Thượng Cung

Chương 44: Nếu muốn yên ổn thiên hạ, phải tiến hành lễ tế

Trong nước tai hoạ liên tục gần một tháng, sau khi mưa

to bệnh dịch lại liên tục lan tràn khắp các tỉnh, việc Ninh quý nhân

sinh hoàng tử có bệnh cũng được truyền ra. Tuy Hạ Hầu Thần nghiêm khắc ra lệnh

cấm, trình độ nghiêm trọng cụ thể vẫn chưa lưu truyền ra ngoài, nhưng

có không ít lời đồn đãi lưu truyền trong cung đình, nói thần linh phẫn nộ,

người không tuân mệnh trời, lập tức có quan viên dâng tấu, đề xuất hoàng thượng

tới thái miếu tế lễ, khẩn cầu thần linh phù hộ, miễn tai trừ phúc. Đề nghị này

vừa ra, tất cả quan viên còn lại liền nhất trí quỳ trên mặt đất, ngay cả quan viên

như Lý Sĩ Nguyên cũng chấp nhận. Hạ Hầu Thần thương lượng cùng Lý Sĩ Nguyên,

đều cho rằng hành động lần này có thể giúp dân hết lo sợ sợ, cầu phúc tránh

nạn, tôn trưởng kính tổ, làm an ổn lòng người, thật là một biện pháp cực kỳ

tốt.

Hạ Hầu Thần đồng ý với yêu cầu của quần thần, quyết

định một tháng sau sẽ tới thái miếu cử hành đại lễ tế trời. Kể từ đó, y phục

mặc khi tế lễ của hòang thượng và hậu phi lại phải chế tạo một lần nữa. Cục

Thượng Cung liền công việc lu bù.

Lễ tế lần này rất lớn, hậu phi Hạ Hầu Thần chọn

đi cùng là ta và hoàng hậu. Trường hợp như thế, hoàng hậu không thể không tham

gia, mà ta, cũng là người duy nhất được tuyển chọn. Việc này lại khiến nhóm phi

tần không ngừng tới cầu kiến, mà hoàng hậu cùng tham gia lễ lớn, lại ít có người

tới cửa. Ta mơ hồ cảm thấy không ổn, liền đóng cửa từ chối tiếp khách, chuyên

tâm chuẩn bị trang phục mặc khi tế lễ.

Ta lần đầu lấy thân phận hậu phi tham dự hiến tế, tất

cả mũ miện y phục trong nghi thức tế lễ đều phải chế tác từ đầu. Ta sợ quần áo

và đồ trang sức xảy ra sai lầm gì, khiến người ta tìm được sơ hở, nên tất cả

mọi thứ đều cẩn thận kiểm tra lại một lần, yêu cầu hoa văn trên quần áo đều

phải dựa theo hình mẫu mà chế tạo. Cẩn thận quá, lại giảm bớt cảm giác vui

sướng của ta lúc biết mình cũng được tham gia hiến tế.

Hành vi như thế, tất nhiên là lại chọc Hạ Hầu Thần bất

mãn, nói khó khăn lắm mới làm ta vui, ta lại chỉ biết tính toán chi li, canh

phòng nghiêm ngặt.

Ta liền châm biếm ngược lại, nói không phải hoàng

thượng cũng thế sao, lần này làm lễ lớn, liền điều binh khiển tướng canh giữ từ

trong ra ngoài, phòng thủ nghiêm ngặt, lại âm thầm sai người ở dân gian

điều tra nghe ngóng, yêu cầu không được có chút sơ hở nào.

Lúc này trong phòng ngoại trừ hai người chúng ta, còn

có Khang Đại Vi, hắn liền ở bên cạnh bổ sung thêm một câu: “Cái gọi là không phải

cùng một loại người, thì không ở cùng một nhà, chính là như vậy.”

Ta và Hạ Hầu Thần ngơ ngác nhìn nhau, phì cười. Hắn

nói không sai, chúng ta vốn là cùng một loại người, bất cứ lúc nào, cũng luôn

canh phòng nghiêm ngặt. Dù cho kế hoạch toàn thắng, cũng không có chút lơi

lỏng. Tai hoạ chưa đến, đã lo phòng bị trước, cho nên ta và hắn đều không có số

hưởng thụ.

Quần áo hoàng thất được cục Thượng Cung phái người gấp

gáp chế tạo, nhưng y phục của cung nữ thái giám hầu hạ bên cạnh hoàng thượng

thì chế tạo không kịp, liền mang một ít ra cho thương nhân bên ngoài làm. Mẫu

thân ta có kỹ thuật thêu xuất chúng, hơn nữa phường thêu của mẫu thân ở dân

gian cũng rất nổi tiếng, vì vậy mà cũng có người mang một ít tới phái nàng làm.

Chuyện này đương nhiên đã được Hạ Hầu Thần cho phép, dù sao chỉ là một vụ mua

bán nhỏ mà thôi, những người khác chắc hẳn cũng không có lời ong tiếng ve gì.

