Thượng Cung

Chương 35: Cánh diều bay múa trên bầu trời xanh, khước từ tình tỷ muội

Tuy Tố Khiết lên làm thượng cung, nhưng ta căn dặn

nàng, mới lên chức vị này, tất cả mọi việc phải tuyệt đối cẩn thận dè dặt.

Mọi người đều biết nàng là do ta đưa lên sân khấu, có

không biết bao nhiêu người đang chờ xem trò cười của nàng.

Tố Khiết vốn cẩn thận, hiển nhiên là thưa dạ đáp ứng.

Sau khi nàng lên làm thượng cung, chúng ta cũng không qua lại nhiều nữa.

Con người nàng thành thật trung hậu, có hứng thú tự

nhiên đối với làm thoa chế áo, sau đó nghe nói nàng ở cục Thượng Cung, cùng vị

Hoắc Thiên Bình kia làm việc rất ăn ý với nhau, hai người thiết kế ra không ít

thứ mới mẻ đa dạng, đặc biệt chế ra trâm cài dệt bằng tơ vàng, trở thành loại

thoa cài đầu mà người người trong cung đều tranh nhau.

Kỳ thật loại trâm cài này tuy tinh xảo vô cùng, lại

không đủ kiên cố, qua thời gian dài liền lộ ra khuyết điểm. Nhưng vì muốn giành

được ánh mắt của mọi người trong trận đấu, ta đành phải đưa loại kỹ xảo này ra

cho Tố Khiết luyện tập trước.

Kỳ thật tranh đoạt vị trí thượng cung ở cục Thượng

Cung, quay qua quay lại cũng chỉ có mấy hạng mục mà thôi. Trước khi Hạ Hậu Thần

ra đề mục, sẽ bảo Khang Đại Vi kêu vài vị từng trải có kinh nghiệm ở cục Thượng

Cung đến hỏi han, nghe ý kiến các nàng, sau khi ta nghe ngóng, liền biết hắn

muốn thi cái gì. Tuy rằng ta không như hoàng hậu trực tiếp hỏi Hạ Hậu Thần,

nhưng không phải cũng lấy được tin tức giống nhau sao?

Mấy ngày gần đây mưa xuân kéo dài, mưa phùn liên tiếp

mấy ngày. Hoa đào giữa nước mưa lặng yên rơi rụng, rớt trên đất hóa thành bùn

hương, đầu cành lại kết ra quả nhỏ màu xanh, thể hiện quy luật của tự nhiên.

Trên người ta mấy ngày gần đây có quỳ thủy*, nội thị

giám ghi chép lại, nên Hạ Hậu Thần không có triệu ta thị tẩm. Hắn vốn dĩ sủng

hạnh ta không nhiều. Chúng ta giống như có sự ăn ý với nhau, hắn chẳng hề muốn

khiến ta trở thành mục tiêu bị công kích. Hắn vẫn ơn trạch rải khắp bụi hoa như

cũ, thậm chí có hai lần đi qua chỗ Ninh Tích Văn, sau đó còn nói với ta: ” Muội muội nàng và

nàng dáng vẻ không giống nhau, nhưng lại có phong vận nào đó giống nhau.”

(*Qùy thủy: hoa trong nước, là cái mỗi tháng tới một

lần đó bà con ^^)

Ta đương nhiên cố ý ăn chua uống dấm, ở trước mặt hắn

hờn dỗi, “Hoàng

thượng, sao ngài lại so sánh thần thiếp với người khác?”

Uống dấm được nhiều, làm bộ ghen tuông nhiều lần, liền

quen tay hay việc, có lúc cơ hồ cả bản thân mình cũng cho là thực, đùa khiến Hạ

Hầu Thần mừng rỡ.

Tuy hắn sủng hạnh ta không nhiều, nhưng mỗi lần ở chỗ

này, vẫn lăn qua lăn lại, khiến cho ta cực kỳ mỏi mệt.

Ngày hôm sau hắn đi rồi, ta phải ngủ tới lúc xế chiều

mới dậy nổi. Nghe ngóng tình hình khi hắn ở chỗ các phi tần khác, lại không

phải như vậy. Chỉ một hai canh giờ liền thả người đi, có lúc xong chuyện hắn

còn đi ngự thư phòng phê duyệt tấu chương.

Tuy trong mọi chuyện ta chuyên dùng thủ đoạn, lúc làm

thượng cung cũng biết không ít loại thuốc thang bổ dưỡng cho chuyện phòng the,

nhưng chuyện này ta lại chưa bao giờ dùng thủ đoạn. Ta với phi tần trong cung

quan hệ không tốt, cũng không tiện hỏi thăm việc này. Hạ Hậu Thần ở chỗ phi tần

khác cũng sủng hạnh qua một hai vị hầu gái, nhưng ở chỗ này lại hoàn toàn không

có. Bằng không ta cũng ráng noi gương làm theo, chẳng lẽ chỗ ta xảy ra vấn đề

gì?

Qua hai ngày, quỳ thủy rốt cuộc cũng hết, nội thị giám

lập tức truyền ý chỉ hoàng thượng, nói đêm nay ngủ lại nơi này. Tuy rằng hắn

không thô bạo với ta như trước kia, ta cũng dần dần đạt được một chút vui

thích, nhưng nghĩ tới sự dày vò của hắn, ta vẫn không khỏi phát sầu. Tố Linh và

Tố Tú lại vui rạo rực giúp ta mặc y phục, còn mang tinh dầu ra, chuẩn bị sử

dụng lúc ta tắm gội. Ta thấy hai người mắt hạnh má đào, đúng vào tuổi thanh

xuân nở rộ, lúc Hạ Hầu Thần tới Chiêu Tường các, liền cho các nàng cả ngày lắc

lư ở bên cạnh Hạ Hầu Thần, kết quả lại không đắc thủ được người nào. Trong lòng

ta không khỏi buồn rầu, thầm nghĩ xem ra phải hỏi mẫu thân chuyện này một

chút mới được. Có phải nam tử đều như thế hay không?

Đèn đuốc vừa thắp lên, Hạ Hầu Thần liền đến đây. Mỗi

lần hắn đến chỗ ta, luôn luôn sai người làm ba loại thức ăn, uống một ít rượu

mật, nhưng lượng rượu lại khống chế cực nghiêm. Từ khi cùng Hạ Hậu Thần chung

sống lâu dài, ta mới biết hắn quả thật kiềm chế bản thân rất nghiêm khắc, ngày

thường cũng không vui đùa như hoàng đế tiền triều, thường xuyên tiến hành săn

bắn chơi xuân, chọi gà đấu chó, những hoạt động giết thời gian đó đều chưa hề

thấy hắn nhắc tới. Ngoại trừ ở chỗ các phi tần, ngày thường hắn không ở ngự thư

phòng, thì lại cùng một đám đại thần thương thảo quốc sự, quả thực giống như

nhà tu khổ hạnh.

Ta nghĩ đến đây, không nhịn được bật cười. Hắn từ phía

đối diện ngẩng đầu lên, hai mắt lạnh lùng liếc ta một cái, “Ái phi lại nghĩ đến

việc gì buồn cười sao?”

Ta gắp một món điểm tâm để ở trong đĩa hắn, nói: “Hoàng thượng, ngày

xuân ngắn ngủi, nếu hoàng thượng có hứng thú không bằng cùng thần thiếp đi núi

Thiên Thọ du ngoạn một chuyến?”

Thấy bộ dáng hắn liền biết hắn không hứng thú lắm. Hắn

khép hờ mắt không nói chuyện, nửa ngày sau mới nói: “Ái phi muốn đi?”

