Thú Phi Thiên Hạ: Thần Y Đại Tiểu Thư

Chương 25: Khí phách cuồng vọng (1)

Editor: Huynhnhu142
Ngôi sao đầy trời, trong phút chốc trở thành nền làm nổi bật cho hắn.
Mà hắn thản nhiên đứng dưới bóng tối, hai tay hơi để ra phía sau, tạo thành một tư thế oai vệ.
Một người là phong cảnh một người chính là bức họa.


Ngũ quan tinh tế kia, giống như được điêu khắc mài dũa tinh vi mà thành, lông mày đen như vẽ, mắt phượng sâu thẩm tựa như biển, mắt phượng so với sao trên bầu trời còn chói mắt hơn, trong suốt âm u lạnh lẽo, giống như bảo thạch trân quý trên đời động lòng người.


Bên dưới mắt phượng là mũi cao kiêu ngạo, môi mỏng gợi cảm.
Lúc này môi của hắn cười như không cười, vẻ mặt kia dường như không đem bất luận kẻ nào trên thế gian này nhìn vào mắt.
Cả người không nói ra được khí phách cuồng vọng, không ai bì nổi.


Nhưng khí phách cuồng vọng như vậy lại không người ghét, giống như hắn chính là người duy nhất có được phẩm chất đó.
Vân Thiên Vũ nhìn người này, lập tức hiểu người này là ai.
Ly thân vương Tiêu Cửu Uyên của Đông Ly quốc.
”Tiêu Cửu Uyên, “ Vân Thiên Vũ theo bản năng kêu thành tiếng.


Ánh mắt Tiêu Cửu Uyên đột nhiên tối sầm lại, hơi thở lạnh lẽo từ trong mắt đen tràn ra, toàn thân trên dưới thật giống như hàn băng bao phủ ngàn năm không thay đổi, làm cho người ta chỉ cảm thấy lạnh thấu tâm can.


Vân Thiên Vũ biết người này nổi giận, mặc dù hắn cũng không nói gì, nhưng nàng cũng biết, hắn nổi giận.
Vân Thiên Vũ đang suy nghĩ, bên trong bóng tối truyền tới giọng nói tức giận khiển trách: “Lớn mật, tục danh vương gia nhà ta là ngươi có thể gọi sao?”


Hai đạo bóng dáng nhanh chóng từ bóng đêm xông tới, nháy mắt rơi vào bên cạnh Tiêu Cửu Uyên.
Một trắng một đen.
Hai người kia chính là thủ hạ thân tín của Tiêu Cửu Uyên, Bạch Diệu và Hắc Diệu.
Lúc trước lên tiếng quát lạnh Vân Thiên Vũ chính là Hắc Diệu.


Hắc Diệu xưa nay tính tình tương đối nhanh nhẩu, cho nên nghe được Vân Thiên Vũ thế nhưng dám can đảm thẳng kêu tục danh của chủ tử nhà mình, liền nổi giận, cho nên mới quát lạnh lên tiếng.


Bất quá lời của Hắc Diệu vừa dứt, khóe môi của Tiêu Dạ Thần bên cạnh Tiêu Cửu Uyên lại cười: “Hắc Diệu, ngươi lời này liền không đúng, vị này chính là Ly thân vương phi tương lai, nàng kêu tục danh chủ tử nhà ngươi không phải là bình thường sao?”


Hắc Diệu vừa nghe lời của Tiêu Dạ Thần, mất hứng, nhìn Tiêu Dạ Thần một cái, lại quay đầu giận nhìn chằm chằm Vân Thiên Vũ nói.
”Nữ nhân dáng dấp xấu như vậy, chủ tử nhà ta chắc là sẽ không cưới nàng, nàng không xứng với chủ tử nhà ta.”


Lời của Hắc Diệu, Tiêu Cửu Uyên cũng không có ngăn cản.


Hắn chẳng qua là xoay người đi ra ngoài, Tiêu Dạ Thần bên cạnh không nhịn được đi theo phía sau hắn đi ra ngoài, vừa đi vừa hỏi tới: “Cửu hoàng thúc, người như vậy liền đi, không cùng cửu hoàng thẩm trò chuyện sao? Thật ra thì ta xem nàng thật có ý tứ.”