Hơn nữa, trong số hậu phi quyền thế, nhà mẹ đẻ

của ta là yếu ớt nhất. Phụ thân đã chết, trong nhà cũng không còn nam đinh, chỉ

có một ít bà con xa đến nhờ vả, trong đó lại không có mấy người tài. Ta nghĩ,

điều này cũng khiến cho người nào đó trong triều yên tâm. Chỉ không biết có

khiến Hạ Hầu Thần yên tâm hay không?

Ta đối với Hạ Hầu Thần, tuy lòng hoài nghi trước kia

đã bớt đi vài phần, nhưng ta hiểu vị trí của bản thân rất rõ ràng.

Dù cho Thời gia có ngã, vị trí tối cao trong hậu cung,

cũng vẫn không có phần ta. Dù cho có phần ta, ta không có nhà ngoại ủng hộ, chỉ

sợ cũng sẽ nhanh chóng bị người ta đánh cho rơi xuống. Thế lực nhà ngoại, đã

trở thành điều kiện tiên quyết của hoàng hậu, đồng thời, cũng là nguyên do để

bị đánh rớt khỏi hậu vị. Tội của phụ thân chưa được làm sáng tỏ, chỉ sợ ta ngồi

trên phi vị cao như thế, sớm đã khiến người bên ngoài bất mãn.

Hiện giờ tình thế hậu cung đối với ta mà nói, dĩ nhiên

là rất tốt. Chỉ cần trong lòng Hạ Hầu Thần ta vẫn có ích như cũ, chỉ cần quan

hệ chúng ta tiếp tục hài hòa.

Tâm nguyện của ta đã trọn vẹn.

Trước khi tế lễ phải trai giới năm ngày, tắm gội thay

quần áo, không uống rượu, không ăn mặn, không ngủ chung, để bày tỏ sự thành

kính.

Ta, hoàng hậu, Hạ Hầu Thần ba người đều phải như thế.

Một ngày trước ngày trai giới Hạ Hầu Thần ngủ lại

Chiêu Tường các. Một đêm kia hắn lại không ngừng gây dày vò, ta thật sự chịu

không nổi nữa, liền nói với hắn: “Hoàng thượng, chỉ có mấy ngày thôi…”

Giọng hắn khàn khàn trầm thấp, nói: Dường như một khắc

cũng không thể xa rời.”

Nghĩ đến những ngày gần đây, hắn quả thật là như vậy.

Thị tẩm buổi tối vẫn ơn trạch trải rộng như trước, nhưng ban ngày dù không có

việc gì, cũng đi tới nhìn ta một cái, ngẫu nhiên còn ngồi một lát, nói cười vài

câu, mới chịu đi.

Mũ miện phục sức chuẩn bị cho đại lễ lớn đã đưa tới,

mũ phượng có tua dài buông xuống, miệng phượng ngậm ngọc, tua dài chỉ ngắn hơn

mũ hoàng hậu hai phân. Ta lắp bắp kinh hãi, mở hòm đựng mũ miện ra nhìn kỹ, lại

thấy mũ miện chẳng hề là ta màu hồng phấn như ta yêu cần, chỉ nhạt hơn màu đỏ

thẫm một chút. Dưới ngọn đèn mờ nhạt, thoáng nhìn, ta còn tưởng rằng nó là màu

đỏ thẫm, lại thấy hình thêu trên gấm đa dạng, một chim chín loại hoa cùng với

thú may mắn may bằng chỉ kim tuyến, mắt thú khảm trân châu, còn có phỉ thúy

quấn quanh, không khác gì mũ miện của hoàng hậu. Ta hỏi Khang Đại Vi, người

chịu trách nhiệm mang đồ tới đây: “Khang công công, ngài có lấy nhầm không?

Những thứ này rất khác với cái bản phi thấy ở Thượng chế phòng…”

Khang Đại Vi phe phẩy phất trần, nói: “Nương nương, nô tài

tuyệt đối không có lấy nhầm. Tất cả đều do hoàng thượng tự chỉ định.” Nói

xong liền xin cáo từ.

Nếu như không phải ta biết rõ phẩm chất của Khang Đại

Vi, thực sự đã cho rằng hắn đang giăng bẫy hãm hại ta.

Đúng lúc hôm nay mẫu thân mang lễ phục của cung tỳ vào

cung, đang ở trong phòng ta, thấy tình hình này, liền nói: “Xem ra hoàng thượng

là muốn…”

Ta xua tay ngăn bà nói tiếp. Trong mâm gỗ đàn hương

màu đỏ thẫm, mũ phượng(1) đồ trang sức đều đầy đủ, trên trâm

vàng một mặt khắc hoa, ở trên là một con phượng hoàng, miệng ngậm minh châu,

lại gắn thêm trân châu màu trắng và lông công xanh biếc, nếu như không phải ta

tinh mắt, hơn nữa sớm đã khắc sâu kiểu dáng mũ miện vào trong đầu hơn mười lần,

nhìn rõ tua ngọc thiếu hai phân, hoa cỏ cũng không nhiều như trâm của hoàng

hậu, thì thực sự nhìn không ra cây trâm này có gì khác với đồ trang sức của

hoàng hậu. Mắt thấy mẫu thân lộ ra vẻ vui thích, ta thầm nghĩ, hắn dùng cái này

để kích thích hoàng hậu, chẳng lẽ thực sự muốn động thủ sao? Hắn nhẫn nhịn lâu

như vậy, cũng nên động thủ rồi.