Ta nói: “Trời mưa suốt mấy hôm, khó khăn lắm mới

tạnh, nên muốn đi ra ngoài dạo chơi. Đi qua đi lại chỉ có ngự hoa viên, thật

không còn chút hứng thú nào. Thần thiếp cùng hoàng hậu giải quyết lục cung lâu

như vậy, cũng không mang đến cho các tỷ muội chuyện lý thú gì, không bằng ngày

xuân tổ chức du lịch một phen, được không?”

Núi Thiên Thọ cách kinh thành không xa, không quá mười

dặm đường, là chỗ hoàng gia thường đến săn bắn. Lão hoàng đế tiền triều cũng

thường mang theo các phi tần đến đó du ngoạn ngắm cảnh.

Kỳ thật ta chỉ nghĩ, mỗi lần ta hết quỳ thủy, hắn

chung quy sẽ lưu lại ở chỗ này ba bốn ngày. Nếu như ngày mai xuất phát, có

chúng phi tần khác đi cùng, nếu có ai làm cho hắn chú ý, chẳng phải rất tốt

sao?

Con mắt Hạ Hầu Thần sáng lóng lánh. Ta biết đây là

điềm báo trước khi hắn nổi lòng nghi ngờ, cho rằng ta lại đang tính cái kế gì,

liền hơi thất vọng mà nói: “Hoàng thượng, nếu ngài quốc sự bận rộn,

thì xem như thần thiếp chưa nói.”

Hạ Hầu Thần liền cười nói: “Ái phi hiếm khi có

hứng thú như vậy, trẫm đương nhiên phải tuân theo rồi.” Hắn

bám vào bên tai ta nói: “Lấy trời đất làm giường để âm dương hoà

hợp, cũng có niềm vui khác đấy chứ.”

Ta đỏ mặt tía tai, giật tay áo hắn, “Hoàng thượng, sao ngài

toàn nghĩ mấy thứ đó vậy?”

Hắn liền ôm ngang ta lên, làn môi đã gấp gáp không thể

chịu nổi hôn vào cần cổ ta. Cung nhân hầu hạ vừa thấy như thế, sớm đã đỏ mặt

lui xuống, còn cực kỳ săn sóc giúp chúng ta đóng cửa lại.

Lần đầu tiên hắn biểu hiện nôn nóng như thế ở trước

mặt nhóm cung tỳ, ta xấu hổ đến da mặt căng lên, muốn từ trong tay hắn

giãy thoát ra, nhưng mãi vẫn không được. Ta vặn vẹo thân thể vài cái, lại khiến

hắn thấp giọng nói bên tai ta: “Ái phi, nàng giãy dụa như vậy, khiến

cho trẫm thật sự nhịn không được nữa.”

Giọng nói của hắn hoà nhã, khẩn khoản mà nhỏ nhẹ, như

chim tước nỉ non, chỉ mấy lời như thế, lại khiến máu cả người ta dâng lên. Ta

vùi đầu vào trong cổ hắn, lại chợt thấy yết hầu của hắn chuyển động lên xuống,

bất giác nhẹ nhàng cắn lấy. Không nghĩ tới cả người hắn chấn động, càng khẩn

trương ôm ta, đi nhanh vài bước ném ta trên giường, cả thân thể bao trùm lên.

Lại là một đêm lăn qua lăn lại. Lần này thì khác, cảm

giác như thân thể bay lên đám mây khiến sự vui sướng lên tới cực hạn, nhưng sau

khi khoái lạc qua đi mệt mỏi lại ập tới, hắn lại không cho ta nghỉ ngơi. Ta mấy

lần muốn chìm vào giấc ngủ, đều bị hắn gây dày vò đến tỉnh lại. Cho đến khi sắc

trời dần dần sáng, ánh mặt trời từ song cửa sổ chiếu vào, ta mới ngủ được. Mơ

hồ nghe được tiếng hắn đứng dậy kêu người hầu hạ vào triều, trong lòng ta cũng

phải thán phục thể lực hắn thật quá dồi dào.

Ta miễn cưỡng nhắc nhở mình, núi Thiên Thọ nhất định

đi cho bằng được. Dù cho mệt mỏi không chịu nổi, ta vẫn tỉnh lại vào giữa trưa,

phát thiếp mời đến các cung, nếu muốn đi, liền báo để ta chuẩn bị, qua giờ cơm

trưa xuất phát đi núi Thiên Thọ chơi xuân. Vì Hạ Hầu Thần cũng đi, các nàng

đương nhiên sẽ nhảy nhót đi theo. Ta vẫn dùng danh nghĩa cùng hoàng hậu phát

động, sau đó mới báo cho hoàng hậu. Ta biết làm như vậy sẽ khiến nàng càng hận

ta thêm, nhưng chỉ có khi nàng hận ta, mới không nghi ngờ Hạ Hầu Thần. Ban đầu

chúng ta vốn dự tính như thế, ta tự nhiên phải làm nhiều việc khiến nàng càng

căm hận hơn.

Người trong cung làm việc thật tốt, ra mệnh lệnh một

tiếng, nhóm nô tài liền sớm chuẩn bị sẵn sàng. Vô số xe ngựa chờ đợi bên ngoài

cửa cung, thị vệ hộ tống ven đường, một đường uốn lượn mà xuất phát, đi lên núi

Thiên Thọ.

Núi Thiên Thọ là ngự sơn của hoàng thất, tất cả trang

bị đều đầy đủ, giống như trong cung. Chỗ Hoàng hậu ở tất nhiên là gần hoàng

thượng nhất, hiện giờ phi vị của ta chỉ thấp hơn hoàng hậu, vốn phải chọn Mộng

Hải các tiếp giáp với chỗ hoàng thượng.

Nhưng ta vừa nghe cái tên Mộng Hải này liền nói: “Từ trước đến

nay bản phi luôn ngủ không được sâu, còn khiến bản phi gặp biển trong

mộng, chẳng phải là càng ngủ không được sao?”

Lãnh sự thái giám liền nêu tên lên một mạch, ta liền

nói: ” Ấn

Nguyệt các này không tệ, các giống như tên, nhất định mỗi đêm sẽ có một vầng

trăng thật lớn soi sáng.”

Lãnh sự thái giám liền nói: “Chỉ là các này cách

chỗ hoàng thượng ở xa hơn một chút, e rằng bất tiện.”

Ta cười nói: “Núi Thiên Thọ là một nơi rộng lớn như

vậy, dù cho có xa, đi thêm vài bước đã làm sao? Đã xuất cung, không cần nhiều

quy củ như thế. Nếu hoàng thượng sợ phiền toái, bản phi đi nhiều thêm vài bước

là được.”

Lãnh sự thái giám đành phải ưng thuận.

Ta nghĩ tuy giữa chỗ hắn và ta không phải quá xa,

nhưng ở giữa cách mấy các, trên đường đi mỹ nhân này thi triển giọng hát một

chút, mỹ nhân kia đi ra ngẫu nhiên gặp gỡ một chút, cũng có thể phân tán hứng

thú của hắn.

Lúc chúng ta tới núi Thiên Thọ, sắc trời không còn

sớm, lại bố trí mất không ít thời gian. Sau khi đèn đuốc được thắp lên, hắn quả

nhiên bị hoàng hậu giữ lại, không ngủ đêm ở chỗ ta. Ta thở ra một hơi, thầm

nghĩ đêm nay có thể ngủ ngon giấc rồi.

Ngủ đầy đủ, ta chậm rãi tỉnh dậy. Ti thiên giám nói

mấy ngày nay đều là trời trong, quả thật như thế. Ngày hôm sau núi Thiên Thọ

được ánh mặt trời bao phủ, hoa cỏ màu xanh ngọc bích được phủ lên một tầng vàng

nhàn nhạt, đẹp không sao tả xiết.

