Thượng Cung

Chương 29: Lao ngục lạnh lẽo, thân nhân lại mang đến sự ấm áp

Sau khi hoàng hậu đến thăm ta, ngày hôm sau Lý Sĩ

Nguyên lại tới đây. Tất nhiên là có người thông báo với hắn tình hình ngày hôm

đó, nhưng lại không tìm được chút tin tức có giá trị nào, nên mới tới tìm hiểu

ý tứ của ta. Ta tất nhiên là một giọt nước cũng không lọt ra ngoài, chỉ thỉnh

cầu hắn, có thể cho ta gặp mặt mẫu thân không.

Ta hết một lần tới hai lần, hết hai lần tới ba lần

thỉnh cầu gặp người khác, hắn cũng không mất kiên nhẫn, còn đáp ứng rất sảng

khoái. Hắn đã tra được đại nương không phải là mẹ ruột ta, tự nhiên sẽ biết mẫu

thân ta ở đâu, ta không cần nói địa chỉ cho hắn. Có lẽ đối với án này, hắn cũng

không hiểu ra sao, chung quy cũng không có cách đột phá, nên muốn xuống tay ở

chỗ khác. Chỗ hoàng hậu đã không lấy được tin tức gì, hi vọng ở chỗ người nhà

ta có thể lấy được một chút tin tức.

Ngày hôm sau, nữ quan coi ngục liền đi tới báo với ta:

“Nương

nương, mẫu thân ngài tới thăm ngài.”

Ta sửa sang lại y phục, mỉm cười với nàng, nói: “Ngoại trừ thư từ đưa

tới, đã rất lâu rồi bản phi không gặp mẫu thân. Ngươi giúp ta nhìn xem, dung

nhan bản phi có gọn gàng không?”

Nàng liền nhìn ta, ngây người trong nháy mắt, sau

đó xúc động nói: “Tuy

nương nương không có trâm cài, không chút phấn son, vẫn có một cỗ phong tình

hút hồn người khác. Nô tỳ làm việc trong ngục nhiều năm, từ tiền triều đến

triều đại này, gặp không ít phi tần phạm tội vào ngục. Nói

thật, tuy phẩm vị của nương nương không quá cao, nhưng loại khí độ

gặp biến không kinh hãi này nô tì chưa bao giờ thấy trên bất cứ người nào

khác.”

Ta liền sửa sang mái tóc dài không dùng trâm cài lại,

nói: “Ngươi

thật biết cách ăn nói.”

“Nô

tì biết nương nương không tin, cho rằng nô tì nịnh hót, nhưng nô tì không phải

là người giỏi nịnh nọt. Gặp nương nương, cảm xúc rất nhiều, những gì nói ra đều

là lời tâm huyết.”

Ta thầm nghĩ quan coi ngục này thật biết điều, ta cần

gì phải làm nàng mất hứng, liền lộ vẻ cao hứng, ” Nói như thế, mẫu

thân gặp ta, sẽ không quá thương tâm khổ sở phải không?”

Quan coi ngục thở dài: “Phàm là người làm mẹ,

thấy con gái mình bị nhốt vào ngục, làm sao không thương tâm rơi lệ cho được.

Dung nhan của nương nương có tốt cách mấy, chỉ sợ mẫu thân ngài cũng cười không

nổi.”

Ta liền hỏi nàng: “Nghe khẩu khí của ngươi, giống như người

đã làm mẹ?”

Gương mặt nàng lộ ra vẻ dịu dàng hiếm thấy, “Nô tì đã có hai con.”

Ta thở dài: “Chắc hẳn ngươi cũng giống mẫu thân ta,

coi con cái còn hơn tính mạng.”

Ta không dám nói tất cả sự khốn khổ trong cung cho mẫu

thân biết, bởi vì ta biết, nếu bà biết được, nỗi đau trong lòng bà sẽ còn sâu

hơn ta gấp bội. Từ nhỏ, bà đã dùng mọi thủ đoạn ra bảo vệ ta, thậm chí bỏ qua

tình yêu vợ chồng, bản thân mình bị mang tiếng là điêu ngoa cũng không tiếc.

Nếu như bà biết ta quỳ ở trong đống tuyết giặt quần áo khi trời đổ tuyết mịt

mù, ở ngự hoa viên bị người ta tát tai, nhiều năm trôi qua thủy chung

vẫn giãy dụa trên bờ vực sinh tử, trong lòng bà sẽ bi thương đến nhường

nào.

Ta chỉ cần để bà biết ta ở trong cung sống rất tốt, là

được rồi.

Từ xa đã nhìn thấy thân ảnh của mẫu thân. Bà mặc một

bộ váy màu đỏ pha xanh có kết hoa, thân trên khoác áo ngắn bằng gấm có vân

chìm, búi tóc gọn gàng, trên đầu đeo một chuỗi bạc, giữa trán có một viên phỉ thúy

lớn bằng ngón tay cái(1), tuy toàn thân ảm đạm không rực

rõ, nhưng mỗi một món đồ đều hiển lộ sự phú quý. Từ xa nhìn lại, gương mặt bà

tuy hơi u buồn, nhưng rất ít nếp nhăn, làn da hơi chùng, nhưng vẫn tươi sáng.

Bà cùng tuổi với thái hậu, tuy không phú quý như thái hậu, nhưng tinh thần

thoạt nhìn lại tốt hơn nhiều. Ta thầm yên lòng. Xem ra mẫu thân giống như trong

thư, ở ngoài cung nô tì thành đàn, sống rất thoải mái.