Mẫu thân thấy ta không vui, không khỏi kêu nhũ danh

*của ta, nói: “Muội

muội, chẳng lẽ không phải như vậy sao?”

(*Nhũ

danh: Tên gọi thân mật khi còn nhỏ.)

Ta lắc lắc đầu, nói: “Mẫu thân, làm người

phải tự mình biết mình. Mẫu thân ngẫm lại gia thế của chúng ta, nghĩ lại thân

phận của phụ thân, liền biết có thể hay không. Triều chính hiện giờ, dây mơ rễ

má chi chít, chúng ta làm sao hiểu được.”

Mẫu thân nghe vậy, liền ảm đạm gật đầu, “Nếu hoàng thượng không

lật lại bản án phản quốc của lão gia, con thủy chung khó có cơ hội chuyển

mình.”

Ta liền nói: “Mẫu thân, tuy vị trí kia vạn người đều

cầu mong, nhưng cái gì cũng có giá của nó, nào có dễ ngồi như vậy?”

Mẫu thân liền thu nụ cười lại, nắm tay ta: “Muội muội, mẫu thân

cũng chỉ mong cuộc đời con được bình an mà thôi.”

Ta nói với bà tin tức Ninh Tích Văn chết thảm, khiến

tinh thần bà chán nản một hồi lâu. Ninh Tích Văn vừa đi, Ninh gia càng ít

người. Có lẽ hoàng hậu sớm đã tinh tường nhận ra điểm này, dù Ninh Tích Văn

thật lòng nương tựa, cũng không khiến nàng hết nghi ngờ, chỉ vì Tích Văn thủy

chung vẫn mang họ Ninh.

Việc Ninh Tích Văn sinh con liệt não tuy không điều

tra ra manh mối, nhưng ta có thể khẳng định, nàng ta chắc chắn đã động tay động

chân. Với vây cánh của nàng, muốn hại một đứa bé quả thực rất đơn giản. Lúc

trước ta đối phó với Sư Viện Viện, chỉ hại thai nhi chưa thành hình của nàng mà

thôi, nhưng hoàng hậu, lại để hài tử sống mà không bằng chết như thế, khiến ta

vừa nhìn thấy đứa bé, liền đau đớn thấu xương, khiến Hạ Hầu Thần vừa nhìn thấy

hoàng tử, liền áy náy tự trách, giống như một vết thương vĩnh viễn không thể

khép miệng, chỉ cần động nhẹ vào, máu liền tuôn chảy không ngừng.

Nàng và Hạ Hầu Thần đều là người tàn nhẫn. Chỉ có

người như vậy, mới có thể làm hoàng hậu, mới xứng với vị trí vương hậu kia.

Hạ Hầu Thần làm chuyện như thế, đã đẩy ta lên đầu sóng

ngọn gió, bất quá ta đã chuẩn bị sẵn sàng, dù cho hắn không nỡ, ta cũng bằng

lòng làm như thế. Nàng sẽ không bỏ qua cho ta, mà ta, cũng không thể buông tha

nàng!

Tố Tú hầu hạ giúp ta mặc mũ miện và y phục hiến tế mà

Hạ Hầu Thần đã chuẩn bị vào, hai vai có một đoạn gấm thêu màu đỏ, đội mũ phượng

miệng ngậm minh châu, lại cắm trâm vàng lên cố định, nhành nguyệt quế ôm sát

vào đầu, dùng một cành thoa vàng có chín đóa hoa làm trâm cài. Ai nấy đều lộ vẻ

hâm mộ, Tố Tú nói: “Nương

nương, ngài mặc thân trang phục này, so với người ở Chiêu Thuần cung kia càng

giống…”

Ta cũng không ngăn cản lời Tố Tú nói. Bởi ta biết rõ,

ta càng kiêu ngạo, càng khiến nàng ta hoảng loạn.

Ta lại muốn xem xem, nàng còn giả bộ đoan trang nhàn

thục đến bao giờ. Nàng ta càng tươi cười đoan chính bình thản, ta càng biết, sự

căm hận nàng dành cho ta đã đạt đến đỉnh điểm.

Hạ Hầu Thần ảm đạm nói với ta, chuyện Ninh Tích Văn

điều tra không ra dấu vết. Ta lại kể những hành động của nàng ngày hôm đó cho

hắn, hắn thản nhiên nói: “Trẫm biết nàng ấy làm, là đủ rồi, không cần chứng

cớ gì để chứng minh nữa.”

Ta liền biết, tuy mặt ngoài Hạ Hầu Thần không nói gì,

nhưng kì thực cũng như nàng hận ta, hắn cũng đã hận nàng ta tới cực điểm.

Phương pháp xử lý người khác, không chỉ có những cách

đường hoàng, lén lút đâm người ta một đao, lại càng khiến người ta khó lòng

phòng bị.

Giống như thủ đoạn nàng đối phó Ninh Tích Văn, Hạ Hầu

Thần cũng đã sớm giăng thiên la địa võng để đối phó nàng.