Ta thay váy màu trắng hoa văn hình tròn tám tà nhẹ

nhàng thoải mái để thuận tiện đi lại, trên người chỉ mặc một cái áo ngắn,

tay áo hẹp, trên đầu chỉ dùng một chiếc thoa cài tóc bằng ngọc bích xanh biếc,

thay giày thêu vểnh đầu tiện cho việc leo núi. Người trong gương ít đi vài phần

biếng nhác, nhiều thêm vài phần năng động, ta âm thầm thích thú.

Đang muốn đến chỗ hoàng thượng hội họp với hắn, an bài

hoạt động, lại nghe ngoài viện có người nói: “Nhanh bẩm báo nương

nương, hoàng thượng đã mang mọi người xuất phát, cho lão nô tới đón nương

nương.”

Ta ngẩn ra, vội vàng bước nhanh ra. Khang Đại Vi đang

đứng ở trong sân, vừa thấy ta liền nói: “Nương nương, ngài chọn chỗ ở cũng thật

hẻo lánh, lão nô chạy đến không kịp thở.”

Trán hắn quả nhiên có mồ hôi. Ta vội kêu người mang

khăn tay đưa cho hắn, cười hỏi hắn: “Khang tổng quản, mặt trời bất quá mới

vừa mọc lên, vì sao hoàng thượng gấp như vậy?”

Khang Đại Vi dùng khăn tay lung tung lau mồ hôi trên

trán, nói: “Ngài

đừng hỏi nhiều như vậy. Sáng sớm hoàng thượng đã dậy, thấy không khí trên núi

Thiên Thọ tốt, liền cho người đánh thức chúng phi tần, một đường hướng về núi

Thiên Thọ thẳng tiến. Lão nô một mình tự chạy tới thông báo cho ngài. Ai nghĩ

ngài lại ở chỗ xa như vậy?”

Hắn liên tiếp nói lời này hai lần, ta liền hiểu ra, Hạ

Hầu Thần đây là muốn châm chích ta. Hắn không nói một tiếng ném ta lại, chính

là muốn ta vắt giò lên cổ đuổi theo, tốt nhất là đuổi đến thoa trên đầu rơi

hết, hoảng hốt thất thố thì càng tốt.

Ta thầm nghĩ nếu như không làm theo ý hắn, trong lòng

hắn lại không được vui. Hắn là hoàng thượng, quyền thế như một thanh kiếm treo

lơ lửng trên đỉnh đầu ta vậy. Ta đành vội vã nói với Khang Đại Vi: ” Chúng ta phải chạy

tới đó nhanh một chút.”

Tố Linh cùng Tố Tú sớm đã đổi y phục, nghe lời ta nói,

liền một trái một phải đỡ ta. Khang Đại Vi ở phía trước dẫn đường, bước nhanh

về phía trước.

Núi Thiên Thọ là núi của hoàng gia, tuy bán kính rộng,

địa thế lại không dốc. Trên núi có đủ loại kỳ hoa dị thảo, hình thái hoa cỏ lại

không giống những loại trong ngự hoa viên được nhóm thợ làm vườn tỉ mỉ chăm

sóc, có một ít hương vị hoang dã của tự nhiên. Đã tới ngắm cảnh, liền không có

lý do đi lên núi còn muốn ngồi kiệu, ta đành phải đi theo Khang Đại Vi một mạch

chạy tới chỗ Hạ Hầu Thần.

Dọc theo đường đi cũng thấy có mấy phi tần bị bỏ lại

tốp năm tốp ba vội vàng chạy lên núi, thấy ta liền lên tiếng kêu gọi hành lễ,

mặt có vẻ kỳ dị. Ta biết rõ các nàng đang suy nghĩ cái gì, ta là người chịu

trách nhiệm lại bị bỏ lại phía sau, thấy rõ hoàng thượng trở mặt thật là nhanh.

Đến cuối cùng, nhóm người chúng ta tụ tập thành nhóm

năm sáu phi tần. Ta cẩn thận đánh giá, năm sáu người này đều là người trước đây

không được hoàng hậu sủng, hoặc là ngày thường không tranh sự đời. Mọi người

một đường chạy lên trên sườn núi, ta chạy thật sự mệt mỏi, bước chân liền chậm

lại. Nữ nhân đi cùng một chỗ, sao có thể không nói chuyện phiếm. Tuy rằng mấy

phi tần này ngày thường cũng không lui tới nhiều lắm, nhưng thành kiến của các

nàng đối với ta cũng không nhiều, liền cùng nhau trò chuyện linh tinh về quần

áo, hài, dọc đường đi lên núi, cũng dễ chịu hơn.

Khó khăn lắm mới nhìn thấy trước mặt có một mảnh đất

trống rộng lớn, hoa cỏ màu xanh trên mặt đất như tấm đệm, cung nhân sớm đã trải

vải dầu không thấm nước lên cỏ, trên đó có từng tốp năm tốp ba phi tần tụ lại

mà ngồi, giống như nhiều đóa hoa tươi nở rộ trên mặt đất, nhiều màu sặc sỡ, đẹp

đến chói mắt. Hoàng thượng và hoàng hậu ngồi ở giữa, vây quanh bọn họ, tất

nhiên là vài vị phi tần tương đối được sủng. Ta đánh giá sơ qua, liền phát hiện

Ninh Tích Văn ngồi trong góc một mình. Nàng luôn luôn kề cận hoàng hậu, không

khi nào là không khoe khoang với ta trình độ được sủng của nàng, nhưng lần này

lại cách khá xa, ăn mặc cũng không quá chói mắt, không biết là vì duyên cớ gì.

Ta dẫn mấy vị phi tần đến gần, theo lệ hành lễ với

hoàng thượng hoàng hậu, các phi tần khác lại hành lễ với ta, lại có mấy phi tần

chức thấp hành lễ với phi tần chức cao. Sau một trận rối ren, hoàng hậu kêu

người nhường chỗ cho ta, lúc này mới cười nói: “Muội muội nhất định

rất là lưu luyến không khí tươi mát trên núi, mới thức dậy trễ, tới muộn. Bất

quá cũng phải thôi, cả ngày ở trong cung, không khí thực sự rất là ngột ngạt.

Một khi được cảm nhận không khí tươi mát trên núi, liền không muốn rời giường.

Ngày hôm nay bản cung cũng suýt dậy không nổi, hoàng thượng cũng phải thúc giục

nhiều lần, mới không cô phụ cảnh xuân tươi đẹp này.”

Ta vội vàng nhận lỗi thỉnh tội với hoàng thượng hoàng

hậu, tìm lí do đưa đẩy, lại khiến Hạ Hậu Thần lạnh lùng hừ một tiếng, “Nàng ta luôn luôn

lười biếng, nàng nói nhiều với nàng ta như vậy làm cái gì? Ở trong cung còn

thường xuyên ngủ tới khi mặt trời lên cao mới dậy!”

Ta cúi đầu không nói, thầm nghĩ tội danh của mình quá

nhiều, cái từ “Lười biếng” này thật ra lại khá mới mẻ, hôm nay là lần đầu tiên

nghe thấy. Hắn nói lời chua chát không có chút lý lẽ nào. Một tháng chỉ có vài

lần hắn đến là ta ngủ thẳng đến khi mặt trời lên cao, lại bị hắn lôi ra nói,

thực là oan uổng đến cực điểm.

Hắn mắng một hồi, mắng luôn mấy vị phi tần đến chậm

khác. Mấy vị phi tần bị trễ mỗi người đều lộ ra vẻ xấu hổ, ta thầm cảm thấy may

mắn trong lòng, mình bị mắng cũng có người chịu chung.

