian miếu đổ nát trên núi tỏa ra một chút ánh sáng của ngọn lửa.
Trong gian miếu đổ nát.
"Sư phụ", Long Tuấn thấy Nhạc Phàm nhìn ngọn lửa đến ngẩn người, hô to: "Sư phụ, người đang nghĩ về sư công với mọi người phải không?"
Ánh sáng của ngọn lửa tỏa ra xung quanh, mái tóc bạc của Nhạc Phàm cũng tỏa ra những điểm bạch quang nhè nhẹ, như một ngọn lửa tịch mịch. Thu hồi tự lự, vẻ mặt cay đắng nói: "Ta bất quá cũng chỉ hai mươi tuổi, làm sao có tư cách giáo huấn các ngươi".
"…" Long Tuấn cùng Đinh Nghị cảm nhận được sự cô tịch trong lòng Nhạc Phàm truyền đến, không khỏi cảm thấy xúc động.
Trầm mặt một lúc, Long Tuấn cười nói: "Sư phụ là sư phụ, giáo huấn chúng ta là việc bình thường. Nếu không gặp được sư phụ nói không chừng chúng ta vẫn còn phải đi lục lọi thức ăn thừa ở một xó xỉnh nào đó".
"A Tuấn nói rất đúng!" Thanh âm quả quyết của Đinh Nghị vang lên với vẻ chắc chắn.
Nhạc Phàm thấy thế, sờ sờ viên đá nhở trên cổ, trong lòng cảm nhận được luồng ấm áp, ánh mắt kiên định nhìn ngọn lửa. Nhớ lại lời cha nói khi còn bé: "Bất luận là trong hoàn cảnh nào đều phải kiên cường".
"Tiểu Đinh tử, ta thấy ngươi có vẻ lo lắng, có phải là đang suy nghĩ về nha đầu Chu Phượng không? Hắc hắc!" Long Tuấn thấy Đinh Nghị như hồn lìa khỏi xác nhìn bên ngoài miếu, cố ý cười nói.
Đing Nghị cũng không phản bác, lo lắng nhìn bên ngoài lầm bầm nói: "Ở ngọn núi lớn như vậy không biết nàng có tìm được chỗ nghỉ ngơi hay không?"
Long Tuấn không thèm để ý nói: "Ngươi yên tâm đi, mặc dù bọn họ miệng lưỡi có điểm không tốt nhưng cũng không phải loại người nhỏ mọn. Ta vừa rồi cũng cố ý lưu lại kí hiệu trên đường đi, bọn họ nếu không phải kẻ ngốc nhất định sẽ tìm tới".
Nhớ tới cảnh cùng Chu Tam đấu võ mồm, Long Tuấn nở một nụ cười đen tối nói: "Hắc hắc! Hôm nay ta phát hiện được một bí mật…"