Đến trước Triều Dương điện, sớm đã có một cỗ xe ngựa

có mui khắc hoa văn hình rồng do tám con ngựa kéo đứng chờ trước điện, mà hoàng

hậu cũng đã tới rồi. Nàng thấy ta, liền cười nói: “Muội muội cũng thật

đúng giờ. Hôm nay tế lễ, hai tỷ muội chúng ta cùng theo giúp hoàng thượng, lại

được xưng tụng thành giai thoại.”

Ta thấy nàng mặc áo dài màu đỏ sậm, tay áo rộng có hoa

văn hình mây, trên đó lấy ba màu xanh lam, xanh lục, đỏ với các sắc độ đậm nhạt

khác nhau thêu hình mây, trên vai phủ một cái khăn quàng vai màu vàng kim có

hoa văn kỳ lân, lại thêu những chùm hoa nhỏ buông xuống, đầu đội mũ có song

phượng đuôi dài, cắm cành thoa có một bông hoa chín con chim (2), quả thật chỉ dài hơn ta hai phân mà thôi.

Nàng khoác thêm một cái áo ngắn tay mỏng, theo lệ thì có cũng được mà không có

cũng chả sao, chắc là vì muốn khác biệt với ta, mà tự thêm vào. Trong lòng ta

cười thầm, nàng đã luống cuống tay chân rồi.

Chắc hẳn nàng cũng đã phát hiện, Hạ Hầu Thần càng lúc

càng cách xa nàng.

Ta cùng hoàng hậu, Hạ Hầu Thần ba người nhất tề đi ra

Triều Dương điện. Hắn vận một thân long bào màu đen (3), trên có thêu mười hai loại hoa văn, mang

mũ miện có mười hai chuỗi ngọc buông xuống, tay áo rộng càng khiến hắn càng có

vẻ trầm ổn như núi, tăng thêm vài phần lạnh lùng kiêu ngạo. Ta không nhìn thấy

biểu tình của hắn ẩn sau lớp màn ngọc, nhưng có thể nhìn thấy hoàng hậu không

kìm được chuyển ánh mắt về hướng hắn, tình cảm ẩn chứa trong thần sắc của nàng

khó lòng mà miêu tả nổi.

Theo lệ bên phải quan trọng hơn, hoàng hậu liền từ bên

phải xe ngựa mà vào, mà ta thì tiến vào từ bên trái. Khi hoàng hậu được

nhóm cung nhân đỡ ngồi lên xe, Hạ Hầu Thần vẫn ngồi thẳng trong xe không động

đậy, mà ta vừa mới bước lên xe, hắn liền nghiêng thân về phía bên trái, vươn

tay về hướng ta. Ta nắm lấy tay hắn, mỉm cười với hắn, nhìn xuyên qua bờ vai

hắn, mặt bên của hoàng hậu đã trở nên trắng bệch.

Ta thầm cười lạnh, chỉ một động tác nho nhỏ này, đã

làm cho nàng đổi sắc mặt.

Nàng còn có thể nhẫn nhịn hay không?

Nghi thức tế lễ phải đi qua đường Bình Giang rộng

nhất, thẳng nhất trong kinh thành đến trước thái miếu. Hai bên đường Bình Giang

đều là nhà giàu có, cũng có các bách tính từ sáng sớm đã chờ hai bên đường

chiếm chỗ quan sát. Cách hơn hai thước lại có thị vệ đứng canh, chặn người đi

đường lại, không để họ chen lấn xô nhau về phía trước. Ba mươi sáu chấp sĩ(4) đi trước mở đường, theo sau là mười

hai nội thị giám phe phẩy phất trần cùng tiến, sau nữa là mười hai cung nga tay

nâng ngọc như ý(5), đỉnh vàng cùng đồ dùng để hiến tế, mà cỗ

xe ngựa có mui của chúng ta, thì đi chính giữa đội ngũ, chung quanh tất nhiên

là có các thị vệ cưỡi ngựa mở đường bảo vệ.

Ta biết rõ cuộc tuần tra này chỉ là một màn diễn xuất,

để bách tính trăm họ quan sát, cũng để các phú thương nhà giàu nhòm ngó. Mỗi

động tác nhỏ nhất, cũng khiến mọi người bàn tán say sưa lúc rỗi rãnh.

Trước mặt tuy có bức rèm che ngăn trở, nhưng lúc gió

thổi rèm che bay lên, vẫn khiến những người chung quanh kinh hô thất thanh, lúc

này Hạ Hầu Thần liền nghiêng người về hướng ta, “Nàng xem, lúc này dân

chúng chung quanh sẽ chú ý đến ai?”

Lời nói đầy gai nhọn đâm nát lòng người như thế, nếu để

hoàng hậu nghe thấy, không phải sẽ càng khiến cho nàng thất thố sao?

Ta quay đầu, nhìn hắn nói: “Cho dù ai được chú ý,

thần thiếp vẫn luôn luôn ở bên cạnh hoàng thượng.”

Tuy bức rèm che đã rũ xuống, nhưng ta nghĩ người ở bên

ngoài đều nhìn rõ tình hình bên trong, hoàng hậu phải làm thế nào đây?