Hoàng hậu liền cười nói: “Hoàng thượng, ngài

đừng nổi giận. Xem thời tiết hôm nay tốt thế này, thần thiếp kêu người chuẩn bị

không ít diều, ngày hôm nay các muội muội đều ăn mặc nhẹ nhàng hiếm thấy, không

bằng cho các muội muội thư giãn, chơi diều cũng tốt.”

Hạ Hầu Thần lúc này mới buông lỏng gương mặt, gật đầu

đáp ứng.

Ta ước gì cách cái mặt lạnh như băng này càng xa càng

tốt, vội vàng đứng dậy cầm một chiếc diều bươm bướm từ trong tay tiểu thái giám

phát diều đi thả.

Chúng phi tần có ý biểu hiện ở trước mặt Hạ Hầu Thần,

còn mang theo những con diều riêng loá mắt tới, nói thí dụ như diều con rết

ngàn chân cực dài cực khổng lồ(1), diều chim yến bay trong gió(2), hoặc vẽ hình Tây Sương Ký(3), mẫu đơn phú quý(4), ngũ phúc mừng thọ(5), sắc thái rực rỡ làm người ta cảnh đẹp ý

vui. Hơn nữa từ bút pháp vẽ cho thấy bút pháp này rất tinh tế uyển chuyển, hình

tượng khoa trương mà rất thật, quả nhiên mỗi người đều đem hết tất cả vốn liếng

ra. Có vài vị giống ta không hề chuẩn bị chỉ cầm diều bươm bướm(6)bình thường, đó là mấy vị tới muộn. Chuyện

tới núi Thiên Thọ này, giữa trưa ngày hôm qua mới thông báo, các nàng vẫn chuẩn

bị được đầy đủ như thế, quả nhiên mỗi người đều tài cao thế lớn không thể xem

thường.

Ta là người phát động việc này, lại bủn xỉn thua kém

người ta.

Nhìn đám người quấn lấy Hạ Hầu Thần tranh nhau khoe

mẽ, ta càng cảm thấy ta tranh sủng hình như chưa đủ tận lực, dường như không

đem hết khí lực bú sữa ra, không khỏi cảm thấy hơi hổ thẹn. Ta cùng hắn có thỏa

thuận, mục đích chính là khiến hoàng hậu ghen tuông, mũi thương chỉ về hướng

ta, xem ra ta lại phải ra sức một chút mới được.

Đang suy tư, lại nghe trên cỏ truyền tới từng trận reo

hò, hóa ra là diều hoàng hậu đang đón gió bay lên. Đó là một con phượng

khổng lồ(7), từ trên mặt đất nhìn lên, chỉ thấy lông

chim bảy màu, cánh chim màu xanh, ngửa đầu xông thẳng lên trời, thực giống như

chim sống.

Ta thầm nghĩ, đã có phượng, tất cũng chuẩn bị rồng

vàng, hoàng hậu thật sự là hạ đủ tiền vốn cho Hạ Hậu Thần.

Quả nhiên, chỉ chốc lát sau, chân long cũng thẳng

hướng lên trời, cùng chim phượng sát cánh song phi, vui chơi nhảy múa. Xem ra

cuối cùng hoàng hậu cũng nở mày nở mặt được một lần này, rửa được mối hận bị ta

thắng thế hai lần trước.

Biết một lần này không thể đoạt vị trí nổi bật của

nàng nữa, ta liền có chút nhàm chán. Nhìn tứ phía, muốn tìm một chỗ yên tĩnh,

lại thấy trong tay Ninh Tích Văn cũng cầm một con diều bươm bướm bình thường,

thần sắc hâm mộ đang nhìn lên một con rồng một con phượng bay múa giữa bầu

trời. Ta chung quy luôn cảm thấy lần này Ninh Tích Văn dường như có tâm sự.

Nàng oán ta đã lâu, thấy nàng đứng một mình trong góc, ta lại không thể tiến

lên hỏi thăm, chỉ có thể ở nơi yên tĩnh âm thầm đánh giá.

Diều rồng phượng của Hoàng thượng hoàng hậu lúc đầu là

tự thả, một lát sau liền giao cho cung tỳ. Hai người ngồi ở trên bãi cỏ nói

chuyện thật vui.

Lúc chơi diều hơi có gió nhẹ, giờ phút này gió lại

thổi dần dần to hơn, đột nhiên một trận gió mạnh thổi tới, thổi những con diều

trên bầu trời ngã trái ngã phải đong đưa bất định. Diều long phượng này vốn thể

tích lớn, bị gió thổi càng khó thao tác, cung tỳ phía dưới cơ hồ kéo muốn tuột

tay, tăng thêm mấy cung tỳ lôi kéo, diều mới không rời tay bay đi, lại khiến

cho diều long phượng ở trên trời quấn vào nhau. Hai diều vốn cách xa nhau liền

gần lại, hiện tại hai sợi dây cũng quấn lại cùng nhau, cứ như muốn rơi xuống

đất, một đám cung tỳ gấp gáp đến độ kinh hô thất thanh.

Ta âm thầm buồn cười, thầm nghĩ thế này rất tốt, trên

trời rồng phượng đấu nhau công khai, dưới đất rồng phượng cũng âm thầm tranh

đấu, cũng là rất hợp với tình hình.

Lại thấychẳng biết lúc nào Ninh Tích Văn đã buông con

diều trong tay mình xuống, đi tới, giúp các cung tỳ gỡ bỏ hai con đang diều

quấn lấy nhau ở trên trời. Trong lòng ta âm thầm kỳ lạ, lúc đầu Ninh Tích Văn

ngồi một mình trong góc, lúc này đi xem náo nhiệt cái gì?

Gió thổi càng lớn, diều trên bầu trời càng quấn quít

chặt hơn. Mắt thấy long phượng chen thành một đoàn, tuy có các cung tỳ ra sức

lôi kéo dây, nhưng dây đứt cũng là chuyện sớm hay muộn mà thôi. Hoàng hậu vất

vả thể hiện, không nghĩ đến ông trời lại không trợ giúp, kết quả lại khiến nàng

gặp cảnh xui xẻo, cũng không biết trong lòng nàng có buồn bực hay không.

Hoàng hậu và hoàng thượng lúc này tự nhiên cũng ngừng

trò chuyện vui vẻ với nhau, đều đứng dậy chỉ huy cung tỳ. Chỉ tiếc tình huống

lúc này, thần tiên cũng khó cứu, chỉ có thể buông tha cứu một bỏ một. Chỉ nghe

bực một tiếng, cánh diều hình phượng kéo đứt dây bay mất, diều hình rồng không

có ràng buộc, một mình ở tít trên cao bay lượn. Vây quanh nó, tự nhiên là một

ít chim ưng bươm bướm loại nhỏ linh tinh, lại tái hiện cảnh tượng yên bình may

mắn. Ta nghĩ, làm sao lại trùng hợp như, đứt là diều hình phượng mà không phải

hình rồng?

Không khỏi âm thầm đánh giá Khang Đại Vi luôn trung

thành và tận tâm với hoàng thượng. Nghe nói thân thủ hắn rất tốt, tuy ta chưa

từng thấy qua, nhưng lần trước ta theo dõi Hạ Hầu Thần lại bị hắn bắt ra, chắc

hẳn lời đồn là thật.

Lại thấy hai tay hắn luồn trong tay áo đứng ở một bên,

bộ dáng thành thành thật thật.