Bà nhìn thấy ta, liền lảo đảo tăng tốc đi tới đối

diện. Nha hoàn hai bên vội vàng đỡ lấy bà, ba người một đường chạy tới nhà tù

ta ở. Chưa mở cửa sắt, mẫu thân đã đưa tay ra giữ chặt ta, “Muội muội, con có

khỏe không?”

Một câu hỏi han chưa xong, hai hàng nước mắt đã chảy

xuống. Ta cũng không kiềm chế được rưng rưng nước mắt. Nữ quan coi ngục mở cửa

lao ra, “Phu

nhân, Lý đại nhân có lệnh, ngài có thể đi vào thăm.”

Lúc này mẫu thân được bọn nha hoàn đỡ, đi qua song sắt

vào trong phòng.

Ta hầu hạ mẫu thân ngồi xuống, ngửi được trên đầu bà

có mùi hương hoa cỏ tán nhuyễn, chăm chú nhìn kỹ, lại nhìn thấy chân tóc màu

trắng. Trong lòng ta không khỏi chua xót, hóa ra mẫu thân cũng đã đầu đầy tóc

bạc, chẳng qua vì gặp ta, mới dùng hoa cỏ tán nhuyễn nhuộm đen lại. Mẫu thân

luôn luôn kiên cường, luôn luôn nuốt tất cả khổ tâm vào trong lòng, ta gặp phải

đại họa này, không biết có khiến bà mất ngủ cả đêm hay không?

Ta giả vờ không biết, cười nói: “Thần sắc mẫu thân có

vẻ rất tốt, nữ nhi cũng yên tâm…”

Quan coi ngục sớm đã dùng bộ đồ trà bằng sứ do cục

Thượng Cung đưa tới tự tay pha trà nóng, bày ở trước mặt chúng ta, sau đó mới

lui ra, đứng ở trước cửa sắt cách chúng ta không xa.

Mẫu thân vừa thấy điệu bộ này, liền biết tình cảnh của

ta không tốt, không kiềm nổi lại rơi lệ. Cả đời mẫu thân rất ít khi rơi lệ, bắt

đầu từ lúc gặp ta, liền nước mắt giàn dụa. Ta vuốt ve tay bà, khuyên nhủ: “Mẫu thân, khi phụ thân

bị định tội cũng không thấy mẫu thân như thế. Nữ nhi luôn luôn phúc lớn mạng

lớn, huống hồ án còn đang thẩm tra xử lí, không biết kết quả như thế nào. Mẫu

thân không cần thương tâm.”

Mẫu thân nắm tay ta, “Muội muội, nương chỉ còn mình con là

người thân, nếu như con xảy ra chuyện gì, mẫu thân thực sự không biết phải sống

ra sao nữa. Nghĩ đến lúc trước, từ nhỏ đến lớn mẫu thân luôn muốn bảo vệ con

chu đáo, nhưng từ nhỏ con đã khiến nương vô cùng đau lòng thương tiếc. Tánh khí

nương nóng nảy, thấy người khác bắt nạt con, chỉ biết chanh chua, thường chọc

phụ thân con bất mãn, nhưng con chỉ cần nói một câu, là có thể chọc phụ thân

thoải mái cười lớn, từ đó sinh lòng áy náy. Nương thật sự có cảm giác, lúc đó,

không biết là nương bảo vệ con, hay là con đang bảo vệ nương nữa. Muội muội,

hiện giờ con bị giam vào ngục rồi, biết làm thế nào đây, chỉ trách nương bất

tài…”

Mẫu thân nói khẽ với ta: “Muội muội, nương

không thiếu tiền bạc, nếu có biện pháp, dù cho táng gia bại sản cũng phải cứu

con ra.”

Ta thầm buồn cười, buồn cười xong liền thấy chua xót.

Mẫu thân cho rằng đây là vụ án bình thường sao? Vụ án này là tội tày trời, tiền

bạc thì có tác dụng gì?

Ta nói: ” Nương, không cần kinh hoảng. Nữ nhi chưa

bao giờ làm chuyện gì sai, dù người khác vu cáo hãm hại thế nào, cũng chỉ uổng

công. Lần này nữ nhi kêu nương tới đây, chẳng qua là muốn xem nương sống

có tốt không. Nữ nhi luôn ở trong cung, tình người phức tạp, không thể phái

người tiếp nương vào cung được, nương có từng trách con chăng?”

Mẫu thân liền bùi ngùi nói: “Muội muội, con đừng

coi nương thành bà già ở nông thôn. Mẫu thân làm sao không biết thiệt hơn như

thế.” Bà nhìn ra ngoài cửa sắt một cái, mới nói khẽ

với ta, “Nương

đã biết kết cục của vị kia.”

Ta nói: “Nương, nương có trách nữ nhi tàn nhẫn

không?”

Mẫu thân lắc lắc đầu, “Bà ấy sớm đã không

coi chúng ta là người thân rồi.”

Ta nhìn ra ngoài cửa sắt, thấy nữ quan coi ngục tuy

mắt hướng ra ngoài, nhưng cái lỗ tai vẫn đang lắng nghe, liền nói: “Nương, tuy nữ nhi ở

trong ngục, nhưng vẫn có người chiếu cố, hết thảy sinh hoạt đều rất tốt, nương

không cần lo lắng.”

Mẫu thân nhíu mày, ngẩng mũi lên ngửi ngửi, “Muội muội, chỗ này sao

có thế nói là tốt được? Con coi mùi nơi này nè, không kém hơn chuồng heo bao

nhiêu.”

“Nương,

nương coi nương kìa, nơi này dù sao cũng là nhà tù, làm sao đòi hỏi nhiều như

vậy được. Nương xem chăn mền này, áo bông này, toàn là do người trong cung đưa

tới. Nữ nhi tuy bị định tội, nhưng nhân duyên vẫn tốt, không phải chịu khổ.”