Nàng ngồi ngay ngắn bên cạnh Hạ Hầu Thần, hai tay giấu

trong tay áo dài rộng, giống như một pho tượng sáp, vẫn không nhúc nhích. Ta có

thể nhìn thấy tai nàng hơi hơi rung động, hoa văn dưới cổ áo dường như đang

nhấp nhô gợn sóng. Đây là quà của Hạ Hầu Thần dành cho nàng, nếu nàng thất thố

sẽ bị người đời cười chê.

Nhưng nàng chỉ có thể cắn răng chịu đựng, giống như

khi ta tận mất nhìn Ninh Tích Văn lìa đời.

Hai bên đường có dân chúng quỳ lạy, hô to vạn tuế,

cũng có dân chúng đốt hương cầu chúc. Xe ngựa chậm rãi đi tới trước, người ở

phía ngoài cho rằng người trong xe là thần tiên cứu thế, nhưng ai có thể cứu

rỗi người trong xe đây?

Ta mơ hồ nhìn thấy có một ngôi đền thờ cao lớn được

xây dựng bên đường, phía sau đền thờ là là một con đường thẳng tắp có thể phi

ngựa, tận đầu con đường kia là những tòa nhà có bức tường màu trắng, ngói lợp

san sát, trước cửa sơn son có hai hàng thủ vệ, xiêm y sạch sẽ, trên tấm bảng là

hai chữ to như lưỡi mác, Thời phủ, hóa ra con đường này đi qua Thời phủ.

Thời phủ quả thật không giống những tòa phủ đệ khác,

do tiên hoàng đích thân đề tên, ngói xanh mái hiên đỏ thắm, không có điểm nào

không biểu hiện ra chuyện xưa trăm năm của tòa nhà này. Tạo cho ta một cảm

giác, nó đã cắm rễ ở đây, như một gốc cây già trăm năm, rắc rối khó gỡ.

Hạ Hầu Thần nghiêng mặt qua nói: “Hoàng hậu, đây là nhà

mẹ đẻ của nàng, có muốn đi xuống thăm một chút không?“

Phía trước đền thờ kia, có một người lão giả râu dài

dẫn theo mấy gia đinh đứng chờ, cũng có vài vị nữ quyến đeo mạng che mặt đứng

phía sau. Ta liếc nhìn qua, liền thấy quần áo trên người mấy người kia vô cùng

tinh tế lịch thiệp, lại không quá mức lộ liễu, chắc đó là người nhà của nàng.

Hoàng hậu chỉ liếc nhìn về phía trước, bức rèm che

đúng lúc này lại bị gió thổi lên, vang lên tiếng châu ngọc va vào nhau trong

trẻo dễ nghe, lão giả kia cùng nhóm gia đinh, nữ tử vội vàng quỳ xuống, nàng

chỉ ngơ ngác liếc mắt nhìn bọn họ một cái, liền ngồi thẳng người lại.

Nàng mỉm cười nói: “Hoàng thượng, đang tiến hành tế lễ lớn,

thần thiếp làm sao có thể quên mất phép tắc?”

Hạ Hầu Thần liền nói: “Hoàng hậu luôn luôn

tuân thủ phép tắc.”

Thế là một đường yên lặng, thẳng tiến đến thái miếu.

Thái miếu nằm ở phía Nam kinh thành, cũng có thể coi

là miếu thuộc hoàng gia. Xe ngựa ngừng trên quảng trường trung tâm của thái

miếu, vừa xuống xe, liền trông thấy tất cả đồ dùng để tế lễ đều đã chuẩn bị sẵn

sàng. Chủ tế là trưởng lão thái miếu, tất cả những người khác đều xếp hàng theo

thể chế.

Sau khi nổi trống đốt pháo, đội nghi thức vào chỗ,

tuân theo sự chỉ huy của chủ tế, ta cùng Hạ Hầu Thần, hoàng hậu liền đi vào vị

trí, thành kính quỳ trên mặt đất dâng hương, hành đại lễ ba quỳ chín lạy, tiếp

theo là tiến hành “Sơ hiến lễ”. Tế lễ lớn như thế này ước chừng sẽ mất hai ba

canh giờ, sau “Sơ hiến lễ”, ngày thứ hai còn có “Á hiến lễ”, ngày thứ ba là

“Chung hiến lễ”, cuối cùng mới “Đốt chúc văn, đốt lụa trắng”.

Lạy xong, liền quỳ xuống bồ đoàn, trưởng lão thái miếu

đọc chúc văn, lấy nước thánh vẩy lên người, để cầu năm sau thuận lợi hanh

thông.

Ta chắp tay mà quỳ. Bảo trì trạng thái trang nghiêm,

ba vị thánh tổ từ trên bàn thờ nhìn xuống, trong hương khói mờ mịt, ta cảm thấy

giống như Ninh Tích Văn trên trời đang thương xót nhìn xuống, hiệu lệnh của đại

sư xa xôi mơ hồ, hết thảy đều hư ảo không chân thật như thế.

Nghĩ đến cái chết thê thảm của Ninh Tích Văn, ta không

kềm được nhìn về phía hoàng hậu bên kia, chỉ thấy dung nhan cùng hai bàn tay

nõn nà của nàng, đúng là đoan trang như Quan Âm bồ tát, nào có ai biết sự xấu

xa ẩn dưới lớp da kia?