Diều hình phượng đã đứt, các cung tỳ liền đứng không

vững rút lui về phía sau. Vừa lúc Ninh Tích Văn đứng ở phía sau các nàng, bị

các nàng va chạm, liền ngã lăn ra đất. Chỉ nghe tiếng kêu sợ hãi liên tục,

trong đó hỗn loạn vài tiếng kinh hô, đặc biệt chói tai. Ta vừa nghe liền nhận

ra ngay là tiếng của Ninh Tích Văn, vội vàng đi qua xem xét. Đẩy đám người hai

bên ra, lại thấy Ninh Tích Văn nằm trên mặt đất không ngừng kêu đau. Ta thấy

nàng lấy tay che bụng, trong lòng trầm xuống, chẳng lẽ nàng…

Các cung tỳ vội vàng nâng Ninh Tích Văn dậy. Xem ra

hoàng hậu cũng nghĩ giống ta, vội kêu ngự y tới đây chẩn đoán chính xác. Ta

thầm kêu không ổn, đầu óc Ninh Tích Văn hỏng rồi sao? Tại sao lúc thai tượng chưa

ổn định, lại ở trước công chúng công bố việc này?

Nhưng ta lại không có cách nào ngăn cản, chỉ có thể

trơ mắt nhìn ngự y chúc mừng hoàng thượng, nhìn thấy hoàng hậu thân thiết khoác

cánh tay nàng, bảo nàng chú ý nghỉ ngơi, cẩn thận thân thể, còn hướng hoàng

thượng xin đổi chỗ nàng ở đến Thanh Vận các gần Chiêu Thuần cung. Tự nhiên lại

làm cho người người hâm mộ, tán dương không thôi.

Hạ Hầu Thần tất nhiên là vô cùng vui sướng, lúc này

tăng phi vị của nàng lên, trở thành quý nhân. Phi tần khác không ngừng chúc

tụng. Ta nhìn cảnh vui mừng ấm áp trước mắt, lại cảm thấy bi thương lạnh lẽo.

Thế lực hoàng hậu đạng thịnh, lại chưa sinh ra con trai trưởng, nếu chịu chấp

nhận để người khác sinh trước, cũng là chuyện kỳ lạ.

Mấy triều đại trước lại có tiền lệ, phi tần bậc thấp

sinh, vì bảo vệ tánh mạng đứa bé, có thể cho hoàng hậu nhận làm con thừa tự*.

Nhưng hiện giờ hoàng thượng đang toàn lực kiềm chế thế Thời gia, trong ngoài

triều đình như nước với lửa, sao cho phép hoàng hậu phát triển an toàn? Chỉ sợ

ngày sau trong đấu tranh, hoàng hậu sẽ trở thành gỗ mục trong nước. Hơn nữa, có

tấm gương của Thượng Quan thái hậu tiền triều, chẳng lẽ hoàng hậu không mang

một phần cảnh giác với đứa con không phải do chính mình sinh ra sao? Mẫu thân

ruột thịt của đứa bẻ còn sống, trong cung nhiều người nhiều miệng, khó tránh bị

người có ý đồ riêng dạy hư, đến cuối cùng, chuyển đầu thương nhắm ngay chính

mình.

Ta suy đi nghĩ lại, chung quy vẫn cảm thấy hài tử này

của Ninh Tích Văn tới không đúng lúc, vô ý một cái, sợ rằng tánh mạng của mẫu

tử hai người đều gặp vấn đề. Nhưng mới vừa nhìn thấy bộ dạng liều mạng che chở

của nàng, ta liền biết nàng kỳ vọng có một đứa con xiết bao.

Nữ nhân trong hậu cung ai không kỳ vọng có một đứa

con, ai không hi vọng có thể mẹ quý nhờ con chứ?

Trên sườn núi, ánh mặt trời chiếu xuống, phản xạ ra

một tầng kim quang mềm mại trên lớp hoa cỏ màu xanh. Ta đứng cách nàng vài

bước, thấy nàng cười xấu hổ, tình thâm khẩn khoản nhìn Hạ Hậu Thần. Khuôn mặt

tràn ngập vui mừng, lại quay đầu cảm ơn hoàng hậu quan tâm ân cần thăm hỏi,

người không nhìn đến, chỉ có vị tỷ tỷ này. Tuy Tố Linh đã phủ thêm áo khoác cho

ta, ta vẫn cảm thấy cả người lạnh buốt thấu xương.

Sau khi hồi cung, ta liền kêu Túc nương lúc nào cũng

phải chú ý tình huống Thanh Vận các, nhưng ta cũng biết, mình không để ý được

nhiều như vậy. Ninh Tích Văn giống như ta lúc mới bắt đầu, coi hoàng hậu thành

chỗ dựa vững chắc. Chẳng qua ta tỉnh táo hơn Ninh Tích Văn, hơn nữa ta ở trong

cung một thời gian dài, biết rõ tất cả mọi chuyện ở cục Thượng Cung, bản thân

lại khéo tay, hiện tại ngẫm lại tính cách của Ninh Tích Văn, chỉ sợ sẽ trở

thành cá nằm trên thớt.

Một chuyến đi núi Thiên Thọ, lại chọc Hạ Hậu Thần vô

duyên vô cớ không vui, liên tiếp hai tuần lễ đều không chú ý đến ta. Ta lại có

chút gấp gáp. Nhân có chuyện Ninh Tích Văn, ta muốn thỉnh cầu hắn một chuyện,

tìm cớ dời chỗ ở của Ninh Tích Văn khỏi Thanh Vận các, tốt nhất là dọn đến

Chiêu Tường các cuả ta. Do ta chăm sóc, chung quy có thể nghĩ ra biện pháp bảo

vệ đứa bé trong bụng nàng.

Tố Linh thấy ra buồn bã mấy ngày, liền trêu ghẹo

nói: “Nương

nương, chẳng lẽ ngài nhớ hoàng thượng? Thân phận nương nương bây giờ

vô cùng cao quý, hoàng thượng không tới, ngài cũng có thể đi thăm nha?”

Trong đầu ta bừng sáng , thầm nghĩ mình đúng là gấp

gáp đến hồ đồ, sao lại quên mất chuyện này chứ? Xem ra đạo hạnh tranh thủ tình

cảm của mình còn chưa đủ thâm hậu, những chuyện phi tần khác thường làm, tại

sao ngay cả nghĩ ta cũng nghĩ không ra?

Ta liền kêu Tố Linh chỉnh đốn trang phục cho ta, chuẩn

bị đi Triều Dương điện gặp Hạ Hầu Thần một chuyến. Tố Linh thấy ta nghe theo

kiến nghị của nàng, hăng hái bừng bừng lấy ra một chiếc váy dài màu hồng nhạt

có đuôi dài và hoa văn hình tròn, màu sắc tươi mới như hoa tươi mới nở. Ta vừa

nhìn liền cảm giác này bộ y phục quá tươi mới, đang muốn lắc đầu kêu nàng đổi,

nghĩ lại, lần này ta đi, là có việc muốn xin Hạ Hầu Thần, làm thế nào cũng phải

khiến hắn cao hứng, yên lặng dọn sạch hậu quả của sự kiện lần trước mới phải.

Màu sắc này không phải là màu hắn thích sao? Khánh mỹ nhân nhờ thích mặc màu

sắc tươi mới, mới nổi bật lên trong đám phi tần!

Nghĩ như thế, ta liền để nàng mặc trang phục vào. Tay

nghề Tố Linh cực khéo, trang điểm cực phí tâm tư. Trong cung, mỹ nhân tươi mới

đông đảo, ta luôn cho rằng tuổi ta đã lớn, mặc màu sắc tươi mới không được ổn

lắm, nhưng qua bàn tay nàng sửa soạn, lại vẽ màu mắt khói cho ta, cả người liền

có một loại tươi non ngon miệng mà lại mê hoặc cự người ngoài ngàn dặm.

