Thuận Theo Tự Nhiên, Nước Chảy Thành Sông

Chương 3

Sáng sớm khi mặt trời vừa xuyên qua rèm cửa chiếu vào phòng, Tống Đình Phàm đã thức giấc. Người này lúc nào cũng sinh hoạt điều độ, bất luận đêm trước ngủ muộn như thế nào thì hôm sau luôn thức dậy đúng giờ

Lưu Dụ năm đó vì điều này mà hâm mộ không thôi liền nói cùng Mục Kiệt, nếu hắn cũng có thể điều độ như vậy, hắn vừa muốn chết lại vừa muốn sống. Hắn vừa nói xong những lời này liền thấy Mục Kiệt nghẹn cười chờ xem Tống Đình Phàm làm thế nào thu phục Lưu Dụ. Chính là Tống Đình Phàm cuối cùng cũng chỉ nói một câu: chỉ sợ cậu không có cái phúc khí đó. Nhìn một cái, nói một lời, rồi im lặng

Trong ba người, tính cách Tống Đình Phàm có điểm lạnh lùng, thủ đoạn ngoan lạc, cho dù hắn có chỉnh người khác cũng làm người ta không nói nên lời; đôi khi hắn hay cười lạnh, người nhìn thấy cũng không biết hắn như thế là vô tình hay cố ý. Mà Mục Kiệt lại là hồ li chính hiệu, hắn chỉ cần dùng lời nói để xử lí mọi chuyện, tính nhân tính tâm, dùng chiến tranh tâm lí là tốt nhất, lại không sợ phá hỏng đại cục. Còn Lưu Dụ lại là lưu manh điển hình, bất quá tuy nói như vậy, nhưng nếu là người quen với hắn thì có thể đắc tội hắn, nhưng không bao giờ được đắc tội bạn bè hắn. Đắc tội hắn, hắn có thể cười cho qua chuyện, nếu đắc tội bạn bè của hắn thì đừng trách hắn trở mặt. Đương nhiên, nếu đắc tội hai huynh đệ kia của hắn thì không cần nhiều lời nữa

Nhìn đồng hồ báo thức, vừa vặn 7h. Tống Đình Phàm đơn giản chải tóc rửa mặt sửa sang lại một chút rồi tính toán ra ngoài ăn sáng. Hắn chọn cửa hàng ăn nhanh 0h đối diện với công ty chứ không chọn cửa hàng KFC  ngay bên cạnh


Dù thế nào, Tống Đình Phàm cũng là người ưa chuộng truyền thống, bữa sáng Trung Quốc truyền thống nếu nói sẽ có bánh bao, quẩy, sữa đậu nành, trứng, cháo trắng… linh tinh gì đó. Đối với bữa ăn kiểu Tây hắn cũng lắm cũng chỉ ăn những thức ăn thật phổ biến như bánh mì, sữa, bơ mà thôi. Về phần những món ăn Tây Âu khác, hắn vẫn là xin miễn lễ cho kẻ bất tài này

Tiến vào oh, cửa hiệu đã có vài người vào ăn sáng, trên người đều là trang phục công chức điển hình. Thực rõ ràng, hẳn là nhân viên của các công ty quanh trung tâm thương mại này

Tống Đình phàm liền gọi hai bát cháo trắng, một đĩa bánh bao hấp 8 cái, bốn phần thịt bò rồi tìm một bàn ăn đơn ngồi xuống. Không thể nói Tống Đình Phàm ăn nhiều, bởi vì đêm qua khi đi xã giao hắn chưa ăn gì, trong bụng chỉ toàn là rượu, lại gặp gió lạnh, trong dạ dày hiện tại trống rỗng. Hơn nữa 10h hôm nay hắn còn phải kí hợp đồng


Vốn việc kí kết hợp đồng này sẽ do Mục Kiệt đảm trách, nhưng hôm nay hắn đã chạy về Bắc Kinh mừng thọ mẹ Lưu Dụ, thuận tiện ghé về thăm nhà. Không còn cách nào khác, việc này chỉ còn mình Tống Đình Phàm phụ trách. Với việc kinh doanh của công ty, Tống Đình Phàm chỉ phụ trách những kế hoạch phát triển dài hạn và chính sách mở rộng quy mô, nói ngắn gọn hắn là kẻ điều khiển sau bức màn, rất ít khi ở trước mặt người khác bày ra vẻ mặt rạng rỡ của ông chủ

Mà Mục Kiệt thì phụ trách mảng Pháp Lí, Lưu Dụ phụ trách đối ngoại cho công ty, nói thẳng ra là thuộc loại lãnh đạo trực tiếp động tay động chân, hắn bỏ chạy gãy chân khỏi chức danh này. Bất quá tuy nói vậy nhưng kì thật ba người không bao giờ ganh tị lẫn nhau mà dựa vào tính cách cùng chuyên ngành của cả 3 để phân những hạng mục quản lí như bây giờ

Khi còn đại học, Tống Đình Phàm học quản trị kinh doanh, Lưu Dụ học Kinh Tế Đối Ngoại, Mục Kiệt học Luật, cho nên những lĩnh vực họ phụ trách cũng coi như đúng chuyên ngành. Nói thêm một chút, cổ phần trong công ty là Tống Đình Phàm 40%, hai người còn lại mỗi người 20%, cũng đều là cả 3 cam tâm tình nguyện. Từ khi kinh doanh đến giờ ba người cũng chưa có mâu thuẫn gì, nói trắng ra đã hiểu nhau như vậy, nếu có mâu thuẫn cũng cảm giác nhàm chán

Giống như trường hợp xã giao đêm qua thường sẽ do Lưu Dụ ra mặt, đôi khi Mục Kiệt cũng sẽ đi. Tống Đình Phàm lại rất ít khi đi, nhưng chính vì thiếu người, Tống Đình Phàm không thể không đi, dù sao bữa cơm đêm qua cũng liên quan trực tiếp đến việc kí hợp đồng ngày hôm nay