Nhưng nhìn một hồi, ta lại phát hiện ra manh mối. Nàng

cũng không hẳn là ngồi yên không động dây, phía dưới xiêm y rộng rãi, hoa văn

trên y phục khẽ rung động, nàng ta dường như đứng ngồi không yên, nửa người

dưới không kềm nổi cứ run rẩy vặn vẹo.

Ta cùng nàng ấy ngồi song song phía sau Hạ Hầu Thần,

theo lệ vị trí của ta thụt lui sau nàng thêm một khoảng, cho nên có thể thấy

được rõ ràng. Dung nhan nàng vẫn trắng nõn như trước, gương mặt không có chỗ

nào bất bình thường, chỉ có thân thể không ngừng rung động, tựa hồ trên thân

thể nàng có trăm ngàn con kiến đang cắn nuốt.

Ta liền biết tất cả những thứ Hạ Hầu Thần an bài, đã

bắt đầu phát huy hiệu quả. Tại loại trường hợp trọng đại này, nếu nàng thất

thố, thì sẽ thành mối hận muôn đời.

Y phục nàng ta mặc hôm này, đều được chế tạo theo kiểu

mẫu, phía trên thêu hoa văn, tinh mỹ vô cùng, nhưng mặt trong lại không thể

phẳng mịn như loại y phục ngày thường nàng yêu cầu Tư chế phòng làm, ít nhiều

gì cũng phải có đầu gút chỉ, mà loại vải may y phục, càng không thể mỏng manh

mềm mại như loại nàng mặc thường ngày, đều dùng tơ lụa có vân chìm chế thành,

tạo cho người mặc vẻ trang nghiêm thận trọng. Y phục này người bình thường như

chúng ta mặc tự nhiên không có vấn đề gì, chỉ cảm thấy rất nặng mà thôi, mà nếu

như nàng mặc, liền cảm thấy ngứa ngáy vô cùng. Thời gian càng lâu, nàng càng

hành động nhiều, xiêm y ma xát với da thịt, sẽ càng cảm thấy ngứa ngáy, giống

như kiến bò khắp toàn thân, chung quy sẽ có lúc nàng nhịn không nổi nữa, bạo phát

ra.

Ta biết bắt đầu từ lúc lên xe, nàng đã cố gắng không

động đậy thân thể, tận lực không để làn da ma xát với quần áo, nhưng đã là lễ

tế lớn, làm sao có thể không cúi lạy nhận quà tặng, chắp tay tụng kinh?

Sự khác thường của nàng, đã khiến một vị trưởng lão

chú ý, lúc di chuyển chung quanh chúng ta tụng kinh, thỉnh thoảng cũng bất chấp

lễ nghi đánh giá nàng. Ta âm thầm lưu ý, thầm nghĩ đúng như Hạ Hầu Thần đã nói,

đã bứt dây, tất phải động rừng.

Tất cả mọi chuyện, sẽ kết thúc vào buổi tế lễ ngày hôm

nay.

Mùi hương nến càng đốt càng nồng, ta bị hương hun đến

hơi sót mắt, “Sơ hiến lễ” đã gần kết thục. Kế tiếp đội nghi thức sẽ chuẩn bị “Á

hiến lễ”, mà chúng ta thì được người ta dẫn qua thiền phòng nhỏ gần đó nghỉ

ngơi. Khi Tố Tú đỡ ta từ trên bồ đoàn đứng dậy, chỉ cảm thấy mỏi mệt mà thôi,

mà hoàng hậu, phải có hai thị tì kéo mới đứng dậy nổi, Hạ Hầu Thần nhìn thấy,

liền cau mày nói: “Hoàng

hậu, thân thể nàng không thoải mái sao?”

Nàng lắc đầu, miễn cưỡng trả lời: “Thần thiếp quỳ lâu,

nên chân hơi tê.”

Hạ Hầu Thần liền nói: “Những nghi thức tiếp theo cũng không

thể để xảy ra nửa điểm sai lầm, trẫm không muốn dân chúng chế giễu thêm nữa.”

Ta nhìn thấy khuôn mặt hoàng hậu trắng bệch. Tất nhiên

là nàng hiểu ý tứ ẩn trong lời nói của Hạ Hầu Thần, hắn sinh một hoàng tử ngốc

đã thành trò cười cho người trong thiên hạ. Tuy không có bằng cớ chứng minh,

nhưng mọi người đều biết ngọn nguồn của cả sự việc này là hoàng hậu. Nếu hoàng

hậu còn phạm phải sai lầm, sẽ khiến hắn không thể nhịn được nữa.

Dù cho nàng xuất thân từ thế gia hùng mạnh nhất triều

đại này, nàng có thể khống chế biểu tình của mình, khống chế nụ cười của mình,

nhưng không thể khống chế được tác dụng phụ của thuốc lên thân thể.

Ta tiến lên cười nói: ” Xin hoàng thượng yên

tâm, bất luận thế nào, hoàng hậu nương nương cũng sẽ không gây ra sai lầm tại

trường hợp quan trọng cỡ này.”