Tố Linh cũng giật mình, nói: “Nương nương, ngài

nhìn xem, mặc bộ y phục này càng tôn lên nhan sắc của ngài.”

Ta soi gương nghĩ,trang điểm như thế, không phải rõ

ràng là đưa mình lên cửa mặc cho quân vương nhấm nháp sao? Ta lại cười khổ với

bản thân trong bụng, đã có quyết định này, cần gì phải nói thêm nữa?

Đi đến bên ngoài Triều Dương điện, trải qua tầng tầng

thông truyền, mới được một câu trả lời, nói rằng hoàng thượng đang phê duyệt

tấu chương, kêu ta tạm thời đợi ở ngoài cửa. Hai người chúng ta bước đi thong

thả qua lại ở ngoài cửa, lại trộm nghe thấy trong điện truyền tới tiếng nữ tử

vui cười, thầm nghĩ hắn phê tấu chương cũng thật náo nhiệt. Xem ra hôm nay cũng

không phải là thời điểm tốt tới gặp hắn. Thế là ta liền báo cho thái giám thông

truyền, nói ta không có việc gì, chỉ là tới thăm hoàng thượng. Hoàng thượng đã

có việc, ta cũng không quấy rầy nữa.

Thái giám thông truyền nói: ” Nương nương ngài chờ

một lát, để nô tài thông báo hoàng thượng rồi ngài hẵng đi?”

Ta thấy tiểu thái giám này cũng thật là đáng thương,

chạy tới chạy lui mệt đến nỗi trán toàn mồ hôi, liền cười đáp ứng.

Lại qua một lát, ta lại thong thả bước qua bước lại ở

ngoài điện, thấy Khang Đại Vi tự mình đi ra, hành lễ với ta, “Nương nương, lúc này

hoàng thượng đang nghỉ ngơi, mời ngài vào.”

Ta nghiêng tai nghe nghe trong điện, còn mơ hồ nghe

thấy tiếng nữ tử nói chuyện. Việc ta thỉnh cầu không muốn bị người khác biết,

càng không tiện có phi tần khác ở đây, liền nói với Khang Đại Vi: “Khang tổng quản, ta

vẫn nên ra về thôi. Ngày hôm nay hoàng thượng có vẻ rất bận, đợi ngày

khác bản phi lại tới.” Nói

xong liền trở ra ngoài điện. Xem ra sau này tới gặp Hạ Hầu Thần, phải tìm hiểu

rõ ràng trước xem bên cạnh hắn có người hay không, tiện hay không tiện mới

được.

Đang định ra cửa điện, lại nghe Hạ Hậu Thần ở sau lưng

ta nói: “Đã

muốn gặp, đợi không được liền lập tức đi, lòng thành của nàng cũng quá ít đấy?”

Ta vội xoay người hành đại lễ với hắn, quả nhiên thấy

đứng bên cạnh hắn là một vị tuyển thị vừa vào cung chưa được bao lâu, hình như

là họ Dương. Dương tuyển thị này vội hành đại lễ với ta, cười nói: “Nương nương, hoàng

thượng thích canh quả do thần thiếp làm, nên mỗi ngày thần thiếp

chưng mang tới đây. Đang muốn quay về chỗ ở, không nghĩ nương nương lại tới.”

Trong lòng ta thầm nghĩ, không kêu ngươi giải thích,

ngươi không cần phải giải thích rõ ràng như thế. Hứng thú của Hạ Hầu Thần ta rõ

ràng hơn ngươi, khi nổi máu hoang đường lên ngay cả phật đường cũng dám làm,

huống chi là Triều Dương điện của chính hắn? Ta liền cười nhạt, chẳng hề đáp

lời nàng.

Nàng liền hành lễ với hoàng thượng cùng ta, cáo từ.

Hạ Hầu Thần lập tức đi vào Triều Dương điện, ta tay

nhấc váy đi theo. Vốn dĩ quan hệ giữa ta cùng hắn đã hòa hợp, trải qua cuộc du

ngoạn núi Thiên Thọ, dường như lại kết băng, cũng không biết hôm nay hắn đối xử

với ta thế nào.

Không được,phải hòa tan khối băng lớn này

trước đã. Ngẫm nghĩ lại nhớ trước kia hắn rất là thích ta hờn dỗi, ta

liền kêu một tiếng với bóng lưng hắn: “Hoàng thượng, ngài đừng đi nhanh quá,

thần thiếp theo không kịp…”

Hành lang có thái giám coi chừng, nghe được tiếng kêu

của ta, liền hơi lộ ra ý cười. Hạ Hậu Thần lại không để ý đến ta, ngược lại

càng bước nhanh hơn, vài bước liền rẽ qua hành lang dài không thấy nữa.

Ta đành phải nhấc váy lên đuổi theo phía sau. Ta ở

ngoài cũng không thấy hành lang Triều Dương điện dài cho lắm, nhưng sao ngày

hôm nay lại cảm thấy dài dằng dặc như vậy nhỉ?

Là vua của một nước, tính tình Hạ Hậu Thần cũng hơi

thái quá, chịu không nổi nửa điểm tủi thân, người như hắn sao làm vua của một

nước được?

Ta oán thầm đi thẳng vào Triều Dương điện, thấy hắn

sớm đã ngồi sau bàn, trong tay còn cầm bản tấu chương lên xem. Ta bị bỏ rơi ở

giữa đại điện, tiến cũng không được, lùi cũng không xong, rất là lúng túng.

Trong đại điện vắng vẻ trống trơn, cung nhân sớm đã lui hết, chỉ còn hai người

chúng ta. Ta cố lấy dũng đi tới cạnh bàn, thấp giọng hỏi hắn:“Hoàng thượng, trên

triều đình xảy ra đại sự gì, khiến ngài chăm chỉ như thế?”

Ta cũng chỉ là không tìm được lời nào để nói, thuận

miệng hỏi một chút, nào biết đổi được một câu lạnh như băng cuả hắn: “Việc trên triều đình

có thể để nàng tùy tiện bình luận sao? Phụ nữ không được tham chính, nàng có

nhớ không?”

Ta bị hắn doạ nạt, vội vàng quỳ xuống thỉnh tội, liên

tục kêu lên: “Thần

thiếp không dám.”

Ánh mắt hắn đánh giá ta một vòng từ trên xuống dưới,

nói: “Ngày

hôm nay lại mặc trang phục không giống bình thường, nói, có việc thỉnh cầu trẫm

phải không?”

Ta sợ nhất chính là ngữ khí này của hắn, thẳng toẹt

vạch trần tất cả mục đích của ngươi, vạch trần tất cả hình tượng hoa lệ, nhắm

thẳng vào trung tâm, dù trước đó ngươi có tập luyện thật tốt, cân nhắc lời nói

kỹ càng thế nào cũng không có cách nào mở miệng. Không phải giữa chúng ta đã có

thỏa thuận sao? Một đoạn thời gian trước ngươi diễn kịch, ta cũng diễn kịch, rõ

ràng diễn rất tốt, quan hệ cũng hòa hợp mà?

Tại sao làm tới làm lui, tất cả lại trở lại điểm khởi

đầu chứ?

Ta vội cười nói: ” Sao hoàng thượng lại

nghĩ như vậy? Chẳng lẽ chỉ khi thần thiếp có yêu cầu mới đến gặp ngài sao? Thần

thiếp thực sự…”

Hắn lạnh lùng khẽ hừ, khiến ta nghẹn nửa câu “… Thực sự nhớ hoàng thượng

mới tới gặp hoàng thượng ” trong miệng nói không nên lời.

