Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư

Chương 51: Xoa bóp cho cô ta


Thấy cuối cùng cũng thu hút được sự chú ý của Mạc Tiểu Hàn về phía mình, Sở Thiên Ngạo thở phào nhẹ nhõm. Xem ra, Mạc Tiểu Hàn cũng không phải là không có một chút cảm giác nào đối với hắn.

Nhìn biểu tình kích động của Liễu Thần nằm phía dưới, Sở Thiên Ngạo hung hăng chuyển động cơ thể, Mạc Tiểu Hàn, đây là cô thiếu nợ tôi!

Động tác của Sở Thiên Ngạo không ngừng, hung mãnh điên cuồng, nhưng đôi mắt âm u, không hề để ý đến người phụ nữ nằm phía đưới, mà chỉ chăm chú nhìn Mạc Tiểu Hàn.

Mạc Tiểu Hàn cầm khăn lau trong tay, cái miệng nhỏ nhắn hé mở vẻ kinh ngạc, trừng mắt nhìn hai người trước mặt thật không biết xấu hổ, cô quả thật kinh hãi! Tại sao có thể có người không biết xấu hổ như vậy!

Sở Thiên Ngạo, người đàn ông này đúng là lợn giống! Ngươi vô sỉ! Ngươi chính là một tên lợn giống không biết xấu hổ! Mạc Tiểu Hàn cảm thấy xấu hổ, lại cảm thấy tức giận, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn sung huyết đỏ bừng.

Cơ thể chậm rãi lui về phía sau, Mạc Tiểu Hàn di chuyển hai chân cố gắng không để phát ra bất kỳ thanh âm gì, thật là ghê tởm! Căn phòng này, một giây đồng hồ cô cũng không ở nổi nữa!

Thấy hành động của Mạc Tiểu Hàn, Sở Thiên Ngạo dừng cơ thể lại, lên tiếng lạnh như băng: "Đứng lại!"

Vì động tác dừng lại, khiến người phụ nữ phía dưới bất mãn nũng nịu: "Thiên Ngạo, đừng ngừng a! Thiên Ngạo......" Âm cuối kéo thật dài, mang theo mùi vị ái muội.

Sở Thiên Ngạo tà khí cười một tiếng. Gia tăng sức mạnh cơ thể. Thấy không đường có thể lui, Mạc Tiểu Hàn quyết định không thèm đếm xỉa đến.

Được, Sở Thiên Ngạo, anh không muốn cho tôi đi sao? Tôi coi như được xem phim A miễn phí! Cô ném khăn lau xuống, hai tay khoanh trước ngực, dựa người vào bàn, lạnh lùng nhìn chằm chằm hai người trên ghế sa lon đang ra sức biểu diễn.

Tiếng rên của Liễu Thần thật quá khoa trương, căn bản không phải tiếng rên, mà chính là tiếng thét chói tai. Mạc Tiểu Hàn hình dung đến từ "Gào lên như heo bị thọc tiết." Không khỏi bật cười.

Nghe thấy tiếng cười của Mạc Tiểu Hàn, Sở Thiên Ngạo bị chọc giận một cách triệt để! Người phụ nữ này, cho tới bây giờ trong lòng cũng chưa từng để ý tới hắn! Dù hắn và người phụ nữ khác ở trước mặt cô làm chuyện này, cũng hoàn toàn không kích động tới cô! Sở Thiên Ngạo chậm rãi trợn to con ngươi, đáy mắt đã là một mảnh máu đỏ!

Đẩy Liễu Thần đang thỏa mãn giống như con mèo ra bên cạnh, Sở Thiên Ngạo mặc lại quần áo, không nói một lời, đi vào phòng tắm.

Tỉnh táo lại, Liễu Thần lúc này mới ý thức được vừa rồi bên cạnh mình vẫn còn một người phụ nữ đang đứng! Cô rốt cuộc có chút xấu hổ, vội vã mặc quần áo tử tế, nhìn Mạc Tiểu Hàn khiển trách: "Còn không mau cút đi!"

Mạc Tiểu Hàn cúi đầu, che giấu sự khinh bỉ trong ánh mắt. Đi ra ngoài. Nhưng ánh mắt khinh bỉ của cô vẫn bị Liễu Thần nhìn thấy rất rõ ràng.

Một cơn tức giận cuồn cuộn dâng lên, Liễu Thần hung tợn quát: "Đứng lại!" Mạc Tiểu Hàn xoay người lại, còn chưa kịp phản ứng, trên mặt đã bị Liễu Thần tát một cái thật đau rát!

"Đê tiện! Ánh mắt vừa rồi của cô là ý gì!" Giọng nói của Liễu Thần tràn đầy thù hận. Cô hận Sở Thiên Ngạo để cho cô mất thể diện như thế, nhưng lại không dám trút giận lên Sở Thiên Ngạo, vì vậy không thể làm gì khác hơn là đem lửa giận ngập trời phát tiết trên người Mạc Tiểu Hàn.

Mạc Tiểu Hàn che gò má bị tát đến sưng đỏ, nhìn Liễu Thần với vẻ không tin được: "Đê tiện? Cô chửi ai đê tiện?" Cô cảm thấy rất muốn cười. Người cùng Sở Thiên Ngạo biểu diễn màn ghê tởm vừa rồi là cô ta, chứ có phải là Mạc Tiểu Hàn cô đâu? Dạo này, những người đê tiện càng ngày càng không tự biết mình rồi!

Liễu Thần tính tát thêm một cái, đã bị Mạc Tiểu Hàn nắm chặt cổ tay giữa chừng. Mạc Tiểu Hàn đã từng luyện Taekwondo, loại tay chân mềm yếu như Liễu Thần sao có thể là đối thủ của cô, cổ tay bị nắm đến tím bầm nhưng không có bất kỳ sự phản kháng nào.

"Cô buông tay! Người phụ nữ đê tiện này! Mau buông tay!" Liễu Thần làm sao chịu thua thiệt, bắt đầu hắng giọng kêu to lên, "Thiên Ngạo! Cứu em! Người phụ nữ đê tiện này đánh em!"

Sở Thiên Ngạo chỉ quấn quanh người bằng một chiếc khăn tắm, từ phòng tắm đi ra. Liễu Thần giống như nhìn thấy cứu binh lập tức bắt đầu khóc thút thít: "Thiên Ngạo, anh xem, cô ta bắt nạt em!"

Mạc Tiểu Hàn thấy buồn cười, kỹ năng diễn xuất của người phụ nữ này thật đúng là không tầm thường!

Sở Thiên Ngạo lạnh lùng quét mắt một vòng lên gò má sưng đỏ của Mạc Tiểu Hàn, có chút nhíu mi, lãnh khốc mở miệng: "Buông tay!"

Trong lòng Mạc Tiểu Hàn chợt lạnh, Sở Thiên Ngạo, rốt cuộc vẫn bảo vệ người phụ nữ này. Mạc Tiểu Hàn cô là cái gì chứ? Cũng chỉ là tình nhân hợp đồng thôi. Nói cho cùng, cũng chỉ là một món đồ chơi trong tay hắn. Nếu hắn chán ngán, thì tiền viện phí của ba sẽ vuột khỏi tầm tay rồi.

Cô nản lòng buông tay, rồi lại nghe Sở Thiên Ngạo lạnh lùng dặn dò: "Giúp cô Liễu xoa bóp cổ tay đi!"