Nàng nghe thấy câu này, ánh mắt lạnh nhạt liếc nhìn ta

một cái, nói: “Nếu

thần thiếp gây ra sai lầm gì, chỉ còn một mình muội muội ở đây, thần thiếp sợ

rằng muội muội chống đỡ không nổi.”

Ta buông tay mà đứng, “Thần thiếp chưa bao

giờ có ý nghĩ như vậy.”

Hạ Hầu Thần dẫn đầu đi ra, “Như vậy thì tốt.”

Chúng ta được đưa tới sương phòng nghỉ ngơi, “Sơ hiến

lễ” hôm nay coi như đã hoàn thành tốt đẹp. Trong lúc hiến tế vẫn không được ăn

thức ăn mặn, thái miếu liền chuẩn bị các món chay tinh xảo cho chúng ta.

Món phật thủ tam tơ, Hoa lan kim châm, Đậu hủ cuốn như

ý (6,7,8)vân vân xếp đầy một bàn, tuy trên

bàn không có thức ăn mặn, nhưng hương vị của đồ chay cũng tươi mát thanh nhã,

cho thấy chủ trì thái miếu đã tốn không ít tâm tư. Vì cả ba người đều đang mặc

lễ phục, tay áo rộng, hành động bất tiện, nên cung tỳ sau khi ăn thử liền dùng

đũa bạc gắp thức ăn vào cái dĩa trước mặt chúng ta. Khi dùng bữa, đều có cung

tỳ giúp chúng ta đỡ tay áo, để tránh làm bẩn phục sức.

Mũ miện và đồ trang sức, phải đợi đến tối mới được gở

xuống, nặng thì nặng, nhưng tất cả đã có người hầu hạ, cũng không đến nỗi quá

phiền toái.

Chỉ là bộ dáng đứng ngồi không yên của hoàng hậu khiến

người ta cảm thấy buồn cười. Nàng đã là mẫu nghi của một nước, tự nhiên phải

bảo trì phong thái đoan trang, lúc đi lại eo lưng phải thẳng tắp, váy không

rung động, lúc ngồi xuống cũng phải uy nghi đường hoàng, nhưng ta thấy tuy nàng

nỗ lực bảo trì hình thái khi ngồi trên ghế, khóe mắt lại giật giật, hiển nhiên

là nhẫn nhịn rất khổ cực.

Ta liền nói với cung tỳ: “Hoàng hậu nương nương

luôn thích ăn măng, trong món phật thủ tam tơ có măng, chắc hoàng hậu nương

nương cũng thích, ngươi gắp cho nương nương đi.”

Cung tỳ gắp măng bỏ vào trong chén của hoàng hậu, nàng

liền khiêm tốn nhã nhặn cười nói: “Đa tạ muội muội.” Lại

hỏi Hạ Hầu Thần,

“Hoàng thượng thích ăn cái gì?”

Hạ Hầu Thần liền chỉ món Hoa lan kim châm, nói: “Món ăn này tên hay,

kiểu cách trẫm cũng thích……”

Nàng liền vui vẻ nói: “Để thần thiếp gắp cho

ngài.”

Thực ra nàng vốn không cần phải làm việc này, đã có

cung tỳ phục vụ, nhưng nàng đã nói vậy, liền có cung tỳ tiến lên đỡ tay áo cho

nàng. Ta giương mắt nhìn lên, tay áo rất dài nhưng vẫn có thể nhìn thấy trên cổ

tay nàng có những vết gãi hồng hồng. Hình như nàng đã phát hiện ra, co tay

lại, mấy vết gãi kia lại bị tay áo che khuất.

Nàng gắp một đũa Hoa lan kim châm, muốn đứng dậy đi

đến bên cạnh Hạ Hầu Thần, lại không biết vì sao, tay run lên, đũa buông lỏng,

đũa thức ăn kia rơi vào trong mâm, tung tóe ra bốn phía.

Ta cười thầm trong lòng, lại gắp khác một đũa khác cho

Hạ Hầu Thần, “Hoàng

thượng, để thần thiếp gắp đi. Hoàng hậu sao làm được những chuyện lao động chân

tay này?”

Hạ Hầu Thần liền cười nhẹ, “Chỉ có nha đầu thô

thiển như nàng mới hợp ý trẫm.”

Ta liền dựa vào người hắn, giật tay áo hắn, “Hoàng thượng, nghe

ngài nói kìa, nếu thần thiếp là nha đầu thô thiển, vậy hóa ra hoàng thượng là

đầy tớ thô thiển à?”

Ta thầm quan sát hoàng hậu, thấy gương mặt nàng lúc

trắng lúc xanh, nhất thời cứng đơ trong bữa ăn, đũa còn đưa trên không trung,

thật lâu sau vẫn không buông xuống.

Ta biết Hạ Hầu Thần đang ép nàng, bức nàng xé bỏ tư

thái thanh tao lịch sự kia, bức nàng hành động, bức nàng không thể nhịn được

nữa!

Không cần phải bàn bạc trước, ta và Hạ Hầu Thần cũng

phối hợp vô cùng ăn ý.