Tiêu Cửu Uyên lãnh khốc vô tình thanh âm trầm thấp từ từ vang lên: “Nếu là ngươi đối với nàng có hứng thú, bổn vương có thể vào cung, để cho hoàng thượng hạ chỉ, hạ chỉ nàng cho ngươi làm thế tử phi An thân vương.”


Trong lời nói của Tiêu Cửu Uyên, Vân Thiên Vũ tựa như một đồ vật có cũng được mà không có cũng không sao, tùy ý được đưa người.
Dĩ nhiên đối với với Tiêu Cửu Uyên quyền cao chức trọng mà nói, Vân Thiên Vũ quả thật chỉ là đồ vật có cũng được mà không có cũng không sao.


Hiện tại hắn đối với món đồ này còn tương đối không hài lòng.
Chủ ý ban đầu của Tiêu Dạ Thần là muốn trêu chọc Tiêu Cửu Uyên, không nghĩ tới Tiêu Cửu Uyên lại muốn để cho hoàng thượng hạ chỉ gả Vân Thiên Vũ cho hắn.


Như vậy sao được, hắn cũng không phải ghét bỏ Vân Thiên Vũ, chẳng qua là Tiêu Dạ Thần hắn cho tới nay đều thích là mỹ nhân a.
Vân Thiên Vũ chẳng những không tính là mỹ nữ, thậm chí hết sức kinh khủng.
Nàng như vậy, hắn không có biện pháp cùng nàng sống chung một phòng a.


Khuôn mặt Tiêu Dạ Thần đau khổ, vội vàng đưa tay kéo Tiêu Cửu Uyên lại: “Cửu hoàng thúc, ta sai rồi, ta sai rồi, người đại nhân không chấp nhất tiểu nhân, ta sau này cũng không dám nữa, ngươi ngàn vạn lần không nên để cho phụ hoàng hạ chỉ gả cửu hoàng thẩm cho ta.”
Editor: Huynhnhu142


Chương 26: Khí phách cuồng vọng (2)
Trong bóng tối, hàn khí trên mặt Tiêu Cửu Uyên càng sâu, một đôi con ngươi bén nhọn nhìn chằm chằm Tiêu Dạ Thần.


Tiêu Dạ Thần lập tức biết lời nói của mình làm cho Tiêu Cửu Uyên mất hứng, vội vàng đổi lời nói: “Không phải là cửu hoàng thẩm, là Vân đại tiểu thư, Vân đại tiểu thư. Ha hả. Cửu hoàng thúc, người tốt nhất, người ngàn vạn lần không nên vào cung để cho phụ hoàng hạ chỉ gả Vân đại tiểu thư cho ta.”


”Thật dễ nói chuyện. “ Tiêu Cửu Uyên nhìn cánh tay kéo lấy cánh tay mình, tức giận mở miệng.
Lần này Tiêu Dạ Thần không dám nói nhiều, ngoan ngoãn buông ống tay áo Tiêu Cửu Uyên ra, một đường đi theo Tiêu Cửu Uyên đi ra ngoài, vừa đi hắn vừa cẩn thận hỏi: “Cửu hoàng thúc, hiện tại chúng ta đi đâu.”


”Vào cung, bổn vương muốn hỏi một chút hoàng huynh là có ý gì.”
Âm thanh của Tiêu Cửu Uyên lạnh lẽo vang lên, thanh âm này giống như âm thanh của dây đàn, chẳng những người xuất sắc, mà giọng nói cũng nghe vô cùng hay.


Sau lưng Vân Thiên Vũ vẫn ngồi dưới đất không có khí lực, sắc mặt bỗng nhiên thay đổi, lạnh lẻo từ dưới bàn chân đi lên.
Tiêu Cửu Uyên muốn vào cung chất vấn hoàng thượng, chỉ cần hắn vào cung, tất nhiên sẽ để cho hoàng thượng hạ chỉ thối lui hôn sự với nàng.


Nếu như không có danh tiếng Ly thân vương phi che chở nàng, nàng có thể khẳng định, Vân Lôi nhất định sẽ nghĩ biện pháp diệt trừ nàng, bởi vì chuyện hôm nay nàng làm, đã làm cho hắn mất sạch mặt mũi.


Về phần lúc trước lời của Tiêu Thiên Dịch để cho Vân Lôi không được hạ thử với nàng, nhưng thật ra cũng không được bao nhiêu chính xác, đến lúc đó Vân Lôi lặng lẽ giết nàng, hơn nữa kiếm cớ thoái thác, Tiêu Thiên Dịch chẳng lẽ sẽ vì nàng mà cùng Vĩnh Ninh Hậu phủ chống lại sao?


Trong nháy mắt, đầu óc Vân Thiên Vũ đã chuyển động bao nhiêu lần, mắt thấy mấy người trước mặt đi tới cửa tiểu viện, cùng bóng đêm hòa làm một thể.
Vân Thiên Vũ không còn kịp suy nghĩ nữa, thật nhanh hướng người trước cửa kêu lên: “Tiêu Cửu Uyên, chờ một chút.”


Nàng vừa mở miệng, mấy người trước cửa dừng lại, nhất tề quay đầu nhìn sang.


Tiêu Cửu Uyên cả người hoàn lẫn trong màn đêm, Vân Thiên Vũ không thấy rõ sắc mặt hắn, chỉ có thể cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo kia trên người hắn càng ngày càng đậm, ánh sáng yếu ớt trong tròng mắt đen của hắn, lóe ra tia sáng khát máu, âm trầm nhìn chằm chằm nàng.


Bất quá cũng không có nói một câu nào.
Bên cạnh Tiêu Cửu Uyên Tiêu Dạ Thần, Bạch Diệu và Hắc Diệu đã tỉnh hồn lại.


Tiêu Dạ Thần bây giờ không đành lòng nữ nhân xui xẻo này, nha đầu này hôm nay đã đủ xui xẻo, hiện tại đắc tội với cửu hoàng thúc này của mình, chỉ sợ còn phải chịu khổ đầu.


Cho nên Tiêu Dạ Thần vội vàng mở miệng: “Vân đại tiểu thư, ngươi hồ nháo cái gì, tục danh cửu hoàng thúc của ta cũng không phải là tùy tiện người nào cũng có thể gọi, ngươi chớ kêu loạn.”


Hắc Diệu thân là thử hạ thân tín của Tiêu Cửu Uyên rất tức giận, huống chi hắn còn thấy chủ tử mình tức giận.


Hắc Diệu nghĩ cũng không có nghĩ, thân hình vừa động nhanh như tia chớp hướng về phía Vân Thiên Vũ, duỗi một cái tay bấm lên cổ Vân Thiên Vũ, đồng thời trong miệng hắn còn quát lạnh lên tiếng: “Muốn chết, tên chủ tử nhà ta là ngươi có thể gọi sao?”


Khí lực Hắc Diệu rất lớn, tuyệt không khách khí, ngón tay bấm trên cổ Vân Thiên Vũ cổ, rất nhanh liền khiến cho sắc mặt nàng chuyển sang màu đỏ tím, hít vào nhiều thở ra ít.
Bất quá cho dù là như vậy, nàng cũng không có cầu xin tha thứ, chẳng qua là một đôi mắt trong trẻo bình tĩnh nhìn Tiêu Cửu Uyên.


Tiêu Cửu Uyên cũng nhìn nàng, ánh mắt hai người trong bóng đêm giao nhau.
Tiêu Dạ Thần chỉ sợ Hắc Diệu bóp chết Vân Thiên Vũ, vội vàng mở miệng nói:“Cửu hoàng thúc, nếu Vân đại tiểu thư gọi người, nàng nhất định là có lời muốn nói, người trước nghe một chút nàng nói gì.”


Mắt phượng Tiêu Cửu Uyên trầm tĩnh lạnh lẽo nhìn chằm chằm Vân Thiên Vũ, nếu Vân Thiên Vũ là người nhát gan người sợ chết, vậy hôm nay hẳn là phải chết không thể nghi ngờ, chỉ là nàng thản nhiên tự đắc, cùng đối mặt tử với vong cũng không có nửa điểm dáng vẻ sợ hãi, cũng làm cho Tiêu Cửu Uyên coi trọng hai phân, hắn nhẹ giơ tay lên: “Buông nàng ra.”