Ngẫm lại bản thân mình trang điểm lộng lẫy, mặc màu

sắc mình không thích tới lấy lòng hắn, lại được kết quả này, trong lòng ta

không khỏi âm thầm uể oải, thầm nghĩ chẳng lẽ hắn không cần ta kiềm chế hoàng

hậu nữa? Ta sắp biến thành một quân cờ thí rồi?

Nghĩ như thế, trong đầu ta liền hốt hoảng. Hắn chưa

kêu ta đứng dậy, ta lại không dám đứng lên, quỳ trên mặt đất, chỉ thấy sàn nhà

lạnh buốt, cảm giác sâu sắc làm bạn với vua quả thật như làm bạn với hổ, huống

chi là một con hổ hỉ nộ vô thường?

Hắn lạnh như băng nói: “Đứng lên đi, quỳ ở

chỗ này cho ai xem?”

Lúc này ta mới đứng lên, nhìn về phía hắn. Hắn lại cầm

tấu chương không biết quan trọng đến cỡ nào lên xem. Lần này ta cũng không dám

hỏi hắn cái gì nữa, càng không dám cáo từ, chỉ đành ngơ ngác đứng chờ trước bàn

sách.

Thật vất vả chờ hắn xem xong tấu chương, khép lại ba

một tiếng, ta mới nói: “Hoàng thượng, lâu rồi ngài không tới Chiêu

Tường các của thần thiếp. Mấy ngày gần đây thần thiếp kêu thợ làm vườn dời

mấy cây hoa hàm tiếu(8) vào trong sân, ngài

không cùng thần thiếp đi xem sao?”

Hạ Hầu Thần chậm rãi buông tấu chương xuống, lại cầm

lấy một quyển khác, “Ừm” một

tiếng, lại không để ý đến ta.

Ta nghĩ thầm hắn như thế này là đồng ý hay là không

đồng ý?

Ta thực sự nhẫn nhịn không được nữa, nhẹ giọng

hỏi: “Hoàng

thượng, ngài có đi hay là không… ạ?”

Hạ Hầu Thần bốp một tiếng đập tấu chương vào đống văn

kiện trên bàn, tiếng động truyền ra thật xa trong đại điện trống trải, ta sợ

đến cả người chấn động, thối lui mấy bước, suýt tý nữa giẫm lên váy té ngã.

Thật vất vả mới ổn định thân hình, lại nghe hắn tức giận nói: “Trẫm đã biết…”

Trong cơn hoảng hốt, lại thấy gương mặt hắn ẩn hiện ý

cười, sau đó lại khôi phục thành diện mạo khối băng, nói: “Trẫm đã có an bài,

ngươi trở về chờ đi!”

Đến cuối cùng, ta cũng không hiểu rốt cuộc hắn có định

đến hay không.

Trở lại Chiêu Tường các, ta nhanh chóng cởi cái váy dài

hồng nhạt này ra, kêu Tố Linh cất ở trong rương, không bao giờ ngó tới nữa. Sau

khi thay y phục, trong lòng ta lại có chút ưu sầu. Nếu như không nhanh chóng

hành động, để cho hoàng hậu tìm được cơ hội hạ thủ, sẽ không kịp.

Nhưng bây giờ tỷ muội ta đang là kẻ thù, phải làm sao

có thể hóa giải khúc mắc trong lòng nàng đây? Ta thật hối hận lúc trước không

nên để đại nương làm kẻ chết thay, mà khi ấy ta có thể làm gì chứ? Đại nương và

mẫu thân vốn là tỷ muội ruột thịt, tướng mạo vốn tương tự, nếu như không phải

bà chết, thì là mẫu thân của ta chết. Trong lúc oán hận không nghĩ kỹ, liền gây

ra tai họa về sau.

Đến chạng vạng, đèn đuốc được thắp lên, Hạ Hậu Thần

không tới, sau khi dùng bữa tối hắn cũng không tới, ta không ôm hi vọng nữa.

Thay đổi một chiếc áo choàng rộng thoải mái, ta ngồi ở trước bàn vô cùng buồn

chán vẽ vẽ. Trong lòng ta nghĩ đến đứa bé trong bụng Ninh Tích Văn, vẽ đi vẽ

lại liền vẽ một đôi hài đồng nho nhỏ. Nhìn ngoài cửa sổ, thấy ánh trăng lên tới

chính giữa khoảng không, thời gian hẳn là sắp đến canh ba, nghĩ rằng chắc hắn

không tới rồi, liền kêu lên: “Tố Linh, nghỉ ngơi thôi.”

Nhưng không nghe được Tố Linh đáp lại. Ta đang muốn

kêu lần nữa, lại cảm giác có một đôi tay từ trên vai ta đưa qua, cầm lấy bức

tranh ta vẽ lên nhìn, nói: “Nàng muốn có con sao?”

Nghe thấy tiếng nói thấp thuần nhu hòa, ta mới giật

mình, cuối cùng Hạ Hầu Thần cũng tới. Trong nháy mắt, ta đột nhiên cảm thấy bản

thân giống như từ ngoài phòng mùa đông rét lạnh đi vào bên trong phòng ấm, cả

người nóng lên. Ta nói: “Hoàng thượng…”

Đôi mắt hắn dưới ánh đèn chiếu rọi phát ra ánh sáng

nhu hòa, lúc nhìn hai đứa bé trên giấy, ngay cả mặt mũi cũng hiện lên vẻ ôn

nhu. Không biết vì cái gì, mũi ta lại hơi cay cay, cuối cùng hắn cũng tới.

Ánh mắt hắn từ trên giấy dời đi, chỉ nói: “Nhưng bây giờ lại

không phải lúc.”

Ta liên hệ lời hắn nói, đột nhiên hiểu ra ý tứ của

hắn, không khỏi mặt đỏ tai hồng, nói:“Hoàng thượng, thần thiếp cũng biết là

không đúng lúc, chỉ là không phải hoàng thượng đã có một đứa con sắp sửa sinh

ra sao?”

Hắn chăm chú nhìn ta, dường như đang tìm tòi nghiên

cứu biểu tình của ta: “Nhưng không phải là của nàng.”

Ta cúi đầu nói: “Nhưng là của muội muội thần thiếp.”

Khuôn mặt hắn lạnh xuống, “Trẫm sớm biết thỉnh

cầu của nàng, chính là việc này thì trẫm sẽ không đáp ứng nàng, không thể để

nàng ta sinh nghi.”

Cả người ta run lên, dùng ánh mắt không thể tưởng

tượng nổi nhìn hắn. Đây là một người nam nhân như thế nào? Có thể dùng tánh

mạng một thai nhi trong bụng để đổi lấy sự tín nhiệm của hoàng hậu? Hắn biết rõ

hoàng hậu sẽ không bỏ qua cho nó!

Giọng ta lạnh dần, “Hoàng thượng, nhưng

đó là cốt nhục ngài sinh ra!”

Thân thể hắn chấn động, ánh sáng trong mắt yếu ớt,

lạnh lùng, khiến lòng người phát lạnh, “Trẫm sẽ còn có rất nhiều con.”

Ta mở to hai mắt nhìn hắn, cảm thấy khoảng cách với

người nàyvừa mới gần hơn nhưng sau vài câu nói đó lại càng ngày càng xa. Cuối

cùng hắn vẫn là người ta không thể hiểu rõ. So với ta, hắn hung ác hơn quá

nhiều. Ta tính kế bất quá là vì sinh tồn mà thôi, mà hắn tính kế, lại tính toán

hết lòng người trong thiên hạ.

Ta biết đã không thể cầu xin hắn nữa. Hắn có thể tới,

có thể giải thích với ta như vậy, đối với hắn mà nói đã là cực hạn. Ta nhìn cục

chặn giấy đè mấy tờ giấy Tuyên Thành trên bàn, chỉ cảm thấy mép bàn trong mắt

ta đã dần dần mơ hồ.