Nàng đột nhiên nói: “Hoàng thượng đã có muội muội, chắc hẳn

không cần thần thiếp hầu hạ nữa, vậy thần thiếp liền đến thiền phòng, niệm kinh

Phật xin trời xanh phù hộ thiên triều ta, hoàng thượng, ngài thấy được không?”

Ta vội vàng đứng dậy hành lễ, nói: “Hoàng hậu nương nương,

xin ngài yên tâm, hoàng thượng có thần thiếp bên cạnh, tất nhiên sẽ không xảy

ra sai lầm gì, nếu hoàng hậu mệt mỏi, thì đến thiền phòng nghỉ ngơi đi.”

Nàng được cung tỳ bên cạnh dìu đi, không có nàng, Hạ

Hầu Thần liền cho người hầu hạ lui ra hết, trầm mặc thật lâu sau mới nói:

” Tất

cả những chuyện trẫm làm, nàng đã hiểu chưa?”

Ta gật đầu nói: “Thần thiếp hiểu hết rồi, thần thiếp sẽ

giúp ngài đạt thành tâm nguyện!”

Hắn đang cầm trong tay một đôi đũa, nghe lời ta nói,

đột nhiên ném đôi đũa xuống mâm, trừng ta, “Ta không hiểu tại sao

nàng lại khó dạy đến mức này?”

Ta thấy hắn lại nổi cơn khó chịu, cũng không xưng

trẫm, còn tự xưng là “Ta”, không rõ nguyên do nên cũng trừng mắt lại.

Vừa rồi hắn ném đũa dùng sức hơi nhiều, khiến thức ăn

trên bàn bắn tung tóe, có mấy sợi trong món Phật thủ tam tơ bay lên trên món

hoa lan kim châm, rất là kỳ cục.

Ta ngơ ngác nói: “Hoàng thượng, tất cả những gì ngài làm

thần thiếp đều hiểu nha, cho nên thần thiếp mới giúp ngài. Ngài làm mọi việc

đều vì diệt trừ gian thần, chẳng lẽ thần thiếp nói sai gì sao?”

Hắn lập tức đứng phắt dậy, bỏ đi ra ngoài, tà áo dài

vung trên ghế, thiếu chút nữa lôi ngã cả ghế dài. Ta vội vàng đi theo, tuy rằng

mặc loại y phục này đi không được nhanh, nhưng trước khi hắn ra khỏi cửa cũng

kịp hỏi: “Hoàng

thượng, ý ngài là sao?”

Hắn lại trừng mắt, mắt như tia sáng lạnh buốt, không

thèm để ý tới ta, bỏ đi một mạch.

Chờ ta đuổi tới cửa, chỉ thấy hắn vận trường bào đi

trên hành lang dài làm bằng gỗ, Khang Đại Vi lưng còng đi theo phía sau, vừa đi

vừa nói gì đó, mơ hồ truyền tới mấy câu:“Hoàng thượng… Ngài lại cùng…?”

Ta thầm nghĩ, gần vua như gần cọp, đúng là như vậy mà!

Hai người liên tiếp bỏ đi, còn thừa lại mình ta ăn!

Đêm đó ba người chúng ta ngủ trong thái miếu. Miếu thờ

Hoàng thất tất nhiên là không giống bình thường, rất nhiều phòng ốc, sớm đã

phái người đến quét dọn sạch sẽ, trải thêm chăn gấm, trên bàn ghế dài đều có

trải tranh thêu. Kiến trúc phòng ốc trong thái miếu cũng khá hoàn mỹ, không thể

sánh bằng hoàng cung, nhưng cũng được coi là thượng thừa, hơn nữa cây cối ở

thái miếu cao ngút trời, yên tĩnh dị thường, có một lọai không khí rất khác với

hoàng cung phú quý.

Cởi bỏ mũ miện lễ phục trên người, lại tháo hết trâm

cài, mặc thường phục vào, dùng nước giếng thái miếu đun lên tắm gội, khiến

người đầy hương phật, Tố Tú mở tóc ta ra, nhẹ nhàng chải giúp ta. Ta nhắm mắt

dưỡng thần, trong lòng nghĩ đến một màn lúc ban ngày, thầm nghĩ rốt cuộc hoàng

thượng có ý gì? Ta cũng xem như là một người thông minh cơ trí, nhưng mỗi khi

đến trước mặt hắn liền thất thố như cụng đầu vào vách tường, chẳng lẽ ta hiểu

sai ý hắn sao?

(1)Mũ miện của hoàng hậu:↑

(2)Lễ phục của hoàng hậu: Trong truyện là màu đỏ.↑

(3) Lễ phục của hoàng thượng:↑

(4) Chấp sĩ: Người mặc thâm y màu trắng viền đen, đội

mũ cao hình chữ nhật, dẫn đầu trong các lễ tế.↑

(5) Ngọc như ý:↑

(6) Món phật thủ tam tơ: Gồm có phật thủ, măng và cà

rốt xắt sợi, sau đó xào qua.↑

Cây phật thủ:

(7) Hoa lan kim châm:

(8) Đậu phụ cuộn như ý: Đậu phụ bằm nhỏ, cuộn bằng lá

tào phớ, chiên sơ, cắt khúc vừa ăn.