Thuần Tình Nha Đầu Hỏa Lạt Lạt

Chương 432-3: Sinh Mạng Khác Của Cô (3)

Trung Quốc phái người tới đón tiếp chính là Thủ tướng đương nhiệm Kỳ Liên Hạo, từ đó có thể thấy tình hữu nghị hai Á Tư Lan Quốc và Trung Quốc tốt thân thiết như thế nào, Thủ tướng đại nhân trực tiếp đón tiếp, đây là vinh quang biết bao!


Nơi cư trú của công chúa Lan Nghê San và phò mã Áo Ni Khẳng cùng với Lan Đóa điện hạ chính là Quốc Vụ viện tượng trưng cho quyền lực cao nhất Trung Quốc.


Còn Băng Dạ vốn là người Trung Quốc thỉnh thoảng sống trong nhà của Hắc Viêm Long, đôi khi về sống trong Quốc Vụ viện. Vào thời điểm đó, Băng Dạ chỉ mới 17 tuổi, nhưng đã thận trọng và cẩn thận hoàn toàn như một người đàn ông trưởng thành.


Có lẽ vì tuổi Băng Dạ tương đương con trai cả của mình, Kỳ Liên Hạo đã gửi lời mời Băng Dạ để anh ta đến sống trong nhà mình.
Lần đầu tiên đến Kỳ gia, Băng Dạ giống như một người trưởng thành, Ngự Ngạo Thiên chào anh nhiều lần, anh đều tỏ thái độ xem thường.


Phải biết rằng vào thời điểm đó, Ngự Ngạo Thiên cũng đã 14 tuổi, làm sao anh có thể để cho vị khách này càn rỡ ở trong nhà mình?
Hai người không ngừng mâu thuẫn, cộng thêm Kỳ Liên Ngạo Vân 8 tuổi cũng không vừa lòng tính cách Băng Dạ, không ngừng liên kết với Ngự Ngạo Thiên đối phó Băng Dạ.


Mỗi khi họ đang chiến tranh dữ dội, đều là do mẹ của Ngự Ngạo Thiên là Ngự Diệc Đình ở giữa hòa giải. Theo thời gian, Ngự Ngạo Thiên bắt đầu nể phục người anh trai lớn hơn mình ba tuổi. Tương tự, Băng Dạ cũng bị người em trai nhỏ hơn mình ba tuổi thu hút.


Họ bắt đầu thảo luận cuộc sống, thảo luận quân sự và thảo luận về giới chính trị. Rõ ràng đều là thiếu niên mười mấy tuổi nhưng lại đang nói về chủ đề của ba mươi mấy tuổi. Kỳ Liên Ngạo Vân thực sự không thể gia nhập với bọn họ, dứt khoát tự mình chạy ra ngoài chơi.


Nhớ một lần, Ngự Ngạo Thiên hỏi:
“Tiểu Dạ, tại sao anh lại đến Trung Quốc?”
“Bởi vì tôi là hộ vệ của Lan Đóa điện hạ, nên phải đi cùng cô ấy đến đây.”
“Hộ vệ? Chức vụ cao không?”


“Ha ha, tôi không rõ, dù sao, chỉ có người thừa kế mới có thể có hộ vệ, và chỉ có thể có duy nhất một hộ vệ. Mà tôi, giống như là sinh mạng khác của cô ấy.”
“Sinh mạng khác là gì?”
“Chính là khi Lan Đóa điện hạ gặp nguy hiểm, tôi chắc chắn sẽ chết trước cô ấy.”


Tại Á Tư Lan Quốc, địa vị của hộ vệ mặc dù không phải rất cao nhưng lại là vinh quang nhất, cũng được người dân tôn trọng nhất.


Băng Dạ 13 tuổi đến Á Tư Lan Quốc, lúc đó Á Tư Lan Quốc đúng lúc đang tuyển chọn hộ vệ cho Lan Đóa điện hạ vừa mới sinh. Có thể do hiếu kỳ, Băng Dạ đã tham gia tuyển chọn.


Bản thân anh có tài năng đặc biệt, cùng với thể chất cực cao, sau khi đánh bại nhiều đối thủ cạnh tranh cuối cùng trở thành hộ vệ của Lan Đóa điện hạ, có thể nói là người đã nhìn Lan Đóa ra đời!
“Lan Đóa điện hạ?” Nghe thấy cái tên Lan Đóa, đôi mắt Ngự Ngạo Thiên đầy nghi ngờ.


Băng Dạ khẽ mỉm cười và gật đầu, tự hào nói:
“Ừm, chính là người tôi sẽ sử dụng cuộc đời này để bảo vệ!”
“Cô ấy bao nhiêu tuổi rồi?”
“4 tuổi.”
Ngự Ngạo Thiên vừa nghe, liền tỏ ra ghét bỏ:


“Mới 4 tuổi? Còn đặt một cái tên yếu đuối như vậy. Ha, thực sự cần một người bảo vệ rồi.”
“Tiểu Thiên! Cậu có lẽ nhầm rồi. Mặc dù Lan Đóa điện hạ chỉ mới 4 tuổi, nhưng khí thế và trí tuệ mà cô ấy sở hữu không phải cậu và tôi có thể ngang hàng được.”


Lúc đó Ngự Ngạo Thiên chỉ mới 14 tuổi vô cùng không hiểu được tâm tình của Băng Dạ, hơn nữa cậu cũng là người có trí tuệ cao, chỉ là lúc đó Băng Dạ không biết mà thôi.


“Mới 4 tuổi, có thể có trí tuệ và khí thế gì? Ha, có cơ hội, tôi thực sự muốn thấy Lan Đóa điện hạ mà anh nói rốt cuộc lợi hại như thế nào.”
“Ha, được. Nếu có cơ hội, tôi sẽ đưa cậu đến gặp cô ấy. Lúc đó cậu sẽ hiểu mọi thứ!”


Sau đó, Băng Dạ kể cho Ngự Ngạo Thiên rất nhiều chuyện của Lan Đóa, ví dụ tài năng của cô ấy, mưu lược quân sự của cô ấy, kỹ năng bắn súng của cô ấy, vân vân.


Ngự Ngạo Thiên giống như đang nghe sách trời, cảm giác duy nhất trong lòng anh là... Lan Đóa sống quá cực khổ, đặc biệt là bên cạnh có một người yêu cầu nghiêm khắc về mọi thứ như Băng Dạ!


Trong mắt anh, Băng Dạ không phải là hộ vệ của Lan Đóa, mà là thầy của Lan Đóa, dạy cô cách giết người, cách quản lý người, làm thế nào để chỉ huy cả nước!


Tuy nhiên, hai người này không biết rằng, đây là lần đầu tiên họ nói về Lan Đóa điện hạ của Á Tư Lan Quốc, cũng là lần cuối nói về cô ấy...


Trong tương lai, Băng Dạ lại ở trong biệt thự của Thủ tướng Kỳ Liên hơn một tháng, sau đó biến mất tại gia đình Kỳ Liên. Sáu tháng sau, cũng chinh là một năm sau khi công chúa Lan Nghê San đến thăm, đã xảy ra một vụ án cháy biệt thự…
Ký ức trở lại.


“Thời gian biến mất hơn nửa năm anh đã đi đâu?” Ngự Ngạo Thiên đặt ly trên tay xuống, thắc mắc hỏi.
“Trong sáu tháng đó, tôi đã đi tìm Lan Đóa bị bắt cóc.”
“Hử?” Ngự Ngạo Thiên đảo mắt:


“Dựa vào thời gian suy tính, tôi nhớ rằng trước khi anh biến mất đã truyền ra tin tức công chúa Lan Nghê San và phò mã Áo Ni Khẳng cùng Lan Đóa điện hạ đã bị giết chết, sau đó nội bộ Bộ Ngoại giao bắt đầu điều tra chuyện này. Anh chắc chắn là Lan Đóa chưa chết?”


“Đúng thế! Rất chắc chắn!” Lúc đó, một nhà Lan Nghê San bị giết, thân là hộ vệ Băng Dạ vì bảo vệ công chúa Lan Nghê San mà dây dưa với bọn giết người, nhưng lại bỏ qua Lan Đóa, dẫn đến sát nhân bắt cô đi. Băng Dạ chỉ có thể vì nhiệm vụ hàng đầu đi bảo vệ Lan Đóa điện hạ mà một đường đuổi theo sát thủ.


Anh trốn trong bụi cỏ tận mắt thấy kẻ giết người giao Lan Đóa cho một người đàn ông, và căn dặn lập tức trừ khử.
Sau khi sát nhân rời đi, Băng Dạ có ý định tàn sát với người đàn ông để giành lại Lan Đóa. Không ngờ, điều bất ngờ đã xảy ra...


“Lan Đóa điện hạ, đừng sợ! Tôi sẽ không làm tổn thương cô.”
“Nếu không làm tổn thương tôi, hãy đưa tôi trở lại đất Á Tư Lan Quốc.”


“Xin lỗi, điện hạ, hiện tại có người muốn cô chết, tôi không thể kháng lệnh, càng không thể đem cô an toàn trở về Á Tư Lan Quốc, điều duy nhất có thể làm là bảo vệ cô an toàn, tạm thời ở bên cạnh tôi được không?”


“Ừm, được rồi...” Mặc dù Lan Đóa chỉ mới 4 tuổi, nhưng lại rất thông minh, cô biết rất rõ chống cự và từ chối sẽ rước lấy gì cho bản thân. Vì vậy, cô đã rất hợp tác lên xe của người đàn ông.
Khi Băng Dạ đang muốn ra tay, họ đã rời đi rồi.


Và đây... là lần gặp cuối cùng của anh và Lan Đóa!
“Vậy anh không có ý định tìm người đàn ông đã đưa Lan Đóa đi ư?”


“Từ trong cuộc nói chuyện của họ, tôi cảm thấy ông ta là cấp dưới của Tằng Giai Thụy, nhưng lúc đó tôi ở Trung Quốc có nhiều chuyện tôi không tiện điều tra, nửa năm sau tôi trở lại Á Tư Lan Quốc, mục đích điều tra cấp dưới của Tằng Giai Thụy có những ai, nhưng mãi không tìm ra người đàn ông đã đưa Lan Đóa điện hạ đi!” Khi Băng Dạ nói điều này, khuôn mặt vô cảm cuối cùng cũng biến động. Sự tự trách hiện lên trên khuôn mặt anh.


Ngự Ngạo Thiên thấy vậy, an ủi vỗ vỗ vai anh, sau đó bước vào phòng ngủ lấy ra một tập tài liệu.
Mở tập tài liệu, trong đó in một bức ảnh.
“Anh nhìn xem, là ông ta đưa Lan Đóa đi phải không?”
Băng Dạ nhìn chằm chằm vào bức ảnh, giây tiếp theo, đôi mắt màu hổ phách của anh ấy mở rộng:


“Đúng! Chính là ông ta! Làm sao cậu biết?”
Đóng bức ảnh lại, Ngự Ngạo Thiên đảo mắt:
“Ha ha, bởi vì khi tôi điều tra đám người đã hại chết cha tôi cũng đã bỏ sót người này.”
Băng Dạ không hiểu:
“Chuyện này là sao?”


“Nếu tôi không đoán sai, thời gian anh về Á Tư Lan Quốc đã là khoảng một năm sau đúng không?”