Mẫu thân nhìn ta, “Muội muội, con đừng gạt nương. Trong

cung là chỗ như thế nào, mặc dù nương chưa từng ở, nhưng cũng đã nghe qua, so

với nhà chúng ta trước kia không biết phức tạp hơn biết bao nhiêu lần, có được

mấy người thực lòng với con? Vừa khéo nương mới may hai cái túi hương, con bỏ ở

đầu giường, có thể át mùi.”

Ta có chút khẩn trương nhìn nữ quan coi ngục ngoài

song sắt một cái, mỉm cười nhận lấy hai cái túi hương. Mẫu thân nói: “Muội muội, lần trước

con kêu nương thêu hai cái túi hương cho con, còn bảo nương thêm vào không ít

hoa khô, những loại hoa khô trong túi đó, tuy có công hiệu xua đuổi côn trùng,

nhưng chỉ treo bên hông thôi nhé, ngàn vạn lần đừng để gần mũi, hoa mai năm màu (2) trong đó có độc…”

Ta vội vàng vội vàng ngắt lời mẫu thân, “Nương, nữ nhi luôn cẩn

thận, làm sao phạm phải sai lầm lớn như vậy được? Nương đừng quá lo lắng.”

Nói tới đây, nương lại giàn dụa nước mắt, “Muội muội, phải làm

sao cho tốt bây giờ?”

Ta liền khuyên nhủ: “Nương chỉ cần ở nhà

chờ tin tức, nữ nhi sẽ bình an mà.”

Chớp mắt đã đến lúc đèn đuốc được thắp lên, trong

phòng giam cũng đốt đèn Thanh Vân(3), ta khuyên nhủ lần nữa, nương mới quay đầu

lại rời đi.

Tay ta cầm hai cái túi hương được thêu cực kỳ tinh mỹ,

thầm nghĩ tay nghề của nương vẫn không mai một. Lúc còn trẻ, công phu thêu thùa

của nương có thể coi là đệ nhất Giang Nam, bao nhiêu người tốn ngàn vàn mà mua

không được, nhưng sau khi gả cho phụ thân, lại chỉ có thể tủi nhục làm Nhị

nương, hào quang lúc trước liền chìm xuống đáy hồ. Ta đã từng hỏi nương, vì sao

lại gả cho phụ thân, thà rằng xếp dưới tỷ tỷ cũng không tiếc, bà chỉ nhàn nhạt

mà nói: lúc đó, ma xui quỷ khiến.

Sau khi ta lớn lên nghe hạ nhân lén lút bàn tán, mới

biết người phụ thân muốn kết hôn là đại nương, chỉ vì nương vừa gặp đã thương

ông, muôn vàn bi thương khẩn cầu, phụ thân mới cùng lấy về. Ta nghĩ, mẫu thân

không đề cập tới chuyện cũ, cũng bởi vì vô cùng hối hận về sai lầm lúc còn trẻ.

Mà ta, vĩnh viễn sẽ không rơi vào tình huống như thế.

Mẫu thân đi rồi, ta nhìn túi hương, ảm đạm thất thần.

Nữ quan coi ngục thấy thế, liền xúc động, mở miệng khuyên giải an ủi ta. Dần

dần, ta cũng nói chuyện với nàng nhiều hơn, khi hỏi đến hai đứa nhỏ nhà nàng,

thì có thể trông thấy gương mặt nàng đầy vẻ dịu dàng. Ta không khỏi sinh lòng

hâm mộ. Sinh con trong cung, ngay cả nghĩ ta cũng không dám nghĩ. Trước khi

hoàng hậu sinh hạ hoàng tử, nếu ta có thai, thì chỉ có một con đường chết. Nữ

tử dân gian cùng tuổi ta, có người đã ba bốn đứa con, ta lại nơm nớp lo sợ đi

vào vết xe đổ của Sư Viện Viện. Nhìn thấy quan coi ngục nhắc tới hai đứa con

trai, từ khóe mắt đến đuôi lông mày đều không ngừng thể hiện sự hạnh phúc, tinh

thần ta liền chán nản.

Nữ quan coi ngục dường như cũng ý thức được, khuyên

giải:

“Hoàng thượng rất ân sủng nương nương, nếu như nương nương thoát khỏi tình cảnh

này, chắc chắn hoàng thượng sẽ yêu chiều ngài như xưa, sợ gì không có con cháu

đầy nhà?”

Ta chỉ khẽ mỉm cười, không nói tiếp nữa, lười nhát nằm

trên giường.

Đúng lúc này, có người tới báo: “Nương nương, Lý đại

nhân cầu kiến.”

Ta mới ngồi dậy, kinh ngạc nói: “Sao hắn lại đến?”

Nữ quan coi ngục nói: “Có lẽ vụ án có tiến

triển gì đó, nên tới thông báo cho nương nương chăng?“

Ta không để ý tới câu trả lời của nàng, soi mặt trong

gương đồng, sau đó mới nói: “Mời Lý đại nhân vào.”

Hôm nay thần sắc Lý Sĩ Nguyên có chút gấp gáp, vào

song sắt hành lễ với ta, sau đó muốn mở miệng lại thôi, ta nói: “Còn không mang ghế cho

Lý đại nhân.”

Quan coi ngục đứng ở bên cạnh ngẩn người, lúc này mới

bưng ghế tới đây.

Lý Sĩ Nguyên ngồi xuống, thở hổn hển một hơi nói: “Nương nương, hôm kia

lệnh đường tới thăm ngài, có nói gì với ngài không?”

Ta ngạc nhiên nói: “Ta và mẫu thân gặp mặt, là do Lý đại

nhân phê chuẩn, còn có thể xảy ra biến cố gì hay sao?”

Lý Sĩ Nguyên vội la lên: “Xin nương nương nói

thật, ngài đã nói gì với lệnh đường?”

Ta thấy hắn hốt hoảng, liền bối rối theo, “Cũng không có chuyện

gì, nói một ít việc nhà thôi, có chuyện gì sao?”

Lý Sĩ Nguyên dậm chân, “Nương nương, mẫu thân

ngài sau khi cáo biệt ngài, trên đường về nhà đã bị người ta bắt đi, đến nay còn

chưa rõ tung tích. Bổn quan sai người tìm khắp toàn thành, cũng tìm không ra.”

Đầu ta choáng váng, cơ hồ mềm nhũn ngã trên giường. Nữ

quan coi ngục vội vàng chạy qua đỡ ta, thấp giọng an ủi: “Nương nương, không có

gì đâu. Đã có Lý đại nhân giúp đỡ, chắc chắn sẽ giúp ngài tìm mẫu thân về.”

Ta quýnh lên, từ trên giường ngồi dậy, giữ chặt tay áo

Lý Sĩ Nguyên, “Lý

đại nhân, ta xin ngài, dù sao đi nữa cũng phải tìm được mẫu thân ta về. Từ khi

gia phụ qua đời, gia tộc suy tàn, ta lại vào cung, mẫu thân một mình ở bên

ngoài bơ vơ không nơi nương tựa, mới sống tốt được ít ngày, lại nghe thấy ta

gặp phải đại nạn này… Lần này, sợ rằng là do ta liên luỵ đến mẫu thân rồi!”

Lý Sĩ Nguyên bị ta giữ chặt tay áo, lúng túng không

thôi, lại không dám gạt ra, vội nói: “Nương nương, ngài yên tâm. Lão thần có

liều cái mạng già này, lật ngửa kinh thành lên trời, cũng sẽ giúp ngài tìm mẫu

thân về, chẳng qua…”

Hắn nhẹ nhàng lôi kéo tay áo, ta tỉnh ngộ, nới lỏng

tay, áy náy nói: “Là

bản phi càn rỡ… Ngài nói chẳng qua thế nào?”

Hắn nhìn ta, trong đôi mắt đó nhấp nháy tinh

quang, “Có

thể lúc ngài nói chuyện với mẫu thân có nhắc tới điều gì đó, bị người có tâm

nghe được, vì vậy mà…”

Ta hoảng hốt, vội vàng phủ nhận, “Sẽ không, ta chỉ nói

chuyện phiếm với mẫu thân, nói chút chuyện cũ trước kia, đâu có đề cập đến cái

gì. Huống hồ mẫu thân chỉ là phụ nhân bình thường, có thể biết được cái gì?”

Ta cảm giác ánh mắt hắn đảo qua đảo lại trên mặt ta,

sắc như mắt chim ưng, rồi nháy mắt lại khôi phục trạng thái bình thường, trở về

bộ dạng nóng vội như lửa lúc nãy, “Nương nương, vậy lão thần xin được cáo

lui trước, đi nha môn Đại Lý tự xem có tin tức của lệnh đường hay không.”

Ta vội vàng thúc giục hắn, “Lý đại nhân, ngài có

tin tức gì, thì mau chóng báo cho ta.”

Lý Sĩ Nguyên đi rồi, ta đi qua đi lại trong phòng giam

nhỏ hẹp, nôn nóng chờ đợi tin tức của hắn, nhưng thẳng đến chạng vạng vẫn không

có tin tức truyền tới. Nữ quan coi ngục khuyên ta: “Nương nương, ngài ăn

chút gì trước đi. Nếu Lý đại nhân có tin tức, sẽ thông báo ngay cho ngài.”

Ta nói: “Ngươi kêu ta làm sao nuốt trôi đây? Nếu

như mẫu thân thực sự vì ta mà gặp chuyện, ta có chết muôn lần cũng không trả

hết tội.”

Nữ quan coi ngục cảm động trong lòng, một mực ở trong

ngục hầu hạ ta. Ta cơ hồ cả đêm không ngủ, đầu vừa dính gối liền tỉnh dậy, cho

đến khi song sắt trong ngục bắt đầu trắng lên, ánh mặt trời từ ngoài song sắt

bắn vào.

Miễn cưỡng ăn một chút cháo loãng, tuy buồn ngủ đến

cực điểm, ta vẫn không thể ngủ được. Đúng lúc này, ngoài cửa lao có người hô: “Lý đại nhân đến.”

Đúng lúc này, ngoài cửa lao có người hô: “Lý đại nhân đến.”

Ta lập tức đứng lên, lẩm bẩm nói: “Có tin tức?”

Nữ quan coi ngục thấy bộ dáng vừa vui mừng vừa sầu lo

của ta, liền nói: “Nương

nương, Lý đại nhân nhất định sẽ mang tới tin tức tốt, nương nương có thể yên

tâm rồi.”

Ta cảm kích mà nói: “Phiền ngươi ở cạnh ta cả đêm, bản phi

thật sự không biết lấy gì để báo đáp.”

Nghe ta nói như thế, nữ quan coi ngục có chút luống

cuống, tay chân không biết để vào đâu, nửa buổi mới nói: “Nô tỳ đâu đáng để nương

nương nói như thế. Nương nương là quý nhân trên trời, nô tỳ hầu hạ nương nương

vốn là việc phải làm.”

Ta nắm tay nàng, chỉ thấy tay nàng thô ráp nhiều nếp

nhăn, chắc hẳn thường ngày đã quen lao động chân tay. Ta nói: “Từ khi bản phi vào ngục

tới nay, nhiều lần được ngươi chiếu cố. Bản phi ở trong cung đã quen với tình

người ấm lạnh, không ngờ rơi xuống bước đường này, lại có được một tỷ muội tốt

như ngươi ..”

Mấy lời này khiến hốc mắt quan coi ngục đỏ hồng, ta

cũng bùi ngùi. Lúc này, liền nghe có tiếng người ồn ào từ ngoài cửa sắt vang

lên, Lý Sĩ Nguyên vội vã đi vào, còn muốn hành lễ theo lệ, ta vội vàng nói: “Lý đại nhân không cần đa

lễ, tìm ra mẫu thân chưa?”

Lúc này Lý Sĩ Nguyên mới nói: “Nương nương, đại sự

không ổn. Theo tin tức nô tài tra được, sau khi lệnh tôn ra

khỏi Tông Nhân phủ, liền bị người trong cung đón đi, hiện đang ở trong cung…”

Ta vội la lên: ” Tội danh của bản phi

chưa định, vì sao lại liên lụy đến người nhà ta? Không được, ta phải thỉnh cầu

hoàng thượng, thả mẫu thân ta ra mới được.”

Lý Sĩ Nguyên lắc lắc đầu nói: “Nương nương không biết

chứ, vì thái hậu mới hoăng, Tín vương mượn cơ hội này đã đến kinh

thành vào mười ngày trước, tỏ vẻ nhất định phải nghiêm trị hung thủ đầu

độc thái hậu, hiện đang ở trong cung. Nghe nói mẫu thân ngài không phải bị giam

ở đâu khác, mà là đang ở chỗ hắn…”

Hắn quan sát sắc mặt ta một chút, “Nương nương cũng đừng

quá tuyệt vọng, sự tình chưa chắc đã không thể chuyển biến. Chỉ cần nương nương

chịu nói thật với vi thần, rốt cuộc ngài và lệnh đường đã nói chuyện gì?”

Ta lẩm bẩm nói: “Là bản phi liên luỵ mẫu thân, bản phi đúng

là đã hại người còn hại mình…”

Hắn tùy mặt gửi lời, “Nương nương, nếu như

lệnh đường thực sự đã nói ra cái gì, ngài cũng phải kể lại cho vi

thần biết, vi thần mới an bài tốt được.”

Ta lắc lắc đầu, mặt đầy vẻ tuyệt vọng, “Lý đại nhân, đa tạ ý tốt

của ngài, nếu như mẫu thân không thể thoát khỏi khốn cảnh, ta có chết không

đáng tiếc…”

Lý Sĩ Nguyên khuyên giải nửa ngày, ta vẫn trầm mặc

không nói, chỉ cầu xin hắn cứu mẫu thân ta ra. Hắn cũng hết cách, lại nhớ có

tin tức mới truyền tới, khuyên giải an ủi vài câu, liền vội vàng rời đi.

Kể từ đó, liên tiếp mấy ngày, ta càng thêm ăn không

ngon, ngủ không yên, từ từ gầy rộc đi.

Nữ quan coi ngục kêu người làm nhiều món ăn vặt cho

ta, ta cũng ăn không được mấy miếng, nàng gấp đến độ nói thẳng: “Nương nương, ngài cứ

như vậy cũng không giải quyết được gì. Lệnh đường còn chưa cứu ra, ngài đã ngã

xuống trước rồi.”

Ta nói: “Cũng không biết bọn họ sẽ làm gì mẫu thân

ta. Tính khí mẫu thân luôn luôn cường ngạnh, nếu như bị đối xử không tốt…”

Cảm giác trong mắt có nước mắt trợt xuống, nhỏ giọt

trên áo bông trắng thuần, đảo mắt đã bị vải bố rất dễ hút nước hút sạch sẽ bóng

loáng, chỉ lưu lại một mảng nước mắt lớn.

Nữ quan coi ngục cảm thấy đồng tình sâu sắc, chỉ biết

cùng ta rơi lệ.

Hai ba ngày không thể an giấc, khiến ta mỏi mệt không

chịu nổi, buổi tối rốt cuộc nằm ngủ. Vừa mới nhắm mắt, lại bị người đẩy tỉnh,

mở mắt ra nhìn, trời đã sáng trưng, giương mắt nhìn lên, là nữ quan coi ngục

đang đứng trước giường ta. Ta lập tức ngồi dậy, đầy hi vọng mà nói: “Có tin tức sao?”

Nàng lắc lắc đầu, nói với ta: “Nương nương, muội muội

ngài nhờ người mang vài thứ đến cho ngài…”

”Nàng

không tới?”

“Không

có, chỉ bảo một gã sai vặt đưa tới, là một ít đồ ăn, mời nương nương xem…”

Trong giỏ trúc là hai cái bánh mè lớn(4), mấy đĩa thức ăn, vô cùng đơn giản, vừa

nhìn đã thấy hết. Ta biết phàm những thứ mang đến chỗ ta, đều đã trải qua sự

kiểm soát của quan coi ngục, liền lật tới lật lui cho nàng xem.

Nàng lại cười nói: “Nương nương yên tâm, những thứ này nô tỳ

đã xem qua. Muội muội của ngài cũng thật kỳ quái, nương nương vào tù nhiều ngày

như vậy không thấy nàng tới thăm ngài, hiện giờ lại sai ngừơi đưa tới những thứ

thô thiển này …”

Ta khẽ mỉm cười, đưa tay từ trong giỏ xách cầm bánh

ra, “Ngươi

đã ăn quen những thứ này nên không có cảm giác gì, nhưng ta lại cảm

thấy ngạc nhiên. Ta đã nhiều năm không nếm qua những thứ này, gia muội

đúng là hiểu lòng ta.”

Nữ quan coi ngục thấy ta tươi cười, liền ngẩn ra. Ta

mỉm cười nhìn nàng, chậm rãi tách cái bánh mè bị nướng đến vàng óng rực rỡ, mùi

thơm xông vào mũi, đưa thứ nằm trong bánh mè ra, nhẹ nhàng quơ quơ. Chỉ nghe

tiếng chuông vàng thanh thúy rung động, truyền ra thật xa trong phòng giam yên

tĩnh. Ta nhìn thấy sắc mặt nàng phút chốc trắng bệch, liền nhẹ nhàng vuốt ve

khóa trường mệnh(5) có năm cái chuông nhỏ kia, nhẹ giọng

mà nói: “Túc

nương, nghe mọi người xưng ngươi một tiếng Túc nương, ta cũng theo các nàng

xưng ngươi một tiếng Túc nương vậy. Món đồ này, chắc là từ khi bé vừa ra đời

trước giờ vẫn chưa hề lấy xuống. Căn cứ theo tập tục của dân gian, cho đến khi

bé trưởng thành, món đồ này sẽ phù hộ bé sống lâu trăm tuổi, không thể lấy

xuống. Món đồ này chế tạo tinh tế, hoa văn điêu khắc sinh động, do Tư chế phòng

trong cung làm ra, chắc hẳn ngươi đã phí không ít tâm huyết mới nhờ

được người tạo ra nó?”

Thân thể nữ quan coi ngục lung lay sắp đổ, dùng ánh

mắt không thể tưởng tượng nổi nhìn ta, giống như nhìn thấy một con rắn độc. Ta

than nhẹ một tiếng:

“Túc nương, bản phi cũng có chỗ bất đắc dĩ. Ai bảo ngươi có quan hệ tốt với Lý

đại nhân. Ta biết, là hắn kêu ngươi trông chừng ta. Mấy ngày nay khiến ngươi

khổ cực suốt đêm ngày, bản phi thật xin lỗi ngươi.”

Nàng cười khổ: “Hóa ra ngài sốt ruột lo âu, mất ngủ cả

đêm, toàn là diễn cho ta xem, để ta truyền tin

tức này lại cho Lý đại nhân, để hắn buông lỏng phòng bị. Ta nghĩ,

ngài đã bố trí ổn thỏa tất cả rồi.”

Ta cười cười, nhẹ nhàng phe phẩy chuông vàng, tiếng

kêu thanh thúy dễ nghe như thế, nếu như để cho em bé mập mạp mang, thì đáng yêu

biết nhường nào.

Ta nói: “Ngươi đã mấy ngày chưa được về nhà rồi?

Hai đứa trẻ đáng thương này. Bản phi nghe người ta nói, một mẫu thân vì cứu con

mình, chuyện gì cũng có thể làm được, cũng không biết ngươi có như thế hay

không?”

Sắc mặt nàng xám như tro tàn lộ vẻ sầu thảm, chỉ

nói: “Lý

đại nhân nhìn nhầm rồi. Lý đại nhân nói muốn nô tỳ bảo về ngài, đừng để người

ta làm hại. Theo nô tỳ thấy, người nên bảo vệ không phải là ngài. Bất cứ lúc

nào chỗ nào, ngài đều có biện pháp tự bảo vệ mình.”

Thần sắc ta buồn bã, “Túc nương, những nơi ta

từng ở, đã ép ta không thể không như thế, cũng giống như ngươi vậy thôi. Chém

giết trong yên lặng kỳ thật càng đáng sợ hơn tranh đấu quang minh chính đại.

Vết sẹo trên tay ngươi, có lẽ là do luyện công mà để lại phải không? Ngươi

chẳng phải là một quan coi ngục bình thường.” Ta nhẹ nhàng lắc

lắc cái chuông trong tay, “Ta và bọn họ phải nghĩ rất nhiều phương

pháp, mới tìm đến ngôi nhà chân chính của ngươi.”

“Nương

nương nói đúng, mẫu thân vì bảo vệ con mình, đúng là việc gì cũng làm được.

Nương nương muốn nô tỳ làm cái gì?”

Ở trong cung nhiều năm, ta luôn biết tùy mặt gửi lời,

bình luận tính cách một người. Ta biết, chỉ có bắt được điểm yếu của bọn họ,

mới có thể khiến họ trung thành, tùy ta sử dụng. Quan sát Túc nương trong thời

gian mười ngày. Ta dùng hết tất cả thủ đoạn, tranh thủ sự đồng tình của nàng,

mới khiến cho nàng bất giác thả lỏng phòng bị, lộ ra điểm yếu. Loại người như

nàng rất đặc biệt, giống như Khang Đại Vi, hành động không hề sơ hở, dùng tiền

bạc dụ dỗ bọn họ, chỉ tổ uổng công . Nhưng loại người này cũng có tình cảm, nên

ta mới đánh bạc một phen. Bởi vì theo sự quan sát của ta, quyền lực của vị Túc

nương này có vẻ còn lớn hơn những gì nàng biểu hiện ra ngoài.

Ta nói: “Kỳ thật bản phi chẳng hề muốn làm khó

ngươi, nhưng bản phi không có biện pháp nào khác. Bản phi sẽ không bắt ngươi

làm cái gì khó khăn, chỉ cần ngày mai khi có người cưỡng ép thẩm vấn ta, ngươi

đi báo cáo muộn nửa canh giờ là được.”

Túc nương không nghĩ đến ta bỏ ra nhiều tinh lực

như thế, cũng chỉ có một cái yêu cầu đơn giản này, trong mắt có sự hoài nghi,

nói: “Thật

sự chỉ là như thế?”

Ta trả khóa trường mệnh lại cho nàng, thấy nàng vuốt

ve, cực kỳ quý trọng cất vào trong lòng, mới nói: “Chỉ là như thế thôi.

Bằng không bản phi còn muốn ngươi làm cái gì? Lấy chức quyền của ngươi, tin

rằng ngươi có thể làm được.” Ta lại chậm rãi

nói”Lấy

chức quyền của ngươi, cũng chỉ có thể làm được như thế.”

Nàng chắp tay hành lễ với ta, “Được, chuyện này nô tỳ

làm được.” Nàng dừng một chút, “Nô tỳ không hiểu, Lý

đại nhân phụng chỉ hoàng thượng tra xét vụ án này, ngài cần gì phải làm như

vậy?”

Ta nói: “Túc nương, nếu như vụ án này thực sự có

quan hệ đến ta, ngươi nói ta sẽ ra sao?”

Túc nương cả kinh, ánh mắt như tia chớp quét một vòng

trên người ta, “Đây

không phải là chuyện nô tỳ có thể bình luận. Chỉ là hoàng thượng và nương nương

lưu luyến tình thâm, nô tỳ tin tưởng hoàng thượng sẽ mắt nhắm mắt mở cho nương

nương.”

“Ngài ấy là hoàng thượng, có rất nhiều chuyện ngài ấy

không làm không được, cần gì phải để chuyện của ta phiền nhiễu đến ngài ấy?” Ta

ngước mắt nhìn nàng, “Ngươi

yên tâm, ngày mai việc muốn ngươi làm, chỉ có như thế mà thôi, tuyệt đối sẽ

không khiến ngươi rước họa vào thân.”

Ta ngồi xuống giường, mỉm cười, “Bản phi còn muốn ngủ

một giấc, ngươi giúp ta coi chừng, đừng để người khác đến quấy rầy. Vào giờ này

ngày mai, ngươi cứ làm như bản phi căn dặn, hai đứa con trai đáng yêu của ngươi

sẽ ngoan ngoãn ở nhà chờ ngươi.”

Lần này ta vừa nhắm mắt liền ngủ mất, trong mơ hồ nghe

được nàng nói: ” Nữ

nhân này thật là…”

Ta không nghe rõ nàng nói cái gì, chỉ cảm thấy giấc

ngủ này thật say, thật ngọt ngào.

Ngày hôm sau tỉnh lại, tinh thần ta càng sảng khoái.

Hóa ra cảm giác vừa tỉnh ngủ là như thế, thực không biết mấy ngày mấy đêm không

ngủ không nghỉ này, ta làm sao có thể gắng gượng chịu nổi. Có lẽ là biết sắp ra

khỏi nhà giam này, cho nên mới ráng chịu đến giờ.

Ngày hôm sau vừa qua khỏi giờ mão, ta liền rửa mặt

chải đầu hoàn tất, dùng xong đồ ăn sáng. Lúc này trời vừa mới sáng, từ cửa sổ

nhỏ hẹp trong ngục nhìn ra ngoài, chỉ thấy mưa tuyết đã ngưng, có một mấy khối

tuyết bị ánh mặt trời chiếu rọi, tan ra rơi xuống,ta mơ hồ nghe thấy tiếng xào

xạc khi tuyết rơi xuống đất.

Ta ngủ rất ngon, nhưng Túc nương nhìn có vẻ ngủ không

an giấc, lo lắng cho con mình, lại lo lắng chuyện hôm nay, khiến thân thể

nàng vốn cường tráng dung nhan cũng tiều tụy đi. Ta giả bộ không

biết. Có lẽ trong lòng nàng sớm đã coi ta thành loại nữ tử ác độc đến cực điểm,

từ khi vào ngục tới nay, những thật tình thật ý quan tâm đến ta đều uổng phí.

Ta vốn không có bạn bè, về sau cũng sẽ không có bạn

bè. Nàng đánh giá ta thế nào, ta cũng không có chút nuối tiếc. Cái gọi là tình

cảm, ngoại trừ liên luỵ ta ra, cũng không còn công dụng gì khác.

Giờ Mão canh ba, mơ hồ truyền đến tiếng cửa sắt bị mở

ra. Túc nương khẩn trương nhìn ta, ta bưng chén trà đặt ở bàn nhỏ trên đầu

giường lên uống một hớp, lập tức nghe đến tiếng khôi giáp vì người mặc đi lại

mà va chạm vào nhau, tiếng vỏ kiếm và thiết giáp gõ lên nhau, còn có tiếng bước

chân ồn ào.

Không có ai cản lại, lại có người nói: “Phụng ý chỉ của hoàng

hậu nương nương, Tín vương thẩm vấn phi tử phạm tội Ninh Vũ Nhu, bất kỳ ai cũng

không được ngăn cản.”

Đám người này đi rất gấp, thiết giáp đụng vào song

sắt, tiếng động phát ra khiến hàm răng người nghe phát nhức. Trong nhà tù trống

trải quanh quẩn tiếng bước chân của bọn họ, tầng tầng bóng bị ánh nến một ngày

một đêm không tắt trong phòng giam chiếu rọi, ánh lên bức tường loang lổ, giống

như những hàm răng chó đan xen, khiến người ta e sợ.

Túc nương muốn hỏi ta rốt cuộc sự việc thế nào, lại

nhớ đến lời hứa hẹn của mình, đành phải ngậm miệng không nói.

Một đám người nhanh chóng đi đến chỗ ta ngồi. Cửa nhà

tù vốn đã mở sẵn, không cần phải mở nữa. Ta nhìn thấy chính giữa có một người

thân mặc giáp nhẹ màu bạc, eo đeo bảo kiếm, đầu đội khôi bạc, chính là trang

phục của phiên vương. Mà mấy vị khác, chắc hẳn là thủ hạ của hắn.

Tay hắn nâng một phong giấy ngọc đơn giản, chính là

loại giấy hoàng hậu dùng để hạ ý chỉ thường ngày. Hắn đi vào lao, vài người

chung quanh gác cửa lao, tự nhiên mà bức Túc nương ra khỏi nhà tù.

“Hoàng hậu có ý chỉ, tuyên Ninh chiêu hoa vào cung…”

Ta quỳ xuống nghe hắn tuyên chỉ, chờ hắn cất ý chỉ đi,

đứng dậy hỏi: “Mẫu

thân bản phi, có ở chỗ các người hay không?”

Tay trái Tín vương đặt trên vỏ đao bên hông, nhìn ta

cười lạnh, “Ninh

chiêu hoa phạm tội lớn này, còn muốn đào thoát? Lệnh đường sớm đã nói ra hết thảy,

chỉ cần áp giải ngươi đến đối chất trước mặt hoàng thượng, dù hoàng

thượng có muốn thiên vị, chỉ sợ cũng không giữ được tánh mạng của ngươi.”

Ta lui về phía sau vài bước, thân thể lay nhẹ, nói: “Không thể. Nhất định là

các ngươi vu oan giá hoạ, mới khiến cho mẫu thân ta nói lung tung.”

Tín vương ở lâu tại biên cương, một thân đầy khí chất

quân nhân, tương đối không kiên nhẫn, “Ngươi tự nhiên sẽ không nói cho lệnh

đường. Ngươi lợi dụng lệnh đường thêu túi hương cho ngươi làm cái gì? Lệnh

đường không biết chuyện, đã khai hết rồi. Bà ấy còn cho rằng có thể giúp

ngươi thoát khỏi tai ương này. Nhưng mai năm màu tuy có tác dụng đuổi côn

trùng, nhưng cũng có độc, nghe nói còn có công hiệu khiến người ta đi tả. Bổn

vương nói như vậy, ngươi đã rõ chưa?”

Sắc mặt ta xám như tro tàn, nhìn Tín vương, “Nghe nói vương gia ở

biên cảnh Đông Nam trị quân nghiêm mật, được quân dân kính yêu, chắc là sẽ

không làm khó một lão phụ không biết gì chứ?”

Tín vương lạnh lùng mà nói: “Ngươi nghĩ bổn vương là

loại người gì? Lệnh đường đang an ổn ở trong cung, có lệnh muội chăm sóc, ngươi

còn không yên tâm sao?”

Ta khẽ gật đầu, hắn phất tay muốn phái người tiến lên

bắt ta, ta nói: “Vương

gia làm gì kinh hoảng vậy? Bản phi tay trói gà không chặt, tự đi cùng

các người là được.”

Tín vương hơi chần chờ, liền ngừng lại.

Ta bước đến bên giường, làm như muốn lấy áo bông trên

giường, lại đột nhiên rút ra một cây dao nhỏ sáng loáng bị áo bông che lại, để

ngang trên cổ. Quay lại, ta nhìn ánh mắt ngạc nhiên của Tín vương, nói: “Vương gia, thần thiếp đã

phạm sai lầm lớn này, không còn mặt mũi nào gặp lại hoàng thượng, ngài chuyển

lời cho hoàng thượng, thần thiếp đa tạ hoàng thượng đã ưu ái.”

Trong lao ngục ồn ã tiếng kinh hô, còn có tiếng thở

mạnh hết đợt này đến đợt khác, ta nhìn thấy Túc nương gấp gáp dạo bước bên

ngoài, vài lần muốn đẩy thủ vệ ra vọt vào cửa, nhưng không thể chen lọt.

Tín vương ở lâu trong quân ngũ, nhất thời cũng không

biết phải làm sao cho tốt, liên tục khuyên nhủ: “Nương nương, sự tình

chưa điều tra rõ, cần gì phải làm như thế?”

Ta nói với Tín vương: “Tín vương, chứng cớ đã

vô cùng xác thực, thần thiếp không còn lời nào để nói.”

Dao nhỏ nằm bên trong bánh bí mật tiến vào. Lúc ấy Túc

nương bị khóa trường mệnh kia hấp dẫn toàn bộ tinh thần, tự nhiên sẽ không đi

tra xét cái bánh mè kia.

Dao nhỏ không cần lớn, chỉ cần sắc bén là được.

Ta vung dao nhỏ lên, chỉ thấy phần cổ có chất lỏng

chảy xuống, chắc hẳn chất lỏng màu hồng tươi sẽ thấm đầy xiêm y trắng thuần.

Nóc nhà dần dần mơ hồ ở trước mắt ta, ta nghe Túc nương lớn tiếng mà nói: “Mau gọi ngự y, nương

nương, ngài không thể chết! Nguy rồi, không có mạch đập…”

Ý niệm cuối cùng lưu lại trong lòng ta là, hi vọng tất

cả đều thuận lợi.

(1) Dây bạc cột ngang đầu, có gắn ngọc ở giữa:↑

(2) Hoa mai năm màu hay còn gọi là hoa bông ổi,

một loại thực vật thuộc họ cỏ roi ngựa. Hoa có độc, ăn trúng sẽ đi tả, phát

sốt. Các bạn có thể xem thêm ở đây.

(5) Khóa Trường mệnh: Thường làm bằng vàng, bạc đeo

lên cổ trẻ nhỏ để tránh tà, phù hộ bé lớn lên khỏe mạnh bình an.↑