Nếu như hiện tại ta đang có mang, kết quả sẽ là cái

gì? Ta không dám nghĩ tiếp, vốn nghĩ so với những người khác, mình sẽ đặc biệt

hơn một chút, có giá trị với hắn hơn một chút, hóa ra tất cả chẳng qua chỉ là

tham vọng xa vời của ta mà thôi.

Ta nhắm mắt lại, nuốt nước mắt vào trong lòng,

nói: “Hoàng

thượng, trời đã muộn rồi, nghỉ ngơi đi?”

Hắn một phát bắt lấy cổ tay ta, “Nàng phải hiểu, giang

sơn này, trẫm phải bảo vệ nó. Nàng không biết đâu, Thời gia đã trở

thành gia tộc Thượng Quan thứ hai, trẫm không thể khiến bọn họ như

nguyện!”

Ta nhàn nhạt mà nói: “Thần thiếp là một phụ

nữ. Hoàng thượng quên rồi sao? Phụ nữ thì không thể tham chính. Thần thiếp

không hiểu đại sự triều chính của hoàng thượng…” Giọng

ta dần dần chuyển lạnh, “Thế nhưng Thời gia phát triển an toàn,

không phải do một tay hoàng thượng tạo thành sao?”

Hắn suy sụp lui lại hai bước, nói: “Trẫm còn cách nào

khác đây? Nếu như không có Thời gia giúp đỡ, trẫm đã sớm chết ở trong

tay thái hậu. Nàng muốn trẫm làm sao bây giờ?”

Hắn lấy Thời gia để kềm chế gia tộc Thượng Quan, chắc

hẳn đã chấp nhận không ít thỏa hiệp? Đáp ứng lập Thời Phượng Cần làm hoàng hậu,

chỉ là một trong số đó chăng? Nhưng một khi đã thỏa hiệp, liền khó mà sửa lại,

cả cốt nhục của mình hắn cũng phải thỏa hiệp sao?

Sư Viện Viện sanh non, cuối cùng cũng bị bỏ mặc, hắn

nhất định đã biết rõ ai là người âm thầm hạ thủ, nhưng hắn vẫn thỏa hiệp như

cũ, kỳ thật so với ta, hắn có khá hơn bao nhiêu đâu?

Ta dựa vào cái gì mà chỉ trích hắn? Ta vốn phải phẫn

nộ, lại chỉ cảm thấy bi thương. Dưới sự phồn hoa rực rỡ này, sau khi xé xuống,

chẳng qua một đống cặn bã mà thôi.

Cảm thấy bờ vai mình bị hắn nắm lấy, hắn lay ta: “Vì sao nàng lại có

biểu tình này? Thất vọng về trẫm sao? Đây mới là biểu tình chân chính khi nàng

nhìn trẫm phải không? Hử..?”

Ta dùng sức, tránh khỏi sự kềm giữ của hắn, eo dựa vào

bàn dài, nói: “Hoàng

thượng, thần thiếp vốn là người như vậy, ngài không biết sao? Không phải thần

thiếp giỏi về giả mạo, giỏi về tính kế, ngài mới triệu thần thiếp trở về ư? Tất

cả mọi người đều cùng là một loại người, không phải sao?”

Ta muốn cười, nhưng gắng sức một hồi cũng chỉ lạnh

lùng thản nhiên nói.

Hắn hung hăng cười : “Không sai, chúng ta

là cùng một loại người!”

Hắn vung tay lên, hất toàn bộ vật phẩm trên bàn xuống

mặt đất, phát ra tiếng động kinh thiên động địa. Khang Đại Vi ở bên ngoài hỏi:

“Hoàng

thượng, xảy ra chuyện gì?”

Hắn nói: “Canh giữ ở bên ngoài, đừng cho ai tiến

vào!”

Khang Đại Vi đáp lời, sau đó không còn tiếng động nào

nữa.

Bộ dáng hắn hung tợn khiến ta sợ hãi, không thể tự chủ

nâng tay đánh hắn trước để ngăn không cho hắn tới gần, nhưng cánh tay hắn lại

giống như làm bằng sắt, kìm chặt eo ta, khiến ta không thể động đậy. Ta lại

nghe thấy tiếng y phục bị xé rách. Cảm thấy mình bị đặt lên trên bàn dài lạnh

như băng, ngửa mặt nhìn lên thấy hình cánh hoa sen thiếp vàng trên nóc nhà, bị

xâm nhập từng đợt từng đợt, trái tim rốt cuộc lại như khúc gỗ mục chìm vào

trong nước, càng lúc càng chìm sâu xuống.

Tiếng nói của hắn từ xa xôi nào đó vọng tới, “Ninh Vũ Nhu, đừng quên

giữa chúng ta có thỏa thuận. Ngày mai, trẫm và nàng vẫn là hoàng đế và sủng

phi…”

Hắn ta nhẹ giọng mà nói bên lỗ tai ta: “Trẫm khuyên nàng đừng

tự hành động, đừng làm hỏng thỏa thuận của chúng ta. Phải biết rằng hoàng hậu

đã giăng sẵn bẫy để chờ nàng nhảy vào. Nàng ta cũng không phải là một nữ nhân

ngu xuẩn, muội muội nàng cho nàng ta cơ hội tốt như thế, khiến nàng ta có thể

khảo nghiệm xem lòng nàng có phải thực sự hung ác như vậy hay không, sao nàng

ta lại không lợi dụng tốt cơ hội này…? “

Ánh vàng của cánh sen trên nóc nhà lại đâm vào mắt ta

khiến nó đau lâm râm. Tuy rằng trong phòng rất ấm áp, ta lại chỉ cảm thấy phần

lưng dán trên bàn dài lạnh lùng, lạnh thấu xương cốt. Hắn nói không sai, nếu

như ta thực sự tiếp cận Ninh Tích Văn, nhất định nàng ta sẽ mượn cơ hội làm khó

dễ.

Ta thấp giọng nói: “Hoàng thượng, ngài đã

biết thần thiếp và ngài là cùng một loại người, việc này xin ngài cứ

yên tâm…”

Ta lắng nghe tiếng bước chân hắn càng lúc càng xa, bên

trong khói nhẹ mềm mại rũ xuống, át đi một buồng hoang đường cùng mê loạn, hắn

luôn luôn để ta có chút hi vọng, sau đó lại cho ta một kích trí mạng, khiến

lòng ta vừa mềm mại lại dần dần trở nên cứng rắn.

Sau đó mấy ngày, tuy hắn thường tới Chiêu Tường các, ở

trước mặt cung nữ cùng ta tình thâm khẩn thiết, rốt cuộc cũng không có bầu

không khí thân thiết lấy giả làm thực vài ngày trước đó nữa, trước mặt người

khác hắn đối tốt với ta, lại khiến ta cảm thấy lạnh buốt trong lòng, mà ở sau

lưng đám cung tỳ, cả hai chúng ta đều trầm mặc không nói gì, ta lại nghĩ, như

thế cũng tốt, hắn chưa hề say mê ta, bóc đi những biểu hiện giả dối trước mặt

người khác, lại khiến ta càng thêm tỉnh táo.

(1)Diều rết ngàn chân:↑

(2)Diều chim én bay trong gió:↑

(3)Tranh Tây sương ký:↑

(4)Diều chim én có hình mẫu đơn phú quý:↑

(5)Diều Ngũ phúc mừng thọ:↑

(6)Diều bươm bướm:↑

(7)Diều Phượng bảy màu:↑

(8)Hoa hàm tiếu: