Thú Phi Thiên Hạ: Thần Y Đại Tiểu Thư

Chương 170: Hai người liên thủ

Trong doanh trướng, Vân Thiên Vũ kinh ngạc, thật nhanh ngẩng đầu nhìn Tiêu Cửu Uyên.
Người này bị động kinh sao? Đường đường là một vương gia vậy mà  muốn phối hợp với nàng.


Bất quá Vân Thiên Vũ suy nghĩ một chút, cho rằng Tiêu Cửu Uyên sở dĩ muốn phối hợp với nàng, chẳng qua quá quan tâm đến thủ hạ mà thôi.
"Vương gia, chuyện này cũng không cần làm phiền ngươi, ngươi địa vị cao quý..."


Vân Thiên Vũ lời còn chưa dứt, giọng Tiêu Cửu Uyên đã vang lên: "Tốt lắm, trừ bổn vương và Vân Thiên Vũ, những người khác tất cả đều lui ra ngoài đi."
Nói đến câu sau cùng, còn thật sâu nhìn Tiêu Dạ Thần một cái, rất hiển nhiên trong những người khác, Tiêu Dạ Thần cũng coi như có hắn trong đó.


Tiêu Dạ Thần nhìn Tiêu Cửu Uyên, lại nhìn Vân Thiên Vũ, vẻ mặt khó hiểu, Cửu hoàng thúc đây là muốn gì a.
Có điều hắn cũng không dám mở miệng, vội vàng đáp ứng, dẫn người đi ra ngoài.


Cuối cùng trong doanh trướng chỉ còn lại hai người Tiêu Cửu Uyên và Vân Thiên Vũ, Tiêu Cửu Uyên nhìn Vân Thiên Vũ, bá đạo mở miệng: "Tốt lắm, bắt đầu đi."
Vân Thiên Vũ im lặng nhìn Tiêu Cửu Uyên, rất muốn hỏi một chút hắn: "Đến tột cùng ta là đại phu, hay ngươi là đại phu."


Nhưng cứu người quan trọng hơn, nàng và người này vẫn còn nhiều tranh luận.


Vân Thiên Vũ quay đầu nhìn về Phong Đằng trên giường, sau đó chỉ vào mũi tên trước ngực hắn cùng Tiêu Cửu Uyên thảo luận, khi nàng rút tên, Tiêu Cửu Uyên trợ giúp Phong Đằng cầm máu như thế nào, sau đó nàng dùng Long Tu Thảo giúp Phong Đằng khâu lại vết thương...


Tiêu Cửu Uyên nghe giọng nói trong trẻo lạnh lùng, không phải là một nữ tử dịu dàng đáng yêu, cũng không có nữ tử có thế gia cao quý, có đi chăng nữa chẳng qua là sự trong trẻo lạnh lùng lạnh nhạt, thanh âm của nàng cũng giống như con người của nàng, nhàn nhạt tản ra khí tức mát mẻ, làm cho người ta theo bản năng cảm thấy thoải mái.


Tiêu Cửu Uyên đang suy nghĩ nhập thần, Vân Thiên Vũ đột nhiên mở miệng hỏi: "Vương gia, ngươi nhớ chưa."


Tiêu Cửu Uyên ngẩn ra, đã tỉnh hồn lại, không khỏi thầm mắng mình một tiếng, nghĩ gì thế, hắn thế nhưng đem lực chú ý phân tán trên người nữ nhân này, hắn hiện tại nên nghĩ đến chính là Phong Đằng.
Phong Đằng là thủ hạ đắc lực của hắn, hắn nhất định phải cứu hắn ta.


Tiêu Cửu Uyên nghĩ như thế, rốt cục thu lại tâm thần, cùng Vân Thiên Vũ hai người bắt đầu hành động.
Dưới ánh đèn, hai người xóa sạch sự đối đầu, phối hợp hết sức ăn ý.


Vân Thiên Vũ trước tiên thoa Ma Phí Tán lên miệng vết thương cho Phong Đằng, lại ép buộc cho hắn dùng một viên đan dược hôn mê liều thấp, sau đó bắt đầu rút tên, nàng bình tĩnh tự tin, hạ thủ tuyệt không chần chờ, tốc độ vừa nhanh vừa chuẩn, cơ hồ trong nháy mắt, mũi tên nhọn liền bị nàng rút ra.


Tiêu Cửu Uyên trong nháy mắt không nhịn được nghĩ, nữ nhân này còn là nữ nhân sao, tại sao có thể bình tĩnh như vậy.


Tiêu Cửu Uyên suy nghĩ thật nhanh ra tay giúp Phong Đằng cầm máu, Vân Thiên Vũ tuyệt không trì hoãn đưa tay dùng Long Tu Thảo thay Phong Đằng khâu vết thương, khâu vết thương, không phải là chỉ khâu một đường bên ngoài, mà còn khâu trong ngoài vài đường.


Nàng vừa may vết thương, Tiêu Cửu Uyên vừa dùng thảo dược cầm máu, Vân Thiên Vũ hạ thủ rất nhanh chóng, một khắc cũng không có trì hoãn.
Trong doanh trướng đâu vào đấy, người bên ngoài không nói ra được lo lắng.


Tiêu Dạ Thần và Tiểu Linh Đang còn có Điêu Gia, cũng rất khẩn trương, thỉnh thoảng hướng bên trong nhìn quanh, vẫn không có nghe được động tĩnh bên trong.
Cuối cùng Điêu Gia cẩn thận đi tới cạnh cửa doanh trướng, thừa dịp Bạch Diệu không có chú ý, vội vàng chạy vào trong doanh trướng đi bảo vệ mình chủ tử.


Bất quá trong doanh trướng chuyện gì cũng không có, hai người họ đã gần xong, đang làm công việc cuối cùng.